Bóng tối, xung quanh đều là bóng tối.
Lúc này nàng, đang bị một sức mạnh cường đại đẩy đi trong bóng tối.
Nàng không thể động đậy, chỉ đành mặc cho sức mạnh này đẩy đi.
Cho dù Lộc Tiểu Nguyên rất tự tin vào thực lực của bản thân, cũng khó tránh khỏi sinh ra cảm giác bất lực.
"Đây là nơi nào vậy?" Trong túi nhỏ, Dao Dao tò mò hỏi.
"Không biết nữa." Kim Vũ Phi Ưng vẻ mặt ngơ ngác lắc đầu.
Dao Dao bất đắc dĩ, dù sao ngươi cũng coi như là một tiền bối, sao chuyện gì cũng không biết vậy chứ.
Cái vị tiền bối này làm việc có phải hơi "nước" rồi không.
Kim Vũ Phi Ưng nhìn ánh mắt thất vọng của Dao Dao, cũng cảm thấy vô cùng hổ thẹn.
Nhưng không còn cách nào khác, tu vi tuy cao nhưng kiến thức lại không đủ dùng, lăn lộn ở Mộc Giới thì được, chứ ra khỏi Mộc Giới, cái gì cũng không hiểu.
Tuy nhiên sau khi thấy Lộc Tiểu Nguyên cũng vẻ mặt ngơ ngác, lòng nó lập tức cân bằng trở lại.
Đến tồn tại như Lộc đại lão còn ngơ ngác, vậy nhân vật nhỏ bé như nó ngơ ngác chẳng phải là chuyện đương nhiên sao?
Tuy nghĩ như vậy rất không có tiền đồ, nhưng nó thực sự không tìm được lý do nào khác nữa.
Sau khi bọn họ im lặng một khắc đồng hồ.
Bên tai đột nhiên vang lên một tiếng không gian vỡ vụn.
Ngay sau đó, ánh sáng chói mắt ập đến, khiến Lộc Tiểu Nguyên theo bản năng nhắm chặt mắt lại.
"Oa, chói quá đi." Dao Dao cố sức dụi mắt.
Kim Vũ Phi Ưng hơi nheo mắt, quan sát khung cảnh xung quanh.
Chu Diệp cũng không cảm thấy có chuyện gì lớn, trái lại còn bị ánh sáng chiếu vào, cảm thấy rất thoải mái.
Cảm giác quen thuộc này, chính là ánh mặt trời.
Lộc Tiểu Nguyên từ từ mở mắt nhìn xung quanh.
Nàng đang ở giữa không trung, bên dưới là biển rộng mênh mông sóng vỗ, từng đóa sóng bạc cuộn trào, tiếng sóng không dứt bên tai.
Có ánh nắng chiếu rọi, mặt biển lấp lánh sóng nước, ánh sáng chói mắt lúc nãy, chính là ánh nắng phản chiếu từ mặt biển.
"Oa, cái hồ lớn quá đi." Dao Dao hưng phấn nói.
"Đây hẳn là biển trong truyền thuyết rồi đúng không?" Kim Vũ Phi Ưng có chút không chắc chắn nói.
"Cổ tịch có ghi chép, loại hồ rộng vô cùng vô tận chính là biển!" Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.
Thần niệm của nàng, không thể thăm dò được mặt biển này rốt cuộc rộng lớn đến mức nào.
Phải biết rằng, bất cứ cái hồ nào ở Mộc Giới, thần niệm của nàng đều có thể bao phủ trực tiếp.
Cho nên, nàng xác định, nơi này đã không còn là Mộc Giới nữa.
Nơi có đại dương, chắc chắn không phải là Mộc Giới, bởi vì Mộc Giới căn bản không có đại dương.
Lộc Tiểu Nguyên phất tay một cái, Kim Vũ Phi Ưng và Dao Dao biến trở lại dáng vẻ ban đầu.
"Ê ê ê!" Kim Vũ Phi Ưng không phản ứng kịp, đập cánh giữa không trung, nếu không phải phản ứng đủ nhanh, suýt chút nữa đã rơi xuống biển rồi.
Dao Dao vừa vặn rơi xuống lưng Kim Vũ Phi Ưng, hoàn toàn không hề hoảng sợ.
