Người Ăn Chay

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Người Ăn Chay
Người Ăn Chay

❊ ❊ ❊

Trước khi vợ bắt đầu ăn chay, tôi chưa từng nghĩ cô ấy là người đặc biệt. Thành thật mà nói, ngay từ lần đầu gặp cô ấy, tôi cũng không thấy lôi cuốn lắm. Chiều cao vừa phải, đầu cắt vuông không ngắn cũng không dài, nước da vàng nhợt đôi chỗ bị khô, gò má hơi nhô ra trên đôi mắt một mí, kiểu ăn mặc không chút màu mè như thể sợ bị coi là người có cá tính. Đi đôi giày đen với thiết kế đơn giản nhất, cô tiến gần đến bàn tôi ngồi đợi với nhịp bước không nhanh không chậm, không mạnh mẽ quá mà cũng không nhẹ nhàng quá.

Tôi lấy cô ấy bởi vì thấy cô không có khuyết điểm gì đặc biệt, cũng như chẳng có gì hấp dẫn đặc biệt. Cái tính cách bình thường khó tìm thấy sự tươi mới, dí dỏm, tinh tế đó lại khiến tôi thấy thoải mái. Nhất là không cần phải tỏ ra ta đây hiểu biết để chinh phục cô ấy, không phải vội cuống lên vì sợ trễ giờ hẹn, cũng không có lý do gì phải mặc cảm khi tự mình so sánh với đám đàn ông trong catalogue thời trang. Cô ấy không hề để ý đến cái bụng dưới bắt đầu có từ khi ngoài hai mươi tuổi của tôi, bắp tay bắp chân gầy nhằng chẳng có tí cơ bắp dù đã cố gắng tập tành, đến cả cái “của quý” bé tí từng là nguyên nhân của nỗi tự ti không ai biết của tôi.

Tôi thuộc tuýp người không thích cái gì quá. Hồi nhỏ tôi từng cầm đầu đám trẻ con bé hơn mình hai ba tuổi, làm thủ lĩnh trong ngõ, lớn lên tôi đăng ký thi vào trường đại học có học bổng kha khá, rồi vào làm ở một công ty nho nhỏ biết quý cái năng lực vừa phải của tôi, thỏa mãn với mức lương bình bình nhận đều đặn hàng tháng. Thế cho nên việc tôi kết hôn với cô – một cô gái bình thường nhất trên thế giới này – cũng là sự lựa chọn tự nhiên. Những cô gái xinh đẹp, thông minh hay con nhà giàu ngay từ đầu chỉ làm tôi cảm thấy không thoải mái.

Phù hợp với mong đợi của tôi, cô ấy đã thực hiện vai trò của người vợ bình thường mà không gặp khó khăn gì. Mỗi sáng cô dậy từ sáu giờ, chuẩn bị cho tôi bữa cơm có canh và một khúc cá, rồi phụ việc cho một cửa hàng nhỏ mà cô ấy làm thêm từ hồi con gái. Cô còn làm giảng viên phụ ở một trung tâm dạy máy tính, đồ họa mà cô từng học ở đó một năm, nhận thêm tại nhà việc đánh máy lời thoại vào truyện tranh cho một nhà xuất bản.

Vợ tôi là người ít nói. Hiếm khi nào cô yêu cầu tôi việc gì, tôi đi làm có về muộn đến đâu cô cũng không hề phàn nàn. Trong khi tôi ôm cái điều khiển tivi nằm lăn lóc suốt cả buổi chiều thì cô cũng cắm rễ trong phòng. Chắc có lẽ cô ấy làm việc hay đọc sách gì đó – cái có thể gọi là sở thích của vợ tôi thì chỉ có đọc sách, mà những quyển sách đó thì đa số chỉ mới nhìn bìa chứ chưa mở ra cũng đã biết là những quyển chán ngắt – chỉ đến bữa thì cô ấy mới mở cửa lặng lẽ ra nấu cơm mà chả nói với tôi lời nào. Thú thật, sống với cô ấy tôi chả có ngày nào thú vị. Nhưng so với nỗi khổ khi sống cùng những bà vợ ngày vài lần hết đồng nghiệp lại bạn bè gọi điện đến, hay những bà vợ cứ chu kỳ lại càm ràm để gây lộn với chồng thì tôi thấy mình có diễm phúc lắm rồi.

Duy chỉ có một điều có thể gọi là khác người của vợ tôi, đó là cô ấy không thích mặc áo lót. Lúc mới quen nhau, có lần tôi vô tình đặt tay lên lưng cô ấy thì nhận ra dưới lớp áo len không có dây áo lót, tôi đã hơi hưng phấn. Thoáng ngạc nhiên, tôi đã quan sát xem liệu có phải cô ấy đang gởi tín hiệu gì đó cho tôi không. Nhưng kết quả là cô ấy hoàn toàn không có ý bật đèn xanh hay tín hiệu gì với tôi cả. Nếu không phải là tín hiệu thì phải chăng việc không mặc áo lót là do lười biếng, hay sự vô ý? Tôi không thể hiểu nổi. Thật ra với bộ ngực gần như “không có gì” của cô ấy thì không hợp với kiểu đó. Thà rằng cô ấy mặc áo ngực độn dầy lên thì tôi còn có cái mà sĩ diện với bạn bè.

Cưới nhau về, cô ấy hoàn toàn không mặc áo lót khi ở nhà. Vào mùa hè khi đi ra ngoài chốc lát, vì sợ cái đầu nhũ hoa tròn tròn nhô ra, cô ấy buộc phải mặc nhưng cũng tháo bớt một móc ra. Khi mặc áo mỏng hay màu nhạt hoặc áo hơi bó, cái móc không cài đó hiện ra rõ mồn một nhưng cô ấy hoàn toàn không đế ý đến nó. Tôi có phàn nàn thì cô khoác một chiếc áo gi-lê giữa trời nóng như thiêu như đốt để thay cho áo lót. Vợ tôi thanh minh rằng loại áo đó làm cô khó chịu khi mặc vào vì nó cứ thít lấy bộ ngực của cô. Tôi chưa bao giờ thử mặc cái áo đó nên không thể hiểu nổi cảm giác ấy khó chịu đến cỡ nào. Nhưng có điều chắc chắn là tất cả các phụ nữ khác không đến nỗi ghét loại áo đó như vợ tôi, tôi tự hỏi liệu cô ấy có quá nhạy cảm chăng.

Ngoài chuyện đó ra thì mọi thứ đều bình thường. Năm nay là năm thứ năm kể từ khi chúng tôi kết hôn, ngay từ đầu tình yêu cũng không lấy làm cuồng nhiệt cho lắm nên đến giờ cũng không có gì đặc biệt nhàm chán. Chỉ có điều cho đến mùa thu năm ngoái chúng tôi mới mua được ngôi nhà này nên phải lùi việc có thai lại, nhưng giờ cũng đã đến lúc tôi muốn nghe tiếng trẻ con gọi bố rồi. Tôi cũng không thể tưởng tượng được rằng có một ngày cuộc sống vợ chồng của chúng tôi lại thay đổi. Đó là một ngày của tháng một, khi tôi phát hiện ra vợ mình đang mặc váy ngủ, đứng trong bếp vào lúc gần sáng.

* * *

– Đứng đấy làm gì thế?

Tôi hỏi, tay định với bật đèn phòng tắm rồi lại thôi. Lúc đó khoảng bốn giờ sáng thì phải. Đúng lúc tôi tỉnh giấc vì vừa khát nước vừa buồn đi vệ sinh do bụng có chai rưỡi soju uống trong bữa liên hoan.

– Hả, đang làm gì thế?

Tôi thấy ớn lạnh, nhìn về phía vợ đang đứng. Cơn ngái ngủ và hơi rượu đã hoàn toàn tan hết. Vợ tôi không nhúc nhích, đứng nhìn thẳng vào cái tủ lạnh. Không thể nhìn thấy sắc mặt cô ấy vì khuôn mặt chìm trong bóng tối nhưng có cái gì đó rất ghê rợn. Mái tóc không nhuộm vừa dầy vừa đen của cô ấy rối phồng lên. Phần vạt chiếc váy ngủ màu trắng dài chấm gót chân cũng vẫn hơi xoăn lên như mọi khi.

Khác với phòng ngủ, phòng bếp khá lạnh. Vốn là người sợ lạnh nên nếu bình thường thì cô ấy đã vội khoác áo len, tìm dép bông đi trong nhà rồi. Nhưng không biết cô đứng đó từ bao giờ, chân không, áo ngủ mỏng mặc mùa xuân-thu. Cô không nói tiếng nào, đứng như trời trồng, như thể đang chống lại ai đó hay ma quỷ mà tôi không thể nhìn thấy ở chỗ để cái tủ lạnh kia.

Cái gì nhỉ, phải chăng là bệnh mộng du mà tôi chỉ từng nghe chứ chưa được chứng kiến.

Tôi tiến đến bên cạnh vợ đang đứng đờ ra như tượng đá.

– Sao thế? Gì thế này…

Khi tôi đặt tay lên vai vợ, không ngờ là cô ấy lại chẳng hề ngạc nhiên. Không phải cô ấy đang mộng du, cô ý thức được tất cả, từ việc tôi từ phòng ngủ bước ra hỏi và cả việc tôi đến gần cô ấy. Nhưng cô ấy mặc kệ tất cả.

Giống như thỉnh thoảng khi cô ấy đang say mê với phim truyền hình buổi đêm, nghe thấy tiếng tôi về nhưng cũng mặc kệ. Nhưng vào lúc bốn giờ sáng trong phòng bếp tối om, lý do gì khiến cô đứng nhìn chăm chăm vào cánh tủ lạnh 400 lít màu trắng đục kia?

– Mình à!

Khuôn mặt vợ hiện ra trong bóng tối. Lần đầu tiên tôi nhìn thấy cô ấy cắn chặt môi, ánh mắt long lên sắc lạnh.

– Em đã mơ.

Giọng cô ấy rất rành rọt.

– Mơ? Em nói gì thế. Giờ là mấy giờ rồi?

Cô quay người đi, bước từ từ, hướng về phía phòng ngủ đang mở cửa. Vừa qua khung cửa, có đầy tay ra sau, cánh của lặng lẽ khép lại. Đế lại mình tôi trong căn bếp tối om, đứng nhìn cửa phòng nuốt lấy bóng dáng phía sau mờ mờ của cô.

Tôi bật đèn phòng tắm bước vào. Dạo này nhiệt độ bên ngoài thường xuống đến âm mười độ. Tôi mới tắm cách đây mấy tiếng nên chiếc dép trong đó vẫn còn dính nước lạnh buốt. Tôi cảm nhận được nỗi u sầu của tiết trời lạnh lẽo từ ô cửa thông gió đen sì phía trên bồn tắm và nền gạch trắng của bức tường và sàn nhà.

Vào đến phòng ngủ, tôi không nghe tiếng động đậy nào từ phía vợ nằm co quắp. Hệt như tôi đang có một mình trong phòng. Đương nhiên đó là sai lầm của tôi. Nếu lắng nghe thật kỹ sẽ thấy có tiếng thở rất nhẹ. Nó không giống như tiếng thở của người ngủ. Chỉ cần duỗi tay ra là có thể chạm vào da thịt ấm áp của cô. Nhưng chẳng hiểu sao tôi không thể chạm vào. Cũng không muốn nói gì với cô ấy nữa.

Nằm trong chăn, thoáng chốc tôi mất đi cảm giác về hiện thực, thẫn thờ nhìn ánh nắng của sáng mùa đông đang chiếu xuyên qua tấm rèm màu trắng vào ngập phòng. Lúc nhấc nửa đầu lên nhìn đồng hồ trên tưởng, tôi bật dậy đạp của chạy ra. Vợ tôi đang đứng trước cái tủ lạnh trong bếp.

– Điên à? Sao không đánh thức tôi? Giờ là mấy giờ rồi…

Chân vấp phải cái gì đó nhũn nhũn, tôi ngừng lời. Tôi không thể tin vào mắt mình nữa.

