Mỗi lần Tiết Mục tiến kinh, đều có chút cảm giác không giống nhau.
Cũng chẳng phải kinh sư thay đổi lớn gì, thực ra ngoài việc ngoại ô có thêm các trạm giao thông ra, về phần cơ sở hạ tầng thì kinh sư chẳng có gì thay đổi cả, ít nhất so với Linh Châu ngày một đổi mới thì nơi đây dường như tĩnh lặng đến bất động.
Thế nhưng, hắn luôn cảm thấy mỗi lần tới đều có những trải nghiệm mới mẻ.
Lần đầu tiên đi cùng Tiết Thanh Thu và Nhạc Tiểu Thiền tiến kinh, chẳng ai hỏi han cũng chẳng ai quản thúc, kinh sư giống như một tòa thành cởi mở và bao dung nhất, cũng làm nổi bật sự tự tin của Cơ Thanh Nguyên khi còn tại vị. Mọi thứ đều nằm trong tầm kiểm soát — tuy rằng có lẽ thực tế không tốt đẹp đến vậy, nhưng cái vẻ ngoài thể hiện ra đúng là phong thái của một đế đô.
Lần thứ hai nhập kinh, Cơ Thanh Nguyên đã nằm xuống, kinh sư bấy giờ gió thổi cỏ lay, cửa thành bắt đầu có sự kiểm tra gắt gao. Thấy hắn tới, có kẻ bay vút đi thông báo, có lẽ là báo cho Hạ Hầu Địch, cũng có thể là Cơ Vô Ưu. Dù thế nào đi nữa, lúc đó đã mang theo cảm giác sơn vũ dục lai phong mãn lâu, túc mục và căng thẳng.
Lần trước đi ngang qua kinh sư trước khi đến Thất Huyền Cốc thì không tính, lần này coi như là lần thứ ba chính thức nhập kinh.
Lần này nơi cửa thành đã có vệ binh chính quy, cũng không phải là đám quân tạp nham không mặc nổi đồng phục nữa, mà khoác trên mình bộ "quân trang" màu xanh thẫm nghiêm chỉnh, hơi giống với đồng phục của Lục Phiến Môn, chỉ là Lục Phiến Môn chuộng màu đỏ, pha lẫn màu đen, nên màu sắc có sự phân biệt rõ rệt.
Tiết Mục thầm nghĩ một cách ác ý, có lẽ cũng là để tiện cho việc đánh nhau hội đồng mà không nhận nhầm người.
Điểm khác biệt lớn nhất so với lần kiểm tra trước nằm ở chỗ, lần trước người kiểm tra là ty tuần thành của Lục Phiến Môn, chỉ xác minh danh tính người vào thành, thái độ vô cùng trang trọng. Còn những vệ binh này lại cho Tiết Mục một cảm giác rất phù phiếm, hắn thậm chí còn nhìn thấy có vệ binh cố tình sàm sỡ thiếu phụ, nhìn dáng vẻ kêu la né tránh của người kia, cả đám cùng cười hô hố.
"Một năm tệ hơn một năm..." Tiết Mục thấp giọng tự nhủ: "Dân tâm không thể khinh nhờn, đợi đến lúc kiểu sàm sỡ như trò đùa này biến thành hạ thủ thật sự, thì triều đại này cũng đến hồi kết rồi."
"Một năm tệ hơn một năm." Bên cạnh cũng truyền đến tiếng thở dài già nua trầm đục.
Tiết Mục quay đầu nhìn lại, bên cạnh là một đoàn xe ngựa, thấp thoáng vẻ nghiêm cẩn, xung quanh hộ vệ đông đảo, tuy không có khí chất sắt máu nhưng cũng trông đâu ra đấy. Có thể thấy chưa từng trải qua trận chiến ác liệt nào, nhưng được huấn luyện bài bản.
Tiếng thở dài phát ra từ trong xe ngựa, không nhìn rõ người trong xe, nhưng giọng nói lại quen thuộc đến lạ lùng.
