Không chỉ ở trong đống phế tích.
Dưới chân núi, trên đỉnh núi.
Khắp nơi trên núi, trải dài vô tận.
Từng đôi mắt đỏ tươi, đang lấp lánh trong màu xám xịt.
Khí tức hung bạo lan tràn ra.
Một luồng lạnh lẽo dâng lên từ sau lưng Chu Diệp.
"Cái quái gì thế này..." Cự Tích Yêu Vương cũng cạn lời.
Chẳng phải chỉ là bóp chết một con nhện nhỏ thôi sao?
Mẹ nó chứ, có cần phải báo thù kiểu này không?
"Để ta." Cự Tích Yêu Vương bước lên phía trước, chắn Tiểu Thánh Tượng và Mật Hoàn Yêu Vương ra phía sau.
Đã là chuyện bậy bạ do nó gây ra, thì nó phải gánh vác.
"Đừng mà." Mật Hoàn Yêu Vương không vui.
Mặc dù đám nhện này trông rất hung dữ, nhưng đối với Mật Hoàn Yêu Vương nó mà nói, thì chỉ là đàn em.
Cứ khô thôi là xong việc.
"Xì!"
Mật Hoàn Yêu Vương vận chuyển sức mạnh, khí tức đáng sợ tràn lan ra ngoài.
Nếu là sinh vật bình thường, sau khi cảm nhận được luồng khí tức đáng sợ này sẽ lập tức rút lui.
Nhưng những con nhện này, dường như không có nửa phần cảm giác, như một cơn hồng thủy màu đen lao về phía bọn họ.
"Mọi người cẩn thận, đừng để bị thương, đám này tuy không có tu vi trong người, nhưng trông cũng chẳng phải thứ tốt lành gì." Chu Diệp lên tiếng nhắc nhở.
Từng con nhện lông đen đó quả thực không có tu vi, nhưng trong mắt cậu, những con nhện này không hề có sự sống.
Nói cách khác, những con nhện này không phải là sinh vật sống theo đúng nghĩa.
Sinh vật quỷ dị như vậy, e là không dễ bắt nạt như vẻ bề ngoài đâu.
"Có khả năng cực lớn là chúng mang kịch độc." Cự Tích Yêu Vương lên tiếng nói.
Nó đã quan sát lũ nhện lông đen từ lúc bắt đầu.
Những hạt nhỏ trên lông chân của nhện lông đen rất có thể chứa kịch độc.
"Chít..."
Tiếng kêu của nhện lông đen giống như chuột, nhưng chói tai hơn nhiều.
Khắp núi non, giữa đất trời đều vang vọng tiếng kêu đó.
Tiếng này nối tiếp tiếng kia.
Tiếng kêu này như thể có ma lực, khiến Chu Diệp cùng ba sinh vật còn lại cảm thấy đầu óc hơi choáng váng.
"Đừng để chúng kêu nữa."
Tiểu Thánh Tượng có chút phiền não.
"Bình tĩnh, đây có lẽ là một kiểu tấn công đặc thù, có thể ảnh hưởng đến tâm thần." Chu Diệp tâm trạng nặng nề, lên tiếng trấn an Tiểu Thánh Tượng.
"Rõ." Tiểu Thánh Tượng gật đầu.
Nó nhấc vòi lên, sau đó thổi mạnh ra.
"Hù!"
Cái vòi của nó cứ như một chiếc máy thổi, thổi ra cuồng phong.
"Chít chít chít..."
Vô số nhện lông đen không chống đỡ nổi cuồng phong này, bị thổi bay lên tận trời cao.
Một vài con nhện lông đen cố bám chặt vào đất, gắng gượng chống lại cuồng phong.
"Vãi, đừng thổi nữa." Cự Tích Yêu Vương ngẩng đầu nhìn thoáng qua, lập tức kêu lên.
Những con nhện lông đen bị thổi bay lên không trung đang múa may loạn xạ, trông như những hạt mưa, che rợp trời đất, rơi thẳng xuống.
Cự Tích Yêu Vương mắt sắc, nhìn thấy trên miệng của đám nhện lông đen đó đã ngưng tụ ra những giọt độc dịch xanh biếc!
