Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 226
"Phim Mèo" Cấp Ba

❊ ❊ ❊

“Hoa lạp lạp……”

Trong phòng tắm không ngừng truyền đến tiếng nước, còn tiểu loli thì nằm bò trên bàn trà, gương mặt xinh đẹp ép sát vào mặt kính, ngốc nghếch nhìn chằm chằm vào những vân lộ trên thảm cách đó không xa mà ngẩn người, tâm trạng cô bé vô cùng chùng xuống.

Rõ ràng Thống Lĩnh đại nhân đối xử với cô bé không hề tốt, nhưng cô bé cũng không biết tại sao, chỉ cảm thấy bản thân vô cùng khó chịu.

Đại khái là bởi vì…… lần biệt ly này, có lẽ cả đời cũng không thể gặp lại nữa rồi.

“Ô……”

Tiểu loli vươn ra những móng vuốt nhỏ xíu, vô thức khẽ gõ lên mặt bàn kính, thỉnh thoảng lại quay đầu liếc nhìn ghế sô pha.

Cô bé cũng không biết tại sao, cái tên loài người kia không cho cô bé lên sô pha, không cho cô bé quay về đệm ngủ của mình, cũng không cho cô bé tiếp xúc với con cá mập nhỏ mềm mại bằng bông kia…… Rõ ràng bình thường cô bé đều có thể làm những chuyện này mà.

Tại sao nhỉ? Tại sao vậy chứ?

Tiểu loli nằm bò ra suy nghĩ mãi, thật sự nghĩ không thông.

Dường như từ sau khi tiễn Thống Lĩnh đại nhân và Ưng Thần đi, cái tên loài người kia đã không cho cô bé lên sô pha nữa, hơn nữa anh ta còn một mình chạy vào gian phòng nhỏ kia, hí hoáy nghịch nước.

Một lát sau, tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, tiếp theo truyền đến tiếng gọi của Trình Vân: “Tiểu loli!”

Tiểu loli lập tức ngẩng đầu, nhìn về phía phòng tắm.

Cái tên loài người đó là đang gọi mình sao?

Rất nhanh Trình Vân lại gọi: “Tiểu loli, qua đây.”

Biểu cảm của tiểu loli tức thì càng thêm ngốc nghếch.

Gọi cô bé qua đó làm gì?

Chẳng phải cái tên loài người đó lúc này nên đang dùng nước ngâm mình, hoặc đang tắm rửa cho cơ thể hay sao?

Tiểu loli nghĩ thầm, lật người đứng dậy, nhẹ nhàng nhảy xuống bàn trà, rồi chạy lon ton về phía phòng tắm.

Nhưng cô bé lại rất cảnh giác mà dừng lại trước cửa phòng tắm, không mạo muội chạy vào, mà đứng phía sau cửa kính mờ, từ mép cửa thò cái đầu nhỏ vào trong nhìn.

Cái tên loài người đó đã mặc quần áo xong xuôi, mái tóc ướt sũng, tiếp đó dường như…… phát hiện ra cô bé!

Ngay sau đó, cô bé bị tập kích ——

Xoẹt!

Trình Vân một tay ôm tiểu loli lên, rồi cúi người ghé sát vào cô bé khứu nhẹ một cái, nhíu mày nói: “Trên người toàn mùi là mùi, bộ lông này dài quá, cũng không tốt……”

Tiểu loli cho đến khi bị anh ôm lên vẫn còn ngẩn ngơ, nhưng khi anh ngửi cô bé một cái, cuối cùng cô bé cũng nhịn không được nữa.

Cái tên loài người này rốt cuộc đang làm cái gì thế! Còn dám ghé sát vào người cao quý của cô bé mà ngửi ngửi, muốn ăn thịt cô bé à?

Tiểu loli cố hết sức quay đầu lại, nhìn về phía Trình Vân.

Lúc này, Trình Vân đặt cô bé vào trong bồn rửa mặt.

Tiểu loli quay đầu nhìn xung quanh, tức thì có chút hoảng sợ —— ngày nào cô bé cũng thấy tên loài người này chuẩn bị thức ăn, tất nhiên biết mỗi lần trước khi làm đồ ăn, anh ta đều đặt nguyên liệu vào một cái hố nhỏ để rửa sạch! Đúng rồi, chính là cái hố nhỏ trên mặt quầy bếp ngoài kia, trông cũng na ná cái hố này, đều nhẵn bóng phản chiếu, chỉ là cái ao máng kia bằng thép, cái này thì không phải……

Tiêu rồi tiêu rồi! Cô bé sắp bị đem nấu rồi!

