"Các ngươi còn định giấu đến bao giờ, định giấu bao lâu nữa hả? Cậu thanh niên đó càng lúc càng tức giận, xem ra cậu ta đã tìm thấy đồ của mình, lẽ nào các ngươi có thể giấu được, các ngươi có thể sao...?"
Giọng của "bà Câm" giống như tiếng chửi rủa của nhân vật nữ chanh chua trong phim, tính bà ta vô cùng thất thường, giống như trời đang nắng to bỗng chốc lại tối sầm.
***
Nằm viện là việc vô cùng khó chịu và khổ sở, nhất là lúc bạn cử động không tiện, cả ngày nằm trên giường bệnh giống như một chú tiểu cả ngày học hòa thượng ăn chay niệm Phật, ít nhất thì tôi đây là một ví dụ cụ thể rõ ràng nhất.
Tôi tên là Cổ Đồng Lân, sinh viên đại học năm thứ hai. Buổi sáng cách đây ba ngày tôi đang trên đường đi học thì bị một chiếc xe ngựa tông phải, đưa vào viện kiểm tra thì thấy xương chân bên trái bị gãy.
Vì cha mẹ tôi đều ở nước ngoài nên tôi không có ai chăm sóc đành ở lại trong viện một thời gian.
Cùng phòng bệnh với tôi còn có ba người nữa cũng bị gãy xương giống tôi, một người vừa làm phẫu thuật ghép cánh tay, hai người còn lại bị sút lưng, ngày nào cũng được đưa đi đưa lại để chữa trị. Nói tóm lại một câu là tất cả bệnh nhân trong phòng này đều cử động không tiện.
Người bác sĩ phụ trách việc chữa trị cho tôi họ Lưu, là một người đàn ông khoảng hơn ba mươi tuổi với dáng cao to, suốt ngày đeo chiếc kính gọng kim loại màu xám, lúc anh ta nhìn người khác, mắt luôn ánh lên vẻ hiền từ, nhân hậu. Cứ nhìn thái độ của các y tá đối với anh ta thì có thể thấy trong viện này anh ta được rất nhiều con gái thích.
Thời tiết hôm nay rất đẹp, nhiệt độ đầu mùa hè không cao lắm. Sau bữa tối, một cô y tá trẻ đưa tôi đi dạo quanh sân của bệnh viện, cô y tá này tên là Trần Thu Thanh, xem ra cô này cũng vừa mới tốt nghiệp, tuổi còn nhỏ hơn tôi một chút, nhưng rất xinh đẹp, mang đậm nét duyên dáng của con gái Thượng Hải khiến cho người khác vừa nhìn là đã muốn làm quen.
Tuy tôi sử dụng nạng vẫn chưa quen, cơ bắp đau kinh khủng, nhưng được cùng một cô gái xinh đẹp đi dạo trong ánh hoàng hôn thì dù đau mấy cũng không thành vấn đề...
Đến 7 giờ trời bắt đầu tối dần, chúng tôi trở về phòng bệnh.
Sau khi đỡ tôi nằm xuống giường, cô y tá đang định rời khỏi phòng này để đi làm việc của mình, thì bệnh nhân bị sút lưng bên cạnh giường tôi gọi cô lại, người bệnh nhân đó tên là Đỗ Thiên Thu, hơn bốn mươi tuổi - là người lớn tuổi nhất trong phòng chúng tôi, cho nên mọi người đều gọi ông ta là ông Đỗ.
Bệnh của ông Đỗ cũng không nặng lắm, chiều nay con trai ông ta đến thăm, hai cha con ra ngoài ăn tối nên bị lỡ giờ kiểm tra hằng ngày, do đó ông muốn nhờ Thu Thanh khám bệnh giúp ông ấy. Thực ra những việc kiểm tra đó cũng không có gì quan trọng, chỉ là đo huyết áp với cặp nhiệt độ, thế mà ông ta cứ quan trọng hóa, ngày nào cũng phải làm xong mới yên tâm đi ngủ.
"Đúng là càng già càng ham sống." Tôi thầm nói một câu.
Trần Thu Thanh đồng ý ngay.
Đỗ Thiên Thu từ từ đứng dậy nói: "Y tá Trần, thật là làm phiền cô quá, bây giờ tôi đi ra nhà vệ sinh, một chút nữa quay lại là có thể làm được."
Thu Thanh cười cười: "Không sao, đây là việc cháu nên làm mà."
Nói xong, cả hai cùng bước ra khỏi cửa. Tôi biết Thu Thanh một chút nữa sẽ quay lại nên không nói gì thêm với cô ấy.
Khoảng sau ba phút quả nhiên Thu Thanh đã quay lại, bước vào nhìn giường bệnh ông Đỗ và lại nhìn tôi.
Tôi nói với cô ấy là ông Đỗ vẫn chưa quay lại. Hai chúng tôi đều nhún vai, làm một động tác không lời. Tôi ra hiệu cho cô ấy ngồi xuống bên cạnh giường mình. Vì từ khi vào viện đến nay không có ai đến thăm tôi cả, cho nên ngay cả cái ghế đẩu ở bên giường cũng bị người khác "trưng dụng" mất. Thế nên Thu Thanh chỉ còn cách ngồi bên mép giường tôi. Nhưng cũng may hình như cô ấy không mấy để ý đến chuyện đó, rất tự nhiên ngồi xuống.
Sau đó chúng tôi bắt đầu nói chuyện, tôi kể cho cô nghe rất nhiều chuyện thú vị ở trong trường đại học, cô cười "khanh khách" rất thoải mái vui vẻ. Lúc vừa bắt đầu nói chuyện, hai chúng tôi đều nghĩ: chắc ông Đỗ đi "nặng" nên hơi lâu một chút. Nhưng sau đó nhìn đồng hồ trên tường, thì thời gian đã trôi qua hơn nửa tiếng rồi. Tôi và Thu Thanh bắt đầu lo lắng.
Trần Thu Thanh đứng dậy, vẻ nghi hoặc và lo lắng nói: "Sao ông Đỗ đi lâu thế nhỉ? Không có chuyện gì xảy ra đấy chứ?"
Tôi cũng bắt đầu hơi lo lắng cho ông ta, "Chắc không có chuyện gì đâu, hay là tôi đưa cô ra đó xem sao?"
Ông Đỗ đi vệ sinh, nên Thu Thanh ngại không dám trực tiếp ra xem nên đồng ý ngay với ý kiến của tôi.
Tôi cầm lấy nạng, một tay bám vào xe thuốc của cô ấy nên rất nhanh đã đến phòng vệ sinh thứ nhất. Trước tiên chúng tôi đứng ngoài gọi to: "Ông Đỗ", quái sao không thấy trả lời, một lúc sau chúng tôi đều cảm thấy có cái gì đó không ổn. Tôi rời tay khỏi xe thuốc của cô ấy, một mình đi vào trong nhà vệ sinh. Tôi vốn nghĩ có lẽ ông ấy bị ngất trong nhà vệ sinh, bởi vì chuyện này thường xuyên xảy ra ở đây. Nhưng sau khi vào trong tôi mới phát hiện sự việc lại không như tôi dự đoán.
Nhà vệ sinh không có người, ông Đỗ không ở trong đó!
Tôi tìm hết các ngăn nhỏ trong nhà vệ sinh nhưng đúng là không thấy ông ta đâu cả. Nghe thấy tiếng Thu Thanh thúc giục ở ngoài, tôi liền trở ra, kể lại với cô ấy, hai chúng tôi bắt đầu cảm thấy hơi nghi ngờ.
Bệnh của ông Đỗ là sút hông đột ngột, đi lại rất khó khăn hơn nữa ông ta là một người lười biếng, tuyệt đối không thể có chuyện bỏ qua nhà vệ sinh gần nhất để đi đến nhà vệ sinh khác.
Nhưng tại sao không thấy ông ta ở trong này?
Chúng tôi lại chạy sang phòng trực của y tá nhưng cũng không thấy và cũng không y tá nào nhìn thấy ông ta cả.
Thế có nghĩa là ông Đỗ đột nhiên biến mất!
Tôi và Thu Thanh nhìn nhau, chuyện này thực làm cho người ta khó hiểu. Đột nhiên giữa khung cảnh yên tĩnh của bệnh viện bỗng vang lên tiếng kêu thất thanh.
Tôi và Thu Thanh biến sắc mặt, chúng tôi đều nhận ra đó là tiếng của ông Đỗ.
Tiếng kêu từ tầng trên vọng xuống, chỗ chúng tôi đang đứng là tầng 4, có lẽ âm thanh phát ra từ tầng 5 hoặc tầng 6.
Các y tá sững người ra, nhưng ngay lập tức tất cả đều chạy lên tầng trên.
Trần Thu Thanh vì phải đỡ tôi nên không thể đi nhanh được, mặc dù vô cùng lo lắng nhưng cũng không có cách nào khác.
Các y tá nhìn qua phòng trên tầng 6 thì thấy ông Đỗ ở trong đó, nhưng giờ đây ông ta đã biến thành một xác chết với khuôn mặt bầm dập đáng sợ.
Lúc chúng tôi chạy đến, y tá trưởng đang gọi điện báo cảnh sát, vừa bảo các y tá khác phải bảo vệ hiện trường, còn các y tá của các phòng khác cũng chạy đến đưa bệnh nhân về các phòng của họ.
