Những Khúc Xương Hoang Tưởng

Lượt đọc: 35 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyện thứ ba: Đầm xác

❊ ❊ ❊

Trong đêm tối, ngoài trời trông như một tấm phông màu đen không nhìn thấy gì cả, khiến người ta chìm ngập trong nỗi tuyệt vọng. Tôi chúi ở trong căn phòng làm việc trên chiếc ghế sofa đầy vết hằn sâu, chân tay lạnh toát. Ngoài hành lang vọng lại tiếng kêu khóc, tiếng khóc lúc cao lúc thấp, giống như tiếng khóc trẻ sơ sinh lúc tuyệt vọng.

Két két tiếng cửa gỗ đóng lại, trong phòng đầy những mùi thuốc quái dị, của hỗn hợp thuốc Tô Thủy và Phúc Nhĩ Mã Lâm. Tiếng khóc bi ai thảm thiết ở ngoài hành lang vọng lại, giống như tiếng kêu của mèo hoang.

Tiếng gió âm u từ ngoài dội vào qua cửa sổ, tiếng khóc của trẻ sơ sinh bị tiếng gió át đi lúc nghe thấy lúc không, còn tôi thì vẫn chúi đầu trên ghế sofa càng lúc càng run rẩy mạnh hơn.

***

Tôi bị điện thoại của cậu em họ đánh thức, cậu ấy nói sẽ lập tức đến phòng giải phẫu để gặp tôi. Tôi còn chưa kịp hỏi cậu ta tìm tôi có việc gì thì cậu ta đã cúp máy. Trong điện thoại vọng ra những tiếng "Tút tút tút."

Đặt điện thoại xuống, tôi kéo rèm cửa sổ ra, mới phát hiện bên ngoài sắc trời đã đen sầm cả. Gió núi cuốn theo hơi lạnh thổi vào cửa sổ khiến tôi run lên cầm cập.

Em họ kém tôi mười tuổi, dạy học về bệnh lý tại bệnh viện, tôi rất ngưỡng mộ cậu ta, hàng ngày ăn mặc sạch sẽ, quần áo tinh tươm đứng trên bục giảng cầm micrô giảng cho ba lớp sinh viên đại học. Còn tôi thì không được diễm phúc đó. Tôi cũng được xem như là một giáo viên trong viện này, nhưng chỉ là trợ giảng trong tiết thực nghiệm giải phẫu. Nói là trợ giảng chứ thực ra cũng chỉ là làm trò trong phòng giải phẫu mà thôi. Ví dụ như: Lúc mổ thỏ làm thí nghiệm thì dạy cho sinh viên biết cách cầm dao như thế nào để mổ. Lại ví dụ như khi xem sơ đồ xương thì dạy cho sinh viên biết cách phân biệt xương này với xương kia. Lại thêm một ví dụ nữa; căn cứ vào câu khẩu hiệu: "Trên nhĩ dưới thất, trái hai, phải ba" để dạy sinh viên biết tâm thất trái tâm thất phải, tâm nhĩ trái tâm nhĩ phải.

Trong sự trợ giảng của tôi, việc làm nhiều nhất chính là vớt những xác chết đã ngâm thành màu hồng từ dưới đầm xác lên bàn giải phẫu. Đầm xác đó rất lớn, dài 3m rộng 3m ngay cả độ sâu cũng là 3m. Trong đầm xác đầy là mùi Phúc Mã Nhĩ Lâm, mùi này tỏa ra thường có thể làm cho học sinh khi mới lần đầu vào đây nôn oẹ không ngớt.

Tất nhiên, đối với tôi mà nói thì tôi sớm đã quen với cái mùi đó rồi. Tôi không tin là sau khi mùi thuốc này kết hợp với mùi xác rữa lại có thể làm khó được tôi. Có đều toàn thân lúc nào cũng ám đầy mùi này thì cũng không làm cho người ta thoải mái gì.

Ngoài những việc cần làm hàng ngày là làm một người trông coi phòng giải phẫu thì mỗi buổi tối tôi đều phải ở trong căn phòng làm việc cũ nát, uống rượu trắng và nghe tiếng gió ở ngoài, sau đó từ từ chìm vào giấc ngủ.

Cậu em họ vào lúc gần nửa đêm đến phòng giải phẫu, sau khi nghe cậu ta gọi to mấy tiếng, tôi đi ra phòng làm việc số 2 nhẹ nhàng đi qua hành lang nhỏ hẹp, rồi xuống tầng mở cửa cho cậu ta. Tôi vừa nhìn thấy em họ suýt nữa thì không nhận ra cậu ấy. Đôi mày cậu ta nhíu lại mắt trũng hoáy, tóc ướt và bù xù, trong tay cậu ấy cầm một chai rượu Kim Lục Phúc, xem cậu ta bộ dạng bơ phờ không còn sức sống, trong viện này làm gì có ai dám đắc tội với một giáo viên đầu ngành như cậu ta.

Tôi nói đùa một câu: "Em sao thế? Bị cô nào bắt mất hồn rồi à?" Em họ thở dài một hơi: "Anh, đừng nói nữa, lên nhà uống rượu cùng em đi."

Chúng tôi lên nhà mới phát hiện thấy lúc ra khỏi phòng làm việc tôi sơ ý khóa cửa mất rồi mà tôi lại không có chìa khóa. Em họ nói "Không sao, tìm một phòng nào đó uống cũng được."

Tôi cúi xuống nhìn hành lang đầy những tảng băng sặc mùi thuốc Phúc Nhĩ Mã Lâm, sau đó nói với cậu ấy: "ở đây chỉ có phòng giải phẫu là không khóa" đúng rồi chỉ có phòng giải phẫu là không khóa, trong đó toàn là xác ngâm đã biến thành màu phấn hồng, lẽ nào còn có kẻ đến lấy cắp xác chết nữa hay sao?

Dù sao em họ cũng tốt nghiệp ở học viện Y học lâm sàng, lúc đi học cũng đã tiếp xúc nhiều với các loại xác chết rồi, cho nên cũng không phản đối gì mà cùng tôi đi vào phòng giải phẫu luôn. Phía trong cùng của phòng giải phẫu chính là cái đầm xác dài rộng cao đều là 3m như đã kể ở trên. Trước đầm xác là một dãy bàn học giải phẫu dài. Trên đó đặt đầy những ống thủy tinh cao thấp khác nhau. Trong ống sặc mùi thuốc Phúc Nhĩ Mã Lâm. Trong thuốc nước ngâm các loại khí quản. Tôi và em họ ngồi lên một chiếc bàn, tôi vừa tìm được hai cốc thủy tinh thì em họ nói với tôi: "Anh đặt cái bình thủy tinh này sang một bên đi, vừa nhìn thấy là đã phát ghê cả người rồi."

Tôi nhìn chiếc bình đó thì ra trong nó đựng một thai nhi chưa thành hình người, các bộ phận khác đều đã phân hủy nhưng đôi mắt thì vẫn mở to, giống như mắt của con cá chết, cứ nhìn chằm chằm vào chai Kim Lục Phúc trong tay em họ. Tôi mỉm cười sau đó xoay cái bình đó 180 độ chỉ để mấy cọng tóc đối diện với chúng tôi.

Tôi rót cho em họ một chén rượu sau đó hỏi: "Rút cuộc là đã xảy ra chuyện gì mà khiến cậu ra cơ sự này?"

Nghe xong câu hỏi của tôi em họ lại run lên trên má toát mồ hôi. Cậu ta run rẩy và nói: "Anh... em... em giết người!"

***

Em họ cho tôi biết cậu ta vừa giết Trần Khiết.

Vừa nghe đến cái tên đó tôi không khỏi kinh ngạc. Tôi biết Trần Khiết cô ấy là sinh viên năm thứ ba của khoa do em họ giảng dạy, mặt xinh dáng chuẩn, rất nhiều lần được chọn là hoa khôi của khoa. Ngay cả một người trung tuổi làm trong phòng giải phẫu ngột ngạt như tôi còn biết đến cô ấy nữa là, điều đó chứng tỏ cô ta vô cùng nổi tiếng, nhưng quả thật tôi không thể ngờ là giữa em họ và Trần Khiết lại đến cơ sự này. Mà việc này vẫn chưa được lan rộng chứng tỏ rằng em họ cũng khéo che giấu. Nhưng tại sao cậu ấy lại có thể giết Trần Khiết?

Mặt em họ đỏ bừng lên lí nhí nói với tôi: "Là thế này... em có thuê một căn phòng ở ngoài trường để bí mật hẹn hò với cô ấy, lúc tình cảm mãnh liệt cô ấy muốn em ôm chặt lấy cô ấy, đến lúc cao trào còn thích em bóp cổ cô ấy..." Em họ uống một hớp rượu thật lớn, sau đó vẫn run. Tôi xoa đầu cậu ấy, sau khi bình tĩnh lại cậu ta tiếp tục nói: "Hôm nay tình cảm của chúng em vẫn mãnh liệt, lúc em bình tĩnh lại ném cho cô ấy mấy cuộn khăn giấy, nhưng cô ấy vẫn nằm im không động đậy, em sờ vào động mạch của cô ấy thì thấy cô ấy đã chết rồi..."

Nghe xong lời em họ tôi không thể nói được gì. Trò SM không phải là tôi chưa nghe qua, nói cho cùng thì một người đàn ông độc thân như tôi giữa đêm trống vắng cũng chỉ biết tìm đến trò AV đến từ Đông Thắng Đảo để giải khuây thôi. Nhưng em họ lại chơi hơi quá đà, làm sao lại có thể giết chết một cô gái yếu đuối như thế chứ? Tôi đứng sững trước bàn học, em họ ôm lấy chân tôi, và hét lớn: "Anh... chỉ có anh mới giúp được em thôi anh giúp em đi."

Từ nhỏ em họ luôn giỏi hơn tôi về mọi mặt, tôi chỉ hơn cậu ta mười tuổi, ngoài ra thì chẳng có mặt nào là vượt trội so với cậu ấy. Thành tích của cậu ấy tốt lại đẹp trai, tuy cùng làm giáo viên nhưng cậu ấy lại được thầy dạy khoa tốt nhất giảng những tiết học quan trọng nhất, còn tôi thì phải ở trong phòng giải phẫu mang chức danh "trợ giảng". Thực ra là làm việc khổ sở trên những xác chết.

Nhưng đó không phải là điều làm tôi thấy ghen tị với cậu ấy, xét cho cùng thì từ nhỏ tôi đã chăm sóc cậu ấy, bây giờ cậu ấy xảy ra chuyện tôi không giúp thì còn ai giúp nữa?

Tôi trấn tĩnh lại rồi hỏi: "Việc của em và Trần Khiết có nhiều người biết chưa?"

"Cơ bản là vẫn chưa ai biết, thực ra em và cô ấy đi lại cũng chưa lâu chỉ khoảng hai tháng, cô ấy còn có bạn trai khác, bọn em chỉ là "chơi nhau" thôi." Em họ trả lời.

Hôm nay Trần Khiết đến chỗ em có ai nhìn thấy không? Tôi lại hỏi.

Cậu ấy lắc đầu "Không đâu vì lúc trời tối cô ấy mới lén lút đến mà."

Tôi thở dài, sau đó gật đầu, tôi đã nghĩ ra cách giải quyết. Tôi giằng chén rượu trong tay em họ và nói "Đủ rồi đừng uống nữa, bây giờ là lúc em phải giữ cho tinh thần và sức khỏe ổn định, chúng ta đi đến chỗ đó" Tôi kéo em họ ra khỏi phòng giải phẫu.

Căn phòng em họ thuê không xa, ở ngay sau ngọn núi của trường học, hơn nữa chỗ tường bao của trường còn có một lỗ hổng người có thể chui qua. Chắc lúc thuê em họ đã nghĩ đến cái lỗ hổng này, để bình thường anh ta có thể ngủ muộn một chút khi sắp đến giờ lên lớp thì chạy qua lối tắt này.

Em họ dắt tôi vào phòng, vừa nhìn tôi đã thấy xác của Trần Khiết còn tươi nằm dài trên đất, sắc mặt tím dần, trên mép còn dính nước dãi.

Tôi lật xác của cô ta lại trên lưng đã có những vết tím đen, kinh nghiệm nhiều năm làm trong phòng giải phẫu cho tôi biết những vết trên xác này là do va đập mạnh mà máu tụ lại, tôi quay ra nói với em họ "Còn đứng ngây ra đó làm gì, mau mặc quần áo vào cho cô ấy."

Em họ lóng ngóng vội vàng mặc quần áo cho Trần Khiết, đợi mặc xong tôi lại chỉnh lại y phục ngay ngắn cho cô ấy, sau đó rót rượu lên người cô ta.

Em họ hỏi tôi: "Anh, anh làm vậy là ý gì?"

"Đưa cô ta về phòng giải phẫu ở chỗ anh" Tôi lạnh lùng trả lời.

"Tại sao phải đổ rượu lên người cô ấy."

"Ngộ nhỡ có gặp người bảo vệ đi tuần đêm thì còn nói là đưa người uống rượu say trở về nhà" Tôi tiếp tục trả lời vẻ mặt vẫn lạnh băng.

Tôi và em họ mỗi người một bên xốc xác Trần Khiết lên nhẹ nhàng qua lỗ hổng của tường trở về trường.

Lúc còn sống Trần Khiết là một cô gái mảnh mai thế mà khi chết ai ngờ lại nặng thế. Cũng may em họ và tôi thể lực cũng không tồi nên đưa cô ta qua lỗ hổng cũng không khó khăn lắm. Càng may hơn là khi về, chúng tôi không gặp phải người đi tuần đêm. Đi qua một hàng cây rậm rạp tối đen ở trong trường cuối cùng chúng tôi cũng đã nhìn thấy căn phòng giải phẫu đứng trơ trọi ở phía trước, tôi thở dồn một hồi.

***

Đưa được Trần Khiết trở về phòng giải phẫu thì mùi rượu trên người cô ta cũng thấm hết sang hai chúng tôi mà hơn nữa còn vương cả mùi xác người đang phân hủy nữa chứ, tôi vứt cô ta trên một chiếc bàn dài sau đó quay ra nhìn cậu em hất hất hàm. Em họ không hiểu gì liền hỏi tôi: "Làm gì vậy?" Tôi cười lạnh lùng: "Lột quần áo của cô ta ra."

Em họ lại lóng ngóng vội vàng lột quần áo của Trần Khiết ra, sau khi cởi bỏ quần áo, trông cô ta như một khúc thịt lợn chết, trần như nhộng nằm trên bàn phẫu thuật.

Tôi lấy trong tủ đồ dùng của giáo viên ra một bộ dao mổ, đi đến trước xác của Trần Khiết. Cậu em nhìn thấy tôi cầm dao mổ, thần sắc biến đổi, hốt hoảng hỏi tôi: "Anh, anh định làm gì vậy?"

Tôi cười cười và nói: "Chúng ta phải làm cho Trần Khiết mãi mãi biến mất, cho nên cần phải trừ bỏ sạch vết tích của cô ta ở trên cõi đời này."

Công việc của tôi bắt đầu từ vết hằn trên lưng cô ta, lúc con dao sắc kề trên lưng cô ấy tôi hơi run tay. Tôi nhớ lần đầu tiên cầm dao mổ trên xác người cách đây đã mười năm, khi đó tôi còn trẻ như em tôi bây giờ, vừa vào phòng giải phẫu của bệnh viện đã ôm một ước vọng lớn.

Nhưng các tiến sĩ trong đó chỉ coi tôi là một người tay nghề non yếu nên không cho phép tôi cầm dao mổ. Mười năm nay, tôi bị họ gạt sang một bên, để đứng nhìn một thạc sĩ "biểu diễn". Tôi thì chỉ được cầm cái móc sắt vớt xác ở dưới đầm xác lên sau đó đặt lên vai, làm cho mùi phoóc-môn thấm hết vào lưng áo tôi. Rồi lại đặt thật mạnh cái xác đó lên bàn giải phẫu. Nhưng hôm nay, lần đầu tiên tôi có cơ hội được thực hành trên một xác chết còn mới nguyên, cho nên tôi vô cùng sung sướng.

Tôi dám nói là, nhìn những bài học giải phẫu của người khác trong mười năm qua, tuy tôi chưa một lần trực tiếp dùng dao mổ nhưng khi dao vừa cắm vào da của Trần Khiết, tôi lập tức đã có cảm giác dao mổ như có hồn, mổ được những đường rất đẹp, "là lá la" Tôi bỗng hát lên vì quá sung sướng.

Tôi lách nhẹ con dao, quấn theo dao tôi là một miếng da, ngay lập tức tôi đã vớt được nó lên. Tôi đặt miếng da đó ra bàn, rồi lại tiếp tục mổ, rạch vài nhát nữa cả cái xác đã bị phá tan ra, tôi vứt những cái đã mổ xuống dưới hồ trong con mắt kinh hoàng của em họ. Tiếp đó dùng đầu cây nhấn cho nó chìm xuống.

Rạch được hết phần lưng của cô ta và vứt xuống hồ phải mất một tiếng đồng hồ. Tôi cảm thấy hơi mệt, liền nói với em họ "Nào đến lần em, lột da mặt của cô ta."