Người trong đoàn xe rõ ràng cũng không chú ý đến việc Tiết Mục và Nhạc Tiểu Thiền đang đứng giữa dòng người nhập thành. Đoàn xe chậm rãi vào thành, đám vệ binh vừa nãy còn cười cợt bỗng trở nên nghiêm chỉnh, đều hành lễ: "Tô tướng."
Giọng nói già nua thở dài: "Bệ hạ thiết lập ty thành phòng, không phải là để các ngươi trêu ghẹo phụ nữ nhà lành."
Một tên vệ binh dáng vẻ cầm đầu nghển cổ trả lời: "Vì đề phòng gian tế, bất đắc dĩ mới phải làm vậy."
"Đã không có nước địch, ai là gian tế?"
"Ma môn yêu nhân."
Tô Đoan Thành muốn nói lại thôi, không biết có phải đang muốn hỏi rằng Ma môn tệ hại nhất đã biến thành Tịnh Thiên Giáo công khai ở trong kinh rồi, thì việc kiểm tra cửa thành còn có tác dụng quái gì. Nhưng cuối cùng vẫn không nói gì, đoàn xe chậm rãi tiến vào trong thành.
"Tướng quốc Tô Đoan Thành..." Tiết Mục xoa cằm, vẻ trầm tư.
Nhạc Tiểu Thiền nói nhỏ: "Ông lão này có thể tranh thủ được không?"
"Tranh thủ cái gì chứ..." Tiết Mục thở dài: "Trong những tình báo đã biết, nàng có biết thái độ của ông ta là gì không?"
Nhạc Tiểu Thiền lắc đầu, gần đây trọng tâm chú ý của nàng không nằm ở những chuyện này, nên thật sự không biết.
"Ông ta cho rằng mọi thứ ngày nay đều do đám ma đầu chúng ta gây ra, mà lỗi lớn nhất chính là ta, Tiết Mục. Không có ta, Cơ Vô Ưu cũng sẽ không vội vàng làm mấy trò ty thành phòng quái gở, càng không dẫn Tịnh Thiên Giáo vào."
"Đây chẳng phải là đảo lộn đầu đuôi sao? Việc huynh làm đâu có hại gì cho dân chúng."
"Đây là vấn đề vị trí, góc nhìn sự việc khác nhau. Hơn nữa, trong mắt họ, thế nào là dân, thì khó nói lắm."
"Thế nào là dân mà còn có sự khác biệt sao?"
"Tất nhiên. Trong mắt một số kẻ thì sĩ phu bọn họ mới là dân, ai nói cho nàng biết mấy gã nông dân chân lấm tay bùn được tính là dân?"
"..." Nhạc Tiểu Thiền không biết đáp lại thế nào.
"Đứng lại!" Đang nói chuyện, hai người vô tình theo dòng người nhập thành đến trước cổng, vệ binh cầm đao ngăn lại: "Làm gì đấy?"
Lời vừa dứt, vài ánh mắt liền bừng lên tia nhìn kinh diễm.
Hôm nay Nhạc Tiểu Thiền tất nhiên không mặc kiểu váy thủy thủ chân váy tennis, mà là bộ nhẹ y màu trăng sáng bình thường nhất, vạt áo bay bay như gió lướt liễu, khuôn mặt trong trẻo như ngọc sáng tựa hoa đào, ánh dương cuối hạ treo trên chân trời, phản chiếu lên người nàng dường như có vầng sáng thần bí, tựa như tiên nữ hạ phàm. Thế mà bên cạnh nàng lại mang theo vẻ thanh mát của đêm tối, đứng ở đó chính là giấc mơ ngọt ngào nhất.
"Nhạc... đây là Nhạc Tiểu Thiền! Người thật còn đẹp hơn cả trong tranh..."
Uy danh của Giang Sơn Tuyệt Sắc Phổ, mười người đẹp nhất được công nhận trong hàng tỷ dân số, thiên hạ có mù thì cũng không thể quên được dung mạo của mười tuyệt sắc giai nhân này, liếc mắt cái là nhận ra ngay.
