"Đồ ngốc, em cũng thật chậm hiểu quá đấy. Nếu anh không muốn để ý, không muốn liên lạc với em, thì việc gì phải lặn lội chạy đến nhà thăm em làm gì? Em có biết lúc thấy em lạnh nhạt như vậy, anh đau lòng biết bao nhiêu không..."
Dương Thần lúc này cũng đã hiểu, tại sao ánh mắt Ân Tĩnh nhìn mình lại kỳ lạ như vậy.
Trinh Tú lúc này nghĩ lại cũng thấy mình quá chậm chạp, nhưng ngay sau đó, cô ngẩng đầu lên, có chút vui mừng nói: "Anh Dương, có phải vì em lạnh nhạt với anh nên anh mới đau lòng không?"
Dương Thần lắc đầu: "Không phải, em lạnh nhạt hay nhiệt tình với anh đều được cả. Anh chỉ không muốn thấy em không vui, anh hy vọng em sống thật hạnh phúc."
Trinh Tú hơi thất vọng, nhưng vẫn cười gật đầu, dường như cô Trinh Tú hoạt bát xinh đẹp lúc trước đã quay trở lại.
"Anh Dương, may mà anh đến, xem ra ông trời muốn giúp em", Trinh Tú đột nhiên nói.
"Hửm? Sao vậy?"
Trinh Tú chu môi nói: "Em không muốn kết hôn với Kim Trập, nhưng ông ngoại nói việc Phật Tâm Xá Lợi khai quang là điềm lành hiếm có, nhất định phải tranh thủ tổ chức đám cưới vào ngày kia."
Dương Thần cười khẩy: "Vừa rồi có người còn mở miệng ngậm miệng gọi 'vị hôn phu' cơ mà, sao giờ lại không muốn kết hôn nữa rồi?"
"Anh... em..." Trinh Tú xấu hổ cúi đầu: "Là em giận anh, đầu óc em bị chập mạch thôi."
Dương Thần thở dài, xoa xoa khuôn mặt Trinh Tú: "Đừng ngốc nữa, kết hôn là chuyện hệ trọng, anh chỉ là người ngoài, không thể can thiệp cưỡng ép được."
"Tại sao không được!? Chẳng phải anh từng cướp chị An Tâm từ Nhật Bản về Trung Hải sao? Em không muốn ở lại đây nữa, nửa năm nay, cuộc sống của em ngoài việc học hành thì chỉ là xã giao, đây hoàn toàn không phải cuộc sống em muốn... Không ai nói chuyện tâm tình với em, không ai quan tâm em thích gì... Giờ đây, em biết ông ngoại lừa em, ngay cả chị Ân Tĩnh cũng lừa em! Em không muốn sống cùng bọn họ nữa, em muốn về Trung Hải!" Trinh Tú bực bội nói.
"Nói bậy bạ gì thế, An Tâm khác, anh và An Tâm có quan hệ và tình cảm từ trước, cô ấy là người phụ nữ của anh, đương nhiên không thể gả cho người khác. Còn anh coi em như em gái mình, hoàn toàn khác biệt."
"Ông ngoại em là vì muốn tốt cho em, muốn em yên tâm ở lại đây kế thừa gia nghiệp lớn như vậy, chắc chắn ông ấy đã dốc rất nhiều tâm huyết vào em. Hiện tại theo anh thấy, ông ấy không hề muốn làm hại em, mà Kim Trập là một người đàn ông khá tốt, dù em không thích cậu ta, thì tình cảm vẫn có thể vun đắp dần dần", Dương Thần khuyên nhủ.
"Em không nghe, em không nghe!!" Trinh Tú sốt sắng hét lên: "Anh Dương không phải nói muốn thấy em vui vẻ sao!? Em mà cưới Kim Trập thì cả đời này cũng không vui nổi đâu!"
Dương Thần vẻ mặt cay đắng, mình sao có thể không đoán ra tâm tư của Trinh Tú, cô có tình cảm với mình cũng chẳng phải ngày một ngày hai, nhưng Dương Thần không muốn để hạt giống này nảy mầm kết trái.
Trinh Tú nên có cuộc đời riêng của cô ấy, nhân lúc cô vẫn còn đang trong độ tuổi thanh xuân rực rỡ, cô vốn dĩ là một thiên chi kiêu nữ có thể đứng ngoài vòng xoáy máu me tanh tưởi này.