Không đúng, cũng có thể là chiên dầu, chưng nước, còn có khả năng bị cắt thành từng miếng nhỏ xiên vào que trúc rồi mới thả vào nồi nấu.

Thật ra Tuyết Địa Chi Vương cũng không dễ ăn đâu!

Cơ mà cái tên loài người này dường như cái gì cũng có thể nấu ra hoa, nấu siêu ngon……

Liệu cô bé có bị nấu siêu ngon không nhỉ?

Tiểu loli vừa chuẩn bị giãy giụa, đã thấy tên loài người kia gãi gãi đầu nói: “Ta muốn tắm cho ngươi, ngươi đừng có cào ta đấy. Nhưng nếu ngươi tự tắm được thì ta cũng đỡ phải động thủ. Đợi tắm sạch sẽ rồi ngươi mới được lên giường, chơi đồ chơi của ngươi, nếu không sẽ làm cho đệm ngủ, gấu bông của ngươi toàn mùi lạ cả.”

Tiểu loli ngẩn người, ngẩng đầu nhìn Trình Vân trân trân.

Ào!

Một dòng nước ấm áp dội xuống, khiến lông trên đỉnh đầu cô bé tức thì xẹp xuống, bết vào da đầu.

Tiểu loli theo bản năng nheo mắt lại.

Trình Vân vừa xoa đầu cô bé vừa nói: “Ta đoán là ngươi muốn ta giúp ngươi tắm đấy.”

Tiểu loli lại ngẩn ra một lúc, vừa cố nheo mắt chịu đựng sự đụng chạm của Trình Vân trên đầu mình, vừa suy nghĩ.

Vậy ra cái tên loài người này thật sự định tắm cho cô bé? Chính là ý muốn làm sạch cơ thể ấy hả?

Đúng là một tên loài người ngu ngốc! Chẳng lẽ hắn không biết Tuyết Địa Chi Vương vĩ đại không cần tắm cũng sẽ không bao giờ vấy bẩn sao? Sinh vật Bắc Cực làm gì có thói quen tắm rửa!

Còn về cái gọi là mùi lạ……

Tranh thủ lúc móng vuốt chưa bị ướt, tiểu loli giơ móng lên cúi đầu khẽ ngửi ngửi —— quả nhiên là có một chút mùi lạ giấu trong bộ lông xinh đẹp của mình, nhưng mà…… cái mùi này chẳng phải rất thơm sao? Hơn nữa chỉ một chút xíu mùi thôi mà, một lát nữa chẳng phải sẽ hết sao?

Tiểu loli ngoan ngoãn đứng trong bồn rửa mặt, nước rất nhanh đã làm ướt sũng toàn thân cô bé. Cô bé cố hết sức ngẩng đầu lên, không để nước chảy vào mũi và mắt.

Trình Vân khẽ nhướng mày, trong mắt thoáng qua một tia xót xa.

Sinh vật nhỏ này bình thường lúc lông lá xù xì thì luôn mềm mềm đáng yêu, trông cũng khá to con, nhưng khi toàn bộ lông bị nước làm ướt bết vào thân, vóc dáng thực sự của nó mới hoàn toàn lộ ra. Lúc này Trình Vân mới phát hiện nó rất gầy, giống như một con mèo hoang suy dinh dưỡng, loại thể trạng này dù đặt ở ấu niên kỳ của bất kỳ sinh vật nào cũng đều không bình thường nhỉ?

Đáng chú ý là, nó đã đến Tân Quán gần hai tháng rồi, cho nên Trình Vân có chút không tưởng tượng nổi —— trước đó nó rốt cuộc đã gầy đến mức nào?

Tiểu loli vẫn ngồi xổm trong bồn rửa mặt, cao cao ngẩng đầu nheo mắt lại, cô bé hoàn toàn không biết suy nghĩ của Trình Vân, chỉ biết lúc này anh đang xoa xoa vuốt vuốt trên người mình. Đồng thời vì nhắm mắt không nhìn thấy gì, cô bé hơi khó giữ thăng bằng, thường xuyên bị tay Trình Vân kéo nghiêng sang một bên, móng nhỏ lập tức bước một bước sang bên cạnh để giữ vững cơ thể, rồi lại đứng vững trở lại.

Cô bé cảm thấy cái tên loài người này có chút quá đáng! Hoàn toàn không coi trọng tôn nghiêm Tuyết Địa Chi Vương của cô bé!

Á!

Cái tên loài người này dám sờ bụng cô bé!

Còn dám ấn ấn nữa!