Tôi là người cuối cùng nhìn thấy ông Đỗ, và tá trưởng nghĩ rằng sau khi cảnh sát đến, câu hỏi đầu tiên sẽ là dành cho tôi, cho nên mới không bắt tôi phải về phòng.
Thi thể của ông Đỗ không bình thường chút nào, ông ta nằm sóng soài trên giường, máy chụp từ phòng bên cạnh chụp sang, mỗi đốt xương đều hiện ra rất rõ ràng.
Nhưng bức ảnh kia, chắc là chụp lúc ông ta chưa bị giết, bởi vì xương của hai cánh tay hiện trên tấm ảnh rất đầy đủ, còn bây giờ cánh tay bên phải của ông ta đã bị bẻ gãy đến sát nách rồi.
Máu từ vết thương chảy ra, làm cho ga giường trắng ở phía dưới biến thành màu máu đông đen sẫm, dưới ánh sáng màu vàng trông càng đáng sợ, đặc biệt là ở rìa vết thương đã bắt đầu khô keo lại, cộng thêm vị thuốc cùng với chất máu nhầy nhầy giống như là nước hồ về ban đêm, tất cả tràn hết ra nền gạch.
Điều kì lạ nhất phải kể đến ở đây, đó là cho đến tận lúc chết, mắt của ông ta vẫn mở trừng trừng, con ngươi và lòng trắng xám vẫn trợn lên, trông như đang nhìn ra phía cửa chính, mà là cố nhìn rất chăm chú, dường như ông ấy gắng lấy hết sinh lực của kiếp này để nhìn cho rõ hình dáng của kẻ đã giết ông ta là ai.
Trần Thu Thanh xem ra đã bị thi hài của ông Đỗ làm cho sợ hãi, sắc mặt tái dại đi, ngay cả cánh tay đang dìu tôi cũng run run. Tôi nhẹ nhàng nắm lấy tay cô ấy, cho tới khi cô ấy bình tĩnh trở lại một chút. Sau đó tôi từ từ đưa cô ấy ra khỏi phòng đó rồi đỡ cô ấy ngồi xuống ghế ở ngoài cửa.
Tôi cũng ngồi xuống, sau đó thở một hơi thật sâu. Không thể phủ nhận đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy xác chết mà lại là một xác chết không bình thường, tim tôi dường như muốn bay ra khỏi lồng ngực.
Lúc này sắc mặt của Trần Thu Thanh mới từ từ trở lại bình thường, tâm trạng hoang mang, cô nói: "Mắt của ông ấy thật đáng sợ, quả thật rất đáng sợ."
Tôi vẫn nắm chặt tay cô ấy, nó lạnh cứng lại, tôi cố gắng lấy hết hơi ấm từ cơ thể mình truyền cho cô ấy, nhưng tay cô ấy vẫn cứ lạnh như tảng băng vậy.
Tôi nhẹ nhàng nói với cô: "Ông Đỗ đã chết rồi, cảnh sát nhất định sẽ tìm ra hung thủ, cho nên cô đừng sợ."
Không biết cô ấy có nghe thấy lời tôi nói không, chỉ thấy cô ấy nói một mạch: "Ông Đỗ chết quả thật rất đáng sợ, mắt ông ta vẫn còn mở, nhất định là ông ấy đã tận mắt nhìn thấy hung thủ bẻ gãy tay mình, nên mới hét lên như vậy, sau đó liền bị hắn giết chết..."
Tôi nghe những lời cô ấy nói mà phát run cả người, Trần Thu Thanh không hổ là người học trong ngành y, khả năng quan sát tỉ mỉ hơn tôi nhiều. Bây giờ nghĩ lại thì quả đúng là như thế, ông Đỗ nhất định là bị hắn làm cho hôn mê, sau đó mới đưa đến phòng này rồi bẻ gãy tay khiến ông ta tỉnh dậy kêu lên và cuối cùng bị hung thủ giết chết.
Nhưng kẻ giết người rốt cục là ai, hắn có thù oán gì với ông Đỗ, hà cớ gì mà lại dùng thủ đoạn độc ác này giết chết người ta chứ? Lại còn những chiếc máy chiếu kia nữa, tại sao trước khi giết người hung thủ lại phải chụp trạng thái xương của ông Đỗ? Còn một câu hỏi cuối cùng nữa: cánh tay bị bẻ gãy tại sao lại không thấy có ở hiện trường? Có phải nó đã bị lấy đi, hung thủ cần nó để làm gì nhỉ?
Nghĩ đến đây tôi bỗng thấy người mình bủn rủn lạnh toát. Mỗi thủ đoạn mà hung thủ đã dùng giết người đều có thể kết lại một câu là: "Biến thái."
Tôi càng nắm chặt tay của Trần Thu Thanh, bây giờ cô ấy đã bình tĩnh hơn nhiều, và quay sang tôi cười tỏ ý cảm ơn, nhưng phút chốc phát hiện thấy tay mình vẫn đang nằm trong lòng bàn tay tôi, cô ấy vội rút tay ra và mặt đỏ lên vì xấu hổ.
***
Thời tiết hôm nay vẫn rất đẹp, tia nắng mặt trời chiếu xuyên qua cửa kính đến bên tôi vô cùng ấm áp, chứ không hề cảm thấy nóng chút nào. Cái chết của ông Đỗ tuy vẫn còn ám ảnh trong đầu tôi nhưng trong thời tiết đẹp như thế này thì mọi chuyện phiền não đều bị ánh nắng mặt trời xua tan hết.
Tối qua có rất nhiều cảnh sát đến bệnh viện, rất nhiều nhân chứng đã được mời đến hiện trường để dò tìm đầu mối, tất nhiên tôi và Trần Thu Thanh cũng không tránh khỏi.
Nhưng kết quả lại khiến người ta vô cùng thất vọng vì tại hiện trường không thấy có bất kì một đầu mối nào cả. Kết luận cuối cùng là: hung thủ có thể là người trong nội bộ bệnh viện, hoặc là người nắm rất rõ tình hình của bệnh viện.
Tất nhiên, đó mới chỉ là "rất có thể", thậm chí ngay cả cánh tay bị gãy kia dường như cũng không cánh mà bay, họ truy tìm khắp mọi ngóc ngách nhưng vẫn không thấy đâu.
Tuy nhiên đối với tôi thì chuyện này cũng đã qua, còn việc phá án là của cảnh sát. Mà hơn nữa, nói thật là ông Đỗ với tôi cũng chẳng có quan hệ gì sâu sắc lắm, đừng nói là sự việc thương tâm mà ngay cả đáng sợ và đau buồn thì dẫu sao nó cũng là chuyện đã rồi.
Tôi nằm lặng lẽ trên giường, Trần Thu Thanh hôm nay trực ca đêm, thời gian trực bắt đầu từ 7 giờ tối, nhưng cô ấy đã hứa với tôi là lúc 3 giờ chiều sẽ đến đưa tôi đi dạo quanh bệnh viện và cùng nhau ăn tối.
Tuy hôm qua xảy ra chuyện không hay, nhưng hai ngày nay mối quan hệ giữa tôi và Trần Thu Thanh càng lúc càng thân mật, nằm viện có được chuyện tốt như thế này quả thực trước nay tôi chưa hề nghĩ tới.
Tôi đang tính xem trước lúc xuất viện sẽ làm thế nào để cô ấy danh chính ngôn thuận trở thành bạn gái của tôi, thì bác sĩ Lưu người điều trị chính của tôi bước vào. Anh ta bước đến bên giường tôi mỉm cười nói: "Nghe nói hôm qua anh phải chịu một phen sợ hãi nên hôm nay tôi đặc biệt đến thăm anh, nhưng xem ra anh cũng không đến nỗi sợ như tôi tưởng."
Nụ cười của bác sĩ Lưu dường như lúc nào cũng dịu dàng ấm áp, khiến người ta có cảm giác như sự ấm áp của tia nắng mặt trời, chả trách các y tá trong bệnh viện này cứ vây lấy anh ta, con trai độc thân như anh ta không được ưa chuộng mới là chuyện lạ.
Tôi nhún nhún vai nói: "Bác sĩ yên tâm đi, tình hình của tôi rất tốt, không có vấn đề gì đâu."
Đang nói thì từ ngoài cửa Trần Thu Thanh đã bước vào, cô ấy đến sớm hơn so với giờ hẹn nửa tiếng.
Cô ấy nhìn thấy bác sĩ Lưu đang ngồi bên giường tôi định lùi quay ra nhưng không kịp nữa. Bác sĩ Lưu đã nhìn thấy cô ấy và hỏi: "Cô Trần hôm nay trực ca đêm mà sao lại đến sớm thế?"
Trần Thu Thanh nét mặt tái đi có chút ngượng ngùng không nói gì.
Bác sĩ Lưu nhìn cô ấy rồi lại quay sang nhìn tôi và cười cười nói: "Chả trách tình hình anh biến chuyển rất tốt, nếu là tôi thì cũng tốt vậy thôi."
Thu Thanh cúi đầu mặt hơi đỏ. Đây là lần thứ hai tôi nhìn thấy cô ấy đỏ mặt.
Bác sĩ Lưu không làm khó chúng tôi nữa, quay lại vấn đề chính: "Chuyện hôm qua hai người quên nó đi đừng để bụng..."
