Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1038
Nâng chén hỏi trời xanh

❊ ❊ ❊

Trong mắt Lâm Nhược Khê toát lên sự hứng thú nồng nhiệt. Tính ra, đây mới là lần đầu tiên cô chính thức đón lễ cùng gia đình nhà chồng kể từ khi kết hôn. Đối với một người luôn coi trọng tình thân như cô, ý nghĩa đương nhiên là vô cùng đặc biệt.

"Thế này đi", Dương Công Minh nói: "Mấy năm trước cũng chẳng đón lễ này thế nào, trong nhà cũng không chuẩn bị gì. Năm nay đã có các con ở nhà, phải đi mua ít bánh trung thu các loại. Tuyết Hoa, lát ăn cơm xong, bà cùng Phá Quân ra ngoài một chuyến nhé. Lễ này người nhà ta tự đón, tự đi mua đồ mới có cảm giác, để người làm đi thì mất cái vị ấy rồi."

"Vâng, biết rồi ạ", Quách Tuyết Hoa cười tươi đáp.

Dương Phá Quân nghe vậy, ngạc nhiên nói: "Bố, sao con cũng phải đi?"

Dương Công Minh nhướng mày: "Chẳng phải con đang ở nhà rảnh rỗi sao? Lớp giảng dạy trong trường quân đội chưa bắt đầu, con rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, lẽ nào việc nhỏ thế này cũng không làm được à?"

"Con không có ý đó..."

Quách Tuyết Hoa bực mình nói: "Sao, để anh đi dạo phố với tôi làm lỡ đại sự của anh à?"

Dương Phá Quân vội xua tay, cười gượng: "Làm gì có, chỉ là tiện miệng hỏi thế thôi."

"Thế còn tạm được", Quách Tuyết Hoa đắc ý, nháy mắt với Lâm Nhược Khê bên cạnh.

Lâm Nhược Khê hiểu ý, xem ra mẹ chồng mình có thuật thuần phu, không khỏi thấy buồn cười.

Trước kia khi Dương Phá Quân còn là Tư lệnh Quân khu Giang Nam, vẻ ngoài luôn toát lên khí thế bá đạo, gương mặt đáng sợ. Nhưng từ khi "cởi giáp về quê", ông lại trở nên có chút ngây ngô.

Thực ra phần lớn cũng là do tâm cảnh của Dương Phá Quân thay đổi. Sau khi chịu đả kích liên tiếp và trải qua bao biến cố lớn, Dương Phá Quân đã từ bỏ nhiều chấp niệm, tự nhiên cũng trở về với bản tính vốn có.

Con trai do một tay Dương Công Minh nuôi dạy, lòng dạ đương nhiên sẽ không quá tệ.

"Đúng rồi", Dương Công Minh tiếp tục quay đầu nhìn về phía Dương Thần đang ăn như hùm như sói, hoàn toàn không phản ứng với tướng ăn khó coi của đứa cháu này: "Dương Thần, con dẫn Nhược Khê, đi cùng mẹ con họ đi. Phụ nữ đi dạo phố có người đi cùng cũng tốt, con vừa khéo làm tài xế, giúp họ xách đồ."

Dương Thần nghe vậy, đây chẳng phải là bắt mình đi dạo phố cùng Dương Phá Quân sao?

Đây rõ ràng là sự sắp đặt cố ý của lão già này!

"Con nói này, lão già ông..."

Không đợi Dương Thần nói tiếp, Lâm Nhược Khê đã đá Dương Thần một cái dưới gầm bàn, quay đầu mỉm cười với Dương Công Minh: "Ông nội, ông yên tâm đi, anh ấy sẽ rất vui vẻ đi cùng ạ."

Nói xong, cô quay lại, mắt lóe tia lạnh, cười như không cười hỏi Dương Thần: "Đúng không, ông xã?"

Dương Thần nuốt nước bọt, cười cứng đờ gật đầu: "Đương nhiên, anh rất vui lòng đi..."

Trong lòng không khỏi nảy sinh một ý nghĩ khó chịu – xem ra mình đúng là có gen của Dương Phá Quân, bằng không sao cứ sợ vợ thế này.

Sau bữa trưa với mỗi người một tâm tư, Dương Thần ngoan ngoãn chạy ra gara của nhà họ Dương lái một chiếc xe gia đình Chevrolet khá bình dân, ngồi rộng rãi mà để đồ cũng được nhiều.

Trên thực tế, nhà họ Dương tuy không thiếu tiền nhưng cũng đi theo hướng thực tế, cho nên trong gara cũng chẳng có siêu xe gì, ngoài vài chiếc xe thể thao ra, phần lớn đều khá rẻ mà tiện dụng.

Quách Tuyết Hoa và Lâm Nhược Khê cười nói vui vẻ, đầy hứng khởi ngồi ở ghế sau, bàn luận về mấy chủ đề mà chỉ phụ nữ mới thấy thú vị.