Em họ hơi lưỡng lự nhưng cũng đi đến bên tôi, cầm lấy dao từ trong tay tôi. Tuy rất lâu rồi cậu ta không động dao nhưng là học viên chuyên ngành lâm sàng nên nhát dao cũng rất nhạy bén thành thạo. Các bộ phận của Trần Khiết đã được phanh ra lại rạch thêm mấy nhát ở mặt, sau đó mắt của cô ta cũng bị lột ra cùng với da mặt. Mắt của cô ta nhìn chằm chằm lên trần nhà, trên mặt đọng những cục máu khô, không còn da mặt, răng cô ta lộ ra như đang cười.

Tôi nhìn vẻ đang cười của cô ta có hơi chút run rẩy, lao ra cầm lấy dao cắt luôn hàm răng của cô ấy, em họ hỏi: ‘Tại sao lại phải nhổ cả răng của cô ấy?" Tôi cười một cách dữ tợn "Đừng quên, hàm răng của mỗi người đều khác nhau, đây chính là một đầu mối."

Không có lưng cũng không có da mặt ngay cả răng cũng không, tôi và em họ còn lọc bỏ hết các đặc trưng trên người cô ta. Cái xác ở trên bàn giải phẫu nếu tôi và cậu em không nói thì mãi mãi không ai biết đó là Trần Khiết.

Tôi đẩy xác đó đến đầm xác rồi quẳng xuống. Sau một luồng bọt trắng nổi lên xác của Trần Khiết đã chìm hẳn. Tôi biết không bao lâu nữa xác này cũng biến thành màu phấn hồng giống như những xác ở đây, đến lúc đó cũng có thể do cô ta quá nặng nên sẽ bị nổi lên khỏi đầm xác. Tôi cũng biết mỗi lần vớt xác đều là do tôi lựa chọn, trong hai năm tới tôi sẽ không dùng móc sắt để vớt xác cô ta đâu.

***

Tôi và em họ mổ xong xác của Trần Khiết lại dọn sạch hết máu ở trên bàn, răng của cô ấy tôi mang chôn ở dưới chậu hoa ở sau cửa sổ phòng giải phẫu. Trên thế giới này sẽ không còn sự tồn tại của Trần Khiết.

Làm xong tất cả mọi việc, tôi và em họ mệt bơ phờ ngồi bệt trên đất. Em họ hỏi tôi: "Anh còn rượu không? Em muốn uống một chút." Tôi mới nhớ ra là toàn bộ số rượu ngon đã đổ hết lên người Trần Khiết rồi. Trong phòng tôi cũng có sẵn một ít rượu nhưng nó chỉ là loại rượu trắng hết sức bình thường. Em họ và nhìn thấy tôi xách chai rượu liền cướp lấy và tu một hơi, xem điệu bộ cậu ta chắc chắn hôm nay cậu ấy vô cùng căng thẳng, còn tôi chẳng hề hấn gì mà còn cảm thấy thích thú.

Xem em họ uống ngon lành, tôi cũng mở một chai rượu ra và uống. Tôi và em họ cạn chén liên tục, thể hiện tửu lượng của mình. Không bao lâu, vỏ chai đã xếp thành hàng dài. Tôi say túy lúy nằm luôn lên bàn giải phẫu, ngủ khì khì, không biết là sau bao lâu, tôi bỗng nghe thấy những âm thanh kì lạ, hình như là tiếng mèo hoang đi tơ, lúc trầm lúc bổng, lại càng giống như tiếng trẻ sơ sinh khóc, tôi trở mình rời khỏi bàn giải phẫu nhìn thấy em họ vẫn đang ngủ say. Tôi kéo cậu ấy dậy và hỏi: "Có phải cậu đã làm cho Trần Khiết mang thai rồi không?"

Một lát sau cậu ta mới tỉnh hẳn đập đập vào đầu và nói: "à đúng rồi mấy ngày trước cô ấy nói với em là đã có thai, tìm em lấy một nghìn tệ để nạo đi, ai biết được đó lại là sự thật? Thai nhi trong bụng một xác chết đã bị ném xuống hồ còn biết kêu những lời oán hận, thai nhi có thể biến thành linh hồn, em nghe đi nghe tiếng của trẻ khóc phải không?" Tiếng khóc của trẻ sơ sinh vọng lại từ ngoài hành lang "oa... oa oa... oa" tiếng khóc bi ai bên tai, cùng với tiếng gió vọng lại tất cả đã tạo thành một loại âm thanh vô cùng đáng sợ.

Nghe tôi nói em họ run lẩy bẩy, hỏi tôi: "Thế giờ phải làm sao?"

Tôi gắt lên: "Còn làm sao nữa? Vớt xác của Trần Khiét lên mổ bụng moi bào thai đó ra! Còn muốn linh hồn của thai nhi không vảng vất ở cõi này nữa thì chỉ còn cách làm cho nó mãi mãi không thể siêu sinh. Anh sẽ ngâm bào thai đó vào trong chất có thuốc Phúc Nhĩ Mã Lâm này trong ống thủy tinh kia, làm như thế hồn của thai nhi sẽ không còn nữa."

Tôi và cậu em cùng đi đến bên đầm xác, dùng móc sắt lật những cái xác lên, một xác nổi lên bao nhiêu xác lại chìm xuống. Trong hồ bọt nổi lên trắng xóa, sau khi bọt tan mùi vị hôi thối xông vào mũi.

Tôi sớm đã quen với mùi này rồi nhưng em họ thì không chịu được, bịt chặt mũi và đứng ra xa. Tôi tìm thế nào cũng không tìm thấy xác của Trần Khiết, có lẽ nó đã chìm xuống tận đáy rồi.

"Anh, làm thế nào bây giờ?" Em họ hoảng hốt hỏi.

Tôi bực mình nhìn cậu ta: "Còn cách nào khác chứ? Lội xuống mò."

Em họ nghe tôi nói giật mình sợ hãi: "Anh, cái hồ này sâu ba mét mà em lại không biết bơi..."

Tôi nói ngay: "Đừng sợ để anh xuống cho", nói rồi tôi cởi quần áo trên người rồi từ từ xuống hồ.

Nước trong hồ rất lạnh, toàn thân tôi run cầm cập, hai chân tôi đạp vào nước và bơi đi, mùi thối át vào mũi khiến mắt tôi dường như không thể mở được ra. Dường như tôi đã đến được chỗ Trần Khiết tôi hít một hơi thật sâu, nhắm chặt mắt và lặn xuống. Tôi không dám mở mắt vì phoóc môn thực tế rất đáng sợ, tôi sợ nó có thể làm mắt tôi bị thương.

Hai tay tôi khua khua dưới nước cuối cùng cũng chạm vào xác một phụ nữ trơn luỗn. Sau lưng nó hàng trăm lỗ cắt, máu với thịt hòa lẫn rất mơ hồ. Trong miệng trống rỗng nhất định là Trần Khiết! Tôi cặp lấy xác của Trần Khiết rồi ngoi lên bờ. Đoạn hồ sâu ba mét lại còn các xác chết nằm ở phía trước, làm cho tôi phải cố hết sức để ngoi lên. Lúc bơi vào đến bờ hồ, tôi không còn chút sức lực nào. Tôi dựa vào một cái bậc đất ở bờ hồ, một tay cắp cái xác của Trần Khiết một tay giơ lên khỏi mặt nước gọi to: "Em ơi, mau kéo anh lên."

Em họ chạy đến bên tôi, nắm lấy tay tôi. Tôi thả lỏng người có lẽ do trong nước không những có lực đẩy mà còn có cả lực kéo nữa. Tôi chỉ cảm thấy người bị ngả về phía sau, rồi nghe thấy tiếng nước vỗ. Sau khi tôi uống một ngụm Phúc Nhĩ Mã Lâm, lập tức tỉnh lại có lẽ là gần người chết nên tôi cảm thấy khí lực của mình cũng mơ hồ mông lung. Tôi gồng người lên mặt nước bơi đến bờ lấy tay bám vào bờ đất, quay đầu nhìn lại tôi thấy em họ đang đưa tay ra ngoài mặt nước, tay chân luống cuống, cả người đều ở trong nước, tóc thì giống như cỏ nước nổi trên mặt hồ.

Tôi biết em họ không biết bơi nhưng tôi không đủ sức để cứu cậu ấy. Tôi chỉ còn biết nhìn cậu ấy giãy giụa trong hồ đầy Phúc Nhĩ Mã Lâm. Sau đó ngừng cử động rồi từ từ chìm xuống.

Mắt tôi đẫm lệ, em... họ của tôi đã chìm trong đầm xác ngay trước mắt tôi. Cuối cùng cũng sẽ biến thành một xác chết.

Lúc đó tôi lại nghe thấy tiếng khóc của trẻ sơ sinh lúc trầm lúc bổng. Trong tiếng khóc dường như lại có cả tiếng cười - là linh hồn thai nhi báo thù, nó nhìn thấy em họ chết mà cảm thấy vui. Cũng có thể người tiếp theo sẽ là tôi, linh hồn thai nhi nhìn thấy tôi chết nhất định sẽ vui gấp bội, nhưng làm sao tôi có thể chết được chứ? Tay tôi cứ bám chặt vào bờ đất không hề buông lỏng, nhưng đầu óc thì đã mệt rã rời, thậm chí không còn cảm giác. Tôi học ngành y nên đương nhiên biết đây là cảm giác khi gây mê. Tôi cắn chặt răng tự nhủ với mình rằng: phải giữ cho thần kinh mình thật tỉnh táo nhưng mắt tôi lại cứ đen đi...

***

Lúc tôi tỉnh dậy, trời vẫn chưa sáng, tôi cũng không biết là đã mấy giờ rồi, chỉ có cảm giác là ngón tay phải lúc bám vào bờ đất đau buốt đến tận tim, còn tay trái vẫn cắp cái xác của Trần Khiết. Lúc này tôi đã hồi phục sức lực, tôi xoay người bò lên khỏi đầm xác. Sau đó cố gắng cặp xác của Trần Khiết ra khỏi đầm.

Tôi liền vác xác của cô ta lên vai, đi đến bên bàn giải phẫu, vứt xác cô ta thật mạnh lên bàn. Hai mắt tôi trừng trừng nhìn Trần Khiết, lúc đó tôi bỗng cảm thấy sợ và ngồi bệt xuống đất.

Xác này đã biến thành màu hồng, từng thớ thịt lộ ra đỏ tấy, da mặt đã không còn, răng cũng đã bị vặn hết từng cái. Nhưng đây nhất định không phải là Trần Khiết vì xác của cô ấy không thể nào phân hủy nhanh đến thế.

Tôi lật cái xác đó lên, sau đó nhìn bụng của cô ta. Phần bụng dưới có một cái khe nơi đó đang tuôn ra dịch thuốc Phúc Nhĩ Mã Lâm màu vàng xám, nhìn vào trong cái khe đó có thể nhìn thấy cổ tử cung - cô ấy quả thật không phải là Trần Khiết.

Đương nhiên tôi biết người đàn bà này là ai, tên của cô ta đến bây giờ đã không còn ý nghĩa gì nữa, mười năm trước cô ta học ở khoa lâm sàng. Khi đó vào một ngày mùa hè nắng nhạt không hiểu vì sao cô ấy mất tích, nhà trường cũng đã báo cảnh sát, phía cảnh sát lại không điều tra triệt để nên không ai biết cô ta đi đâu - Chỉ có tôi biết.

Ngày mùa hè nắng nhạt đó, cô ấy đến phòng giải phẫu, tìm đến người trông coi phòng giải phẫu là tôi.

Cô ấy khóc và nói với tôi, cô ấy mang thai rồi. Tôi dùng lời ngon ngọt để dỗ dành cô ta, cô ta tin là tôi sẽ có trách nhiệm với cô ấy. Hôm đó cô ta lại tiếp tục ở trong phòng giải phẫu cùng tôi. Chúng tôi tiếp tục ở bên nhau, lần cuối cùng chúng tôi ngủ cùng nhau, tôi đã cho cô ấy "đi gặp Ngọc Hoàng" Hay nói cách khác là cho cô ấy về thế giới cực lạc. Lúc đó tôi cũng sờ vào cổ cô ấy, lúc khoái cảm đến cực độ, tôi đã cho cô ấy lên thiên đường.

Bởi vì tôi khuyên cô ta đi nạo thai nhưng lại không đưa tiền làm phẫu thuật.

Cũng tại căn phòng giải phẫu này, tôi lột da cô ấy, nhổ hết răng, sau đó vứt cô ta xuống đầm xác. Sau đêm hôm đó, ngày nào tôi cũng ở trong căn phòng trên chiếc ghế sofa đều nghe thấy tiếng trẻ khóc, lúc trầm lúc bổng, tôi nhớ đến câu chuyện "Linh hồn thai nhi báo oán" mà khi xưa được nghe. Thực sự tôi thấy sợ hãi.

Tôi mò xác cô ta từ đầm xác lên sau đó mổ bụng, lấy thai nhi chưa thành hình ra ngâm trong lọ thủy tinh đựng đầy chất Phúc Nhĩ Mã Lâm. Thai nhi tuy vẫn chưa thành hình nhưng hai mắt rất to. Cho hai mắt vào bình cứ y như mắt cá chết đang trừng trừng nhìn tôi. Chính là thứ hôm nay em họ nhìn thấy lúc uống rượu, em họ còn bị nó làm cho chết khiếp nữa.

Tôi nhìn cái xác trước mặt xoa xoa ngực tự an ủi mình "Không sao, chẳng có chuyện gì đâu, thai nhi đó đã trở thành mẫu thí nghiệm rồi, mãi mãi không thể siêu sinh được nữa, linh hồn cũng không có cách nào oán mình được. Bây giờ việc cần làm là vứt cái xác này trở lại hồ, sau đó vớt cái xác của Trần Khiết lên lại mổ bụng tiếp."

Tôi vác cái xác đã biến thành màu phấn hồng này đến bên hồ, rồi cong lưng cúi người, tôi nghĩ chỉ cần như vậy là cái xác tự trượt xuống, nhưng tôi không ngờ cái xác đó cứ móc chặt vào tôi. Tôi không cẩn thận bị rơi cùng cái xác đó xuống hồ. Cả người tôi ướt hết sau đó lạnh cứng lại. Tôi mới phát hiện ra là mình vô tình cũng bị rơi xuống hồ. Lúc đó tôi liên tục uống phải Phúc Nhĩ Mã Lâm, cổ họng tôi khó chịu, tôi bị say mềm và không còn chút sức lực nào.

Tôi muốn bơi vào bờ, nhưng tuyệt vọng khi phát hiện mình cứ từ từ chìm xuống. Cứ như ai đó kéo hai chân tôi xuống vậy. Lúc mắt tôi sắp chạm phải Phúc Nhĩ Mã Lâm, tôi đau khổ nhắm chặt mắt lại, lúc thứ thuốc đó chạm đến tai, tôi lại nghe thấy tiếng oe... oe... oe.

***

Trời sáng rồi, giáo viên đã đến phòng giải phẫu giảng bài lại phát hiện trợ giảng đột nhiên biến mất, cũng hôm đó giáo viên trong khoa lâm sàng cũng không thấy em họ đâu và còn mất tích luôn cả một học sinh của anh ta. Nghe nói cô ta có quan hệ thân thiết với giáo viên này, cô ấy chính là Trần Khiết.

Phía nhà trường đã báo cảnh sát, bên cảnh sát điều tra hơn hai tháng nhưng không có manh mối gì, đành phải gác vụ án này lại.

Phòng giải phẫu không thể một ngày không có người trông coi. Một học sinh mới tốt nghiệp ở lại đó hai ngày, sau đó nói với quản lý của nhà trường là đến đêm có nghe thấy tiếng khóc "oe... oe... oe." Sau khi kiểm tra, phòng quản lý nói với cậu ấy đó chỉ là tiếng của sinh viên nữ uống phải nước ở gần đây. Vì nước ở đây không sạch sẽ nên khi dùng bên thanh quản sẽ phát ra tiếng "oe... oe... oe."

Người ở phòng quản lý còn cười và nói "Cậu nghe xem có giống tiếng trẻ sơ sinh khóc không?"

Cậu sinh viên mới tốt nghiệp trả lời "giống,... rất giống."

Người quản lý còn điều tra thêm một chút về tiếng oe oe, đó là tiếng của nữ sinh viên trong phòng nào phát ra. Phòng đó chính là của Trần Khiết. Nghe nói phòng đó mười năm trước cũng mất tích một cô gái, trong các học sinh nữ kháo nhau rằng ở phòng đó có ma. Không còn ai dám thuê nữa, nhà trường đành sử dụng nó làm nhà kho.

Từ khi phòng đó không có người ở thì phòng giải phẫu cũng không còn nghe thấy tiếng trẻ sơ sinh khóc.

Sau khi bác sĩ Hứa kể xong câu chuyện kì quái này, lại cười điệu cười càng kinh khủng hơn trước mặt Thu Thanh. Biểu hiện của anh ta hơi có chút thay đổi rồi trở lại bình thường như là chưa hề xảy ra chuyện gì.

