Ngã Đích Thời Không Lữ Xá

Lượt đọc: 3147 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 256
Tôi Không Ngủ Cùng Đâu

❊ ❊ ❊

Buổi chiều, bên ngoài trời đã bắt đầu đổ mưa.

Nếu mặc một chiếc áo màu đen ra ngoài đi dạo mà không che ô, biết đâu còn có thể phát hiện ra trong những hạt mưa thỉnh thoảng lẫn lộn một chút tinh thể băng nhỏ màu trắng.

Nói ra có lẽ bạn không tin, đây chính là tuyết của Ích Châu.

Khu vực tiền sảnh đang bật điều hòa, tuy không cảm thấy quá lạnh buốt nhưng cũng chẳng ấm áp như ngày thường. Bên ngoài trời đất mịt mờ, những cơn gió lạnh lẽo, hiu hắt thổi qua, chẳng còn mấy ai đi lại trên đường dưới thời tiết thế này, ngay cả xe cộ qua lại cũng thưa thớt hơn hẳn.

Buổi chiều, Trình Vân và Trình Yên cùng nhau đội mưa đi mua rất nhiều đồ ăn. Buổi tối, cả nhà bê bếp điện từ ra tiền sảnh, quây quần bên bàn trà cùng ăn lẩu, cũng coi như là xua bớt hơi lạnh.

Ăn cơm xong, Tiểu Pháp Sư bắt đầu ca trực đầu tiên!

Cậu vẫn chưa thành thạo việc này, nhưng cũng may là công việc buổi tối rất nhàn hạ, sẽ không gây cho cậu áp lực quá lớn.

Để đề phòng cậu đột nhiên "đơ máy" khi làm thủ tục cho khách, Trình Vân còn đặc biệt sắp xếp Ân Nữ Hiệp ngồi chơi game bên cạnh, lúc cần thiết thì Ân Nữ Hiệp còn có thể nhắc nhở cho cậu một chút. Dù sao thì Nữ Hiệp cũng đã từng một mình trông coi tiền sảnh rồi.

Tám giờ rưỡi tối, Trình Vân đút quả cầu pha lê vào túi, đeo ba lô mèo lên lưng rồi đi từ trên lầu xuống.

“Tiêm-20 là một trong những máy bay chiến đấu tàng hình tiên tiến nhất thế giới hiện nay, nó sở hữu khả năng tuần tra siêu thanh, tốc độ tối đa có thể đạt tới…” Tiểu Pháp Sư đang đọc từng chữ một những tin tức trên trang web, tìm hiểu tình hình của thế giới này. Nghe thấy tiếng bước chân dần đến gần, cậu ngẩng đầu nhìn lên, chợt sững người lại, hỏi: “Anh định đi đâu à?”

Ân Nữ Hiệp nghe tiếng cũng lập tức ngẩng đầu lên, chớp chớp mắt nhìn Trình Vân đầy ngơ ngác.

Trình Vân mím mím môi, đáp: “Ra ngoài dạo một chút.”

Tiểu Pháp Sư quay đầu nhìn ra bên ngoài vẫn đang mưa, nhíu mày nói: “Bên ngoài đang có tuyết đấy.”

“Ra ngoài mua chút đồ,” Trình Vân nhếch môi, “Hai người ở đây đừng có đánh nhau đấy, tôi về ngay thôi.”

Trong ánh mắt Ân Nữ Hiệp bỗng dâng lên vài phần nghi hoặc. Khả năng quan sát của cô vô cùng nhạy bén, rất nhanh đã nhìn thấy túi áo Trình Vân phồng lên một cục, trông như nhét một quả táo trong đó vậy.

Thế là cô lập tức nhập vai Sherlock Holmes, lên tiếng chất vấn: “Trạm trưởng, tại sao trong túi anh lại nhét một quả táo!”

Tiểu Pháp Sư bên cạnh cứng đờ mặt, che mặt nói: “Cái đó rõ ràng không phải táo mà…”

“Thế hả?” Ân Nữ Hiệp ngẩn ra.

“Rõ ràng là thế mà!” Tiểu Pháp Sư cạn lời.

“Nhưng mà trông nó giống quả táo thật mà, tròn vo.” Ân Nữ Hiệp chớp mắt, lại giơ một tay ra ướm thử, “…To bằng chừng này.”

“Quả cầu pha lê đúng không?” Tiểu Pháp Sư nheo mắt, nhớ tới quả cầu pha lê mình từng thấy hôm trước.

“Ừm?” Ân Nữ Hiệp lập tức mở to mắt.

Lúc này Trình Vân đã đi tới cửa, lấy một chiếc ô từ trong giỏ đựng ô ở cửa ra, rồi kéo cửa kính mở ra.

Ân Nữ Hiệp ngây người nhìn bóng lưng Trình Vân. Cô thấy bé con đang yên tĩnh nằm trong ba lô mèo, nhìn họ qua lớp kính của ba lô, lại cúi đầu nhìn ván game mình vừa mới bắt đầu, rơi vào trầm tư.

Trình Vân đợi khoảng ba phút, chiếc xe gọi trên ứng dụng Didi mới tới muộn. Anh kiểm tra biển số xe, chống ô đi tới, mở cửa xe đặt ba lô mèo vào trước.

Đúng lúc anh ngồi vào xe định đóng cửa lại, một bóng người nhanh như chớp lao từ cửa khách sạn ra, túm lấy cửa xe.

Trình Vân ngẩn người, ngẩng đầu nhìn qua cửa sổ xe về phía Ân Nữ Hiệp.