"Lộc tỷ tỷ, vậy bây giờ chúng ta phải làm sao đây?" Dao Dao hỏi.
"Tìm đất liền!" Lộc Tiểu Nguyên rất hưng phấn.
Quanh năm ở Mộc Giới, nàng đã sớm chơi chán rồi.
Đối với nàng mà nói, Mộc Giới đã chẳng còn gì thú vị nữa.
Người nên bắt nạt cũng đã bắt nạt cả rồi, người không bắt nạt được, cũng đã bắt nạt lại nàng.
"Lộc gia, chúng ta đi hướng nào?" Kim Vũ Phi Ưng hơi nghiêng đầu, hỏi.
Lộc Tiểu Nguyên khoanh chân ngồi trên lưng nó, suy nghĩ một chút rồi chỉ về phía trước.
"Hướng đó đi."
"Được thôi, các vị ngồi vững nhé."
Kim Vũ Phi Ưng hóa thành một đạo kim quang, bay về phía Lộc Tiểu Nguyên đã chỉ.
Lúc đầu, sự chú ý của Lộc Tiểu Nguyên và mọi người đều đặt trên mặt biển.
Nhưng theo thời gian trôi qua, liền cảm thấy có chút nhàm chán.
"Tiểu Kim Điểu, ngươi có thể xuống biển bắt cá không?" Lộc Tiểu Nguyên đột nhiên lên tiếng hỏi.
Kim Vũ Phi Ưng đang bay, động tác bay khựng lại một chút.
Cô nương à, người đang nói cái gì vậy.
Người tưởng ta là loại chim gì, còn có thể "mẹ nó" xuống biển bắt cá hả?
"Thật sự không có kỹ năng này." Kim Vũ Phi Ưng lắc đầu.
"Ai." Lộc Tiểu Nguyên thở dài, chỉ cảm thấy chán nản tột cùng.
Nghĩ một chút, nàng giơ tay lên nhắm vào mặt biển bên dưới.
Bàn tay trắng nõn của nàng khẽ động, làm ra động tác nắm lấy thứ gì đó.
Trên mặt biển có linh khí hội tụ, ngưng kết thành một bàn tay lớn.
Động tác của bàn tay lớn này đồng bộ với bàn tay nhỏ của Lộc Tiểu Nguyên, nhắm thẳng xuống biển chụp một cái.
"Rào!"
Bọt nước bắn tung tóe, trong bàn tay linh khí đang nắm vài con cá biển.
"Mấy con cá này kích thước vừa vặn." Lộc Tiểu Nguyên thu tay lại, mấy con cá biển xuất hiện trên lưng Kim Vũ Phi Ưng.
Những con cá biển này rời khỏi nước biển, đang điên cuồng giãy giụa.
Nhưng chưa nhảy nhót được mấy cái, Lộc Tiểu Nguyên liền cong ngón trỏ, đè từng con một rồi gõ một cái, thế là chúng thăng thiên luôn.
"Thỏ nhỏ, hôm nay cho ngươi nếm thử tay nghề của Lộc gia!"
"Mấy vụ nướng cá, Lộc gia rất có kinh nghiệm!" Lộc Tiểu Nguyên tự tin tràn đầy.
"Được ạ được ạ." Dao Dao mắt sáng rực, dán chặt ánh nhìn vào mấy con cá biển đã quy tiên.
Lộc Tiểu Nguyên phất tay một cái, một đạo thần quang bảy màu xuất hiện, nâng ba con cá biển lên, lơ lửng trước người.
"Lửa."
Thốt ra một chữ, nhiệt độ trong không khí dần tăng lên, một ngọn lửa xuất hiện trên thân ba con cá biển.
"Bắt đầu nướng cá rồi, ngươi cứ chờ xem!" Lộc Tiểu Nguyên vỗ vỗ vai Dao Dao.
Dao Dao đầy mặt mong chờ.
Kim Vũ Phi Ưng rất muốn nói với Lộc đại lão một câu, người không làm sạch sơ qua đã bắt nướng rồi sao.
Nó không dám nói ra miệng.
Nguyên nhân căn bản nhất, vẫn là vì sợ.
Thực ra điều nó không biết là, Lộc Tiểu Nguyên căn bản không chuẩn bị làm sạch mấy con cá biển này.