Vợ tôi đang ngồi bó gối, đầu tóc rối mù xõa xượi vẫn với bộ đồ ngủ đêm qua. Xung quanh cô ấy là những túi nilon trắng, đen và cả những hộp kín bằng nhựa để đầy trên sàn nhà đến nỗi không còn chỗ len chân. Thịt bò để nấu lẩu, thịt lợn ba chỉ, hai đôi xương chân bò to đùng, những con mực trong túi nilon, cá chình đã làm sạch mà mẹ vợ tôi gửi lên cách đây không lâu, một đây cá khô buộc bằng cái dây gai màu vàng, những cái bánh bao còn nguyên trong túi và rất nhiều những bọc mà không biết trong đó có gì. Vợ tôi đang sột soạt mở chiếc bao đựng rác thật to, cho từng túi đồ ăn đó vào.

* * *

– Làm cái gì thế hả?

Cuối cùng tôi không thể bình tĩnh được nữa, hét to lên. Cũng như đêm hôm qua, cô ấy không thèm đếm xỉa đến sự có mặt của tôi, tiếp tục cho các túi thịt vào bao rác. Thịt bò, thịt lợn, thịt gà chặt thành miếng, rồi chỗ cá chình biển kia ít nhất cũng phải hai trăm ngàn won[1].

– Đầu óc cô có bị sao không thế, sao lại bỏ hết thức ăn đi?

Tôi đá các túi, chạy tới túm lấy tay cô ấy. Không ngờ cổ tay vợ tôi lại khỏe thế, tôi phải gồng đến đỏ cả mặt mới làm cho cô ấy bỏ chiếc túi xuống được. Tay phải cô xoa xoa tay trái đang đỏ ửng lên, vợ tôi nói bằng ngữ điệu bình tĩnh không khác gì ngày thường:

– Em đã mơ.

Lại chuyện đó. Nét mặt vẫn hoàn toàn thản nhiên, cô ấy nhìn thẳng vào mắt tôi. Đúng lúc đó có tiếng chuông điện thoại của tôi reo.

– Mẹ kiếp!

Tôi bắt đầu bới lục chiếc áo khoác vứt ngoài sofa ở phòng khách từ đêm qua. Cuối cùng thì cũng vớ được chiếc điện thoại ở túi áo trong.

– Dạ tôi xin lỗi ạ. Nhà vừa có việc đột xuất… tôi thật sự rất xin lỗi. Tôi sẽ cố gắng đến ngay ạ. Dạ không ạ.

– Tôi đi ngay đây ạ. Làm ơn đợi… dạ không ạ. Anh đừng về vội, làm ơn đợi tôi một chút nữa thôi. Tôi thật sự xin lỗi. Dạ vâng…

Tôi dập điện thoại, chạy vào phòng tắm. Cạo râu vội quá nên có hai chỗ bị chảy máu.

– Có cái áo nào là sẵn rồi không?

Không có tiếng trả lời. Tôi bật tiếng chửi thề, bới vội giỏ đựng đồ giặt trước phòng tắm và tìm được chiếc áo sơmi hôm qua ném vào đó. May là không quá nhàu. Tôi quàng cái cà vạt vào cổ như quàng khăn, đi tất, rồi vớ lấy cái ví và quyển sổ, cho đến lúc đó vợ tôi vẫn không ra khỏi bếp. Năm năm kể từ sau ngày cưới đây là lần đầu tiên tôi đi làm mà không có sự chuẩn bị và tiễn chân của vợ.

– Điên mất rồi. Đúng là hết chịu nổi…

Tôi nhét hai chân vào đôi giày mũi hẹp mới mua cách đây không lâu. Đạp cửa ra ngoài, thấy thang máy đang dừng ở tầng trên cùng tôi đành chạy bộ từ tầng ba xuống. Phải đến khi nhảy lên được toa tàu điện ngầm chuẩn bị chạy rồi tôi mới nhìn được khuôn mặt mình phản chiếu qua của kính tối tối của toa tàu. Tôi vuốt lại đầu tóc, thắt cà vạt, lấy tay vuốt những chỗ nhàu của áo sơmi. Rồi sau đó khuôn mặt lạnh đến rợn người và giọng nói khô khốc của vợ mới hiện lên.

Vợ tôi đã nói hai lần câu “Em đã mơ”. Khuôn mặt cô ấy vụt hiện lên trong bóng tối của đường hầm qua tấm của kính tàu điện ngầm. Một khuôn mặt lạ lẫm như người mới gặp lần đầu tiên. Nhưng do bận tâm tới cách thanh minh với khách hàng và đề án lát nữa phải trình bày trong ba mươi phút nên tôi không có tâm trí để nghĩ tới những hành động lạ lùng của vợ nữa. Rồi tự nhủ trong đầu, dù sao thì hôm nay cũng phải về sớm mới được, từ khi chuyển phòng, mấy tháng nay chưa hôm nào tôi về trước mười hai giờ rồi.

* * *

Rừng tối om. Không một bóng người. Quệt phải những chiếc cây có lá nhọn đâm ra nên mặt và cánh tay bị xước hết. Rõ ràng là có người đi cùng nhưng có lẽ tôi bị lạc một mình. Sợ quá. Lạnh quá. Qua một con suối bị đóng băng tôi phát hiện thấy một tòa nhà sáng nhưng giống như nhà kho bỏ hoang. Tôi vén tấm mành rơm bước vào. Hàng trăm tảng thịt to đùng, đỏ ối treo trên những thanh gậy to dài. Có những tảng thịt còn chưa kịp khô, tiết đỏ vẫn chảy xuống ròng ròng. Tôi cổ gắng đẩy những tảng thịt để thoát ra ngoài nhưng phía đối diện không có cửa ra. Chiếc áo trắng đang mặc đã bị dính máu đỏ tươi.

Không biết làm thế nào mà tôi đã thoát ra khỏi chỗ đó. Mải miết chạy ra suối, rồi lại chạy tiếp. Bỗng nhiên cả khu rừng sáng bừng lên, những cây cối mùa xuân dày đặc một màu xanh mướt. Rất nhiều trẻ con tập trung chạy nhảy, có mùi thức ăn thơm lừng. Nhiều gia đình đang đi picnic. Quang cảnh tươi đẹp vô cùng. Tiếng nước suối chảy róc rách, bên cạnh đó người ta trải chiếu ngồi, ăn cơm cuốn rong biển. Phía bên kia có một số người nướng thịt, tiếng hát, tiếng cười nói vui vẻ.

Nhưng tôi thì rất sợ. Áo tôi vẫn còn đẫm máu. Trong lúc không ai nhìn thấy, tôi vội vàng núp trộm sau lùm cây. Tay tôi dính máu. Miệng cũng dính máu. Vì trong cái nhà kho ấy tôi đã nhặt một tảng thịt bị rơi lên ăn. Miếng thịt sống mềm oặt đã nhuộm tiết đó ối vào lợi và vòm họng của tôi. Trên sàn nhà, mắt tôi nhấp nháy phản chiếu trên cục tiết.

Không thể sống động hơn được nữa, cái cảm giác của thịt sống bị nhai giữa hai hàm răng. Khuôn mặt tôi, ánh mắt tôi, hệt như khuôn mặt lần đầu tiên nhìn thấy, nhưng rõ ràng đó là mặt tôi. Không, không phải, mà ngược lại, hệt như khuôn mặt đã nhìn thấy nhiều lần, nhưng không phải khuôn mặt tôi. Tôi không thể giải thích được. Vừa quen vừa lạ… cái cảm giác vừa lạ lùng sống động, vừa khó hiểu đến rợn người ấy.

* * *

Thức ăn bữa tối mà vợ tôi dọn lên là rau xà lách với tương, canh rong biển nấu suông không có thịt bò cũng chẳng có nghêu, với kim chi nữa là hết.

– Cái gì thế này. Vì cái giấc mơ vớ vẩn ấy mà bỏ hết thịt đi à? Chỗ đấy là bao nhiêu tiền thế?

Tôi rời khỏi bàn ăn, ra mở ngăn đá tủ lạnh. Trống không. Chỉ còn lại mỗi túi bột nếp, túi ớt bột với túi tỏi băm sẵn.

– Làm cho tôi quả trứng ốp la đi, hôm nay tôi quá mệt mỏi. Buổi trưa cũng không ăn được tử tế.

– Trứng cũng vứt đi hết rồi.

– Cái gì?

– Cả sữa cũng vậy.

– Điên thật rồi. Cô bảo cả tôi cũng không được ăn thịt nữa à?

– Không thể để những thứ đó trong tủ lạnh được. Không thể chịu đựng nổi.

– Sao lại chỉ biết mình thế nhỉ.

Tôi nhìn thẳng vào mặt vợ. Đôi mắt cô ấy cụp xuống, nét mặt trông bình thản hơn lúc nào hết. Không thể tưởng tượng được. Hóa ra cô ta lại có cái tính ích kỷ và tùy tiện như thế. Cô ta mất lý trí đến mức độ đó ư?

– Thế là sao, từ giờ trở đi không ai trong nhà này được ăn thịt nữa à?

– Đằng nào thì anh cũng chỉ ăn ở nhà buổi sáng thôi. Buổi trưa, buổi tối anh thường xuyên ăn thịt rồi… một bữa sáng không ăn thịt cũng không chết được đâu.

Vợ tôi trả lời từ tốn, thản nhiên như thể sự lựa chọn của mình là rất đúng đắn, rất hợp lý vậy.

– Thôi được rồi. Tôi thì thế cũng được nhưng còn cô? Từ giờ trở đi cô sẽ không ăn thịt nữa à?

Cô ấy gật đầu.

– Vậy hả? Cho đến khi nào?

– Cho đến một lúc nào đó.

Tôi thấy nghẹn họng. Tôi cũng biết dạo này có phong trào ăn chay. Những người muốn thay đổi thể trạng hay bị dị ứng, nổi mẩn đỏ của mình để được sống lâu hay bảo vệ môi trường gì đó trở thành những người ăn chay. Tất nhiên với các nhà sư trong chùa thì khác, họ còn có chí lớn là không sát sinh, còn đây có phải trẻ con mới lớn gì đâu mà giở trò gì thế không biết. Không phải muốn giảm cân, cũng chẳng phải để chữa bệnh hay bị ma ám gì, một lần gặp ác mộng mà thay đổi cả thói quen ăn uống thế này sao? Thậm chí còn ngoan cố không thèm đếm xỉa đến sự can ngăn của chồng. Nếu ngay từ đầu mà vợ không ăn thịt thì còn chấp nhận được. Từ trước khi lấy nhau, thói quen ăn uống của cô ấy đã rất tốt, riêng điểm đấy tôi đặc biệt ưng ý. Nhìn cái cách cô ấy cắt miếng thịt sườn thành thạo, một tay cầm cái kẹp, một tay cầm kéo cắt phăng phăng trông rất đáng tin cậy. Sau khi cưới, những món ăn cô ấy làm vào Chủ nhật cũng vậy. Thịt ba chỉ ướp gừng và mật ong rán vừa ngọt vừa thơm, một món đặc biệt theo kiểu riêng của cô ấy là thịt bò loại để nấu lẩu cô ấy ướp với hạt tiêu, muối và đầu vừng, lăn qua một lớp bột nếp rồi đem nướng ăn dẻo dẻo như bánh nếp. Thịt bò xay với cơm, rang lên với dầu vừng, rồi cho giá đỗ tương vào hấp cùng làm thành món cơm trộn giá đỗ. Hay món thịt gà ướp gia vị om với khoai tây xắt to, nước húp cay cay đậm đà, tôi ăn mỗi lần phải đến ba bát.

Cô ấy đang ngồi nghiêng nghiêng trên ghế, múc ăn cái món canh rong biển mà vừa nhìn đã biết là không ngon, rồi gói cơm với tương vào lá rau xà lách cho vào nhai phồng cả mồm.

