Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 4035 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 112
Đại lão trọng thương (Cầu đăng ký, cầu nguyệt phiếu, cầu khen thưởng)

❊ ❊ ❊

Trong linh điền, Chu Diệp cắm rễ.

Lực hấp dẫn cường đại phát tán từ rễ, linh khí trong linh điền không ngừng bị nó hấp thụ vào trong chân thân.

Sau khi thực lực trở nên mạnh mẽ hơn, tốc độ hấp thu linh khí cũng càng lúc càng nhanh.

---❊ ❖ ❊---

Thanh Đế đại lão ngồi trên ghế, lấy ấm trà ra tự rót cho mình một chén rồi mới nhàn nhạt mở miệng hỏi: "Ngươi cảm thấy Tiểu Thảo Tinh cần bao lâu mới có thể đột phá đến Siêu Phàm cảnh?"

Lộc Tiểu Nguyên nhìn Chu Diệp đang đắm mình tu luyện trong linh điền, suy tư một lúc rồi nói: "Tiểu Thảo Tinh đột phá dường như căn bản không cần phải đi lĩnh ngộ gì cả, vách ngăn cảnh giới đối với nó hình như căn bản không tồn tại..."

"Theo cảm giác của ta, có lẽ là sau khi nội hàm đạt đến yêu cầu thì chắc là có thể đột phá rồi?" Lộc Tiểu Nguyên nói ra suy đoán của mình.

Thanh Đế đại lão đưa tay nâng chén trà lên, nhấp một ngụm rồi mới nói: "Đến lúc đó rồi tính."

"Ai, sư tôn, thực ra hiện tại con rất muốn cho Tiểu Thảo Tinh một đống yêu đan." Lộc Tiểu Nguyên cười hì hì nói.

Nếu để Chu Diệp biết lời này, chắc chắn sẽ ôm chặt đùi Lộc Tiểu Nguyên không chịu buông, miệng còn kêu: "Phú bà ôm ôm ta."

"Mỗi ngày thích lượng thì được, chỉ dựa vào luyện hóa lực lượng của yêu đan để nâng cao tu vi thì không tốt cho căn cơ." Thanh Đế đại lão lắc đầu.

Giả như để Chu Diệp nghe thấy lời này, trong lòng chắc chắn sẽ không phục.

Chu mỗ thảo ta đường đường là kẻ gian lận, căn cơ có thể không ổn sao?

"Vâng." Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.

"Ai, con vì Tiểu Thảo Tinh mà nhọc lòng quá..."

Lộc Tiểu Nguyên đột nhiên thở dài.

"Ngươi lại làm sao nữa?" Thanh Đế đại lão nhìn nàng, nhíu nhíu mày.

Ông có chút không rõ suy nghĩ thực sự của Lộc Tiểu Nguyên nữa.

"Ai."

"Sư tôn à, đồ nhi vì để Tiểu Thảo Tinh tăng tốc độ tu luyện nhanh một chút, vì để Tiểu Thảo Tinh sớm ngày phân ưu cho sư tôn, vì để... con đã bỏ ra quá nhiều mà." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Lộc Tiểu Nguyên tràn đầy vẻ ưu sầu.

Nàng vừa nói những lời này, trông như thể bản thân thực sự đã bỏ ra rất nhiều vậy.

"Con, Lộc Tiểu Nguyên, còn luôn phải cõng cái nồi đen muốn ăn thịt Tiểu Thảo Tinh." Lộc Tiểu Nguyên thở dài, cảm giác có chút đau lòng.

Thanh Đế đại lão: "..."

Cái gì gọi là cõng nồi đen, chẳng lẽ đó không phải là suy nghĩ chân chính trong nội tâm của ngươi sao?

"Con phải tìm đủ loại lý do để đưa yêu đan cho Tiểu Thảo Tinh luyện hóa, mỗi ngày con diễn kịch đều diễn đến mệt mỏi." Đôi mắt to của Lộc Tiểu Nguyên phủ lên một tầng sương mù, thần sắc ủy khuất.

Nói thật, lời này nàng cũng chỉ có thể nói ở đây mà thôi, nếu ở trước mặt Chu Diệp thì tình huống chắc chắn không phải như vậy.