Chẳng có nguyên nhân gì khác, thực ra chỉ vì nàng khá lười.
Dù sao cũng không ăn đau bụng, cho nên mọi thứ đều không quan trọng.
Hơn nữa, Lộc gia nàng chưa bao giờ ăn nội tạng.
---❊ ❖ ❊---
Cá nướng xong rồi.
Lộc Tiểu Nguyên đưa cho Kim Vũ Phi Ưng một con trước, sau đó hỏi: "Thế nào, ngon không?"
"Ngon lắm." Kim Vũ Phi Ưng nói lời trái lương tâm, nhưng lương tâm lại không cảm thấy đau chút nào.
Nó thầm nhủ với bản thân, muốn sống sót an toàn thì phải làm quen với cuộc sống như thế này.
Dao Dao ăn một miếng nhỏ, vẻ mặt đầy chê bai: "Khụ khụ, trời đất ơi..."
"Không ngon sao?" Lộc Tiểu Nguyên quay đầu nhìn nó.
"Cái đó, ta không đói lắm, cho nên không cảm thấy gì cả." Dao Dao suy nghĩ một chút, tìm được cái cớ.
Thực ra ẩn ý là đang nói: khi cực kỳ đói, ăn thứ này mới cảm thấy ngon.
"Ồ." Lộc Tiểu Nguyên gật đầu, cẩn thận xé một miếng thịt cá, bỏ vào miệng.
Nhíu mày nhai một lát.
"Khá tốt, so với lần trước đã tiến bộ hơn nhiều rồi." Lộc Tiểu Nguyên rất hài lòng.
Lần này, hỏa hầu khống chế cực kỳ chuẩn xác, không làm cá biển bị cháy khét.
Không thể nói là ngon, cũng không thể nói là khó ăn, chỉ là ăn vào thấy hơi là lạ.
Chu Diệp nghe những lời này, đã tưởng tượng ra cảnh tượng Lộc Tiểu Nguyên nướng cá lần trước.
Không cần nói nhiều, chắc chắn còn tệ hơn lần này.
Biết đâu nướng thành than luôn cũng nên.
Ăn thêm hai miếng nữa, cảm thấy mùi vị quả thực không như ý, Lộc Tiểu Nguyên vẫn ném cá nướng trở lại biển.
"Phiền quá, chán quá đi."
Lộc Tiểu Nguyên nằm trên lưng Kim Vũ Phi Ưng, nằm dang chân dang tay hình chữ "Đại", ánh mắt có chút đờ đẫn, miệng lẩm bẩm không ngừng.
"Chán thì ngủ một lát đi." Dao Dao giơ tay, vỗ vỗ vai Lộc Tiểu Nguyên.
"Ừ."
Lộc Tiểu Nguyên đáp một tiếng, sau đó nhắm mắt lại.
Lúc này đang là mùa xuân, ánh nắng chiếu rọi lên người, mang lại sự ấm áp, cũng mang lại sự buồn ngủ.
Chu Diệp đang tu luyện.
Dù môi trường thế nào, chỉ cần ở bên cạnh Lộc Tiểu Nguyên, cậu đều có thể yên tâm bước vào trạng thái tu luyện.
Rất nhanh, Kim Vũ Phi Ưng đã bay được một ngày một đêm.
Nó vẫn luôn sử dụng thần niệm.
Một là dùng thần niệm để dò đường, hai là để phòng ngừa đại yêu trong biển quấy rầy Lộc Tiểu Nguyên nghỉ ngơi.
Nó đang bay, đột nhiên run lên một cái.
"Làm gì vậy?" Lộc Tiểu Nguyên bị xóc nảy một chút, có chút bất mãn hỏi.
"Lộc gia, phát hiện đất liền rồi!"
"Thật á?" Dao Dao vốn đang lơ mơ lập tức tỉnh táo lại.
Lộc Tiểu Nguyên thả thần niệm ra, thăm dò về phía trước.
"Đúng là đất liền thật!"
"Nhanh, Tiểu Kim Điểu, tăng tốc lên!"
"Vút!"
Kim quang do Kim Vũ Phi Ưng hóa thành đột ngột tăng tốc, trong nháy mắt đã vượt qua khoảng cách ngàn dặm.