Anh Lưu chưa nói dứt lời thì có người cắt ngang, ngắt lời anh ấy là giọng một người phụ nữ vô cùng đanh đá: "Chuyện này chẳng lẽ nói quên là quên ngay được sao? Các người đừng tự lừa dối mình nữa, cậu thanh niên đó luôn tìm đến chỗ này, cậu ta muốn tìm lại những gì đã mất, cậu ta lại bắt đầu tìm rồi, hôm qua là người thứ nhất, vẫn còn có người thứ hai, thứ ba, thứ tư, cậu ta sẽ không dừng lại, các người nghĩ rằng cậu ta sẽ dễ dàng để cho các người quên cậu ta đi hay sao?"
Giọng chanh chua đó vọng lại giống như tiếng chửi rủa của nhân vật đanh đá trong phim, tính khí bà ta vô cùng thất thường, giống như trời đang nắng bỗng chốc đổ mưa rào.
Tôi và Thu Thanh cùng đưa mắt về phía có người nói, người phụ nữ vừa nói thực ra chúng tôi đều biết.
Bà ấy là người quét dọn ở đây, tuổi độ khoảng hơn sáu mươi, trên mặt đầy những nếp nhăn sâu hoắm trông rất đáng sợ. Tuy bà ta đã làm việc trong bệnh viện này hơn hai mươi năm nhưng rất ít nói nên mọi người thường gọi bà ta là "Bà Câm."
Mặt bác sĩ Lưu tuy hơi có chút cau có nhưng ngay lập tức lại miễn cưỡng mỉm cười trở lại: "Bà Câm à! Bà lại dọa những người trẻ tuổi rồi, bà tiếp tục kể nữa thì các thanh niên ở đây đều nghĩ chuyện đó là có thật đấy."
Bà Câm vẫn không để ý tới anh ta, chỉ bĩu môi một cái thật dài rồi quay về phòng bệnh, vừa đi vừa nói: "Các ngươi định giấu đến bao giờ? Giấu đến bao lâu? Cậu ta nhất định sẽ tìm thấy đồ của cậu ta, các ngươi có thể giấu được sao? Các ngươi có thể sao...?"
Lời của bà Câm nhỏ dần rồi tắt hẳn từ ngoài hành lang. Nhưng giọng nói và lời nói của bà ta khiến tôi gai hết người và vô cùng sợ hãi.
Sắc mặt bác sĩ Lưu càng cau có khó chịu hơn, như muốn cười cười nhưng cố gắng mãi vẫn không sao tươi nét mặt lên được, trông anh ta càng kì quặc hơn.
Tôi quay sang nháy mắt với Thu Thanh, định hỏi cô ấy xem những lời bà ta nói là ý gì, nhưng Thu Thanh xua xua tay và lắc đầu tỏ vẻ là cô ấy cũng như tôi đều không hiểu gì cả.
Tôi hỏi bác sĩ Lưu: "Bác sĩ Lưu, những lời bà Câm vừa nói là có ý gì vậy? Lại còn cái gì mà “cậu ta” rồi còn cả "tìm đồ của cậu ta” tất cả những cái đó là ý gì vậy?"
Bác sĩ Lưu lắc đầu có vẻ không muốn nói: "Đây toàn là những truyền thuyết ở trong viện cứ kể đi kể lại, các anh chị không biết thì tốt hơn, lần sau đừng hỏi về chuyện này nữa."
Anh ta nói rồi bước luôn ra khỏi phòng bệnh.
Lúc anh ta bước ra tâm trạng có vẻ căng thẳng nặng nề, thậm chí còn không chào chúng tôi lấy một tiếng. Điều này đối với một người rất coi trọng phép lịch sự như bác sĩ Lưu quả là hơi lạ.
Mà điều này càng khiến tôi thấy tò mò hiếu kì về cái gọi là "truyền thuyết" đó.
***
Những lời của bà Câm tuy làm cho tôi và Thu Thanh hơi sợ nhưng đối với những người đang hưng phấn như chúng tôi mà nói thì cũng không có vấn đề gì lớn lắm.
Tia nắng mặt trời vẫn ấm áp tỏa chiếu, hai chúng tôi đi dạo trong sân, hoa cỏ dại bên bờ con sông nhỏ nở rất đẹp, tôi và cô ấy như cùng chung suy nghĩ, không ai nhắc lại chuyện tối qua nữa.
Chiều nay chúng tôi đi chơi rất vui vẻ, dù chuyện tối qua có kinh khủng đến mức nào thì cũng chẳng ảnh hưởng gì đến chuyện tốt của chúng tôi cả, bây giờ chỉ có niềm vui và niềm hạnh phúc mới là chuyện của chúng tôi.
Sau khi cùng nhau ăn tối ở ngoài chúng tôi mới trở về bệnh viện. Trần Thu Thanh vội thay quần áo y tá chạy đến phòng trực thì vừa đúng 7 giờ.
Tôi nằm một mình trên giường, mắt hướng lên trần nhà.
Người bệnh nhân bị sút hông kia bị sự việc hôm qua làm cho khiếp sợ, không dám tiếp tục ở đây nữa nên buổi chiều đã đến phòng trực làm thủ tục xuất viện, anh ta chuyển đến bệnh viện khác. Chỉ còn lại một người bệnh bị nối tay ở lại, dường như anh ta đã ngủ say rồi, không biết sau khi nghe ông Đỗ đã bị người ta bẻ gãy tay thì anh ta có phản ứng gì.
Lúc này có tiếng chân nhè nhẹ từ ngoài cửa bước vào, tôi ngước mắt nhìn ra, là bà Câm.
Mỗi ngày vào giờ này bà ấy đều đến phòng bệnh để quét dọn. Đây là tầng cuối cùng, bà ta quét xong ở đây là có thể về nghỉ rồi.
Tôi ở bệnh viện này đã bốn ngày, cũng gặp mặt bà Câm rất nhiều lần, nhưng hôm nay nhìn những nếp nhăn sâu như khắc trên mặt bà ấy, từ đáy lòng tôi dâng lên một nỗi sợ hãi run rẩy.
Bà Câm hôm nay có chút khác thường, bà ta không bắt đầu ngay công việc của mình mà chầm chậm đi đến trước giường của ông Đỗ, ngồi lên đó.
Trong phòng bệnh không bật đèn, chỉ nhờ vào ánh sáng từ ngoài cửa sổ chiếu vào mới có chút ánh sáng mờ, trong ánh hoàng hôn mờ mờ, bà Câm ngồi trên giường, sau đó từ từ đưa tay ra, giống như đang xoa đầu một cậu bé, liên tục xoay đi xoay lại trong không khí.
Bà Câm ngồi ở sau lưng tôi, tôi cố gắng hít thật sâu, rồi từ từ thở ra để cố gắng nén nỗi sợ hãi xuống nhưng càng tăng thêm những liên tưởng đáng sợ hơn, tôi không biết mình có thể kiên trì được bao lâu, ánh sáng này, bà lão này, và cả những hành động kì quặc kia sẽ kéo dài trong bao lâu, tôi không biết mình còn có thể tự khống chế mình trong bao lâu để không bị hoàn cảnh này buộc phải hét lên.
Đúng lúc đó bà Câm bắt đầu nói cái gì đó.
"Cháu à, bà biết là cháu vẫn còn ở trong đây, biết là trong lòng cháu chịu rất nhiều ấm ức, nhưng cháu à, đồ của cháu đã không thể tìm thấy rồi, thôi đi vậy, đừng tạo thêm oán hờn nữa, an tâm mà đi đi..."
Cùng lúc đó bà ta run run rút trong người mình ra một dải đỏ, tiếp đó dưới ánh sáng mờ mờ giống như người giãy chết run, bà dùng đôi tay run rẩy tháo dải đỏ, rút ra một vật gì như là cái lắc tay. Tiếp đó bà ta đứng lên đặt vật đó nằm gọn trong lòng bàn tay, rồi giống như một chuyên gia quan sát nó hồi lâu sau đó chuyển nó xuống phía dưới chiếc giường mới thay của ông Đỗ.
Bà Câm vẫn nói những lời: "Cháu à, lúc còn sống cháu là người đối với bà tốt nhất, cháu hãy nghe lời bà bỏ qua chuyện này đi, những chuyện trước đây hãy quên hết đi, có như vậy thì cháu mới có thể thanh thản mà nghỉ ngơi. Bà đã vì cháu mà đi cầu xin Quan Âm Bồ Tát và các đạo sĩ, họ cũng khuyên như vậy mà. Họ sẽ che chở cho cháu ở nơi suối vàng."
Bà Câm vừa nói vừa than thở, tiếp đó không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, ngay cả động tác tay cũng dừng luôn. Từ cái bóng của bà, ở phía sau nhìn lại có một cảm giác như một người đã chết. Tôi không còn cảm thấy động tĩnh gì của bà ta nữa, bèn vươn người đứng dậy thì đột nhiên lại nghe thấy bà ta nói:
"Cháu à, bà của cháu thật vô dụng, đôi mắt và đôi tay bà đã không còn linh hoạt nữa rồi, cũng không thể giúp được gì cho cháu, nhưng quả thật nếu cháu không thể cho qua chuyện này, quả thật là còn rất oán hận hoặc ở bên ấy cảm thấy cô đơn, muốn tìm một người ngày đêm nói chuyện, thì cháu hãy đem mạng già này đi đi. Bà đã không còn lưu luyến gì với nơi này nữa rồi. Cháu à, cháu hãy buông tha cho những người không có liên quan đi, mấy năm nay cháu đã giết quá nhiều người rồi, giờ đã đến lúc dừng tay lại rồi đó."
