Ngoại Quải Bàng Thân Đích Tạp Thảo

Lượt đọc: 3876 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 160
Lão Thụ, lòng tin giữa chúng ta đã không còn rồi [4000 chữ cầu đăng ký]

❊ ❊ ❊

Chu Diệp cũng không tiếp tục nhắc đến chuyện này nữa.

Haizz.

Hắn Chu mỗ thảo quá ưu tú, thực lực quá mạnh mẽ, khiến cho mấy người bạn đồng hành đều không muốn luận bàn với hắn nữa.

Phải khắc ghi, không được quá ưu tú.

Nếu trên người có quá nhiều điểm sáng, dễ khiến bản thân cảm thấy cô đơn.

Đó chính là cảm giác đứng trên đỉnh cao một mình, có chút lạnh, còn có chút thiếu oxy.

Chu Diệp quyết định khiêm tốn, sau đó thốt ra một câu.

"Ta cảm thấy mình vẫn còn quá yếu."

Khóe miệng Trương Bất Nhị giật giật.

Nghe xem, đây mẹ nó là lời gì vậy chứ.

Thảo gia, ta cầu xin ngài làm người đi, nói chút tiếng người mà người thường có thể hiểu được đi.

Độc Nhãn Cự Lang trầm mặc, trong lòng lạnh lẽo.

Nói thật, ở trong tu vi Siêu Phàm Cảnh đỉnh phong này, nó Độc Nhãn Cự Lang cũng không tính là yếu, thế nhưng so với Thảo gia, vẫn còn là một đứa em út.

Người ta Thảo gia hiện tại mới chỉ là Siêu Phàm Cảnh hậu kỳ.

Tuy rằng chưa từng thử qua, nhưng từ trận chiến trước đó là có thể đoán được.

Nếu mình mà đấu với Thảo gia, thì chắc chắn là thua, còn là kiểu thua rất thê thảm nữa.

Uất ức, muốn khóc.

Nước mắt của kẻ quá yếu kém, muốn trào ra khỏi hốc mắt.

Tại sao Thảo gia lại mạnh như vậy, nó cũng không biết, nó cũng không dám hỏi.

Tuy nhiên suy nghĩ một chút, có thể đoán ra.

Muốn trở thành nhị đệ tử của Thanh Hư Sơn, nhất định phải ưu tú.

Có lẽ chính vì quá ưu tú, nên Thảo gia mới là nhị đệ tử của Thanh Hư Sơn chăng.

Nếu ý nghĩ này mà bị Chu Diệp biết được, hắn chắc chắn sẽ rất khiêm tốn mà nói một câu: Ta trở thành nhị đệ tử của Thanh Hư Sơn thực ra cũng rất dễ dàng, chỉ là lúc đầu bị giẫm một cước, sau đó không chết, nên mới có chút cơ duyên, cuối cùng liền trở thành nhị đệ tử của Thanh Hư Sơn.

Cũng không sai, sự thật đúng là như thế.

Chính vì hắn Chu mỗ thảo không bị đại lão Thanh Đế giẫm chết.

Nếu lúc đó một cước của đại lão Thanh Đế nặng hơn chút, e là hắn Chu mỗ thảo bây giờ đã sớm hẹo mà thăng thiên rồi.

Đôi khi Chu Diệp cũng cảm thấy may mắn.

May mà cân nặng của đại lão Thanh Đế không quá khủng bố.

Nếu đổi một kẻ một trăm tám mươi cân tới, một cước đó giáng xuống, e là kết quả sẽ không được tốt đẹp cho lắm.

Tạ ơn đại lão Thanh Đế không giết.

"Cảm thấy mình yếu, thì cứ nỗ lực tu luyện." Kim Tiểu Nhị thản nhiên nói.

Hắn đối với thực lực của Chu Diệp không hiểu biết nhiều.

Nghe thấy lời của Chu Diệp, liền cho rằng đối phương có lẽ thật sự hơi yếu.

