Trung Hải, hộp đêm VENCICLUB. Dù đã hơn hai giờ sáng, nhưng lượng khách ra vào khiến tụ điểm giải trí phức tạp nằm ở khu thương mại trung tâm này vô cùng ồn ào.
Dò theo phòng karaoke mà Lưu Minh Ngọc đã nói, dọc đường đi trong hành lang, đâu đâu cũng là những tiếng gào thét ca hát chói tai.
Dương Thần có chút cảm thán, xem ra mọi người trong thành phố đều chịu áp lực khá lớn, đây đâu phải là hát, rõ ràng là đang làm khổ cổ họng mình, hình như cũng chỉ có hạng người nay làm mai nghỉ như mình mới cảm thấy đi làm là một sự đổi gió trong cuộc sống.
Đến ngoài phòng bao, Dương Thần trực tiếp đẩy cửa.
Một mùi thuốc lá trộn lẫn với hơi rượu nồng nặc bốc ra từ trong phòng.
Dương Thần cau mày, cái này còn tệ hơn cả không khí ở mấy quán rượu ngầm tại châu Âu mà mình từng lăn lộn.
Ti vi màn hình plasma lớn gắn tường trong phòng đang phát một bản MV sôi động, sát mép không gian rộng rãi là bộ ghế sofa màu đỏ rượu.
Trên ghế, bảy tám người nam nữ lúc này đang cùng nhìn về phía cửa.
Dương Thần liếc mắt một cái đã nhìn thấy Lưu Minh Ngọc bị hai người phụ nữ kẹp ở giữa, bên cạnh cô là cô bạn đại học thân thiết từng gặp mặt Triệu Hải Lệ, người còn lại thì không quen.
Lưu Minh Ngọc vẫn mặc bộ váy liền thân màu xanh xám đơn giản thắt eo trễ vai lúc đi xem ca nhạc buổi tối, hai cánh tay trắng ngần thon dài làm nổi bật lên cặp tuyết lê kiêu hãnh, trên chiếc cổ trắng ngần đeo một sợi dây chuyền bạch kim nạm kim cương vụn, lấp lánh tỏa sáng.
Lúc gọi điện thoại, rõ ràng Lưu Minh Ngọc nói năng mơ hồ như sắp say đến nơi, vậy mà nhìn vẻ mặt trắng hồng, tươi tỉnh thế này, đâu giống người sắp say.
Lưu Minh Ngọc nhìn thấy Dương Thần vào, trên mặt lộ ra một chút tinh quái, ngọt ngào cười nói: "Cưng ơi, cuối cùng anh cũng đến đón em rồi."
Dương Thần gãi gãi trán, theo phép lịch sự vẫy tay chào nhóm bạn của Lưu Minh Ngọc, cười khổ nói: "Chẳng phải em nói là say rồi sao?"
"Anh đến là tỉnh ngay ấy mà", Lưu Minh Ngọc chớp mắt nói.
Dương Thần hết cách, rõ ràng là người phụ nữ này đang giở chút tâm cơ nhỏ, chẳng qua cũng chỉ là muốn xem mình để tâm đến cô ấy bao nhiêu mà thôi.
"Vậy chúng ta về nhé?"
Lưu Minh Ngọc gật gật đầu, đặt ly rượu xuống, nói: "Chờ chút đã".
Vừa nói, người phụ nữ vừa dang hai tay ra, nói với mấy người bạn đại học bên cạnh: "Đưa đây."
Những người còn lại, bao gồm cả Triệu Hải Lệ, đều không tình nguyện lấy ví ra, mỗi người lấy ra một xấp tiền mặt trăm tệ đưa cho Lưu Minh Ngọc.
Dương Thần hơi ngẩn người, tình huống gì đây? Thu tiền bảo kê à? Học theo Lưu Thanh Sơn sao?
"Hải Lệ, cậu nói quá rồi, bạn trai Minh Ngọc rõ ràng tính tình siêu tốt mà", một cô bạn học ủ rũ nói.
Triệu Hải Lệ ngượng ngùng nhìn Dương Thần, có chút mơ hồ lầm bầm: "Lần trước anh ta thực sự rất hung dữ mà..."
Mấy người còn lại cũng lẩm bẩm, bày tỏ sự bất mãn với Triệu Hải Lệ.