Người tôi càng lúc càng lạnh hơn, dường như trước mắt tôi nhìn thấy không phải là bà Câm mà là quỷ đầu đen đầu trắng ở mười tám tầng địa ngục. Tại sao lại có cảm giác ấy nhỉ? Tôi tự hỏi mình, có phải vì bà ta đã quá già rồi chăng, tính nết người già đôi khi biến đổi thất thường, hay là vì phòng bệnh quá lạnh lẽo, âm khí lạnh lẽo, cứ bao quanh căn phòng này.
Khoảng một phút trôi qua, tôi không còn chịu đựng thêm được cái không khí trầm mặc này nữa. Cuối cùng tôI đã phá tan bầu không khí đó: "Bà Câm... tôi có chuyện này muốn hỏi bà..."
Bà Câm từ từ quay đầu lại, dường như bà ta già đến nỗi ngay cả quay đầu cũng khó khăn, nhưng mắt bà ta vẫn sáng lên một thần thái như căm phẫn ai đó, thù hận là một trạng thái đáng sợ nhất trong cuộc đời mỗi con người.
Tôi bị ánh mắt đó nhìn thấu và một cuộc chiến tranh lạnh đã nổ ra, rồi ngay cả lời nói cũng trở nên rụt rè: "Câm... bà Câm, tôi muốn hỏi... hỏi bà về truyền thuyết mà chiều nay bà nói đó... rút cục là chuyện gì?"
Bà Câm vẫn lặng lẽ nhìn tôi, lạnh lùng nói: "Đó không phải là truyền thuyết."
Trong cổ họng bà ta phát ra những tiếng "ầm ầm" như thể âm thanh từ thời Nữ Oa đội đá vá trời, cái giọng khô khan lạnh lùng của bà ta càng khiến người ta không lạnh mà run.
Tôi vội luôn miệng đáp cùng: "Đúng, đúng, đó không phải là truyền thuyết. Cháu muốn biết tất cả những việc bà nói, lại còn cả “cậu bé” rốt cuộc là đã có chuyện gì?
ánh mắt của bà Câm cuối cùng thì cũng dịu xuống, bà nhẹ nhàng nhìn tôi hỏi: "Anh thực sự muốn biết à?"
Tôi gật đầu thật mạnh.
Bà Câm im lặng hồi lâu, rồi từ từ gật gật đầu nói: "Thôi được, tôi sẽ nói cho anh chuyện này."
Tuy bà Câm vào chuyện nhưng chỉ sự biến đổi trên nét mặt của bà ta cũng càng làm tôi có cảm giác thần bí.
Nhưng đúng lúc này ở ngoài hành lang phòng bệnh vang lên tiếng gọi như thét.
Sắc mặt bà Câm lại lập tức thay đổi, có một cảm giác sợ hãi khó tả, đến cả giọng nói cũng trở nên lắp bắp, bà bước xuống giường nhẹ nhàng nhìn ra cửa. Rồi mới bắt đầu bước ra.
Tôi chống tay vào người ngồi xuống, vừa tìm thấy đôi nạng thì Trần Thu Thanh từ ngoài bước vào, trông mặt cô ấy vô cùng hoảng hốt, cô bước vội đến bên giường tôi, có lẽ vì căng thẳng mà mặt cô ấy đỏ gay.
Tôi hỏi cô ấy: "Ngoài kia xảy ra chuyện gì vậy?"
Cô ấy đỡ tôi đứng dậy, nói: "Tay của ông Đỗ đã tìm thấy rồi."
"Tìm thấy rồi? ở đâu?" Tôi kinh ngạc nói với cô ấy: "Mau dẫn anh đi xem."
Cô ấy dìu tôi chầm chậm bước ra ngoài, đi qua các phòng bệnh khác, họ cũng bị tiếng thét kia làm tỉnh giấc nhưng dường như họ không mấy quan tâm, vẫn nhắm mắt nằm trên giường.
Trần Thu Thanh vừa đi vừa nói với tôi: "Cánh tay được tìm thấy trong thùng rác của phòng trực, vừa rồi y tá Vương đi đổ rác đột nhiên phát hiện trong đó có một cánh tay, lúc đầu nghĩ là chắc có kẻ nào chơi đểu để cánh tay giả vào để dọa chơi, nhưng đến lúc nhấc lên xem thì mới phát hiện đó là cánh tay thật. Y tá Vương hét lên một tiếng rồi ngất đi. Sau khi các y tá trưởng chạy đến, mới cấp cứu cho cô ấy tỉnh lại."
Tôi vừa ngẫm nghĩ lời cô ấy vừa hỏi: "Thế đã báo cảnh sát chưa?"
Cô ấy trả lời: "Đương nhiên là báo rồi, em lo cho anh nên chạy đến xem thế nào, thấy anh không sao thì em yên tâm rồi."
Chúng tôi đi thật nhanh tới phòng trực của y tá, lúc đó cả phòng trực đã chật ních người, nào là bệnh nhân, nào là y tá, đủ cả. Một lúc sau thì nghe thấy hồi còi của cảnh sát từ phía ngoài cửa, tiếp đó năm, sáu vị cảnh sát chạy vào hiện trường.
Qua hơn một tiếng đồng hồ thẩm vấn và điều tra, kết luận cuối cùng về cơ bản lại giống như hôm qua, người vứt cánh tay vào đây nhất định là hung thủ đã giết ông Đỗ, mà lại vứt ngay trong thùng rác ở phòng trực của y tá rõ ràng là cố ý muốn để cho người khác biết và để cho người ta sợ. Từ điểm này cho thấy hung thủ nắm rất rõ tình hình ở trong viện này, càng khẳng định hung thủ rất có khả năng là nhân viên trong viện.
Sau khi cảnh sát đi khỏi, Trần Thu Thanh lại dìu tôi về phòng bệnh, sau khi về đến giường bệnh tôi đem chuyện của bà Câm nói hết với cô ấy, cô ấy cảm thấy rất đáng tiếc, khổ một nỗi đúng lúc đó thì Vương Giai phát hiện ra cánh tay, ngắt ngang câu chuyện của bà ấy, nếu không thì bây giờ bà ta đã nói hết câu chuyện thần bí của mình cho tôi rồi.
Tôi chỉ vào cái chổi lau ở ngoài cửa, an ủi cô ấy: "Em nhìn này, dụng cụ quét dọn của bà ta vẫn còn để ở đây, điều này chứng tỏ một lát nữa bà ta sẽ quay lại, cho nên đến lúc đó chúng ta có thể hỏi bà ấy, rồi chúng ta sẽ biết mà." Bỗng nhiên tôi nhớ đến những hành động vừa rồi của bà Câm, và tự vỗ vỗ lên đầu mình.
"Thu Thanh, em mau ra xem giúp anh xem ở dưới gầm giường ông Đỗ có cái gì?"
"A... hả?" Thu Thanh sợ tái cả mặt, có lẽ bị lời nói của tôi làm cho sợ hãi. "Ông Đỗ, ông ấy... ông ấy chẳng phải đã chết rồi sao? Hôm nay y tá Chu vừa thay vải trải giường mới mà, sao dưới giường lại còn có thứ gì được... lẽ nào... lẽ nào ông ấy lại quay lại rồi?"
Bỗng tôi tự trách mình vụng ăn vụng nói. "Đương nhiên không phải thế, buổi chiều anh nhìn thấy bà Câm kê vật gì dưới đó, miệng lẩm nhẩm cái gì rất lâu, anh cũng không hiểu là ý gì, nhưng có thể vật đó có liên quan đến chuyện mà chúng ta đang muốn biết cho nên mới nhờ em xem giúp anh."
Quả nhiên sau khi nghe xong nét mặt Thu Thanh khá hơn nhiều, cô ấy đi đến đầu giường ông Đỗ, hít một hơi thật sâu, rồi nhìn khắp, lúc này đèn đã bật, mà chính vì ánh đèn sáng lại càng làm cho chúng tôi có cảm giác sợ hãi cái vật trước mắt. Lúc chiều tôi nghĩ quả không sai, chính xác là cái lắc tay, phía trên còn viết những gì đó.
Lúc này Thu Thanh thật dũng cảm, cầm một góc của lắc tay lên, đem lại cái bàn đặt hoa quả của tôi trải ra xem, bốn góc nhỏ của lắc tay quả nhiên có khắc những câu khó hiểu, chỉ là những vết máu kì lạ ở phía trên, không giống như là cùng một thời gian, hình như là máu của các thời gian khác nhau hợp thành.
Trong lúc hai chúng tôi nhìn nhau không hiểu chuyện gì thì anh bệnh nhân bị nối tay bình thường rất ít nói bỗng lên tiếng: "Cái đó tôi biết, đó là một loại phép thuật lưu truyền ở vùng núi bên kia, linh hồn người chết nếu đã lâu mà vẫn chưa siêu thoát được, thì cần phải chiếu độ, nhưng nếu mà hận thù quá sâu, nhờ đạo sĩ yểm bùa cũng không tác dụng, nếu cho thêm ít máu tươi của các loại động vật, và kết hợp với cầu thần Đất, thần Nước gì đó thì có thể khiến cho linh hồn được siêu thoát, không về hại người nữa."
Nghe xong lời anh ta, tôi vội nói "à đúng rồi, hôm nay tôi có nghe thấy bà ta nói cái gì mà cầu Quan Âm thủy, có lẽ chính là ý này."
