Lời độc thoại này là cách trả thù của người đàn bà ấy.
FLAUBERT
Thật là cái bọn con hoang hư hỏng! Tôi đã phải kéo màn cửa che đi màu sắc quái đản của những chiếc đèn lồng và cả ánh sáng dịu dịu phát ra từ cây thông Noel, vậy mà những tiếng ồn vẫn cứ xuyên qua tường vào phòng. Hết phanh gấp rồi lại rú còi. Tạo nên những tiếng động ầm ĩ là tất cả những gì mà cái bọn con hoang này làm khi ngồi sau tay lái của mấy chiếc xe bỏ mui tòng tọc kiểu Dauphines. Đấy là một việc ghê tởm mà bọn chúng cho là thể thao. Một chiếc xe bỏ mui màu trắng với mấy cái ghế ngồi màu đen, thật kinh khủng, mấy gã đó còn huýt sáo khi tôi đeo kính râm gọng chéo và đội khăn quàng kiểu Hermès đi ngang qua. Có lẽ bây giờ bọn chúng đang nghĩ là sẽ làm tôi chú ý đến với mấy cái còi điện choe choé và những đống sắt vụn cũ kỹ bẩn thỉu của mình. Tôi sẽ rất sung sướng nếu như bọn chúng đâm vào nhau ngay dưới cửa sổ phòng tôi. Mấy thằng con lợn này đang làm tôi vỡ cả màng nhĩ. Tôi chẳng còn cái phích cắm nào, cái cuối cùng đang cắm vào điện thoại – thứ phát ra từ những tiếng kêu ghê tởm. Ấy vậy mà chịu điếc tai vẫn còn hơn là để điện thoại không kêu. Chỉ có một cách xoá đi những tiếng gầm rú là giấc ngủ. Nhưng tôi sẽ không thể chợp mắt được, cũng giống như ngày hôm qua, tôi đã không chợp mắt được. Tôi đã phát ốm lên bởi sự hãi hùng trong cái ngày trước ngày hôm nay. Tôi đã dùng cả đống thuốc ngủ mà chẳng có tác dụng gì. Cái lão bác sĩ quái ác ấy đã cho tôi những viên thuốc hình viên đạn còn tôi thì không thể tọng chúng vào mình như một khẩu súng. Tôi phải nghỉ ngơi một chút, ngày mai tôi sẽ phải đối phó với Tristan, không khóc, không kêu gào. Thật là lố bịch, phi lý hết sức, thậm chí là từ chuyện tiền bạc. Một đứa trẻ phải cần mẹ của nó chứ. Tôi sẽ phải thức trắng đêm thôi và chắc chắn thần kinh tôi sẽ suy sụp hoàn toàn. Tôi đếch cần tới chúng. Đồ con hoang! Chúng đấm thùm thùm trong đầu tôi. Tôi có thể nhìn thấy chúng, nghe thấy chúng. Chúng đang tọng vào họng những miếng gan béo và thịt gà rán, chúng thèm thuồng những cái đó. Albert và Nanard Étiennette, cái khinh khỉnh của bọn họ giống hệt như của mẹ tôi, điều đó như không giống với thực tế là em ruột tôi và mẹ đẻ ra tôi lại thích người chồng cũ của tôi hơn tôi. Tôi chẳng có cách nào bảo bọn họ dừng lại cái việc không cho tôi ngủ. Tôi tự nhủ: thôi tốt hơn cả là nín lặng chấp nhận dù đúng dù sai, dù bọn họ chẳng đếm xỉa gì đến những điều đó. Tất nhiên, nếu tôi có tỏ ra cứng rắn thì bọn họ cũng chẳng làm gì được.
Những lễ kỷ niệm mà có mặt bọn họ thì thật không thể ngửi được, điều đó là quá ghê gớm, ngay cả với những ngày bình thường. Tôi luôn căm ghét các ngày lễ Phục sinh, mười bốn tháng Bảy, bố tôi nhấc Nanard lên vai để nó có thể xem được pháo hoa, còn tôi thì đứng đó, giữa cái đám đông chen lấn xô đẩy đầy mùi dục vọng mà tôi lại chỉ cao đến háng họ. Mẹ tôi nói: “Đấy, con bé lại đang than vãn kia kìa”. Họ nhét một viên nước đá vào tay tôi. Tôi muốn làm một điều gì đó với viên nước đá này và tôi đã ném nó đi. Họ chỉ thở dài vì không thể mắng tôi vào một tối Quốc khánh được. Chỉ có bố tôi là thực sự yêu quý tôi. Khi ông chết, mẹ tôi đã chẳng buồn bã gì, bà ta thường đánh vào mặt tôi bằng những chiếc nhẫn đeo trên bàn tay. Thằng em Nanard của tôi từ đó đã trở thành ông hoàng trong gia đình. Tôi chưa bao giờ đánh con gái tôi, Sylvie. Nó thường kéo ông cậu Nanard của nó vào giường buổi sáng. Tôi nghe rõ chúng hú hí, mơn trớn nhau, mặc dù Nanard luôn phủ nhận điều đó. Tôi ghê tởm vì hắn không bao giờ sám hối và bọn chúng sẽ chẳng bao giờ thực sự sám hối. Cũng có thể là hắn đã quên. Bọn họ là những người thường dễ quên đi những gì khó chịu mà! Trong trí nhớ của tôi chúng đúng là những thứ rác rưởi. Con Sylvie thường đi lại trong cái buồng giống như nhà thổ của nó, với cái áo dài bằng lụa trắng đầy những vết bẩn và nốt thủng do tàn thuốc lá, còn thằng cậu Nanard thì cứ bám lấy đít nó. Điều đó làm bất cứ bà mẹ nào như tôi đều phải đau khổ. Tôi muốn con cái tôi phải là những đứa trẻ ngoan ngoãn, sạch sẽ. Tôi không muốn Francis lại trở thành thằng cậu nó – thằng Nanard chó chết, cũng như năm thằng bạn của nó. Dù là không ai nói ra thì tôi cũng chắc chắn rằng ai cũng phải coi thường những người đàn bà đã cưới cái con bò này.
Chưa hết đâu. Liệu có bao kẻ như thế trên đời này? Có lẽ phải hàng trăm hàng nghìn trên những đường phố Paris, và cũng thế thôi, ở tất cả các thành phố trên quả đất này. Giờ đã là ba nghìn triệu và rồi sẽ còn tồi tệ hơn nữa, vì nạn đói. Người cứ đông lên mãi, còn mọi thứ chẳng bao giờ đủ cho họ. Thậm chí nếu chúng ta có chinh phục được vũ trụ thì cái bọn người này cũng sẽ chen chân lên đó, đông chẳng kém gì so với những đường cao tốc ngày nay. Lúc đó có lẽ bạn sẽ không thể ngắm trăng mà không nghĩ rằng đang có những mụ đàn bà trơ trẽn hướng xuống. Tôi đã từng yêu mặt trăng, nó giống như tôi vậy. Người ta đã làm hỏng nó, giống như đã làm hỏng mọi thứ, người ta đang đảo lộn những bức tranh đó. Cái vầng trăng đẹp đẽ, trong sáng, thiêng liêng, nay chỉ được coi là một thứ bụi bặm xam xám tối tăm mà ai cũng có thể chà đạp lên được.
Tôi đã là một người thẳng thắn, trong sạch, không thoả hiệp. Sự trung thực đã thấm vào tận xương tuỷ từ khi tôi còn nhỏ. Tôi thấy mình giờ đây như một đứa trẻ xa lạ trong bộ quần áo rách rưới. Mẹ tôi đã đối xử với tôi rất tệ bạc. Bà ta lại còn cười điệu và hỏi đểu tôi:
- Chúng mình vẫn yêu bố phải không?
Tôi đã bình tĩnh trả lời:
- Không, tôi ghét ông ta!
Cái nhìn của bà ta tắt lạnh đi, như băng giá.
Chắc mọi người sẽ nghĩ rằng tôi phải là một người ganh ghét đố kỵ – mọi cuốn sách đều nói như vậy mà. Còn tôi lại có ý thích lạ lùng là chấp nhận tất cả điều đó. Không thoả hiệp cũng không phản kháng, cái người phụ nữ đó chính là tôi. Tôi trong sạch thẳng thắn, không tham dự vào bất cứ trò xấu nào. Điều đó đã làm bọn họ phát điên lên. Bọn họ rất ghét việc bị người khác nhìn thấu. Người ta chỉ muốn bạn tin vào những gì mà người ta nêu ra, hoặc chí ít thì cũng giả vờ là như vậy.
Bọn họ vẫn làm những trò vô nghĩa như chạy ầm ầm, gào thét trong cầu thang. Điều đó đã tạo nên cảm giác địa ngục. Bọn họ có thể nổi nóng lên, vào bất cứ lúc nào, có khi chỉ vì bạn bắt đầu dùng một cuốn lịch mới. Những việc như thế đã làm tôi mỏi mệt suốt cả cuộc đời, nó giống như một trò xúc xắc kích động vậy. Tôi cần phải kể cho các bạn nghe câu chuyện về cuộc đời tôi. Rất nhiều phụ nữ đã làm điều đó, người ta in sách của họ, kể về họ. Họ vênh váo hài lòng với chính mình. Cuốn sách của tôi sẽ thú vị hơn tất cả. Nó đã khiến tôi phải làm việc vất vả nhưng tôi đã sống, tôi đã sống không lừa dối, không giả mạo. Chắc bọn họ sẽ phải tức điên lên khi nhìn thấy tên và ảnh tôi ở các quầy sách, còn bất cứ ai trong số các bạn cũng sẽ tìm được ở đó một niềm tin chân thực. Tôi sẽ lại có một đám đàn ông quỳ dưới chân như những sinh vật ngớ ngẩn quỵ luỵ nhất. Đúng là khi một người đàn bà trở nên nổi tiếng thì người ta lập tức chạy theo cô ta. Có thể tôi nên gặp một ai đó và người đó sẽ biết cách yêu tôi.
Cha tôi đã yêu tôi, và không có ai khác. Tất cả đều bắt đầu từ đó. Tất cả những suy tính của Albert đã dần dần lộ ra. Tôi đã quá ngu ngốc khi yêu anh ta. Tôi đã phải chịu đựng ghê gớm trong những ngày đó, ôi tuổi trẻ và sự chân thực đã đi qua!
Vì thế mà mày sẽ làm những điều ngu ngốc ư? Tôi tự hỏi, có thể đó chỉ là một việc gian dối làm người khác tưởng anh ta không biết Olivier từ trước? Một mưu đồ bẩn thỉu đã làm đời tôi tan nát.
Giờ đây, cái gì phải đến đã đến, đầu tôi rối bù, quay cuồng lên. Người ta làm tôi không thể ngủ được – ngày mai chết tiệt. Tôi sẽ phải tự kích thích bản thân mình để chế ngự Tristan và rồi tất cả điều đó sẽ kết thúc một cách tồi tệ.
- Mày không thể làm thế được! Đồ con lợn!
Điều đó là tất cả những gì ám ảnh tôi trong giấc ngủ cuộc đời. Quỷ thật, người ta hình như được phép làm vỡ màng nhĩ tôi, chà đạp lên tôi.
- Cái bọn tầng trên chó má. Chúng không thể làm ầm ĩ như vậy được. Hôm nay là ngày đầu năm kia mà.
