Người Vợ Tổng Giám Đốc Xinh Đẹp Của Tôi

Lượt đọc: 6915 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1044
"Ngồi ngay ngắn đến đêm khuya"

❊ ❊ ❊

Sau bữa tối, Dương Thần lon ton chạy đến nhà họ Đường.

Trước đó sau chuyện Nghiêm Bất Vấn, cả nhà họ Đường đã sợ Dương Thần như sợ cọp, đương nhiên là cung kính cười đón tiếp vô cùng ân cần.

Tuy Đường Triết Sâm đã qua đời, nhưng nhà họ Đường dù sao cũng là gia tộc giàu có nhất trong bốn đại gia tộc, tài sản thương mại trải khắp toàn cầu, chỉ đơn thuần mất đi một lão nhân trên phương diện chính trị, ảnh hưởng không quá rõ rệt.

Đường Hoàng và Đường Uyển trong vấn đề người thừa kế gia chủ nhà họ Đường, đã khiến thế giới bên ngoài vô cùng kinh ngạc vì sự hòa bình đến khó tin.

Đường Uyển chủ động nhường vị trí gia chủ nhà họ Đường cho Đường Hoàng, còn Đường Hoàng cũng không mảy may đụng chạm vào Tập đoàn Phong Lâm của Đường Uyển ở phương Nam, hai người vẫn như thường lệ, mỗi người chiếm một nửa giang sơn.

Phải nói rằng, thay đổi này phần lớn là nhờ vào Dương Thần, chỉ cần Dương Thần đứng về phía Đường Uyển, đương nhiên không ai dám coi thường vị thế của Đường Uyển trong cái nhà này.

Sau khi đuổi khéo đám người làm đang nịnh nọt kia đi, Dương Thần chạy thẳng đến căn biệt thự độc lập mà Đường Uyển đang ở.

Trước khi đến cậu đã liên lạc với Đường Uyển, người phụ nữ này đã đợi sẵn trong phòng.

Vừa vào nhà, đã thấy Đường Uyển mặc chiếc áo ngủ bằng bông rộng rãi, đang khoanh chân ngồi trên sofa, tay cầm máy tính bảng xem gì đó.

Nhìn xuống từ phía góc nghiêng, nơi cổ áo rộng của người phụ nữ, dù có đeo áo lót ren màu tím violet, nhưng vẫn không thể che hết một nửa vòng một tròn trịa. Chiếc cổ trắng ngần không chút tì vết mịn màng như thiếu nữ, vài sợi tóc xanh xõa xuống, điểm xuyết một chút vẻ yêu kiều tú mỹ.

Điều khiến Dương Thần nhìn mà nuốt nước bọt là Đường Uyển lại còn đeo một cặp kính gọng đen to, lối ăn mặc tùy ý này khiến người đàn bà quyến rũ thêm phần tri thức, cực kỳ gợi cảm.

"Đến rồi à," Đường Uyển nghe tiếng mở cửa, ngẩng đầu lên, cười nhẹ một tiếng.

"Sao em còn đeo kính thế?" Dương Thần thầm nghĩ, không lẽ cố tình quyến rũ mình đấy chứ!

"À, kính không độ thôi, đeo thế này dễ tập trung hơn," Đường Uyển tiện tay tháo kính, đặt máy tính bảng sang một bên, đứng dậy tựa vào lưng ghế sofa, nghiêng đầu cười hỏi: "Lâm Nhược Khê không đi cùng anh à?"

Dương Thần ngẩn người: "Sao lại hỏi vậy, Nhược Khê đương nhiên sẽ không đến."

"Ồ... em cứ tưởng cô ấy sợ chúng ta làm gì đó nên đi theo chứ."

Dương Thần cạn lời, cười khổ nói: "Đâu có phóng đại đến thế, chỉ là em cứ thích đùa với cô ấy, nên Nhược Khê mới đặc biệt có địch ý với em thôi."

"Em không đùa đâu, nếu em trẻ hơn mười tuổi, em chắc chắn sẽ khiến hai người ly hôn, không thèm làm tình nhân đâu," Đường Uyển nhe răng nói.

Dương Thần bước tới, hai tay vòng qua eo mềm mại của người phụ nữ, nhấc bổng một cách nhẹ nhàng rồi vác cả thân người Đường Uyển lên vai!

"Á! Anh làm gì thế! Chẳng phải nói là chỉ điểm em tu luyện sao?!" Đường Uyển đỏ bừng khuôn mặt xinh đẹp.

Bàn tay to của Dương Thần đánh một cái vào vòng ba đầy đặn của người phụ nữ, khiến cho nơi đó khẽ rung rinh.

"Ai bảo em ăn nói lung tung, đằng nào thời gian còn sớm, lên giường phạt em một tiếng rồi hãy tu luyện cũng chưa muộn..."

