"Ngươi bận lắm sao? Ta không tin lắm đâu." Kim phát nữ tử nghe Đại Kiểm Nhân nói vậy, lập tức lắc đầu.
Sau đó, thần sắc nàng thay đổi, vẻ mặt vô cùng oán trách.
"Sao thế? Bây giờ đến mức không muốn gặp người ta nữa rồi sao?"
Giống như một cô vợ nhỏ bị chồng bỏ rơi vậy.
Kim phát nữ tử vừa nói, vừa giơ tay phải đặt lên vai Đại Kiểm Nhân.
"Có thể nói chuyện chính sự không?" Đại Kiểm Nhân liếc nhìn bàn tay trên vai mình, trong mắt thoáng hiện vẻ ghét bỏ.
Hắn khẽ rung vai, hất tay Kim phát nữ tử ra, lùi lại một bước, giữ khoảng cách.
Chu Diệp quan sát, cảm thấy mối quan hệ của hai người này e là không bình thường cho lắm.
"Ngoài chuyện chính sự ra, chàng không muốn nghe xem bao nhiêu năm nay người ta đã làm gì sao?" Kim phát nữ tử chực trào nước mắt.
"Không muốn nghe." Đại Kiểm Nhân lắc đầu.
Trời đất ơi, đây là kiểu trò chuyện gì vậy.
Chu Diệp đứng xem mà ngẩn cả người.
Nhưng cậu không tiện bình phẩm, vì cậu không biết rõ mối quan hệ cụ thể giữa hai người họ.
"Được rồi, được rồi, vậy thì nói chuyện chính sự." Kim phát nữ tử thở dài.
Sau đó, nàng nghiêm mặt nói: "Mục đích chính lần này ta tới tìm chàng, là muốn mời chàng cùng ta tới Yêu giới, thám hiểm tiên nhân động phủ."
"Tiên nhân động phủ?" Thần sắc Đại Kiểm Nhân khẽ động, có chút ngạc nhiên.
"Đúng vậy, tin tức này mới truyền tới mấy ngày nay."
"Nghe nói Yêu giới phát hiện một tòa động phủ do tiên nhân thời thượng cổ để lại, sau đó một vị cường giả Bán Bộ Yêu Đế đã tới thám hiểm, cuối cùng quay về tay không, nhưng tới hôm nay lại đột ngột bạo bệnh mà chết, chết vô cùng thê thảm."
"Nghe nói là thất khiếu chảy máu đen, đôi mắt trợn trừng, chân tay đều vặn vẹo..."
Kim phát nữ tử vừa nói vừa làm ra vẻ sợ hãi.
"Xem ra tiên nhân động phủ này không đơn giản chút nào." Đại Kiểm Nhân trầm tư.
"Chàng có muốn đi không?" Kim phát nữ tử hỏi.
"Tiên giới và Ma giới có tin tức gì không?" Đại Kiểm Nhân chắp tay sau lưng, nhìn ra xa, thản nhiên hỏi.
"Ma giới đang rục rịch, còn về Tiên giới, người của ta truyền tin về rằng họ muốn cưỡng chiếm tiên nhân động phủ đó." Kim phát nữ tử đứng sau lưng Đại Kiểm Nhân, liếc nhìn hắn đầy tủi thân, rồi chậm rãi nói.
"Họ muốn cưỡng chiếm tiên nhân động phủ?" Đại Kiểm Nhân đột nhiên bật cười.
"Tiên giới tuy mạnh, nhưng muốn cưỡng chiếm tiên nhân động phủ thì e là hơi ngông cuồng rồi." Đại Kiểm Nhân có chút khinh thường.
Đại Kiểm Nhân xoay người, nhìn Kim phát nữ tử.
"Nàng đi theo ta, chuẩn bị một vài thứ."
"Ừ."
Trong linh điền, Chu Diệp đã nghe xong toàn bộ.
"Động phủ do tiên nhân thời thượng cổ để lại?"
"Chắc là sẽ có nhiều bảo bối lắm đây..."
Nghĩ tới nghĩ lui, Chu Diệp cảm thấy bản thân mình thật bành trướng, vậy mà lại muốn đi thám hiểm tiên nhân động phủ.
Tiếc là cậu không có tư cách đó.
Nghe đối thoại của hai người, rõ ràng là Đại Kiểm Nhân định đi.
Chu Diệp chỉ có thể thầm cầu nguyện trong lòng, mong Đại Kiểm Nhân bình an trở về.
