Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 1652 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 161
Luận Võ

❊ ❊ ❊

"Này! Tiết Mục!" Nhạc Tiểu Thiền ở đầu kia bùng nổ: "Nghe thấy giọng của ta, ngươi lại đi hôn sư thúc? Một tiếng 'chụt' rõ to, ta đều nghe thấy rồi!"

Tiết Thanh Thu bực bội liếc nhìn, Dần Dạ lau gương mặt nhỏ, nhìn Tiết Mục với ánh mắt đầy oán trách: "Ta... thật sự không phải năm tuổi..."

Tiết Mục trong bầu không khí quỷ dị, ngượng ngùng buông Dần Dạ xuống, cười trừ: "Cái đó, Tiểu Thiền à..."

"Hửm?"

"Ta là muốn hôn nàng cũng không hôn được mà."

"Quỷ mới cho ngươi hôn! Sư phụ ta đâu? Đã bị ngươi ăn sạch sành sanh chưa?"

Tiết Mục chưa kịp trả lời, Tiết Thanh Thu đột nhiên vươn tay điểm huyệt câm của hắn: "Yên tĩnh chút, ngươi hưng phấn quá độ rồi."

Dần Dạ phì cười, lần này đến lượt Tiết Mục lộ ánh mắt đầy oán trách. Hắn biết Tiết Thanh Thu không quan tâm chuyện gì khác, chỉ quan tâm nhất chuyện mình và Nhạc Tiểu Thiền mập mờ qua lại, huống chi lần này đúng là hắn hưng phấn quá độ, ăn nói không suy nghĩ, đáng đời bị cấm khẩu.

Tiết Thanh Thu không thèm để ý đến hắn, nói vào trận thạch: "Tình hình bên đó thế nào rồi?"

"Cũng được, các vị hòa thượng chùa Vô Cữu rất có tu dưỡng, không dễ dàng nhúng tay vào việc bên ngoài, rõ ràng biết ta đang loay hoay với pháp trận cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt, chỉ cần ta không làm bị thương người là được. Tốt hơn nhiều so với cái kiểu hòa thượng nơi khác, ngoài miệng thì nói xuất thế nhưng đụng chút là cái gì cũng quản."

"Chùa Vô Cữu có đạo hạnh, không dính nhân quả, nên mới được 'vô cữu'." Tiết Thanh Thu thở dài: "Chỉ là Nguyên Chung đã tham gia vây công ta, nhân quả này đã dính, chỉ dựa vào việc nới lỏng với ngươi mà có thể cắt đứt sao... rồi sẽ có ngày kết thúc."

Nhạc Tiểu Thiền im lặng.

Tiết Thanh Thu khẽ giọng nói: "Thiền Nhi..."

"Dạ?"

"Nàng vất vả rồi."

Nhạc Tiểu Thiền cười ha hả: "Không vất vả ạ, thủy thổ Giang Nam nuôi người, Tiểu Thiền càng xinh đẹp hơn rồi. Sư phụ có muốn đến chơi không?"

Tiết Thanh Thu lộ nét cười: "Nơi nào vi sư chưa từng đặt chân tới? Ít dùng mấy lời đó mà cười trừ, tu hành có bị bỏ bê không?"

"Không có không có, Hóa Uẩn trung kỳ rồi, đột phá rất nhanh." Nhạc Tiểu Thiền nói xong đột nhiên kêu "Ủa" một tiếng: "Sao giọng lại nhỏ đi rồi?"

Dần Dạ ở bên cạnh tiếp lời: "Năng lượng không đủ để duy trì quá lâu, nói ngắn gọn thôi."

"Dạ." Nhạc Tiểu Thiền có chút lưu luyến không nỡ, vội vàng nói vào chuyện chính: "Gần đây bên này có hai việc, một là đại hội Thiên Hạ Luận Võ lần này đến lượt chùa Vô Cữu chủ trì, hai là Lộ Châu đột phát đại dịch, hai việc đụng nhau khiến các hòa thượng chùa Vô Cữu rất khó xử. Người Khi Thiên Tông chạy đến tìm ta, nói thừa lúc bọn họ chân tay luống cuống thì tìm chút niềm vui cho chùa Vô Cữu, ta thấy hòa thượng chùa Vô Cữu đối nhân xử thế cũng được nên không đồng ý với hắn... À đúng rồi, hải đảo phía đông nam có một ngọn Hồi Âm Sơn, ta nghi ngờ ở đó có quặng Tinh Vong Thạch..."