Băng Mãng rất muốn nói với vị đại lão này về tình hình cụ thể, nhưng suy đi tính lại vẫn thấy thôi bỏ đi.

Đại lão không hiểu thì cứ không hiểu thôi, tránh cho đại lão cảm thấy tự thẹn không bằng.

Dẫu sao ai lợi hại như vậy, có thể mẹ nó vượt cấp đánh nhau trong cái cảnh giới đặc biệt như Siêu Phàm Cảnh này chứ?

"Ừm, phải nỗ lực mới được." Chu Diệp nói một câu, sau đó bắt đầu tiếp tục tu luyện.

"Tu luyện đi, đừng tán gẫu linh tinh nữa." Độc Nhãn Cự Lang có chút u sầu nói.

Người ta Thảo gia lợi hại như vậy còn đang nỗ lực tu luyện, đám gà con như mình còn lý do gì để không nỗ lực nữa chứ?

Không nỗ lực thì tuyệt đối không đạt tới trình độ ưu tú như Thảo gia.

Nhưng sau khi nỗ lực rồi có lẽ mới biết được, Thảo gia rốt cuộc đáng sợ tới mức nào.

Cho nên rút ra kết luận.

Nỗ lực và không nỗ lực, chênh lệch hình như không lớn lắm.

Nhưng sống trên đời, phải có chút cầu tiến.

Cố gắng hết sức là được rồi.

Không xa vời những thứ khác.

---❊ ❖ ❊---

Lại ba ngày sau.

"Xích Hồng tỷ tỷ, linh tuyền của nàng hình như không ổn rồi." Chu Diệp nói với Xích Hồng.

"Sao vậy?" Xích Hồng có chút nghi hoặc hỏi.

Linh tuyền sao lại không ổn được chứ?

Rất tốt mà, ngâm rất thoải mái, nàng đã ngâm mấy ngàn năm nay rồi.

"Không hấp thụ được bao nhiêu linh khí." Chu Diệp nói.

Xích Hồng đương nhiên nói: "Đây chẳng phải là bình thường sao, ngươi đều đã là Siêu Phàm hậu kỳ rồi, cho dù có hút cạn linh tuyền, cũng không đạt được hiệu quả mong muốn đâu."

"Ta biết, ta chỉ cảm thán một câu thôi."

Chu Diệp nói xong, đột nhiên có chút muốn về Thanh Hư Sơn.

Tuy rằng linh điền cũng không mang lại cho hắn nhiều linh khí, nhưng có thể rút thưởng vài phát, sau đó đổi chút đồ dùng với tên cẩu tặc Lộc Ma Vương.

"Ta muốn về đây." Tôn Lão Tam tỉnh lại.

Hắn nằm trong linh tuyền ngủ mấy ngày, cảm thấy không thú vị lắm.

Vẫn là lãnh địa của mình thoải mái hơn, ăn ngon uống say, cuộc sống trôi qua vô cùng tư nhuận.

Thực ra hắn cũng có chút nghi ngờ Kim Tiểu Nhị.

Mẹ nó, bản thân sống không tốt, tại sao lại kéo ta theo, làm ta mẹ nó cả ngày không dám làm càn.

"Không ở lại thêm hai ngày sao?" Kim Tiểu Nhị quay đầu nhìn về phía Tôn Lão Tam, đôi mắt hơi nheo lại.

Nghĩ tới việc tên này sau khi về lại được sống những ngày thoải mái, trong lòng Kim Tiểu Nhị liền thấy hơi mất cân bằng.

Nhất định phải giữ đối phương lại, cùng chịu khổ với mình.

Lúc đầu đã nói mọi người là huynh đệ, có phúc cùng hưởng có họa cùng chia mà.

Sao giờ lại thành họa cùng chia, mà phúc thì một mình hưởng thế này.

Quá đáng lắm.