- Thôi, quên chuyện đó đi, mình sẽ tìm được cách khác, dù cô ta có rủa mình là đồ chó cái.
Tôi chưa bao giờ để tình cảm lấn lướt. Albert đã giận tím ruột, thật chẳng phải dàn cảnh làm gì! Mọi cái đều phô cả ra đấy. Hắn đã nhảy với Nina. Chúng xoắn lấy nhau, bộ ngực đồ sộ của cô ta đang ưỡn ra. Còn Albert thì lồng lên. Ôi, những cảnh như vậy! Tôi đã dàn bao cảnh trong cuộc đời mình. Tôi là một người đàn bà đích thực, người đã trả lời “Tôi ghét bố tôi” một cách thẳng thừng, không run sợ.
Bọn họ sẽ làm vỡ trần và vôi vữa sẽ rơi xuống đầu tôi. Từ đây tôi đã có thể thấy họ. Thật quá cuồng loạn. Họ đang trần truồng với nhau. Điều đó làm những người đàn bà đáng kính kia trở nên nhơ bẩn. Họ bị cuốn hút vào nhau. Và ai trong số họ cũng sẽ sẵn sàng cho người bạn đời của mình mọc sừng. Họ sẽ làm điều đó vào chính đêm nay, trong buồng tắm.
Họ khoảng hơn năm mươi tuổi, ở cái tuổi ấy, họ cần những trò nhà thổ để có thể “xâu kim” chăng? Tôi dám chắc rằng Albert và người đàn bà của ông ta có những người bạn đĩ điếm. Bạn có thể đọc được trên nét mặt Christine sự sẵn sàng cho tất cả, còn ông ta thì sẽ không phải kìm mình trước cô ta. Thật tội nghiệp cho tôi, hai mươi tuổi, quá hồn nhiên, quá dễ đỏ mặt. Đụng chạm, vuốt ve... thật là một sự khó khăn, ngượng nghịu, tôi thật đáng được yêu. Ôi, tôi đã làm một điều bẩn thỉu, cuộc đời đã chẳng cho tôi một dịp may nào.
Quỷ thật, tôi đang chết đói chết khát, nhưng điều đó sẽ bắt tôi rời khỏi cái ghế bành và đi vào bếp. Bạn sẽ bị lạnh đến chết trong cái lỗ này nhưng nếu tôi chỉ bật cái lò sưởi giữa nhà lên thì mọi thứ sẽ đảo ngược ngay, miệng tôi sẽ khô khốc, còn mũi thì bỏng rát. Cái nền văn minh này mới hỗn độn, chết tiệt làm sao. Người ta có thể phá huỷ mặt trăng nhưng lại không sưởi ấm được một ngôi nhà. Nếu như người ta có được chút tình cảm, có lẽ họ đã phát minh ra những rôbốt để trông nom ngôi nhà, biết rót nước quả khi chủ nhân cần, tôi sẽ không phải ngọt ngào với chúng, không phải nghe những trò cờ bạc xúc xắc của chúng.
Mariette sẽ không đến vào ngày mai, tôi đã chán ngấy cái bệnh ung thư của ông bố cô ta. Ít nhất thì tôi cũng đã có một vài quy định đối với cô ta, nhưng nếu không có tôi thì cô ta không hẳn đã nhất nhất tuân theo. Có những người đeo găng tay cao su làm các việc giặt giũ và đóng vai trò một người nội trợ mà tôi không thể. Tôi muốn họ là những người cẩn thận để người ta có thể yên tâm rằng không thấy tóc lẫn trong món xa lát và những dấu tay bẩn dính đầy trên cửa. Tristan là đồ bẩn thỉu. Tôi đối xử với cô hầu của mình rất tốt, nhưng tôi muốn họ làm đúng phận sự mà không gầy ồn ào, hay cứ nói mãi với tôi những câu chuyện về cuộc đời họ. Để đạt được điều đó bạn phải dạy dỗ họ như là đối với những đứa trẻ. Tristan đã chẳng dạy dỗ gì Francis cả. Cái đồ chó cái của cô Mariette đương bỏ rơi tôi trong lúc khó khăn. Phòng khách sẽ là một cái chuồng lợn sau khi họ đến đây. Họ sẽ đến với những món quà sang trọng, mọi người sẽ hôn nhau, tôi sẽ bày biện những cái bánh nhỏ còn Francis sẽ trả lời những câu hỏi mà bố nó đã dạy nó một cách dối trá như cho những người đàn ông trưởng thành. Lẽ ra tôi phải dạy dỗ nó thành một cậu bé ngoan. Giờ thì tôi phải nói rằng Francis là một đứa con mà mọi sự ngăn cản của người mẹ luôn dẫn nó đến sự tồi tệ. Nó sẽ trở thành một huligân hoặc là cái loại người mà bạn chẳng bao giờ muốn thấy. Cái dòng suy nghĩ nặng nề này làm tôi mệt mỏi. Điều mà tôi thực sự muốn làm lúc này là gào lên: chẳng có lý gì để tách rời một đứa trẻ khỏi mẹ nó. Nhưng tôi phụ thuộc vào chồng. Dédé đã bảo tôi hãy doạ ly dị nhưng điều đó chỉ làm anh ta cười phá lên. Đàn ông họ liên kết với nhau và luật pháp chẳng còn là cái gì. Anh ta có quá nhiều chỗ dựa để tạo cho mình quyền lực. Anh ta sẽ nắm lấy Francis, còn tôi sẽ chẳng nhận được một đồng xu tiền thuê nhà nào cả. Chẳng ai làm gì để chống lại cái việc tống tiền bẩn thỉu này. Chỉ một cái giấy phép, thế là căn hộ được chuyển cho Francis. Tôi chỉ còn trông vào sự thương hại của anh ta. Bạn nghĩ xem, chẳng có tiền bạn sẽ chẳng nuôi sống bản thân mình, giá trị của bạn có lẽ chưa bằng nửa con số 0. Mình quả là ngu khi đã không cho những con người chân thực vô tư một chút tiền.
Nếu tôi sống với Florent chắc tôi đã com cóp được món tiền nhỏ cho bản thân mình. Tristan đã từng say mê tôi và tôi đã thương hại khi nhìn vào mặt anh ta. Và cuối cùng thì cái “chai Napoléon” dương dương tự đắc ấy chịu để lại cho tôi căn hộ vì tôi đã không ngất đi, không quỳ gối trước anh ta. Tôi sẽ trói anh ta lại. Tôi doạ anh ta bằng việc nói sự thật với Francis: Mẹ không bệnh tật gì cả, mẹ sống một mình vì người cha cục cằn của con đã bỏ rơi mẹ, ông ấy lúc đầu thì nịnh nọt còn sau đó đã hành hạ, thậm chí còn đánh đập mẹ. Tôi sẽ gây ra những cơn điên loạn đau đớn cho đến chết, ngay trước mặt thằng bé, trên cái thảm chùi chân của họ và sẽ còn nhiều chuyện khác. Tôi có vũ khí của tôi. Tôi sẽ dùng chúng và anh ta sẽ trở về với tôi. Tôi sẽ không tiếp tục mòn mỏi một mình, câm lặng trước những người hàng xóm luôn chà đạp lên tôi, những người luôn làm tôi phải thức giấc mỗi sáng bởi cái tiếng rađiô của họ, và chẳng có ai đem cho tôi được đến một mẩu bánh mì khô khi tôi đói. Ấy vậy mà những con bò ục ịch đó lại có một người đàn ông bảo vệ chúng và có những đứa trẻ chờ đợi chúng, còn tôi thì chẳng có gì cả. Không thể như vậy được! Ôi con người ta thật ti tiện hèn hạ, họ nghĩ rằng họ có thể làm tất cả và khi bạn sa cơ lỡ vận họ sẽ chà đạp ngay lên bạn. Tôi sẽ chống cự lại quyết liệt, tôi sẽ giữ lấy phẩm giá của mình. Nhưng một người đàn bà đơn độc vẫn bị người ta khinh rẻ. Gã canh cửa cười một cách bẩn thỉu. Vào mười giờ sáng là “hợp pháp” cho cái việc mở rađiô – chắc hắn nghĩ tôi sẽ bị gây ấn tượng bởi những cái lời lẽ loằng ngoằng kia. Tôi đã chọc lại họ bằng điện thoại bốn tối liền. Họ biết đó là tôi nhưng không thể ra mặt được. Tôi đã cười ngất và họ chỉ còn biết đối phó lại bằng cách ngắt điện thoại nhưng rồi tôi sẽ lại tìm ra một trò khác. Ô, là thế nào nhỉ? Những kẻ khó chịu như họ, ngủ ban đêm, làm việc cả ngày, đi dạo chơi ngày chủ nhật, chả có cái gì ở bạn có thể ảnh hưởng đến họ. Giá như có một người đàn ông sống ở nhà tôi. Người thợ ống nước sẽ đến, người gác cổng sẽ chào một cách lịch sự còn những người hàng xóm sẽ vặn nhỏ đài đi. Quỷ tha ma bắt, tôi muốn được người ta tôn trọng, tôi muốn chồng con gia đình tôi được giống như người khác.
Sẽ vui vẻ biết bao khi dẫn một cậu con trai xinh xắn mười một tuổi đi chơi rạp xiếc và vườn thú. Tôi sẽ dạy dỗ nó một cách đúng đắn. Thằng bé vẫn còn dễ bảo hơn con Sylvie. Con bé đã là một đứa cứng đầu và cáo già, giống như cái con sên Albert. Tôi không làm gì chống lại nó nhưng tất cả bọn họ đã dạy nó chống lại tôi. Con bé đang ở vào cái tuổi mà những đứa con gái ghét mẹ chúng. Người ta vẫn gọi đó là sự mâu thuẫn tư tưởng, nhưng đó đúng là sự căm thù. Còn một điều nữa trong số những sự thực ấy khiến họ phát điên lên. Bà Étiennette đã rất khó chịu khi tôi bảo bà nên xem cuốn nhật ký của Chaudie. Bà ta đã không muốn xem cuốn nhật ký đó, cũng giống như bao người đàn bà không đi khám bệnh vì sợ bị phát hiện là mắc ung thư. Thế là bạn sẽ vẫn cứ là mẹ yêu dấu của một cô con gái bé bỏng dễ thương. Sylvie đã không còn bé bỏng dễ thương nữa. Tôi đã đau đớn như bị đòn khi đọc nhật ký của nó. Nhưng tôi đã nhìn thẳng vào sự việc, tôi không lo sợ quá nhiều. Tôi biết tất cả những gì phải làm lúc đó là đợi chờ đến một ngày con bé hiểu ra và nói rằng tôi đã đúng. Con bé sẽ tống những điều dối trá trở lại họng bọn họ. Tôi đã nói với Sylvie: “Con sẽ không làm mẹ phải thất vọng chứ?” Nó bướng bỉnh như một con la, than vãn hết giờ này sang giờ khác đòi cho được những ý thích chợt nảy ra của nó, nhưng chẳng có một lý do mỏng manh nào để nó gặp lại Tristan. Một đứa con gái cần một người cha, tôi tất nhiên phải biết điều đó chứ, ai cũng thế mà. Nhưng đã có ai dám nói rằng nó cần hai người cha? Chỉ Albert đã đủ phiền toái lắm rồi. Anh ta đã lấy đi tất cả mọi thứ mà luật pháp cho phép và còn làm đảo lộn lung tung tất cả. Nếu như tôi không can thiệp có lẽ anh ta đã làm hỏng hết con bé. Những cái váy anh ta mua cho nó thật vô đạo đức. Tôi không muốn con gái tôi lại trở thành một con điếm như mẹ tôi. Ôi, con gái tôi mà lại mặc váy ngắn trên đầu gối đến mười phân, mặt thì đầy phấn son! Khi đi ngang qua nó ngoài phố tôi có cảm giác như vừa gặp một con điếm. Với cái dáng khệnh khạng của nó thì thật ngu ngốc khi nó giả vờ tạo ra sự dàn hoà. Tôi dám chắc rằng căn phòng của nó cũng bẩn thỉu như những đồng tiền mà nó kiếm được từ cái hiệu cắt tóc ấy. Con bé lẽ ra đã có thể kiếm sống như một người đàn bà trong sạch.