Bỗng nhiên tôi bật ra suy nghĩ, mình hoàn toàn không hiểu chút gì về người đàn bà kia.

– Không ăn à?

Cô ấy hỏi tôi bằng cái giọng tưng tửng như của một bà trung niên đã đẻ khoảng bốn đứa con rồi ấy. Không thèm đếm xỉa đến việc tôi đang ngán ngẩm đứng nhìn, cô ấy còn nhai kim chi rau ráu thật lâu.

* * *

Cho đến mùa xuân, vợ tôi vẫn không thay đổi. Mỗi bữa sáng, dù phải ăn toàn rau nhưng tôi không phàn nàn gì thêm nữa. Một người đã thay đổi một cách ngoan cố đến thế thì người khác chỉ có cách làm theo.

Cô ấy ngày càng gầy đi. Gò má vốn đã cao nay nhô ra nhọn hoắt trông mất cảm tình. Nếu không trang điểm thì trông da cô nhợt nhạt như người bệnh. Nếu ai không ăn thịt mà cũng gầy đi như vợ tôi thì việc giảm cân sẽ không còn là nỗi khổ nữa. Tôi biết, vợ tôi suy yếu đi không hẳn chỉ vì ăn chay. Mà vì mơ. Mà không, thật ra hầu như cô ấy không ngủ.

Vợ tôi không phải là người chịu khó. Rất nhiều lần tôi đi làm về muộn cô ấy đã ngủ trước rồi. Thế nhưng bây giờ quá nửa đêm tôi mới về, tắm rửa rồi vào phòng ngủ mà vẫn chưa thấy cô ấy vào phòng. Không phải đọc sách, không phải chat, không phải thức đêm xem phim trên truyền hình cáp, cái việc đánh máy lời thoại vào truyện tranh cũng không cần thức đêm nhiều thế.

Phải đến năm giờ sáng cô ấy mới vào giường, ngủ lơ mơ khoảng một tiếng rồi dậy ngay khi phát ra một tiếng rên ngắn. Khuôn mặt sạm với cái đầu rối mù, mắt đầy các tia đỏ, cô ấy ngồi bên bàn ăn sáng nhưng không hề chạm đũa.

Điều đáng nói nữa là cô ấy không còn muốn quan hệ với tôi. Trước đây vợ tôi luôn đáp ứng nhu cầu của tôi, đôi khi cô ấy còn vuốt ve người tôi trước. Nhưng bây giờ chỉ vừa động vào vai là cô ấy đã né tránh. Có lúc tôi đã hỏi lý do:

– Có vấn để gì thế?

– Mệt lắm.

– Thế nên phải ăn thịt vào. Không ăn thịt mới không có sức như thể. Trước đây có bị thế đâu.

– Thật ra thì…

– Sao?

– … Vì có mùi.

– Mùi gì?

– Mùi thịt. Mùi thịt bốc ra từ người anh.

Tôi bật cười lớn.

– Anh vừa tắm xong, mùi thịt ở đâu ra?

Cô ấy trả lời rất nghiêm trọng:

– … ở từng lỗ chân lông.

Thỉnh thoảng tôi bỗng chợt nghĩ dại, liệu đây có phải triệu chứng giai đoạn đầu không nhỉ? Nếu là giai đoạn tiếp theo của chứng hoang tưởng hay ảo tưởng mà tôi mới chỉ nghe nói thôi thì sao nhỉ.

Nhưng khó có thể nói là cô ấy bị mắc chứng điên hay tâm thần nào đó. Cô ấy vốn dĩ vẫn ít nói, nhà cửa vẫn được dọn sạch sẽ như mọi khi. Cuối tuần cô làm khoảng hai món rau trộn, rồi miến xào với nấm thay cho thịt.

Nếu biết rằng chuyện ăn chay đang là trào lưu thì việc này cũng chẳng có gì là lạ. Chỉ có điều cô ấy không ngủ được, trông mặt cứ thẫn thờ, đờ ra như thể đang có điều gì đó đè nặng trong lòng, buổi sáng tôi thức dậy hỏi làm sao thì bảo “Em mơ”. Tôi không hỏi giấc mơ đó thế nào, vì không muốn nghe những chuyện đại loại như ngôi nhà hoang trong rừng tối, hay khuôn mặt lấp lóe trên cục huyết.

Cô ấy cứ rạc người đi trông rất đau khổ sau mỗi giấc mơ mà tôi không thể nghe và hiểu nổi. Tưởng chỉ gầy đét như vũ công là cùng, nhưng dần dần cô ấy chỉ còn da bọc xương. Mỗi khi thấy vợ lo lắng chuyện không hay, tôi lại nghĩ, bố mẹ vợ làm xưởng mộc và có cửa hàng ở một thành phố nhỏ, vợ chồng chị gái và em trai đều là người tốt thế, còn cô ấy thì không hợp tí nào với một gia đình như thế cả.

Nghĩ đến người nhà cô ấy, tự nhiên mùi tỏi nướng và khói ngào ngạt cũng chợt hiện ra trong đầu tôi. Những chén soju nâng lên đặt xuống, mỡ thịt cháy bốc lên, đám phụ nữ nói chuyện ríu rít trong bếp. Cả gia đình – đặc biệt là bố vợ – thích món gỏi thịt bò trộn sống, mẹ vợ biết làm gỏi cá sống, ông anh đồng hao và vợ là những người có thể chặt một con gà thành những miếng vuông vức bằng dao chuyên dùng ở cửa hàng thịt. Tôi cũng từng thích sự mạnh mẽ của vợ khi thấy cô ấy có thể lấy bàn tay đập mấy con gián một lúc. Chẳng phải cô ấy là người đàn bà bình thường nhất trên thế gian này mà tôi đã chọn đấy sao.

Thế cho nên, dù tôi nghi ngờ về tình trạng của cô ấy, nhưng không hề tính đến chuyện đi điều trị hay tư vấn gì đó như người ta thường nói. Thật sự, tôi hoàn toàn không để tâm tới những chuyện vớ vẩn đó.

* * *

Buổi sáng trước hôm mơ giấc mơ đó, em đang đứng thái miếng thịt đông lạnh cứng đơ thì anh cáu kỉnh giục em.

– Còn đứng đấy mà lề mề nữa hả?

Em biết ngay mà, anh mà giục là em cuống lên và trở nên vụng về như thành người khác vậy, vì thế làm cho mọi việc rối hơn. Nhanh lên, nhanh nữa lên. Em cầm dao thái liên tục nên cổ tay nóng ran lên. Đột nhiên chuôi dao bị đẩy về phía trước, đúng vào khoảnh khắc ấy lưỡi dao đưa ra cứa vào ngón tay.

Em đưa ngón tay cái lên, ngay lập tức một giọt máu đó tươi chảy xuống. Tròn tròn. Cho ngón tay vào miệng ngậm, tự nhiên thấy lòng nhẹ đi. Thật lạ lùng, cái vị lờ lợ cùng với cái màu đỏ tươi đó dường như làm cho em thấy trấn tĩnh trở lại.

Lần thứ hai là khi anh nhai ngắc ngứ miếng thịt bò rồi nhổ ra, tìm thấy cái gì đó sáng lấp lánh anh hét lên:

– Cái gì thế này, trời ạ mảnh lưỡi dao!

Em thần người ra nhìn anh đang nhảy dựng lên với khuôn mặt nhăn nhó.

– Chẳng may nuốt phải thì làm thế nào! Suýt chết còn gì!

Chẳng hiểu sao lúc đó em không thấy ngạc nhiên chút nào. Trái lại còn thấy bình tĩnh hơn mới lạ. Dường như có một bàn tay lạnh ngắt bóp vào trán em. Đột nhiên hệt như đang ở biển lúc thủy triều xuống, tất cả mọi thứ xung quanh em như trơn tuột, bị đẩy lùi di. Bàn ăn, anh, tất cả các đồ dùng trong bếp. Dường như chỉ có em với cái ghế em ngồi còn lại trong một không gian vô tận.

Đêm hôm sau, em nhìn thấy cục máu trong căn nhà hoang và khuôn mặt mình chiếu trên đó.

* * *

– Sao cái môi nhợt nhạt thế kia. Không trang điểm à?

Tôi cởi giày. Kéo tay vợ mặc chiếc áo khoác dạ đen đang đứng lóng ngóng vào trong phòng.

– Trông thế này mà cô định đi à?

Hình ảnh tôi và vợ phản chiếu trong gương.

– Trang điểm lại đi.

Vợ lẳng lặng đẩy tay tôi ra. Cô ấy mở hộp phấn rồi dặm phấn lên mặt. Lớp phấn mù mờ. Mặt cô ấy hệt như một con búp bê vải bị một lớp bụi phủ. Bôi lớp son màu cánh sen đậm vẫn hay dùng lên đôi môi xám xịt, may thay khuôn mặt của vợ thoát khỏi cái màu trắng bệch của bệnh nhân – Tôi tự an ủi.

– Muộn rồi, nhanh lên.

Tôi ra trước, mở cửa. Một tay bấm nút thang máy, tôi sốt ruột nhìn vợ đang lờ rờ xỏ chân vào đôi giày thể thao màu xanh lục. Mặc áo dạ mà lại đi giày thể thao, biết là không hợp nhưng cũng không còn cách nào khác. Cô ấy chẳng có đôi giày nào cả. Vì đã vứt hết những gì có liên quan đến các loại da.

Lên xe và khởi động máy trước, tôi mở chương trình phát thanh giao thông. Lắng tai nghe để kiểm tra tình hình giao thông quanh khu vực nhà hàng truyền thống trong trung tâm thành phố mà giám đốc đặt, tôi cài thắt lưng an toàn, nhả phanh. Trong lúc đó vợ ngồi vào ghế bên cạnh, đập giũ cái hơi lạnh vừa bám vào áo khoác, rồi cài dây an toàn.

– Hôm nay phải khéo léo đấy nhé. Đây là lần đầu tiên tổng giám đốc cho cấp trưởng phòng như tôi tham gia buổi họp mặt vợ chồng đấy. Điều đó có nghĩa là tôi đang được đánh giá tốt.

Nhờ đi đường mới gần hơn, chúng tôi đến nơi vừa kịp thời gian. Đó là một nhà hàng ở tầng hai, có bãi đỗ xe riêng rất rộng, nhìn đã biết ngay là cao cấp.

Đợt lạnh cuối mùa đang ùa về. Vợ tôi mặc áo dạ mỏng của mùa xuân, đứng hứng gió buổi tối bên bãi đỗ xe, trông co ro vì lạnh. Suốt quãng đường đi đến đây vợ tôi không nói câu nào, nhưng tôi cũng chẳng buồn quan tâm vì cô ấy vốn là người ít nói. Điều đó cũng tốt thôi, mấy người lớn tuổi thích phụ nữ như thể, nghĩ vậy nên tôi dễ dàng gạt bỏ chút khó chịu khi nãy.

Gia đình tổng giám đốc và các phó tổng giám đốc đã đến cả. Vợ chồng phó giám đốc cũng đến ngay sau chúng tôi. Sau khi cười và cúi đầu chào, tôi và vợ cởi áo khoác treo lên mắc. Theo sự hướng dẫn của bà vợ tổng giám đốc đeo chiếc vòng cổ bằng đá to đùng và có đôi lông mày tỉa mỏng, tôi và vợ đứng trước bàn dài của buổi tiệc.

Trông tất cả rất thoải mái như đang ở một nơi quen thuộc lắm. Ngước nhìn lên trần nhà trang trí như ngói rồng, tôi liếc nhìn những chủ cá vàng đang tung tăng trong cái bể làm bằng đá rồi ngồi xuống ghế. Vô tình lúc quay sang nhìn vợ, bộ ngực của cô ấy đập vào mắt tôi.