Nói đoạn, bước sải dài đi lên lầu...

Suốt hơn một tiếng đồng hồ, trên chiếc giường lớn trong phòng ngủ của Đường Uyển, là một trận mây mưa cuồng nhiệt.

Sau khi khiến Đường Uyển bị va chạm tới mức gần như tan chảy thành một bãi bùn xuân mềm nhũn, nằm bẹp trên giường thở hổn hển, Dương Thần mới đắc ý vỗ vỗ vào mông đầy đặn của người phụ nữ: "Không được lười biếng, dậy ngồi nghiêm túc mà tu luyện đi."

Mặc kệ tiếng nũng nịu của người phụ nữ, Dương Thần lấy chai Bồ Đề Đan từ trong nhẫn Giới Tử Tu Di ra, lấy một viên đặt bên khuôn miệng thơm của Đường Uyển.

Đường Uyển đối với thứ này đương nhiên cảm thấy mới lạ, nghịch ngợm dùng chiếc mũi xinh xắn ngửi ngửi, ngước mắt nói: "Mùi thảo dược."

Dương Thần cười cứng đờ: "Mấy linh đan này phần lớn là các loại dược liệu trộn lẫn với nhau mà luyện thành, chẳng lẽ còn mùi bơ à?"

Đường Uyển lần này cũng ngoan ngoãn ngồi dậy, khoanh chân ngồi xuống, uống Bồ Đề Đan.

Đã kiên trì tập luyện và tu luyện công pháp Dương Thần đưa cho được một thời gian, thể chất của Đường Uyển cũng khác xưa rất nhiều, trong đan điền đã có một chút nội lực, nhưng vẫn còn khá mỏng manh, chưa thể tính là chân khí.

Linh đan như Bồ Đề Đan, tuy là hạ phẩm, nhưng đối với người tu luyện còn chưa đến Tiên Thiên mà nói, chẳng khác nào "thập toàn đại bổ dược"!

Dương Thần cũng lo lắng linh khí mạnh mẽ như vậy sẽ gây xung kích quá độ đối với người phụ nữ có nền tảng không đủ vững chắc như Đường Uyển, nên mới phải đích thân trông chừng hộ pháp.

Mười mấy phút sau khi Đường Uyển dùng Bồ Đề Đan, quả nhiên kinh mạch trong cơ thể bắt đầu hơi sưng lên.

Linh khí dồi dào chưa từng có chạy loạn trong kinh mạch, giống như vô số chiếc kim nhỏ đâm chích không ngừng, khiến Đường Uyển không khỏi nhíu đôi lông mày thanh tú.

"Tập trung tinh thần, vận chuyển công pháp anh dạy em, theo huyệt vị dẫn dắt vào đan điền," Dương Thần ở bên cạnh cũng khá căng thẳng chỉ điểm.

So với Tường Vi, Đường Uyển vất vả hơn nhiều, nếu trụ được thì đương nhiên là tăng tiến vượt bậc, nếu xảy ra vấn đề thì ít nhất cũng là trọng thương nội tạng!

Cùng với linh khí càng lúc càng phát tán nhiều, da thịt Đường Uyển hơi nóng lên và ửng đỏ, Dương Thần biết đó là mao mạch bắt đầu bị căng rách.

Chẳng còn cách nào khác, Dương Thần đành dẫn một luồng Thiên Địa Chi Lực vào trong cơ thể Đường Uyển để chữa trị và bảo vệ, dù việc này không có lợi cho quá trình tự tu luyện của Đường Uyển, nhưng vẫn tốt hơn là bị thương.

Thực ra, nếu không phải thời gian quá gấp rút, cần để các cô gái nhanh chóng nâng cao khả năng tự bảo vệ, Dương Thần cũng sẽ không cho Đường Uyển và mấy cô nàng dùng đan dược vào lúc này, ít nhất cũng phải sau một năm mới bảo đảm hơn.

May mắn là ý chí của Đường Uyển vô cùng kiên cường, đối với bản thân cũng khá tàn nhẫn, cố cắn răng kiên trì vận chuyển công pháp, sau hơn nửa canh giờ, cuối cùng cũng bắt đầu vận hành ổn định trong Tiểu Chu Thiên.

Dương Thần cũng thở phào nhẹ nhõm, theo tốc độ hấp thụ linh khí chuyển hóa thành chân khí này, viên đan dược này còn cần khoảng ba tiếng nữa mới hấp thụ xong, đến lúc đó, Đường Uyển hẳn là có thể chạm tới giai đoạn cuối của Hậu Thiên.