Chu mỗ thảo sẽ rất thẳng thắn nói với nàng: Ngươi không cần tìm lý do gì cả, ngươi trực tiếp dùng lượng lớn yêu đan nện chết ta là được.

"Ừ, vất vả cho ngươi rồi." Thanh Đế đại lão diện sắc đạm nhiên gật đầu.

"Sư tôn, nể tình con đã bỏ ra nhiều như vậy, có phải nên cho chút phần thưởng gì không?" Lộc Tiểu Nguyên đưa bàn tay trắng nõn của mình ra trước mặt Thanh Đế đại lão.

Lúc này, nàng đã lộ ra mục đích thực sự của mình.

Sắc mặt Thanh Đế đại lão đen lại.

Hiện tại, ông đã hiểu ra dụng ý của Lộc Tiểu Nguyên khi nói những lời này.

Chết tiệt, chính là muốn tìm ông đòi đồ tốt.

"Ngươi diễn kịch giỏi thật đấy." Thanh Đế đại lão mỉm cười.

Nụ cười này của ông khiến Lộc Tiểu Nguyên cảm giác rất bất ổn, luôn cảm thấy hôm nay sẽ bị tìm ra lý do nào đó rồi bị đánh cho một trận.

"Sư tôn ~"

Cẩu tặc Lộc Ma Vương vô cùng tinh ranh, lập tức thi triển tát kiều đại pháp.

Hiện tại nàng không cầu đồ tốt nữa, chỉ cầu đừng bị Thanh Đế đại lão tìm lý do tu lý một trận.

Thanh Đế đại lão rất bình thản nhìn nàng.

Ánh mắt đó đã nhìn thấu "Cẩu tặc Lộc Ma Vương".

"Đừng có giở trò này với ta." Thanh Đế đại lão nhàn nhạt nói.

"Sư tôn ~" Lộc Tiểu Nguyên ôm chặt lấy cánh tay Thanh Đế đại lão, không ngừng lắc lư.

Thanh Đế đại lão không chút dao động.

Chỉ nghe thấy ông nhàn nhạt nói: "Ta đếm ba tiếng, nếu ngươi không biến mất khỏi mắt ta, thì ta sẽ phong ấn tu vi của ngươi, ném ngươi đến Bắc Hàn Băng Đảo."

Lộc Tiểu Nguyên nghe vậy, lập tức buông tay Thanh Đế đại lão ra, rơm rớm nước mắt: "Sư tôn, người không thương con nữa, người còn muốn ném con đến cái nơi như Bắc Hàn Băng Đảo kia..."

"Ba." Thanh Đế đại lão mặt đầy lạnh lùng.

Bấy nhiêu năm nay, tính cách Lộc Tiểu Nguyên thế nào, ông còn không biết sao?

Ba ngày không đánh, là lên nóc nhà lật ngói ngay.

"Vút!"

Động tác của Lộc Tiểu Nguyên vô cùng nhanh chóng, biến mất không dấu vết.

Bắc Hàn Băng Đảo là một nơi cực kỳ khủng khiếp.

Nó nằm ở cực bắc của Mộc Giới, là một hòn đảo hoang vu không chút sinh cơ.

Trong phạm vi hòn đảo, nhiệt độ cực thấp, sinh linh Chí Tôn cảnh bình thường cũng không thể chống đỡ nổi luồng hàn lưu kinh khủng đó.

Lộc Tiểu Nguyên tuy mạnh, nhưng nếu trong tình trạng tu vi bị phong ấn mà bị ném vào Bắc Hàn Băng Đảo, thì chắc chắn chưa đến nửa canh giờ là sẽ bị cảm lạnh.

Còn về chuyện "cách thí" (chết)?

Đừng nghĩ tới, Lộc gia bọn họ đâu có dễ chết như vậy?

---❊ ❖ ❊---

Chớp mắt một ngày đã trôi qua.

Chu mỗ thảo chưa bao giờ cảm thấy mệt.

Trong lòng nó chỉ có một ý niệm, đó là chứng đạo Siêu Phàm.

