Ngu Lạc Xuân Thu

Lượt đọc: 3760 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 698
Quỹ đạo dần trùng lặp

❊ ❊ ❊

Trong nhà hát, đám đông dần tản mát, hai người trong bao sương đã thu dọn y phục, nhưng vẫn chưa muốn nhúc nhích.

Mạc Tuyết Tâm lười biếng dựa vào lòng Tiết Mục, lấy ngón tay vẽ vòng tròn, lẩm bẩm: "Bảo là đến xem thi đấu, rốt cuộc cũng chẳng biết ai thắng ai thua."

Tiết Mục cười nói: "Chuyện đó có gì quan trọng, nàng đến cả bảng xếp hạng Binh Khí Phổ còn chẳng xem trọng nữa là, quản bọn họ làm gì?"

Mạc Tuyết Tâm lười nhác nói: "Đúng rồi, nhắc đến chuyện này, ta còn quên hỏi chàng, tại sao Hư Tịnh lại đứng nhất? Chàng đang bày trò xấu gì thế?"

Tiết Mục cười bảo: "Chỉ là đang khích tướng Lận Vô Nhai cùng mấy kẻ có ý đồ khác đi gây khó dễ cho Hư Tịnh mà thôi, ai nghiêm túc thì kẻ đó thua."

Mạc Tuyết Tâm bỗng nhớ ra điều gì, cười nghiêng ngả: "Cái câu chuyện đó là ai viết vậy, nói Hư Tịnh thuở nhỏ từng có một đoạn tình cảm không dung với thế tục cùng Lận Vô Nhai?"

Tiết Mục trợn tròn mắt, Binh Khí Phổ hắn cũng chưa xem kỹ, chỉ nghe bên ngoài trà quán bàn tán xôn xao, hóa ra trong chuyện nhân vật lại thực sự có cả loại kịch bản này sao? Đừng nói đến việc Lận Vô Nhai xem xong có phát nổ hay không, lão ta phát nổ thì càng tốt, điều Tiết Mục sợ là chuyện bịa đặt thế này không có tính công tín!

Hắn nghiến răng nửa ngày, mở cửa bao sương hét lớn về phía thị vệ nhà hát: "Gọi Lê Hiểu Thụy lại đây cho ta!"

Chẳng bao lâu sau, Lê Hiểu Thụy lon ton chạy vào: "Công tử, hóa ra hôm nay người cũng đến xem thi đấu à! Sao không gọi Hiểu Thụy đến dâng trà... ơ..."

Nhìn thấy Mạc Tuyết Tâm đang nép trong lòng Tiết Mục, Lê Hiểu Thụy lẩm bẩm gì đó, cũng không rõ nói câu gì, liền hành lễ: "Chào Mạc cốc chủ."

Tiết Mục hỏi: "Câu chuyện Binh Khí Phổ đó là cô viết thế nào vậy?"

"A? Chuyện của ai cơ ạ?"

"Lận Vô Nhai và Hư Tịnh ấy!"

"Đây chẳng phải là công tử dặn con ngày hôm đó sao..."

"Ta đời nào dặn cô như thế?"

"Người nói nếu con không viết như vậy thì sẽ lột váy con..."

"..." Lúc đó thật sự đã nói thế sao? Tiết Mục chìm vào mớ ký ức hỗn loạn.

Mạc Tuyết Tâm liếc Tiết Mục một cái đầy ẩn ý, lại đánh giá Lê Hiểu Thụy từ trên xuống dưới. Phải thừa nhận rằng nền tảng của Tinh Nguyệt Tông rất tốt, cô bé này quả thực khá xinh xắn, cằm nhọn mắt to, nhìn là thấy đầy linh khí, hèn gì có thể chủ trì công việc linh hoạt thế này...

Chỉ là đôi mắt to đó lúc này đang đảo liên hồi, rõ ràng mang theo chút tinh quái, hoàn toàn không phải vẻ ngốc nghếch mơ màng đang thể hiện ra ngoài. Mạc Tuyết Tâm có lý do để tin rằng đây là tiểu yêu nữ đang cố tình trêu chọc Tiết Mục...