Chẳng còn những tiếng la hét chói tai trên đường phố nữa. Tối nào tôi cũng bị chúng hành hạ, chúng gầm rú và rống lên trên đường, những tiếng đập cửa xe, chúng kéo, chúng cười, hét, say rượu, còn ở tầng trên, cái trò trác táng vẫn cứ tiếp diễn. Bọn họ đang làm tôi phát ốm lên, có một cái gì đắng đắng trong mồm còn hai cái mụn ở đùi thì đang đe doạ tôi. Tôi đã rất cẩn thận, chỉ ăn những đồ ăn tốt. Trên cái thế giới này chẳng đâu sạch sẽ cả, tất cả đã bị ô nhiễm không phải chỉ vì ôtô, nhà máy mà còn vì hàng triệu cái mồm bẩn thỉu đang làm cạn cả không khí và phun ra đủ thứ thối tha suốt từ sáng đến đêm. Tôi đang bơi trong cái luồng hơi thở của họ và tôi chỉ muốn chạy trốn thật nhanh ra đến tận giữa sa mạc. Liệu bạn sẽ làm thế nào mà giữ được mình trong sạch giữa cái thế giới bẩn thỉu đáng ghê tởm như thế, bạn sẽ bị nhiễm bẩn qua cả những lỗ chân lông. Ấy vậy mà tôi đã giữ được mình lành mạnh, tôi không thể để chúng nhiễm vào mình được. Nếu lúc này tôi có đi ngủ thì cũng chẳng có ai động đậy lấy một ngón tay sửa chăn đệm cho tôi. Tôi có thể chết bất cứ lúc nào với trái tim quá tải tội nghiệp này mà chẳng ai hay biết. Điều đó làm tôi đứt từng khúc ruột. Người ta sẽ tìm thấy một cái xác cong queo sau cánh cửa. Tôi sẽ thối rữa, sẽ tan biến, những con chuột cống sẽ gặm mũi tôi. Chết cô đơn, sống một mình. Không! Tôi không thể chịu được. Tôi cần phải có một người đàn ông. Tôi muốn Tristan trở về. Ôi cái thế giới bẩn thỉu ảm đạm này. Họ đang rú lên, đang cười cợt còn tôi thì ở đây mòn mỏi tàn héo. Bốn mươi ba tuổi, còn sớm quá, phi lý quá. Tôi muốn sống! Cuộc đời với tôi còn dài rộng lắm, xe hơi, nhà cửa, quần áo, tất cả mọi thứ vẫn còn cả đây. Florent đã trả tiền tất cả, không hề đùa cợt, trừ một chút ở trên giường – quyền của anh ấy mà. Tất cả những gì anh ấy muốn là được âu yếm tôi và khoe tôi trước mọi người. Tôi đã sống những ngày hạnh phúc nhất mà tất cả những bạn gái của tôi đều phải thèm muốn, ghen tị. Và làm tôi rất đau buồn mỗi khi nhớ về những ngày đó. Chẳng ai giúp tôi thoát ra được nữa. Tôi chỉ còn biết ngồi đây, ngột ngạt trong đống rác rưởi của chính mình. Tôi đã chán lắm rồi, chán ngấy rồi!
Đồ con hoang Tristan, tôi muốn anh ta đưa tôi đi chơi, đến nhà hàng hay nhà hát, tôi sẽ cố nài điều đó. Từ trước đến nay tôi đã không nài cho được, tất cả những gì anh ta làm là khạc nhổ ở đây, hoặc là chính anh ta, hoặc với một đứa bé, với những điệu cười giọng nói mầu mè và cuối cùng cũng lại khạc nhổ. Chẳng có dấu hiệu của cuộc sống, thậm chí vào đêm Noel! Đồ con lợn! Tôi buồn lắm, buồn muốn chết đi được, thật chẳng còn là một con người nữa. Giá mà tôi có thể giết thời gian bằng cách đi ngủ nhỉ! Nhưng bên ngoài ầm ĩ quá, còn trong đầu tôi thì văng vẳng tiếng người ta cười chê giễu “Cô ta phải sống một mình”. Bọn họ bẽ mặt khi Tristan trở về với tôi. Anh ấy sẽ trở về, tôi sẽ làm cho anh ấy trở về. Tôi sẽ lại đến chỗ những nhà thiết kế mẫu quần áo. Tôi sẽ làm những buổi dạ hội, những buổi cocktail và tôi sẽ diện thật mốt với cổ áo khoét thật rộng. Tôi có bộ ngực đẹp hơn bất cứ ai. “Bạn đã bao giờ nhìn thấy bức tranh của Murielle chưa?” Họ chắc chắn sẽ nổi điên vì ghen ghét còn Francis sẽ kể với họ về việc chúng tôi đã đi chơi vườn thú, rạp xiếc, sân trượt băng như thế nào. Tôi sẽ cướp lấy thằng bé, điều đó sẽ làm bọn họ tắc nghẹn lại những lời vu cáo dối trá của mình. Căm giận thế đấy! Lúc này đầu óc tôi đã sáng suốt, sáng suốt hơn bao giờ hết. Bọn họ không muốn bị nhìn thấu bởi vì tôi ngay thẳng, tôi không tham gia những trò của họ, tôi giật phăng cái mặt nạ giả dối đi. Họ sẽ không tha thứ cho tôi về việc đó. Tôi đã là một người mẹ ghen tuông với con gái mình, còn bây giờ tôi hiểu ra tất cả. Con gái tôi đã cố chài cho Albert lấy tôi chẳng qua chỉ để cản trở tôi vì một lý do khác. Không, tôi không muốn tin điều đó. Thật là một mưu mô bẩn thỉu để lừa tôi vào cái cuộc hôn nhân giữa tôi – một ngọn lửa bùng cháy đầy sức sống, với ông ta – một người trung lưu buồn tẻ, lạnh nhạt có “cái ấy” mềm oặt như mì ống. Tôi chắc chắn đã biết cái loại đàn ông nào phù hợp với Sylvie. Tôi đã bị con gái điều khiển, đúng vậy, tôi đã cương quyết nhưng tôi cũng lại luôn âu yếm, luôn sẵn sàng nói chuyện, tôi đã muốn là một người bạn của nó và chắc chắn rằng tôi đã hôn đôi tay mẹ tôi nếu như bà cũng đối xử với tôi như vậy. Nhưng thật là một trái tim bội bạc. Đó là cha nó, và thế thì đã làm sao? Cha chứ có phải là thánh đâu. Nó sẽ chẳng bao giờ đếm xỉa hay trông cậy gì đến tôi. Chắc chắn trong đời nó cũng đã có một chàng trai hay cô gái nào đó nói rằng thế hệ này thật là méo mó, nhưng con bé đã chẳng coi đó là một lời cảnh cáo. Chẳng có một bức thư nào trong ngăn kéo của nó và hai năm trước, nó cũng chẳng có một trang nhật ký nào. Nếu con bé vẫn còn giữ một trang nào thì nó đã dấu kín, thậm chí sau khi nó chết tôi không thể tìm thấy được cái gì. Mù quáng và giận dữ, chỉ vì tôi đã làm nhiệm vụ của mình, là một người mẹ. Tôi đã là một kẻ ích kỷ khi con bé bỏ nhà đi như vậy. Tôi chắc sẽ nhẹ nhàng nếu bỏ mặc con bé với cha nó. Không có nó tôi vẫn còn cơ hội tạo dựng cho mình một cuộc sống mới. Điều đó cũng tốt đẹp cho nó. Christine cùng với ba đứa con đần độn của mình? Thật hoàn toàn hợp lý để cô ta có một con bé giúp việc mười lăm tuổi to khoẻ. Cô ta đã có thể giao những việc vặt trong nhà cho cái con cừu tội nghiệp này, con bé chẳng hề hay biết rằng cơn cuồng loạn của nó gây ra chỉ có lợi cho cảnh sát. Vâng, đúng là cảnh sát. Tôi chẳng còn hiểu ra sao nữa. Cảnh sát ở đó làm gì mới được kia chứ? Họ tìm những con mèo lạc à? Albert đưa tiền ra để buộc tôi từ bỏ Sylvie! Luôn luôn là tiền, bọn đàn ông thật hèn hạ. Họ nghĩ rằng mọi thứ đều mua được, nhưng dù sao thì tôi cũng chẳng loá mắt với số tiền của anh ta, nó chỉ là một hạt cát so với những gì Tristan trợ cấp cho tôi. Và thậm chí nếu có phá sản tôi cũng không bao giờ bán con gái mình. Dédé bảo tôi, “Sao chị không để nó đi cho rảnh, cái con chíp ấy chỉ làm chị đau đầu thôi”. Cô ấy đã không hiểu nổi những tình cảm của một người mẹ, cô ấy chẳng nghĩ gì ngoài những điều dễ chịu cho bản thân mình. Nhưng con người ta không chỉ biết nhận mà còn phải biết cho. Tôi có trách nhiệm đối với Sylvie, nhẽ ra đã phải dạy dỗ nó cẩn thận. Tôi đã dành cho nó tất cả. Nó thật là một đứa vô ơn! Hoàn toàn tự nhiên, tôi đã đề nghị cô giáo đó giúp đỡ. Theo như nhật ký của cô ta thì Sylvie đã sùng bái cô giáo còn tôi nghĩ rằng cô ta đã ỉm chuyện đi – đúng là một người trí thức, nhưng thiếu chín chắn và đê tiện. Chẳng nghi ngờ gì nữa bọn họ có nhiều liên quan với nhau hơn tôi tưởng. Tôi đã quá ngây thơ, tôi chưa bao giờ nhận ra một sự tồn tại nào. Tất cả những người được coi là kỹ sư tâm hồn này kỳ thực chỉ là một lũ khoác lác. Sylvie đã sụt sùi than vãn và làm om sòm sau việc đó, còn mẹ tôi đã gọi điện bảo rằng tôi không có quyền “can thiệp” vào quan hệ bè bạn của con gái. Vâng “can thiệp”, bà ta đã dùng đúng cái từ ấy:
- Đừng có can thiệp vào cái chuyện ấy và đừng có bắt đầu bây giờ.