Muốn trở thành một thảo tinh thổ phỉ ngày ngày đi cướp nhà, thì tất nhiên phải trở thành một tinh linh Siêu Phàm cảnh.

Chú ý, Chu mỗ thảo nó xét trên ý nghĩa nghiêm ngặt thì không phải yêu, mà là tinh linh.

"Tám mươi vạn rồi..." Chu Diệp hít sâu một hơi, nhìn vào số tích phân trên bảng điều khiển.

Nó cảm thấy rễ hơi đau, tám mươi vạn này, chết tiệt lại không thể nâng cao tu vi.

Điều này thật rất khó chịu.

"Thôi vậy, tiếp tục thôi." Tâm tư Chu mỗ thảo rất kiên định, lại rơi vào trạng thái tu luyện.

Một khi đã rơi vào trạng thái tu luyện, Chu mỗ thảo sẽ không còn mấy tỉnh táo.

Trừ khi kiểm tra tích phân, nếu không nó đều không muốn tỉnh lại.

Ngày tháng cứ như vậy trôi qua hai ngày.

Đến ngày thứ ba, trong sân đột nhiên xuất hiện một vết nứt dài một người.

Chu Diệp bị âm thanh không gian bị xé rách làm kinh tỉnh, nó nhìn về phía vết nứt.

Thanh Đế đại lão đang đọc sách hơi nhíu mày.

Từ trong vết nứt truyền ra mùi máu tươi nồng nặc.

"Khụ..."

Vết nứt màu đen dập dềnh những gợn sóng, một nữ tử mặc kim sắc trường bào che ngực, lảo đảo bước ra.

Chu Diệp có chút kinh ngạc.

Nó nhớ nữ tử này, chính là vị nữ tử từng chân đạp ba mươi sáu cánh thần hoa kia.

Nhưng vị đại lão này hiện giờ trên người mang thương tích cực kỳ khủng khiếp.

"Kim Tam Thập Lục, ngươi rốt cuộc đã đi làm gì mà lại bị thương nặng đến thế này?!" Thanh Đế đại lão thiểm thân đến bên cạnh nữ tử, đỡ lấy nàng rồi nhíu mày hỏi.

Lúc này sắc mặt Kim Tam Thập Lục trắng bệch như giấy, trên ngực có một lỗ máu đang không ngừng phun máu, tiên huyết chảy ra đã nhuộm đỏ kim sắc trường bào của nàng.

"Ta lại đi Yêu Giới rồi..." Kim Tam Thập Lục hô hấp có chút dồn dập nói.

"Lần trước vừa mới từ Yêu Giới trở về, sao ngươi lại đi Yêu Giới nữa?" Thanh Đế đại lão hơi nhíu mày, vừa đỡ Kim Tam Thập Lục vừa nâng một bàn tay ấn lên ngực nàng.

Sức mạnh bàng bạc từ lòng bàn tay xuất hiện, bắt đầu cầm máu cho Kim Tam Thập Lục.

"Yêu Giới bên đó, vì động phủ tiên nhân mà lại đánh nhau rồi..." Thân thể Kim Tam Thập Lục có chút nhũn ra, suýt nữa ngã xuống đất.

Thanh Đế đại lão nhanh mắt nhanh tay, đỡ nàng ngồi xuống.

Vừa truyền tống năng lượng ôn hòa, Thanh Đế đại lão vừa hỏi: "Động phủ tiên nhân đó chẳng phải là giả sao, sao lại đánh nhau nữa?"

"Khụ khụ! Lần trước cái đó quả thực là giả, lần này cái này, là thật..." Kim Tam Thập Lục ho ra một búng máu, chậm rãi nói.

"Một góc của Yêu Giới đã bị đánh đến sụp đổ, người của Tiên Giới và Ma Giới lần này đối với động phủ tiên nhân là thế tất phải đoạt..."

"Chúng ta phải sớm chuẩn bị thôi."

Thanh Đế đại lão nhíu mày, lắc đầu nói: "Được rồi, ngươi đừng nói nữa, liệu thương mới là khẩn cấp."

"Ngươi vẫn là biến về chân thân đi, dáng vẻ này của ngươi, ta thực sự rất khó ra tay." Thanh Đế đại lão có chút đau đầu.