Bên cạnh cậu, Bạch Lộc cũng đã nghe xong toàn bộ đối thoại.
Thế nhưng tên này lại rất bình thản.
Nó rất hiểu thực lực của Đại Kiểm Nhân, nó tin rằng Đại Kiểm Nhân chắc chắn có thể an toàn trở về.
---❊ ❖ ❊---
Đại Kiểm Nhân và Kim phát nữ tử vào nhà hồi lâu mới bước ra.
Trên tay không cầm theo bất cứ thứ gì.
Chu Diệp nghĩ thầm, chắc là đã cất ở đâu đó rồi.
Kiểu như loại không gian tùy thân ấy.
"Bản tọa phải đi ra ngoài một chuyến, ít nhất là một tháng." Đại Kiểm Nhân đi tới bên linh điền, nói với Chu Diệp.
Hắn chỉ vào Bạch Lộc, rồi nói tiếp: "Tiểu thảo tinh, ngươi giúp bản tọa giám sát tên này, nếu nó dám lén ăn linh dược của bản tọa, đợi bản tọa trở về, chắc chắn sẽ thu dọn nó, ngươi cứ yên tâm, nếu nó dám đe dọa ngươi, khi ta về sẽ trả thù cho ngươi."
"Tiểu Lộc, nếu ta trở về mà phát hiện Tiểu thảo tinh thiếu mất một chiếc lá, ta sẽ bắt ngươi đền tội."
Chu Diệp nghe vậy, cảm thấy rất an toàn, lập tức gật đầu đồng ý.
Bạch Lộc đảo mắt.
Kim phát nữ tử che miệng cười thầm.
"Tiểu Lộc, cuộc sống gian nan nha."
Bạch Lộc thở dài, ánh mắt tràn đầy tuyệt vọng.
Chỉ có điều, tâm tư nhỏ nhen vẫn còn nhiều lắm.
"Đi thôi." Đại Kiểm Nhân xoay người.
Bước một bước, cả người liền biến mất.
Kim phát nữ tử xoa đầu Bạch Lộc, phất tay một cái, trên mặt đất xuất hiện hàng chục gốc linh dược, "Chỉ có thể giúp ngươi tới đây thôi."
"Hự." Bạch Lộc gật đầu, rất cảm động.
Kim phát nữ tử xoay người, cũng biến mất không dấu vết.
Trong tiểu viện chỉ còn lại Bạch Lộc và Chu Diệp.
Bạch Lộc nhìn đống linh dược trên mặt đất.
Phải nói là, toàn là đồ cao cấp, trông có vẻ mùi vị khá ngon.
Kim phát nữ tử khá là hào sảng.
Bạch Lộc thầm gật đầu trong lòng, ngậm lấy một gốc linh dược, nuốt chửng ngay.
Chu Diệp ở một bên chảy nước miếng.
Cậu cũng muốn nếm thử mùi vị linh dược.
Nhổ rễ nhảy lên, vỗ Bạch Lộc một cái.
Bạch Lộc ngẩn ra, rồi nhìn cậu.
Tiểu thảo tinh này vậy mà muốn ăn linh dược của Lộc gia, làm gì có chuyện đó.
Trên đỉnh đầu Bạch Lộc, sừng hươu sáng lên một cái, đống linh dược trên đất biến mất sạch sành sanh.
Chu Diệp nhìn nó, tâm trạng khó chịu.
---❊ ❖ ❊---
Buổi chiều.
Ánh nắng chan hòa.
Chu Diệp vẫn luôn tu luyện trong linh điền.
Tên Bạch Lộc kia ở cách đó không xa, quay lưng về phía cậu, vẫn luôn ăn linh dược.
Từ sáng ăn tới chiều, chưa hề dừng lại.
Tới tận bây giờ, gốc linh dược cuối cùng cũng đã ăn xong.
Bạch Lộc liếm liếm môi, cảm giác vẫn còn thòm thèm.
Nó liếc nhìn vị trí linh dược điền, tâm tư nhỏ mọn bay tung tóe.
Chu Diệp kết thúc tu luyện, cứ thế nhìn chằm chằm Bạch Lộc.
Đại Kiểm Nhân bảo cậu giám sát Bạch Lộc, vậy thì chuyện này cậu phải làm cho tốt.
Bạch Lộc quay đầu lại, nhìn Chu Diệp, nhất thời có chút do dự.
Nó suy nghĩ kỹ càng một hồi, cuối cùng nằm bẹp xuống đất, không động đậy.