Bên cạnh mình đã có không ít người phụ nữ cần được chăm sóc, quan tâm, yêu thương, bản thân anh đã mang trên vai trách nhiệm quá nặng nề.
Trinh Tú xứng đáng nhận được một tình yêu trọn vẹn, có một người đàn ông yêu thương cô hết mực để trải qua một cuộc đời bình thường và an nhàn, chứ không phải đối mặt với đủ loại nguy hiểm sau khi đi theo mình.
Dương Thần không cho rằng Kim Trập là người chồng hoàn hảo, nhưng ít nhất nhìn hiện tại thì Kim Trập là một quân tử chính trực, bao năm nay luôn ở bên cạnh Phác Xuyên, Phác Xuyên chắc chắn hiểu rõ điều này. Cậu ta là một người đàn ông có trách nhiệm, từ phản ứng khi Phác Xuyên gặp nguy cấp lần trước là có thể thấy rõ, trung thành, trách nhiệm.
"Từ Trinh Tú, về chuyện này, anh đồng ý với lựa chọn của ông ngoại em, đừng làm loạn nữa, đợi đến khi em thực sự trưởng thành, em sẽ hiểu tấm lòng của người lớn thôi", Dương Thần nghiêm nghị nói.
Sắc mặt Trinh Tú thoáng chốc tái nhợt, trong mắt lộ ra từng tia oán hận và thất vọng.
"Anh Dương... sao anh có thể đối xử với em như vậy... em... em hận anh!!"
Trinh Tú hét lên khóc lóc, xoay người chạy thẳng ra ngoài.
Dương Thần thở dài một hơi thật dài, trong lòng cũng không dễ chịu gì, tuy đã giải tỏa hiểu lầm, nhưng có vẻ Trinh Tú lại giận mình rồi.
Nhưng Dương Thần không cảm thấy nhận định của mình sai, anh không còn là thiếu niên khinh cuồng của ngày xưa, không thể vì con gái thích mình mà hứa hẹn những lời sáo rỗng.
Khi quay lại nhà hàng, mọi người đã dùng bữa xong, cảnh Trinh Tú vừa khóc vừa chạy lên lầu, hiển nhiên mọi người đều đã thấy.
Dương Thần cũng không muốn ở lại lâu, gật đầu ra hiệu với Giản rồi nói: "Chủ tịch Phác, chúng tôi đi đây, đám cưới sẽ diễn ra đúng kế hoạch."
Phác Xuyên khá hài lòng, đứng dậy đích thân tiễn khách, luật sư Kim cùng Kim Trập đương nhiên cũng đi theo.
Ra đến cửa, Phác Xuyên nắm lấy tay Dương Thần, siết chặt đầy trịnh trọng.
"Anh Dương, tôi cho rằng một người phụ nữ có tài hoa tuyệt đỉnh như bác sĩ Giản, sẽ không thích một người đàn ông tầm thường đâu, anh quả nhiên có đại trí tuệ, tôi phải cảm ơn sự lựa chọn của anh..."
Những lời Phác Xuyên nói có chút ẩn ý, nhưng nội dung bao hàm lại không ít: Một là, ông ta sớm nhìn ra quan hệ giữa Dương Thần và Giản, hai là, ông ta cũng biết Dương Thần đã phát hiện ra việc mình làm với Trinh Tú, thêm nữa, Phác Xuyên cũng đoán được Dương Thần đã nói gì với Trinh Tú.
Dương Thần thực ra chẳng có thiện cảm mấy với lão già này, nghiêm mặt nói: "Chủ tịch Phác, cho phép tôi nói thẳng, dù tôi là người ngoài, nhưng tôi không hy vọng Trinh Tú sống những ngày tháng sắp tới trong nhà này một cách không vui vẻ. Ngay cả sau khi Trinh Tú kết hôn, tôi vẫn sẽ quan tâm cô ấy, đừng để cô ấy chịu tổn thương... nếu không, tôi không đảm bảo mình sẽ làm ra chuyện gì đâu."
Lời này đã mang ý đe dọa, khiến Phác Xuyên với tư cách là người bề trên khẽ thay đổi sắc mặt.
"Cháu gái ruột của tôi, đương nhiên tôi sẽ dốc toàn lực chăm sóc tốt", Phác Xuyên cũng không muốn nói nhiều, làm động tác "mời", tiễn khách.
Về khách sạn, tất nhiên không cần gọi taxi nữa, Phác Xuyên cử một chiếc xe Mercedes đưa Dương Thần và Giản về khách sạn Hilton.