Những người trong bệnh viện này thật là mê muội, bà Câm cố nhiên rất mê tín. Nhưng lại thiếu đi sự từ bi và thiện tâm của con người hiện đại. Chỉ vì cái chết của người cháu mà mấy năm nay không có cách nào giúp bà ta quên đi oán hận. Thật tình đối với bà Câm mà nói thì trong cái xã hội lừa bịp lẫn nhau hiện nay, người mạnh thì được nghênh đón còn kẻ yếu thì sẽ bị nhấn chìm, đúng lại là một chữ "giả."
Tôi và Thu Thanh bèn tự an ủi lẫn nhau, dần dần cô ấy cùng đỡ sợ hơn, còn đưa tôi về phòng bệnh và kể cho tôi nghe rất nhiều chuyện thú vị liên quan đến công việc y tá, nhưng mãi đến 10 giờ vẫn chưa thấy bà Câm quay lại. Cả hai chúng tôi đều cảm thấy hơi chột dạ.
Nhưng không biết tại sao, đêm đó tôi toàn thấy ác mộng. Trong mơ tôi thấy mình bị đẩy vào một nhà kính, nằm trên một bàn mổ, mất hết cảm giác, nhưng ý thức rất rõ về những gì đã xảy ra.
Tiếp đó cánh tay phải của tôi cũng bị một bóng đen cưa sống, tôi không thấy đau mà thấy rất rõ máu của mình không ngừng phun ra. Tôi muốn kêu muốn đạp, nhưng lại không có một điểm tựa nào, một sức lực nào có thể ngăn được cái bóng đen đó.
Càng đáng sợ hơn là sau khi cánh tay tôi bị cưa đứt, cái bóng đen đó lại rút ra một vật gì giống y như cái lắc tay có bốn cạnh của bà Câm, bắt đầu lau lên vết thương của tôi, máu của tôi thấm trên cái lắc tay cùng với máu của những người khác, hòa lẫn vào nhau, càng hiện ra kinh khủng hơn.
Mặc dù vậy tôi cũng không thể nghĩ rằng trong thực tế tôi cũng gặp tình huống đáng sợ như thế, tất nhiên điều đó đã qua rồi. Hơn nữa bà Câm lúc chiều đã nói với tôi chuyện này sẽ không thể xảy ra nữa.
***
Bà Câm chết rồi.
Chúng tôi nghe được tin này vào buổi sáng ngày hôm sau. Bà ta bị ngã trong một cái rãnh nhỏ ở gần bệnh viện, đầu đập lên một hòn đá lớn, lúc trời sáng mọi người đi làm mới phát hiện thấy xác của bà, bà ấy đã tắt thở cách đó mười mấy tiếng rồi.
Cảnh sát phán đoán thời gian tử vong là tối qua từ lúc 6 giờ 30 đến 8 giờ 30, mà lúc y tá Vương phát hiện thấy cánh tay người là 7 giờ 40, cũng có nghĩa là cùng lúc đó bà Câm đã rời khỏi bệnh viện, sau đó bị trượt chân xuống rãnh và chết.
Sau đó, ngay chiều hôm ấy cả bệnh viện đã bàn tán về chuyện này, mà càng nói càng thấy có nhiều điều thú vị.
Những lời bán tán đại khái là thế này: Ba năm trước có một cậu bé mười sáu tuổi vì bị tai nạn xe nên phải đưa vào bệnh viện này, cánh tay của cậu ấy bị gãy. Trong quá trình chữa trị vốn không có vấn đề gì lớn lắm, nhưng y tá phụ trách chăm sóc cậu ta trong lúc sơ ý đã làm vết thương nhiễm trùng, đợi đến khi phát hiện ra và điều trị lại thì đã không còn kịp nữa, chỉ có thể quyết định phải cắt bỏ cánh tay đó đi để bảo toàn mạng sống cho cậu ấy.
Nhưng vì cậu bé này là một học sinh trường năng khiếu vẽ, lại nghe nói rất có triển vọng, sau khi phẫu thuật, tỉnh lại phát hiện thấy tay phải của mình không còn nữa, cậu bé không thể chịu đựng được sự mất mát đó liền lao ra cửa sổ. Kết quả là vì bị rơi rất mạnh nên cậu ta đã chết ngay lúc đó.
Sau khi cậu bé chết, người nhà có đến bệnh viện muốn làm cho rõ sự tình nhưng do người y tá tắc trách kia là chú ruột của chủ nhiệm khoa xương, cho nên phía bệnh viện kiên quyết phủ nhận là lỗi do điều trị. Người nhà hỏi không ra kết quả đành cho qua chuyện này. Nhưng một tháng sau khi cậu bé tự sát, người y tá tắc trách kia đã bị người ta giết chết, cánh tay phải bị bẻ gãy.
Cứ như thế, sau đó liên tục ba y tá đều đã bị giết theo cùng một cách, ngay cả cảnh sát cũng bó tay, không giải thích nổi, bởi vì ba y tá đó đều đã cùng chăm sóc cậu bé kia, cho nên trong bệnh viện người ta truyền nhau là cậu bé kia đã quay lại báo thù. Và các y tá khác chỉ cần hơi có liên quan đến cậu bé kia đều lần lượt từ chức, không dám tiếp tục làm nữa.
Nhưng về phía bệnh viện, vì muốn che đậy sự việc này nên cố tím cách giấu bặt chuyện này đi, chỉ giao cho phía cảnh sát xử lý như vụ án giết người thông thường rồi tuyên án. Nhưng lúc đó những y tá có liên quan đến việc chữa trị cho cậu bé đều đã xin thôi việc hết cho nên vụ án giết người này cũng không được tiếp tục điều tra nữa.
Nhưng đã ba năm trôi qua mà linh hồn của cậu bé vẫn chưa rời khỏi nơi này, cậu ta vẫn muốn tìm lại cánh tay đã mất của mình, cái chết của ông Đỗ chính là vì thế. Càng xui xẻo là cái giường mà ông Đỗ nằm lại chính là cái giường trước kia cậu ta đã từng nằm. Bà Câm chính là người thân cận nhất của cậu khi cậu còn sống. Bây giờ cả hai người này đều đã chết, không hiểu rồi sau này sẽ còn bao nhiêu người phải chết nữa.
Chuyện trong bệnh viện đại khái là như thế, lúc Trần Thu Thanh nói với tôi, chúng tôi đang ngồi trên ghế dài bên bờ sông của viện. Mặt tái đi, cô nói chưa biết chừng người bị giết tiếp theo sẽ là cô.
Cô ấy run rẩy hồi lâu rồi nói: "Nghe nói ba năm trước không ít y tá đã chết, anh nói xem lần này em có bị nguy hiểm không, cậu bé kia chưa biết chừng sẽ tìm em... tìm em để..."
Tuy tôi không tin vào mấy chuyện ma quỷ đó nhưng nghĩ đến những gì bà Câm nói ngày trước về chuyện linh hồn đó đi đòi lại cánh tay cho mình, tôi bỗng lạnh toát cả người: "Em yên tâm, em và cậu ta chẳng có liên quan gì cả, sẽ không có chuyện đó xảy ra đâu."
Giọng của Trần Thu Thanh vẫn run: "Thế cũng chưa chắc, cậu ấy muốn tìm lại cánh tay của mình, ngộ nhỡ tìm đến em... lúc đó làm thế nào... hay là em cũng thôi việc vậy."
Tôi kéo tay cô ấy nói: "Em yên tâm đi, nếu như có chuyện đó xảy ra thật thì anh nhất định sẽ bảo vệ em."
Tôi nói rất chân thành, Trần Thu Thanh gật gật đầu, bỗng cười lên "ha ha."
Tôi nghi ngờ nhìn cô ấy: "Anh nói thật lòng mà, em cười cái gì?"
Cô ấy lại nhìn tôi và cười càng lớn. Bây giờ tôi mới hiểu, tự mình cũng không nhịn được cười, bản thân tôi bây giờ đi lại còn khó khăn, nói gì đến bảo vệ ai.
Tôi cười mấy tiếng nhưng ngay sau đó cảm thấy chua xót vô cùng, vì Trần Thu Thanh cả đời này sẽ mãi ở trong lòng tôi, cô ấy nhẹ nhàng nói: "Em không sợ bởi vì đã có anh bảo vệ cho em mà, em tin anh nhất định có thể bảo vệ được em."
***
Người chết tiếp theo sẽ là ai?
Sau khi về đến phòng bệnh, tôi cứ nghĩ mãi về điều này, nhưng không tìm ra câu trả lời.
Trần Thu Thanh đưa tôi về phòng bệnh sau đó đi làm việc của cô ấy. Khoảng nửa tiếng sau tôi trở dậy đi vệ sinh, thì ra mọi chuyện lại hết sức bình thường, chỉ có điều là sau khi tôi quay lại thì phát hiện ra một chuyện rất lạ, người bệnh bị nối tay nằm đối diện với tôi đã biến đâu mất.
Tôi đưa mắt nhìn sang giường anh ta, anh ấy tên là, Trúc Thiểm Đông.
Tôi đến phòng trực của y tá, Trần Thu Thanh đang phối thuốc cho bệnh nhân, tôi hỏi cô ấy có thấy Trúc Thiểm Đông đâu không.