"Không ở lại nữa, không làm phiền hai người, ta còn có việc chưa xử lý." Tôn Lão Tam lắc đầu, nghiêm nghị nói.

Tâm pháp trong lòng không giống nhau.

Tuy rằng không có việc gì cần xử lý, nhưng cũng phải giả vờ như mình rất bận rộn.

Nếu không nếu bị giữ lại thành công, thì những ngày tháng đó rất nhàm chán.

"Ngươi thì có việc gì cần xử lý? Giao cho đám tiểu yêu dưới tay ngươi chẳng phải được rồi sao." Kim Tiểu Nhị kéo hắn lại, sau đó nói: "Ở lại thêm vài ngày, để ca ca ta chiêu đãi ngươi thật tốt."

"Đại ca huynh quá khách khí rồi, để lần sau đi." Tôn Lão Tam từ chối.

Nói đoạn, Tôn Lão Tam không chút dấu vết gạt tay Kim Tiểu Nhị ra, sau đó nói với Chu Diệp: "Thảo gia, ta còn có việc chưa xử lý, không bồi tiếp các vị được."

"Đi đi đi." Chu Diệp thờ ơ nói.

Lý do Tôn Lão Tam muốn đi, hắn cũng có thể đoán được đôi chút, chẳng qua là vì ở đây quá nhàm chán.

Tương tự, hắn cũng cảm thấy như vậy.

Hắn cảm thấy, qua thêm hai ngày nữa, bản thân cũng phải chuồn thôi.

Về Thanh Hư Sơn, sau đó nhìn xem thử, người bạn tốt Lão Thụ của mình đã thành tinh chưa.

Nếu chưa thành tinh, thì chắc chắn có chút thất vọng nhỏ.

Nếu thành tinh rồi, vậy hắn Chu mỗ thảo lại có thêm một người bạn nhỏ nữa, thật tốt.

"Đệ đệ, đi với ta." Tôn Lão Tam nhìn về phía Trương Bất Nhị.

"A?" Trương Bất Nhị hơi ngẩn ra.

Mình sắp bước lên đỉnh cao vượn sinh rồi sao?

Đi theo đại lão mà hỗn.

"Lão Trương, Tôn Lão Tam với ngươi cũng coi như là đồng tộc, đi theo hắn ngươi chắc chắn có thể học được không ít thứ." Chu Diệp nói với Trương Bất Nhị.

"Vậy cũng được." Trương Bất Nhị gật đầu.

Sau đó nó đứng dậy, chuẩn bị đi theo Tôn Lão Tam.

Tôn Lão Tam căn bản không muốn tán gẫu với Kim Tiểu Nhị, nó hiện nguyên hình, hơi thu nhỏ lại một chút, rồi khoác vai bá cổ Trương Bất Nhị đi về phía xa.

Vừa đi, vừa quay đầu nói với Kim Tiểu Nhị: "Đại ca, cáo từ!"

"Ta tiễn ngươi!" Kim Tiểu Nhị vội vàng đuổi theo.

Tên Tôn Lão Tam này gần đây rất giàu có.

Dù sao mình cũng là đại ca của đối phương, đi ké miếng ăn miếng uống chắc không vấn đề gì.

"Đừng tiễn!" Tôn Lão Tam lập tức dừng bước, sắc mặt nghiêm túc nói.

"Không làm chậm trễ thời gian của đại ca, đệ đệ ta đây thực sự là hơi bận."

Tôn Lão Tam để lại một câu, sau đó mang theo Trương Bất Nhị trực tiếp xé rách hư không bỏ chạy.

Hừ, chút tâm tư nhỏ mọn kia của ngươi Kim Tiểu Nhị, ta Tôn mỗ chẳng lẽ còn không biết hay sao.

Chắc chắn mẹ nó là muốn tới nhà ta Tôn mỗ làm khách một thời gian.

Tuy rằng tình cảm tốt, nhưng việc này không thể nào.