Bà ta nói thẳng như vậy và tôi đã hoãn lại. Chính mẹ tôi đã làm vậy đó, thật phi lý. Cuối cùng thì Sylvie chắc đã nhận ra. Đó là một trong những điều làm lòng tôi tan nát khi đứng ở nghĩa trang. Tôi đã tự nhủ rằng “chẳng bao lâu nữa con bé sẽ nói rằng tôi đã đúng”. Thật kinh khủng mỗi khi tôi nhớ đến cái bầu trời xanh và những bông hoa hôm ấy, Albert thì khóc trước mặt mọi người. Chúa ơi hãy giúp con bình tĩnh lại!
Tôi đã tự chủ được vậy song tôi vẫn biết rõ ràng mình sẽ chẳng bao giờ hồi phục được sau nỗi bất hạnh ấy. Tôi là người mà họ sẽ chôn. Tôi đang chết dần chết mòn. Bọn họ tụ tập nhau lại để vùi dập tôi. Họ biết rất rõ ràng khi có những lễ tưởng niệm, thì đêm ấy, những người cô đơn sẽ bị giết chết bởi sự tổn thương. Đối với họ thì hay nhất là tôi biến đi khỏi cõi đời này. Họ đã dìm tôi xuống nhưng không được. Tôi là cái gai trước mắt họ. Tôi muốn sống, tôi muốn quay về với cuộc đời.
Tristan sẽ trở về với tôi, tôi sẽ được nhìn nhận đúng, tôi sẽ thoát khỏi cái hố bẩn thỉu này.
Giá như nói chuyện được với Tristan lúc này có lẽ tôi sẽ cảm thấy nhẹ nhàng hơn, dễ ngủ hơn. Anh ta cần phải ở nhà, anh ta là một người giữ gìn sức khoẻ và thường đi ngủ sớm. Hãy cố gắng bình tĩnh, thân thiện, nếu không đêm nay sẽ là địa ngục.
Anh ta không trả lời. Không hiểu là anh ta không có ở đó hay không muốn trả lời.
Anh ta đã ngắt chuông, không muốn nghe những gì tôi nói. Bọn họ ngồi ở địa vị phán xét bên trên tôi, cho tôi là có tội và chẳng một ai trong số họ thèm nghe tôi nói. Tôi chưa bao giờ phạt Sylvie mà không nghe nó nói, trước đó con bé thường ngồi im thin thít một chỗ. Mới ngày hôm qua thôi anh ta chẳng để tôi nói, một phần những điều cần nói, đã vậy, tôi còn phải nghe cái giọng buồn ngủ của anh ta cho đến hết. Điều đó làm tôi nản lòng. Tôi nêu lý do, giải thích, chứng minh và dần dần từng bước một tôi sẽ buộc họ tin tôi. Người ta bám theo tôi và hỏi xem tôi vừa nói cái gì. Họ không biết rằng họ đang tự bịt tai và nếu có điều gì trái ý thì họ cho đó là chuyện nhảm nhí. Tôi lại bắt đầu cố gắng vượt qua, cố gắng xếp đặt mọi việc ổn thoả, nhưng kết quả vẫn thế. Albert thì vô địch trong cái trò này nhưng Tristan cũng không phải tay vừa. Tôi đã yêu cầu anh ta đưa tôi và thằng Francis đi chơi vào những ngày nghỉ nhưng anh ta chẳng thèm trả lời, chỉ nói về những việc khác. Bọn trẻ con buộc phải nghe nhưng rồi chúng sẽ quên ngay thôi. Tôi hỏi con Sylvie:
- Mẹ nói gì nhỉ, Sylvie?
- Mẹ bảo là nếu một người đã không ngăn nắp trong những việc nhỏ thì cũng chẳng thể khá được trong những việc lớn. Vì thế con phải sắp xếp lại thật ngăn nắp căn buồng của con trước khi đi chơi.
Ấy thế mà ngay hôm sau con bé đã chẳng thèm dọn dẹp gì phòng nó cả. Khi tôi buộc Tristan phải nghe tôi, và Tristan không tìm được một sự chống thế nào, anh ta liền bỏ ra cửa, lao xuống cầu thang đến bốn bậc một trong khi tôi gào vào lồng cầu thang và cuối cùng thì cũng phải thôi không thì những người hàng xóm sẽ nghĩ rằng tôi bị dở hơi. Anh ta biết rõ ràng tôi rất nhát gan và ghê tởm những chuyện cãi nhau, đặc biệt tôi có tiếng là kỳ cục trong cái nhà này. Tất nhiên là người ta đã đối xử với tôi một cách kỳ cục, phi lý, cái việc mà đôi khi tôi cũng làm như vậy với người khác, ôi thật là địa ngục, tôi đã đối xử với họ tốt như vậy thế mà cái con lừa Tristan cứ làm tôi phải đau khổ với những tiếng cười nói vô ý tứ đến vỡ nhà của mình. Nhiều lúc tôi muốn Tristan phải chết đi khi thấy anh ta đùa nhả với Sylvie ở nơi công cộng.
Cơn gió! Nó chợt thổi bừng lên như giận dữ. Tôi muốn giá như có một thiên tai khủng khiếp, một cơn bão, một cơn lốc chẳng hạn quét sạch đi tất cả mọi thứ. Lúc đó tôi sẽ chết thanh thản vì chẳng còn ai nghĩ về tôi nữa.
Trao thân tôi, trao cuộc đời nhỏ bé tội nghiệp của tôi cho họ ư? Không, không đời nào! Nhưng đối với những kẻ đâm đầu vào những thứ hư vô thì điều đó sẽ tốt đấy.
Tôi đã mệt mỏi vì cái việc đấu tranh với họ lắm rồi. Họ thậm chí quấy rầy tới cả những lúc tôi chỉ có một mình. Điều đó làm tôi kiệt sức. Tôi chỉ ước sao cho tất cả những việc này kết thúc đi.
Đó cũng chỉ là một cơn gió bình thường cuốn đi vài viên ngói, vài cái chụp ống khói. Mọi thứ đều nhỏ mọn phù phiếm vô tích sự. Trong cái thế giới này thiên nhiên cũng tồi tệ như bọn đàn ông vậy. Tôi là kẻ duy nhất có những ước mơ đẹp đẽ, nhưng mọi việc chắc sẽ tốt đẹp hơn nếu tôi xua đuổi những giấc mơ ấy đi. Tất cả mọi thứ vẫn luôn làm tôi thất vọng.
Có lẽ tôi phải nhồi nhét vào mình những thứ gây buồn ngủ và lên giường, nhưng tôi vẫn còn tỉnh táo quá. Tôi uất ức và đau đớn. Giá như tôi đã nói chuyện được với anh ta qua điện thoại, giá như tôi đã nói chuyện một cách từ tốn. Lẽ ra lúc đó tôi phải bình tĩnh mới đúng. Anh ta không văng tục kia mà. Giờ đây tôi đang bị xé ra thành từng mảnh bởi những kỷ niệm của trái tim tan nát. Tôi gọi anh ta, còn anh ta không trả lời. Đừng chửi rủa anh ta, điều đó sẽ chỉ làm mọi thứ rối tinh lên. Tôi thấy sợ ngày mai. Tôi phải sẵn sàng mọi thứ trước bốn giờ. Tôi sẽ không thể chợp mắt được. Tôi sẽ mua bánh ngọt. Thằng Francis thế nào cũng sẽ dẫm lên thảm và đánh vỡ những đồ trang hoàng trong phòng tôi. Nó không được dạy dỗ tử tế. Thằng bé cũng vụng về như cha nó, người luôn gạt tàn thuốc lá lung tung khắp nhà, và nếu có bị ai nhắc thì lập tức nổi nóng. Anh ta không bao giờ để tôi trông coi nhà cửa, một việc mà lẽ ra phải như thế. Việc đó cũng quan trọng lắm chứ. Lúc này, đây vẫn là một phòng khách hoàn hảo, sáng bóng như mặt trăng, nhưng đến bây giờ tối mai nó sẽ hoàn toàn bẩn thỉu. Tôi sẽ mệt lử để quét dọn nó. Việc giải thích cho anh ta từ A đến Z cũng vắt kiệt sức tôi. Anh ta là một người ương ngạnh. Tôi quả là quá ngốc nghếch khi giao Florent cho anh ta. Anh ta vừa ho vừa nói với tôi:
- Tôi và Florent đã hiểu nhau.
Tôi thật quá đa cảm. Tôi từng nghĩ rằng đó là một bằng chứng rõ ràng của tình yêu khi anh ta cầu hôn tôi. Sylvie đã là một kẻ bội bạc. Tôi đã muốn nó có một ngôi nhà và một người mẹ thực sự, chẳng ai có thể nói gì chống lại một người đàn bà có chồng là chủ ngân hàng, về phần tôi thì điều đó làm tôi đau đớn khi đóng vai một người phụ nữ phải thân thiện với một lũ người dớ dẩn xía vào. Dédé thường bảo tôi: “Chị đang bắt đầu một cách sai lầm với Tristan đấy”. Và sau đó cô ta lại bảo: “Tôi đã nói trước điều đó với chị rồi mà”.
Đúng là tôi rất cứng đầu. Khi đã nổi cơn tam bành lên thì tôi chẳng còn suy xét được điều gì. Có lẽ tôi phải học cách dàn hoà, cách làm việc mà trước đây tôi không làm được để dẫn tới những sự thất vọng này. Tristan đã làm tôi mệt mỏi lắm rồi. Tôi phải để cho anh ta biết điều đó.
Người ta thường không chịu được khi bạn nói thẳng những gì bạn nghĩ về họ. Họ muốn bạn phải tin tất cả những lời lẽ mầu mè của. Họ hoặc chí ít thì cũng giả đò là như vậy. Còn tôi thì lại quá ngay thẳng, quá sáng suốt, tôi giật phăng ngay cái mặt nạ giả dối đó đi. Bà mẹ “tốt bụng” của tôi đã cười điệu và hỏi “Có phải chúng ta vẫn yêu quý cậu em trai của con không?” còn tôi đã bình tĩnh trả lời “Tôi ghét nó!”
Tôi vẫn là một người đàn bà đoan trang luôn nói đúng những gì mình nghĩ và không hề ngoại tình. Tôi rất đau lòng khi nghe anh ta hò hét diễn thuyết còn những kẻ khờ dại chết tiệt ấy quỳ gối trước anh ta. Tôi trở nên nặng nề. Tôi cắt đi những lời lẽ mầu mè sáo rỗng của họ về sự tiến bộ, thịnh vượng, về tương lai hạnh phúc của loài người, về hoà bình cho những quốc gia đang phát triển, hoà bình cho toàn thế giới. Tôi không phải là một kẻ đua tranh nhưng tôi cũng không hề đả kích những người Algeri, Do Thái hay người da đen. Tôi cũng chẳng chửi bới gì những người cộng sản Nga, Mỹ hay Pháp. Tôi không phản đối lòng nhân đạo, nhưng tôi hỏi các người, các người đã làm được gì cho tôi. Nếu như người ta vẫn tiếp tục đổ máu một cách ngu ngốc khi khủng bố, ném bom huỷ diệt lẫn nhau thì tôi sẽ chẳng thèm nhỏ lấy một giọt nước mắt nào cho họ. Hàng triệu trẻ em bị diệt chủng, vậy thì đã sao?