Thu được cả một xấp tiền dày, Lưu Minh Ngọc mới đắc ý vẩy vẩy, sau khi cất vào ví của mình, cô tung tăng chạy đến bên cạnh Dương Thần.
Khoác lấy cánh tay Dương Thần, người phụ nữ hào hứng nói: "Ông xã, chúng ta đi ăn khuya thôi, anh nhìn xem em vừa kiếm được một khoản lớn này!"
Dương Thần khẽ nhíu mày, từ những lời nói của những người đó, đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra. Anh lặng lẽ gật đầu, rồi vẫy tay chào tạm biệt đám bạn đại học trong phòng bao, đưa Lưu Minh Ngọc rời khỏi phòng.
Suốt dọc đường đi ra ngoài hộp đêm, Dương Thần cũng không nói một lời. Đến bãi đỗ xe, Dương Thần gỡ tay Lưu Minh Ngọc đang khoác tay mình ra.
Lưu Minh Ngọc đang cảm thấy hơi thắc mắc, không hiểu sao người đàn ông chẳng nói chẳng rằng, bị tách ra trực tiếp như vậy, gương mặt xinh đẹp đỏ bừng không khỏi ngỡ ngàng.
"Ông xã... anh làm sao vậy..."
Vì uống khá nhiều rượu, Lưu Minh Ngọc lúc này giống như một quả đào chín mọng, toàn thân đều tỏa ra nội tiết tố đậm đặc của người phụ nữ trưởng thành.
Dọc đường đi ra, những người đàn ông đi ngang qua gần như không kìm được mà phải liếc nhìn thêm vài cái, rồi nhìn Dương Thần bằng ánh mắt ghen tị.
Thế nhưng vào giây phút này, Dương Thần lại không hề có tâm trạng cảm nhận cơ thể đầy đặn quyến rũ của người phụ nữ mình từng yêu thích.
"Nếu em không say thì tự lái xe về đi, đằng nào cũng chẳng cần để ý cảnh sát, anh đi trước đây", Dương Thần liếc nhìn người phụ nữ một cách phức tạp rồi xoay người định rời đi.
Trong đôi mắt sáng long lanh của Lưu Minh Ngọc thoáng qua một chút ngạc nhiên, rồi gương mặt xinh đẹp hình hạt dưa đầy vẻ thẹn quá hóa giận.
Cô rảo bước đi tới trước mặt Dương Thần, chặn đường anh, Lưu Minh Ngọc cắn môi dưới, chất vấn: "Dương Thần! Anh đang giận dỗi với em đấy à!? Em làm sai cái gì mà anh phải chê bai em như vậy!? Nếu em để anh đến đón mà anh không tình nguyện đến thế, vậy thì anh còn đến làm gì!? Hơn nữa, chẳng phải anh là người gọi điện cho em trước sao!?"
Dương Thần hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh nhất có thể nói: "Nếu em rất quan tâm, rất lo lắng cho một người, đạp chân ga hết cỡ chạy đến đón người ta về nhà, nhưng lại phát hiện ra, cô ấy căn bản chẳng say, chỉ là giả say để thử lòng em. Như thế thì thôi đi, những lời này vậy mà lại là đang đánh cược với những người xung quanh, cá cược xem người đàn ông này có vì bị lừa mà nổi giận hay không. Hơn nữa còn là công khai trước mặt mọi người, lấy ra một khoản tiền lớn... Em có thấy, chuyện này đối với người đàn ông này, thực sự là chuyện nhỏ không?"
Lưu Minh Ngọc há cái miệng nhỏ đầy ngơ ngác, im lặng hẳn đi.
Dương Thần trầm giọng nói: "Em tụ tập với bạn bè giữa đêm khuya, uống rượu đến rạng sáng, bảo anh đến đón, anh có thể chấp nhận. Nếu em say, anh cũng có thể thông cảm, dù sao công việc cũng khiến em thường ngày chắc chắn không ít lần phải uống rượu.
Em lừa anh, anh cũng có thể thông cảm, dù sao cũng chẳng phải chuyện gì to tát, có lẽ em chỉ muốn xem anh có đủ quan tâm đến em hay không.
Thế nhưng, em lại đem sự chân thành, sự bao dung của anh dành cho em, mang ra làm vật cá cược để đánh bạc với đám bạn của em?
Vậy anh là cái gì? Chú hề để các người mang ra đánh bạc xem kịch? Làm trò xiếc? Hay là giống như một con chó, nhìn xem ném ra cái đĩa, liệu có thể ngoạm lấy bắt được hay không, để rồi lấy đó mà cá cược?"