Vợ tôi mặc chiếc áo màu đen hơi ôm, hai đầu ngực nhô lên rõ mồn một. Chẳng còn nghi ngờ gì nữa, cô ấy không mặc áo trong. Tôi quay đầu để kiểm tra ánh mắt của mọi người thì chạm ngay ánh mắt của bà vợ phó tổng giám đốc. Trong đôi mắt đang vờ tỏ ra thản nhiên của bà ta, tôi nhận ra sự tò mò, sửng sốt, và cả một chút khinh bỉ trong đó.

Tôi thấy má mình nóng bừng lên. Vợ tôi không tham gia vào những câu chuyện xã giao của đám phụ nữ mà đứng thần người, nhận ra những cái nhìn dò xét cô ấy, tôi cố gắng trấn tĩnh lại. Có lẽ lúc này, cách tốt nhất tôi có thể làm là hành xử sao cho tự nhiên nhất.

– Anh tìm đến đây có khó không? – Vợ tổng giám đốc hỏi tôi.

– Trước đây em có đi qua rồi. Phía sân trước đẹp quá nên em muốn đến đây thử một lần đấy ạ.

– Ồ thế hả… Khu vườn của họ đẹp thật. Đến vào ban ngày còn đẹp hơn đấy. Vì nhìn thấy cả rặng hoa ngoài cửa sổ kia.

Nhưng khi đồ ăn bắt đầu được bưng lên phục vụ thì sự cố gắng đến căng người ra mà tôi đang khổ sở duy trì đó bị sụp đổ hoàn toàn.

Món đầu tiên được đặt trước chúng tôi là món rau câu xào. Một món ăn rất mát, rau câu thái chỉ, xào với nấm đông cô và thịt bò. Vợ tôi từ đầu cho tới giờ ngồi im lặng, đúng lúc người phục vụ cầm muỗng định xúc món đó vào đĩa thì cô ấy nói nhỏ:

– Tôi không ăn đâu.

Tuy câu nói rất nhỏ nhưng cũng làm cho mọi người sững lại. Những ánh mắt nghi ngại dồn vào vợ tôi, lần này cô nói to hơn một chút:

– Tôi không ăn thịt.

– Thế hóa ra là chị ăn chay à?

Tổng giám đốc hỏi với ngữ điệu hồ hởi.

– Ở nước ngoài có những người ăn chay nghiêm túc lắm còn nước mình hình như bây giờ trào lưu này mới bắt đầu hình thành. Đặc biệt dạo này báo chỉ đả kích chuyện ăn thịt nhiều quá… người ta bảo muốn sống lâu thì phải bỏ ăn thịt, kể ra cũng không phải vô lý đâu.

– Nhưng dù sao đi nữa, bỏ hẳn ăn thịt liệu có sống được không?

Vợ tổng giám đốc vừa nói vừa tủm tỉm cười.

Trong lúc đĩa của vợ tôi trống trơn thì người phục vụ xúc thức ăn cho chín người rồi đi ra. Câu chuyện về ăn chay vẫn rôm rả.

– Cách đây không lâu người ta phát hiện ra xác ướp của người cách đây năm trăm nghìn năm đấy. Có cả dấu vết săn bắn ở đấy. Ăn thịt là bản năng của con người rồi. Ăn chay chỉ là cưỡng lại bản năng thôi. Không thể nói là tự nhiên được.

– Gần đây người ta còn ăn chay theo thể trạng nữa, tôi cũng đi vài nơi để tìm hiểu thể trạng của mình nhưng mỗi nơi lại nói mỗi khác. Mỗi lần như thế lại thay đổi cách ăn nhưng lúc nào cũng thấy không thoải mái. Thế cho nên tôi nghĩ, cứ ăn đều mọi thứ là tốt nhất.

– Đúng là người ăn được mọi thứ mới là người khỏe nhất. Khỏe về thể chất lẫn tinh thần.

Vợ ông phó tổng giám đốc – người lúc nãy nhìn soi mói ngực vợ tôi – cuối cùng cũng chĩa thắng mũi tên vào cô ấy:

– Chị ăn chay vì lý do gì thê? Vì sức khỏe à… hay là vì tôn giáo?

– Không ạ.

Như thể hoàn toàn không ý thức được rằng mình phải thận trọng khi đang ở một nơi như thế, cô ấy mở miệng nói, thản nhiên, nhẹ nhàng. Tôi sởn gai ốc, vì đoán ngay được cô ấy định nói gì.

-… Tôi đã mơ.

Tôi vội vàng lấp liếm lời của vợ:

– Nhà em bị đau dạ dày từ lâu. Thế cho nên không ngủ sâu được. Từ khi nghe lời bác sĩ đông y không ăn thịt thì thấy đỡ nhiều.

Lúc này mọi người mới gật đầu.

– Thế thì may quá. Tôi chưa bao giờ ngồi chung mâm với người ăn chay thật sự. Giả sử mình ăn thịt mà họ nhìn thấy ghê thì ngại lắm. Ăn chay vì một lý do tinh thần nào đấy, tức là họ có phần kinh sợ các món thịt, phải không ạ?

– Giống như mình đang gắp ăn ngon lành cái đuôi bạch tuộc vẫn còn ngoe nguẩy, còn cái bà ngồi đối diện thì trợn mắt nhìn mình như nhìn động vật ấy nhỉ!

Mọi người cười ồ lên. Tôi cười theo nhưng vẫn ý thức được rằng gương mặt vợ mình lạnh tanh. Cô ấy không để ý đến bất cứ câu chuyện nào đang diễn ra, mà cứ chăm chú nhìn vết dầu vừng của món rau câu xào bóng nhẫy trên môi mọi người. Và tất cả đang cảm thấy khó chịu.

Sau đó là món thịt tẩm bột chiên. Món tiếp theo là gỏi cá hồi. Trong lúc tất cả mọi người ăn, vợ tôi không hề động đũa. Hai đầu nhũ hoa như hai hạt dẻ nhỏ lộ rõ mồn một dưới lớp áo. Cô ấy ngồi chăm chăm quan sát những cái mồm đang cử động như thế muốn mút lấy chúng vậy.

Cho đến khi hết cả mười món ăn sang trọng, vợ tôi chỉ ăn xà lách, kim chỉ và súp bí ngô. Bát cháo gạo nếp mới hạt nhỏ rất ngon cô ấy cũng không ăn. Dần dần mọi người nói chuyện như thể không hề có sự tồn tại của cô ấy ở đó. Cũng có người thương hại thỉnh thoảng hỏi tôi gì đó, nhưng tôi cảm thấy họ đang tạo khoảng cách ngay cả với mình.

Khi món ăn tráng miệng là hoa quả được bưng lên, vợ tôi ăn một miếng cam và một miếng táo.

– Chị có đói bụng không? Gần như có ăn gì đâu?

Bà vợ tổng giám đốc tỏ ra lo lắng cho vợ tôi bằng giọng nói xã giao, khách khí. Vợ tôi không cười, mặt cũng không đỏ, không ừ không hử, mắt nhìn thẳng vào khuôn mặt xinh đẹp của bà ta. Cách ứng xử đó dường như làm cho mọi người khiếp hãi. Chẳng biết vợ tôi có biết buổi họp mặt này quan trọng đến thế nào không. Cô ấy có biết người đàn bà trung niên kia là ai không. Trong giây lát, tôi mường tượng bên trong cái đầu của người vợ tôi là một vùng tối đen, sâu thăm thẳm.

* * *

Phải có biện pháp gì đó mới được.

Đêm đó, cảm thấy tất cả mọi thứ trở nên bế tắc, tôi suy nghĩ miên man trong lúc lái xe cho đến khi về tới nhà. Cô ấy trông vẫn thản nhiên, dường như không hề biết mình vừa gây ra chuyện gì, chỉ nghiêng mặt tựa vào cửa xe như mệt hay buồn ngủ. Nếu là ngày thường chắc tôi đã nổi giận đùng đùng. Muốn chồng bị đuổi ra khỏi công ty hả? Làm cái trò gì thế?

Nhưng tôi để ý rằng tất cả sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Không có sự phẫn nộ hay thuyết phục nào có thể lay chuyển được cô ấy. Không còn ở giai đoạn tôi có thể làm gì được nữa rồi.

Sau khi rửa ráy, khoác áo ngủ, vợ tôi không vào phòng ngủ mà vào phòng riêng của cô ấy. Sau một hồi đi đi lại lại trong phòng khách, tôi cầm chiếc điện thoại. Từ một thành phố xa, mẹ vợ nhận điện thoại. Vẫn còn lâu mới đến giờ đi ngủ nhưng giọng bà nghe đã như ngải ngủ.

– Mấy đứa khỏe cả chứ? Lâu lắm không thấy liên lạc gì…

– Con xin lỗi. Con bận rộn quá. Bố có khỏe không ạ?

– Bố mẹ vẫn thế thôi. Công việc của con có tốt không?

Tôi ngập ngừng nói:

– Con thì không sao, nhưng nhà con thì…

– Yeong-hye làm sao, có chuyện gi à?

Giọng mẹ vợ đầy lo lắng. Bình thường bà tỏ ra không quan tâm đặc biệt tới cô con gái thứ hai, nhưng dẫu sao con thì vẫn là con.

– Cô ấy không ăn thịt mẹ ạ.

– Cái gì?

– Cô ấy bảo bỏ hẳn không ăn thịt, chỉ ăn rau để sống thôi mẹ ạ. Từ mấy tháng nay rồi ạ.

– Thế nghĩa là sao? Ăn kiêng giảm cân thì chắc không phải rồi.

– Con cũng không biết nữa, con can ngăn thế nào cũng không nghe mẹ ạ. Lâu lắm rồi con có được biết đến miếng thịt ở nhà đâu.

Mẹ vợ như nghẹn lời. Tôi đổ thêm dầu vào lửa:

– Nhà con người yếu đi nhiều lắm rồi.

– Thế thì không được rồi. Yeong-hye có bên cạnh thì đổi máy đi.

– Cô ấy đi ngủ rồi ạ. Để sáng mai con bảo cô ấy gọi.

– Thôi cứ để đẩy. Sáng mai mẹ sẽ gọi. Trước nay nó có thế đâu… mẹ không biết nói thế nào với con nữa…

Sau khi ngắt điện thoại tôi giở số, bấm số điện thoại nhà chị vợ. Thằng cháu ba tuổi hét lên trong điện thoại “A lô”.

– Chuyển máy cho mẹ đi.

Chị vợ tuy cũng giống vợ tôi nhưng mắt to nên đẹp hơn, và có phần nữ tính hơn vợ, chị cầm ngay ống nghe.

– A lô.

Giọng nói của chị vợ trong điện thoại lần nào cũng gợi cho tôi đôi chút cảm xúc nhục dục. Tôi thông báo việc vợ ăn chay, và cũng nhận được sự kinh ngạc, xin lỗi, dặn dò như những lần trước đây, rồi dập điện thoại. Cuối cùng tôi định gọi cho cậu em út của vợ nữa nhưng sợ như thể hơi quá đáng nên lại thôi.

* * *

Lại mơ nữa.

Ai đó đã giết người, một người khác nữa giấu nhẹm cho chuyện đó, nhưng thoáng chốc tôi quên mất. Tôi là kẻ thủ ác, hay là người bị sát hại? Nếu tôi là kẻ giết người thì nạn nhân là ai đây? Hay đó là anh? Một người nào đó rất gần. Hay anh đã giết tôi?… Nếu thế thì người giấu chuyện này là ai? Rõ ràng không phải là tôi hay anh… Cái cuốc. Chỉ cái đó là rõ ràng. Bị chết bởi cái cuốc lớn đập vào đầu. Khoảnh khắc của sự va chạm giữa cái cuốc và đầu, rung lên từ từ… trong bóng tối cái bóng đổ sập xuống rõ mồn một.

Giấc mơ này không phải lần đầu tiên, mà lặp đi lặp lại rất nhiều lần. Giống như cứ say rượu là lại nhớ đến lần say rượu trước, trong mơ lại nhớ ra giấc mơ trước. Không biết bao nhiêu lần, ai đó đã giết người, mờ mờ ảo ảo, không rõ ràng… nhưng cảm giác sợ hãi đến rợn người thì rõ mồn một.