Tốc độ này coi như là nhảy vọt, nhưng cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên, dù sao đây cũng là đan dược dùng cho tu sĩ thời kỳ Tiên Thiên và Hóa Thần, người mới học Hậu Thiên có nền tảng không vững như Đường Uyển, nếu không có Dương Thần hộ pháp và công pháp Dương Thần đưa cho, tuyệt đối không thể chịu nổi.

Quan trọng hơn là, võ giả thế tục bình thường cũng chẳng ai có cơ hội lấy được đan dược trong Hồng Mông.

Vì việc này, Dương Thần càng thêm kiên định với suy nghĩ tìm kiếm nguyên liệu luyện đan theo lời Yến Tam Nương, đương nhiên bản thân cũng phải nhanh chóng lĩnh ngộ Tam Muội Chân Hỏa, rồi tìm một đỉnh lò luyện đan mới được.

Thấy Đường Uyển đã không còn vấn đề gì, Dương Thần cũng không ở lại lâu, dịu dàng nói lời từ biệt bên tai người phụ nữ rồi mặc quần áo rời khỏi nhà họ Đường.

Đường Uyển tuy biết Dương Thần phải đi, nhưng cũng không rảnh để ý đến nữa, cô đã đắm chìm vào cảm giác không ngừng hấp thụ linh khí để nuôi dưỡng kinh mạch toàn thân.

Dường như toàn bộ thân tâm đều đang trải qua một cuộc lột xác, như kiểu bóc tách lớp vỏ cũ kỹ, để lộ ra cành lá non nớt, mọi thứ bên ngoài đều cảm nhận được càng lúc càng rõ nét...

Bên kia, Dương Thần rất nhanh đã lái xe đến nhà họ Thái.

Nhà họ Thái nằm trong khu quân đội nên có vẻ vắng lặng hơn nhiều, Dương Thần lái chiếc xe của nhà họ Dương, treo biển quân đội nên không cần phải chịu sự kiểm tra tốn thời gian.

Vừa mới đỗ xe, định đi về phía cổng lớn thì bóng dáng Thái Ngưng vừa hay bước ra.

Dương Thần hơi ngẩn ra: "Ngưng Nhi, em vẫn luôn chờ anh à?"

Thái Ngưng làm động tác im lặng, vẫy vẫy tay với Dương Thần: "Đi theo em, chúng ta đi cửa sau."

Dương Thần thắc mắc: "Sao thế, sao phải đi cửa sau?"

Sau khi Thái Ngưng cẩn thận đóng cửa lại, nói: "Đi cửa trước mà bị mẹ em nhìn thấy thì bà ấy chắc chắn lại kéo anh nói đủ thứ chuyện, vừa nãy mẹ còn bảo mai là Tết Trung Thu, muốn để bố đưa em đến nhà họ Dương các anh ăn tết cùng đấy."

Dương Thần nét mặt lúng túng, Khương San đúng là bà mẹ vợ hờ biết làm ra những chuyện như vậy, bà ấy muốn đến thì mình cũng không tiện ngăn cản, nhưng nếu vậy thì một ngày Tết Trung Thu tốt đẹp chắc chắn lại chẳng được yên ổn.

Cảm thán một chút, Dương Thần bước tới nắm lấy bàn tay mảnh dẻ mát lạnh của Thái Ngưng, cười nói: "Vẫn là em suy nghĩ chu đáo, cảm ơn em."

Người phụ nữ này luôn tâm tư tinh tế, khác biệt không nhỏ với cô em gái kia.

Dương Thần không cần nghĩ cũng biết, Thái Ngưng vì không muốn gây phiền phức cho mình nên đã luôn ở trong chờ đợi mình đến, không một tiếng động, người phụ nữ này luôn làm những chuyện khiến người ta thấy ấm lòng.

"Vâng," Thái Ngưng đối với sự đụng chạm và lời thủ thỉ này vẫn còn rất thẹn thùng, khuôn mặt xinh đẹp đỏ lên, nhưng cũng không biết nên nói gì, mím đôi môi đỏ mọng, quay người bước đi.

Theo Thái Ngưng đi vòng qua sân, từ cửa sau bước vào khuê phòng của cô.

Dương Thần hít một hơi hương thơm dịu nhẹ trong phòng, buột miệng nói: "Ngưng Nhi, em đạt đến cảnh giới Tiên Thiên rồi nhỉ."

Việc này thực ra chẳng có ý gì khác, Dương Thần đã nhìn ra từ cái ngày đại chiến với Nghiêm Bất Vấn, nhưng lời này lọt vào tai Thái Ngưng lại mang hoàn toàn một tầng ý nghĩa khác.

Trên khuôn mặt thanh tú của Thái Ngưng lập tức nhuốm một tầng đỏ rực như ráng chiều, đầu gần như dán vào ngực, nói một câu khiến Dương Thần chết lặng.

"Anh... anh muốn ngay bây giờ ạ?"

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1007
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 18 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.