"Cô xem, tôi lại nói lung tung rồi, lại kể câu chuyện thần bí của em họ ra. Kì thực vẫn còn một câu chuyện nữa, tôi đã giết chết cậu ấy và bạn gái của cậu ta. Khí quản của họ, tôi đem ra làm một cuộc trao đổi mua bán, lợi nhuận rất cao. Ha ha..., cô đừng run, gần đây tinh thần tôi không được ổn định, rất xin lỗi đã làm cô sợ."

Bác sĩ Hứa vừa nói vừa đi đến bàn để dụng cụ cầm lấy một bộ máy phẫu thuật nhạy bén nhất, Vương Giai đứng bên cạnh, ánh mắt căng thẳng dường như muốn cứu Thu Thanh nhưng lại không dám.

"Để tôi nghĩ xem, bác sĩ Lưu đã bị bắt rồi, người tiếp theo sẽ không còn xa nữa hi vọng sẽ là tôi, chỉ có điều trước lúc đó tôi còn có nhiều thí nghiệm cần làm. Vì sự tiến hóa toàn diện của loài người, một bác sĩ nhỏ bé như tôi hi sinh một chút có đáng gì đâu?"

Bác sĩ Hứa nói rồi bèn cởi quần áo của Thu Thanh ra. Dao phẫu thuật sáng loáng lướt qua, Trần Thu Thanh vô cùng sợ hãi lại hét lên, bác sĩ cau mày tỏ vẻ tức giận.

Chuyện thứ ba: Đau đầu

Khi tôi ở trong bệnh viện, số phòng bệnh là 412. Qua phòng của tôi là một hành lang, phía bên trái của hành lang có một cánh cửa sắt, bên trên cửa đã khoá. Hành lang ấy không biết thông đi đâu. Ngày nào cũng tối như bưng, cũng không biết bên trong có những gì.

Mặt trời sắp lặn, phía chân trời những đám mây ánh màu da cam đang từ từ yếu dần như hòn than sắp tàn. Tôi ngồi bên cửa sổ thẫn thờ ngắm nhìn cảnh sắc tuyệt đẹp của hoàng hôn. Tất cả những cảnh sắc tươi đẹp ấy của cuộc sống và những thứ tốt đẹp trên thế gian này dường như chưa bao giờ và cũng sẽ mãi mãi không bao giờ thuộc về tôi. Tôi càng khao khát có được nó thì nó lại càng như muốn mất đi, cho dù có cố gắng như thế nào, tôi cũng không có cách gì níu kéo được. Cũng có thể là do ông trời đã chủ định muốn tôi là kẻ cô đơn trên cõi đời này chăng?

Tôi thở dài nhìn đồng hồ, còn nửa tiếng nữa mới đến cuộc hẹn. Khách vẫn chưa đến nhà. Cha tôi sớm đã bỏ chúng tôi ở lại để đến một thế giới lý tưởng của riêng ông, mẹ tôi gần đây cũng vì sức khoẻ không tốt đã về quê tĩnh dưỡng. Chỉ còn lại mình tôi với căn phòng rộng lớn. Ngoài vị khách mà tôi đã hẹn trơước đến nhà chơi ra sẽ chẳng còn ai đến nữa cả.

Bàn ghế trong gian phòng vẫn được bố trí giống như trước kia, nhìn lâu dường như hiện lên bóng hình và cả tiếng nói của bố, mẹ, em gái. Tôi đứng thẳng người, cầm chiếc túi màu đen bên trong có quyển sách nhỏ đến bên bàn và giở ra xem. Những dòng chữ bên trong tuy khó nhận ra, nhơưng chỉ cần xem vài lần là có thể đọc dễ dàng.

Đây là câu chuyện dài, trong khi chờ đợi khách đến, thay vì cứ ngồi không một cách vô vị giở sách ra xem quả là một lựa chọn tuyệt vời.

Câu chuyện bắt đầu.

Tôi khẽ cựa quậy, từ từ mở mắt ra. Xung quanh toàn một màu trắng lạnh lẽo, tẻ nhạt, tôi không hiểu chuyện gì đang xảy ra cả, thật khó hiểu.

Tôi cố gắng nhớ lại và muốn ngồi dậy, nhương không còn chút sức lực nào cả, dường như cơ thể tôi không còn là của tôi nữa, nó mềm nhũn. Sau mấy phút cố gắng vô nghĩa, tôi đành nằm yên, sau đó lại bắt đầu suy nghĩ.

Màu trắng trong gian phòng có chút gì đó hơi kỳ quái, hình như tôi đã thấy ở đâu rồi thì phải, rất quen thuộc nhưng nhất thời tôi không thể nhớ ra đơược. Tôi cảm thấy bế tắc, cố gắng nhớ lại những gì xảy ra ở đây trước kia, đầu trống không như một trang giấy trắng. Tôi nhăn mày, bắt đầu cảm thấy đau đầu. Tôi từ từ rút cánh tay không còn chút sức lực ra khỏi chăn để đón chút ánh nắng của mặt trời, nhưng vừa rút ra thì nhìn thấy từng giọt, từng giọt trong chai nước đơược truyền vào cơ thể tôi thông qua một ống nhựa nhỏ, dài và một mũi kim đươợc cắm ở cánh tay, nó khiến tôi thật chướng mắt, khó chịu. Trong đầu tôi như có một luồng điện sáng chạy qua, tôi muốn nắm lấy thì nó lại tan biến, tôi khẽ lắc đầu. Đúng lúc này, cánh cửa phòng chuyển động và đươợc mở ra ngay sau đó, một bóng hình trong bộ đồ màu trắng đi vào. "Tỉnh rồi à? Tốt lắm", thì ra đó là bác sĩ, nụ cười tươi, giọng nói dịu dàng hỏi thăm tôi, cặp kính trắng dựa trên sống mũi, đằng sau cặp kính ấy là một khuôn mặt khôi ngô, tươi tỉnh và tràn đầy sự sống. "Cô Vương, chào cô. Tôi là Thạch Viễn Hàng, là bác sĩ điều trị chính cho cô, tôi hy vọng chúng ta có thể phối hợp tốt với nhau, mau chóng chữa khỏi bệnh để cô sớm hồi phục sức khoẻ và được xuất viện."

Xuất viện? Đúng, đây là bệnh viện, chỉ có bệnh viện thì tất cả mới có màu trắng như vậy. Tôi ngắm nhìn vị bác sĩ trẻ tuổi nhưng lại tỏ ra rất chín chắn trong công việc, không biết mình nên nói gì, thậm chí tôi còn không biết là mình bị bệnh gì mà lại phải vào bệnh viện.

Bác sĩ Thạch cười, nhẹ nhàng giơ tay hướng ra phía ngoài, thì ra đó là mẹ và người phụ nữ tên là Vương Giai - người mà tôi rất ghét nhưng vẫn phải gọi bằng chị đang đi đến phòng tôi. Tôi thẫn thờ, trong đầu bao nhiêu ký ức bỗng dưng hiện lên, đúng rồi, là tối hôm qua, Vương Giai, chính cô ta đã cướp đồ của tôi, đó là thứ mẹ tôi mới mua mà tôi rất thích, cô ta đã tranh với tôi. Từ nhỏ đã như vậy rồi, phàm là những gì mà tôi thích, cô ta quyết không buông tha, không tranh của tôi thì lại đem giấu đi hay đập nát rồi vứt đi, tóm lại cô ta quyết không để cho tôi có được những thứ mà tôi thích. Tôi thật sự không hiểu, cô ta đẹp hơn tôi, tài giỏi hơn tôi, cái gì cũng tốt hơn tôi vậy mà tại sao lại đối xử với tôi thế.

Sau đó thì sao? Hình như tôi xông vào đánh nhau với cô ta, cho đến khi có mấy người lạ từ bên ngoài xông vào trong nhà kéo tôi ra khỏi phòng, qua ánh đèn chập chờn tôi chợt nhận ra những ánh sáng có vẻ gì đó thật khác thường toả ra trong đôi mắt, trên khuôn mặt của họ. Tôi có cảm giác như đã gặp họ ở đâu rồi. Những cánh tay họ đang cố giơ ra cùng với một vẻ mặt thật đáng sợ như muốn kéo tôi xuống địa ngục. Sau đó, tôi mở mắt ra và nhìn thấy gian phòng toàn một màu trắng này, tôi chẳng nhớ gì nữa. Nghĩ đến đây, cuối cùng tôi đã định thần được.

"Cút, cút ra ngoài mau, đừng để tôi phải nhìn thấy chị nữa!" Tôi lập tức ngồi dậy, lúc ấy tôi cũng không hiểu tại sao lại có sức mà ngồi dậy được.

Tôi vớ đươợc cái gối bên cạnh ném về phía Vương Giai. Nhươ một hành động mang tính bản năng, Vương Giai né về một phía, gối bay ra khỏi cửa phòng, bay về phía người y tá đi qua. Mẹ tôi nhìn thấy vậy vội vàng đến ôm chầm lấy tôi, đau đớn kêu lên: "Con gái ngoan của mẹ đừng tức giận nữa kẻo ảnh hưởng đến sức khoẻ" rồi mẹ giục Vương Giai: "Con ra ngoài trước đi, em con không chịu đựng đơược kích động mạnh đâu."

Vơương Giai nhìn tôi, chần chừ một lát rồi đi ra ngoài. Tôi hét lên một tiếng, cô ta giả vờ quan tâm, thương xót tôi cũng không sao, nhưng lại cố làm ra bộ dạng phải chịu đựng oan ức, tủi nhục làm cho tôi thật khó chịu, hình như chuyện tôi phải vào bệnh viện chẳng can hệ đến cô ta chút nào cả. Tôi ngồi xuống, mẹ ôm tôi vào lòng dỗ dành. Bác sĩ Thạch bên cạnh nói: "Tốt rồi, nhìn thấy con gái như vậy bác cũng yên tâm hơn rồi chứ? Con gái bác bây giờ cũng khá hơn rồi, bác không cần phải lo lắng quá đâu, hết giờ thăm rồi, bác nên về. Cho phép bác vào đây là vi phạm quy định của bệnh viện đấy." Mẹ tôi cười nói: "Đúng rồi, cảm ơn bác sĩ Thạch nhiều lắm, sau này phiền bác sĩ nhiều." Rồi lại quay đầu lại dặn tôi: "Con phải nghe lời đấy, bác sĩ Thạch là bác sĩ điều trị chính mà mẹ mời để chữa bệnh cho con, con đừng lo lắng quá, sẽ sớm được về nhà thôi." Tôi gật đầu, nhìn theo bóng mẹ bước ra khỏi phòng cùng bác sĩ Thạch. Lát sau bác sĩ Thạch quay lại.

"Bây giờ cô sao rồi?" Bác sĩ Thạch hỏi.

"Bác sĩ có thể nói cho tôi biết là tôi mắc bệnh gì không? Tại sao toàn thân lại chẳng còn chút sức lực nào?" Tôi quay lại hỏi Thạch Viễn Hàng.

Bác sĩ Thạch cười nói: "Không sao, tối qua cô phải chịu kích động quá lớn, không chỉ bị chấn động mạnh về tinh thần mà còn ảnh hưởng đến cả chức năng sinh lý, cần phải nằm viện điều trị một thời gian. Cô cảm thấy mệt mỏi, toàn thân không còn chút sức lực là do tác dụng phụ của thuốc."

Tôi cảm thấy yên tâm hơn. Bác sĩ Thạch lại nói: "Đừng lo lắng, bệnh của cô cũng không nặng lắm đâu, có sớm khỏi bệnh hay không còn phụ thuộc vào cô nữa đấy. Những ngươời bình thường sẽ không vào viện đâu, chỉ có những nhà có nhiều tiền như nhà cô mới hoảng hốt lo sợ nhươ vậy thôi. Cô thông cảm, quan điểm của tôi nhiều khi thiên kiến."

Bác sĩ Thạch dùng tay đỡ kính, tỏ ra nho nhã, lịch sự.

"Đươợc rồi, tôi phải đi đây, cô chú ý nghỉ ngơi dươỡng sức, giữ cho tinh thần luôn ở trạng thái thảnh thơi, đừng quá kích động, biết chưaơơ?"

Bác sĩ Thạch đến bên giường kéo chăn đắp lại cho tôi rồi rời khỏi phòng.

Cánh cửa nhẹ nhàng đóng lại, trong phòng chỉ còn lại toàn một màu trắng không có sức sống.

Tôi thẫn thờ ngồi nhìn cánh cửa đã được đóng chặt, bỗng nhiên có cảm giác thật hụt hẫng, rồi ngay lập tức lại hưng phấn trở lại. Không hiểu vì sao, phong thái nho nhã, hào hoa hơn ngươời của Thạch Viễn Hàng đã để lại trong tôi một ấn tượng thật kỳ lạ, cũng có thể là do từ nhỏ tôi rất ít khi tiếp xúc với đàn ông, bác sĩ Thạch là bác sĩ điều trị chính cho tôi điều này cũng đồng nghĩa với việc ngày nào tôi cũng được nhìn thấy Thạch Viễn Hàng.

Mặt tôi đỏ lên, đầu lại bắt đầu đau, tôi cố nhắm mắt lại nghỉ ngơi như lời bác sĩ Thạch đã dặn. Nhưng tôi vẫn không thể nào ngủ nổi, những âm thanh kỳ lạ từ bên ngoài không ngừng truyền đến, trong lúc mơ hồ tôi cũng không rõ, nó giống như một giấc mơ vậy. Khó khăn lắm tôi mới chợp mắt được, lúc tỉnh lại không biết là mấy giờ, bên ngoài thật yên tĩnh. Trong giây phút ấy, nhìn lên bức tường toàn màu trắng tôi cảm thấy hình như có chỗ nào đó không cân xứng với nhau, gian phòng bệnh này thiếu thứ gì đó. Tôi ngồi dậy, đưa mắt một lượt nhìn xung quanh. Thiếu thứ gì nhỉ? Căn phòng sạch sẽ gọn gàng như vậy vừa như thiếu lại vừa như không thiếu. Tôi nghĩ mãi nhương vẫn không thể nghĩ ra, cảm thấy hơi nản. Thôi, bác sĩ Thạch đã dặn phải luôn giữ cho tâm trạng thảnh thơi, không lo nghĩ nhiều, tôi lắc nhẹ đầu, quên hết những thứ vô vị.

Nằm viện được hai hôm, tinh thần tôi đã khá hơn rất nhiều rồi, bác sĩ Thạch đồng ý để tôi rời khỏi giường bệnh đi ra ngoài hoạt động chân tay cho đỡ buồn chán. Mẹ cũng ghé thăm tôi mấy lần, cùng đến với mẹ còn có Vương Giai, nhưng mỗi lần cô ta đến đều bị tôi đuổi đi. Cô ta cũng biết quan tâm đến tôi? Ha... ha, há chẳng phải buồn cười lắm sao, cô ta mong cho tôi sớm chết đi thì đúng hơn.

Dần dần tôi cũng thích nghi đươợc môi trường trong bệnh viện và cảm thấy nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Tôi đi dạo xung quanh, bác sĩ và y tá đều đến nói chuyện với tôi, và điều quan trọng nhất là ngày nào tôi cũng được nhìn thấy dáng vẻ thân thiện của bác sĩ Thạch. Mỗi lần bác sĩ Thạch đến kiểm tra, trị bệnh, hay chỉ đi ngang qua phòng thôi tôi đều cảm thấy rất vui. Nhưng có một chuyện thật kỳ lạ, mỗi lần ra khỏi phòng bệnh, tôi đều nhìn thấy cánh cửa sắt trên hành lang chắn ngang lối rẽ, cửa bên trên đã bị khoá bằng một cái khoá to. Hành lang đó không biết thông đi đâu, ngày nào cũng tối om, không biết bên trong nó có những gì. Tôi tò mò muốn biết liền đi hỏi bác sĩ Thạch, lúc đầu bác sĩ Thạch không quan tâm đến những gì mà tôi hỏi, sau bị tôi hỏi tới tấp thì bác sĩ Thạch mới nói, bên trong cánh cửa sắt đó chỉ là gian nhà kho cũ không dùng đến. "Nếu chỉ là gian nhà kho cũ thì có cần thiết phải khoá lại không, mà tại sao lại xây nó chung với phòng của bệnh nhân vậy?" Tôi hỏi. Bác sĩ Thạch cười, dùng lời lẽ ngọt ngào ra lệnh cho tôi: "Đừng nghĩ linh tinh nữa, với sức tưởng tượng phong phú như của cô thì có thể làm nhà văn viết truyện ngắn được đấy nhỉ."

Tôi cảm thấy hình như mặt mình đỏ lên. Có lẽ đây là lần đầu có người khen ngợi tôi. Nhưng hình ảnh cánh cửa sắt vẫn cứ vương vấn mãi trong đầu tôi, không biết bên trong có gì, mỗi lần ra vào phòng nhìn thấy nó, tôi lại có cảm giác ớn lạnh.

Dần dần, tôi ngày càng phát hiện ra nhiều chuyện kỳ quái. Bệnh viện nơi tôi đang chữa bệnh có nhiều chỗ khác thươờng, lúc nào tôi cũng cảm thấy mọi chuyện không khớp với nhau, nhương lại không biết không khớp nhau ở chỗ nào. Tôi bắt đầu cảm thấy bất an, hình như chỉ có nhìn thấy bác sĩ Thạch, thì tôi mới không nghĩ ngợi lung tung.

