Dò biết địa chỉ của Hoan Hô-xê, F-1 quyết định thực hiện phương án đối phó với tình huống nguy hiểm. Hắn sang đường, lên ô tô buýt tuyến ngoại ô Ma-ri-a-na-nô. Xuống xe ở đây, hắn đáp tắc xi đến Xan-ta-phê. Tắc xi đỗ ngay đầu phố nhà Hoan Hô-xê, hắn đi một quãng ra ngoài bến tắc xi ngồi đợi trên chiếc ghế đá, miệng khe khẽ hát một bài hát đang được ưa thích ở Cuba. Đã bảy giờ rưỡi. Trời xâm xẩm tối. Hắn không phải chờ lâu. Đi làm về và sau khi từ giã ngôi nhà tiếp khách của Cục an ninh đã sáu rưỡi chiều, Hoan Hô-xê thấy khát nước và anh rẽ vào quán giải khát uống cốc xi-rô đá, rồi lên xe buýt về nhà.
Từ ghế đá, F-1 đã nhìn thấy Hoan Hô-Xê xuống bến xe. Rít hơi xì gà dài, hắn vất mẩu thuốc, đảo mắt nhìn quanh rồi làm ra vẻ lơ đãng phả những vòng khói tròn lên không và rút chiếc bút bi trên túi áo ngực ra. Hắn nhìn kỹ những chấm màu trên nắp bút, khẽ bấm một nút đỏ ở đuôi nắp. Trên đầu bút bật lên một mũi kim nhọn hoắt...
Cùng lúc đó, trong ngôi nhà đã lên đèn, Pao-lơ tay cầm cuốn sổ tay nhỏ ngồi ngay bên máy thu thanh đặt cạnh chiếc máy ghi âm vẻ sốt ruột. Cuối cùng từ máy thu thanh vang lên bài hát “Ngôi sao nhỏ”. Đúng giờ quy định, Pao-lơ ấn nút máy ghi âm, rút vội chiếc bút chì gài sẵn bên tai trái.
Khi bài hát kết thúc, giọng nữ phát thanh viên đọc to những con số: “bốn, sáu.. tám... mười... Bốn... sáu... tám...hai... năm... không... không”. Bức điện được dịch ngay “Hãy bắt đầu hành động. U2”.
Hoan Hô-xê rời bến ô tô buýt, quay sang nhìn sang mái tròn ngôi nhà chờ dựng bên kia đường. Quanh đấy đang tụ tập một đám đông người và họ đang vui vẻ bàn tán tranh luận với nhau về kết quả trận chung kết bóng ném. Vài người khác thờ ơ, đứng tách thành nhóm khác, đang cố lắng nghe tiếng nhạc sôi nổi của một nữ ca sĩ nổi tiếng đang vang lên từ máy thu thanh bán dẫn của một người khách đặt ngay trên vỉa hè. Chiếc xe buýt tiếp theo tiến vào bến đỗ. Hoan Hô-xê đi về nhà, anh cũng không quan tâm gì đến xung quanh nên không thấy người đàn ông ngồi ở ghế đá cách đấy không xa cũng đã đứng dậy, thong thả bước về phía mình.
Hoan Hô-xê rẽ vào ngã tư. Bóng một người đàn ông đang tiến lại phía anh, bình thường, không gợi sự chú ý nào đối với anh cả. Người đàn ông cũng rẽ vào một hướng ngã tư với Hoan. Ông ta đi có vẻ chậm hơn chờ cho Hoan tiến về phía mình. Đến đúng quãng đường hơi tối chỉ có ngọn đèn ló trên một ngọn cây râm. Hoan Hô-xê đi ngang qua người đàn ông.
Người đàn ông hơi chậm bước và dừng lại rút khăn xì mũi. Đúng lúc anh ta ngẩng đầu lên cũng là lúc Hoan Hô-xê đi ngang qua. Hoan nhìn và kinh hoàng vì anh đã thoáng nhận ra người đàn ông đã gặp sáng nay ở bến xe... Tay người đàn ông cầm chiếc bút bi. Chưa kịp phản ứng gì thêm thì bỗng Hoan Hô-xê cảm thấy dưới cổ họng anh bị nhói một cái như kiến cắn. Anh ú ớ, nghẹn thở và cảm thấy máu như sôi lên trong người. Anh run run đưa tay lên cổ họng, mắt bỗng tối sầm ngay lại và mồm cứng ngắc không thể há miệng kêu cứu. Anh loạng choạng và ngã vật ngay xuống đất. Anh cố gượng dậy nhưng không thể được mà chỉ còn đủ sức lảo đảo bò lê trên đường được vài bước. Đó là những cố gắng cuối cùng của anh trước khi chết, anh không thể làm gì được cũng như không hiểu vì sao mình bị chết nhanh chóng như vậy.
F-1 không hề chần chừ. Hắn quay ngoắt đi, thậm chí không cần nhìn xem nhạn nhân của hắn ra sao. Hắn biết rõ chiếc kim tẩm độc cực mạnh chỉ dài hai mi-li-met kia nhất định sẽ phóng trúng đích đối thủ và chất độc sẽ giết ngay hắn ta trong vòng mấy giây đồng hồ. Hắn nhìn lại chiếc bút và ấn vào nút xanh, vừa đi vừa gài chiếc bút bi hiền lành vào túi ngực, đến đầu ngã tư hắn mới quay lại nhìn vào chỗ lùm cây tối, nơi đang có một xác chết nằm bất động. Hắn cảm thấy yên tâm hơn vì bước đầu đã loại bỏ được một nhân chứng nguy hiểm và cũng là vật cản đầu tiên trên con đường dẫn đến thắng lợi của hắn.
Mặc dầu gặp một vài khó khăn trong những ngày vừa qua, cản trở phần nào hoạt động bí mật của mình, nhưng H-23 vẫn tìm cách từ Mai-a-mi gửi về La Ha-ba-na những tin tức quang trọng cho Cục an ninh quốc gia.
Bọn địch bắt đầu chiến dịch này đúng với những quy tắc bí mật nhất, song H-23 vẫn dò biết có năm tên được tung vào chiến dịch. Bức điện gần đây nhất của anh ghi vẻn vẹn có mấy tiếng khó hiểu “Gà trống con. H-23”.
Anh tin chắc ở Cục an ninh Cuba sẽ hiểu được ý nghĩa sâu sắc của từ này.