"Mọi người đều là huynh đệ, tiễn một chút vẫn là nên làm." Kim Tiểu Nhị hóa thành kim quang, độn vào hư không, trực tiếp đuổi theo.

Trong hư không.

Kim Tiểu Nhị đuổi kịp Tôn Lão Tam, đau lòng nói: "Đệ đệ ngươi quá không thẳng thắn rồi."

"Đại ca ta dạo này cuộc sống túng thiếu, ngươi thế mà không giúp đỡ chút nào."

Khóe miệng Tôn Lão Tam giật giật.

"Thôi bỏ đi, đi đây, mẹ nó."

Kim Tiểu Nhị nói: "Đệ đệ ngươi yên tâm, đợi có một ngày đại ca ta lật mình làm chủ, đến lúc đó lợi ích sẽ không thiếu phần ngươi."

"Xem ra tẩu tử vẫn chưa quản quá chặt, đại ca huynh mà lại phồng lên rồi, thế mà lại có tâm tư này." Tôn Lão Tam đột nhiên nói một câu.

Đồng thời, Tôn Lão Tam đang suy nghĩ, mình nên lên con thuyền nào.

Nếu cùng chiến tuyến với Xích Hồng, thì chắc chắn sẽ bị đại ca của mình tìm cớ sửa cho một trận.

Nếu cùng chiến tuyến với đại ca mình, thì có chút không ổn.

Bản tính của Kim Tiểu Nhị, nó Tôn Lão Tam còn không biết sao.

Có chút gian xảo.

"Tình cảm của hai ta không sâu đậm đến thế sao?" Kim Tiểu Nhị có chút lạnh lòng.

Tôn Lão Tam thở dài.

Chọn lựa một hồi lâu, cuối cùng nói: "Đại ca à, nể tình cảm hai ta sâu đậm như vậy, liền giúp huynh một tay vậy."

Nói đoạn, Tôn Lão Tam bước ra từ trong hư không, thần niệm mở rộng truyền âm cho Xích Hồng.

"Tẩu tử, bên này xảy ra chuyện rồi, ta và đại ca đi giải quyết một chút."

Truyền âm xong xuôi, Tôn Lão Tam nhướng mày với Kim Tiểu Nhị.

"Đủ nghĩa khí chưa?"

"Hảo huynh đệ." Kim Tiểu Nhị cảm động.

Linh tuyền.

"Xảy ra chuyện?" Xích Hồng có chút kỳ lạ.

Đây đang yên đang lành, sao đột nhiên lại xảy ra chuyện được nhỉ.

"Sao vậy?" Chu Diệp có chút tò mò hỏi.

"Đám chim ngốc bên kia xảy ra chuyện rồi, cũng không biết rốt cuộc là tình hình gì." Xích Hồng trả lời.

Chu Diệp rơi vào trầm tư.

Chuyện kiểu này, suy nghĩ một chút là hiểu ngay, chắc chắn mẹ nó có mờ ám.

Nhưng hắn Chu mỗ thảo tuyệt đối sẽ không vạch trần ý nghĩ của bạn nhỏ mình.

"Không sao, đừng lo lắng, thực lực của lão Kim mạnh như vậy, gặp chuyện chắc chắn sẽ giải quyết được thôi." Chu Diệp nói.

Lúc này, tình hình như vậy, nhất định phải trấn an Xích Hồng.

"Ừm." Xích Hồng gật đầu.

Chu Diệp tiếp tục tu luyện.

Hai ngày sau.

"Xích Hồng tỷ tỷ, ta phải về Thanh Hư Sơn rồi." Sau khi Chu Diệp tỉnh lại, nói với Xích Hồng.

"Nhanh vậy sao?" Xích Hồng hỏi.

"Không bằng ngươi ở lại thêm hai ngày, đợi chim ngốc quay về rồi để hắn đưa ngươi về." Xích Hồng giữ lại.