Cô ấy vừa lắc đầu vừa quay sang hỏi y tá khác nhưng cô kia cũng không biết. Cô ấy liền hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi không trả lời, bỏ đi khỏi đó.
Trúc Thiểm Đông có thể đi đâu nhỉ? Hay anh ta cũng bị đưa vào phòng kính rồi?
Tôi chống nạng leo lên tầng 6, tầng 6 là khu điều trị, giữa đêm không cho ai đến, do đó ngay cả đi trong hành lang cũng không có một chút ánh sáng. Tôi chầm chậm đi về phía trước, trước mặt đã là cửa phòng kính rồi, tôi hé cửa nhìn vào trong. Trong đó có ánh sáng mờ nhạt chiếu ra.
Đó chính là màu trắng nhạt của phông máy chiếu, nằm trên giường trước phòng máy quả nhiên có một người, đó chính là Trúc Thiểm Đông.
Tôi định vào trong xem, bỗng nghe thấy phía sau có tiếng khàn khàn, âm thanh này tôi thấy rất quen thuộc, là tiếng vò quần áo, tôi lập tức quay lại, chỉ thấy một người dáng cao đứng sau tôi, do ánh sáng quá mờ nên tôi không nhìn rõ người đó rốt cuộc là ai, cái duy nhất có thể nhìn thấy là hai cánh tay người đó đang giơ cao, một luồng bóng đen từ trên cao lao xuống.
Tôi đã phản ứng rất nhanh, vội quay người nép vào một bên, nhưng vẫn không hoàn toàn tránh được đòn tấn công của hắn. Bả vai bị một vật cứng đập phải, đau điếng người.
Tôi cố gượng nhổm dậy, muốn kêu cứu thật to, nhưng chưa kịp cất tiếng thì đã lại bị tiếp một đòn nữa giáng xuống đầu, sau đó càng choáng váng và ngất đi, trước lúc ngất đi, tôi còn nghe thấy Thu Thanh đang gọi tên mình.
Quả thật tôi đã nghe thấy Thu Thanh gọi tên mình, tiếp đó tôi từ từ mở mắt, một ánh mắt sáng trắng đang nhìn vào mắt tôi.
Tôi từ từ nhìn xung quanh, thì ra tôi đang nằm trên chính giường bệnh của mình. Thu Thanh và mấy y tá nữa đang đứng trước giường bệnh của tôi, cô ấy đang cuống lên gọi tên tôi. Nhìn thấy tôi mở mắt, thần sắc cô ấy mới khá hơn một chút.
Tôi vẫn chưa chết!
Tôi cố gắng để ngồi dậy, nhưng vừa động đậy nhẹ đã cảm thấy vai và đầu đau như rụng ra vậy, tôi đành gượng cười với mọi người, nhìn Thu Thanh và hỏi: "Tại sao anh lại có thể ở đây?"
Mắt cô ấy đỏ hoe, nước mắt sắp trào ra, một y tá đứng bên kể lại toàn bộ sự việc cho tôi nghe.
Thì ra sau khi tôi đi tìm Thu Thanh để hỏi về chuyện của Trúc Thiểm Đông, cô ấy đã cảm thấy vẻ mặt tôi có chút khác thường, sau khi nhìn thấy tôi từ phòng trực đi ra, liền cùng hai y tá khác theo tôi lên tầng trên. Quả nhiên vừa mới lên đến tầng 6 đã nghe thấy tiếng tôi bị kẻ khác tấn công, cô ấy lập tức gọi tên tôi, hơn nữa còn bật đèn ở hành lang lên.
Lúc đèn sáng, họ phát hiện thấy tôi đang nằm bất tỉnh trên lối đi, nhưng kẻ tấn công tôi đã không thấy tông tích đâu nữa.
Y tá trưởng vừa nói xong, bác sĩ Lưu đột nhiên đẩy cửa bước vào, cười cười và nói với tôi: "Phúc anh thật lớn, hai lần gặp hạn mà vẫn không sao, chỉ cần nghỉ ngơi vài hôm là ổn thôi."
Tôi mhìn anh ta gượng cười nói: "So với ông Đỗ đúng là phúc tôi còn lớn, à đúng rồi bác sĩ Lưu Trúc, Thiểm Đông anh ta sao rồi? Bây giờ anh ấy đang ở đâu?"
Bác sĩ Lưu cười và nói: "Anh ta không sao, chỉ là bị hôn mê, sau khi tỉnh lại cảnh sát đã thẩm vấn anh ta rồi."
Tôi nhẹ gật đầu rồi nhắm mắt lại, bên tai còn nghe thấy lời bác sĩ Lưu hỏi: "Anh có nhìn rõ hình dáng của kẻ đã tấn công anh không?"
Tôi lắc đầu: "Lúc đó tối quá quả thực tôi không nhìn rõ, chỉ nhớ là anh ta tương đối cao, sức của cánh tay cũng rất khỏe mới đập lên vai tôi một cái mà dường như tôi đã bất tỉnh."
Bác sĩ Lưu gật đầu và không hỏi thêm gì nữa, chỉ dặn dò tôi chú ý nghỉ ngơi nhiều, và cùng hai y tá kia đi ra khỏi phòng bệnh, chỉ còn Thu Thanh ở lại chăm sóc tôi.
Sau đó lại có mấy người như cảnh sát hình sự đến hỏi tôi về vụ tấn công tối qua, thực ra tôi có thể nói cũng không hẳn là như thế.
Có thể thoát được trong tình huống này quả đã là chuyện khiến người ta kinh ngạc rồi, hơn nữa còn cứu được mạng của Thiểm Đông, nhưng lúc này tôi cũng không thể nào mà vui lên được. Tuy tôi không nhìn rõ hung thủ là ai, nhưng chưa chắc hắn đã cho là như thế, hắn có thể đến giết tôi một lần nữa không? Điều này không ai dám đảm bảo.
Trải qua sự việc sợ hãi vừa rồi, Thu Thanh vô cùng mệt mỏi, cô ấy kéo chăn của tôi đắp lên và ngủ thiếp đi. Nhìn cô ấy ngủ, bỗng trong tôi dâng lên một cảm giác hạnh phúc ngọt ngào, mọi nguy hiểm cũng trở nên không đáng sợ lắm.
Tôi nằm thẳng ra giường, nhắm mắt lại, mọi chuyện vừa xảy ra cứ hiện lại trước mắt tôi giống y như một bộ phim chiếu lại vậy.
Lúc đó dường như có một cái gì đó lóe lên trong đầu tôi, tôi lập tức bật dậy đánh thức Thu Thanh và nói to: "Mau! Mau gọi điện cho mấy vị cảnh sát kia đến đây một lần nữa."
Cô ấy mơ màng nhìn tôi : "Sao thế? Đã xảy ra chuyện gì à?"
Tôi không trả lời ngay chỉ giục cô ấy nhanh lên: "Đừng hỏi nữa, mau đi gọi cảnh sát đi."
Hình như cô ấy đã tỉnh hẳn, vội chạy ra vừa đi vừa hỏi: "Có phải là đã nhớ ra hình dáng của hung thủ rồi không?"
Tôi trả lời: "Không anh không nhớ hình dáng của hung thủ nhưng anh nghĩ ra một vài chi tiết quan trọng, có những chi tiết này thì nhất định hung thủ phải xuất đầu lộ diện."
***
Trần Thu Thanh đi gọi điện, sau 5 phút lại quay lại, cô ấy nói với tôi: 15 phút nữa mấy vị cảnh sát kia sẽ tới. Tôi thở dài một hơi, việc duy nhất bây giờ có thể làm là chờ 15 phút nữa.
Trần Thu Thanh không hỏi tôi là rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bên và nhìn tôi. Thời khắc nguy hiểm này bỗng lại trở nên ngọt ngào ấm áp.
Nhưng cảm giác ấm áp ngọt ngào ấy không kéo dài được bao lâu, chỉ khoảng 5 phút thì phía ngoài bỗng vang lên tiếng nói ồm ồm, tôi và Thu Thanh cùng nhìn ra cửa, nhưng không thấy ai cả, chỉ nghe thấy giọng của một người đàn ông nói tiếng địa phương mà tôi nghe chẳng hiểu gì.
Trần Thu Thanh vỗ vỗ vào gối của tôi nói: Anh nằm đây nghỉ em ra ngoài xem thế nào, rồi quay lại ngay."
Tôi gật đầu, dù sao đây vốn là công việc của cô ấy mà, cô ấy đi ra ngoài, tôi nghe thấy tiếng của Thu Thanh cùng mấy người y tá khác, có cả tiếng của người đàn ông kia, quả thực ngoài đó rất hỗn loạn.
Tôi thở dài định ngẩng đầu lên xem đồng hồ thì trước mắt bỗng tối đen như mực, không chỉ có điện trong phòng bị mất mà ở ngoài hành lang cũng không có, cả tầng gác này như chìm trong một màn đêm.
Đúng vào lúc này tôi phát hiện một bóng đen đang bước vào phòng, tôi nhìn ra cửa hỏi: "Thu Thanh hả em...?"
Nhưng tôi ngừng lại ngay vì phát hiện đó không phải là Trần Thu Thanh.
Dưới ánh trăng mờ, tôi không nhìn rõ mặt nhưng có thể nhìn rõ dáng của người ấy, đó là một người đàn ông cao to.
Hắn chính là kẻ đã tấn công tôi, hắn lại đến rồi!