Trẻ em chẳng bao giờ là một cái gì khác ngoài mầm mống của những đứa con hoang, điều đó chẳng làm đảo lộn được hành tinh này. Người ta đều biết rằng dân số đang tăng quá tải, có phải không? Nếu như tôi là trái đất thì điều đó sẽ làm tôi ghê tởm, tất cả đám sâu mọt ấy đang bám trên lưng tôi và tôi cần rũ bỏ chúng đi. Tôi sẵn sàng chết ngay nếu kéo theo cả bọn họ cùng chết. Tôi sẽ không tham gia những cuộc quyên góp cho trẻ em, điều đó chẳng còn ý nghĩa gì đối với tôi. Con gái tôi đã chết, còn người ta đang đánh cắp nốt đứa con trai của tôi.
Lẽ ra tôi phải giành lại được con gái tôi. Tôi phải làm nó trở thành một con người có giá trị. Nhưng tôi sẽ chỉ mất công thôi. Tristan ích kỷ đã chẳng hề giúp đỡ tôi, những cuộc cãi vã làm anh ta buồn phiền. Anh ta thường bảo tôi “Hãy để kệ con bé”. Dédé nói đúng, ta không nên gò con trẻ vào một khuôn mẫu nhất định, điều đó chỉ đem lại những cơn đau đầu triền miên. Nhưng nếu bạn có con thì chắc bạn cũng phải làm sao cho chúng thành người tốt chứ? Tristan luôn đứng về phía Sylvie. Giờ đây thậm chí tôi có sai thì cũng hãy để cho tôi nói, tôi cũng có thể có đôi lúc giận dữ cãi vã chứ. Theo quan điểm giáo dục thì đó thực sự là tai hoạ cho một bậc phụ huynh khi đối lập với vợ hay chồng mình. Anh ta đã đứng về phía con bé, thậm chí cả khi tôi đúng. Qua tất cả những chuyện đó thì một con bé Jeanne chẳng hạn có thể làm trái tim tôi rung động, làm tôi phải nghĩ về nó, về cái nhìn chằm chằm ngưỡng mộ ướt át của nó. Chúng nó có thể là những đứa bé gái dịu ngọt. Nó gợi cho tôi thời niên thiếu của mình: mặc quần áo xấu, bị thờ ơ, bị đánh, bị tát bởi bà mẹ là một người canh cửa – một người luôn sẵn sàng nổi cơn tam bành. Cô bé đó đã yêu quý tôi, tạo cho tôi những niềm vui nho nhỏ còn tôi thì giúi nhanh cho nó mấy đồng xu khi không có ai nhìn thấy. Tôi đã cho cô bé những món quà dịu dàng đáng yêu nhất. Cô bé cũng trạc tuổi với Sylvie. Tôi muốn chúng trở thành bạn bè nhưng rồi Sylvie đã làm tôi thất vọng, cay đắng. Nó than vãn rằng Jeanne chỉ làm nó chán ngấy. Tôi mắng Sylvie là đồ nhẫn tâm, tôi đã trừng phạt nó. Tristan thì lại bênh Sylvie với cái lý lẽ là ta không thể trói buộc sở thích của người khác được, điều đó chỉ dẫn đến sự xung đột thôi. Từ lâu lắm tôi muốn Sylvie học được lòng tốt vậy mà cuối cùng thì Jeanne bé bỏng đã phải rút lui.
Mọi thứ lúc này phần nào trở lại yên tĩnh. Những tiếng chân đi, tiếng cười nói trong cầu thang, những tiếng đập cửa xe không còn nữa, những tiếng nhạc chết tiệt thì vẫn còn nhưng bọn họ đã ngừng nhảy rồi. Tôi biết chúng nó đang làm gì. Lúc này đây chúng đang mải làm tình với nhau trên giường, trên đivăng, trên sàn xe. Đây là thời gian của những điều bẩn thỉu và khi chúng mang cái món gà tây với trứng cá ghê tởm ấy lên, tôi cảm thấy mình như sắp nôn. Tôi phải thấp một nén hương mới được. Giá như mà tôi có thể ngủ được lúc này nhỉ, trời còn lâu mới sáng, đấy là cái thời khắc kinh khủng trong đêm và Sylvie đã chết mà không hiểu được tôi. Tôi chắc không bao giờ vượt qua nổi điều đau buồn này. Mùi nhang cháy như bốc lên từ một đám tang, những ngọn nến, những bông hoa và cái nhà tang. Sự tuyệt vọng, cái chết, có thể lắm! Tôi đã ngồi bên xác con bé hết giờ này sang giờ khác và biết rằng tôi chứ không phải con bé sẽ tỉnh lại. Tất cả những cố gắng, những cuộc tranh đấu cãi vã, những sự hy sinh, hết thảy đều thất bại. Mục đích của đời tôi tan như mây khói. Tôi phó mặc tất cả cho số phận, còn số phận chỉ cho tôi nắm tay tàn bạo: Sylvie đã chết. Năm năm rồi, nó đã chết, và mãi mãi tôi sẽ không thể chịu đựng nổi điều đó. Hãy giúp tôi thoát khỏi nỗi đau khổ tột cùng này. Tôi không thể qua nổi nỗi đau cũ để bắt đầu lại một cuộc sống mới. Tôi không còn chịu đựng thêm được nữa, xin đừng bỏ tôi một mình.
Có ai mà kêu cứu đây? Albert Bernard thì đáng bị treo cổ như một tên bợm.
Hắn đã khóc bù lu bù loa trước mặt mọi người nhưng tối nay hắn lại tọng thức ăn và cười đùa như chẳng có chuyện gì còn tôi thì nhớ lại mọi điều và ngồi khóc. Mẹ tôi – dù sao thì bà ta vẫn là mẹ tôi, tôi chưa làm một điều gì có hại cho bà. Bà ta chính là người làm tan nát tuổi thư của tôi, bà ta đã lăng mạ tôi, xỉ vả tôi...
Tôi muốn bà ta rút lại những lời lẽ của mình, tôi không thể tiếp tục sống với những lỗi đó bên tai. Một đứa con gái, dù là loại đĩ thoã đi nữa, cũng không thể chịu được những lời chửi rủa của mẹ nó như vậy.
“Có phải mẹ gọi con? Điều đó làm con ngạc nhiên đấy nhưng dù sao thì trong một đêm như đêm nay điều đó cũng có thể xảy ra lắm chứ? Mẹ có thể nghĩ về nỗi đau buồn của con và tự nhủ rằng một bà mẹ và một đứa con gái không thể là kẻ thù của nhau suốt cả cuộc đời được. Qua tất cả những gì đã xảy ra con thấy hoàn toàn chẳng có lý do gì mẹ có thể chửi mắng con vì... mẹ đừng gào lên như vậy...”
Bà ta đã bỏ máy điện thoại rồi. Bà ta muốn yên ổn. Bà ta đã đầu độc cuộc đời tôi. Đồ ác độc, tôi phải cho bà ta một trận mới được. Thật đáng căm thù! Mụ già luôn căm thù tôi. Thật là một mũi tên trúng hai đích khi mụ gả tôi cho Albert. Mụ ta đã khẳng định sự vui đùa của mình và sự đau khổ của tôi. Tôi không muốn chấp nhận điều đó. Tôi quá ngây thơ để bị lừa dối nhưng điều đó lộ liễu quá, hiển nhiên quá. Chính bà ta đã chài được Albert ở lớp thể dục và đã đem mình ra để thết đãi ông ta. Cái loại đàn bà nhếch nhác bẩn thỉu như bà ta thì chẳng lấy gì làm quyến rũ lắm để người ta bị đánh lừa. Những bà ta đã làm gì với bọn đàn ông để rồi bị coi là một kẻ xảo trá? Tôi chỉ tưởng tượng được rằng cái kiểu làm tình của người đàn bà “đáng kính” đó chắc phải hết sức ghê tởm. Ba ta có quá nhiều nanh vuốt để khống chế ông ta. Bà ta đã lợi dụng tôi. Họ cười nhạo sau lưng tôi và tiếp tục những trò bẩn thỉu cho đến một ngày tôi đột ngột về nhà và bắt gặp cái cảnh dâm đãng loã lồ của bà ta. Tôi không tưởng tượng nổi ở cái tuổi ấy mà bà ta còn làm cái trò đó. Có thể bà ta đã tự lừa dối mình với bọn đĩ đực. Bà ta chẳng hề đáng thương như đã tự kể lể. Chẳng nghi ngờ gì bà ta đã cất giữ những đồ nữ trang và bí mật bán dần đi. Tôi nghĩ ở cái tuổi hơn năm mươi ấy người ta đủ đứng đắn để không làm những việc như thế. Tôi nghĩ vậy cho đến cái ngày ấy, còn giờ đây điều đó đã chết trong tôi. Cái việc làm tình chẳng còn hấp dẫn tôi một chút nào nữa, tôi đã bị vô cảm rồi. Tôi chẳng bao giờ nghĩ về điều đó nữa, thậm chí là trong giấc mơ. Con mụ già đó làm người ta ghê tởm. Bà ta chỉ trang điểm, bôi son trát phấn mà không bao giờ tắm rửa. Cái việc dùng vòi hoa sen của bà ta chỉ là giả vờ để phô bộ mông trước Nanard. Con rể bà ta – vâng con rể bà ta đấy, điều đó làm người ta lộn mửa. Họ sẽ nói: “Cô có một cái đầu không lành mạnh”. Họ biết cách chống chế lắm. Nếu như bạn có báo là họ dẫm phải cứt thì họ sẽ gào toáng lên rằng đó chính là chân bạn bẩn chứ không phải họ. Những cô bạn gái của tôi chắc đã có lúc thích đi chơi với chồng tôi. Đàn bà, tất cả họ là một bọn lẳng lơ bẩn thỉu còn anh ta đã mắng tôi là “đồ đáng khinh bỉ”. Không, ghen tuông không phải là điều đáng khinh, tình yêu thực sự có móng vuốt của nó chứ. Tôi không phải loại đàn bà nhẫn nhục chịu cảnh chồng chung, tôi cũng không phải loại đàn bà đĩ thoã như Christine. Tôi muốn chúng tôi phải là một cặp đứng đầu, trong sạch. Tôi có thể kiềm chế mình được nhưng tôi cũng không phải là đồ nhu nhược, tôi chưa bao giờ sợ những chuyện cãi nhau. Tôi không cho phép bất cứ ai chế nhạo tôi, quá khứ của tôi không có gì không lành mạnh, không có gì đáng ngờ. Tôi như một người da đen bị bắt rồi bị đem bán làm nô lệ. Người nô lệ da đen tội nghiệp: tôi là người nô lệ duy nhất trên thế giới này. Đó chính là điều làm bọn họ phát điên lên bởi vì tôi là cái gì đó khác biệt họ. Họ muốn trừ khử tôi đi, họ muốn trói chân trói tay tôi lại. Sự tù hãm khiến tôi chỉ có thể kết thúc bằng cái chết, chết vì buồn đau. Điều đó diễn ra giống như đối với những đứa trẻ khi chẳng ai trông nom chúng. Cái tội ác hoàn hảo đó chẳng để lại một dấu vết nào. Năm năm, đó là cả một cuộc hành hạ. Cái con lừa Tristan lại nói đến chuyện du lịch đấy, mày nhiều tiền lắm mà. Nhiều tiền để rồi lại vẫn đi du lịch rẻ tiền như Albert ư? Đừng hòng thấy tôi làm điều đó một lần nữa. Đúng là nghèo khổ thì thật khó chịu, nhất là khi đi du lịch. Tôi không phải là kẻ đua đòi, tôi đã bảo Tristan là tôi chẳng thích thú gì làm những khách sạn sang trọng với những người gác cửa chải chuốt và những người đàn bà mình đầy ngọc trai; nhưng nghỉ ở những nhà trọ hạng bét hay những quán ăn rẻ tiền thì cũng chán chết. Những cái khăn trải giường đáng ngại, những khăn bàn bẩn thỉu, ngủ trong mồ hôi và rác rưởi của người khác, ăn bằng thìa nĩa chỉ được rửa qua loa, bạn có thể mắc rận chấy hay giang mai lắm chứ. Còn những mùi hôi thối nữa, chúng làm tôi phát ốm lên. Còn đi du lịch một mình thì sẽ thế nào nhỉ? Tôi và Dédé đã nói đùa với nhau: thật kinh khủng khi hai cô gái xinh đẹp trên một chiếc xe bỏ mui, tóc phất phơ theo gió. Chúng tôi đã có cảm giác mạnh trong một đêm trên quảng trường Piazza del Popolo ở Rome. Tôi cũng đã vui vẻ với bạn bè khác. Nhưng còn một mình thì sao đây? Bạn nghĩ xem bạn sẽ cảm thấy ra sao nếu chẳng có một người đàn ông nào cùng bạn trên bãi biển, trong sòng bạc. Tôi chán ngấy cái việc đi xem những bảo tàng phế tích với Tristan lắm rồi. Tôi không phải là kẻ say sưa ngây ngất trước mấy cái cột vỡ hay mấy cái lều lán đổ nát xiêu vẹo ấy.
