“Sao lại là Trấn Nam Vương?” Tần Nghị nhíu mày.
“Trấn Nam Vương là ai?” Kim Tiểu Nhị có chút tò mò.
Nhìn sắc mặt của Tần Nghị và Lữ lão, có thể thấy Trấn Nam Vương là một nhân vật nằm ngoài dự đoán của bọn họ.
“Trấn Nam Vương đi theo phụ hoàng chinh chiến nhiều năm, lập được công huân hiển hách, được phụ hoàng phong làm Trấn Nam Vương, nắm giữ toàn bộ binh mã ở phương Nam. Trong nước có thể nói là nhân vật dưới một người, trên vạn người.” Tần Nghị đáp.
“Ông ta có thù oán gì với huynh à?” Kim Tiểu Nhị lại hỏi.
“Không, ta chưa từng đắc tội ông ta, thậm chí còn chưa gặp qua mấy lần.” Tần Nghị cẩn thận hồi tưởng lại một chút, sau đó lắc đầu, giọng điệu khẳng định nói.
“Vậy tại sao ông ta lại muốn giết huynh?” Kim Tiểu Nhị có chút không hiểu nổi.
Nếu hai bên không có thù hận, vậy thì Trấn Nam Vương tại sao phải thuê người đến ám sát Tần Nghị?
“Chính vì không có bất kỳ ân oán gì với Trấn Nam Vương, nên ta mới không hiểu nổi, tại sao ông ta lại muốn giết ta.” Tần Nghị cảm thấy có chút đau đầu.
Lữ lão ở bên cạnh trầm tư, một lúc sau mới nói ra suy đoán của mình: “Liệu có phải vì bệ hạ đã lớn tuổi, Trấn Nam Vương nổi lòng tham với ngôi vị hoàng đế, nên muốn trừ khử công tử - người kế vị - trước không?”
Tần Nghị ngẫm nghĩ lời Lữ lão, rơi vào suy tư.
Nghĩ một lát, hắn cười nói: “Không chỉ phụ hoàng đã lớn tuổi, Trấn Nam Vương cũng vậy, hơn nữa trên người ông ta còn nhiều ám thương hơn.”
“Nếu ông ta lên ngôi hoàng đế, e là cũng chẳng ngồi được mấy ngày.” Tần Nghị lắc đầu.
“Con trai ông ta có thể ngồi mà.” Kim Tiểu Nhị ở bên cạnh nói.
“Trấn Nam Vương không có con nối dõi.” Tần Nghị nhún vai.
Kim Tiểu Nhị: “…”
“Vậy thì không thông rồi. Nếu Trấn Nam Vương và huynh không thù không oán, lại chẳng còn sống được mấy ngày nữa, thì tại sao ông ta phải thuê người giết huynh?”
“Chọc giận hoàng đế, e là ông ta cũng chẳng dễ chịu gì đâu nhỉ?”
Nghe lời Kim Tiểu Nhị, Tần Nghị suy nghĩ một chút.
Càng nghĩ hắn càng thấy không thông.
“Thôi bỏ đi, chuyện này đợi sau khi quay về đế đô thì bẩm báo với phụ hoàng vậy.” Tần Nghị nói.
“Được thôi.” Kim Tiểu Nhị gật đầu, sau đó đá vào người hắc y nhân lão nhị một cái, hỏi: “Ngươi còn biết những gì?”
“Bẩm tiền bối, ngoài việc biết là người của Trấn Nam Vương thuê chúng ta ám sát các người ra, thì tiểu nhân không còn biết gì khác nữa.” Hắc y nhân lão nhị rất thành thật đáp.
“Được rồi, các ngươi có thể lên đường rồi.” Kim Tiểu Nhị gật đầu.
“Tiền bối! Ngài đã thề với đạo tâm rồi mà!” Hắc y nhân lão nhị lập tức hoảng loạn.
Những hắc y nhân còn lại cũng không ngoại lệ.
“Tiền bối, chẳng lẽ ngài không sợ thiên kiếp sao?!”
“Tiền bối, chẳng lẽ ngài không sợ kiếp này không thể tiến thêm một bước nào nữa sao?”