Còn Dương Phá Quân đương nhiên không chọn ngồi ghế trước cùng Dương Thần, mà ngồi thẳng xuống ghế sau cùng, nhắm mắt dưỡng thần.

Dương Thần lái xe, đi một mạch tới một siêu thị lớn ngoài đường vành đai 4 ở Yên Kinh, xe cộ đông đúc, tấp nập thật sự.

Dẫu sao mai cũng là Tết Trung thu, không ít công ty cũng đã cho nghỉ, vừa khéo gặp phải đợt cao điểm người đi mua sắm.

Sau khi đỗ xe xong, mẹ chồng nàng dâu Quách Tuyết Hoa và Lâm Nhược Khê khoác tay nhau xuống xe. Dương Thần cũng xuống theo, nhưng nhìn lại, Dương Phá Quân ở hàng ghế cuối cùng dường như đang nhíu mày không muốn xuống xe.

"Ông lại sao nữa, xuống đi chứ", Quách Tuyết Hoa quay đầu gọi.

"Các bà đi đi, tôi ngồi trong xe đợi", Dương Phá Quân có chút không tự nhiên nói.

Quách Tuyết Hoa tỏ vẻ không vui, giọng chua ngoa: "Ôi, Dương đại tư lệnh lại còn làm giá à? Xuống đi dạo chỗ bách tính đi dạo phố này, thì chân ông bẩn hay sao? Hay là đi dạo phố với phụ nữ chúng tôi làm mất uy phong của ông?"

Lâm Nhược Khê bên cạnh suýt chút nữa không nhịn được cười, mẹ chồng mình đúng là không dễ chọc.

Quả nhiên, Dương Phá Quân lúng túng không chịu nổi, sợ bị người qua đường nghe thấy, vội vàng bước ra khỏi xe.

"Bà nói xem, nói bậy bạ gì thế, tôi nào có nghĩ nhiều như vậy".

"Hừ, không có là tốt nhất", Quách Tuyết Hoa liếc ông một cái, quay đầu cười kéo tay Lâm Nhược Khê: "Đi, Nhược Khê, đàn ông mà, cứ giữ thể diện thôi, đừng để ý đến ông ta."

Lâm Nhược Khê hiểu rõ, gật đầu, nhưng quay đầu lại nhìn, thì thấy gã Dương Thần này đã đứng ở quầy hàng bán đồ chiên cầm bánh nếp chiên và xúc xích rồi, nụ cười trên mặt cô lập tức cứng lại.

"Mẹ, thật ra cũng có vài người đàn ông không giữ thể diện như vậy đâu..."

Quách Tuyết Hoa thắc mắc, nhìn theo ánh mắt của Lâm Nhược Khê, cũng thấy con trai mình đã chạy đến quầy đồ ăn vặt tự bao giờ.

Cái vẻ cười hì hì móc tiền mua đồ chiên ấy khiến Quách Tuyết Hoa không khỏi đau đầu.

"Chẳng phải mới ăn trưa xong sao, cái đứa này lớn lên bằng dạ dày gì thế?"

Đang nói, Dương Thần đứng cạnh quầy đồ ăn vặt bỗng vẫy tay với ba người, hét lớn hỏi: "Vợ ơi, có cần làm hai xâu không? Vị cay này phê lắm đấy!"

Tiếng hét này vang lên, không ít người qua đường xung quanh đều ngạc nhiên nhìn sang.

Quách Tuyết Hoa vội kéo Lâm Nhược Khê đi thẳng về phía siêu thị, quay đầu lại nói: "Đi, chúng ta giả vờ không quen nó."

Lâm Nhược Khê đồng tình gật đầu.

Dương Phá Quân càng nhíu chặt mày, nhưng cũng chẳng biết làm sao, đành đi theo Quách Tuyết Hoa hướng về phía siêu thị.

Dương Thần bị bỏ lại cũng chẳng nản chí, cười hì hì trả tiền xong, mỗi tay cầm mấy xâu đồ chiên, bước dài đi về phía siêu thị.

Sở dĩ không đi siêu thị cao cấp, mà đến nơi này mua đồ, chủ yếu cũng là muốn cảm nhận bầu không khí náo nhiệt như thế này.

Sau khi vào siêu thị, Quách Tuyết Hoa và Lâm Nhược Khê đi phía trước, thấy cửa hàng nhỏ nào có hứng thú là lại vào xem một vòng.

Còn Dương Thần thì thấy đồ ăn ngon hay đồ chơi hay đều phải thử một chút, chỉ có Dương Phá Quân là mặt lạnh tanh, lại thấy không tự nhiên, cứ lặng lẽ đi theo như vậy, không nói một lời.

Không biết từ lúc nào, vốn chỉ định đến mua bánh trung thu và vài vật dụng Trung thu, nhưng nhìn thấy không ít đồ chơi nhỏ và quần áo đẹp, mẹ chồng nàng dâu bắt đầu mua sắm liên tục.

Dương Thần lúc đầu còn cầm được đồ ăn vặt, nhưng về sau, chỉ có thể dùng hai tay xách đủ loại túi lớn túi nhỏ.