Những con người của thời xa xưa chết rồi, dưới chân tôi đây, đó chỉ là những gì của họ còn lại cho những người đang sống, còn ở chính thời của họ, chúng chỉ là những điều nhàm chán. Tôi chẳng thán phục gì những cái mà người ta bảo là đẹp như tranh. Những, thứ rác rưởi, thối tha! Thật là ngu xuẩn khi phải say mê những thứ đó! Trên đời này, ở bất cứ đâu và thời gian nào, dù cho bọn họ có là da đen, da trắng, da vàng gì thì cũng là lũ bẩn thỉu: Kẻ giàu thì chà đạp lên bạn, kẻ nghèo thì ghen ghét bạn vì bạn nhiều tiền hơn họ, người già thì run lẩy bẩy, bọn trẻ thì cười nhạo người khác, bọn đàn ông thì khoe khoang khoác lác, bọn đàn bà thì ưỡn ẹo. Tốt nhất là tôi nên ngồi nhà đọc một cuốn tiểu thuyết trinh thám mặc dù ngày nay nó cũng đã quá buồn tẻ. Tivi cũng thế, thật là một đồ vật ngu xuẩn! Tôi đã lầm đường, con người tôi lẽ ra phải sinh ra ở một hành tinh khác.
Tại sao người ta cứ phải làm ầm ĩ inh ỏi dưới cửa sổ phòng tôi như thế? Họ đang đứng đó, cạnh những chiếc ôtô, và không thể quyết định đặt những tấm thân thối tha của mình vào trong xe hay sao. Chẳng biết chúng còn có thể làm những trò gì nữa? Những con chó đực với những con chó cái lố bịch trong những chiếc váy ngắn, quần bó, chúng không có mẹ hay sao? Tôi ước gì cho chúng chết sạch cả đi. Bọn con trai giờ đây để tóc dài trùm gáy. Nhìn xa xa thì chúng nó xem ra còn ít nhiều sạch sẽ nhưng thực sự thì cái bọn híppi ấy là một cái ổ rận, giá như mà cảnh sát quẳng hết chúng vào tù nhỉ! Bọn thanh niên bây giờ nghiện ma túy, lừa lọc lẫn nhau, chúng chẳng coi ai ra gì. Có lẽ tôi phải đổ một thùng nước xuống đầu chúng mới được, ôi, nếu thế chúng sẽ đập vỡ cửa sổ nhảy vào đánh tôi mất, tôi chẳng có ai bảo vệ cả, thôi tốt hơn hết là đóng cửa sổ lại. Con gái của Rose cũng là một dạng như vậy và cô ta đã phải đóng vai chị gái của nó, họ luôn luôn khống chế lẫn nhau. Ấy vậy mà cô ta thường nhốt con bé, thậm chí bạt tai nó, và không bao giờ quan tâm đến lý do cả. Cô ta là một người độc đoán, bốc đồng. Tôi rất ghét cái tính đồng bóng này. Rồi thì Rose sẽ phải trả giá cho điều đó thôi, như Dédé nói, cô ta sẽ có Danielle trong tay, cô ta có thai...
Lẽ ra tôi phải là một người thân thương của Sylvie. Tôi đã cho nó quần áo, nữ trang, tôi tự hào về nó, chúng tôi lẽ ra đã cùng chung sống với nhau. Chẳng hề có sự công bằng trên thế giới này. Đó là điều làm tôi phát điên lên, bất công quá. Một bà mẹ như tôi đã làm gì không đúng nào? Tristan biết điều đó, tôi đã buộc anh ta phải biết. Còn sau đó anh ta bảo tôi rằng sẵn sàng làm mọi thứ, trừ việc giao Francis cho tôi. Họ chẳng đưa ra một lý do chính đáng nào, họ chẳng nói gì cả và cuối cùng thì bỏ chạy. Anh ta phóng xuống cầu thang bốn bậc một còn tôi thì gào theo. Tôi sẽ không bao giờ làm như thế nữa. Tôi sẽ buộc anh ta phải đối xử với tôi công bằng, đó là điều xuyên suốt trái tim tôi. Anh ta phải đưa tôi trở lại đúng vị trí của tôi trong ngôi nhà này, trên trái đất này. Tôi sẽ làm cho Francis trở thành một cậu bé tuyệt vời. Họ sẽ thấy tôi là một người mẹ như thế nào.
Bọn chó chết! Chúng đang giết chết tôi. Cái ý tưởng về bữa tiệc ngày mai tàn phá tôi. Tôi phải chiến thắng, phải chiến thắng. Tôi phải rút quân bài thử vận may của mình mới được. Không, nếu là quân đen, có lẽ tôi sẽ lao đầu qua cửa sổ mất. Không, tôi không thể làm thế được, đó là điều bọn chúng mong đợi. Phải nghĩ đến một điều gì khác, những điều vui vẻ mới được. Tôi nhớ về chàng trai đã đến từ Bordeaux. Chúng tôi đã chẳng chờ đợi gì ở nhau, chẳng ai hỏi ai điều gì, cũng chẳng hứa hẹn gì, chúng tôi chỉ ngủ và làm tình với nhau. Điều đó đã kết thúc sau ba tuần lễ, anh ta lại trở về châu Phi còn tôi đã khóc. Kỷ niệm đó làm tôi vui vẻ lên một chút. Những điều như thế hình như xảy ra trong đời người ta chỉ có một lần thôi. Thật đáng tiếc! Khi nghĩ về điều đó tôi cảm thấy rằng lẽ ra tôi phải có tình cảm với bất cứ ai đã thực sự yêu quý mình.
Ôi những đồ cặn bã, bọn chúng làm tôi đau buồn đến chết, chúng chà đạp lên bất cứ ai. Chúng chẳng cần gì cả, người ta dù phải dù trái gì thì cũng sẽ chết cả thôi mà. Thế nên những ông chồng lừa dối vợ, những bà mẹ ném con ra đường và bịt kín miệng chúng lại để chúng không kêu được, ôi cái sự cẩn trọng ấy làm tôi ghê tởm còn họ thì chẳng cần bao biện gì. Albert đã bảo tôi rằng “Người anh của cô thực sự quá bủn xỉn”. Tôi quá cao thượng để phiền muộn với những chuyện lặt vặt như thế nhưng đó là sự thực, họ đã nhồi nhét gấp ba lần chúng tôi còn tờ hoá đơn lại được chia đều, hàng nghìn những việc vụn vặt như thế.
Sau đó anh ta trách mắng tôi: “Lẽ ra cô không nên nhắc lại”. Trên bãi biển chúng tôi cãi nhau kịch liệt, Étiennette đã khóc sướt mướt đến mức dường như nước mắt làm tan cả mỡ trên mặt. Tôi nói với bà ấy rồi ông ta sẽ đổi tính đổi nết thôi. Quả là tôi đã quá ngây thơ.
Tôi nghĩ rằng họ có thể thay đổi tính nết, có thể uốn nắn họ bằng cách chỉ cho họ thấy nguyên nhân. “Nào Sylvie, nghĩ kỹ đi con. Con biết cái áo dài ấy đắt như thế nào chứ? Mà liệu rồi con sẽ mặc nó được mấy lần? Thôi, chúng ta đem trả nó đi con ạ”. Mọi thứ dường như cứ phải bắt đầu lại từ đầu, tôi đã kiệt sức rồi. Nanard vẫn cứ keo kiệt bủn xỉn cho đến hết đời. Albert càng ngày càng lừa lọc dối trá.
Tôi đã héo hon mà chẳng vì cái gì. Tristan thì lúc nào cũng dương dương tự đắc. Khi tôi cố dạy Étiennette cách ăn mặc, Nanard đã chửi mắng tôi. Nó hai mươi hai tuổi và tôi đã mua sắm cho nó như một cô giáo! Nó đã tự nhồi mình vào những bộ quần áo loè loẹt.
Còn với Rose, cái cô đã quát tôi là “đồ tàn bạo”, tôi nói một cách chân thành với cô ta là phụ nữ phải biết bênh vực nhau. Đã có ai biết ơn tôi bao giờ chưa? Tôi đã cho họ vay tiền mà không đòi lấy lãi thế mà chẳng ai mỉm cười với tôi vì điều đó, một vài người còn than vãn khi tôi yêu cầu họ trả tiền. Những cô bạn gái hễ nhìn thấy quà tặng của tôi thì đổ cho tôi là khoe khoang. Bạn phải biết tất cả những kẻ đó lẩn trốn nhanh thế nào. Tôi đã giúp đỡ họ mà không đòi hỏi một điều gì. Chúa biết thế mà. Tôi không phải tôn trọng bọn chúng, những kẻ tự cho mình có quyền làm mọi điều.
Chẳng hạn như bà cô Manguente đã nói: “Cháu có thể cho cô mượn phòng khi cháu đi nghỉ hè được không?” Cho mượn ư? Quỷ thật, các khách sạn xây nên đâu phải để phục vụ cho những con chó, còn nếu không đủ tiền trọ ở Paris thì họ có thể ở trong cái lều mục nát của họ. Tôi cảm thấy người ta đã cướp đoạt đi cái thiêng liêng của căn phòng. Điều đó giống như Dédé đã nói với tôi: “Cậu không được để người ta áp bức đè nén mình”. Ấy nhưng mà cô ta lại rất vui vẻ nuốt chửng tôi:
- Cậu có một cái áo choàng mặc tối phải không? Cho mình mượn nhé. Cậu có bao giờ đi chơi tối đâu mà.