Không chỉ các hắc y nhân, ngay cả Tần Nghị và Lữ lão cũng không hiểu nổi, tại sao Kim Tiểu Nhị đã thề với đạo tâm rồi mà còn dám bội ước.
Chu Diệp đứng trên mặt đất, nhìn những hắc y nhân đang kinh hoàng không thôi, trong lòng cười lớn.
Đám hắc y nhân đáng thương kia, bị gài bẫy rồi mà vẫn không biết.
Kim Tiểu Nhị cười rất thản nhiên, lầm bầm một câu: “Việc này có gì đâu, mẹ kiếp ta có phải là người đâu.”
Gã này rất tàn nhẫn.
Gã phất tay một cái, đám hắc y nhân đều bị ngọn lửa màu vàng bao bọc, trực tiếp thiêu rụi thành tro bụi.
Tần Nghị và Lữ lão lén nuốt nước bọt.
Tên Kim Tiểu Nhị này, ngay cả lời thề đạo tâm cũng dám vi phạm, đúng là kẻ ác độc.
“Kim huynh, huynh vi phạm lời thề đạo tâm như vậy, thực sự không sao chứ?” Tần Nghị có chút lo lắng.
Rõ ràng là hắn không nghe thấy câu lầm bầm kia của Kim Tiểu Nhị.
Kim Tiểu Nhị ngẩng đầu nhìn hắn, cười rất bình thản: “Không sao, ta không phải là người.”
Trời đất ơi.
Kẻ ác độc này lúc tàn nhẫn đến bản thân mình cũng mắng.
Khóe miệng Tần Nghị co giật, không biết phải tiếp lời thế nào.
“Kim công tử, nếu không có việc gì thì nghỉ ngơi đi, cũng sắp tới giờ sáng rồi.” Lữ lão nở một nụ cười gượng gạo mà vẫn lịch sự.
“Ừm, được.” Kim Tiểu Nhị gật đầu với ông, sau đó nói với Lộc Tiểu Nguyên: “Lộc gia, nghỉ ngơi một chút đi, rồi ăn sáng xong hẵng lên đường.”
“Được.” Lộc Tiểu Nguyên gật đầu.
Sau đó, cô xách Chu Diệp lên, đi về phòng.
Trong phòng.
Dao Dao tự quấn mình thành một cái bánh ú, chỉ lộ mỗi cái đầu ra ngoài.
Cô lo lắng hỏi: “Lộc tỷ tỷ, xong xuôi hết chưa vậy?”
“Vẫn chưa.”
“Bọn họ muốn lấy mạng thỏ của muội.”
Lộc Tiểu Nguyên nổi hứng đùa giỡn, vẻ mặt nghiêm túc nói.
“Oa!”
“Muội còn chẳng quen bọn họ, tại sao lại muốn mạng của muội chứ?”
Nghe đến đây, trong mắt Dao Dao lập tức dâng lên sương mù, nước mắt chực trào rơi xuống.
Nhìn dáng vẻ đáng thương của cô, Lộc Tiểu Nguyên bất lực đập tay lên trán: “Này con thỏ nhỏ, cái gan dám liều mạng chống chọi với thiên kiếp lúc trước của muội đâu rồi?”
“Thiên kiếp mang đi rồi ạ.” Dao Dao trả lời đầy đương nhiên.
“Lạy chúa tôi.” Lộc Tiểu Nguyên lắc đầu thở dài.
“Chúng ta là đại yêu, có thể can đảm lên một chút được không.”
“Muội chỉ là một con thỏ, cần can đảm làm gì, đến lúc quan trọng chạy nhanh chẳng phải là được rồi sao…” Dao Dao dán chặt vào tường, lầm bầm nhỏ tiếng.
Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, lời của cô hình như cũng có chút đạo lý.
“Chị phục muội rồi đấy.” Lộc Tiểu Nguyên đảo mắt, sau đó nằm lên giường.
Nghĩ một chút, cô nói thêm một câu.
“Đừng lo nữa, tiểu kim điểu giải quyết hết rồi.”
Nghe vậy, Dao Dao mới trút được gánh nặng trong lòng.