Tiểu Thánh Tượng vội vàng dừng lại.
"Mẹ kiếp, ra tay thôi." Tiểu Thánh Tượng có chút bất lực.
Mật Hoàn Yêu Vương chẳng thèm để ý đến chúng, lao thẳng vào giữa bầy nhện.
Trên người Mật Hoàn Yêu Vương bò đầy nhện lông đen.
Những con nhện lông đen này cắn xé trên người Mật Hoàn Yêu Vương, nhưng thế nào cũng không cắn nổi.
"Không ngờ tới phải không?"
Mật Hoàn Yêu Vương rất đắc ý, nhấc móng vuốt lên là vỗ chết mấy chục con nhện lông đen.
Nó bây giờ rất vui vẻ.
Mặc dù những con nhện lông đen này không thể gây sát thương cho nó, nhưng nó thích kiểu khô máu trực tiếp.
Đừng quan tâm đối phương có tu vi hay không, cứ vả thôi là xong.
"Xoẹt xoẹt!"
Trên bầu trời, hai đạo kiếm quang dài trăm trượng, lấp lánh ánh lôi điện rơi xuống.
"Ầm!"
Âm thanh to lớn truyền ra.
Những tia lôi xà nhỏ bé trong đất len lỏi, tìm kiếm mục tiêu của mình.
Trong vòng bán kính hai dặm đã bị bao vây bởi ánh chớp, tất cả những con nhện lông đen bước vào khu vực này, không một ngoại lệ, đều bị nhiệt độ cao thiêu cháy.
"Đừng gây ra tiếng động quá lớn, dễ dẫn dụ thêm nhiều quái vật hơn đấy." Cự Tích Yêu Vương nhìn xung quanh, sau đó nói khẽ với Chu Diệp và các sinh vật khác.
"Hiểu rồi."
Mật Hoàn Yêu Vương cắm sâu hai móng vuốt xuống đất, sức chiến đấu đáng sợ bắt đầu triển hiện.
Trong vòng bán kính vài dặm, mặt đất rung chuyển nhẹ, từng con nhện lông đen bị chấn động đến mức bay lơ lửng.
Tần số rung chấn của mặt đất rất hỗn loạn.
Sức mạnh cuồng bạo len lỏi giữa không trung, xé nát từng con nhện lông đen.
"Rắc!"
Một con nhện lông đen to bằng cái cối xay bị hất văng lên không trung, sau đó một luồng sức mạnh xuất hiện từ hư không, trực tiếp xé nát nó.
Sau khi bị xé nát, thứ chảy ra là chất lỏng màu xanh.
Đồng thời, xác của nhện lông đen bắt đầu cuộn tròn lại, rơi xuống đất, hóa thành tro tàn.
Cự Tích Yêu Vương bận rộn đối phó với những con nhện lông đen bị Tiểu Thánh Tượng thổi bay lên không.
Nó đứng thẳng người, sau đó vung móng vuốt.
Mấy đạo quang mang màu máu từ đầu móng vuốt thoát ra, lao thẳng lên không trung.
Dưới sự điều khiển của thần niệm, quang mang màu máu chém giết từng con nhện lông đen một.
Tiểu Thánh Tượng cũng đang ra sức.
Nó hơi cúi đầu, cái vòi lớn cuộn trên mặt đất, mỗi một lần nghiền nát là tiêu diệt hàng trăm hàng ngàn con nhện lông đen.
Trên đầu Tiểu Thánh Tượng, Chu Diệp đang đứng đó.
"Đám nhện lông đen này, thần niệm thế mà không thể gây ảnh hưởng đến chúng..." Chu Diệp phát hiện ra một vấn đề rất lớn.
Những con nhện lông đen này vô cùng quỷ dị.
Từ tình hình hiện tại mà xem, chúng hoàn toàn không phải sinh vật sống.
Nhưng mẹ nó, chúng lại có thể di chuyển, có thể chủ động tấn công sinh vật, vậy thì ít nhất cũng phải có thần hồn chứ?
Kết quả rất đáng tiếc.