Tôi thở dài, ngồi đờ trên giường. Hôm nay đã muộn thế rồi, chị y tá mập đã đến chăm sóc cho tôi mấy lần nhưng vẫn chưa thấy bác sĩ Thạch đâu cả. Trong lúc đang tức thì có tiếng bước chân bên ngoài dừng lại trước phòng tôi, tôi vội xuống giường, trong lòng cảm thấy rất vui, định ra đón tiếp nhưng mở cửa thì lại không có ai cả, tôi nhìn xung quanh, cả hành lang không một bóng người.

Lạ thật, hôm nay mọi ngơười đi đâu hết cả rồi, sao lại yên lặng nhươ vậy chứơ? Tôi ra khỏi phòng nhìn xung quanh. Yên lặng đến nỗi tiếng dép đi trên nền nhà của tôi phát ra âm thanh to đủ làm cho người ta giật mình. Tôi đứng giữa hành lang, một lúc sau có tiếng âm thanh kỳ quái từ sau lưng tôi truyền đến. Những âm thanh nghe như tiếng lộc cộc đang dần dần di chuyển, nếu nghe kỹ một chút thì nó lại giống như có tiếng ai đó đang rên rỉ. Tôi hốt hoảng quay đầu lại, nhưng chỉ nhìn thấy những đám sương mù màu đen đang xông ra từ phía cánh cửa sắt đằng sau. Không, không phải là xông ra, nhưng đám sương mù màu đen ấy giống như một cơ thể sống vậy, chúng đang cố tranh nhau để bay ra ngoài và bị phân ra thành từng luồng khi lọt qua khe của cánh cửa sắt. Tôi có cảm giác như chúng đang nhảy múa rồi sau đó lại biến thành cánh tay, ngón trỏ dài ra muốn bắt lấy tôi. Những đám mây còn lại đằng sau cánh cửa thì lại biến thành một khuôn mặt khổng lồ, há miệng thật to, đang cố gắng hướng về phía tôi kêu cứu.

Tôi sợ quá, tự hỏi: "Đây là cái gì vậy? Tại sao nó lại ở đây?" Rồi hét thật to một tiếng quay người lại chạy thục mạng.

"Bác sĩ, bác sĩ!" Tôi vừa chạy, vừa la hét, sợ đến nỗi nước mắt giàn giụa. Không biết chạy đến tầng mấy, cuối cùng nhìn thấy mấy y tá chạy về phía tôi, tôi cũng lao về phía họ khóc thật to.

"Có chuyện gì vậy?" Một y tá ôm chặt lấy tôi, mấy y tá kia cũng vây quanh tôi ân cần hỏi thăm. Tôi kể hết những chuyện khủng khiếp mà tôi vừa thấy cho họ nghe, nhưng tôi chỉ thấy họ ngơ ngác nhìn nhau như không tin vậy, một y tá khẽ cười, an ủi tôi và nói "Thế này nhé, em dẫn các chị đến chỗ đó xem đi." Tôi dẫn họ trở lại tầng 4, nhưng lúc đến đó thì cảnh tượng hãi hùng vừa nãy bỗng dưng biến mất, chỉ thấy người ra người vào nhộn nhịp trên hành lang, phía cánh cửa sắt cũng không có gì khác thường cả. "Đấy, có gì lạ đâu, em đừng sợ, ở đây độ ẩm cao, các chị thỉnh thoảng cũng hay bị hoa mắt đấy." Các y tá cười, đang định nói gì thì chị y tá mập chịu trách nhiệm trông nom tôi hốt hoảng chạy từ phòng bệnh đến, nhìn thấy tôi chị mới yên tâm hơn, chị nói: "Em chạy đi đâu thế, làm chị lo quá, mau về phòng uống thuốc đi." Chị kéo tôi về phòng, vừa vào đến phòng tôi đã nhìn thấy bác sĩ Thạch đứng ở đó nhìn tôi và cười: "Sao cô lại chạy lung tung vậy?"

Nụ cười của bác sĩ Thạch kiến tôi cảm thấy tủi thân, nước mắt ròng ròng, tôi nói với bác sĩ: "Các người mới chạy linh tinh thì có, lúc nãy tại sao chẳng thấy ai cả, làm tôi sợ hết hồn." Thạch Viễn Hàng nhăn mày, hình như muốn nói điều gì đó nhưng không nói ra được, chỉ kiểm tra một lượt cho tôi, dặn dò tôi phải chú ý nghỉ ngơi rồi đi. Trong mấy phút ngắn ngủi như vậy mà tôi đã bình tâm trở lại, mỗi lần nhìn thấy bác sĩ Thạch thì cảm giác sợ hãi trong lòng bỗng dưng biến mất. Đúng rồi, bác sĩ chẳng phải là vị cứu tinh của bệnh nhân sao?

Phải chịu đựng sự sợ hãi kinh hoàng đó, trong chốc lát tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi, bèn nằm xuống giường nghỉ ngơi. Tôi chợp mắt được một lát, trong lúc mơ hồ thì nghe thấy âm thanh gì đó đang hướng về phía mình, từng tiếng nhỏ luồn qua lỗ tai, mặc dù không muốn nghe nhưng những âm thanh đó cứ cố tình lượn quanh tai cho đến khi tôi giật mình tỉnh giấc. Đó là tiếng ai đó đang khóc, trong tiếng khóc còn chứa đựng đầy nỗi ai oán và đau khổ.

"Ai vậy, ai mà lại khóc vào lúc nửa đêm thế?"

Bệnh viện này không cho phép người nhà bệnh nhân ở qua đêm vì vậy không thể là người nhà bệnh nhân đang khóc được, hay là bệnh nhân? Ai ngồi ngoài phòng bệnh khóc chứ, mà lại không thấy y tá đến nhắc nhở, lạ thật. Tôi không thể ngủ được, ngồi dậy chú ý lắng nghe. Đúng, tiếng khóc từ hành lang truyền đến, không biết ai mà khóc thương tâm đến thế. Tôi xuống giường muốn ra ngoài xem thử nhưng không mở được cửa. Bệnh viện này tại sao buổi tối lại khoá cửa phòng bệnh nhân thế nhỉ? Tôi hơi bực mình, mấy hôm trước cửa không khoá thì lại không nghe thấy tiếng khóc, bây giờ tính sao đây? Sẽ chẳng có ai đến an ủi người đang khóc ngoài kia, tôi không biết người ấy sẽ khóc tới lúc nào nữa. Tiếng khóc lúc gần lúc xa, nghe kỹ thì hình như người đó đang đi lại nhưng không nghe thấy tiếng bước chân. Tôi nhăn mày, nghé sát tai vào cánh cửa để nghe cho rõ hơn. Vừa nghé tai vào thì tiếng khóc lại càng to, thê thảm hơn, nó như muốn xuyên qua màng nhĩ tôi vậy.

"Trả lại mạng sống cho tôi, trả lại mạng sống cho tôi!" Âm thanh đáng sợ đó không ngừng kêu thét, chốc chốc lại vọng ra từ phía hành lang. "Trả lại mạng sống cho tôi! Tôi chết thảm quá!"

Tôi sợ quá lùi lại, tiếng gào thét xuyên qua cả cánh cửa và vách tường xông thẳng về phía tôi.

"Ai vậy, sao lại không có y tá đến chăm sóc chứ?" Tôi sợ quá, quay lại giường, kéo chăn đắp kín mặt, ra sức bịt tai lại, nhưng vẫn nghe thấy âm thanh đáng sợ ấy, dần dần tiếng gào thét ấy lại biến thành tiếng kêu oan, tiếng trách mắng, tiếng khóc thút thít hay tiếng cười của rất nhiều người. Cả bệnh viện dường như bị nhấn chìm trong những âm thanh đáng sợ giống như địa ngục ấy.

Sao lại không có người trực chứ? Đó là ai vậy? Ai vậy? Bác sĩ Thạch và y tá đâu hết cả rồi?! Tôi nằm yên trong chăn, nước mắt tuôn trào. Lâu rồi những âm thanh đáng sợ ấy nhỏ dần, rồi không còn nghe thấy gì nữa, tất cả lại trở về trạng thái bình thường như chưa từng xảy ra chuyện gì vậy. Tôi không tài nào ngủ tiếp được nữa cứ mở mắt cho tới khi trời sáng.

"Bác sĩ Thạch!"

Của vừa mở ra, tôi vội nhảy từ trên giường xuống. "Tối hôm qua có chuyện gì xảy ra trong bệnh viện thế? Có rất nhiều người khóc và la hét, bác sĩ có nghe thấy gì không?"

Bác sĩ Thạch nở nụ cười dịu dàng rồi dìu tôi đến bên giường: "Chuyện gì cơ? Tối qua tôi trực, bệnh viện vẫn yên tĩnh như mọi khi, làm gì có chuyện gì đâu."

"Không đúng", tôi lắc đầu, nói. "Lúc đầu tôi nghe thấy tiếng khóc của một người phụ nữ, sau đó lại nghe thấy có người gào thét lâu lắm vẫn chưa thôi, tôi lấy làm lạ, tại sao bệnh viện lại không có chút trách nhiệm nào thế?"

Bác sĩ Thạch vẫn cười, vỗ vai tôi và nói: "Có lẽ cô nằm mơ và tưởng đó là sự thật. Cô chịu kích động mạnh, thần kinh vẫn còn yếu, thỉnh thoảng xuất hiện những hoang tưởng, đó là chuyện bình thường không có gì lạ cả."

Vậy à? Tôi tỏ vẻ nghi ngờ. Thạch Viễn Hàng là bác sĩ, lời nói cũng có lý, nếu đúng là như vậy, thì bệnh viện phải có trách nhiệm với những người tối qua chứ, vả lại bây giờ đầu óc tôi tỉnh táo hơn thì lại chẳng thấy có hiện tượng khác lạ nào cả. Tôi cảm thấy nghi ngờ những âm thanh tối qua, có thật là mình đã nghe thấy không hay chỉ là nằm mơ thôi.

Tôi cười ngượng: "Xin lỗi bác sĩ, chắc là thần kinh tôi quá mẫn cảm."

Bác sĩ Thạch nói: "Xem ra cô nên ra ngoài vườn hoa trong bệnh viện đi lại cho đầu óc bớt căng thẳng, hôm nay thời tiết rất đẹp."

"Thế hả!" Tôi rất vui khi nghe bác sĩ Thạch nói vậy "Vậy bác sĩ đi cùng tôi chứ?"

Bác sĩ Thạch lắc đầu tỏ ý xin lỗi: "Không được đâu, tôi đã hẹn gặp người nhà bệnh nhân rồi."

Lời nói của bác sĩ Thạch làm tôi mất hứng. "Thôi thế này nhé, tôi sẽ đưa cô đến đó." Bác sĩ Thạch sợ tôi buồn nên mới đi cùng tôi tới đó. Tôi đi sau bác sĩ Thạch, rời khỏi phòng bệnh, vô tình đi qua cánh cửa sắt, cửa vẫn bị khoá, một trận gió không biết từ đâu thổi tới khiến tôi cảm thấy rùng mình, tôi vội vàng xuống dưới cùng bác sĩ Thạch. Bác sĩ Thạch nói đây là vườn hoa, tôi nhìn quanh một lượt, vườn hoa thật rộng, đẹp và rất yên tĩnh. Một vườn hoa như vậy thật hiếm thấy ở những bệnh viện thông thường, ánh sáng rực rỡ của mặt trời và màu xanh dịu dàng của hoa cỏ như hoà quyện với nhau, có rất nhiều bệnh nhân đang đi bộ và ngồi tĩnh lặng, tôi tiếp tục đi quanh vườn hoa, nhìn dáng vẻ ấy của tôi thì không ai bảo là tôi đang bị bệnh cả. Tôi nở nụ cười và nghĩ: "Nếu như có thể chạy dưới ánh nắng của mặt trời thì tâm hồn sẽ thanh thản hơn một chút chăng?"

Không biết bác sĩ Thạch đã đi từ lúc nào rồi, tôi nhìn quanh, không thấy đâu cả, một mình tôi từ từ dạo bước. Chẳng có ai để ý đến tôi cả, các chị y tá đứng bên cũng không quản, ngay cả khi ánh mắt tôi bắt gặp ánh mặt của họ thì họ cũng chỉ cũng chỉ gượng cười, điều đó khiến tôi cảm thấy thật dễ chịu.

"Chị ơi..."

Một tiếng nói nhỏ từ sau lưng truyền đến khi tôi đi đến dưới một gốc cây. Tôi quay đầu lại, thì ra đó là một cô bé đang đứng đằng sau tôi, hình như cô bé đang khóc, thật tội nghiệp.

"Em sao thế?" Tôi vội hỏi, rồi lại đến gần lau nước mắt cho cô bé.

"Chị, em đau, đau lắm." Cô bé thút thít khóc. Cô bé gầy quá, tôi động lòng thương hỏi: "Em đau ở đâu? Sao em không đi tìm bác sĩ chứ? Nào, chị đưa em về phòng bệnh nhé."

"Em không về đâu, về cũng chẳng có tác dụng gì đâu, bệnh của em đã chữa lâu rồi nhưng vẫn không khỏi." Cô bé lắc đầu, hít thở sâu một cái rồi nói: "Đau ở đây này, đau lắm." Vừa nói cô bé vừa chỉ lên ngực.

"Không sao đâu, lát nữa sẽ không đau nữa đâu." Tôi chẳng biết phải làm thế nào, chỉ có thể an ủi cô bé mấy câu.

"Không khỏi được đâu, vẫn đau lắm." Cô bé lại lắc đầu.

"Sao lại như vậy được chứ?" Tôi cười.

"Thật đấy chị ạ, em không có trái tim, nếu không tìm thấy nó thì sẽ đau mãi mãi." Cô bé thành thật nói, vừa nói vừa mở mắt thật to. Tôi ngạc nhiên không cười được nữa, tôi không hiểu mọi người tại sao lại dùng những lời lẽ như vậy để dỗ một đứa trẻ chứ.

"Chị không tin, các bác sĩ đều nói vậy đấy, nhưng họ cũng không thể tìm thấy tim của em. Nếu như em tìm thấy đi nữa thì chắc họ cũng sẽ không lắp cho em đâu." Cô bé lau nước mắt.

"Thật ư?" Những lời của cô bé khiến tôi thật tò mò. "Vậy cho chị xem tim của em nhé." Tôi nói với vẻ khẩn cầu, bởi vì từ trước đến giờ tôi không biết tim người có hình dạng như thế nào. Cô bé mắt sáng long lanh: "Chị muốn xem hả, chị thật tốt vì chị là người lớn đầu tiên tin em không nói dối, em sẽ đưa chị đi xem, ở đây này." Cô bé vui quá nhảy nhót như chim sẻ, kéo tôi đến một bồn hoa, dùng tay lật cỏ và cố hết sức để đào đất ở dưới lên. Tôi nghiêng đầu nhìn cơ thể gầy yếu của em, trong lòng cảm thấy thương xót, tôi định đến giúp em thì bỗng nhiên ngửi thấy mùi gì đó rất khó chịu đang lẫn lộn trong bầu không khí trong lành. Mùi này ngày càng nồng nặc, thậm chí còn khiến cho người ta cảm thấy buồn nôn.

Tôi nhăn mày, đang lúc định kéo cô bé đi ra chỗ khác thì em quay người lại, tay cầm thứ gì đó vui mừng hét lên: "Chị xem, đây chính là trái tim của em đấy!" Tôi quay lại nhìn, trời! Trong tay cô bé cầm một con chuột to đã chết cách đây mấy hôm, bụng đã nứt, bên trong còn có rất nhiều vi khuẩn, những vết máu đã thâm đen bao quanh thân chuột và cả bàn tay vốn rất sạch sẽ của cô bé. Tôi không muốn nhìn nữa, hít phải mùi hôi thối nồng nặc ấy thật kinh khủng. Nhưng cô bé thì vẫn cứ cười một cách đáng yêu. Tôi sợ quá co cẳng chạy, nước bọt cứ tuôn ra liên tục. Chạy qua bồn hoa thì không chịu được nữa và bắt đầu nôn.

"Sao vậy, không khoẻ à?" Từ đằng sau một cánh tay nhẹ nhàng đặt lên vai tôi và ân cần hỏi. Sau khi nôn xong tôi mới cảm thấy dễ chịu hơn một chút. Quay đầu lại nhìn thì thấy một người phụ nữ trẻ, cũng mặc quần áo bệnh nhân, trên môi còn bôi một lớp son mỏng, đôi lông mày không thật cân xứng hiện lên trên khuôn mặt, chị tỏ ra là người thật hiền hậu và gần gũi. Giống như gặp phải cứu tinh, tôi vội vàng nói: "Em bị cô bé kia dọa, buồn nôn quá..."

"Cô bé à?" Chị ngơ ngác hồi lâu.

"Đúng ạ, một cô bé rất đáng yêu." Tôi nói.

"Nhưng chị ở bệnh viện lâu lắm rồi có thấy cô bé nào đâu, chỉ có hai cậu bé thôi."

Thấy chị không tin, tôi lại cố thanh minh: "Cô bé đó vẫn còn ở đây này, em đưa chị đến gặp nó." Tôi kéo chị đến bồn hoa ban nãy, nhưng chưa đi đến nơi, tôi thừ người ra, không thấy cô bé đâu cả, chỗ đất bị đào lên cũng chẳng có dấu vết gì nữa, ngoài mùi thối vẫn còn lưu lại trong không khí ra thì chẳng có gì nữa.