Chu Diệp điều động sức mạnh, bay lên không trung, lơ lửng trên mặt nước.

"Không cần đâu, không làm phiền nữa, nơi này cách Thanh Hư Sơn cũng không xa, loáng cái là đến thôi." Chu Diệp nói.

"Vậy được rồi, trên đường ngươi chú ý chút." Xích Hồng gật đầu, lập tức dặn dò.

"Yên tâm đi."

Chu Diệp lại nhìn về phía Băng Mãng và Độc Nhãn Cự Lang, nói với chúng: "Đợi lão Kim quay về rồi, các ngươi có thể đi theo hắn học hỏi chút."

"Thảo gia, vậy khi nào ngài mang chúng ta đi giải cứu những sinh linh nhỏ bé yếu đuối đó?" Độc Nhãn Cự Lang hỏi.

Tuy rằng đi theo đại lão rất tốt, nhưng con sói mang trong mình chính nghĩa như nó vẫn muốn đi giải cứu những sinh linh nhỏ bé yếu đuối đó.

"Giải cứu sinh linh nhỏ bé?" Xích Hồng ngẩn ra, lập tức cười hỏi: "Ý tưởng này của các ngươi là có ý gì?"

Chu Diệp giải thích: "Lý niệm của Tứ đại thanh niên kiệt xuất Mộc Giới chúng ta chính là giải cứu những sinh linh nhỏ bé yếu đuối đang bị sinh linh mạnh mẽ bắt nạt, để chúng tránh xa cuộc sống dầu sôi lửa bỏng."

Xích Hồng có chút mơ hồ, nghe không hiểu lắm.

Đám thảo tinh nhỏ này lương thiện vậy sao, thế mà chủ động đi giúp đỡ kẻ yếu.

"Thực ra vẫn là cướp bóc."

"Chỉ là đối tượng cướp bóc đã chuyển thành những kẻ mạnh hay đi cướp bóc sinh linh khác." Chu Diệp từ tốn nói.

Nói ra đoạn này, hắn cảm thấy hình tượng cao đại thượng của mình mẹ nó đã thay đổi rồi.

Xích Hồng nghe vậy, lập tức hiểu ra.

Vừa nãy còn cảm thấy đám thảo tinh nhỏ này lương thiện thật...

Còn bây giờ.

Không cảm thấy như vậy nữa.

"Các ngươi đúng là có ý tưởng." Xích Hồng nở một nụ cười.

Nàng chưa bao giờ đi cướp bóc ai, không hiểu được cái niềm vui đi cướp bóc sinh linh đó.

Chu Diệp suy nghĩ một chút, sau đó nói với Xích Hồng: "Xích Hồng tỷ tỷ, có một việc phiền nàng nói với lão Kim một tiếng."

"Việc gì?" Xích Hồng có chút tò mò.

Chu Diệp cười nói: "Ta cảm thấy sức chiến đấu mũi nhọn của Tứ đại thanh niên kiệt xuất Mộc Giới chúng ta vẫn chưa đủ mạnh, cho nên cần thêm nhiều kẻ mạnh có lòng nhân ái gia nhập, ta thấy lão Kim khá được."

Xích Hồng sửng sốt một chút.

Con chim ngốc đó giống như kẻ mạnh có lòng nhân ái sao?

Không giống nhỉ?

Dù sao Xích Hồng cảm thấy Kim Tiểu Nhị là kẻ hoàn toàn không có lòng nhân ái.

Chỉ là con chim ngốc thích bắt nạt kẻ yếu thôi.

Tuy nhiên về mặt thân phận hiện tại, Xích Hồng lại đang đè đầu cưỡi cổ Kim Tiểu Nhị.

"Trải qua thời gian chung sống lâu như vậy, ta phát hiện lão Kim tâm địa thiện lương, rất thích hợp gia nhập đội ngũ chúng ta!" Chu Diệp nghiêm nghị nói.