Thật không thể hiểu nổi. Trước đây chỉ cần thấy ai cầm dao đâm con thằn lằn tôi cũng thấy sợ. Dù là chị gái, mà không, ngay cả với mẹ tôi cũng không sao giải thích được. Chỉ tự nhiên thấy có cảm giác chán ghét đến không thể chịu được. Bởi vậy mà tôi cố tỏ ra có tình cảm với họ. Nói như vậy không có nghĩa là trong giấc mơ hôm qua nạn nhân hay kẻ giết người là mẹ hay chị tôi. Chỉ còn lại cảm giác rợn người, nhớp nháp, tàn nhẫn khủng khiếp hay một cảm giác tương tự như vậy.

Nếu ai chưa trải qua cảm giác giết chết ai đó bằng chính đôi tay của mình, hoặc ai đó sát hại mình thì sẽ không thể hình dung được… hoảng hốt, mộng mị, âm ấm như dòng máu chưa kịp nguội.

Vì cái gì? Tất cả mọi thứ trở nên lạ lẫm. Dường như tôi bị đẩy vào sau một cái gì đó. Hay bị nhốt sau một cánh cửa không có tay nắm để mở. Mà không, phải chăng vốn dĩ tôi đã ở đó nhưng bây giờ mới bỗng nhiên nhận ra? Mịt mù. Tất cả mọi thứ bị dồn cứng ngắc lại trong tăm tối.

* * *

Không như tôi kỳ vọng, sự thuyết phục của mẹ vợ và chị vợ chẳng gây được chút ảnh hưởng nào tới cách ăn uống của vợ tôi. Cứ cuối tuần mẹ vợ lại gọi điện hỏi.

– Yeong-hye vẫn chưa ăn thịt à?

Đến bố vợ cả đời chưa từng gọi điện thoại cũng phải thét lên. Ông quát to đầy giận dữ đến nỗi âm thanh lọt ra ngoài đến cả tai tôi.

– Làm trò gì thế hả, mày thế thì đã đành, còn chồng nó đang tuổi sung sức thế thì sao chịu nổi?

Vợ tôi không vâng cũng không dạ, cứ câm lặng tì ống nghe vào tai.

– Sao không trả lời, mày có đang nghe không đấy?

Vợ tôi không nói không rằng đặt ống nghe xuống bàn, bỏ vào bếp tiếp tục nấu nồi canh trứng. Cô ấy không quay lại nữa. Thấy bố vợ hò hét đến tội nghiệp mà không có ai nghe, tôi đến cầm ống nghe lên.

– Con xin lỗi bố.

– À không, tôi không biết phải nói với anh thế nào nữa.

Bố vợ vốn là người rất gia trưởng, làm rể đã năm năm nhưng đây là lần đầu tiên tôi nghe ông nói câu xin lỗi, khiến tôi không khỏi ngạc nhiên. Ngay cả những lời lẽ quan tâm đến người khác cũng không hợp với ông. Niềm tự hào lớn nhất của ông là đã từng tham gia chiến tranh và nhận được huân chương. Ông có giọng nói rất to và con người cũng mạnh mẽ không kém gì giọng nói đó. Tôi ít nhất là hai lần được nghe những câu chuyện bất hủ về chiến tranh của ông. Nghe nói vợ tôi lớn lên với những trận đòn bằng báng súng của người bố đó cho đến năm mười tám tuổi.

– Đằng nào tháng này tôi cũng định lên trên đó, đến lúc đấy tôi sẽ ngồi nói chuyện với nó.

Tháng Sáu là tháng có ngày sinh nhật mẹ vợ. Thường thì do ở xa nên các anh chị em của vợ tôi ở Seoul gửi quà và gọi điện hỏi thăm thay vì tổ chức tiệc mừng. Nhưng đúng dịp đầu tháng Năm chị vợ chuyển sang nhà mới rộng hơn nên cả gia đình có dịp lên thăm. Thế là buổi họp mặt vào một ngày chủ nhật đầu tháng Sáu ấy bỗng trở thành sự kiện lớn của gia đình vợ. Tuy không ai nói thẳng ra nhưng rõ ràng là cả nhà đang chuẩn bị để lên án vợ tôi vào hôm đó.

Chẳng rõ vợ tôi có biết điều đó hay không nhưng cô ấy vẫn rất thản nhiên sống từng ngày. Ngoại trừ việc vợ cố ý né tránh chuyện quan hệ vợ chồng với tôi – cô ấy mặc quần bò đi ngủ – thì bề ngoài chúng tôi vẫn là một cặp vợ chồng bình thường. Sự thay đổi, có chăng chỉ là thân hình cô ấy ngày càng mỏng mảnh hơn, và mỗi buổi sáng sớm tôi quay người mò tìm cái đồng hồ báo thức để tắt chuông thì thấy cô ấy nằm thẳng đơ, mắt mở trừng trừng trong bóng tối. Sau bữa ăn tối ở nhà hàng hôm trước, mọi người ở công ty đối xử với tôi không được thoải mái lắm, nhưng dự án tôi làm thành công mang về một khoản tiền đáng kể khiến cho tất cả lắng chìm đi.

Đôi lúc tôi nghĩ, cứ coi như sống với một người đàn bà hơi khác thường một tý thì cũng chẳng đến nỗi tệ lắm. Hãy coi cô ấy như người lạ, mà không, như một người chị nấu cơm, dọn nhà cho mình, hay chỉ ít cũng như một người giúp việc. Nói là không mấy quan tâm nhưng với một người đàn ông sung sức và vẫn đang duy trì cuộc sống hôn nhân thì việc bị “cấm vận” trong một thời gian dài quá là khó chịu đựng. Có hôm tôi về muộn vì có liên hoan, mượn hơi rượu tôi thử chồm lên vợ, ấn hai tay cô ấy xuống để cởi phần dưới, tôi thấy hưng phấn lạ lùng. Vợ tôi chống cự mãnh liệt khiến tôi bật câu chửi thể, đến lần thứ ba thì thành công. Khi đó, cô ấy làm như thể mình bị cưỡng chế lôi đi theo quân lính ra trận để làm vật giải khuây, khuôn mặt đờ đẫn trong bóng tối, đôi mắt vô cảm nhìn lên trần nhà. Xong việc, ngay lập tức cô ấy lăn sang cái chăn bên cạnh giấu mặt vào đó. Trong lúc tôi đi tắm, cô ấy dọn dẹp lại, khi tôi quay lại giường thì cô ấy đã nhắm mắt nằm thẳng đơ như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Mỗi lúc như thế tôi lại bị ám ảnh bởi một linh cảm chẳng lành kỳ lạ. Tính cách tôi vốn thô thiển chẳng phải người sống với cái thứ gọi là linh cảm nhưng bóng tối và cái lặng ngắt của phòng ngủ làm tôi thấy rợn người.

Sáng hôm sau bên bàn ăn, tôi không buồn giấu ánh mắt chán ngán của mình, nhìn sang vợ với cái mồm mím chặt, khuôn mặt trơ héo ra như thể không thèm để lọt tai bất cứ lời nói nào. Tôi thấy lạ lẫm và ghét cay ghét đắng cái khuôn mặt như mới trải qua hết phong ba bão táp đến tàn tạ kia.

Hôm đó là buổi tối trước ngày họp mặt gia đình bốn ngày. Những ngày đó thời tiết Seoul rất nóng, các tòa nhà lớn và hàng quán đều đồng loạt bật máy lạnh. Tôi về nhà, người mệt lử vì suốt cả ngày phải chịu hơi lạnh của gió điều hòa. Vừa mở cửa nhìn thấy vợ tôi vội vàng phải sập ngay cánh của lại vì sợ những người đi qua hành lang sẽ nhìn thấy. Vợ tôi mặc mỗi chiếc quần cotton mỏng màu xám còn nửa trên để trần ngồi tựa vào chiếc bàn trước tivi gọt khoai tây. Dưới khung xương quai xanh xao nhô ra rõ mồn một là bộ ngực chỉ còn một chút thịt nhấp nhô bởi cô ấy gầy đi quá nhiều.

– Sao lại cởi áo ra thế kia?

Tôi hỏi, miệng cố gượng cười. Vợ tôi không hề ngẩng đầu lên, vẫn tiếp tục quay dao với củ khoai tây, trả lời:

– Nóng quá.

– Ngẩng đầu lên xem nào.

Tôi cắn răng, nói không thành tiếng trong lòng. Ngẩng đầu và cười đi. Để tôi thấy câu trả lời đó chỉ là đùa. Nhưng cô ấy không cười. Lúc đó là 8 giờ tối, cửa ban công mở, căn phòng ở chung cư không hề nóng. Vai cô ấy nổi hột như da gà. Vỏ khoai tây chất cao trên tờ báo. Khoảng hơn ba mươi củ khoai tây, chồng lên nhau như một ngọn đồi nhỏ.

– Khoai định làm gì thế? – Tôi hỏi, cố tỏ ra thản nhiên.

– Hấp lên ăn.

– Hết chỗ đấy á?

– Ừ.

Tôi cười ruồi, chờ cô ấy cười theo. Nhưng cô ấy đã không cười. Thậm chí đến mặt tôi cũng không thèm nhìn.

– Tự nhiên thấy bụng đói đói.

* * *

Trong giấc mơ. Cắt cổ ai đó. Nắm cái đuôi tóc lủng lẳng vì chưa cắt hết nên cầm dao cắt nốt. Để tròng mắt nhớt nhát lên lòng bàn tay, thế rồi bừng tỉnh. Lúc tỉnh, tự nhiên muốn giết con chim bồ câu đang đi xiêu vẹo trước mặt, muốn thắt cổ con mèo nhà hàng xóm đã để ý từ lâu, chân run lẩy bẩy toát mồ hôi hột, dường như tôi trở thành người khác, khi đó…

Nước bọt trong miệng nghẹn lại. Khi đi ngang qua cửa hàng bán thịt tôi phải bịt mồm lại. Vì nước bọt từ cuối lưỡi tứa ra đây mồm. Vì nước bọt trong miệng cứ chực chảy ra ngoài.

* * *

Giá như có thể ngủ được. Giá như chỉ cần thả lỏng được ý thức trong vòng một tiếng thôi. Trong đêm không thể đếm được số lần tôi tỉnh dậy, đi đi lại lại bằng chân không, ngôi nhà lạnh dần đi. Lạnh như bát cơm nguội, canh nguội. Cửa sổ tối đen không nhìn thấy gì. Cửa ra vào thỉnh thoảng có tiếng va đập nhưng không có ai gõ cửa. Quay lại cho tay vào chăn, chăn cũng lạnh ngắt.

* * *

Bây giờ thì tôi không thể ngủ quá năm phút. Chỉ cần thả lỏng đầu óc một tí là mơ. Không, có lẽ cũng không thể gọi là mơ. Những cảnh tượng ngắn đoạn cứ liên tiếp ập tới. Đôi mắt của những con thú nhầy nhụa, hình ảnh của máu, đầu lâu xương sọ bị đào xới, rồi lại đến mắt của mãnh thú. Đôi mắt dường như chui ra từ ruột gan tôi. Run lấy bẩy tôi mở mắt kiểm tra tay mình. Xem móng tay mình có còn mềm không, răng mình có còn tròn trịa không.

Tôi chỉ tin vào ngực mình. Tôi thích bộ ngực tôi. Vì nó không thể giết ai được. Tay, chân, miệng, lưỡi, thậm chí ngay cả ánh mắt, tất cả đều là vũ khí có thể giết chết hay làm hại bất cứ thứ gì. Nhưng ngực thì không thế. Chỉ cần có bộ ngực tròn này thì tôi vẫn ổn. Vẫn không sao cả. Nhưng sao nó cứ teo dần. Bây giờ nó không còn tròn nữa. Sao thế nhỉ. Sao tôi ngày càng gầy đi. Định đâm gì hay sao mà cứ sắc mỏng đi thế nhỉ.