"Vừa rồi rõ ràng... " Tôi vẫn chưa nói hết thì thấy chị run lên và nói rằng: "Hay là ma, chị em mình mau đi khỏi đây đi!"

Tôi bị chị kéo đi, hai chị em vội vàng rời khỏi chỗ đó mãi cho tới khi đến chỗ có người mới dừng lại, chị thở hổn hển, toàn thân vẫn còn run. Tôi trấn tĩnh lại, hỏi chị: "Sao thế chị? Người sợ nên là em, chị thì sợ gì chứ." Chị lắc đầu, nét mặt vẫn hoang mang, chị nói với tôi: "Chị tin em nhìn thấy, bệnh viện này vốn không sạch sẽ. Sao em lại dám nói chuyện với cô bé đó chứ? Em điên rồi."

"Chị mới điên." Tôi tức quá nói lại chị, "Chẳng qua chỉ là một cô bé thôi mà, có gì mà không dám nói chuyện chứ?" Chị thấy tôi nói không ngớt quay lại nhìn tôi, nói: "Chắc em mới đến, đúng không?"

Tôi gật đầu. "Chẳng trách em không biết là phải." Chị đưa mắt nhìn quanh rồi hạ giọng nói với tôi "Chị hỏi em, tối qua em có nghe thấy âm thanh kì lạ không?"

Tôi giật mình, vội vàng gật đầu: "Đúng, lúc đầu em nghe thấy tiếng khóc của một người phụ nữ, sau đó thì lại nghe thấy tiếng kêu gào thảm thiết..."

"Thế em có nghe rõ người phụ nữ đó gào khóc gì không?"

"Bà ta kêu... trả lại mạng sống cho tôi..." Tôi trả lời ấp a ấp úng, cảm giác hơi ớn lạnh.

Chị run run nói với tôi: "Âm thanh đó có phải truyền đến từ cánh cửa sắt ở tầng 4 đúng không?"

Nghe chị hỏi vậy, suýt nữa thì tôi nhảy lên: "Chị cũng biết à?"

"Đương nhiên là chị biết, ai cũng có thể nghe được mà!"

"Vậy tại sao bệnh viện lại không quan tâm vậy?"

Chị kéo tôi đến bên một chiếc ghế dài, bảo tôi ngồi xuống, thở dài nói: "Em nghe chị nói đây, bệnh viện này kỳ lạ lắm, chị không biết ở những bệnh viện khác có bao nhiêu chuyện kỳ lạ, nhưng bệnh viện này chuyện kỳ lạ thì nhiều lắm." Chị nhấn giọng, thấy tôi chú ý lắng nghe, chị tiếp tục nói: "Bệnh viện là nơi tiếp nhận bệnh nhân, đương nhiên không phải ai vào đây cũng có thể khỏi được bệnh mà ngược lại, còn có rất nhiều người chết nữa là khác."

"Nghe nói họ chết rất đau khổ, còn có người chết oan nữa, họ đều ở lại bệnh viện không đi đâu cả. Có một số theo quy luật không đi lại gây chuyện, nhưng một số khác thì lại khác, đêm nào cũng làm náo loạn, khiến mọi người ai cũng nghe thấy, không được yên."

Tôi ngắt lời chị: “Chị nói chuyện tối qua đi, em không thích chị kể mập mờ như vậy, chị kể rõ ràng một chút không được sao?" Chị nhìn tôi rồi nói: "Chị nghe nói bệnh viện này mấy năm trước có người phụ nữ chết ở tầng 4, đáng ra chị ta không chết, nhưng do bác sĩ muốn vậy, cùng chết với chị ta còn có con gái nữa, một cô bé rất đáng yêu..."

Chị nói đến đây lại nhìn tôi, qua ánh mắt chị tôi nhận ra chị đang run sợ. "Giờ thì em đã hiểu tại sao vừa rồi chị lại sợ hãi như vậy rồi chứ?"

“Chị đã nói gần đây không có cô bé nào vào viện cả, thế tại sao em lại nhìn thấy cô bé ấy chứ, kỳ lạ thật, mà thoáng một cái đã không thấy đâu, chị đoán đa phần cô bé đó là con gái của người phụ nữ đã chết…"

Tôi có cảm giác đầu mình sắp nổ tung, giọng cũng bắt đầu run: "Vậy ý của chị là tối qua chính người phụ nữ đã chết oan đó gào khóc à?" Chị vội gật đầu nói: "Bọn chị nghe rất nhiều lần, y tá và bác sĩ cũng vậy, tất cả đều quen rồi, vì thế mà họ mặc kệ không quan tâm." Lối rẽ vào ở gần cánh cửa sắt đó trước kia chính là phòng bệnh của chị ta, em xem nếu không có chuyện đó thì tại sao họ lại phải khoá cửa lại chứ?"

"Nhưng bác sĩ nói với em đó là gian nhà kho cũ không dùng đến mà. " Tôi nói.

"Nhà kho cũ? Thế họ có nói với em chuyện tối qua mà em nghe thấy chỉ là giấc mơ không?" Nghe chị nói vậy, tôi hơi buồn, tôi tin tưởng bác sĩ Thạch như vậy, vậy mà bác sĩ Thạch lại lừa tôi, cứ cho là điều ấy không tốt cho tôi đi chăng nữa.

"May mà tôi không ở tầng 4, còn cách phòng tôi xa lắm nếu không ngày nào cũng phải nghe tiếng ma quỷ thét gào, sớm muộn cũng bị điên."

Chị lắc đầu càng làm tôi cảm thấy sợ hơn: "Nhưng em ở tầng 4, phòng em cách cánh cửa sắt đó không xa lắm." Chị a lên một tiếng, hình như định nói gì đó nhưng tôi nhìn thấy nét kinh hoàng hiện rõ trên khuôn mặt chị, chị nhảy lên vội vàng nói: "Chị phải đi đây, bác sĩ lại đến tìm chị rồi." Chưa nói hết chị đã bỏ đi rồi, lúc đó có một nữ bác sĩ hổn hển chạy đuổi theo chị.

ở bệnh viện này mối quan hệ giữa bác sĩ và bệnh nhân hoà thuận như vậy, nhưng lúc này tôi chẳng có tâm trạng đâu mà nghĩ nhiều nữa, chiếm đầy đầu óc tôi lúc này toàn là những lời mà người phụ nữ ban nãy đã nói. Cô bé mà tôi đã nói chuyện có thật là một hồn ma không nhỉ?

Chắc là như vậy rồi, những đứa trẻ bình thường thì nhất định không nói và làm những việc như vậy đâu, bỗng nhiên xuất hiện và bỗng nhiên mất đi, còn có cả tiếng khóc tối qua nữa, nếu như dùng lời nói của bác sĩ Thạch mà giải thích thì sẽ không thể giải thích nổi. Đứng dưới mặt trời và giữa rất nhiều bệnh nhân như vậy mà tôi cảm thấy toàn thân ớn lạnh, lạnh đến nỗi từng thớ thịt run lên.

Xem ra phải quay lại phòng bệnh thôi. Dường như chỉ có trong môi trường ngột ngạt thì mới có được chút cảm giác an toàn giống như hồi bé vậy.

Đúng rồi, bác sĩ Thạch đâu rồi? Không biết bác sĩ Thạch đã hẹn gặp người nhà bệnh nhân xong chưa? Bỗng nhiên tôi muốn đi tìm bác sĩ Thạch, nụ cười nho nhã, dịu dàng của bác sĩ Thạch có lẽ sẽ đem lại một chút ấm áp cho tôi chăng. Tôi tìm quanh một vòng chợt nhớ ra là có lần bác sĩ Thạch nói với tôi rằng, dưới tầng một có một gian phòng dành riêng cho các buổi hẹn gặp người nhà bệnh nhân, tôi lén xuống đó, cố tránh không để cho y tá nhìn thấy.

Phòng khách dưới tầng chẳng có ai cả, rất yên lặng, dường như tất cả các cửa đều đóng chặt, cũng có cửa hé mở nhưng bên trong chẳng có ai. Tôi cố giữ bình tĩnh bắt đầu tìm xung quanh, tìm từng phòng một, cuối cùng nghe thấy tiếng cười nói từ một gian phòng vọng ra.

"Đúng... đúng là như vậy... cô cứ yên tâm, bệnh của em cô cũng không đáng ngại lắm đâu, nếu bệnh tiến triển tốt thì sẽ mau xuất viện thôi... đừng lo lắng... Tôi sẽ cố gắng hết mình..."

Là tiếng của bác sĩ Thạch, tìm thấy rồi.

Tôi đứng ở cửa, khẽ cắn môi, trong phòng lại có tiếng của một người phụ nữ, giọng rất dịu dàng: "Tôi biết bác sĩ đã tốn nhiều công sức... em tôi tính khí thất thường, tinh thần cũng không được tốt... mong bác sĩ thông cảm..."

"Không sao... Tôi nghĩ người nhà cũng nên thường xuyên đến thăm... điều này cũng rất có lợi đối với việc hồi phục sức khoẻ của bệnh nhân." Bác sĩ Thạch nói.

Tôi thần người, giọng người phụ nữ này sao lại quen thuộc vậy, nhưng hơi nhỏ một chút. Nghĩ ngợi một lát tôi chợt nhớ ra đó là Vương Giai, đúng rồi, chính là cô ta! Cô ta nói nhẹ như vậy chẳng trách tôi cảm thấy lạ, bởi bình thường khi nói chuyện với tôi, cô ta ít khi nhỏ nhẹ, không mắng thì hét, hôm nay lại dùng lời lẽ dịu dàng như vậy nói chuyện với bác sĩ Thạch.

Tôi tức lắm không kiềm chế được. Đúng rồi! Hay là cô ta biết tôi có cảm tình với bác sĩ Thạch nên đã cố ý đến đây tranh với tôi. Nếu không phải vì mục đích cá nhân thì cô ta đâu cần phải nói xấu em ruột mình trước mặt người ngoài chứ.

Tôi không chịu được nữa dùng chân đẩy cửa xông vào.

Một tiếng động vang lên, cửa đã được mở, tôi xông vào trong, trong đầu đang nghĩ làm thế nào để dạy cho cô ta một bài học thì mới xả được cơn giận, nhưng vừa vào đến nơi thì trong phòng trống không, ngoài bàn ghế ra thì chẳng có ai.

Lẽ nào tôi lại nghe nhầm? Rõ ràng trong phòng có tiếng người nói mà!

Tôi đứng đó một lúc rồi từ từ quan sát căn phòng, trên bàn có đặt mấy cuốn sách, tôi đi đến cầm lên xem. Đó là một quyển tạp chí y học, tôi mới xem được mấy trang thì đã thấy chán nản trong lòng thầm nghĩ không biết phải làm thế nào với cánh cửa đã bị mình đá hỏng. Thôi, tốt nhất là nên nhanh chóng rời khỏi đây. Tôi đặt sách xuống và đi ra ngoài cửa, nhưng vừa đi ra cửa thì lại cảm thấy như mất cái gì đó.

"Mình có đem cái gì ra đâu nhỉ?" Tôi tự hỏi, rồi lại quay trở lại gian phòng đó.

"Rốt cục là mất gì nhỉ?"

Tôi quay người lại, nhìn thấy một tấm gương to treo trên tường đối diện với bàn làm việc. Mặt gương phủ đầy bụi nhưng vẫn có thể nhìn rõ. Tôi nghiêng đầu nhìn bóng hình mình trong gương, chẳng mất thứ gì cả. Vừa nghĩ như vậy thì đột nhiên một nỗi kinh hoàng xuất hiện, phần cơ thể phía dưới đang di chuyển mà không có cách nào khống chế được, sợ quá tôi bắt đầu la hét. Nhìn trong gương tôi thấy đầu và thân mình phân ra làm hai, đầu thì vẫn trong tư thế nghiêng, còn thân thể lại bình thường, tôi chuyển động thì nó cũng chuyển động theo.

Trời ơi! Đây là bệnh viện gì vậy, chỗ nào cũng có những cảnh tượng rùng rợn đáng sợ! Tôi không thể dịch chân được. Thấy tiếng la hét mọi người chạy đến. Mấy y tá xông vào trước, nhìn thấy tôi họ cũng hoảng hốt "Sao em lại ở đây, mau đi ra ngoài cùng chị!" Họ kéo tôi ra, vừa ra đến ngoài thì nhìn thấy bác sĩ Thạch cũng vội vàng chạy đến, nhìn thấy tôi bác sĩ Thạch kinh ngạc nói: "Sao lại là cô? Cô chạy đến đây làm gì?"

Vừa nhìn thấy bác sĩ Thạch, nước mắt tôi đã tuôn trào. Tôi vội rút tay khỏi chị y tá lao đến bên và nắm lấy tay bác sĩ Thạch: "Tôi đến tìm bác sĩ đấy. Bác sĩ Thạch không còn quan tâm đến tôi nữa rồi!"

Bác sĩ Thạch vội vỗ tay tôi nói: "Không phải là tôi không quan tâm đến cô, tôi chẳng đã nói với cô có chuyện cần giải quyết sao?"

Mọi người nhìn thấy bác sĩ ở đó lập tức tản đi ngay. Tôi tức giận nói: "Tôi biết có người nói xấu tôi trước mặt bác sĩ, nếu bác sĩ tin tôi thì tôi khẳng định bác sĩ sẽ không mặc kệ tôi nữa." Bác sĩ Thạch do dự, lúc đó tôi thấy đằng sau lưng bác sĩ Thạch thấp thoáng bóng hình một người phụ nữ, người đó nhìn thấy tôi không nói gì chỉ cười.

Vương Giai, đúng là cô ta. Tôi trợn mắt, như vậy những gì mà mình vừa nghe được ban nãy là sự thật. Cô ta trang điểm rất kỹ, nhìn thấy vậy tôi tức quá, cô ta dám ngang nhiên khiêu khích tôi? Trước kia là những đồ chơi, là động vật, tất cả mọi thứ cô ta đều đoạt lấy từ tay tôi, bây giờ lại là người mà tôi có cảm tình. Tôi đứng yên nhìn rồi đột nhiên xông đến nắm lấy tóc cô ta giật mạnh. "Cô là đồ đáng chết! Cút mau! Cút mau..."

Tôi vừa nói vừa nghiến răng đánh giống như kẻ điên, ngay cả bác sĩ Thạch cũng không cản nổi. Tôi không biết mình có đánh trúng cô ta không, trong đầu bắt đầu hỗn loạn, chỉ có một suy nghĩ là không thể chịu đựng được người đàn bà ác độc ấy nữa, nếu tiếp tục chịu đựng thì sẽ điên mất. Mọi người thấy tôi đánh người lập tức chạy đến. Tôi không biết mình về phòng bệnh bằng cách nào, chỉ nhớ giống như những lần trước đánh nhau với Vương Giai thôi, sau đó không thể nhớ được nữa. Lần này đầu óc tôi hỗn loạn, phải nằm nghỉ rất lâu. Một hôm hay hai hôm? Tôi không biết, tôi chỉ cảm thấy một cảm giác mơ hồ, ngay cả chị y tá mập đến cho tôi uống thuốc tôi cũng không nhớ rõ.

Không biết lúc đó bác sĩ Thạch có đến không, sau đó tôi lại cảm thấy ân hận, mình chẳng tỉnh táo chút nào cả, làm thế chẳng hóa ra lại giúp Vương Giai chứng minh những gì mà cô ta đã nói về tôi đúng là sự thật sao? Cũng không biết bác sĩ Thạch có bị thương không, nếu như bác sĩ Thạch bị thương thật thì chi bằng mình đâm đầu vào tường tự tử cho xong.

Trời dần tối nhưng vẫn chưa thấy bác sĩ Thạch đâu, chỉ thấy các y tá liên tục đi kiểm tra tình hình bệnh nhân hoặc đưa cơm thì lại liên tục xuất hiện, mỗi lần cánh cửa phòng chuyển động, tôi lại tràn trề hy vọng, hy vọng người mở cửa sẽ là bác sĩ Thạch, nhưng lần nào tôi cũng bị thất vọng. Chắc chắn là bác sĩ Thạch giận tôi, cho rằng tôi giống như những gì mà Vương Giai đã nói. Tôi càng nghĩ càng cảm thấy buồn, bỏ cả cơm, nằm trên giường nhìn lên trần nhà rơi lệ.

Thời gian dần trôi, hành lang bên ngoài lại bắt đầu yên tĩnh. Đêm đã về khuya nhưng tôi vẫn không thể chợp mắt, tôi không thể tha thứ cho những sai lầm của mình. Lớn như vậy rồi, vì bị Vương Giai bắt nạt mà tôi đã khóc không biết bao nhiêu lần rồi, nhưng tất cả nước mắt đó cộng lại cũng không bằng lần này. Tôi khóc, tôi vốn là người thích khóc. Tôi chẳng có cách nào khác, ngoài khóc ra thì chẳng thể làm gì được. Chẳng có ai quan tâm, chia sẻ cùng tôi vì vậy tôi chỉ có thể dựa vào những giọt nước mắt để giải toả tâm trạng cô đơn, buồn chán. Đúng, hãy khóc đi, khóc cho hết những oan ức, tủi nhục. Tiếng khóc nhỏ dần, nhỏ dần rồi biến thành tiếng nấc nghẹn ngào.

