Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
43. Tái ngộ Sơn Bản Kham Trợ

❊ ❊ ❊

Mấy tên vật kiến của quân Võ Điền cũng chẳng phải kẻ nhát gan, thúc ngựa tiến lại gần trường lũy của Tiểu Bình Thái khoảng bốn, năm mươi mét mới dừng lại.

Khoảng cách này nếu thiết pháo tề xạ hoàn toàn có thể bắn chúng thành cái sàng, cho nên đám vật kiến này cũng không dám tiến lại gần nữa.

Đáng tiếc là dưới tay Tiểu Bình Thái không có lấy một kỵ binh, mấy người cưỡi ngựa đều là đại tướng, cũng không cách nào xua đuổi đám vật kiến đến dòm ngó này. Chỉ có thể mặc cho chúng tùy ý lượn lờ ở cự ly an toàn, nhìn ra tường tận cách bố trí của Tiểu Bình Thái.

Minh Ngũ Lang vốn định bắn một loạt súng để dọa đám vật kiến này bỏ chạy. Nhưng Tiểu Bình Thái không nỡ, bắn một phát súng tốn mấy chục tiền, mà chưa chắc đã giữ được người lại.

Hơn nữa, bắn một loạt súng sẽ làm lộ sớm hỏa lực của Tiểu Bình Thái, Tiểu Bình Thái còn trông chờ vào hai trăm cây thiết pháo để dành cho đám quân Võ Điền ló đầu ra đầu tiên một sự kích thích. Để cho bọn chúng nếm thử cái cảm giác có tiền bắn súng, muốn làm gì thì làm là như thế nào.

Trấn an đám binh sĩ đang có chút xao động, khoảng hơn nửa tiếng sau, cuối cùng cũng có đại quân bộ binh kéo đến. Hàng ngũ vô cùng nghiêm chỉnh, cờ xí rực rỡ, tiếng chiêng trống không dứt bên tai.

Ngoài biểu tượng Võ Điền Lăng bắt mắt và phổ biến nhất, còn có một lá cờ mang họa tiết "Tả hướng Tam Ba văn" vô cùng nổi bật được dựng lên giữa trận.

"Minh Ngũ Lang, có biết Tam Ba văn là của vị nào không?" Tiểu Bình Thái liếc mắt một cái đã nhận ra, đó là một người quen cũ.

"Để ta nghĩ xem, hình như là cờ hiệu của thị đại tướng Sơn Bản Kham Trợ Tình Hạnh nhà Võ Điền."

"Ha ha, đúng đúng! Vị Sơn Bản Kham Trợ này năm xưa với ta còn có một đoạn nhân duyên đây." Tiểu Bình Thái vỗ tay cười lớn, năm xưa lão từng bị Sơn Bản Kham Trợ chơi xỏ một vố đau.

Năm xưa trong trận Cửu Kỳ Hợp Chiến, Tiểu Bình Thái thông qua nguyên lý thay đổi ba trạng thái của nước để cắt đứt mạch nước trong thành Cửu Kỳ ở cửa ngõ phía Bắc Giáp Phỉ, ôm mộng làm quân Võ Điền trong thành chết khát.

Sau khi cắt nước ba ngày vào thành khuyên hàng, lại bị màn kịch xuất thần nhập hóa và ba mươi vò rượu của Sơn Bản Kham Trợ lừa gạt. Hiểu lầm rằng rượu nước trong thành đủ cho quân sĩ uống một tháng, quân trong thành không hề bị thiếu nước.

Cuối cùng nhà Sơn Nội dưới sự hòa giải vũ lực của Kim Xuyên Nghĩa Nguyên đã ký kết hiệp ước tạm thời không đánh, ôm hận rút quân khỏi đất Giáp Phỉ vốn đã khó khăn lắm mới đánh vào được.

Tiểu Bình Thái kể lại màn đấu trí đấu dũng với Sơn Bản Kham Trợ, đặc biệt là đoạn miêu tả vẻ bình thản của Sơn Bản Kham Trợ khi giả vờ thành có ba trăm vò rượu càng thêm sống động, khiến Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang nghe mà ngẩn người.

Hóa ra Tiểu Bình Thái còn từng là bại tướng dưới tay Sơn Bản Kham Trợ, loại bại tướng phải uống nước rửa chân ấy.

"Nói vậy thì, vị Sơn Bản Kham Trợ này không phải nhân vật đơn giản." Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang gật đầu liên tục.

"Tài trí hơn người, dũng lược thâm trầm, quả là một trí tướng khó gặp." Tiểu Bình Thái vẫn khá công nhận tài năng của Sơn Bản Kham Trợ.

"Thắng bại là chuyện thường tình của nhà binh, Đạn Chính không cần phải tự hạ thấp mình. Trận này lộc chết về tay ai còn chưa biết được."

"Ngươi ngược lại thật tiêu sái, ha ha ha ha." Tiểu Bình Thái giả vờ cười mắng một tiếng.

---❊ ❖ ❊---

Hai người đang nói chuyện thì quân Võ Điền cũng dừng hàng ngũ, như sóng phân làm rẽ, hai cánh tản ra, để lộ bổn đội ra ngoài.

Cách hơi xa, Tiểu Bình Thái nhìn không rõ lắm, nhưng vị đại tướng ở giữa đầu đội thiết pháo Đại Thủy Ngưu Giác Lặc Lập Đâu thì nhìn ra rõ ràng. Chiếc mũ trụ phong cách này hiển nhiên không phải loại võ tướng xoàng xĩnh nào cũng dám đội, rất phù hợp với thân phận thị đại tướng tám trăm quán của Sơn Bản Kham Trợ.

Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang thì chạy lên sườn núi, bấm đốt ngón tay tính toán số lượng quân Võ Điền. Vì cờ Võ Điền Tứ Như và cờ Tô Phưởng Thượng Hạ Đại Minh Thần đều chưa đến, nghĩa là quân trước mặt nhiều nhất chỉ là tiên phong, đại quân quân Võ Điền ít nhất còn cách một ngày đường.

"Nhìn đội hình cờ xí thì khoảng ba ngàn năm trăm đến bốn ngàn quân, gấp mười hai lần quân ta." Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang chạy từ trên núi xuống, vừa thở đều nhịp liền nói ngay.

"Cũng chỉ mới gấp mười hai lần thôi mà, so với mười lần cũng chẳng khác biệt mấy. Mười lần với ba lần so ra cũng chẳng có gì khác biệt, có Minh Ngũ Lang ngươi một địch ba, ba lần chẳng qua chỉ là trò đùa thôi, ha ha ha ha."

Binh sĩ xung quanh thì đơn giản hơn, tuy họ không rõ đại quân đối phương có bao nhiêu. Nhưng cờ hiệu và mã tiêu của Võ Điền Tình Tín không đến là điều ai cũng nhìn ra, nếu Võ Điền Tình Tín hung danh hách hách không đến, thì binh sĩ cảm thấy Tử Tiểu Lộ Đạn Chính của chúng ta là danh tướng lẫy lừng Đông Quốc, chắc chắn sẽ nhấn đối phương xuống đất mà ma sát.

Tâm lý lạc quan tạm thời chiếm lấy suy nghĩ của đám binh sĩ, Tiểu Bình Thái cũng thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Sơn Bản Kham Trợ đối diện cũng đã xem xét rõ địa hình xung quanh và công trình phòng ngự của Tiểu Bình Thái, sau khi đại khái nắm chắc trong lòng, cũng chuẩn bị thăm dò xem sau trường lũy này của Tiểu Bình Thái có bao nhiêu binh mã.

Tất nhiên, Sơn Bản Kham Trợ là trí tướng, sẽ không để binh sĩ hành quân nửa ngày lao đầu vào công sự của địch. Lão hạ lệnh một nửa binh sĩ cảnh giới, nửa còn lại nghỉ ngơi tại chỗ, nhóm lửa lấy nước nấu cơm, ăn no mới đánh giặc.

Tâm tư muốn lấy nhàn đãi mệt của Tiểu Bình Thái vốn đã bị Sơn Bản Kham Trợ nhìn thấu từ lâu, Sơn Bản Kham Trợ mới không mắc bẫy đâu. Lão sẽ không để binh sĩ mệt mỏi tấn công địch quân có ưu thế địa hình và công sự hoàn bị.

Đành rằng người ta ăn cơm, Tiểu Bình Thái mất một nước cờ trước, cũng không nản lòng, liền cho binh sĩ dưới trướng nhân cơ hội ăn cơm nắm buổi sáng, còn đun nước sôi, hòa thêm muối, làm thành nước muối nhạt, để nguội rót vào ống tre phát cho binh sĩ.

Kèo cưa thế này, cả hai bên đều rất kiên nhẫn, kéo dài mãi đến hai giờ chiều, bên phía quân Võ Điền mới bắt đầu chuyển sang trạng thái xuất trận. Binh sĩ thay phiên nghỉ ngơi đều xếp thành hàng ngũ phân bố từng khối trong hành lang thung lũng chật hẹp, phía sát núi còn rõ ràng có binh lực phòng bị, vô cùng đầy đủ.

"Quân Võ Điền tấn công tới rồi!" Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang tạm thời đảm nhiệm phó tướng của Tiểu Bình Thái lên tiếng nhắc nhở.

Tiểu Bình Thái nhìn qua, hình như là tộc Tương Mộc thuộc "Tín Nùng Tiên Phương Chúng" của nhà Võ Điền, cụ thể là vị nào thì không rõ. Đánh cũng khá có chương pháp, không hề lao đầu vào như lợn.

Khiêng trúc thúc và mộc thuẫn vững vàng tiến tới, từng bước một, tổng số người không nhiều lắm, lác đác không quá năm trăm. Xem chừng, ý nghĩa thăm dò chiếm nhiều hơn.

"Đừng bắn loạt, gọi ba mươi cung túc lên, cứ việc bắn tên, đội thiết pháo chỉ cho phép mười người nổ súng, chúng ta thử nước trước đã."

Tiểu Bình Thái không muốn vừa lên đã phơi hết bài tẩy.

[Ghi chú]: Sơn Bản Kham Trợ vốn dĩ tài liệu ghi chép không nhiều, thậm chí trước kia còn cho rằng ông là một nhân vật hư cấu. Truyền văn về sự tích của ông đều nhờ vào "Giáp Dương Quân Giám" thổi phồng lên, không có lấy một việc nào là thật. Nhưng hiện nay "Thị Hà Văn Thư" đã ghi chép rõ ràng là có một nhân vật như vậy, cũng là võ sĩ cấp cao tám trăm quán.

Tuy nhiên gia huy của ông vẫn chưa xác định rõ, ở đây sử dụng "Tả hướng Tam chi Ba văn" (loại giống với nhà Vũ Đô Cung). Một thuyết khác là gia huy của ông là Thạch Lũy văn, tức là ý nói đường trải đá, chủ yếu là võ sĩ xuất thân từ thần quan và tăng lữ sẽ dùng, dường như không liên quan mấy đến nhà Sơn Bản.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.