Không biết kẻ thấu hiểu lòng người như Tiết Mục sao lại không nhìn ra, thậm chí còn thực sự bị lừa đến ngẩn ngơ.

Nghĩ lại cũng hiểu ra đôi chút, cô bé này có lẽ đã ở bên cạnh Tiết Mục từ hồi còn ngây ngô, Tiết Mục luôn vô thức coi người ta là nha đầu ngốc. Thật ra đã làm công tác phóng viên lâu như vậy, người ta sớm đã tung hoành trong lòng người từ lâu, kiến thức rộng rãi, lại còn là một cấp lãnh đạo, tự có khí độ, sao có thể vẫn là bộ dạng ngây ngô như lúc này được?

Nếu thật sự ngây ngô như thế, sao có thể thao túng dư luận, điều động lòng người? Rõ ràng là đang diễn.

Tiết Mục đây là bị tiểu yêu nữ nhà mình trêu chọc mà còn chẳng hề hay biết...

"Được rồi được rồi, bất kể lúc đó có nói thế hay không..." Tiết Mục bủn rủn nói: "Cô không thấy điều này sẽ ảnh hưởng đến tính công tín của ấn phẩm sao? Người ta nói chúng ta biên soạn câu chuyện, liên đới đến cả bảng xếp hạng cũng bị xem là trò cười thì tính sao đây?"

"Sẽ không đâu công tử." Lê Hiểu Thụy tươi cười rạng rỡ: "Người không biết độc giả hào hứng với tình tiết này thế nào đâu, có người còn cho rằng đáng lẽ phải là như vậy, nếu không sao những tông sư này lại độc thân cả đời, địa vị đều truyền lại cho đồ đệ? Chuyện này rõ ràng là không hợp lý mà. Lần này mới coi như là bừng tỉnh đại ngộ, đúng không hổ danh là tình báo của Tinh Nguyệt Tông, thật là chuẩn xác..."

Tiết Mục ngẩn người, còn có thể như vậy sao?

Lê Hiểu Thụy lại cười nịnh nọt: "Kỳ này chúng ta xuất bản là vì Hư Tịnh, dù sao thì cũng toàn dựa vào bịa đặt. Những kỳ sau nên viết cái gì thực tế hơn, ví dụ như Mạc cốc chủ chắc chắn sẽ lên bảng là bậc đỉnh cao cường giả, chuyện liên quan đến tình yêu giữa công tử và Mạc cốc chủ, Hiểu Thụy nhất định sẽ tìm Khinh Vu chấp bút, mọi người cùng bàn bạc viết thật đẹp đẽ, để người đời xem mà ngưỡng mộ."

Mạc Tuyết Tâm càng khẳng định nha đầu này đúng là kẻ khôn ngoan, nhưng những lời này khiến nàng vui lòng, nên cũng không bóc trần, cười nói: "Vậy làm phiền cô rồi."

Tiết Mục thở dài, chỉ nói: "Nghe ý cô, Khinh Vu đã tới rồi?"

"Nói là sắp tới Kinh Sư rồi, do Cô Ảnh hộ tống tới. Cô ấy nói đề cương chi tiết của Tam Quốc người đưa cho cô ấy đã dùng hết, đến đòi nợ người đấy."

"Rõ ràng là đến đưa mình tới tận cửa." Tiết Mục lẩm bẩm một câu, không nhắc lại chủ đề này nữa, lại hỏi: "Cuộc thi đeo mặt nạ này, cô đã vận hành thế nào?"

Mạc Tuyết Tâm trơ mắt nhìn Tiết Mục rõ ràng là đang tìm cách gây khó dễ cho cô bé, cứ thế bị vòng vo tam quốc mà quên sạch chủ đề, thực sự dở khóc dở cười.

Lê Hiểu Thụy đáp: "Cuộc thi đeo mặt nạ này, thật ra chẳng có gì đặc sắc, không thú vị như chúng ta tưởng tượng trước đó. Nguyên nhân chủ yếu là công tử thế gia thực sự có bản lĩnh thì không nhiều, đến tận bây giờ chúng ta cũng chỉ mới phát hiện ra tên đeo mặt nạ quỷ kia là có chút bản lĩnh thật sự, những kẻ khác đều là hoa quyền tú thối (múa may đẹp mắt nhưng vô dụng), tu hành đều nhờ dùng thuốc chồng chất, căn cơ không vững, kỹ pháp thì xa lạ."