Vừa về đến khách sạn, bước vào sảnh, từ phía đối diện và phía sau, đột nhiên ùa ra hai đội cảnh sát Hàn Quốc, vây kín lấy Dương Thần và Giản.
Dương Thần bực bội nhìn Giản rồi cùng bật cười, việc cảnh sát theo dõi từ chiều đến giờ, vậy mà chưa hề buông lỏng, lần này còn định bắt người luôn.
Hoàng Tú Nghiên trong bộ cảnh phục phẳng phiu bước ra từ hai đội cảnh sát, ánh mắt đầy soi xét dừng lại trên người Dương Thần một lúc.
"Anh Dương Thần, tôi là Hoàng Tú Nghiên, cảnh chính thuộc bộ phận an ninh bảo vệ của Sở cảnh sát Seoul. Hiện tại tôi nghi ngờ anh liên quan đến một tổ chức khủng bố, bây giờ bắt giữ anh với tư cách là nghi phạm, xin anh phối hợp với công tác của cảnh sát chúng tôi."
Dương Thần dở khóc dở cười: "Cảnh quan, tư liệu xuất nhập cảnh của tôi đều có cả mà, cô chắc là đã kiểm tra hồ sơ của tôi rồi chứ?"
Hoàng Tú Nghiên cười khẩy: "Chúng tôi đã yêu cầu cảnh sát Hoa Hạ cung cấp hồ sơ của anh để xem xét, nhưng hồ sơ họ đưa ra lại đầy sơ hở. Một người ba năm trước còn là tiểu thương ở Hoa Hạ như anh, tại sao lại tốt nghiệp Đại học Harvard của Mỹ? Hơn nữa, anh còn dính líu đến nhà họ Phác của Tập đoàn Tinh Nguyệt. Chúng tôi có lý do để nghi ngờ anh là một đặc vụ nằm vùng có trình độ cao. Tiếp cận các tầng lớp quyền quý, tâm địa khó lường."
Dương Thần hơi sững sờ, việc này mà cũng nghĩ ra được á!? Đặc vụ!?
Việc Hoa Hạ không chịu cung cấp hồ sơ thật là điều tất yếu, hồ sơ chi tiết của mình, không phải cảnh sát quèn có thể nắm giữ, phải thông qua phê duyệt của Bộ An ninh mới được, Hoàng Tú Nghiên tất nhiên không thể tra ra.
Còn mấy mối quan hệ nội bộ với nhà họ Phác, Hoàng Tú Nghiên chắc chắn không thể tra rõ trong một sớm một chiều, thế là phán đoán sai lầm.
Đúng lúc Dương Thần đang hơi đau đầu, Trương Như không biết từ đâu chạy tới trong vòng vây của cảnh sát, kéo lấy cánh tay Giản.
"Cô ơi, người đàn ông này rất nguy hiểm, đội trưởng Hoàng nói hồ sơ của anh ta đầy nghi vấn, cô tốt nhất nên rời xa anh ta đi, anh ta chắc chắn có mục đích mới tiếp cận cô!"
Trong khi nói, Trương Như còn vô cùng cảnh giác nhìn chằm chằm Dương Thần, sợ nghi phạm đột nhiên làm càn.
Giản mím chặt môi, cố nhịn không cười phá lên, giữ lại chút chừng mực, tinh nghịch nháy mắt với Dương Thần, ý rất rõ ràng, cô thấy chuyện này rất thú vị, muốn xem kịch hay.
Dương Thần hoàn toàn cạn lời với Trương Như này, nếu không phải mụ ta còn được coi là người phụ nữ của Khương Tiểu Bạch, anh đã muốn lấy điện thoại ra ném bà ta rồi, lúc này đành nói với Hoàng Tú Nghiên: "Đội trưởng Hoàng, không phiền nếu tôi gọi một cuộc điện thoại chứ? Tôi có thể chứng minh mình trong sạch."
Hoàng Tú Nghiên khoanh tay trước ngực, kiêu ngạo nói: "Tất nhiên là được, nhưng mọi lời anh nói đều sẽ trở thành lời khai trước tòa."
Dương Thần thở dài, trực tiếp gọi cho Lý Độn, bảo cậu ta liên lạc với Cơ quan Tình báo Quốc gia Hàn Quốc, chỉ có họ mới có thể vượt cấp xử lý tình huống dở khóc dở cười này.