Giọng nói ngày càng nhỏ, ánh sáng của pháp trận cũng dần mờ nhạt đi. Giọng của Nhạc Tiểu Thiền cuối cùng tan biến, ngay cả một câu tạm biệt cũng không kịp nói.

Bên kia, Nhạc Tiểu Thiền giận dữ dậm chân, bần thần thất vọng.

Tiết Thanh Thu im lặng, tiện tay giải huyệt câm cho Tiết Mục.

Câu đầu tiên Tiết Mục nói là: "Năng lượng này bao lâu hồi phục một lần?"

Dần Dạ trả lời: "Một ngày."

"Không thể gọi điện không giới hạn à..." Tiết Mục rất tiếc nuối.

Tiết Thanh Thu trầm ngâm quan sát pháp trận, khẽ giọng nói: "Dần dần cải tiến, sớm muộn gì cũng có thể thực hiện được. Hoặc là..."

Nói được nửa chừng thì dừng lại, Tiết Mục hiểu ý của nàng. Việc này có khi có thể kéo Thần Cơ Môn cùng làm, chỉ là việc hệ trọng, nàng không tin tưởng Thần Cơ Môn.

Tiết Mục cũng không dám kéo Thần Cơ Môn vào lúc này, gật đầu nói: "Phương châm cải tiến bước tiếp theo là trước tiên thực hiện chức năng chủ trận gọi phân trận tương ứng. Sau khi năng lượng duy trì được lâu hơn hãy tính tiếp."

Dần Dạ cười nói: "Phương diện này ta đã có ý tưởng rồi, chắc không lâu nữa là thực hiện được."

"Dần Dạ là giỏi nhất!" Tiết Mục suýt chút nữa lại muốn ôm tới, Dần Dạ cứ trân trân nhìn hắn, đôi mắt trong veo không gợn chút sóng, nhìn lại lộ ra vài phần cảm giác "tam vô" đã lâu không thấy. Tiết Mục ngượng ngùng giơ tay lên rồi lại hạ xuống, nói lảng sang chuyện khác: "Luận Võ đại hội là cái thứ gì? Tranh giành thiên hạ đệ nhất? Ngay cả các nàng cũng không mời, luận võ cái gì chứ, quá trò trẻ con rồi?"

"Không phải tranh giành thiên hạ đệ nhất. Thật sự muốn tranh thiên hạ đệ nhất, thì đó là ước chiến đơn đả độc đấu, không dễ gì thành hiện thực." Tiết Thanh Thu ngừng lại một chút, khóe miệng lộ ra vẻ châm biếm: "Biết đâu hai năm nay, sẽ có người ước chiến với ta."

Tiết Mục nhìn nàng một hồi, nghiêm túc hỏi: "Thật sự có, nàng sẽ nhận lời?"

"Sẽ nhận."

"Ta dùng thủ đoạn bên ngoài phế hắn trước không được sao?"

Tiết Thanh Thu nhìn lại hắn, ánh mắt dịu dàng mỉm cười: "Ta biết ý ngươi, nhưng chúng ta là võ giả. Hắn không tìm ta, ta cũng phải tìm hắn, toàn dùng thủ đoạn bên ngoài, sao có thể truy cầu đỉnh cao võ đạo?"

Tiết Mục lắc đầu, không tranh cãi về quan điểm sống với nàng, hỏi: "Vậy Luận Võ đại hội là gì? Có khác biệt gì với Tiềm Long đại hội không?"

"Có. Tiềm Long đại hội là cuộc so tài giữa các tân tú nội bộ Bát Tông, khá có ý vị ai đoạt hạng nhất thì người đó là đệ nhất tông môn. Còn Luận Võ đại hội hướng tới toàn bộ giang hồ, không phải cuộc so tài của Chính Đạo Bát Tông, mà là tất cả các tông môn dưới Bát Tông, bao gồm các tông môn phụ thuộc các cấp của chính đạo, gia tộc, cũng như các thế lực mới nổi trong giang hồ và tán nhân."

Tiết Mục khẽ giọng nói: "Thú vị, đại hội như vậy mục đích rõ ràng, là để tuyển chọn nhân tài, lôi kéo thế lực mới, đây thế mà không phải triều đình tổ chức, mà là Bát Đại Tông Môn..."

"Không, đây là triều đình cùng Bát Đại Tông Môn cùng tổ chức, triều đình thực ra chính là tông môn thứ chín mà... Tại đại hội, tông môn phụ thuộc nhà nào biểu hiện chói sáng, tự nhiên sẽ được cấp trên hỗ trợ và nghiêng lệch tài nguyên nhiều hơn, cái này khỏi phải nói. Nếu có thế lực mới nổi nào trỗi dậy, Bát Đại Tông Môn và triều đình đều sẽ đến chiêu mộ, hoặc nhắm trúng mầm mống thiên tài nào đó, mọi người đều sẽ tranh giành."