Tiểu loli lập tức mở mắt ra một khe hở, cúi đầu nhìn xuống, đồng thời vươn một móng vuốt ấn lên tay Trình Vân.

Tiếp đó đầu cô bé bỗng run lên ——

“Bộp!”

“Đừng động đậy!”

Tiểu loli ủy ủy khuất khuất thu móng vuốt lại, không dám động đậy nữa.

Cô bé lại ngẩng đầu lên, nhưng phát hiện vẫn thỉnh thoảng có giọt nước nhỏ lên mặt mình, từng giọt từng giọt, cho đến khi cô bé hé mắt nhìn lần nữa mới phát hiện, hóa ra là nước nhỏ từ tóc của cái tên loài người này xuống, còn mang theo một mùi lạ kỳ quái!

Quá đáng quá!

Cái tên loài người này quá đáng quá!

Cô bé tiếp tục nheo mắt nhìn lên, cứ nhìn chằm chằm vào gương mặt nghiêm túc và mái tóc ướt sũng của tên loài người này, thỉnh thoảng liếc nhìn những giọt nước đọng trên mái tóc lòa xòa kia, sẵn sàng chặn đứng bất cứ lúc nào.

Bộp!

Lại một giọt nước nhỏ xuống chóp mũi cô bé, làm toàn thân cô bé run bắn lên.

Á! Lơ đãng rồi!

Một lát sau, Trình Vân phát hiện nó dường như không sợ nước, thế là động tác ngày càng tùy ý.

Đại khái khoảng năm phút sau, anh mới tắt vòi nước, tiện tay lấy chiếc khăn khô vừa lau tóc mình quấn tiểu loli lại, tùy ý lau hai cái.

Tiếp đó, anh cầm máy sấy tóc lên.

Vù!!

Âm thanh đột ngột lập tức vang lên, tiểu loli giật bắn mình, nhìn sang, chỉ thấy cái tên loài người kia đang cầm một thứ kỳ quái chĩa vào tóc mình mà vung vẩy. Thứ đó ngoài việc kêu vù vù ra dường như còn thổi ra một luồng gió nóng, thổi bay mái tóc của cái tên loài người kia, mà tay kia của anh còn đang xoa xoa trên đầu cô bé.

Tên loài người ngốc nghếch!

Đột nhiên, tên loài người đó chĩa thứ kỳ quái kia vào cô bé!

Một luồng gió nóng ập đến! Tiểu loli dường như có thể nhìn thấy một cái lỗ đang bốc lửa, khiến cô bé tức thì sững người.

Tiếp đó, cái tên loài người kia vươn bàn tay tội ác của hắn ra, xoa loạn xạ trên người cô bé.

Gió này ấm áp, cũng khá dễ chịu~

Trình Vân sấy một lúc tóc mình lại sấy một lúc thân thể tiểu loli, tóc anh rất nhanh đã khô, mà lúc này tiểu loli vẫn đứng trên bồn rửa mặt ngẩn ngơ nhìn anh.

Trình Vân nhếch môi cười, lại giơ máy sấy nhắm vào nó.

Sinh vật nhỏ này lập tức nheo mắt lại, ngẩng đầu lên, lộ ra chiếc cổ thanh tao và phần ngực bụng bên dưới, vẻ mặt hưởng thụ.

Trình Vân rất nhanh đã tắt máy sấy, nói: “Hôm nay đến đây thôi, lần sau chơi tiếp.”

Tiểu loli ngẩn ra, mở mắt liếc nhìn anh một cái, rồi lập tức cúi thấp đầu xuống, tỏ vẻ không thèm để ý đến cái máy sấy —— Bổn vương mới không thích chơi cái thứ này đâu nhé!

Trình Vân trêu chọc nó, bỗng có chút nghi hoặc: “Sao ta cứ cảm giác cái hoa văn trên đỉnh đầu ngươi lần trước…… hình như lại có chút không giống nhỉ?”

Tiểu loli lập tức ngẩn người, khi phản ứng lại thì xoay người nhảy xuống khỏi bồn rửa mặt, chạy về phòng khách.

Trình Vân bất lực lắc đầu.

Anh nhớ trong mơ dường như từng mơ thấy sinh vật nhỏ này, lúc nó mới sinh ra, bao gồm cả khi còn rất nhỏ, trên đỉnh đầu dường như đều không có ấn ký này.

Ta nói các người có thể tranh chút khí thế không, một vai chính chán chường thế này, vậy mà còn có thể xếp thứ tư trong bình chọn nhân vật, sớm chút tống khứ nó đi cho xong!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:226
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.