Những con nhện lông đen này, ngay cả thần hồn cũng không có.
Chu Diệp không thể hiểu nổi, rốt cuộc là sức mạnh gì đã chống đỡ cho lũ quái thai không thần hồn, không phải sinh vật sống này điên cuồng tấn công bọn họ?
Chỉ vì Cự Tích Yêu Vương lỡ tay bóp chết một con nhện nhỏ thôi sao?
Mẹ kiếp, nói không thông tí nào.
Chu Diệp nhảy lên, rơi vào giữa bầy nhện.
Cậu bước đi trên vùng đất cháy đen, quanh thân bao phủ bởi kiếm quang mang theo lôi điện, không một con nhện lông đen nào có thể đến gần cậu.
Cậu quan sát kỹ những con nhện lông đen đó.
Chu Diệp phát hiện, những con nhện lông đen này đều có một đặc điểm, đó là sự điên cuồng.
Như thể bị kích thích gì đó, tấn công không ngừng nghỉ.
Giống như thể nếu không giết chết bốn sinh vật bọn họ, chúng sẽ không chịu bỏ cuộc vậy...
"Rốt cuộc là tại sao chứ?" Chu Diệp không tài nào nghĩ thông.
Cậu để ý thấy trên cơ thể của mỗi con nhện lông đen đều quấn lấy hắc khí.
Vậy thì, liệu có phải vấn đề nằm ở hắc khí này không?
"Vút."
Chu Diệp nhấc đầu lá, dùng huyền khí bao bọc lấy lá cỏ, sau khi làm tốt phòng hộ thì cuộn lấy một con nhện lông đen.
"Chít chít chít!"
Nhện lông đen kêu loạn xạ, vô cùng điên cuồng, há miệng ra cắn phập vào huyền khí màu xanh.
Chu Diệp nhìn thấy, trên đầu nhện lông đen có hai cái răng sắc nhọn, giống hệt như răng độc của rắn độc vậy.
Đồng thời, khoảnh khắc cái răng sắc nhọn đó lộ ra, trên đầu răng liền ngưng tụ ra một giọt thứ gì đó xanh biếc.
Đó là độc dịch.
"Tí tách."
Độc dịch nhỏ xuống huyền khí.
"Xèo!"
"Đến huyền khí mà cũng ăn mòn được sao?!" Chu Diệp không thể tin nổi.
Sinh vật loại này, thực sự có cảm giác không thể đụng vào được.
Không giống với nhện thông thường, cậu nhớ Xích Hồng có tám cái chân nhện, còn đám nhện này chỉ có sáu cái chân, hơn nữa còn có răng độc sắc nhọn, trên người quấn hắc khí, ba đôi mắt đỏ máu tràn đầy khí tức hung bạo...
Nhìn thế nào cũng giống tà vật.
Trên đầu lá của Chu Diệp, kiếm mang phun ra, chém con nhện lông đen đang giãy giụa điên cuồng này thành hai nửa.
Cậu tổng kết lại, cho rằng vấn đề nằm ở hắc khí.
Nhưng làm thế nào để giải quyết chuyện này, cậu không rõ.
---❊ ❖ ❊---
"Sao cứ có cảm giác giết mãi không hết thế này?" Tiểu Thánh Tượng nhíu mày, có chút nghi hoặc lên tiếng hỏi.
Xung quanh, số lượng nhện lông đen dường như mãi mãi nhiều như vậy, căn bản không thấy có xu hướng giảm đi.
"Ha ha ha..." Mật Hoàn Yêu Vương dường như là kẻ điên, cười một cách cuồng dại trong bầy nhện lông đen.
Cự Tích Yêu Vương cảm thấy đau đầu.
Đã bảo mẹ nó rồi, ở trong bí cảnh thì nói khẽ một chút, nói khẽ một chút.
Sao cứ không chịu nghe vậy chứ.
"Có cách nào giải quyết nhanh gọn không?" Chu Diệp hỏi về phía Cự Tích Yêu Vương.
"Không có." Cự Tích Yêu Vương lắc đầu.
Nếu có cách giải quyết nhanh gọn, nó đã nói từ lâu rồi.