"..." Tiết Mục gật đầu, không nói gì.

Tiết Thanh Thu khẽ thở dài: "Cho nên mới nói đại hội Thiên Hạ Luận Võ ba năm một lần này mới là thịnh sự chân chính, không chỉ có thể giúp bọn họ tuyển chọn thiên tài, mà đồng thời cũng thông qua phương thức này khiến thế lực của mình phủ khắp giang hồ, cắm rễ vào các tông môn cấp dưới."

Tiết Mục trầm tư: "Cho nên đều là Bát Đại Tông Môn hoặc triều đình luân phiên chủ trì, còn Ma Môn thì ngứa răng rất muốn phá hoại?"

"Không sai."

"Vậy sao Ma Môn không có đại hội như thế?"

Tiết Thanh Thu bật cười: "Ma Môn tổ chức? Là chê nơi tụ tập của mình chưa đủ rõ ràng, tìm người đến bắt trọn ổ sao? Hơn nữa cho dù có tổ chức, có mấy người giang hồ chịu tham gia cuộc so tài do Ma Môn đứng đầu? Toàn là Ma Môn tự đấu với nhau, thì tự biên tự diễn cũng chẳng có ý nghĩa gì, ai không biết ai chứ..."

Tiết Mục trầm ngâm: "Vậy thực ra đây cũng là một loại thể hiện địa vị, ai nắm giữ vị thế thiên hạ, đây chính là bằng chứng."

"Đúng, cho nên Chính Đạo Bát Tông cũng rất coi trọng đại hội này, thường sẽ xuất ra một vài thiên tài địa bảo thượng thừa làm phần thưởng, thu hút mọi người tham gia. Gặp phải chuyện Lộ Châu đại dịch lúc này, các hòa thượng có khối thứ phải đau đầu rồi."

Tiết Mục không nói gì nữa, dường như chìm vào suy nghĩ nào đó.

Tiết Thanh Thu lấy làm lạ: "Ngươi đang tính toán cái gì?"

"Đại hội Thiên Hạ Luận Võ này vào lúc nào?"

"Mùng sáu tháng sáu, còn một tháng rưỡi nữa."

"Ừm... ta đang nghĩ, tình thế hiện nay, chúng ta có thể làm một cuộc so tài võ thuật khu vực Linh Châu trước. Chúng ta hiện nay hoàn toàn có tư cách này, nàng xem, Tinh Nguyệt Tông tổ chức, Vô Ngân Đạo, Tung Hoành Đạo, Lục Phiến Môn, các thế gia liệt tịch... Tông môn tham gia nếu có ý đầu quân thì có thể nhận được bảo hộ hỗ trợ, nếu không muốn đầu quân cũng không sao, người thắng cuộc không chỉ có thể nổi danh thiên hạ, còn có thể nhận được thiên tài địa bảo thượng thừa hoặc công pháp, binh khí do Tinh Nguyệt Tông cung cấp làm phần thưởng... Cho dù kỳ này chỉ có một nửa Linh Châu tham gia, chỉ cần lợi ích được làm nổi bật, kỳ sau thì sao? Phát triển tiếp, Linh Châu tự nhiên sẽ nhìn sắc mặt Tinh Nguyệt Tông mà hành sự, vị thế chủ nhân Linh Châu vô hình trung liền ngồi vững rồi, đến lúc đó cái loại quận thủ rác rưởi nào, có hắn hay không đều như nhau. Thậm chí còn có cơ hội lan tỏa ra các quận huyện xung quanh..."

Tiết Thanh Thu ngẩn người hồi lâu, phác thảo trong lòng cũng ngày càng rõ ràng minh bạch, dứt khoát nói: "Không sai, là một ý hay... Như vậy đi, Tiết Mục ngươi làm công tác chuẩn bị trước đi. Ta thấy các kỳ Luận Võ đại hội trước chi phí đều rất lớn, gần đây ta sẽ điều động vốn trước, đừng để đến lúc đó chân tay luống cuống."

Tiết Mục cười ha hả nói: "Ai nói cần chi phí chứ? Làm chuyện như vậy mà còn cần chi phí, đây gọi là tư duy cứng nhắc! Chỉ cần khai mạc, ta đảm bảo nàng kiếm được đầy bồn đầy bát nha tỷ tỷ!"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:110
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.