"Đã là Nhạc Tiểu Thiền... vậy gã nam nhân kia chắc chắn là Tiết Mục!"
"Hỏi ta làm gì à?" Tiết Mục rút quạt xếp, mỉm cười lay nhẹ: "Gian tế Ma môn Tiết Mục, ra mắt các vị quan gia."
Thật sự là Tiết Mục! Vệ binh thống lĩnh toát mồ hôi hột.
Bên cửa thành dường như tĩnh lặng một chút, ngay sau đó bùng nổ, vô số người đi đường cúi mình hành lễ: "Ra mắt Trường Tín Hầu!"
Ngay cả Tướng quốc vào thành cũng không có được hiệu ứng gây chấn động nhường này, khả năng thu hút ánh nhìn của Tiết Mục và Nhạc Tiểu Thiền vậy mà cao hơn Tướng quốc vài trăm cấp độ.
Có thể thấy thái độ của nhiều người đối với Nhạc Tiểu Thiền là ngưỡng mộ, còn đối với Tiết Mục lại là một sự tôn trọng rất kỳ lạ.
Tại sao nói rất kỳ lạ, bởi vì nguồn gốc sự tôn trọng của mỗi người đối với hắn là khác nhau. Có người vô cùng khâm phục khí phách và thành tựu thống nhất Ma môn của hắn, ở cái thế giới võ đạo này, đây quả là vinh quang lịch sử chỉ đứng sau Hợp Đạo, đủ khiến đại đa số võ giả phải cúi đầu bái phục. Có người yêu thích các tác phẩm của hắn, dù là tiểu thuyết hay những bài hát hắn sáng tác, lượng fan hâm mộ đông đảo vô cùng. Có người rất phục các cuộc thi do hắn tổ chức, là những khán giả và người tham gia trung thành nhất. Có người biết đề án giao thông của hắn có thể mang lại sự thay đổi lớn lao thế nào cho thế gian này.
Điều duy nhất không ai quan tâm, chính là cái gọi là "gian tế Ma môn".
Hành động ước thúc Ma môn của Tiết Mục ai cũng thấy rõ, yêu khí thiên hạ nhờ đó mà quét sạch một phen, mủ nhọt lớn nhất là Tịnh Thiên Giáo vẫn còn ở trong thành, ngược lại đem Tiết Mục ra chặn ngoài thành với danh nghĩa gian tế Ma môn, cái đó mới thật sự là trò cười lớn nhất thiên hạ.
"Hầu gia nói đùa rồi." Vệ binh thống lĩnh lau mồ hôi lạnh: "Hầu gia sao có thể là gian tế... xin mời nhanh vào thành."
Tiết Mục khép quạt xếp, nghiêm giọng quát: "Đã ta Ma môn vào thành không phải gian tế, vậy móng chó của các ngươi dựa vào cái gì mà vươn về phía bình dân? Tịnh Thiên Giáo tự xưng tâm kính thương khung, dẫn người hướng thiện, lẽ nào chính là dẫn ra một kinh sư để các ngươi mượn oai hùm làm càn làm bậy?"
Nhạc Tiểu Thiền biết Tiết Mục bắt đầu mượn đề tài để phát huy rồi, còn chưa vào thành đã bắt đầu công khai khai hỏa nhắm vào Tịnh Thiên Giáo.
Thế nhưng nàng cảm thấy thật ngầu, Tiết Mục đangHuy xích phương du (vung tay chỉ trỏ, phóng khoáng) giữa vạn người này.
Không xa trong thành, đoàn xe của Tô Đoan Thành dừng bên đường, Tô Đoan Thành vén rèm xe yên lặng nhìn sự ồn ào ở cửa thành, cũng nghe thấy lời chất vấn đanh thép của Tiết Mục.
Ông nhẹ nhàng thở dài, buông rèm xe, thấp giọng nói: "Kẻ này khích động lòng người, vì mình mà mưu cầu danh tiếng, trong xương cốt khinh nhờn quốc thể, lòng không kính sợ, thì khác gì Hư Tịnh?"