Vấn đề là, căn bản không có.
"Không phải ngươi từng vào đây rồi sao?" Chu Diệp hỏi.
Cự Tích Yêu Vương vẻ mặt đắng chát.
"Từng vào đây đúng là không sai, nhưng cũng chưa từng gặp phải quái vật kiểu này." Cự Tích Yêu Vương thở dài.
Gặp phải bầy nhện lông đen này, thực ra nó cảm thấy cũng khá tốt.
Ít nhất những con nhện lông đen này không có tu vi trong người.
Nếu gặp phải loại có tu vi trong người, lại còn là quái vật đáng sợ vô cùng, đó mới gọi là tuyệt vọng.
"San bằng đi." Tiểu Thánh Tượng có chút bất lực nói.
Cự Tích Yêu Vương cân nhắc một chút, cuối cùng gật đầu.
"Vậy thì san bằng."
Chu Diệp nhảy lên đầu Tiểu Thánh Tượng.
Tiếp theo, là màn biểu diễn của ba vị Yêu Vương.
Mật Hoàn Yêu Vương nghe thấy san bằng, lập tức sướng rơn.
"Rống!"
Nó gầm lên một tiếng, sóng âm từng đợt, chấn sát một mảng lớn nhện lông đen.
Huyền khí vô biên trào dâng, như thể máy xay thịt, xay nát từng con nhện lông đen.
"Chít chít chít..."
Nhện lông đen dường như vô tận, không ngừng tuôn ra từ phế tích, chân núi, đỉnh núi.
Tuy nhiên dưới sự san bằng của ba vị Yêu Vương, số lượng nhện lông đen giảm mạnh theo đường thẳng.
Đột nhiên, một mùi hôi thối truyền vào khứu giác của bốn sinh vật.
"Không ổn! Cẩn thận, có quái vật cỡ lớn đến rồi." Cự Tích Yêu Vương tinh thần căng thẳng.
Mùi vị này, vô cùng quen thuộc.
Tu vi của kẻ đến, tuyệt đối không thấp.
Nguồn gốc của mùi hôi thối là từ đỉnh núi xa xa.
Một cái bóng cao lớn, thấp thoáng ẩn hiện trong làn khói đen kịt như mực.
Phản ứng đầu tiên của Chu Diệp là không đánh lại.
Uy áp mà đối phương tỏa ra, quá đỗi đáng sợ.
Đã vượt qua Siêu Phàm Cảnh.
Là tồn tại của Toái Hư Cảnh.
"Là cùng cấp." Mật Hoàn Yêu Vương toàn thân chấn động, rũ bỏ những con nhện lông đen bị chấn chết, sau đó xoa tay mài chưởng, chuẩn bị đập nát đầu kẻ mới đến.
"Đừng manh động." Cự Tích Yêu Vương lên tiếng nhắc nhở.
"Những tồn tại này đều không phải thứ tốt lành, hoặc là mang kịch độc, hoặc là có chiêu trò âm hiểm gì đó, cố gắng đừng để bị thương trong tay chúng, nếu không hồi phục lại cực kỳ phiền phức."
Nghe giọng điệu trầm trọng của Cự Tích Yêu Vương, Mật Hoàn Yêu Vương cũng nghiêm túc lại.
Cho dù bình thường có ngông cuồng thế nào, lúc này cũng không được chủ quan.
Tiểu Thánh Tượng lùi lại phía sau một chút.
Đại chiến của Toái Hư Cảnh hậu kỳ, mặc dù nó có thể giúp một tay, nhưng đại ca vẫn còn ở trên đầu kìa.
Đánh nhau mà đại ca bị dư chấn chấn chết ngỏm thì không hay chút nào.
"Xèo..."
Cái bóng khổng lồ, đang từ trên đỉnh núi bước xuống.
Chân của nó, khi giẫm lên vùng đất cháy đen, khiến cả đất cũng bị ăn mòn.
Trên chân, là lớp lông màu đen đậm đặc.
Là một con nhện lông đen khổng lồ.
E rằng trong bầy nhện, nó có thể xưng vương!