Càng nói về sau, giọng của Dương Thần càng thêm nặng nề.
Trong ánh mắt của Lưu Minh Ngọc lộ ra vẻ hối hận và tự trách, cô xấu hổ cúi đầu, co người lại, cắn môi dưới.
Dương Thần thở hắt ra một hơi, rồi vòng qua người phụ nữ, đi thẳng về hướng đỗ xe.
Lưu Minh Ngọc sững người, vội vàng đuổi theo, ôm lấy thắt lưng Dương Thần từ phía sau, áp sát vào người anh nói: "Ông xã, anh đừng giận nữa, em biết lỗi rồi... em... em lần sau tuyệt đối không như vậy nữa."
Dương Thần không đáp.
Lưu Minh Ngọc sốt ruột nói: "Họ nói bạn trai em căn bản còn chẳng bao giờ gặp mặt, chắc chắn là chỉ chơi bời thôi, không phải là nghiêm túc, nên trong lòng em thấy không thoải mái mà. Hơn nữa em cũng uống khá nhiều, đầu óc hơi nóng, nên mới cùng họ đặt cược cái này... Anh cũng biết trước đây em đâu có yêu đương gì nhiều, một số chỗ suy nghĩ chưa được chu toàn thôi."
Dương Thần thở dài một tiếng, gỡ tay Lưu Minh Ngọc đang vòng qua thắt lưng mình ra, xoay người lại nói: "Thật sự rất muộn rồi, em về đi. Tâm trạng anh hiện tại không tốt, ngủ một giấc chắc là sẽ ổn thôi."
"Em không chịu!"
Hốc mắt Lưu Minh Ngọc đỏ hoe, đột nhiên giận dữ nói: "Em đã hạ mình xin lỗi anh như vậy rồi! Anh cứ nhất định phải so đo với em như thế sao!?
Em là một người phụ nữ bình thường, lại chẳng phải thánh nhân gì, làm sai một chút thì chẳng lẽ không nên sao!? Đàn ông con trai sao mà hẹp hòi thế hả!? Chỉ vì lòng tự trọng của anh bị tổn thương một chút thôi sao? Chẳng lẽ anh ngay cả chút tâm thái bình thường này cũng không có à!?"
Lần này đến lượt Dương Thần ngơ ngác, không hiểu sao người phụ nữ này lại kích động phẫn nộ như vậy.
"Em biết rồi", Lưu Minh Ngọc nghẹn ngào, nước mắt lưng tròng nói: "Bởi vì em chỉ là một cô tình nhân có cũng được không có cũng chẳng sao, căn bản không xứng để anh phải chịu chút ấm ức nào, cho nên anh mới không thể tha thứ cho em đúng không? Nếu như là Lâm tổng, anh chắc chắn sẽ không khắt khe với cô ấy như vậy!"
Dương Thần nghe xong, đau cả đầu: "Anh khắt khe với em lúc nào, hơn nữa anh..."
"Anh chính là như vậy!"
"..."
"Mỗi lần Lâm tổng chỉ cần không thoải mái trong lòng, anh liền ủ rũ như vậy, còn tốn bao tâm tư để lấy lòng cô ấy, anh dám nói cô ấy không gây ra bất cứ tổn thương nào cho anh sao? Lần chuyện ở Hồng Kông đó, lần chuyện Trường Lâm Truyền Thông đó, còn cả chuyện tài liệu cơ mật bị đánh cắp cách đây không lâu...
Lâm tổng chẳng phải đều giấu mọi người, bao gồm cả anh, anh vì cô ấy mà lo lắng mệt mỏi, đến cuối cùng lại là cô ấy đùa giỡn với tất cả mọi người sao!?
Cô ấy cũng đâu có xem anh là người để tâm sự dốc bầu tâm can đâu? Cô ấy còn là vợ anh đấy, chẳng lẽ anh không thấy cô ấy gây tổn thương cho anh lớn hơn sao? Lúc đó cô ấy có quan tâm đến lòng tự trọng của anh không!?"
Sắc mặt Dương Thần tái mét, nhưng lại không thốt nên lời.
Nếu không phải Lưu Minh Ngọc nhắc nhở, quả thực mình đã không nhận ra vấn đề này, không khỏi cảm thấy trong lòng rối bời.