Tôi định hét to lên thì hắn đã bịt miệng tôi lại, trên tay hắn có một chiếc khăn, một làn thuốc nhạt tỏa vào trong mũi tôi, toàn thân như bị mang đi.
Lúc đó tôi vẫn nghe thấy tiếng của Thu Thanh ở bên ngoài, chỉ kịp gọi "Thu Thanh" một tiếng rồi ngất lịm.
***
Lúc tỉnh lại tôi phát hiện thấy hình như mình vẫn còn ở trong bệnh viện, bởi vì mũi tôi vẫn còn ngửi thấy mùi thuốc mê.
Đèn bật sáng, tôi thấy mình nằm trên một chiếc giường lớn, một người đàn ông cao to quay lưng lại trước mặt tôi. Tôi cố gắng cười một chút nhưng thử mấy lần thấy mình không làm được điều đó.
Tôi chỉ còn cách cất tiếng hỏi: "Rút cuộc anh là ai? Tại sao lại đưa tôi đến đây."
"Lẽ nào anh không đoán ra tôi là ai?"
Anh ta vừa nói vừa quay người lại, nhìn vào tôi, vẫn khuôn mặt dịu dàng quen thuộc, trên mắt vẫn đeo cặp kính gọng kim loại màu xám.
Anh ta đúng là người điều trị chính cho tôi - bác sĩ Lưu.
"Bác sĩ Lưu?... Sao lại là anh?" Tôi kinh ngạc hỏi.
Anh ta mỉm cười: "Anh hà tất phải giả bộ như vậy, chẳng phải anh đã sớm đoán ra tôi chính là người đã giết ông Đỗ và cũng chính là kẻ đã tấn công anh, anh còn định báo cảnh sát đến bắt tôi nữa mà."
"Anh... chính là anh! Tất cả mọi chuyện đều là do anh làm!" Tôi kinh hoàng hỏi: "Tại sao anh lại phải làm thế?"
Anh ta vẫn tươi cười: "Tại sao tôi phải làm thế à? Tất nhiên là để lật đổ lão già Công Sở Hùng sau đó chức trưởng khoa xương sẽ do tôi đảm nhiệm!"
Tôi lặng lẽ nghe anh ta, bác sĩ Lưu tiếp tục nói: "Lão Công Sở Hùng đó hắn dựa vào cái gì mà ngồi ở cái ghế lâu như thế, bao nhiêu năm nay hắn đã làm được những gì chứ? Những phát hiện và những thành tựu y học của hắn mấy năm nay đều là kết quả nghiên cứu của tôi, hắn dựa vào cái gì mà hoa chân múa tay với tôi."
"Tôi giết chết ông Đỗ, chính là cố ý khơi gợi lại chuyện năm xưa, sau đó làm cho chuyện đó lan khắp bệnh viện, tạo ra cho Công Sở Hùng những bất lợi. Tôi còn bí mật liên hệ với đài truyền hình, ngày mai sẽ có người đến đây điều tra sự việc, sẽ tung chuyện này lên truyền hình. Như vậy phía bệnh viện sẽ không bảo vệ hắn được nữa, sau khi hắn bị lật đổ thì người duy nhất trong viện này đủ tư cách để thay hắn chính là tôi!"
Tôi xem cách nói của bác sỹ Lưu, dường như anh ta vui quá hóa điên mất rồi, cũng giống như những chuyện mà anh ta đã làm, anh ta đúng là điên thật rồi.
Tôi thở dài một hơi thật sâu và hỏi anh ta: Thế tại sao anh lại phải giết cả bà Câm? Bà ấy luôn nhớ về chuyện năm xưa và thường kể cho mọi người, chẳng phải bà ấy rất có lợi cho anh sao?"
Bác sỹ Lưu tắt nụ cười: "Bà ta á? Ai cũng biết bà ta hay kể việc đó cho mọi người, sau khi bà ta chết, mọi người sẽ nghĩ là Công Sở Hùng giết người diệt khẩu, tuy không có chứng cứ để buộc tội hắn nhưng cũng tăng thêm áp lực. Hơn nữa việc này mà truyền miệng thì sẽ lan đi rất nhanh, làm gì có người phụ nữ nào mà lại không muốn ngồi lê buôn chuyện."
Anh ta tiếp tục nói: "Hôm nay tôi vốn cũng định giết chết Trúc Thiểm Đông, làm tăng thêm sự căng thẳng nhưng không ngờ lại bị anh phá hỏng, mà còn để cho anh biết thân phận của tôi. Nhưng vận may của tôi vẫn tốt, chính nhờ con a đầu Thu Thanh hét to ở phòng trực của y tá tôi mới kịp thời đưa anh đến đây."
Bác sỹ Lưu lại cười một cách nham hiểm: "Nhưng cảnh sát có đến, thì chỉ còn nhận được cái xác chết của anh thôi mà lại là xác chết không có tay phải."
Anh ta vừa nói vừa vê vê con dao mổ trong tay từ từ kề vào người tôi
Tôi định giẫy đạp và đứng lên nhưng lại không có tí sức lực nào, sau đó tôi bắt đầu kêu cứu thật to, kêu luôn mười mấy tiếng mà bên ngoài vẫn không có một chút động tĩnh nào.
Bác sĩ Lưu vẫn cười một cách dịu dàng, anh ta đẩy mắt kính lên và từ từ nói: "Anh kêu cũng chẳng có tác dụng gì đâu, đây là phòng khám, mọi người đã về hết rồi, anh có gào đứt họng thì cũng chẳng có ai đến cứu anh đâu."
Nhưng nụ cười vẫn chưa tắt anh ta lại đã trở lên đăm chiêu.
Bỗng nhiên, ngoài cửa "uỳnh" một tiếng thật to, năm, sáu cảnh sát mặc thường phục xông vào đạp ngã bác sĩ Lưu, sau đó dùng khóa số 8 còng tay và đưa hắn đi.
Sau lưng cảnh sát vẫn còn mấy y tá mặc áo trắng, Trần Thu Thanh cũng ở trong số đó, họ đỡ tôi ra khỏi giường. Một vị cảnh sát cầm đầu đi tới và bắt tay tôi cảm ơn về sự giúp đỡ của tôi.
Đợi sau khi mọi người về hết, Trần Thu Thanh mới đưa tôi trở về phòng bệnh, dường như cô ấy rất nghi ngờ về sự việc vừa rồi, cô ấy nói với tôi: "Vừa nãy sau khi mất điện em đến phòng bệnh thăm anh, phát hiện anh không còn ở đó thật sự em sợ quá. A đúng rồi, cảnh sát tại sao lại biết anh bị bác sĩ Lưu đưa đến phòng khám?"
Tôi xua xua tay cười cười và nói: "Cái này thì làm sao anh biết được, có thể là do họ quá thần thông quảng đại chăng."
Trần Thu Thanh đương nhiên là không tin lời tôi nói, nhưng cũng không cố hỏi thêm, xét cho cùng thì tôi vẫn giữ được mạng sống, hơn nữa tứ chi vẫn còn đầy đủ cả.
Nhưng bác sĩ Lưu thì không thế, anh ta ở trong nhà lao nhất định sẽ không thể nào lý giải được.
Anh ta nhất định không ngờ được rằng tôi chỉ giả bộ không phát hiện gì về anh ta nhưng tôi đã ngầm báo cho cảnh sát, chỉ có như thế mới khiến cho hung thủ xuất đầu lộ diện.
Hơn nữa mấy vị cảnh sát kia lúc nào cũng chú ý đến nhất cử nhật động của tôi, luôn trong tư thế sẵn sàng đến cứu tôi.
Sau khi nghe người yêu của Trần Thu Thanh kể xong câu chuyện "Mộ của những cánh tay", Vương Giai ngồi thừ người ra, trên mặt ngoài sự sợ hãi thì còn có cả sự lo lắng. Mọi người đều thở dài, không làm kinh động đến Vương Giai, chỉ bàn tán khe khẽ.
Trong chuyện này ai cũng thấy khó hiểu, thực ra tiền đồ của bác sĩ Lưu rất tốt, anh ta vốn không nhất thiết phải lật đổ chủ nhiệm khoa xương của bệnh viện này. Càng không thể nói một người có thể làm được việc này, mà có làm được thì cũng không thể ngồi vị trí đó được mấy ngày. Tuy nói là chủ nhiệm khoa xương là vị trí béo bở nhưng trước mắt thì vị trí đó không có gì tốt cả.
"Không... không thể như vậy, nhất định là anh ấy bị ép buộc, nhất định là do chuyện đó..."
Vương Giai nói nửa chừng rồi dừng lại, có lẽ cô ta ý thức được điều sắp nói là không nên nói ra. Các bác sĩ khác đều tròn mắt nhìn cô ta như nhìn một vật thể lạ.
Trần Thu Thanh cảm thấy trong chuyện này còn có nhiều uẩn khúc, nhưng giữa khối mâu thuẫn giữa các bác sĩ thì một y tá nhỏ bé như cô ấy không thể hóa giải được.
Sau khi bác sĩ Lưu bị bắt, bệnh viện bị tiến hành điều tra, giáo sư bác sĩ khoa xương Nghiêm Tần được đề bạt làm phó khoa xương, thực ra bác sĩ Trương Xuân Hòa cũng được xét vào trong diện đó.