Dương Phá Quân cũng không tránh khỏi, chỉ là tay người đàn ông vẫn chưa hồi phục hoàn toàn, không thể xách đồ quá nặng, nên cũng đỡ hơn một chút.

Dẫu vậy, chuyện giúp phụ nữ xách túi này, Dương Phá Quân cả nửa đời người chưa bao giờ làm, lúc mới cầm thì mặt đỏ bừng. Sợ Quách Tuyết Hoa không vui, ông đành phải nhẫn nhịn.

Khó khăn lắm mới làm hòa được với vợ, Dương Phá Quân rất sợ được sợ mất, trở nên khoan dung hơn trước nhiều.

"Nhược Khê à, con làm về thương hiệu thời trang, chắc chắn hiểu biết hơn mẹ. Nhưng mẹ cứ thấy, mấy cái nhãn hiệu như LV với Prada gì đó, làm quần áo túi xách, có cái thật sự không đẹp bằng mấy món đồ vỉa hè này, con có thấy vậy không?"

Quách Tuyết Hoa mân mê chiếc túi da đeo chéo của một thương hiệu nhỏ, nói đầy vẻ thích thú.

Lâm Nhược Khê tuy biết ngọn ngành trong chuyện này không đơn giản như vậy, dẫu sao tác dụng của những món hàng xa xỉ kia không chỉ nằm ở vấn đề đẹp hay không, nhưng cô vẫn chọn nói những gì mẹ chồng thích nghe: "Thật ra chất liệu của những món đồ hiệu đó cũng không có gì quá đặc biệt, dẫu sao là hiệu ứng thương hiệu. Hơn nữa người làm thiết kế trên thế giới này nhiều vô kể, những tác phẩm vừa được các nhà thiết kế nổi tiếng thiết kế ra, bị làm nhái lại, rồi gia công một chút, nhìn còn đẹp hơn cả đồ gốc cũng là bình thường."

"Đúng thế, mẹ chả coi trọng mấy cô tiểu thư phu nhân suốt ngày thích khoe khoang túi hiệu, toàn thân toàn đồ xa xỉ, ra ngoài còn mặc quần áo mấy chục ngàn. Thế nên, họ gọi mẹ đi tụ tập gì đó mẹ đều lười đi, bị lừa tiền rồi vẫn cười hớn hở, không phải bị bệnh thì là gì?"

"Vâng, mẹ nói đúng ạ..." Lâm Nhược Khê cười nhẹ đáp, trong lòng thì hơi thấy tủi thân, chẳng lẽ mình lại là một trong những người phụ nữ chỉ dùng đồ xa xỉ đó sao...

Nhưng đó đâu phải vì để khoe khoang, chỉ là những thứ đó đối với cô thật sự không đắt, toàn là lấy ngay tại bách hóa của mình để dùng!

Dường như vì rất ít khi có cơ hội đi dạo phố cùng nhau, lại còn ở nơi dành cho những người dân thường dạo chơi này, cảm nhận bầu không khí dòng người tấp nập, hai người phụ nữ rất tận hưởng.

Tiếc là tiết thu đông, ban ngày phương Bắc ngắn, dạo chơi suốt gần ba tiếng đồng hồ, trời Yên Kinh đã dần tối mịt.

Thấy thời gian đã muộn, hai người phụ nữ vẫn chưa thỏa mãn mới đi đến quầy bánh trung thu ở cửa siêu thị.

Nhìn những hộp bánh trung thu được đóng gói đủ kiểu sang trọng, hoa lệ, chất liệu tinh mỹ, Quách Tuyết Hoa đương nhiên lắc đầu.

"Mấy cái hộp này lãng phí quá, số tiền tiết kiệm được thà mang đi làm bánh trung thu chất lượng hơn còn hơn, gói chặt chẽ thế này, chẳng biết bánh bên trong ra sao nữa".

Lâm Nhược Khê chỉ vào đống bánh trung thu bán lẻ bên cạnh, nói: "Mẹ, mua loại đó đi, loại bánh đó con từng mua rồi, ăn khá ngon, không ngấy lắm."

"Con từng mua rồi á?" Quách Tuyết Hoa sững người, rồi chợt hiểu ra: "Là mua cho đám trẻ ở cô nhi viện đúng không?"

Lâm Nhược Khê gật đầu: "Trước kia năm nào cũng gửi qua, năm nay ở Yên Kinh, lại không kịp rồi."

Quách Tuyết Hoa hài lòng cười nói: "Đã bảo mẹ chồng nàng dâu cũng là duyên phận kiếp trước mà. Mẹ mở cô nhi viện, con đi làm công tác tình nguyện, đây không phải duyên phận thì là gì?"

Mặt Lâm Nhược Khê đỏ lên, không biết nói gì, kéo Quách Tuyết Hoa cùng chọn vài loại bánh trung thu bao bì đơn giản nhưng hương vị đa dạng, trong lòng cũng thấy ngọt ngào.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1007
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.