Đâu phải là tôi không bao giờ đi chơi tối. Tôi đi đấy chứ! Đó là những cái áo của tôi, chúng nhắc tôi về rất nhiều điều. Tôi không muốn một con điếm thay chỗ của tôi trong những chiếc áo đó để sau đó chúng sẽ bốc mùi lên. Nếu như tôi chết thì mẹ tôi và Nanard sẽ xâu xé tất cả những gì tôi để lại. Không, không bao giờ! Tôi muốn sống đến khi những con nhậy gặm nát hết chúng ra, còn nếu như tôi bị ung thư chẳng hạn, tôi sẽ phá tan tất cả những thứ đó đi. Tôi có quá đủ những người kiếm chác được ở tôi. Dédé thì tồi tệ nhất trong bọn họ. Cô ta uống rượu và lái xe của tôi đi khoe khoang. Bây giờ cô ta lại đang đóng vai hào hiệp. Nhưng cô ta chẳng bao giờ áy náy gọi điện cho tôi từ Courchvel ngay đêm nay hoặc tất cả mọi đêm. Cô ta cắm sừng ông chồng, dù tồi tệ cách mấy, nhưng vẫn còn hơn khi cô ta đặt cái lưng đầy mỡ xuống chiếc giường của tôi, thậm chí đôi khi tôi không muốn thấy mặt cô ta nữa. Nhưng đây là ngày đầu năm mới, tôi chỉ có một mình héo hon vì buồn khổ. Cô ta thì nhảy nhót vui đùa mà chẳng hề nghĩ đến tôi. Chẳng có ai thèm nghĩ đến tôi. Giá như mà tôi biến mất khỏi trái đất này, giá như mà tôi không bao giờ tồn tại. Có phải tôi đang tồn tại đây không? Ôi! Tôi đã cấu vào người mình thật mạnh, tôi sẽ bị một vết bầm tím.
Sao yên lặng thế! Chẳng tiếng xe hơi, chẳng tiếng chân bước trên đường phố, không một âm thanh nào trong ngôi nhà – sự tĩnh lặng của cái chết. Cái im lặng của một căn phòng người chết và những đôi mắt không thể nghe thấy, không phản đối. Ôi, bọn họ mới mạnh làm sao! Cứ mỗi khi cảm thấy ân hận thì họ lại vỗ vai an ủi tôi, cái thân tội nghiệp của tôi và cuối cùng thì họ cũng tìm được một lời xin lỗi cho sự căm thù của họ. Nỗi đau khổ của tôi chẳng vơi đi được chút nào. Ấy thế mà lẽ ra tôi phải nghĩ rằng cái con người độc ác của anh ta sẽ phải xót thương cho tôi. Cả cuộc đời tôi chỉ là hai giờ của buổi chiều một ngày thứ ba tháng Sáu. Tôi nghe người hầu nói: “Cô chủ thiếp đi nhanh quá, tôi không thể gọi cô ấy dậy được”.
Tim tôi như ngừng đập, tôi lao vào phòng gọi: “Sylvie, con ốm à?” Con bé lúc đó trông chỉ như ngủ thiếp đi thôi, người nó vẫn còn ấm lắm. Tôi đã loanh quanh ở đó mấy giờ trước khi nghe bác sĩ nói rằng nó đã chết. Tôi đã gào lên, lồng lộn như một mụ điên. Sylvie! Sylvie! Sao con lại làm như vậy với mẹ? Giờ đây con bé nằm đó thanh thản bình tĩnh còn đầu óc tôi rối tung lên, tôi xé nát bức thư Sylvie gửi cha, nó cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Đó là tất cả vai diễn của một màn kịch, chỉ là một màn kịch, chỉ là một màn kịch, tôi đã nghĩ như thế, vẫn nghĩ như thế, mẹ hiểu con gái mình lắm chứ. Nó không định chết, nó chỉ dùng thuốc quá liều thôi, nó đã chết thật kinh khủng! Với thuốc ngủ thì những việc thế này rất dễ xảy ra với bất cứ ai. Những cô thiếu nữ làm cái việc tự tử mà chẳng vì lý do gì. Sylvie cũng thế, nó sẽ chẳng bao giờ tỉnh dậy nữa. Mọi người đến hôn Sylvie nhưng chẳng ai hôn tôi, còn mẹ tôi thì quát vào mặt tôi: “Mày đã giết nó”. Ôi mẹ tôi! Mẹ tôi! Người ta đã làm bà ấy im đi nhưng khuôn mặt họ, sự im lặng của họ mới đáng sợ làm sao. Vâng, nếu tôi là một trong số những người mẹ đó, những người dậy từ bảy giờ sáng thì con bé đã không sao, còn đằng này tôi lại sống theo một kiểu khác. Chẳng có tội ác nào ở đây cả, tôi phải suy đoán việc đó ra sao đây? Tôi luôn luôn ở đó khi con bé từ trường về. Nhiều bà mẹ không thể nói rằng luôn sẵn sàng đặt câu hỏi về con cái, là tại sao chúng tự tử trong buồng riêng mà giả đò như muốn làm việc. Nó đã không bao giờ thiếu tôi. Còn mẹ tôi, người đã lờ tôi đi, bỏ mặc tôi, sao bà ta lại dám thế nhỉ? Tôi không làm thế nào giải thích được. Đầu tôi đang quay cuồng, tôi chẳng còn biết mình ở đâu.
Ôi, giá như tôi đã hôn con bé khi vào phòng nó đêm ấy... Tôi đã không đánh thức nó. Suốt cả buổi chiều nó dường như hoàn toàn vui vẻ kia mà.
Những ngày đó mới day dứt làm sao! Nhiều lúc tôi nghĩ mình sẽ quỵ mất. Bạn bè, thầy cô giáo của con bé đến đặt những bông hoa trên quan tài nó mà chẳng nói với tôi một lời nào. Thế đấy, nếu một cô gái tự tử thì người có lỗi phải là mẹ nó. Đó là cái cách bọn họ thể hiện sự căm ghét đối với những bà mẹ của họ. Tất cả cứ xoay quanh cái chết ấy. Tôi hầu như bị đánh gục. Sau đám tang, tôi ốm. Tôi cứ lảm nhảm mãi với bản thân mình rằng giá như tôi đã dậy vào bảy giờ giá như tôi đã hôn con bé khi vào phòng nó...
Tôi cảm thấy dường như người ta chỉ nghe tiếng chửi của mẹ tôi. Tôi không còn dám ra đường nữa. Tôi sợ dưới ánh sáng mặt trời mọi người sẽ nhìn thấy tôi, xì xào chỉ trỏ, điều đó quá đủ rồi. Tôi muốn chết quách ngay lúc này còn hơn là phải chịu cái cảnh như vậy một lần nữa. Tôi đã sút mất mười cân, gầy như một bộ xương, đi đứng loạng choạng không còn giữ cân bằng được nữa. Bác sĩ bảo đó là hội chứng tinh thần. Tristan đã trả tiền cho tôi vào nhà an dưỡng. Bạn sẽ chẳng bao giờ tin được rằng những điều tôi tự hỏi mình đã làm cho tôi mất trí. Cái chết giống như tự sát của con bé đã làm ai đó phải đau đớn – ai vậy? Tôi không theo dõi nó chặt chẽ. Lẽ ra tôi không được rời nó dù chỉ một giây một phút nào. Lẽ ra tôi phải buộc con bé tuân theo một yêu cầu không che đậy của mình. Có thể một người xấu xa, một thằng con trai hay một đứa con gái nào đó đã làm hư hỏng cả một cô giáo. “Không có một người đàn ông nào trong cuộc đời nó”. Hai người đàn bà ấy sẽ không chịu lùi một li nào, ôi hai con chó cái, đôi mắt chúng đã giết chết tôi. Bọn họ luôn mưu mô dối trá thậm chí mang điều đó sang cả thế giới bên kia. Ở tuổi của nó và với những điều của ngày hôm nay, không thể không có ai đó gây ra chuyện này. Có thể con bé đã có thai hoặc đã rơi vào nanh vuốt của một bọn người xấu hoặc nó đã là một chuyện gì đồi bại và ai đó đã tống tiền nó, đe doạ nó rằng sẽ nói với tôi. Ôi, tôi phải ngừng ngay những điều hình dung này mới được. Sylvie của mẹ, nếu con nói với mẹ tất cả, mẹ đã có thể giúp con thoát khỏi những điều hỗn độn bẩn thỉu đó. Chắc chắn đã có một điều gì xảy ra khiến con bé phải viết cho Albert “Bố ơi hãy tha lỗi cho con, nhưng con không thể chịu đựng được nữa”. Con bé không thể nói với một người nào khác. Họ cố gần nó nhưng họ là những người xa lạ. Chỉ có tôi là người duy nhất mà con bé có thể tin cậy. Chẳng còn bọn họ, chẳng còn sự ghen ghét của bọn họ. Đồ con hoang! Các người đã làm ta gần sụp đổ nhưng các người không thành công đâu. Tao không phải là cái bung xung của chúng mày, còn cái lòng thương hại của chúng mày tao đã quăng đi rồi. Tôi đã nói với các người cái điều tôi nghĩ rằng mỗi người trong số các người đã góp một phần vào cái liều thuốc ấy và tôi không sợ sự căm thù của các người, tôi sạch sẽ đi qua điều đó. Đồ con hoang!
Chúng là những kẻ đã giết nó. Chúng vấy bẩn vào tôi, khiến nó chống lại tôi, chúng đối xử với nó như với một người tử vì đạo để tâng bốc nó, tất cả các cô gái đều thích đóng vai kẻ tử vì đạo: nó đã đóng vai ấy một cách nghiêm túc, nó đã nghi ngờ tôi, nó đã chẳng nói gì với tôi cả. Con cưng khốn khổ! Nó cần sự nâng đỡ của tôi, lời khuyên nhủ của tôi, chúng đã tước mất của nó những cái đó, chúng đã bắt buộc nó phải im lặng, nó không thể tự mình thoát ra khỏi tình cảnh hoảng loạn của mình, nó đã thực hiện hành động ấy và hành động ấy đã giết nó. Bọn giết người! Chúng ghét Sylvie, Sylvie bé bỏng của tôi, con yêu quý của tôi. Mẹ yêu con. Không có người mẹ nào trên thế gian này có thể tận tâm hơn mẹ: Mẹ không bao giờ nghĩ đến gì khác ngoài cái tốt cho con. Tôi mở album ảnh, tôi nhìn các ảnh Sylvie. Bộ mặt trẻ con khá hấp dẫn, bộ mặt kín đáo của cô thanh nữ. Nhìn sâu vào đôi mắt của đứa con gái mười bảy tuổi của tôi mà chúng đã giết chết, tôi nói: “Mẹ đã là người mẹ tốt nhất. Con sẽ còn phải cảm ơn mẹ”.
Kêu khóc đã làm tôi dễ chịu và tôi bắt đầu cảm thấy buồn ngủ. Tôi không nên ngủ trong cái ghế bành này, tôi sẽ thức dậy, mọi cái sẽ lại bị phá hỏng hoàn toàn, một lần nữa. Hãy lấy mấy viên thuốc ngủ. Hãy để đồng hồ báo thức vào lúc trưa để có thì giờ chuẩn bị sẵn sàng. Tôi phải thắng. Một người đàn ông trong nhà, đứa con trai nhỏ của tôi, tôi sẽ hôn nó lúc đi ngủ với tất cả sự âu yếm khác thường này. Và khi đó sẽ có nghĩa là phục hồi lại. Cái gì? Tôi đi ngủ, tôi đang thư giãn. Đó sẽ là một cú đập vào mắt chúng nó. Tristan là một con người đàng hoàng, chúng nó kính trọng anh. Tôi muốn anh ta làm nhân chứng cho tôi, chúng sẽ buộc phải nhận là tôi đúng. Tôi sẽ gọi điện cho anh ta. Hãy thuyết phục anh ta ngay đêm nay.