Tiết Mục gật đầu: "Tiếp tục đi."

"Cho nên trạm phóng viên chúng tôi đã đánh giá, cái nào có chiêu trò thì đóng gói lại, ví dụ như tên đeo mặt nạ đầu rồng vừa nãy, đánh đấm thực sự rất đẹp mắt. Sau đó, quần chúng cũng không phải thực sự không hiểu nghề, thật ra rất nhiều người ánh mắt rất sắc bén, đều khinh thường kiểu này, nhưng cũng vẫn có người ưa chuộng, thế là sinh ra tranh cãi, có tranh cãi thì mới có độ nóng... Cho nên chung kết cuối cùng chính là hai kẻ đại diện tiêu biểu nhất này, vừa nãy công tử chắc cũng nghe thấy khán giả bên dưới chia thành hai phe đang chửi nhau rồi đấy..."

Tiết Mục và Mạc Tuyết Tâm đồng thời đỏ mặt không thể thấy rõ, họ nghe thấy cái quái gì cơ chứ...

Lê Hiểu Thụy dường như không nhìn ra sự lúng túng của họ, tự mình nói tiếp: "Đương nhiên, việc đóng gói kiểu này chúng tôi đều thu phí, nếu không thì cũng chưa chắc đã phải nâng đỡ mỗi kẻ này. Tên mặt nạ đầu rồng đó là đại công tử nhà An Quốc công, đã tặng rất nhiều đồ cho trạm phóng viên chúng tôi, tôi còn nhận thêm một cây bút ngọc, tôi đã nộp công quỹ rồi nhé."

"..." Tiết Mục ngơ ngác nhìn Lê Hiểu Thụy, hôm nay đây là lần thứ hai hắn phát hiện ra, sự tự tiến hóa của thế giới này đã đạt tới mức độ nào.

So với những chiêu thức mà họ tự tiến hóa ra bây giờ, thủ đoạn nâng đỡ Mộng Lam lúc trước của mình đã thuộc loại thô sơ và kém cỏi. Những mánh khóe nhỏ của chính mình, thực sự có thể nhét hết vào ngăn kéo rồi, chỉ riêng khía cạnh này đã không còn điểm nào vượt trội thời đại một cách rõ rệt nữa.

Không biết nên thất vọng, hay nên cảm thấy mục tiêu khi mới đến nơi này đã sắp thực hiện được?

Đưa cái thế giới tôn sùng võ đạo chỉ nhìn nắm đấm này, kéo vào khuôn mẫu mà mình quen thuộc...

Càng lúc càng gần rồi... Quỹ đạo của hai thế giới dường như sắp trùng lặp lại với nhau.

Thế nhưng Tiết Mục hồi tưởng lại nửa ngày, cũng không biết rốt cuộc mình đã tiến hành cải tạo, hay chỉ là đang bù đắp những thiếu sót vốn có của thế giới này. Giống như thiên đạo thiếu mất miếng hoa văn đó, mình chỉ đơn giản là mang nó trở lại, chỉ có vậy thôi.

"Công tử? Công tử?"

Tiếng gọi của Lê Hiểu Thụy vang lên, Tiết Mục bừng tỉnh, cười lắc đầu: "Ồ, không có gì, nhất thời xuất thần thôi. Hiểu Thụy bây giờ càng ngày càng giỏi giang, muốn ta ban thưởng cái gì?"

Lê Hiểu Thụy dường như muốn nói gì đó, nhưng liếc nhìn Mạc Tuyết Tâm một cái, lại nuốt lời vào trong, cười hì hì nói: "Việc nên làm thì có gì mà thưởng ạ. Chỉ cần công tử nói làm, Hiểu Thụy đều có thể làm được."

[Dịch từ bản hv] ChuongId:674
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 27 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

2 Trong Tổng Số 3 tác phẩm của Cơ Xoa

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.