Muốn lén ăn vụng thì phải tìm thời điểm thích hợp mới được.
Chu Diệp thầm cười lạnh trong lòng.
Hôm nay cậu không định tu luyện nữa, cứ nhìn chằm chằm Bạch Lộc thôi.
Chỉ cần Bạch Lộc ăn vụng, cậu sẽ ghi nhớ trong lòng, sau đó chờ Đại Kiểm Nhân trở về, báo cáo lại sự thật.
Thời gian dần trôi.
Bạch Lộc nằm trên đất, có cảm giác hơi bứt rứt không yên.
Nó ngẩng đầu nhìn trái nhìn phải, nhận ra Chu Diệp không hề tu luyện, nhất thời cảm thấy khó chịu.
Chu Diệp vẫn luôn nhìn chằm chằm, không hề lơ là.
Bạch Lộc cũng không có hành động gì, điều này khiến cậu trong lòng rất thất vọng.
Trong lòng Chu Diệp cũng đầy rẫy những suy tính nhỏ nhen.
---❊ ❖ ❊---
Đêm khuya.
Bạch Lộc thả một tia thần niệm lên người Chu Diệp.
Nó phát hiện, Tiểu thảo tinh cuối cùng cũng đang tu luyện, hơn nữa còn giữ trạng thái này khá lâu rồi.
Thu hồi tia thần niệm đó lại, Bạch Lộc chậm rãi đứng dậy, lặng lẽ di chuyển về phía linh dược điền.
Đại Kiểm Nhân không cho nó ăn vụng, chẳng lẽ Lộc gia nó lại thật sự không ăn vụng sao.
Điều đó là không thể.
Không ăn vụng không phải phong cách của Lộc gia.
Khi càng tiến gần tới linh dược điền, Bạch Lộc hít một hơi thật sâu.
Hương thơm tỏa ra từ linh dược, thật là mê người.
Trong linh điền, Chu Diệp mở mắt ra, nhìn bóng lưng của Bạch Lộc, thầm cười lạnh trong lòng.
Hôm nay, nếu Bạch Lộc mà không chia chác chiến lợi phẩm với cậu, thì đừng trách cậu không khách khí.
Từ đầu tới cuối, trong lòng Chu Diệp chỉ có duy nhất một suy nghĩ đó.
Đó chính là chia chác chiến lợi phẩm.
Còn về việc tố giác Bạch Lộc, thì phải xem tình hình chia chác thế nào đã.
Nếu hài lòng, thì tình bạn sẽ rất kiên định, ai hỏi gì cũng bảo không biết.
Nếu không hài lòng, thì tình bạn sẽ tan vỡ.
Nhổ rễ, lặng lẽ tiến lại gần Bạch Lộc.
Lúc này, tâm trí Bạch Lộc hoàn toàn bị linh dược hấp dẫn, căn bản không hề chú ý tới tình trạng của Chu Diệp.
Nó đi vào trong linh dược điền, bắt đầu tàn phá linh dược.
Một miếng một gốc, tốc độ cực nhanh.
Tuy nhiên, trong lòng nó tự nhủ với bản thân phải biết kiềm chế.
Ăn nhiều quá, những ngày sau đó sẽ hơi khó sống, phải biết tích tiểu thành đại, mỗi ngày ăn vài gốc, mới có thể duy trì cuộc sống được.
Bạch Lộc cúi đầu, nhai ngấu nghiến linh dược, trong mắt tràn đầy thỏa mãn.
Nhưng đột nhiên, chân sau của nó bị vỗ nhẹ một cái.
Động tác của Bạch Lộc cứng đờ lại.
Nó chậm rãi quay đầu lại, hươu và cỏ nhìn nhau.
Ồ hố, xong đời rồi.
Bị bắt quả tang.
Bạch Lộc mở to mắt, không thể tin được.
Tiểu thảo tinh này không phải đang tu luyện sao, sao lại có thể phát hiện mình tới ăn vụng linh dược chứ.
Bạch Lộc có chút hoảng.
Rất muốn giải thích một chút.
Chu Diệp vỗ vỗ nó lần nữa, sau đó chỉ vào linh dược, ý tứ biểu đạt vô cùng rõ ràng.
Ta đây - họ Chu - sẵn lòng cùng ngươi gánh vác tội trạng này.
Bạch Lộc nhìn chằm chằm Chu Diệp, đột nhiên nở một nụ cười.
Lộc gia lần này phải làm sâu sắc thêm tình bạn với Tiểu thảo tinh một chút mới được.