Có phải anh đã gọi điện cho tôi không? Ô, tôi tưởng là anh. Anh đang ngủ, hãy thứ lỗi cho tôi nhưng tôi thích được nghe giọng nói của anh. Đêm nay đáng tởm thế, chẳng ai tỏ ra được một chút dấu hiệu sống động nữa, họ biết rằng khi đang buồn anh không thể chịu đựng được những ngày lễ mừng kỷ niệm, tất cả cái ồn ào này, cái ánh sáng này, anh có nhận thấy rằng Paris chưa bao giờ sáng rực như năm nay, họ phung phí tiền bạc, nếu họ giảm bớt thuế má thì có lẽ tốt hơn, và tôi tự nhốt mình ở nhà để khỏi nhìn thấy cảnh đó. Tôi không thể đi ngủ được, tôi buồn quá, cô đơn quá, tôi nghiền ngẫm âu sầu về nhiều điều, tôi phải nói hết chuyện đó với anh, một cuộc nói chuyện thân tình, bây giờ anh hãy nghe nhé. Điều mà tôi cần nói với anh thực sự rất quan trọng, tôi không thể chợp mắt khi chưa giải quyết xong. Anh đang nghe tôi, phải không? Tôi đã suy nghĩ kỹ chuyện đó cả đêm, tôi chẳng có gì khác để làm và tôi bảo đảm với anh rằng đây là tình thế vô lý, nó không thể tiếp tục như vậy nữa, sau hết chúng ta vẫn còn là vợ chồng của nhau, hai căn phòng này bỏ hoang, anh có thể bán đi ít nhất cũng được hai mươi triệu và tôi sẽ không làm trở ngại anh, đừng sợ, không có vấn đề trở lại cuộc sống vợ chồng đâu, chúng ta chẳng còn yêu nhau nữa. Tôi sẽ tự nhốt mình trong phòng ở đằng sau nhà, anh đừng ngắt lời, anh có thể có tất cả khu đồi Fanny Hills mà anh thích, tôi không phản đối một tiếng nào. Song bởi vì chúng ta hãy còn là bạn nhau, chả có lý do gì chúng ta lại không sống dưới cùng một mái nhà. Và đó là điều thiết yếu đối với Francis. Anh hãy nghĩ đến nó một lúc. Tôi không làm gì nữa, suốt đêm, và tôi đang giằng xé lòng mình tan nát. Thật là bất hạnh cho một đứa trẻ có cha mẹ bỏ nhau, chúng lớn lên quỷ quyệt, đồi bại, giả dối, chúng có những phức cảm, chúng không thể phát triển đúng đắn được. Tôi muốn Francis sẽ phát triển đúng đắn. Anh không có quyền tước đoạt của nó một mái nhà thực sự... Vâng, vâng chúng ta phải xem xét lại tất cả chuyện đó một lần nữa, anh luôn luôn tránh né chuyện đó nhưng lần này tôi yêu cầu anh lắng nghe tôi. Thật là ích kỷ, quả thực thậm chí trái tự nhiên khi tước đoạt mất đứa con trai của một người mẹ. Chẳng vì lý do nào cả. Tôi chẳng có thói hư tật xấu nào cả, tôi không uống rượu, tôi không nghiện ma túy và anh đã thừa nhận tôi là một người mẹ tận tâm nhất. Rồi sao? Anh đừng ngắt lời. Nếu anh đang nghĩ đến sự vui thú của mình, tôi nói với anh một lần nữa rằng tôi không ngăn cản anh có nhân tình. Anh đừng bảo tôi rằng tôi không thể sống chung, rằng tôi ăn thịt anh, rằng tôi đã hành hạ anh mệt lử. Vâng, tôi đã khá khó tính, điều tự nhiên đối với tôi là nổi cơn tam bành lên, nhưng nếu anh có một chút kiên nhẫn và nếu anh cố gắng hiểu tôi, biết cách nói chuyện với tôi, thay vì trở nên ngu xuẩn, các sự việc có lẽ đã tiến triển tốt hơn giữa chúng ta, anh không phải là một ông thánh hoặc dường như là thế, anh đừng nghĩ đến điều đó, dầu sao đi nữa thì mọi việc cũng đã trôi qua. Tôi đã thay đổi, như anh biết rất rõ, tôi đã đau khổ, tôi đã chín chắn. Giờ đây tôi có thể chịu đựng mọi điều, trước khi tôi không quen chịu đựng, anh hãy để tôi nói, anh đừng sợ các trận cãi nhau, sự chung sống sẽ thoải mái và đứa trẻ sẽ hạnh phúc như nó có quyền hưởng, tôi không thấy anh có sự phản đối nào... Tại sao đây không phải là một thời gian để chúng ta bàn luận kỹ vấn đề đó? Đây là thời gian rất thích hợp với tôi. Anh có thể bớt ngủ, hãy dành năm phút cho tôi, sau hết về phần tôi, tôi sẽ không chợp mắt cho đến khi vấn đề được giải quyết xong, anh đừng ích kỷ như thế, thật rất khó chịu đựng được điều đó. Bảy năm nay tôi đã chết dần chết mòn ở đây, hoàn toàn trơ trọi, như một kẻ bơ vơ, và cái lũ bẩn thỉu ấy cười nhạo tôi, anh nợ tôi mối thù này, hãy để tôi nói, anh nợ tôi một món lớn, anh biết, bởi vì anh đã gieo vào tôi cái điên dại của tình yêu. Tôi đã bỏ rơi Florent và cắt đứt với các bạn tôi và bây giờ anh bỏ mặc tôi hoàn toàn, tất cả các bạn anh quay lưng lại với tôi, tại anh đã bảo rằng anh yêu tôi? Đôi khi tôi ngạc nhiên, phải chăng đó là một việc gian dối đã được sắp đặt trước... Vâng, một trò gian trá – thật khó tin được cái sự say mê kỳ cục đó và bây giờ cái sự bỏ rơi tôi này.
... Anh đã không nhận thức rõ? Đã không nhận thức rõ cái gì? Anh đừng bảo tôi lần nữa rằng tôi đã lấy anh một cách vô tư. Tôi đã có Florent, tôi đã có thể đi đường thẳng này, cái ý tưởng trở thành vợ anh đã làm loá mắt tôi, nói cho cùng anh chẳng phải là Napoléon, bất kể anh có thể nghĩ gì, anh dừng bảo tôi cái đó một lần nữa, hoặc tôi sẽ la thét lên, anh đừng nói gì cả nhưng tôi có thể nghe thấy anh đang uốn lời trong mồm, anh đừng nói những lời ấy ra, nó không thật, nó trái sự thật đến nỗi nó làm cho anh thành tức cười, anh đã cho tôi câu chuyện làm quà điên dại trong tình yêu và tôi đã mê tít vì thế... Nhưng anh đừng có nói: Murielle hãy nghe anh! Tôi biết đến thuộc lòng những câu trả lời của anh, anh đổi đi đổi lại chúng cả trăm lần, không có chuyện nhăng nhít nữa, nó không ướt át với tôi và anh đừng có cái nhìn bực dọc ấy, tôi có thể thấy ở anh trong ống nghe máy điện thoại. Anh thậm chí còn đê tiện hơn là Albert, hắn còn trẻ, khi chúng ta lấy nhau anh đã bốn mươi lăm, anh phải hiểu thực chất trách nhiệm của anh. Nhưng vẫn đúng, quá khứ là quá khứ. Tôi hứa với anh tôi sẽ không trách móc anh. Chúng ta xoá đi mọi sự, chúng ta bắt đầu xuất phát lại trên một cơ sở quan hệ tươi mới, tôi có thể trở nên dịu dàng và hấp dẫn. Anh biết, nếu người ta không quá thô lỗ đối với tôi. Vậy nào, bây giờ anh hãy bảo tôi là anh đồng ý, ngày mai chúng ta sẽ giải quyết các chi tiết.
... Đồ con lợn! Anh đang trả thù, anh đang hành hạ tôi bởi vì tôi đã không chảy nước dãi thán phục anh mà đối với tôi tiền bạc không gây được ấn tượng gì, cả cái điệu bộ đẹp đẽ cũng không, cả các lời lẽ đẹp đẽ cũng không. “Chẳng bao giờ, vì bất kỳ cái gì trên thế gian”. Chúng ta hãy xem, đúng lắm, rồi chúng ta sẽ xem. Tôi sẽ giữ vững quan điểm của mình. Tôi sẽ nói chuyện với Francis, tôi sẽ bảo nó anh là thế nào. Và nếu tôi tự tử trước mặt nó, anh có nghĩ rằng đó là một việc đẹp đẽ đối với nó để ghi nhớ... Nhưng đây không phải là sự hăm doạ, anh, đồ con hoang ngờ nghệch, với cuộc sống tôi trải qua nó sẽ không có nghĩa là một việc mà tôi phải buộc mình vào. Anh không nên đẩy người ta đến bước đường cùng, khi đó người ta có thể làm bất kỳ cái gì, thực vậy, đã có những bà mẹ tự tử với những đứa con mình...
Đồ con lợn! Cục cứt! Anh ta đã bỏ máy rồi... Anh ta không trả lời, anh ta không muốn trả lời. Đồ con lợn! Ôi! Trái tim tôi đang suy sụp, tôi đang sắp chết. Điều đó xúc phạm tôi, điều đó xúc phạm tôi quá đáng, họ đang từ từ hành hạ tôi đến chết, tôi không thể chịu đựng lâu hơn nữa, tôi sẽ tự tử trong phòng khách của anh ta, tôi sẽ cắt các tĩnh mạch của tôi, khi họ trở về sẽ có máu khắp nơi và tôi sẽ chết... ôi! Tôi va phải nó quá mạnh, tôi đã làm rạn sọ tôi, họ đấy, tôi phải đập mạnh đầu. Đầu đập vào tường, không, không, tôi sẽ không điên, họ sẽ không hạ được tôi, tôi sẽ giữ vững quan điểm của mình, tôi sẽ tìm được vũ khí. Vũ khí nào, đồ con lợn, đồ con lợn, tôi không thể thở được, tim tôi đang suy kiệt đi, tôi cần trấn tĩnh lại...
Ôi Chúa! Hãy chứng tỏ rằng Chúa tồn tại. Hãy có một thiên đàng và một địa ngục, tôi sẽ đi dạo dọc theo những con đường của Thiên Đàng với đứa con trai bé bỏng của tôi và với đứa con gái yêu dấu của tôi, còn họ, tất cả quằn quại trong những ngọn lửa của sự ghen tị. Tôi sẽ nhìn xem họ bị nướng lửa và gào rú. Tôi sẽ cười to. Tôi sẽ cười to và cái đứa trẻ con tôi sẽ cùng cười to với tôi. Chúa còn nợ con cuộc trả thù, hỡi Chúa! Con khẩn cầu Chúa ban ơn đó cho con.