* * *

Đó là tầng mười bảy của chung cư. Tuy phía trước bị một tòa nhà khác chặn mất tầm nhìn nhưng phía sau trông ra một ngọn núi xa xa.

– Bây giờ không phải lo lắng gì về tụi bay nữa. Hai đứa ổn định quá rồi. – Bố vợ vừa nói vừa cầm đũa.

Đó là căn hộ mà chị vợ mua được từ thu nhập của cửa hàng mỹ phẩm mở trước khi lấy chồng. Cho đến khi sinh con cô đã mở rộng cửa hàng gấp ba lần, sinh con xong cô chỉ ghé qua cửa hàng vào buổi tối để quản lý. Gần đây đứa con ba tuổi được cho đi mẫu giáo cô mới bắt đầu quản lý cửa hàng cả ngày.

Tôi ghen tị với ông anh đồng hao của mình. Anh ấy tốt nghiệp trường Mỹ thuật và là đạo diễn nhưng không giúp được tí nào cho kinh tế gia đình. Tuy anh rể có tài sản thừa kế nhưng việc chi tiêu từ đó cũng có giới hạn.

Từ ngày chị vợ kiếm được tiền, anh ấy có thể sống thoải mái, chỉ chuyên tâm làm nghệ thuật gì đó mà thôi. Chị vợ cũng có tài nấu nướng như vợ tôi trước đây. Nhìn bàn ăn bữa trưa được bày ra thịnh soạn tôi chợt thấy lòng xốn xang. Nhìn chị vợ thân hình có da có thịt vừa phải, cặp mắt hai mí to, giọng nói dịu dàng, tôi lại thấy tiếc nuối cứ như mình đã bị mất nhiều thứ vậy.

Không có đến một lời thăm hỏi xã giao như nhà đẹp quá, hay chị nấu nướng vất và quá, vợ tôi lặng lẽ ăn cơm với kim chi. Ngoài ra cô ấy không ăn bất cứ thứ gì. Vợ tôi không ăn cả sốt mayonnaise có nguyên liệu từ trứng gà nên đến đĩa xà lách trông rất ngon lành cô ấy cũng chẳng động đũa.

Khuôn mặt vợ đen sạm lại vì mất ngủ trong một thời gian dài. Người nào không biết, nhìn sẽ tưởng là bệnh nhân lâm trọng bệnh. Cũng như mọi khi cô ấy mặc áo sơmi trắng, không áo ngực, nếu nhìn kỹ thì sẽ thấy cái đầu nhũ hoa màu nâu nhạt in hẳn ra như vết bẩn. Lúc vừa đến, vợ tôi được chị gái gọi vào phòng, một lát sau chị ấy đi ra với bộ mặt thất vọng, hình như vợ tôi không chịu mặc áo ngực vào.

– Ở đây giá bao nhiêu thế ạ?

-… thế ạ? Hôm qua em vào website về địa ốc thấy chung cư này đã lên năm mươi triệu rồi đấy. Nghe nói sang năm tàu điện ngầm cũng xây xong nữa.

– Anh giỏi thật đấy.

– Tôi có làm được gì đâu. Toàn nhà tôi tự lo liệu hết.

Trong lúc những câu chuyện vừa mang tính xã giao vừa thể hiện tình cảm cứ qua lại như thể, trẻ con đánh nhau, đùa giỡn chí chóe, bôi thức ăn vào má nhau rồi ăn. Tôi hỏi:

– Một minh chị nấu nướng hết chừng này món cơ ạ?

Chị vợ cười tủm tỉm.

– Tôi làm từng món từ hôm qua. Nhưng cái món củ cải trộn hàu kia là món Yeong-hye thích, tôi cố tình đi chợ mua về làm mà nó không động đũa gì cả.

Tôi nín thở. Chuyện bắt đầu rồi đây…

– Để xem nào. Yeong-hye, bố đã nói hết nước hết cái thế rồi mà…

Tiếp lời cáu gắt của bố, chị nhẹ nhàng mắng vợ tôi:

– Mày làm sao thế em? Người ta cần phải đủ chất mới sống được… nếu có muốn ăn chay thì phải lên thực đơn cho đàng hoàng chứ. Mặt mũi để đến mức thế kia sao được.

Cậu em vợ cũng chen vào:

– Em suýt tưởng người khác. Nghe chuyện rồi nhưng em không nghĩ là chị ăn chay mà người lại ốm yếu đến thế này.

– Từ giờ trở đi phải chấm dứt, không có ăn chay gì nữa nhé. Cái này, cái này, cái này, ăn hết đi nhanh lên. Có phải không có mà ăn đâu, giở trò gì thế không biết.

Mẹ vợ bày ra trước mặt vợ mấy đĩa, thịt bò xào, thịt heo tẩm bột, gà rang, bạch tuộc trộn rồi nói:

– Còn làm gì nữa? Ăn mau đi!

Bố vợ gầm lên, giọng như còi tàu hỏa:

– Yeong-hye à, ăn đi. Ăn đi là thấy khỏe ngay. Con người ta phải sống cho mạnh mẽ lên chứ. Các ông sư ở chùa độc thân, lại tu hành dữ lắm thì mới sống được thế.

Chị vợ nhẹ nhàng thuyết phục. Những đứa trẻ mắt tròn xoe nhìn vợ tôi. Vợ tôi nhìn mọi người trong gia đình bằng đôi mắt đờ đẫn… như thể không hiểu nổi những câu nói và tình huống đột ngột đang diễn ra.

Không khí căng thẳng bao trùm. Tôi lần lượt quan sát gương mặt đen sạm của bố vợ. Rồi gương mặt nhiều nếp nhăn của mẹ vợ, đến nỗi không thể tin trước đây bà đã từng là một cô gái trẻ. Tiếp đến là chị vợ với đôi mắt mở to nhưng lộ rõ sự rầu rĩ, trái với vẻ bàng quan của anh đồng hao, còn nét mặt của cậu em vợ tuy không thể hiện lo lắng lắm nhưng có vẻ gì đó không thể hiểu nổi.

Tôi mong vợ nói một câu gì đó. Nhưng hành động đặt đôi đũa đang cầm xuống bàn của cô ấy đã thay cho câu trả lời. Ngay lúc đó mọi người dồn ánh nhìn về phía cô.

Cơn náo loạn nho nhỏ trôi qua. Lần này mẹ vợ lấy đũa gắp một miếng thịt tẩm bột, đưa đến tận miệng vợ tôi và nói:

– Nào, ăn đi, mau!

Vợ tôi mỉm chặt mỏi, mắt nhìn mẹ mình như thế không hiểu nổi chuyện gì đang diễn ra.

– Há miệng ra nhanh. Không thích cái này à, thế thì cái này vậy.

Lần này mẹ vợ gắp miếng thịt bò xào. Vợ vẫn mỉm chặt môi, mẹ vợ lại đặt xuống, gắp miếng nộm hàu với củ cải.

– Từ bé con đã thích món này phải không. Có lần còn nói muốn được ăn thỏa thích món này còn gì…

– Phải rồi, con cũng nhớ thế. Vì thế mà đi đâu nhìn thấy hàu là lại nhớ đến Yeong-hye.

Chị vợ tiếp lời mẹ, như thể Yeong-hye không chịu ăn món nộm hàu củ cái là chuyện lớn hơn bất cứ chuyện gì vậy. Đũa gắp món nộm hàu càng tới gần miệng, vợ tôi càng ngả người về phía sau.

– Ăn nhanh lên, mỏi tay quá rồi…

– Tay mẹ vợ đã run lên thật sự. Cuối cùng vợ tôi đứng dậy.

– Con không ăn. – Vợ tôi nói câu đầu tiên, giọng rất dứt khoát.

– Cái gì!

Bố vợ và em vợ cũng nổi nóng quát to. Cô vợ cậu em vội túm lấy tay chồng.

– Mày làm tao tức vỡ tìm ra mất. Không coi lời bố ra gì hả? Bảo ăn là ăn, nhanh!

Tôi dự đoán vợ tôi sẽ trả lời Con xin lỗi bố, nhưng con không thể ăn được, – Nhưng vợ tôi nói tỉnh bơ, giọng không hề tỏ ra người có lỗi:

– Con không ăn thịt.

Mẹ vợ thất vọng thu đũa về. Khuôn mặt già nua của bà như muốn khóc òa. Bầu không khi như sắp nổ tung.

Bố vợ cầm đũa lên. Gắp một gắp thịt tấm bột, ông quay người, đứng ngay trước mặt vợ tôi.

Với dáng vẻ rắn rỏi bởi cả đời lao động và cái lưng hơi còng xuống, bố vợ đưa miếng thịt ra trước mặt cô ấy.

– Ăn đi. Nghe lời bố ăn đi. Ai cũng lo lắng cho con cả. Cứ thế này mà để bệnh ra thì làm sao hả.

Cảm nhận được tình phụ từ đầy xúc động, bất giác khóe mắt tôi cũng nóng lên lúc nào không hay. Có lẽ tất cả mọi người có mặt ở đó đều như vậy. Vợ tôi đưa một tay đẩy đôi đũa bố cầm đang khẽ run run trong hư không.

– Bố, con không ăn thịt.

Phút chốc, cánh tay bố vợ vung lên thật mạnh. Vợ tôi ôm má.

– Bố!

Cậu em thét lên, ôm lấy tay bố vợ. Ông vẫn chưa kìm được cơn giận, môi giật liên hồi. Tuy biết bố vợ tính rất dữ nhưng đây là lần đầu tiên tôi chứng kiến ông động tay chân với ai đó.

– Yeong-ho, con rể, hai đứa lại đây.

Tôi ngập ngừng rồi đi về phía vợ. Cô ấy bị tát mạnh đến nỗi có một chút máu ở má. Đến lúc đó dường như cô ấy mới hết bình tĩnh nổi, thở hổn hển.

– Hai đứa nắm lấy tay Yeong-hye.

– Sao ạ?

– Chỉ cần ăn một lần là sẽ ăn lại được thôi. Thế gian này, giờ có ai không ăn thịt mà sống được đâu.

Cậu em đứng dậy, mặt đầy vẻ bất mãn.

– Chị à, thôi chị cố ăn đi. Việc ăn đơn giản chứ có gì đâu, có nhất thiết phải cố tình làm thế trước mặt bố không?

Bố vợ hét to:

– Nói gì nữa. Nắm chặt cánh tay nhanh. Cả anh nữa.

– Bố ơi đừng làm thế.

Chị vợ nắm lấy cánh tay phải của bố. Giờ ông vứt cả đũa, lấy tay bốc một nắm thịt tiến lại gần Yeong-hye. Vợ tôi như muốn khuỵu xuống, cậu em đỡ cô ấy đứng thẳng lên.

– Chị, thôi cố ăn đi. Chị tự lấy ăn đi.

Chị vợ cũng năn nỉ.

– Bố, con xin bố thôi đi.

Ông gạt cả tay con gái, ấn miếng thịt vào mồm vợ tôi. Cô ấy mím chặt môi, miệng phát ra tiếng rên. Có vẻ như cô ấy muốn nói gì đó nhưng sợ mở mồm ra thì bị tống thịt vào nên không thế nói được.

– Bố!

Cậu em hét lên ngăn bố nhưng vẫn không buông cánh tay chị.

– Ưm… ưmm!

Bố vợ cố ấn miếng thịt vào mồm con gái đang vật vã khổ sở. Ông bành miệng bằng hai ngón tay nhưng không thể làm gì với hai hàm răng nghiến chặt.

Cuối cùng, cơn giận lại bùng lên tận mặt, bố vợ tát thêm một lần nữa.

– Bố!

Chị vợ chạy đến ôm lấy lưng bố, nhưng đúng lúc vợ tôi hé miệng, ông nhét ngay miếng thịt vào. Vừa lúc cậu em cũng buông tay, vợ tôi hét lên rồi nhổ ngay miếng thịt ra. Cô ấy gào lên như con thú.