Tôi khóc nhiều quá bắt đầu cảm thấy mệt, dần dần thôi không khóc nữa, nhưng hình như có âm thanh lạ từ đâu truyền thẳng đến tai tôi. Tôi lắng nghe, đúng rồi, có người đang khóc. Tôi giật mình hốt hoảng. Đó là những âm thanh mà tối qua tôi đã nghe thấy. Đó là tiếng khóc của hai mẹ con đã chết oan trong bệnh viện mà người phụ nữ tôi gặp trong vườn hoa đã nói. Tiếng khóc giống hệt tối qua, từ phía cánh cửa sắt truyền đến, nhưng tối nay hình như có gì đó hơi khác. Tiếng khóc rất nhỏ, lúc gần lúc xa. Có lúc tôi cảm giác như rất gần, hình như ở hành lang, ở ngay ngoài cửa phòng bệnh, chỉ cần mở cửa là nó sẽ ập vào. Tôi run bắn người, cố gắng trấn áp nỗi sợ, từ từ xuống giường. Tôi không biết có phải mình nằm mơ không, chỉ muốn đến gần hơn nữa. Tôi muốn biết rút cuộc người phụ nữ đang khóc là người hay là ma, có giống như những gì mà bác sĩ Thạch đã nói không, có phải là mình đang hoang tưởng hoặc là đang ở trong mơ không?

Hành lang yên ắng đến nỗi có thể nghe tiếng tiếng kim tiêm rơi, tiếng khóc đó truyền từ đầu này đến đầu kia, sau đó lại quay trở lại.

Tôi không dám mở cửa, người run lên, tay chạm khẽ lên tường. Tôi còn nhớ bức tường gần hành lang này có một cánh cửa nhỏ để tiện cho y tá kiểm tra tình hình của bệnh nhân. Tôi giơ tay định mở nhưng không thể mở được, trong nháy mắt trên hành lang xuất hiện một bóng hình trong bộ đồ màu trắng lướt qua, tiếng khóc cũng theo đó mà đến gần, rồi lại xa. Cảm giác rợn người khiến tôi nổi da gà. Tôi sợ, nhưng vẫn muốn xem rút cuộc là ai vì vậy ra sức mở cánh cửa. Nhưng hình như cửa đã bị chốt lại rồi, bên ngoài còn có khoá nữa, chỉ dùng sức thôi thì không thể mở được, tôi hấp tấp quá quên cả sợ, chân nọ đá chân kia rồi cố đưa tay ra đẩy. Cửa trơn quá không thể đẩy nổi, tôi chưa kịp đẩy ra thì cánh cửa đã bị ai đó từ phía ngoài kéo ra, một nửa gương mặt với đầy vết máu loang lổ hiện ra từ phía cửa, hai con mắt toàn lòng trắng vẫn còn dính máu nhìn tôi chằm chằm. Tôi cũng nhìn lại, trong đầu trống rỗng, chẳng có phản ứng gì cả.

"Trả lại mạng sống cho tôi! Trả lại mạng sống cho tôi! Tôi chết oan uổng quá."

Khuôn mặt đó đột nhiên biến mất, một cánh tay từ phía ngoài luồn qua lỗ cửa sổ vào trong, những tiếng kêu khóc thảm thiết bỗng nhiên nổi nên. Lần này âm thanh lại phát ra từ phía sau bức tường, một cánh tay dài từ từ luồn vào như muốn bắt lấy tôi để đòi lại mạng sống.

Tôi sợ quá lùi lại mấy bước, hai tay vùng vẫy, tôi kêu to "Tránh ra! Không phải tôi hại chị, việc này chẳng liên quan gì đến tôi cả!"

Tôi ra sức kêu to để trấn áp âm thanh đáng sợ, tôi không muốn nghe, không muốn nghe.

Tiếng kêu khóc thảm thiết ấy mở màn cho hàng loạt những âm thanh rùng rợn ở hành lang, những âm thanh tối qua nghe thấy cũng như vậy, lần lượt kéo nhau đến chứ không cùng một lúc. Một lúc sau, những âm thanh tuyệt vọng, bi thương cùng lúc vang lên khiến cả hành lang tràn ngập trong tiếng kêu gào, cả tôi cũng bị chìm trong những âm thanh khủng khiếp ấy, ngay cả tiếng phản kháng của tôi cũng lẫn vào đó khiến cho chúng càng như to hơn.

Tôi mệt quá không còn chút sức lực nào nữa ngã lăn xuống đất, dường như chỉ có hôn mê mới là con đường duy nhất để thoát khỏi cảnh tượng rùng rợn này.

Khi tôi tỉnh dậy đã thấy mình đang nằm trên giường, đầu giường còn có đồ ăn bữa sáng nóng hổi đang bốc hơi.

Tôi chớp mắt và nghĩ, tối qua xảy ra chuyện gì vậy? Tất cả lập tức quay về trong trí nhớ, bỗng nhiên tôi ngồi dậy. Bóng hình trắng, đôi mắt chứa đầy máu và cả linh hồn của người phụ nữ đã chết oan lại xuất hiện, cùng với bàn tay có móng dài và sắc. Tôi sợ quá dùng tay bịt mồm. Nhưng sau đó thì sao chứ? Kết thúc thế nào?

"Sao rồi?" Cánh cửa mở, bác sĩ Thạch trong bộ đồ trắng đi vào. "Hôm nay cô thấy khoẻ hơn rồi chứ?"

"Bác sĩ Thạch..." Tôi khẽ gọi, rồi chợt nhớ chuyện hôm qua đánh nhau với Vương Giai, trong khoảnh khắc không thốt lên lời.

Bác sĩ Thạch vẫn không nói một lời, chết rồi, quả nhiên bác sĩ Thạch giận rồi. Tôi ôm mặt khóc, bác sĩ Thạch đến bên giường nhìn thấy bữa sáng đặt đầu giường, vẻ mặt điềm đạm nói với tôi: "Cô lại không ăn sáng à? Như vậy làm sao khỏi bệnh được chứ? Tối qua nếu không có y tá chăm sóc thì chắc cô cũng chẳng chịu uống thuốc nữa."

Bác sĩ Thạch bưng bát lên đưa cho tôi, tôi vội đứng lên, đang lúc định đón lấy thì nhìn thấy dưới tay bác sĩ Thạch có mấy vết xước.

Tôi bắt đầu căng thẳng, không đón lấy bát nữa, chỉ vào tay bác sĩ nói: "Có phải tôi đã làm bác sĩ bị thương trong khi đánh nhau với Vương Giai không?"

Vẻ mặt bác sĩ Thạch bỗng nhiên thay đổi, cũng chẳng trả lời câu hỏi của tôi, chỉ đem bát để lại đầu giường và nói: "Cô mau ăn cơm đi."

Tôi bắt đầu khóc, bác sĩ Thạch lúc nào cũng dịu dàng với tôi vậy mà sao giờ đây lại như vậy chứ.

Nhìn thấy tôi khóc, bác sĩ Thạch thở dài nói với tôi bằng giọng nặng nề: "Cô đừng giận chị cô nữa, mà hãy tự nhìn lại mình đi, có phải tính khí của cô quá nóng nảy không? Vả lại chị gái cô có nói xấu về cô đâu, cô đừng có hơi tý là động tay động chân, cô làm vậy thử hỏi làm sao mà tôi vui được?"

Tôi nước mắt lưng tròng nhìn bác sĩ Thạch nói: “Xin lỗi bác sĩ, không phải là tôi cố ý, sau này tôi sẽ không làm vậy nữa đâu. Từ nay tôi xin hứa nếu chị ấy đến, chúng tôi sẽ không đánh nhau nữa."

Bác sĩ Thạch cười: "Thế mới ngoan chứ, ăn cơm đi, tôi phải đi đây."

"Đợi đã!" Tôi gọi giật. Bác sĩ Thạch quay lại nhăn mày chờ câu hỏi.

"Tôi muốn hỏi tối qua đã xảy ra chuyện gì vậy?" Tôi lau nước mắt, khẩn khoản hỏi, hy vọng được nghe thấy sự thật.

"Chẳng có gì cả. Nhưng tối qua cô vừa kêu, vừa la hét làm náo loạn cả lên, đánh thức cả y tá nữa, khó khăn lắm mới khiến cô không la hét nữa."

"Sao lại là tôi chứ!" Tôi cuống cả lên "Bác sĩ và y tá ở đây không thể phớt lờ được, họ ắt sẽ phải có biện pháp quản, nếu không thì bệnh nhân ở đây sớm muộn cũng sẽ bị điên."

Bác sĩ Thạch tỏ ra ngạc nhiên: "Cô đang nói gì vậy?"

"Bác sĩ chắc chắn biết tôi đang nói gì." Tôi quyết phải làm cho rõ chuyện này, nếu không thì tôi sẽ điên lên mất. Mấy ngày nay liên tục xảy ra nhiều chuyện kỳ lạ, mặc kệ là có ma quỷ hay không có đi nữa, tôi cũng phải làm sáng tỏ, nếu không thì không bị điên mới là chuyện lạ.

Bác sĩ Thạch lắc đầu: "Cô phải nghỉ ngơi nhiều vào, đừng nghĩ vớ vẩn thì mới có lợi cho sức khoẻ chứ."

"Không, các người không thể tự lừa mình, lừa người như vậy được!"

Bác sĩ Thạch nhìn tôi hồi lâu, cười nhẹ và nói: "Được rồi, cô muốn nói thế nào thì là thế." Nói rồi đi ra khỏi phòng. Tôi nói với theo: "Bệnh viện này lắm chuyện kỳ lạ thật, chỗ nào cũng có ma, tôi tin là bác sĩ biết."

Bác sĩ Thạch dừng lại một lúc, sau đó không nói câu nào, cũng chẳng thèm quay lại, cứ thế đi ra. Cánh cửa phòng nhẹ nhàng đóng lại, tiếng nhỏ như vậy nhưng cũng đủ để tôi giật mình.

Xem ra bác sĩ Thạch biết thật, nhưng cũng giống như những người khác trong viện bằng lòng tự lừa mình và lừa người khác. Lẽ nào đằng sau chuyện này lại có bí mật gì đó không thể nói ra, hay là giống như lời người phụ nữ mà tôi gặp ở trong vườn hoa đã nói, lẽ nào các bác sĩ ở đây đã giết hại hai mẹ con bệnh nhân kia khiến họ phải chết oan và thành những hồn ma đêm đêm đến quậy phá.

Tôi không dám nghĩ tiếp nữa, sự thật quả là đáng sợ, nhưng lại không có cách nào thay đổi được, tôi phải làm gì đây?

Không được, tôi phải rời khỏi đây, không thể ở đây thêm được nữa. Cho dù có bác sĩ Thạch ở bên chăng nữa, tôi cũng không thể chịu đựng nổi nỗi sợ hãi ấy. Tôi quyết định rồi, nếu hôm nay mẹ vào viện thăm, tôi sẽ nói với mẹ cho chuyển đến bệnh viện khác, nhưng đợi mãi đến tối, mẹ tôi cũng không đến. "Vương Muội, chắc tối nay cô vẫn chưa uống thuốc?" Chị y tá mập mở cửa bước vào hỏi rồi đưa nước và thuốc cho tôi, quan sát tôi uống hết mới chịu thôi. Tôi nhịn không nổi nữa bèn hỏi chị: "Có phải có một phụ nữ và một đứa bé bị chết ở bệnh viện này không?" Chị y tá chớp chớp mắt tỏ ra kinh hãi hỏi tôi: "Em cũng biết à? Em nghe ai nói vậy?" Nhìn thấy điệu bộ của chị, tôi tỏ ra vui mừng, kéo chị đến bên nói: "Ai nói cũng được chị ạ, điều đó không quan trọng. Em chỉ muốn hỏi chị xem chuyện đó có thật không thôi?"

Chị cười nhìn tôi, khắp người run run, vội vàng lắc đầu. Nhưng nét mặt của chị thì lại tỏ ra sợ hãi, đúng, chị đang rất sợ, tôi chắc rằng chị đã nhìn thấy gì đó nhưng lại không dám nói ra. Tôi nhìn chị nói: "Em biết chị đã thấy, chị nhát quá! Có gì mà không nói ra được chứ."

Chị y tá mập lắc đầu lia lịa: "Chị chưa thấy gì thật mà, đáng sợ quá. Chị không muốn nói, em đừng ép chị nữa..."

"Chị nhìn thấy ở đâu vậy? Có phải là ở cánh cửa sắt đó không?"

Hai chữ "cửa sắt" vừa bay ra khỏi mồm, thì chị y tá mập vội bịt mồm tôi lại, chị tỏ ra sợ hãi nói: "Em đừng nói nữa..." Tuy sợ nhưng chị vẫn cổ vũ tinh thần cho tôi.

"Các chị sợ nhưng tại sao lại không nghĩ cách đuổi những oan hồn đó đi mà lại để cho nó hoành hành ngang ngược vậy?"

Chị y tá nhìn tôi không nói gì. Tôi nói: "Chị muốn nói gì à?"

Chị đi đến cửa phòng nhìn xung quanh một lượt, rồi lại đóng cửa vào, quay trở lại nói nhỏ với tôi: "Không phải là không có cách. Nghe nói hai linh hồn oan ức ấy không chịu đi, vả lại nơi đó tối quá ánh sáng không vào được, vì thế không thể khiến linh hồn của họ tan ra được."

"Thật thế hả chị?"

"ừ, chị cũng không chịu được hai oan hồn ấy nữa, nhưng chẳng có ai muốn đi cùng chị đến đó cả. Em mắng chị là đồ nhát gan, thế còn em?"

Chị nhìn tôi tỏ vẻ khiêu khích. Đầu tôi lúc này nóng ran, cố không tỏ ra sợ hãi, tôi nói:"Đi thì đi, em chẳng sợ gì cả!"

"Được, đêm nay chị sẽ đến đây tìm em." Chị y tá mập nhảy lên vỗ vào vai tôi, làm loạn cả phòng. Tôi quan sát chị từ phía sau, vừa vui mừng vừa lo sợ, nếu có thể tiêu diệt được hai linh hồn quậy phá đó thì bệnh viện chẳng phải yên tĩnh lắm sao? Và tôi cũng không cần phải chuyển đến bệnh viện khác nữa, ngày nào cũng được nhìn thấy bác sĩ Thạch. Thật tốt biết bao!

Tôi đã hạ quyết tâm, nằm xuống giường ngủ, mãi đến khi chị y tá mập vào đánh thức: "Dậy nhanh lên em, sắp đến giờ rồi." Tôi ngồi dậy, đi ra ngoài cùng chị. Lúc này trên hành lang thật yên tĩnh, tôi và chị rón rén đi đến cánh cửa sắt, chị y tá mập móc chìa khoá từ trên người ra mở cánh cửa sắt.

"Chị lấy ở đâu ra chìa khoá thế?"

"Yên lặng nào, đừng nói nữa." Không biết chị đang lo sợ hay là đang hưng phấn, mặt đỏ ửng, tay run run mãi không cho được chìa vào lỗ khoá. Tôi cũng không dám giục chị, tim đập loạn nhịp, đi vào trong cánh cửa sắt đó có thật là chúng tôi có thể nhìn thấy hai linh hồn đó không? Cô bé đáng yêu mà hôm tôi đã gặp ở vườn hoa không biết có nhận ra tôi nữa không.

Tôi chưa nghĩ xong thì cửa đã mở được. Chị y tá mập nắm lấy tay cầm của cánh cửa và kéo mạnh.

Cánh cửa tuy đã bị gỉ nhưng cũng không phát ra tiếng động quá lớn.

Tôi đi vào cùng chị, nhìn thấy chị đang sờ lên tường để bật công tắc đèn. Trong chốc lát cả gian phòng sáng choang, chẳng có gì đáng sợ cả.

"Em mau đến đây."

Chị y tá mập rẽ qua hành lang, lo lắng giục tôi. Xem ra chị gan lì hơn tôi. Tôi đi theo chị, trong lòng rất sợ. Hai bên hành lang toàn là phòng bệnh, chỗ cuối cùng của hành lang lại là một cánh cửa sắt khác. Chị y tá mập chỉ vào cánh cửa sắt đó nói: "Gian phòng đó ở đằng sau cánh cửa này." Tôi cảm thấy sợ hãi, kéo chị lại, từng bước đi đến gần.

Đến trước cánh cửa sắt, chị y tá mập lại tìm chìa khoá, nhanh chóng mở ra. Tôi nhìn chị, lạ quá, hình như chị chẳng sợ gì cả, nháy mắt cánh cửa lại được mở ra, hình như tôi có cảm giác như có ai đẩy từ phía sau vào trong gian phòng đó, xung quanh toàn một màu tối đen như mực.

"Chị y tá?" Tôi hét lên, không có ai trả lời. Tôi lao đến bên cánh cửa muốn kéo ra nhưng cửa đã bị đóng chặt, tại sao chị y tá lại để tôi ở đây một mình thế này. Tôi kinh hoàng đập cửa, âm thanh trong đêm vắng vang lên rất to.