Cô từ từ nhích người, lại gần Lộc Tiểu Nguyên, rồi ngồi xổm bên cạnh cô ấy.
Là một con thỏ nhát gan, nếu không rơi vào đường cùng, cô sẽ chẳng bao giờ có gan đối mặt với nguy hiểm.
“Tiểu thảo tinh còn lợi hại hơn muội đấy.” Lộc Tiểu Nguyên thở dài, lắc lắc Chu Diệp trong tay.
Dao Dao nhìn Chu Diệp, cũng thấy hơi xấu hổ.
Đường đường là một con thỏ mà lại còn không bằng một cành linh thảo.
“Chuyện này mà truyền ra ngoài, thật mất mặt yêu tộc Mộc giới chúng ta quá.” Lộc Tiểu Nguyên tức giận không thôi.
Dao Dao bĩu môi, lý lẽ đanh thép đáp: “Tỷ không nói ra, chẳng phải sẽ không ai biết sao!”
Sao lúc nào muội nói chuyện cũng có lý như vậy chứ?!
Lộc Tiểu Nguyên ngẩn người, sau đó lườm Dao Dao một cái.
Cô cảm thấy bây giờ không thể giao tiếp với con thỏ nhỏ này được, thôi thì ngủ trước vậy.
Nghĩ tới đây, Lộc Tiểu Nguyên nhắm mắt lại, chìm vào giấc ngủ.
Chu Diệp nhân cơ hội rút lá cỏ của mình ra khỏi bàn tay nhỏ bé của Lộc Tiểu Nguyên, rồi nhảy lên vai Dao Dao, vỗ vỗ vai cô.
Trong cách hiểu của Dao Dao, ý của thảo tinh đạo hữu là: Không sao đâu, không cần để tâm quá nhiều.
Tuy nhiên.
Điều Chu Diệp thực sự muốn bày tỏ là: Không sao, cô cứ nằm yên đi, chúng tôi gánh cô được.
“Thảo tinh đạo hữu, vẫn là huynh hiểu muội nhất.” Dao Dao lấy Chu Diệp trên vai xuống, xúc động nhìn nó.
“Có thể buông ta ra không.” Chu Diệp muốn đánh người.
“Thảo tinh đạo hữu, huynh yên tâm đi, sau này nếu lại gặp chuyện nguy hiểm như vậy, muội nhất định sẽ mang theo huynh, chúng ta cùng nhau chạy thật xa!” Trong ánh mắt Dao Dao hiện lên một thứ gọi là quyết tâm.
Chu Diệp chán nản vô cùng.
Nó suy nghĩ một chút, thoát khỏi bàn tay ma quái của Dao Dao, vẫy vẫy lá với cô, rồi nhảy xuống giường chạy ra cửa nằm.
Dao Dao cho rằng, Chu Diệp vẫy tay với cô là đang bảo cô: Đừng nghĩ nhiều quá, ta đi trước đây, muội mau nghỉ ngơi đi.
Nếu Chu Diệp biết suy nghĩ của Dao Dao, chắc chắn sẽ cười thành tiếng.
Chu mỗ là một gốc linh thảo, không thể diễn đạt rõ ràng, nhưng Chu mỗ muốn nói với cô rằng: Ta không muốn giao tiếp với cô nữa.
Nhìn thấy Chu Diệp chuẩn bị bắt đầu tu luyện, Dao Dao nắm tay lại thành nắm đấm, nhẹ nhàng đập lên giường.
“Mình cũng phải tu luyện thật nghiêm túc, trở nên lợi hại hơn.”
“Như vậy mới có thể chạy nhanh hơn!”
Chu Diệp: “…”
Mẹ kiếp, suy nghĩ này chân thực quá mức rồi.
---❊ ❖ ❊---
Khi chân trời bắt đầu ửng sáng, trên đường phố dần xuất hiện những người bán hàng rong và người qua đường.
Trấn Hải thành dần trở nên náo nhiệt.
Người đến khách điếm Duyệt Lai ăn sáng cũng khá đông, đa số đều là những người khá giả.
Dù sao thì loại cửa hàng chuỗi toàn quốc này, không có tiền thì thực sự không dám bước vào.