"Hắc." Kim Tam Thập Lục đột nhiên cười.

Sau đó, trên người nàng tỏa ra kim quang chói mắt.

Chu Diệp nhắm mắt lại, đợi đến khi mở mắt ra lần nữa thì phát hiện trước mặt Thanh Đế đại lão đang lơ lửng một đóa hoa ba mươi sáu cánh màu vàng lớn bằng bàn tay.

"Vị đại lão này thực sự là một đóa hoa sao..." Chu mỗ thảo trong lòng có chút kinh ngạc.

Thanh Đế đại lão nhìn đóa hoa ba mươi sáu cánh thần hoa đang lơ lửng trước mặt, có chút trầm mặc.

Vốn dĩ là một đóa hoa rất đẹp, nhưng ở chính giữa đóa hoa lại có một lỗ thủng to bằng ngón tay, mép lỗ thủng có từng sợi hắc khí bốc lên.

Lỗ thủng này giống như là bị ngọn lửa đốt cháy mà thành vậy.

Thanh Đế đại lão khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt lại, hai tay kết pháp ấn.

"Đây là muốn luyện hóa đối phương sao?" Chu Diệp trong lòng chấn kinh.

Hiển nhiên là Chu mỗ thảo nó hiểu lầm rồi.

Năng lượng truyền tống từ pháp ấn của Thanh Đế đại lão vô cùng ôn hòa, mang theo lực lượng trị liệu cường đại.

Hắc khí tỏa ra từ chính giữa đóa hoa không ngừng giảm bớt, lỗ thủng cũng đang chậm rãi thu nhỏ lại.

Chu Diệp nhìn chằm chằm đóa ba mươi sáu cánh thần hoa đang lơ lửng, chậm rãi xoay chuyển kia.

"Vị đại lão này, lại là cảnh giới gì?"

Nó thầm đoán.

Kim Tiểu Nhị từng nói, toàn bộ Mộc Giới chỉ có ba vị Đế cảnh, sư phụ Thanh Đế của nó là một, Thụ Gia Gia là một, vậy còn một vị nữa liệu có phải là Kim Tam Thập Lục này không?

Chu Diệp cảm thấy cực kỳ có khả năng.

Nhưng nó cũng không chắc chắn.

Nếu vị đại lão Kim Tam Thập Lục này là Đế cảnh, vậy thì là tồn tại dạng gì mới có thể khiến nàng bị thương thành ra thế này?

Thật quá khủng khiếp.

Nửa canh giờ sau, Thanh Đế đại lão thu hồi pháp ấn, thở phào một hơi.

Chân thân của Kim Tam Thập Lục đã hoàn toàn khôi phục lại.

Kim quang lấp lánh, nàng biến trở lại nhân thân.

Tuy sắc mặt vẫn còn trắng bệch, nhưng lỗ máu trên ngực đã biến mất không dấu vết.

"Đa tạ." Kim Tam Thập Lục có chút hư nhược, nói với Thanh Đế đại lão.

"Thật không hiểu nổi ngươi là một người mới vào Đế cảnh, đi đánh nhau với kẻ Đế cảnh trung kỳ để làm gì." Thanh Đế đại lão lắc đầu, dường như có chút không nghĩ thông.

"Vì hắn mắng ngươi đấy." Kim Tam Thập Lục có chút kích động nói.

"Tên súc sinh đó vừa nhìn thấy ta là trực tiếp mắng ngươi, mắng cả Mộc Giới, ngươi bảo ta có thể nhịn được không?" Nàng có chút tức giận đảo mắt khinh bỉ.

Thanh Đế đại lão nghe vậy hơi sững sờ, trên mặt lộ ra nụ cười nhạt.

"Dưỡng thương cho tốt đi, đợi thương tốt rồi hãy nói tiếp."

"Ừ." Kim Tam Thập Lục gật đầu.

Chu mỗ thảo hiện tại đã xác định rồi.

Kim Tam Thập Lục quả nhiên là đại lão Đế cảnh.

Nó cảm thấy, có thể thử ôm thêm một cái đùi đại lão nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:112
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.