– Lui ra…!

Vợ tôi quay người như định chạy ra phía cửa, nhưng rồi quay lại cầm lấy con dao gọt hoa quả đang để trên bàn.

– Ơ, Yeong-hye à…

Trong sự im lặng đáng sợ, mẹ vợ tôi kêu lên, giọng đứt quãng. Tiếng khóc kiềm chế từ nãy của lũ trẻ con cũng bật ra.

Vợ tôi tay cầm con dao, răng nghiến chặt, mắt đối diện với từng người đang nhìn mình.

– Ngăn lại…

– Tránh ra!

Máu từ tay Yeong-hye phun ra như vòi nước. Máu phun nhuộm đỏ chiếc đĩa trắng. Ông anh đồng hao giữ thái độ bàng quan từ nãy ra giật con dao khỏi tay vợ tôi giờ đã khuỵu chân quỳ xuống.

– Còn làm gì đấy! Không mau mang cái khăn nào lại đây!

Thành thạo như một người được huấn luyện đặc công, ông anh đồng hao cầm máu cho vợ tôi rồi cõng cô ấy lên lưng.

– Cậu xuống trước khởi động xe nhanh đi.

Tôi luống cuống tìm đôi giày. Giày xỏ không đúng đôi, phải đối hai lần tôi mới mở được cửa đi ra ngoài.

* * *

Bố buộc con chó đã cắn chân tôi vào xe máy. Lấy một ít lông đuôi của nó đốt lên dán vào bắp chân rồi băng chặt chỗ đó lại, tôi lúc đó là một đứa bé chín tuổi, ra đứng tựa cửa. Đó là một ngày mùa hè nóng bức. Chỉ ngồi không mồ hôi cũng chảy ròng ròng. Con chó cũng lè cái lưỡi đỏ lòm xuống tận cằm, ngồi thở hổn hển. Đó là một con chó trắng rất đẹp, xác còn to hơn cả tôi. Cho đến trước khi cắn con gái của chủ thì nó nổi tiếng trong vùng là một chú chó thông minh.

Bố treo nó lên cây, châm lửa đốt rồi nói sẽ không đánh. Vì ông nghe thấy ai đó nói rằng chó mà phải chạy cho đến chết thì thịt sẽ mềm hơn. Cho xe máy khởi động, bố bắt đầu chạy. Con chó cũng chạy theo cùng. Hai vòng quanh khu, ba vòng, quay đi quay lại một con đường. Tôi đứng ngây người không nhúc nhích giữa khung cửa chứng kiến con chó dần kiệt sức và thở hổng hộc, con ngươi long lên quay cuồng. Mỗi lần chạm phải ánh mắt nhấp nháy của nó tôi lại trợn mắt to hơn.

– Con chó xấu kia, dám cắn tao hả?

Chạy đến vòng thứ năm thì miệng nó bắt đầu sùi bọt. Máu chảy quanh dây quấn cổ. Nó kêu ăng ắng vì đau cổ, con chó bị kéo chạy đến lê lết. Vòng thứ sáu, từ miệng nó phun ra máu đen. Máu chảy cả ở cổ, ở mồm. Tôi cứ đứng ngây người nhìn đôi mắt đờ đẫn của nó. Khi đứng đợi nó xuất hiện ở vòng thứ bảy thì bố hiện ra, chở theo con chó đã chét, mềm oặt. Tôi đứng nhìn đôi mắt rớm máu, trợn ngược, bốn chân lủng lẳng của nó.

Tối hôm đó nhà tôi như mở tiệc. Các chú mà tôi biết ở chợ trong ngõ kéo đên hết. Nghe nói nếu muốn vết thương chó cắn mau khỏi thì cũng phải ăn thịt nó nên tôi cũng ăn một miếng. Không, thật ra tôi chan với cơm ăn hết một bát. Mùi thui xông khói không thể át được mùi hôi xộc lên mũi. Trên bát canh cứ hiện lên hình ảnh con chó chạy, đôi mắt đờ dẫn, miệng phun ra bọt với máu nhìn tôi. Nhưng thật tình tôi chẳng thấy làm sao.

* * *

Đám đàn bà con gái ở nhà dỗ lũ trẻ con quá hoảng sợ, cậu em lo chăm sóc mẹ té xỉu, tôi và ông anh đồng hao đưa Yeong-hye đến phòng cấp cứu của bệnh viện gần đó.

Vợ tôi vượt qua cơn nguy kịch, chuyển sang phòng bệnh thường hai người, lúc đó hai người đàn ông mới nhận ra áo mình dính đầy máu đã khô kết lại.

Vợ tôi ngủ, tay gắn chiếc kim truyền dịch. Cả tôi và ông anh đồng hao không nói năng gì, đứng nhìn gương mặt cô ấy chìm trong giấc ngủ. Cứ như có thể tìm ở đấy một lời giải đáp nào đó.

– Anh về đi ạ.

– … À, ừ.

Anh đồng hao như có gì muốn nói rồi lại thôi. Tôi lôi trong túi ra được hai mươi ngàn won rồi chìa ra.

– Anh đừng đi như thế, anh ra cửa hàng mua cái áo thay đi.

– Thế còn cậu?… À, để lát nữa mẹ thằng Ji-woo vào, tôi gửi cho cái áo của tôi.

Đến tối thì chị vợ và vợ chồng cậu em vào. Họ nói bố vợ trong trạng thái bị kích động giờ vẫn đang phải tĩnh dưỡng. Mẹ vợ cũng đòi tới đây nhưng cậu em nói dứt khoát không cho bà tới.

– Không hiểu chuyện gì đây nữa, trước mặt cả mấy đứa trẻ con…

Cô em dâu không biết có phải khóc vì bị sốc hay không mà lớp trang điểm trên khuôn mặt bị xóa gần hết, mắt sưng húp lên.

– Bố cũng làm quá. Ai lại đánh con gái trước mặt con rể thế bao giờ? Ngày xưa bố cũng thế à?

– Chắc ngày xưa cũng thế. Nhìn Yeong-ho đấy không biết à? Nhưng lúc già ông cũng đỡ đi nhiều rồi mà.

– Sao tự nhiên lại lôi tôi vào đây?

– Yeong-hye lại vốn dĩ là cô con gái không bao giờ dám nói năng phản kháng gì nên ông cũng bất ngờ.

– Bố bắt ăn thịt thế cũng quá đáng, nhưng sao chị ấy lại phải cố tình không ăn như thể? Lại còn cầm dao nữa chứ… từ hồi cha sinh mẹ đẻ đến giờ em mới chứng kiến chuyện này. Từ giờ làm sao dám nhìn mặt anh rể nữa.

Trong lúc chị gái trông Yeong-hye, tôi thay áo sơmi của anh đồng hao rồi đi tới một hàng tắm hơi gần đó. Máu khô đen lại được rửa sạch dưới vòi nước ấm. Những ánh mắt đầy nghi ngờ chiếu vào tôi. Tôi muốn ọe. Ghê tởm tất cả cái tình cảnh này. Cứ như không phải hiện thực vậy. Không phải là sự ngạc nhiên hay sửng sốt mà tôi cảm nhận nỗi ghê sợ mạnh mẽ về vợ mình.

Sau khi chị vợ ra về, trong phòng bệnh đôi chỉ còn lại một nữ học sinh nhập viện vì bị thủng dạ dày cùng với bố mẹ cô bé, tôi và vợ. Nhận ra họ đang liếc sang tôi thì thầm gì đó, tôi đến bên chỗ vợ nằm, ngồi xuống. Ngày Chủ nhật dài dằng dặc này sắp hết rồi, ngày thứ Hai sắp bắt đầu. Thế là tôi không phải nhìn thấy người đàn bà này nữa. Ngày mai chị vợ sẽ thay chỗ này, ngày kia thì chắc vợ sẽ ra viện. Ra viện, điều đó có nghĩa là tôi phải sống một mình với người đàn bà quái đản, đáng sợ này. Tôi khó có thể chấp nhận được điều đó.

Ngày hôm sau, đến chín giờ tối tôi mới tìm đến bệnh viện. Chị vợ đón tôi với nụ cười.

– Chú mệt lắm phải không?

– Cháu thế nào…

– Hôm nay bố Ji-woo không đi làm.

Nếu có một chỗ nhậu nào đó thì giờ này tôi cũng đã không đến viện. Nhưng ngày thứ Hai, không có sự vụ gì cả. Công việc bận rộn gần đây cũng mới kết thúc nên không phải làm đêm.

– Nhà em thế nào ạ?

– Ngủ suốt thôi. Hỏi gì cũng không nói. Cơm thì ăn được… Chắc không sao đâu.

Lần nào cũng vậy, cách nói năng đẩy quan tâm rất đặc trưng của chị vợ đã xoa dịu hẳn tâm trạng nhạy cảm của tôi. Sau khi tiễn chị vợ về được một lúc, tôi định tháo cà vạt và đi rửa ráy một chút thì có ai đó gõ cửa phòng bệnh.

– Không ngờ lại là mẹ vợ.

– Thật là… không biết phải ăn nói với con thế nào.

Đó là câu đầu tiên bà nói khi vừa đi tới.

– Mẹ nói gì thế ạ. Sức khỏe mẹ thế nào ạ?

– Mẹ vợ thở dài thườn thượt.

– Đến lúc về già rồi mà lại phải thấy cảnh này…

Mẹ vợ đưa cho tôi chiếc túi bà đang cầm.

– Cái gì thế ạ?

Trước khi lên đây mẹ chuẩn bị cái này. Mấy tháng trời không ăn thịt thì người yếu đến cỡ nào… cả hai đứa cùng ăn đi. Thịt dê đen đấy. Mẹ thằng Ji-woo mà biết sợ nó cản nên mẹ giấu mang đến đấy. Cứ nói là thuốc bắc, bảo Yeong-hye nó uống. Mẹ bỏ nhiều thuốc nên không thấy mùi hôi đâu. Người gầy như ma thế, lại còn chảy bao nhiêu máu…

Trước tình mẫu từ sâu nặng của bà, tôi thấy bớt ấm ức.

– Ở đây không có lò vi sóng phải không? Để mẹ đi đến phòng y tá hỏi xem.

Mẹ vợ lôi trong giỏ xách ra một túi rồi đi ra. Nhờ có chị vợ vỗ về an ủi nên bà đã gượng dậy được. Tôi lại để nguyên cái cà vạt. Một lát sau, vợ tôi cũng tỉnh. Tôi nghĩ thà thế còn hơn cô ta tỉnh lại lúc tôi có một mình. Sự xuất hiện của mẹ vợ quả là may mắn cho tôi lắm.

Vợ bắt gặp ánh mắt của mẹ vợ trước cả khi nhìn thấy tôi đang ngồi ở phía dưới chân. Thấy mẹ vợ mở cửa bước vào vợ có vẻ mừng rõ nhưng rất khó đoán được nét mặt cô ấy. Cả ngày nằm trên giường ngủ nên cũng dịu hẳn, không biết nhờ dịch truyền hay chỉ đơn thuần là phù lên mà mặt cô ấy trông có thần sắc hơn một chút.

Mẹ vợ một tay cầm chiếc cốc giấy bốc hơi, một tay nắm lấy tay con gái.

– Con à…

Mắt bà đã ngân ngấn nước.

– Uống thử cái này đi. Mặt mũi teo tóp thế kia kìa.

Vợ tôi ngoan ngoãn nhận chiếc cốc.

– Thuốc bắc đấy. Mẹ sắc lên cho con uống bồi bổ. Ngày xưa lúc trước khi cưới, con cũng uống một lần rồi đấy.

Vợ tôi đưa lên mũi ngửi rồi lắc đầu.

– Có phải thuốc bắc đâu mẹ.

Vợ duỗi tay trả lại chiếc cốc cho mẹ, khuôn mặt buồn buồn, lặng thinh, đôi mắt trông có phần đáng thương như một đứa trẻ.