Ngày tháng qua đi người trong viện cũng dần quên đi bác sĩ Lưu. Nhưng Thu Thanh thì mãi mãi không thể quên được câu nói mà hôm đó Vương Giai vô tình đã định nói ra, cô ấy luôn theo dõi Vương Giai để mong tìm ra sự thật.
Một hôm, sau khi hết giờ làm việc, Vương Giai rời khỏi bệnh viện, đến lúc 11 giờ tối lại mò quay lại, đi vào bệnh viện từ nơi đổ rác cửa phía sau của bệnh viện. Vừa hay hôm đó là ca trực buổi tối của Thu Thanh, cô đang giúp bà quét rác đẩy sau xe rác thì nhìn thấy Vương Giai lén lút đi vào, nấp sau một góc chờ cho xe rác đi qua. Trần Thu Thanh cũng giả vờ không nhìn thấy tiếp tục đẩy xe rác đi.
Nhưng Thu Thanh không đi xa, sau khi tạm biệt bà quét rác, cô lập tức quay lại và phát hiện thấy Vương Giai đi vào phòng làm việc, cô liền bám theo.
Vương Giai xuống phía dưới tầng rẽ trái rẽ phải rồi cuối cùng dừng lại ở trước một bức tường, cũng không biết cô ta làm thế nào mà bức tường bỗng nhiên mở ra. Lúc đó Thu Thanh mới biết đó là một cửa ngầm. Để không phát ra tiếng động khi đi theo dõi Vương Giai, Thu Thanh tháo cả giày ra cho nên Vương Giai không biết là có người đang theo dõi.
Sau khi Vương Giai vào cửa ngầm Thu Thanh cũng đến trước cửa, nhưng không thấy đầu mối gì, cũng không biết làm thế nào để mở cửa. Đúng lúc đó ở đằng sau có tiếng người.
"Có muốn vào không?"
Trần Thu Thanh thót tim, quay lại nhìn thì ra là bác sĩ Hứa.
"Tôi... Tôi chỉ là đi qua đây và bị lạc đường..."
Nhưng không đợi Thu Thanh nói hết lập tức bác sĩ Hứa đánh cô ngất đi.
Sau khi tỉnh lại, Trần Thu Thanh phát hiện thấy mình đang nằm trên một bàn mổ, mà trong phòng mổ này trông rất lạ.
"Rất tiếc tôi vốn không muốn giết cô nhưng cô biết quá nhiều chuyện."
Bác sĩ Hứa đột nhiên xuất hiện trước tầm nhìn của Thu Thanh, cười lạnh lùng.
Một lát sau Thu Thanh mới quen với ánh sáng trong phòng, quay đầu nhìn lại thấy cả Vương Giai cũng đang ở đó, mà mọi cái xung quanh càng khiến Thu Thanh thấy sợ hơn. Trong phòng này ngoài bàn mổ ra còn có một đầm xác rất lớn ở góc tường, mặt khác trên tường còn có tủ kính trong đó đựng vài khí quản của người.
"Có sợ không? Còn có nhiều cái đáng sợ hơn thế cơ. Đừng đạp cũng đừng chớp mắt, không đau đâu, chỉ trong 48 giờ nữa là mắt cô, tim gan cô, phổi của cô sẽ bị lấy cho một người sắp chết sống lại. Cô sẽ cảm thấy rất vui, thật đấy."
"Được rồi. Nhưng chí ít trước khi chết cũng nên cho tôi biết tại sao mình chết chứ?"
Bác sĩ Hứa xoa lên mặt Thu Thanh cười và gật gật đầu, điệu cười vô cùng dữ tợn đáng sợ.
"Bắt đầu từ đâu nhỉ! Hay bắt đầu từ khi tôi mới vào làm ở viện này nhé, cô xem trong đây toàn là xác chết, nó có liên quan đến chuyện mà tôi sắp kể, ha ha! Không lâu nữa cô cũng giống như những xác chết này thôi."
"Cô xem, dù cô có gào khản tiếng cũng không có ai nghe thấy, phòng này cách âm rất tốt. Hơn nữa hi sinh một mìmh cô có thể cống hiến cho cả nhân loại, lẽ nào không phải là vinh quang hay sao?"
"Đồ điên! Cuối cùng thì tôi đã biết bệnh viện luôn có người tới gây rối, có phải người nhà họ cũng bị đưa đến nơi này? Các người điên cả rồi! Tôi không muốn chết, không muốn chết."
Trần Thu Thanh đạp lung tung trước mặt bác sĩ Hứa, anh ta thở dài một hơi, quay lại nhìn Vương Giai. Vương Giai đi tới tiêm cho Thu Thanh một nhát. Hai người phối hợp rất ăn ý, xem ra họ thường xuyên làm việc này.
"Các người muốn làm gì? Muốn làm gì hả?" Trần Thu Thanh lại hét lên nhưng giọng bắt đầu nhỏ dần. Con dao trong tay bác sĩ Hứa thì cứ thoăn thắt tiến hành, sau đó đến phần xương, Vương Giai đứng bên cạnh đón lấy từng phần, phân loại và để trong tủ lạnh.
Vì tác dụng của thuốc gây mê nên Trần Thu Thanh không thấy đau, nhưng tận mắt nhìn thấy nội tạng của mình bị lấy đi, thì vô cùng sợ hãi. Mà lúc đó bác sĩ Hứa cứ thản nhiên nói những cái gì đó, chỉ có điều Thu Thanh chẳng thể nghe rõ. Đến lúc bác sĩ Hứa nhấc quả tim đang đập ra trước mặt Thu Thanh thì cô mới thở một hơi rồi con mắt hết thần.
"Sự thật à? Đây chính là sự thật mà cô muốn biết."
Bác sĩ Hứa bình tĩnh nói giọng điệu bi thương vô cùng.
Sự mất tích của Trần Thu Thanh làm xôn xao cả bệnh viện đa khoa Vạn Khang. Bởi vì bạn trai của cô ấy là Cổ Đồng Lân dẫn một đám thanh niên đến phòng làm việc của bệnh viện làm loạn.
Tuy thế cũng không điều tra ra tung tích của Thu Thanh. Do đó trong bệnh viện bắt đầu rì rầm bàn tán.
Có người nói Thu Thanh bị hồn ma của viện trưởng cũ giết chết, cũng có người nói lời nguyền của Thường Yến lại có tác dụng rồi, lại có người nói, mấy bệnh nhân chết do sự cố trong điều trị hai năm nay đến báo thù.
Trong thời gian ngắn mà khắp bệnh viện cứ xôn xao cả lên, có người nói nhìn thấy Thường Yến ở ngoài hành lang. Bà ta vẫn mang dáng vẻ của một bà già, chỉ có điều trên tay cầm một cái đầu người, đầu của Thu Thanh... Bà ta vẫn muốn ăn não người.
Các y tá không dám đi kiểm tra phòng một mình trong đêm. Thậm chí ngay cả các bác sĩ, nếu không có việc gì thì cũng không dám ra khỏi phòng làm việc nửa bước. Điều này làm cho viện trưởng rất đau đầu, đã mấy lần họp để chấn chỉnh nhưng không có hiệu quả.
Thoáng cái đã một tuần, không khí ảm đạm trong bệnh viện cũng dần vơi đi. Cảnh sát vẫn tiếp tục điều tra tung tích của Thu Thanh nhưng vẫn không có kết quả.
Cổ Đồng Lân sau khi xuất viện rồi, vẫn ngày nào cũng đến bệnh viện làm loạn, không đánh lộn mà chỉ là chửi mắng bệnh viện, các bác sĩ và y tá ca sáng luôn thương tiếc Thu Thanh vì cô ấy rất tốt, lại xinh đẹp nữa.
Dường như người trong các khoa ai cũng thích cô. Cổ Đồng Lân ngày nào cũng đến làm loạn khiến họ càng đau lòng.
Tạ Phi hôm nay trực cả đêm, Tằng Hương cũng ở đó, khoa xương có Trương Xuân Hòa, phòng khám tâm lý có Vương Giai, bác sĩ Hứa khoa ngoại cũng trực đêm. Mà hơn nữa đêm nay không có bệnh nhân, thế là bọn họp tụ tập lại và nói chuyện, mới nói được vài câu thì từ phía ngoài, y tá Trần Phàm chạy vào, mặt mũi tái mét.
"Xảy ra chuyện gì vậy?"
Vương Giai đứng dậy hỏi, nét mặt cô ta cũng hơi khác thường. "à không có gì, em bỏ quên hồ sơ bệnh án ở phòng làm việc, chị đưa em đi lấy, một mình em sợ không dám đi."
Vương Giai đồng ý và hai người đi đến phòng làm việc, hai người họ thì thầm trao đổi nói chuyện.
Một lúc sau Vương Giai đột nhiên quay trở lại phòng trực, Tằng Hương thắc mắc nhìn cô ta.
"Sao quay lại nhanh thế?"
"À cô ấy đưa bệnh án cho tôi xem tôi đã soạn xong cho cô ấy, nhưng cô ấy quên còn chạy về tìm, cô ấy ngại đến chào mọi người."
Mọi người đều buồn cười, Trần Phàm là người rất cẩn thận, dù chuyện lớn chuyện nhỏ cô ấy đều ghi nhớ rất rõ, ít khi xảy ra chuyện như thế này nên tất nhiên thấy ngại.
"Chuyện của bệnh viện quá nhiều, tôi kể một chút về chuyện trước đây của tôi nhé" Vương Giai chớp mắt nhìn mọi người, miệng cười vẻ thần bí...