Nhật Bản Chiến Quốc Tẩu Nhất Tao

Lượt đọc: 4295 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
42. Lập trại chắn đường, cự địch mạnh

❊ ❊ ❊

"Đạn Chính, địa hình này thật là cực tốt, nếu có thêm vài trăm người, cho dù Giáp Phỉ Đại Thiện có mang hai vạn quân đến, cũng có thể thủ được vài ngày."

Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang dẫm trong nước, thăm dò độ sâu của dòng sông, xác nhận nước Thiên Long Xuyên chảy rất mạnh. Chỗ sâu nhất giữa sông e là phải sâu tới bốn năm mét, căn cứ vào đó thì không thể nào lội qua mà không chuẩn bị gì được.

"Đã có địa thế Kinh Chi Nhạc và Thiên Long Xuyên như thế này, Giáp Phỉ Đại Thiện cứ việc huy động quân đến tấn công, ta sẽ ở đây cho hắn một đòn đón đầu đau điếng!"

Tiểu Bình Thái nói rất lớn tiếng, cố gắng để cho binh sĩ ở gần đó đều nghe rõ, chính là muốn cổ vũ đám binh sĩ, đừng vì binh lực mỏng manh mà sinh lòng sợ hãi.

Hai người nói xong, đi tuần tra doanh địa. Gọi là doanh địa, chi bằng nói là một bức tường dài. Thời tiết hiện nay ẩm ướt, đất bùn dễ đào, Tiểu Bình Thái bèn ra lệnh đào ra một con hào dài trước.

Cũng may bách tính địa phương thấy Tiểu Bình Thái thế đơn lực bạc mà dám bắc thượng kháng địch, đều tỏ lòng kính phục dũng khí của Tiểu Bình Thái. Rất nhiều chân khinh và trận phu trong đám nạn dân đều gia nhập vào quân đội của Tiểu Bình Thái, tăng thêm nhân lực quý báu cho Tiểu Bình Thái, lại còn để cho binh sĩ cũng đều có thể nghỉ ngơi.

Hơn hai trăm bách tính này rất nhanh đã đào xong con hào dài trăm mét từ Kinh Chi Nhạc đến Thiên Long Xuyên, sau đó dưới mệnh lệnh của Tiểu Bình Thái liền đắp bùn đất đào lên thành một bức tường thấp cao hơn nửa người.

Mà các binh sĩ đã nghỉ ngơi đầy đủ thì lên núi chặt tre gỗ, tre thì vót nhọn cắm vào trong con hào, gỗ thì bó lại làm thành rào chắn, dựng ở phía sau tường thấp năm mét.

Trên rào chắn thiết lập ba lối đi, thuận tiện cho binh sĩ thủ ngự tại tường thấp nếu không chống đỡ nổi thì rút lui về.

Cuối cùng là dẫn nước vào con hào dài, tạo thành một chốt phòng ngự càng thêm có lợi. Đảm bảo quân Võ Điền vì con hào nước này mà phải bỏ lại không ít mạng người, để bọn chúng tự đong đếm cái giá của việc cường công.

Nước Thiên Long Xuyên sâu lại chảy xiết, tự nhiên không lo xảy ra kỳ tập, nhưng Kinh Chi Nhạc núi cao rừng rậm. Tiểu Bình Thái dù sao cũng không yên tâm, bàn bạc với Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang một chút. Phái hơn mười binh sĩ chân tay lanh lẹ, giỏi leo trèo lên núi đề phòng quân Võ Điền có thể đột kích.

Ước định nếu phát hiện dị động của quân Võ Điền, liền lập tức thổi còi, báo động cho Tiểu Bình Thái dưới chân núi. Để Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang dẫn thủ hạ tinh nhuệ của hắn đi đột kích, trong hỗn chiến mà muốn dựa vào đao thương đánh bại Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang đang khoác Nam Man Đồng Cụ Túc thì cơ bản là không thể nào, dù sao thì Tiểu Bình Thái đến nay cũng chưa từng thấy mấy người hạ mã bộ chiến có thể đánh bại Minh Ngũ Lang.

Tiểu Bình Thái thì ở dưới chân núi cố gắng dùng viễn trình đả kích quân Võ Điền xâm phạm, dù sao chiến trường cũng chỉ có một mẩu nhỏ này, quân Võ Điền dù có nhiều thêm nữa, một lần cũng chỉ có thể tung vào nghìn người, ghê gớm lắm thì cuối cùng đánh thành luân phiên chiến.

Tiểu Bình Thái năm ngoái buôn đi bán lại tương, kiếm được một khoản tiền lớn, dự trữ hai trăm khẩu thiết pháo, ngoài tám mươi khẩu trong đó được trang bị cho đội ngũ thiết pháo mới chiêu mộ, còn có trăm lẻ khẩu dự phòng. Tất cả khi xuất phát đều dùng ngựa thồ chở đến.

Hỏa dược ngoại trừ binh sĩ tự mang theo, còn ở Cao Viễn và Phạn Điền đều bổ sung thêm một ít. Hoàn toàn đủ để sử dụng, ứng phó với một trận chiến kịch liệt cũng không thành vấn đề.

Cứ như vậy bận rộn một buổi chiều cộng thêm nửa đêm, doanh trại của Tiểu Bình Thái cơ bản xây dựng hoàn thành, điều này khiến lòng tin kiên thủ của Tiểu Bình Thái càng thêm kiên định, binh sĩ cũng yên tâm không ít.

"Các người đều là bách tính, vốn dĩ không nên bị cuốn vào chiến sự, nay có thể giúp ta xây dựng doanh trại, ta không có gì để cảm ơn các người, mỗi người mang theo năm thăng gạo mà đi trốn đi."