"Thả em ra! Thả em ra!" Tôi gào lên, càng ngày càng cảm thấy sợ. Tôi chỉ hy vọng gian phòng này không có ma thật. Tôi buột miệng nói ra một câu.

"Thả tôi ra! Thả tôi ra!" Ai nói vậy, một giọng nói ngây thơ, non yếu cũng bắt chước tôi. Tôi lùi lại, thôi không khóc nữa, tiếng đập cửa vang lên nhưng nhỏ hơn rất nhiều.

Chắc là linh hồn của cô bé chết oan đến rồi, tôi vẫn nhớ âm thanh đó. Tim đập mạnh khiến tôi thở không ra hơi, tôi không cách nào né tránh được nữa rồi, bị ngập trong bóng tối, trong những nỗi sợ hãi hùng.

Tôi chẳng thể làm gì được, chỉ hy vọng mình có thể chết ngay. Một góc trong gian phòng bỗng nhiên loé lên một ánh sáng yếu ớt. Thoắt cái tôi đã nhìn thấy cô bé đó đang nép mặt vào cửa nhìn tôi, tóc tai bù xù, trong miệng không ngừng nhai thứ gì đó, máu tươi tuôn ra từ mồm dính khắp người. Trong tay đang cầm một miếng thịt tươi.

Ma! Con ma chết tiệt!

"Cút đi! Cút đi!" Tôi không chịu được nữa xông đến, nắm lấy tóc nó giật mạnh, nó cầm lấy tay tôi cắn. Tôi cố hết sức quật mạnh xuống đất giẫm chân lên nó, ra sức đánh mãi cho đến khi nó nằm yên xuống đất.

“Tao đánh chết mày, xem mày có dám ra ngoài doạ người nữa không." Tôi hét lên, mất hết cả lý trí, ánh sáng ngày một mạnh, mãi cho đến khi tôi nhìn thấy nó không còn động đậy nữa, một chất lỏng màu đỏ chảy ra từ cơ thể nó, từ từ lan dần, chảy cả đến gần chân tôi.

Máu. Nó không phải là ma hay sao mà lại có máu? Máu của ma có màu gì? Cũng là màu đỏ à? Đầu óc tôi cứ loạn cả lên, mất hết cả bình tĩnh, một nỗi sợ hãi dâng trào, tôi hít thở sâu rồi lùi lại mấy bước. Tôi không muốn máu của nó dính lên người. Đột nhiên cúi người xuống nhìn, trên người, chân, tay, chỗ nào cũng có máu. Tôi muốn kêu gào nhưng hình như có tiếng ai đó tranh kêu trước: "Trả lại mạng sống cho tôi! Trả lại mạng sống cho con gái tôi!"

Tiếng kêu truyền thẳng vào tai. Tôi quay người lại, vẻ mặt hôm nọ lại xuất hiện trước mặt tôi, miệng rộng há to chứa đầy máu tươi. Đôi tay lạnh như băng của nó nắm chặt cổ họng tôi. Tôi đã giết con gái của nó, bây giờ nó đến bắt tôi phải đền mạng cho con nó.

Tôi chẳng còn đầu óc đâu mà suy nghĩ nữa, bắt đầu giãy giụa, tôi cố đẩy, chỉ muốn gỡ bỏ bàn tay đáng sợ đang cố siết chặt vào cổ họng mình ra, tôi muốn hít thở không khí, đúng, tôi vẫn chưa chết, vẫn cần không khí để thở.

Hàng loạt tiếng cười không biết từ đâu truyền đến, ngày càng nhiều nghe thật nhức đầu, trước mắt tôi hiện ra rất nhiều bóng hình trắng đang tiến gần đến bao vây, như muốn cắn vào da thịt tôi vậy.

Tôi chạy không thoát nữa.

*[

**]1

Tiếng chuông cửa vang lên, ngắt quãng những trang viết tôi đang đọc, nhưng thật ra thì cũng không phải là ngắt quãng, mỗi lần đọc đến đây, tôi lại không thể đọc tiếp được nữa. Một là nét chữ quá mờ, hai là từng chữ trong đó chứa đựng biết bao đau đớn, tôi không đủ can đảm để tiếp tục xem, cảm giác sợ hãi đó giống y như thật vậy, tôi không thể đọc tiếp được nữa.

Chuông cửa lại réo. Khách đã đến. Tôi cất quyển sách vào ngăn kéo rồi ra mở cửa.

"Xin lỗi, tôi đến hơi muộn." Người khách cười tỏ ý xin lỗi, trên tay cầm một chiếc cặp nhỏ, rất ra dáng.

"Anh ngồi đi." Tôi đưa anh ta vào phòng khách, pha một ấm trà mời anh ta uống. Người khách kia khách khí nói một câu cảm ơn rồi mới ngồi xuống, mở cặp bỏ tất cả các thứ ở bên trong ra. "Đây là những tư liệu mà cô cần, tôi đã cố tìm tất cả những gì mà cô cần."

"Cám ơn anh." Tôi cười nhạt, rồi nhận những tư liệu mà anh ta đưa, giở từng trang ra xem.

"Tôi mạo muội hỏi anh một câu, những tư liệu này bây giờ mới tìm thấy thì liệu có ý nghĩa gì không?"

Anh ta nhìn tôi tỏ ý nghi ngờ.

"Đương nhiên là có rồi. Từ trước tới giờ tôi chưa bao giờ làm những việc vô ích cả. Nhưng mà Vương Muội cô ấy... " Anh ta nói nửa câu rồi lại vội vàng thôi không nói nữa "Xin lỗi, tôi không cố ý nhắc đến."

Tôi lắc đầu: "Không có gì, việc đã xảy ra rồi, chúng ta không thể thay đổi được đâu mà chỉ có thể tiếp nhận nó thôi đúng không? Muốn thay đổi kết cục thì phải tiếp tục đi về phía trước chứ không thể quay đầu lại."

Anh ta cười: "Những việc mà cô chưa nghĩ tới vẫn còn nhiều lắm."

"Vậy à?" Anh ta nhìn tôi với thành ý sâu sắc. Tôi thì cố ý như không nhìn thấy, tôi nhìn xuống chiếc váy đang mặc, tiếp tục xem tư liệu. Đó là chiếc váy ngắn hàng hiệu mà người ta tặng, từ khi chuyển nhà đến đây nó vẫn bị vứt trong tủ quần áo, bụi phủ đầy. Hôm nay mới có dịp mặc đến, tôi rất vừa lòng với nó.

Căn phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có âm thanh nhẹ của những trang giấy đang lật đi lật lại trên tay tôi.

Người đàn ông ngồi cạnh tôi bắt đầu cảm thấy bất an, không ngừng thay đổi tư thế ngồi, liên tục bưng cốc trà lên uống. Tôi biết anh ta uống nhiều không phải vì khát mà chỉ là để che đi tiếng nuốt nước bọt, mấy lần tôi để ý thấy anh ta định nói gì đó nhưng lại thôi, tôi hơi buồn cười nhưng vẫn không thay đổi nét mặt. Xem ra anh ta không thể đợi lâu hơn được nữa.

Tôi giở hết những tư liệu ra xem, rồi đặt nó trên bàn.

"Thật cám ơn bác sĩ Thạch nhiều." Tôi khẽ cười, nói một cách nhẹ nhàng.

Người đàn ông khôi ngô này chính là bác sĩ Thạch - Thạch Viễn Hàng, người được nhắc đến khá nhiều trong cuốn sách mà tôi vừa đọc.

Bác sĩ Thạch thở dài, dùng tay lau những giọt mồ hôi trên trán và nói: "Không! Được phục vụ cô là niềm vinh hạnh cho tôi."

Quả là một nụ cười dịu dàng. Tôi cũng cười và nói: "Lúc anh làm bác sĩ chính điều trị cho em tôi, anh cũng nói vậy à?"

Thạch Viễn Hàng tỏ ra lúng túng: "Đương nhiên là không, em cô là bệnh nhân, giữa bác sĩ và bệnh nhân nên giữ khoảng cách nhất định."

"Vậy ý của anh là nếu như anh và em tôi không phải bác sĩ với bệnh nhân thì sẽ không giữ khoảng cách à?"

"Không, cũng không phải như vậy. Cô Vương, tôi chắc không thể thắng cô được. Cô khó đối phó hơn nhiều so với em gái cô." Thạch Viễn Hàng cười.

Tôi lắc đầu: "Nhưng mà tôi rất đố kỵ với chính em gái mình. Tuy những ngày trong bệnh viện không được suôn sẻ lắm, nhưng ngày nào em tôi cũng được nhìn thấy anh, được anh tận tâm chăm sóc. Thậm chí có lúc tôi còn nghĩ rằng nếu người mắc bệnh là tôi thì tốt biết mấy..." Tôi đưa mắt về phía anh ta.

Thạch Viễn Hàng tỏ ra run run.

Trong khoảnh khắc, tôi muốn anh ta trở nên yếu mềm, liền giả bộ đau khổ cúi đầu xuống.

Một lúc sau, Thạch Viễn Hàng vẫn không nói gì. Tôi liếc trộm, chỉ thấy dáng vẻ ngốc nghếch và niềm vui sướng tột độ nhưng lại ra sức khống chế nó đang chiếm lĩnh linh hồn và thể xác của anh ta.

Tôi nghĩ thầm, đàn ông trên thế gian này chẳng có ai tốt cả, nhưng lại làm ra dáng vẻ đạo mạo, oai phong, cũng có lúc lột bỏ mặt người và biến thành con vật. Kể từ khi xã hội nguyên thuỷ tiến hoá cho đến ngày nay, tất cả đàn ông đều không có thói quen từ khôn ngoan biến thành mê muội.

"Sao thế, tôi nói sai à?" Tôi hỏi với vẻ mặt tỉnh bơ.

Thạch Viễn Hàng vội xua tay nói: "Không phải vậy đâu, chỉ là tôi quá xúc động thôi. Tôi thật không ngờ..." Anh ta nói đến đây lập tức vội dừng lại, giống như không biết phải khước từ thế nào. Trong lúc không cẩn thận, anh ta va phải cốc trà trên bàn, nước trong cốc sóng sánh tràn cả ra ngoài.

"Tôi xin lỗi." Anh ta hoang mang nói, tôi vội đứng dậy lau sạch chỗ nước sánh ra bàn rồi lại rót mời anh ta cốc khác: "Không sao đâu, chuyện nhỏ ấy mà."

"Đúng rồi, bác sĩ Thạch cũng phải vất vả lắm mới tìm được những tư liệu này, thật phiền bác sĩ quá." Tôi nói.

Thạch Viễn Hàng nói: "Nói vậy cũng không đúng, tôi là bác sĩ điều trị chính cho Vương Muội, trong tay tôi có rất nhiều tư liệu. Tuy tôi còn trẻ nhưng đã chữa khỏi cho rất nhiều bệnh nhân, cũng coi như là một chuyên gia, mọi người cũng có con mắt tinh tường lắm nếu không thì khi Vương Muội vào viện, mọi người đã không chọn tôi làm bác sĩ điều trị chính, đúng không?” Anh ta tuy nói khiêm tốn nhưng vẫn khó che giấu được ánh mắt đắc ý.

"Nhưng sự thật là em tôi đã chết rồi, chết trong bệnh viện của các anh." Tôi nhìn anh ta, trên mặt lộ rõ nụ cười.

Thạch Viễn Hàng không ngờ tôi lại nhắc đến chuyện này, anh ta lặng yên một lúc rồi nói: "Tôi cảm thấy thật day dứt trước sự thật này."

"Tôi nhớ có lần anh đã nói rằng, lúc vào viện, bệnh của em tôi cũng không đáng ngại lắm, mà lại nhanh khỏi là khác, vậy tại sao lại ra nông nỗi này? Những tư liệu mà anh mang đến cũng đều ghi là bệnh tình của em tôi ngày một xấu, không những không thể tỉnh lại được mà lại còn xấu hơn nữa, đúng không?"

Anh ta gật đầu, tỏ vẻ sợ hãi trước những câu hỏi mà tôi liên tiếp đưa ra.

Tôi nhìn anh ta hồi lâu, rồi đột nhiên bật cười, tôi đi lại gần và dùng tay đỡ cằm anh ta, lắc đầu nói: "Đừng lo lắng quá, tôi không trách anh mà ngược lại rất vui vì người mà tôi ghét nhất cuối cùng đã không còn trên cõi đời này nữa."

Thạch Viễn Hàng nhìn tôi với vẻ nghi ngờ, gần như không tin. Tôi đến bên ghế sofa, thở dài nói: "Tôi nghĩ anh hoàn toàn có thể hiểu và cảm nhận được nỗi lòng của tôi. Trong nhà có người bị bệnh thần kinh thường xuyên lên cơn nhiều lúc khiến tôi cảm thấy thật bức bách, khó chịu, đôi khi còn cảm thấy sợ, vì để trốn tránh miệng lưỡi của thiên hạ, chúng tôi đã phải chuyển nhà mấy lần rồi, không ngờ thành phố này lại là nơi dừng chân cuối cùng của chúng tôi."

Đúng, bệnh thần kinh, Vương Muội là người bị bệnh thần kinh. Những tư liệu mà Thạch Viễn Hàng mang đến đều ghi tên những người mắc bệnh thần kinh của bệnh viện.

Thạch Viễn Hàng thở dài nói: "Cũng có thể, những người bệnh như thế đối với người nhà mà nói thì đó là một sự giày vò, bây giờ Vương Muội không còn nữa, đối với cô ta cũng chưa chắc đã là một chuyện xấu, bởi vì chết rồi sẽ được giải thoát khỏi sự hành hạ, mà người nhà cũng bớt đi gánh nặng."

"Thực ra... Tôi cũng không quan tâm lắm đến bệnh tình của Vương Muội, mỗi lần tôi đến bệnh viện không phải là để nhìn thấy người mắc bệnh thần kinh ấy mà chỉ là để nhìn thấy anh, nhìn thấy nụ cười và nét mặt của anh, cho dù chỉ là nhìn từ phía sau thôi tôi cũng cảm thấy mãn nguyện rồi." Tôi chớp mắt, giọng nói ngày một nhỏ hơn: "Trước kia tôi chưa bao giờ có cảm tình với người lạ, xin lỗi, có lẽ tôi không nên nói những điều này, một người con gái được học hành tử tế sẽ không như vậy đâu... nhưng tôi chẳng có cách nào kiềm chế được bản thân..."

"Cô không cần phải kiềm chế mình vậy đâu. " Thạch Viễn Hàng ngắt lời và đi đến bên tôi, do dự một lát rồi nắm lấy tay tôi: "Cô Vương... à không, Vương Giai, cô không biết, thực ra tôi cũng rất thích cô." Từ lần đầu tiên gặp cô, tôi đã biết chủ nghĩa độc thân của tôi không thể tồn tại nữa rồi. Mỗi lần cô đến bệnh viện tôi đều cảm thấy rất vui."

Tôi nghiêng đầu nhìn anh ta, dùng ánh mắt cổ vũ anh ta tiếp tục nói. Thạch Viễn Hàng nắm chặt lấy tay tôi, nói một cách vội vàng, ngày càng xúc động, mặt bắt đầu đỏ, giọng nói cũng nặng nề hơn.

"Cô không biết tôi làm nhiều chuyện cũng chỉ để thường xuyên được nhìn thấy cô..." Những lời nói của Thạch Viễn Hàng đã bắt đầu rối loạn, không có thứ tự. Tôi cười thầm, được rồi, đến đây anh ta mà không nói thì tôi cũng phải hỏi.

Tôi cố ý tỏ ra ngạc nhiên: "Anh vì tôi? Sao tôi lại không biết nhỉ?"

Thạch Viễn Hàng ra sức lắc đầu, do dự hồi lâu, giống như là đang cân nhắc xem có nên nói hay không. Rõ ràng đối với anh ta đây là sự lựa chọn không lấy gì làm tốt đẹp, mặt anh ta càng đỏ, ngay cả tôi cũng có thể cảm nhận nhiệt độ toả ra từ khuôn mặt ấy.

Đừng vậy nữa, anh hãy nói ra đi, tôi biết anh không thể giấu được đâu, những lúc như thế anh cứ giãi bày tâm sự ra đi, có lợi cho sức khoẻ đấy.

Tôi rút tay ra khỏi bàn tay của Thạch Viễn Hàng: "Nói đi, nếu anh không nói thì cũng có nghĩa là anh đã lừa tôi."

"Không có, tôi không lừa cô, chỉ vì tôi là một bác sĩ chữa bệnh thần kinh."

"Tôi biết."

"Không, cô không hiểu được đâu, chẳng phải cô đã hỏi vì sao bệnh của em cô vốn không đáng ngại nhưng sau đó lại trở nên nặng hơn sao? Cô không nghi ngờ năng lực của tôi... nhưng không phải là tôi không thể chữa được bệnh cho Vương Muội mà thực ra tôi không muốn chữa!"

Tôi kinh ngạc nhìn anh ta còn anh ta thì ngày càng tỏ ra lúng túng, giọng nói cũng khác ban nãy: "Tất cả cũng chỉ vì cô! Tôi làm vậy là muốn giữ Vương Muội ở lại bệnh viện để có thể thường xuyên được nhìn thấy cô, tôi không dám bày tỏ lòng mình với cô, tôi sợ cô sẽ từ chối nên mới dùng cách này..."