– Thuốc bắc đấy. Bịt mũi vào uống mau lên.

– Con không uống đâu.

– Uống đi con. Mẹ xin con đấy. Đến mong muốn của bà già sắp chết mà mày cũng không nghe cho à.

Bà lại đưa chiếc cốc đến trước mặt Yeong-hye.

– Có thật thuốc bắc không mẹ?

– Đã bảo thật mà.

Vợ tôi ngần ngừ rồi bịt mũi uống một ngụm cái nước đen đen đỏ. Mẹ vợ mặt đầy mãn nguyện kêu lên “Nữa, uống nữa đi”. Bên khóe mắt đầy nếp nhân, ánh mắt bà lấp lánh.

– Thôi được rồi, để lát nữa con uống.

Vợ tôi lại nằm xuống.

– Con muốn ăn gì không. Mẹ mua cái gì ngọt về ăn cho đỡ nhạt miệng nhé?

– Không cần đâu mẹ.

Nhưng mẹ vợ vẫn hỏi tôi căng tin ở đâu rồi bà lật đật ra khỏi phòng bệnh. Vợ tôi cũng lật chăn đứng dậy.

– Đi đâu đấy?

– Nhà vệ sinh.

Tôi cầm lấy túi dịch truyền rồi đi theo vợ. Vợ tôi giật lấy túi truyền, treo lên móc trong nhà vệ sinh rồi đóng của lại. Rồi sau vài tiếng khạc, cô ấy móc ra hết những gì đã ăn vào miệng.

Bước chân chuệch choạc, vợ tôi đi ra từ nhà vệ sinh. Người cô ấy bốc mùi chua chua của những thứ ọe ra từ dạ dày. Tôi không cầm túi truyền cho vợ nên cô ấy cầm nó bên tay đang băng bỏ, không đủ độ cao nên máu bắt đầu trào ra đôi chút. Vợ lóng ngóng di chuyển bước chân, nhấc cái túi dê đen mà mẹ vợ để dưới sàn, tay phải đang cắm kim truyền dịch nhưng cô ấy không hề để ý tới, ra khỏi phòng bệnh. Tôi không buồn kiểm tra xem cô ấy đã làm gì nữa.

Một lát sau, mẹ vợ quay vào làm ầm lên ở cửa khiến cho cô bé và bà mẹ cùng phòng phải cau mày. Một tay bà cầm túi bánh kẹo, một tay cầm túi nước đen bị đổ ra gần hết.

– Làm sao mà cậu có thể đứng nhìn như thế hả? Cậu cũng biết là nó định làm gì cơ mà?

Tôi chỉ muốn ra khỏi cái phòng bệnh đó, biến quách về nhà.

– Mày, mày có biết cái này bao nhiêu tiền không hả? Mà sao dám bỏ đi? Đồng tiền mồ hôi nước mắt của bố mẹ mày đấy. Mày thế mà cũng là con gái tao được ư?

Tôi đứng nhìn vợ đang khuỵu lưng xuống giữa cửa, máu của cô ấy đang chảy ngược vào túi dịch truyền.

– Mày xem cái bộ dạng của mày đi con. Mày không ăn thịt thì người đời bắt tội mày đấy. Soi gương thử đi, xem cái mặt mày có còn là mặt nữa không.

Giọng nói oang oang của bà mẹ giờ lại chuyển thành tiếng khóc sụt sùi.

Nhưng vợ tôi cứ như thể đang nhìn một người đàn bà lạ mặt nào đó, cho nên cô ấy bỏ qua cảnh tượng đó, trèo lên giường, kéo chăn lên tận ngực, nhắm mắt. Lúc đó tôi mới cầm túi dịch truyền mà phân nửa đã là máu, treo lên.

* * *

Tôi không hiểu tại sao người đàn bà kia lại khóc. Không hiểu sao bà lại nhìn như muốn nuốt chửng tôi như thế. Sao tại mân mê cái cổ tay băng bó của tôi bằng đôi tay run rẩy thế.

Cổ tay tôi không sao cả. Không vấn đề gì cả. Nhưng cái tôi đau là ngực. Có cái gì đó treo ngay ở xương ức. Tôi không biết đó là cái gì. Bây giờ không phải mặc áo lót mà sao tôi cũng cảm thấy có một cục gì đó ở ngực. Dù có cố gắng hít sâu thế nào lồng ngực vẫn không thấy dễ chịu.

Có tầng tầng lớp lớp những tiếng kêu than, gào thét chụm lại, đóng vào đó. Tại thịt thôi. Tại ăn quá nhiều thịt. Những mạng sống ấy treo cả lên chỗ đó. Chắc chắn là như vậy. Máu và thịt, tất cả đều đã tiêu hủy hết, cơ thể cũng tiêu tan, cặn bã cũng thải đi hết rồi nhưng chỉ những linh hồn thì còn dai dẳng bám ở đó.

Tôi muốn hét thật to lên một lần, chỉ một lần thôi. Tôi muốn chạy vù ra ngoài cửa tối đen kia. Để xem cái cục kia có rơi khỏi người tôi được không. Liệu có được không?

Không ai có thể giúp được tôi.

Không ai có thể cứu được tôi.

Không ai có thể làm cho tôi thở được.

* * *

Đưa mẹ vợ ra taxi, tôi quay lại phòng bệnh thì trời đã tối. Cô nữ sinh và mẹ bị tiếng ồn ào làm phiền nên đã kéo rèm, tắt đèn và tivi đi ngủ sớm. Vợ tôi cũng đã ngủ. Tôi nằm xuống cái giường phụ chật chội, tìm đến giấc ngủ. Không biết phải bắt đầu sắp xếp, ổn định lại mọi việc từ đâu nữa. Chỉ có điều, một sự thật rất rõ ràng, là những việc thể này lẽ ra không được xảy ra với tôi.

Vừa chợp mắt tôi đã mơ. Tôi đang giết ai đó. Sau khi chọc con dao vào bụng, ngoáy thật lực rồi lôi hết ruột gan dài lùng nhùng ra. Thịt nhão nhoét và cơ bắp lọc hết ra chỉ để lại xương như xương cả. Nhưng người bị giết là ai thì tôi quên ngay lúc vừa tỉnh dậy.

Lúc đó là gần sáng, trời vẫn tối mờ mờ. Tôi bị cú sốc ám ảnh, ra lật chăn của vợ lên. Tôi căng mắt trong bóng tối. Không có máu đỏ, cũng chẳng có ruột gan nào lòi ra cả. Tiếng thở đều đều từ giường bệnh nhân bên cạnh vọng sang, vợ tôi nằm im lặng đến kỳ lạ. Tôi bỗng thấy run run rợn người, đưa thử ngón tay cái vào nhân trung của vợ. Vẫn sống.

Tôi lại thiếp ngủ đi, đến khi tỉnh dậy thì phòng bệnh đã sáng bừng lên.

– Bác ngủ say thế… đến nỗi cơm đến mà cũng không biết.

Bà mẹ trẻ của cô nữ sinh nói. Giọng nói có ý thương hại. Tôi nhìn thấy bàn ăn đặt trên giường. Vợ không thèm mở bát cơm, bỏ nguyên bàn ăn đó đi đâu mất rồi? Dây truyền dịch cũng tháo ra, ở cuối đường dây truyền dài là chiếc kim dính máu.

– Cô ấy đi đâu chị có biết không ạ?

Quệt vết nước bọt dính quanh miệng, tôi hỏi.

– Khi tôi dậy đã không thấy rồi.

– Thế à? Thế nhẽ ra phải đánh thức tôi chứ.

– Trông bác ngủ mê mệt quá… nên tôi tưởng.…, chúng tôi thì…

Người mẹ trẻ đỏ bừng mặt, như vừa ái ngại lẫn bực mình.

Tôi khoác vội chiếc áo rồi chạy ra ngoài. Qua hết hành lang dài và thang máy, ngó nghiêng khắp nơi mà không thấy bóng dáng vợ đâu. Ruột gan như lửa đốt. Sáng nay tôi đã nói trước với công ty là đi làm muộn hai tiếng để làm thủ tục xuất viện. Trên đường về nhà, tôi tự nhủ hãy coi mọi chuyện như một giấc mơ, với vợ, và với cả mình.

Tôi vào thang máy xuống tầng 1. Ở hành lang cũng không thấy vợ. Tôi thở hổn hển chạy khắp nơi tìm, nhiều bệnh nhân ăn sáng xong ra ngồi trong khu vườn của bệnh viện để hít thở không khí trong lành của buổi sáng. Có lẽ là những bệnh nhân nhập viện từ lâu nên trông họ có vẻ rầu rĩ, uể oải nhưng dáng về lại có phần an phận. Khi tới gần đài phun nước cạn queo, tôi thấy một đám người đang tụ tập xôn xao ở đó. Tôi lách vai họ, len lên phía trước.

Vợ tôi ngồi trên chiếc ghế băng bên cạnh đài phun nước. Chiếc áo bệnh viện được cởi ra để trên đầu gối, đôi xương quai xanh trơ khẳng khiu, bộ ngực lép kẹp và hai đầu vú nâu nhạt phơi ra lồ lộ. Băng ở cổ tay bên trái của cô ấy đã tháo ra, máu như đang từ từ rỉ ra mấp mé bên mũi khâu. Nắng ôm phủ trọn khuôn mặt và tấm thân cô.

– Bị thế từ bao giờ đấy?

– Trời đất ơi… chắc lại chấn động tâm thần gì rồi, cô gái trẻ thế kia.

– Giờ đang cầm cái gì thế kia nhỉ?

– Không phải tay không à?

– Không phải. Hình như đang nắm chặt cái gì đó.

– À, xem kìa. Bây giờ họ mới đến.

Quay đầu lại thì thấy mấy y tá nam và một bác bảo vệ trung tuổi mặt rất nghiêm trọng đang chạy tới.

Tôi cũng như mọi người, cứ như thể chỉ là một trong những người xem đứng nhìn quang cảnh đó. Nhìn khuôn mặt vợ kiệt sức, môi ướt máu như người bôi son nhoe nhoét. Mắt cô ấy long lanh như ngậm nước, ngoái nhìn những người đang đứng nhìn mình chòng chọc, chạm phải ánh mắt tôi.

Mình không quen người đàn bà đó, tôi thầm nghĩ. Đó là sự thật. Không phải dối trá. Nhưng vì cái thứ tình nghĩa gọi là trách nhiệm, tôi đến gần cô ấy với đôi chân không muốn nhúc nhích.

– Mình đang làm gì thế hả?

Tôi thì thầm thật thấp giọng. Cầm lấy cái áo bệnh viện trên đầu gối cô ấy, che đi bộ ngực không có gì để nhìn ấy.

– Nóng quá…

Vợ cười nhạt. Nụ cười đặc trưng của cô – người đàn bà mà tôi từng tin rằng mình biết rất rõ.

– Chỉ tại nóng quá thì cởi thôi.

Vợ che nắng chói chang trên trán mình bằng tay trái vẫn còn rõ vết dao.

– … làm thế không được à?

Tôi tõe bàn tay phải đang nắm chặt của vợ. Một con chim bị ấn chặt cổ từ lòng bàn tay cô ấy rơi xuống ghế băng. Một chú chim màu trắng, lông rụng xuống lả tả. Vết máu loang lổ dưới vết răng thô bạo như bị loài thú ăn thịt nào đó mổ.

❀ ❀ ❀

[1] Đơn vị tiền tệ của Hàn Quốc. (ND)

đồ họa mà cô từng học ở đó một năm, nhận thêm tại nhà việc đánh máy lời thoại vào truyện tranh cho một nhà xuất bản. Vợ tôi là người ít nói. Hiếm khi nào cô yêu cầu tôi việc gì, tôi đi làm có về muộn đến đâu cô cũng không hề phàn nàn. Tron
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Han Kang

Truyện bạn đang đọc dở dang

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.