Tiểu Bình Thái nhìn hơn hai trăm bách tính tình nguyện tới giúp mình ở bên dưới, chiến sự bất cứ lúc nào cũng có thể bùng nổ, không muốn giữ những người này ở lại đây uổng phí mạng sống.

Người ta chịu tới giúp mình đã là rất tốt rồi, Tiểu Bình Thái không muốn cưỡng cầu họ ở lại để tăng thêm binh lực. Chuẩn bị chia một ít gạo cho họ, để họ chui vào khe núi mà trốn, năm thăng gạo có hơn bảy tám cân, nấu cháo ăn có thể ăn hơn mười ngày, đủ để họ trốn thoát rồi.

Thế là rất nhiều bách tính liền thiên ân vạn tạ đi lên lãnh gạo, và chúc nguyện Tiểu Bình Thái có thể giành thắng lợi.

Nhưng đến cuối cùng, lại có tới hai ba mươi người không muốn lãnh gạo, trái lại còn ở lại.

"Các người tại sao không đi?" "Chúng tôi vốn dĩ là bách tính Tô Phưởng, Giáp Phỉ Đại Thiện sát tiến vào Tô Phưởng, cha anh gia đình chúng tôi không ít người chết dưới tay hắn, nay không muốn trốn nữa, nguyện ý cùng Đạn Chính đồng tâm chiến đấu."

Tiểu Bình Thái lẫm liệt động dung, trong đám đông vẫn là người tốt nhiều hơn a, cực kỳ hân hoan đi lên đỡ những người này dậy.

Hỏi ra mới biết người dẫn đầu là Hoa Cương Thị Binh Vệ, người này chắc chắn không ai biết, nhưng nói đến cha hắn thì chắc nên có người hiểu rõ.

Một trong Tô Phưởng Tây Phương Chúng, Hoa Cương Phong Hậu Thủ (đây là thật), hai lần khởi binh phấn đấu tử chiến kháng cự Võ Điền Tình Tín xâm công. Liên kết thế lực của Tiểu Lạp Nguyên Trường Thời và Thôn Thượng Nghĩa Thanh, lấy binh lực cực ít mà nhiều lần chiến đấu. Cuối cùng binh bại bỏ mình, gia môn diệt vong.

"Cẩn thận là gian tế của Võ Điền thị." Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang lặng lẽ ghé sát tai lại, nói nhỏ với Tiểu Bình Thái.

"Dùng người không nghi, nghi người không dùng." Điều Kim Tỉnh Minh Ngũ Lang nghĩ tất nhiên không sai, đại chiến trước mắt, có người tới đầu quân, không thể khinh tín.

Nhưng Tiểu Bình Thái không sợ, bởi vì biết gia đình họ đều là những mũi nhọn kháng cự Võ Điền Tình Tín, thậm chí không tiếc tính mạng cũng muốn đối nghịch với Võ Điền Tình Tín. Những người này làm sao có thể là gian tế của quân Võ Điền, không tồn tại chuyện đó.

Hảo hảo khen ngợi Hoa Cương Thị Binh Vệ một phen, Tiểu Bình Thái cũng không có trang bị Đồng Hoàn dư thừa cho họ. Chỉ có thể mỗi người cho một cây trường thương, lại phối thêm một cái trận lạp, thiết pháo bọn họ cũng không biết thao tác, cho nên đành thôi.

Chuẩn bị qua loa kết thúc, Tiểu Bình Thái đem thiết pháo túc khinh chia làm bốn nhóm, nhưng không phải tất cả mọi người cầm súng, để năm mươi người đầu tiên theo mình, đã bắn súng vài năm, xạ pháp tốt nhất bắn súng. Một trăm năm mươi người còn lại thì toàn chức nạp đạn dược, mà không cần trực tiếp ra trận xạ kích.

Điều này đối với tám mươi người mới mở rộng chiêu mộ năm ngoái mà nói tự nhiên là tốt nhất, dù sao bọn họ vừa không có kinh nghiệm, lại không đủ thuần thục. Nhưng trốn phía sau người nạp đạn thì vấn đề chắc không lớn, có thể tin tưởng.

Sau khi thống nhất kiểm tra qua hỏa thằng và hỏa dược, đội ngũ thiết pháo toàn bộ ra ngoài rào chắn, tiềm phục ở phía sau tường thấp, chuẩn bị sẵn sàng nghênh chiến bất cứ lúc nào.

Mà các chân khinh cầm súng cầm đao khác, thì ở sau rào chắn nghiêm trang đợi lệnh, để ứng phó với cận chiến tàn khốc có thể đến.

Là cuối tháng năm của mùa mưa dầm, hôm nay kỳ lạ là không có mưa. Nhiệt độ theo mặt trời mọc lên càng lúc càng nóng bức, nhưng không khí lại ẩm ướt, không mất bao lâu, cả người liền mướt mát mồ hôi, giọt mồ hôi còn dính trên người, khiến người ta khá khó chịu.

Tiểu Bình Thái uống ực một ngụm nước, cảm thấy có chút không tự nhiên. Thần Tam cầm một mảnh vải tới lau mặt cho Tiểu Bình Thái.

Cũng may Tiểu Bình Thái cũng không đeo mũ giáp, buộc một cái đuôi ngựa, tóc rủ sau lưng. Nhận lấy miếng vải, gắng sức lau một cái, trước mắt cảm thấy sảng khoái hơn nhiều.

"Bíp bíp bíp ~~ bíp bíp bíp ~~" trên núi truyền đến một chuỗi tiếng còi dồn dập.

Tiểu Bình Thái lấy tay che trán, nhìn về phía xa xa, mấy tên kỵ binh thám báo phi nước đại tới, nhìn thấy ngăn cản liền quay ngựa bỏ chạy. Quân Võ Điền tới rồi!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:99
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 2 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.