Hắn lúc này muốn kéo Kim Tiểu Nhị xuống nước.

Rồi đi cướp bóc những yêu vương lợi hại hơn.

Chỉ có những yêu vương lợi hại hơn đó mới giàu có thôi.

Còn loại sinh linh Siêu Phàm Cảnh nào đó hắn đã chướng mắt rồi.

Vừa là quá yếu, còn một điểm nữa là tương đối nghèo.

Phải nói là, Chu mỗ thảo hiện tại đang phồng lên dữ lắm.

Tuy nhiên hắn cũng có tư bản để phồng.

Đợi hắn Chu mỗ thảo tu vi đột phá, trong Siêu Phàm Cảnh, còn ai là đối thủ của hắn Chu mỗ thảo nữa?

"Vậy cũng được, đợi hắn quay về, ta sẽ nói với hắn." Xích Hồng gật đầu đồng ý.

"Vậy được rồi, Xích Hồng tỷ tỷ, ta không làm phiền thêm nữa, đi trước đây." Chu Diệp cười nói.

"Được." Xích Hồng cười cười.

Chu Diệp lại dặn dò Băng Mãng và Độc Nhãn Cự Lang một phen rồi mới hóa thành một tia thanh quang bay về phía xa.

Càng tiến gần về phía Thanh Hư Sơn, Chu Diệp cứ cảm thấy có chuyện gì đó sắp xảy ra.

Cảm giác này có chút kỳ diệu.

Thanh Hư Sơn.

Chu Diệp trực tiếp đáp xuống trong sân.

Trong sân, không thấy đại lão Thanh Đế, cũng không thấy Kim Tam Thập Lục, chỉ có tên cẩu tặc Lộc Ma Vương đang nằm bò bên cửa sổ ngủ say.

Chu Diệp không đi làm phiền tên cẩu tặc Lộc Ma Vương, mà ngược lại đi ra ngoài sân.

Hắn đi tới dưới gốc Lão Thụ, sau đó ngẩng đầu nhìn Lão Thụ.

"Lão Thụ à, tình cảm giữa chúng ta sâu đậm như vậy, ngươi thành thật nói xem, ngươi rốt cuộc đã thành tinh chưa?"

Lão Thụ trong lòng rất muốn chửi thề.

Mẹ nó chứ.

Mới hơn nửa tháng, ngươi mẹ nó về làm gì.

Không thể đợi thêm một thời gian nữa rồi hẵng về sao.

Lão Thụ cũng là kẻ lợi hại, rễ cây thô to phá đất mà ra, cuốn lấy về phía Chu Diệp.

Hôm nay nó phải để con thảo tinh hỗn trướng này xem, rốt cuộc mình đã thành tinh chưa.

Chu Diệp quan sát Lão Thụ, trong lúc trở tay không kịp đã bị rễ cây cuốn chặt, sau đó đè dí xuống đất.

"Vãi cỏ!"

Đứa nào mẹ nó mà ngang nhiên thế, thế mà lại dám đánh lén hắn Chu mỗ thảo.

Quá hèn hạ.

Chu Diệp toàn thân chấn động, vài tia kiếm quang cắt ra, chém đứt rễ cây.

Sau đó tâm niệm vừa động, men theo rễ cây bắt đầu dò xét.

Cuối cùng, Chu Diệp đã phát hiện ra.

Tên tiểu tặc đánh lén mình này, chính là Lão Thụ.

Trong lòng Chu Diệp rất phức tạp.

"Lão Thụ, uổng công ta Chu Diệp coi ngươi là bạn, không ngờ ngươi lại làm chuyện này với Chu mỗ ta, tốt lắm, bắt đầu từ hôm nay, lòng tin giữa chúng ta đã không còn rồi." Chu Diệp đau lòng nhức óc nói.

Lão Thụ trong lòng khinh thường.

Hai ta mà có tồn tại lòng tin sao?

[Dịch từ bản hv] ChuongId:112
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.