"Nói như vậy là cái chết của em tôi cũng do một tay anh tạo nên à?"

"Cũng không hẳn, tôi cũng không muốn nhìn thấy kết cục như vậy. Tôi chỉ muốn bệnh tình của Vương Muội không có tiến triển tốt và như vậy sẽ không thể xuất viện. Nhưng hiềm một nỗi..."

Thạch Viễn Hàng đột nhiên thay đổi vẻ mặt: "Tôi nghĩ cô cũng có thể hiểu được cảm nhận của tôi, ngày nào cũng phải đối mặt với rất nhiều bệnh nhân thần kinh, như vậy cũng ít nhiều ảnh hưởng đến thần kinh của bản thân... "

Tôi cũng cảm thấy khó hiểu: "ý anh là sao?"

Thạch Viễn Hàng đứng lên và nói: "Mỗi ngày chúng tôi đều tiếp xúc với bệnh nhân, nhìn thấy họ lên cơn hay phải đối mặt với ánh mắt không chút thần sắc, hay những câu chuyện kỳ lạ mà họ tự nghĩ ra thật kinh khủng. Có lúc tôi nghĩ làm một người mắc bệnh thần kinh cũng tốt, muốn làm gì cũng được, giết người cũng không bị tội, sống thoải mái hơn chúng ta nhiều."

"Các người?"

"Đương nhiên là chúng tôi, những bệnh viện khác tôi không biết, gần như tất cả y tá và bác sĩ trong viện đều có cảm nhận như tôi vậy. Tôi đã nhìn thấy rất nhiều người tự giải toả tâm lý bằng cách ngược đãi bệnh nhân thần kinh. Một số bệnh nhân bị người nhà bỏ rơi, bị giày vò đến chết ở đây cũng có. Còn có một số y tá buổi tối không có việc gì làm bèn đến doạ mấy bệnh nhân thần kinh, bọn họ dùng mấy phòng bệnh không còn dùng đến để doạ bệnh nhân, càng làm cho bệnh nhân sợ hãi thì họ càng vui..."

"Các người không cảm thấy làm thế là quá đáng lắm sao?" Tôi hỏi.

"Quá đáng?" Thạch Viễn Hàng kinh ngạc nhìn tôi. Cái vẻ giả bộ nho nhã của anh ta đã bị chính anh ta thiêu cháy hết. "Cô tưởng rằng chúng tôi dễ chịu lắm à? Chúng tôi cũng là người, bệnh viện đó giống như địa ngục vậy! Vì để cho mình không mắc bệnh thần kinh, chúng tôi phải tìm chỗ để giải toả tâm lý chứ, đằng nào thì những bệnh nhân đó cũng không còn ý thức, nên để cho họ chết đi thì tốt hơn! Đây là bí mật đã được công khai trong viện, chẳng có ai quan tâm đâu, ha ha."

Anh ta cười rồi lại ngồi lên ghế sofa. "Nhưng Vương Giai, tôi không cố ý giày vò em cô." Mỗi lần cô đến thăm đều bị em cô đuổi, tôi cảm thấy chán lắm. Cô phải tin tôi, tôi làm vậy cũng là vì cô. Tôi không kịp ngăn những y tá kia lại thì họ đã làm ra chuyện như vậy rồi."

Anh ta lao đến ôm chặt tôi: "Tôi thật lòng thích cô.".."

Tôi cười và nhìn lên trần nhà.

Đến đây đi, không sao thật mà.

Tôi cũng rất vui.

Tôi đứng thẳng người dưới sức ép mạnh của Thạch Viễn Hàng đang ôm chặt lấy tôi, rồi từ sau lưng anh ta, tôi giơ tay ra phía bàn để lấy món quà mà tôi đã dày công chuẩn bị.

Thạch Viễn Hàng bỗng giằng mạnh áo tôi.

"Sao thế?" Tôi hỏi.

Thạch Viễn Hàng nhăn mày: "Vừa rồi lưng tôi đau nhói."

Tôi nói: "Chắc là tôi không cẩn thận đã đâm mũi kim tiêm vào anh, thật xin lỗi."

"Sao cô lại làm vậy? Ngốc quá." Anh ta vừa nói vừa cười, mắt anh ta dần dần bị che phủ bởi làn sương mỏng, rồi trở nên mơ màng. Cơ thể cũng mềm nhũn rồi gục xuống, nhưng vẫn cố lắc đầu nói: "Chuyện gì thế."

Tôi từ từ đặt anh ta lên ghế sofa, rồi đứng dậy.

"Thật là tôi không cẩn thận đã đâm vào anh."

Tôi giơ bơm kim tiêm lên và cười: "Liều thuốc mê này đủ cho anh ngủ cả ngày, hãy nghe lời tôi nhé."

Thạch Viễn Hàng nằm trên ghế như không còn chút sức lực nào, sắc mặt nhợt nhạt: "Vì sao cô lại?..."

Tôi cười: "Đừng lo, tôi thích anh như vậy chắc chắn sẽ không để anh chết sớm đâu."

Thạch Viễn Hàng vừa kinh ngạc vừa phẫn nộ mở to mắt, thật không ngờ đẹp trai như anh ta khi tức giận cũng thật dễ nhìn, thật tiếc quá.

Ai bảo anh ta đã cướp em gái tôi.

Đúng, em gái yêu quý của tôi đã bị chết oan dưới tay bọn họ. Thậm chí tôi còn không ngờ được rằng em tôi đã phải chịu bao nhiêu đau khổ và sợ hãi và tôi cũng không ngờ rằng em lại ghi tất cả những gì đã trải qua vào cuốn nhật ký nhỏ trong những khoảnh khắc tỉnh táo cuối cùng.

Tôi ngồi cạnh Thạch Viễn Hàng, dùng tay đùa nghịch với chiếc bơm kim tiêm, cười rằng: "Cảm giác thế nào, dễ chịu chứ?"

Tôi sờ trán, nói với vẻ buồn buồn: "Đúng rồi, quên chưa nói với anh, tôi sơ ý còn bỏ vào cốc nước của anh một chút thuốc mê và một viên thuốc hoang tưởng nữa, thật ngại quá."

Thạch Viễn Hàng đã nói không ra lời nữa, môi run run, cố gắng giữ cho mình được tỉnh táo.

Tôi nhìn anh ta, rồi đột nhiên dùng tay vỗ vào mặt khiến cho vẻ mặt vốn trắng bạch của anh ta chuyển sang màu đỏ. Tôi nói: "Muốn biết vì sao chứ gì? Được, tôi sẽ nói cho anh biết!"

"Tôi mặc kệ các anh tại sao lại ngược đãi bệnh nhân, nhưng các anh không nên hại chết em gái tôi, tôi chỉ có mỗi nó thôi."

"Đúng, em tôi có bệnh, tôi ghét dáng vẻ của nó khi phát bệnh, nhưng lúc không phát bệnh nhìn nó thật đáng yêu! Đáng yêu hơn bất cứ ai.

Tôi và nó từ nhỏ đã cùng lớn lên bên nhau, cùng nhau chơi đùa, cùng ăn cơm, cùng đi ngủ. Tôi chỉ có nó là bạn, nhưng các người lại cướp nó từ tay tôi, còn hại nó không có được cái chết thanh thản nữa. Tôi muốn các người phải chết cùng nó."

"Chắc anh đang nghĩ tại sao tôi lại nghi ngờ anh?"

Tôi nhìn Thạch Viễn Hàng cười: "Chắc anh không ngờ, em tôi từ nhỏ đã có thói quen ghi nhật ký, lúc phát bệnh cũng không quên, mà ngược lại còn viết rất rõ ràng, lúc xem có cảm giác như không phải là của người mắc bệnh thần kinh chút nào, quả là một kỳ tích đúng không?"

"Mỗi lần viết nó thường cho tôi xem vì vậy mà tôi quá hiểu cuộc sống và tình trạng sức khoẻ của nó, thậm chí tôi còn phân biệt được đoạn nào nó đang hoang tưởng, đoạn nào là thật. Tôi có thể đoán ra những bệnh nhân nào bị các người giày vò, những y tá nào giả ma doạ bệnh nhân.

Rất may là khi nhập viện, tôi bảo mẹ lén đưa quyển nhật ký cho em, khi nhận lại đồ của em may mắn lại tìm thấy, nếu không thì làm sao mà tôi biết được em tôi phải chịu đựng những gì trong bệnh viện của các người, cũng không biết được em tôi chết thật oan ức và thê thảm thế nào."

Tôi nói trong nước mắt giàn giụa. Thạch Viễn Hàng đã nằm bất tỉnh trên ghế sofa.

"Tôi đem nhật ký của em ra đọc hết lần này đến lần khác, tôi không thể tưởng tượng được những câu chuyện kỳ lạ mà em ghi trong nhật ký lại toàn là những chuyện hoang tưởng. Em tôi thường xuyên cho rằng người khác hãm hại mình, nhưng từ trước, trong những cảm giác hoang tưởng không bao giờ có lời đối thoại, tôi biết, những lời đối thoại trong nhật ký đều là những chuyện đã xảy ra thật."

Đột nhiên tôi muốn cười. Tôi thầm cảm ơn em đã giúp việc lớn.

Tôi đứng dậy, cầm máy ghi âm ở dưới bàn lên, rút cuộn băng ở trong ra rồi đi lên gác vào cầm quyển nhật ký để ở phòng em.

Gian phòng này từ khi em mất chẳng thay đổi chút nào, tất cả đều giống như lúc em còn sống chỉ có thêm một chiếc bàn thờ bên trên có ảnh và lọ hài cốt của em.

Em à, chị đến thăm em đây, chị mang theo thứ có thể an ủi vong linh em. Bọn họ dám ghi trong giấy xác nhận là em chết do bị phát bệnh nhưng thực ra không phải. Bây giờ chị sẽ cho em biết sự thật.

Tôi khóc, đem cuộn băng đặt trước hài cốt em, rồi mở ngăn kéo để cuốn sách nhỏ đang cầm trên tay bên cạnh vô số những cuốn sách nhỏ khác.

Cuối cùng tôi cũng cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.

Nhưng câu chuyện vẫn chưa kết thúc.

Tôi sờ nhẹ tấm ảnh của em.

Em à, chị đã trả thù cho em rồi, tuy những đau khổ mà em đã gánh chịu chị không thể bắt anh ta đền cho em, nhưng chị sẽ bắt anh ta chết cùng em. Chắc em giận chị lắm bởi trước kia chị thường cướp đồ của em.

Nhưng em không biết rằng trong lúc phát bệnh, em thường dùng những thứ làm tổn thương đến mình, chị chỉ có một mình em, chị không muốn mất em nên chị phải giành lại những thứ đó vứt đi. Chị yêu em như vậy đâu nỡ dành đồ của em chứ.

Đương nhiên em thích Thạch Viễn Hàng, chị sẽ để cho anh ta đến bên em, nhưng có điều em nghe thấy những gì mà anh ta vừa nói thì có còn thích anh ta nữa không?

Tôi từ từ ra khỏi phòng, xuống lầu.

Thạch Viễn Hàng nằm yên trên ghế sofa giống như một con lợn chết vậy. Tôi cầm điện thoại lên bắt đầu quay số.

A lô, sở cảnh sát à? ở khu phố nào đó xảy ra án mạng, mọi người mau đến đi.

Dập máy, rồi lại nhấc lên gọi.

Alô mẹ à? Con lại phát bệnh rồi, cảnh sát đưa con vào bệnh viện tâm thần, mẹ đừng lo lắng, con không sao đâu, cùng lắm là ở đó mấy hôm.

Dập máy và đi vào bếp, cầm dao và cưa sắt đã chuẩn bị kỹ đến bên Thạch Viễn Hàng.

Tôi khẽ sờ mặt anh ta.

"Xin lỗi, tôi quên chưa nói với anh, nhà tôi có gen di truyền bệnh thần kinh, mẹ tôi khi gặp anh chắc cũng chưa nói điều này. Tôi rất ít khi phát bệnh, lúc phát bệnh cũng rất bình thường. Nếu không thì làm sao lừa nổi một bác sĩ như anh."

Không còn thời gian nữa, nói với anh ta lắm chỉ phí lời. Tôi giơ cưa và dao cắt vào bụng anh ta.

Giết người cũng mệt thật, tôi chỉ muốn giết làm sao cho dễ nhìn một chút thôi mà cũng phiền quá.

Không sao, đằng nào tôi cũng vào viện tâm thần điều dưỡng một thời gian.

Tôi nhớ đến người y tá mập mà em tôi thường nhắc đến trong nhật ký, bỗng nhiên người tôi như có dòng điện chạy qua. Chị còn có nhiều chuyện phải làm lắm em à.

Không sao, không sao, đằng nào chị cũng là người mắc bệnh thần kinh.

Câu chuyện vừa kể hết, mọi người nghe xong đều toát mồ hôi.

Chuyện của Vương Giai vẫn còn ẩn chứa những chi tiết quá sâu sắc, khiến người nghe có cảm giác sợ hãi giống như phải đối diện với sự uy hiếp của cái chết vậy.

"Ha ha, sợ rồi chứ? Cuối cùng tôi cũng nghĩ thông rồi, tương lai nếu không làm bác sĩ nữa thì làm nhà văn cũng được, mọi người cứ nói chuyện đi, tôi vào nhà vệ sinh một lát."

Vương Giai nói rồi đứng lên đi ra ngoài, tiếng mở ra và đóng vào của cánh cửa khiến mọi người hốt hoảng sợ hãi.

Vương Giai nói là đi vào nhà vệ sinh mà sao mãi chưa thấy quay lại.

Mọi người đã đợi một tiếng đồng hồ, Trương Xuân Hoà, Tằng Hương và cả Tạ Phi đứng lên đi tìm, cả ba người đều đến nhà vệ sinh nhưng chẳng thấy bóng dáng của Vương Giai đâu.

Sự mất tích của Vương Giai khiến mọi người xôn xao, sau khi nhận được tin, cảnh sát vội đến bệnh viện tiến hành điều tra. Đội trưởng Phùng của tổ cảnh sát hình sự cũng đến.

Cuối cùng cảnh sát đã tìm thấy Vương Giai trong tủ đựng tài liệu, có ai ngờ được rằng, tủ đựng tài liệu không lấy gì làm to ấy lại là nơi đặt thi thể của Vương Giai. Vương Giai chết thật thảm, thi thể bị cắt nát ra ở phòng rửa tay đối diện với văn phòng. Hung thủ sau khi giết Vương Giai không kịp di chuyển thi thể đi, vì vậy đã nhét vào tủ đựng tài liệu.

"Tôi khẳng định hung thủ là một bác sĩ!"

Đội trưởng Phùng nói với Tạ Phi, sau đó nhìn anh ta với ngụ ý sâu xa, điều này khiến Tạ Phi bất an.

"Anh nhìn tôi như vậy có ý gì?"

"Vì anh cũng là bác sĩ."

Đội trưởng Phùng nói rồi châm lửa hút thuốc.

"Thi thể của Vương Giai bị cắt nát, nhưng vết cắt này không giống với những vết cắt thông thường, vết cắt sâu tận xương, mà hung thủ lại dùng dao phẫu thuật, chỉ có bác sĩ mới làm được điều này."

Tạ Phi gật đầu, không nói gì. Các y tá đứng bên cạnh đều rất sợ, lập tức trở nên cảnh giác ở bệnh viện, đặc biệt là với các bác sĩ nam.

Vì cái chết của Vương Giai mà bệnh viện Vạn Khang lại một lần nữa trở thành tâm điểm của xã hội, nhân viên của toà soạn báo có mặt ở bệnh viện 24/24 giờ. Y tá và bác sĩ đều biết thân phận của mình, không ai dám bàn tán xôn xao nữa.

Chiều hôm đó, các bác sĩ khoa xương Trần Phi, Trương Xuân Hoà, Tạ Phi, Tằng Hương tụ tập lại cùng nhau nói chuyện, đột nhiên đội trưởng Phùng đi vào. Đội trưởng Phùng và Tạ Phi là bạn, vì vậy mọi người cũng không cần câu nệ, vẫn ngồi nói chuyện tự nhiên, đội trưởng Phùng cũng ngồi xuống nhằm thông qua cuộc nói chuyện này tìm hiểu thêm một số tình hình của bệnh viện Vạn Khang.

Trương Xuân Hoà nói có tình tiết quan trọng nhưng không biết có nên nói ra không.

Đội trưởng Phùng đang buồn vì chưa tìm ra manh mối nào của vụ án, đương nhiên hy vọng Trương Xuân Hoà sẽ nói ra.

"Thế này đi, tôi sẽ đổi tên và kể cho mọi người nghe một câu chuyện tên là "Những khúc xương hoang tưởng." Nếu như câu chuyện có tác dụng thì một mình tôi sẽ nói cho đội trưởng Phùng, thế nào?"

Mọi người cũng đang chán vì không có việc gì làm, vì bệnh viện mà phải chịu đựng những lời trách mắng của người khác, chỉ cần nhàn rỗi là lại cảm thấy sợ hãi, mọi người chẳng ai có ý kiến gì, thế là Trương Xuân Hoà bắt đầu kể.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.