Ân Nữ Hiệp nhếch miệng cười rạng rỡ với anh, dùng chút lực kéo cửa xe ra, rồi vừa chen vào vừa nói: “Trạm trưởng, anh ngồi dịch vào trong đi.”

Trình Vân ngơ ngác: “Cô tới làm gì?”

“Mua đồ.” Ân Nữ Hiệp gật đầu đáp cực kỳ thành thật, “Tiện đường đi cùng các người, đi nhờ xe luôn, trời mưa tôi lười đi bộ.”

“Tôi… chúng tôi đâu có đi mua đồ.”

“Ơ?!” Ân Nữ Hiệp lộ ra vẻ mặt kiểu ‘cuối cùng cũng bị tôi vạch trần rồi’ nhìn anh, “Vậy các người đi làm gì?”

“…”

Lúc này tài xế nhìn họ qua gương chiếu hậu, hỏi: “Là tới Cẩm Trung Nhất Hào đúng không?”

“Đúng vậy.” Trình Vân nhếch môi, thở dài, “Phiền anh rồi, bác tài.”

Khi xe chạy được một đoạn, Ân Nữ Hiệp mới nghiêm túc nói với anh: “Trạm trưởng, tôi đang chơi game mà phải treo máy bỏ ra đây đấy, tuy không phải trận xếp hạng nhưng cũng ảnh hưởng nghiêm trọng tới thành tích của tôi!”

Ý là, anh phải biết tâm ý của tôi, còn phải bồi thường nữa.

Trình Vân thấy nhức đầu: “Tôi có bắt cô đi theo đâu.”

Ân Nữ Hiệp lập tức nhíu mày, không vui oán trách: “Anh mang con bé này đi mà chẳng chịu mang tôi theo!”

Trình Vân cạn lời, khựng lại một chút mới nói: “Vậy cô muốn tôi bồi thường thế nào? Tôi nói trước, tôi không ngủ cùng đâu đấy!”

Ân Nữ Hiệp nghe vậy lập tức sững người, nói năng cũng hơi lắp bắp: “Tôi, tôi làm gì có bảo anh ngủ, ngủ, ngủ cùng đâu…”

“Thế cô muốn tôi đền bù cho cô thế nào?”

“…” Ân Nữ Hiệp im lặng, một lát sau mới lắp bắp nói: “Thôi, thôi bỏ đi, không cần anh đền, chỉ là sau này có chuyện gì vui, anh không được giấu tôi nữa!”

Trình Vân nhếch môi.

Ngày mưa xe chạy không nhanh, đi khoảng hơn bốn mươi phút, cuối cùng xe cũng dừng lại bên ngoài một khu chung cư.

Ân Nữ Hiệp là người xuống xe trước, cô như một vệ sĩ che ô cho Trình Vân, cánh tay cầm cán ô giơ cao hết cỡ.

Rất nhanh, chiếc xe đã rời đi.

Hai người đứng bên đường, đôi má bị gió lạnh thổi đỏ ửng, xoa xoa tay hít một hơi thật sâu. Trong không trung, mưa tuyết bay lả tả, đèn đường trong thời tiết thế này chỉ có thể chiếu sáng một khoảng nhỏ.

Ân Nữ Hiệp lặng lẽ chờ đợi sự chỉ dẫn của Trình Vân. Khi quay đầu lại, cô chợt phát hiện Trình Vân đang ngẩng cao đầu nhìn lên tòa cao ốc bên cạnh, thế là cô cũng ngẩng đầu lên, nhìn theo ánh mắt của Trình Vân, đồng thời ngơ ngác hỏi: “Trạm trưởng, anh đang nhìn gì vậy?”

“Không có gì.” Trình Vân cúi đầu.

Khu chung cư này cũng có tuổi đời rồi, vào thời điểm xây dựng chắc hẳn là một trong những dự án bất động sản tốt nhất Cẩm Quan, phải nhà giàu lắm mới mua nổi. Đến tận bây giờ nó vẫn chưa thể gọi là cũ kỹ, hơn nữa theo thời gian và sự phát triển xung quanh, nơi đây đã sớm trở thành trung tâm kinh tế của Cẩm Quan. Những người sống bên trong toàn là người giàu có hoặc quyền quý, tương ứng với đó là các biện pháp an ninh bên trong cũng được làm rất nghiêm ngặt.

“Phù!”

Trình Vân xoa xoa tay, dậm dậm chân, sau đó xoay người tháo ba lô mèo xuống, lại lấy quả cầu pha lê từ trong túi ra.

Vèo một cái, bé con đã nhảy ra khỏi ba lô mèo.

Nó vẫn mặc chiếc áo nhỏ màu đen đó, nhưng không đeo vòng cổ và kẹp tóc, trong áo còn kẹp một chiếc điện thoại, lộ ra một góc, trông như bất cứ lúc nào cũng có thể rơi ra.

Trình Vân không chớp mắt nhìn chằm chằm vào quả cầu pha lê.

Ân Nữ Hiệp thì mở to mắt nhìn cảnh này. Lúc nãy trên xe cô không tiện mở lời hỏi, nên đến tận bây giờ cô vẫn không biết Trình Vân ra ngoài để làm gì.

Cô vội vàng hỏi: “Trạm trưởng, anh định làm gì thế?”

Chúc mừng, buổi chiều bé con đã thành công lọt vào top 50, chỉ là dường như… thứ hạng đang tụt dần thì phải…

[Dịch từ bản hv] ChuongId:255
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 8 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.