Những Khúc Xương Hoang Tưởng

Lượt đọc: 36 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chuyện thứ tư: Những khúc xương hoang tưởng

❊ ❊ ❊

Gương mặt đó chỉ nhìn thấy một lần thôi là khiến cho người ta cảm thấy thật khó quên, những vết máu loang lổ tràn xuống cả sống mũi, giống như là anh ta tự gặm tay ngón tay đã gãy của mình vậy, nhưng vừa bỏ tay ra khỏi mồm thì lại chẳng có vết máu mà chỉ nhìn thấy hàm răng trắng cùng những đường dây thần kinh trên mặt đang cố gân lên, một vẻ mặt hung dữ thật đáng sợ.

Hành lang tối om không một tiếng động, ngay cả trong phòng bệnh cũng thật yên lặng, thỉnh thoảng mới nghe tiếng bệnh nhân đi qua, tiếng bước chân vang lên to khác thường. Giống như những tiếng hét trong hang động, trong khu rừng tối om không có ánh sáng.

Tôi nuốt nước bọt, đứng trước văn phòng của khoa xương nhìn xung quanh, y tá Tiểu Vu đang đứng ở phía bên kia, ánh mắt tôi bắt gặp ánh mắt Tiểu Vu, trong nháy mắt cả hai đều cảm thấy sợ hãi, không hiểu vì sao. Trong đêm kỳ lạ đó, dễ khiến cho người ta liên tưởng đến câu chuyện khủng khiếp đã xảy ra trong bệnh viện.

Tôi đến bệnh viện nhân dân của thành phố Thiên Nam thực tập đã được nửa năm. Lúc này tôi ở trong bệnh viện đã được hơn hai giờ rồi, tôi quay đầu lại nhìn thì thấy phòng cấp cứu không có bệnh nhân. Thật yên tĩnh, yên tĩnh đến nỗi khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi. Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên một chuyện kỳ lạ, câu chuyện này được bắt nguồn từ một câu chuyện khác.

Tôi cảm thấy sợ hãi không phải là vì mình là con gái mà do một câu nói của bệnh nhân trước khi chết: "Thần chết sắp đến rồi."

Đó chỉ là những lời lẽ biện bạch, chẳng có lý do tự sát chính đáng, ngoài câu nói trước khi chết đó ra, chẳng có gì để lại nữa cả.

Trước khi tôi quay lại văn phòng, bỗng một trận gió không biết từ đâu thổi tới, trong phòng trực ban bỗng vang lên một tiếng động nhẹ. Tôi chợt nhớ đến câu chuyện bác sĩ khoa xương doạ học sinh thực tập: Có một ông già vì bị tai nạn giao thông mà phải đưa đến bệnh viện, lúc đưa đến khắp người xương đều bị gãy, bác sĩ đã làm phẫu thuật cắt chân tay để duy trì tính mạng cho bệnh nhân, nhưng trong lúc sơ ý, bác sĩ đã đưa phần chân tay đã cắt của bệnh nhân đi, kết quả là mỗi lần đêm khuya thanh vắng, ông già đó lại bò đến bên ngoài phòng trực ban giơ bàn tay đã bị cắt vẫn còn dính máu lên nói với bác sĩ trực ban với giọng khàn khàn: "Chân của tôi đâu...?"

"Cô cười gì mà mặt mày tái mét thế?"

Bác sĩ Trang đột nhiên xuất hiện trước mắt tôi và hỏi khiến tôi giật thót mình. Bác sĩ Trang vào phòng lúc nào thế? Sao tôi lại không nghe thấy?

Bác sĩ Trang là bác sĩ chính bảo ban tôi trong thời gian thực tập ở viện, năm nay mới ba mươi bảy tuổi và là một người hài hước. Bác sĩ Trang khác với các bác sĩ khoa xương ở chỗ không những dáng người mập mà lại còn cao hơn một mét chín nữa. Ông ta đứng trước mặt tôi sừng sững như một quả núi.

Một người cao to là vậy mà sao khi đi lại không phát ra tiếng động nhỉ?

"Không, cháu có cười gì đâu... mà chỉ đang xem hồ sơ bệnh nhân thôi."

Bác sĩ Trang tỏ vẻ nghi ngờ, nhưng sau khi cúi đầu xuống nhìn thì khuôn mặt hình bầu dục lộ rõ nụ cười.

"Thật không ngờ trẻ như cô mà đã biết cách xem chữ ngược, quả là kỳ tài, thật khâm phục, khâm phục."

"Hả?"

Tôi cẩn thận xem lại, đúng là mình đã xem ngược, mặt bỗng nhiên đỏ bừng.

"Đêm dài mất ngủ, hay là để tôi kể cho cô nghe một câu chuyện ma."

Tim tôi đập thình thịch, cảm giác sợ hãi bắt đầu chế ngự, chân tay tôi lạnh như băng.

"Cô có nhớ câu chuyện về ông già đó không? Đó là câu chuyện có thật. Khi đó người làm phẫu thuật cắt chân cho ông ta chính là viện trưởng, lúc đó tôi chỉ là sinh viên thực tập, nói cho cô biết bí mật này nhé, thực ra đó không phải là một ông già, mà là một tử tù chỉ có ba mươi tuổi, một kẻ giết người man rợ, nghe nói có tới hai mươi mấy người đã bị chết dưới bàn tay của hắn."

Bác sĩ Trang châm thuốc, ánh mắt tỏ vẻ sợ hãi, giống như đang nhớ lại một số câu chuyện đáng sợ.

"Lúc đưa đến gã đã sắp chết, cắt chân tay cũng khó sống được. Câu chuyện cũng sắp xong, nhưng chẳng ai ngờ được rằng sau đó lại xảy ra nhiều chuyện như vậy. Đã bảy năm rồi, mỗi buổi tối đi trên hành lang, đột nhiên gã ta lại xuất hiện, áp mặt vào cửa phòng trực ban cười. Lúc đầu chân của gã bị cưa không còn nữa nhưng sau đó lại mọc ra.

Nhưng đôi chân ấy không có thịt, mà chỉ là một khúc xương trắng được làm bằng xi măng thô kệch..."

Tôi cảm thấy nhiệt độ trong phòng giảm đi rất nhiều, đến nỗi có thể nhìn thấy hơi bốc ra từ trong miệng, mù mịt giống như trong nhà xác vậy.

"Ha ha ha, sợ rồi à! Đùa với cô chút thôi!"

Bác sĩ Trang khom lưng vỗ nhẹ mặt bàn và cười, nước mắt chảy ra.

Bác sĩ Trang là người thích đùa, là bác sĩ chính của bệnh viện. Được thực tập với bác sĩ Trang quả là may mắn, nhưng cái cách mà bác sĩ dùng những câu chuyện kinh dị để đùa khiến người ta chịu không nổi.

Đúng lúc tôi đang định nói thì nghe tiếng xe cứu thương. Bác sĩ Trang lắc đầu đeo dây khám lên cổ.

"Lại có việc rồi đây!"

"Tay tôi! Trả lại tay cho tôi!"

Giả Minh, bệnh nhân mới hai mươi tuổi sau khi tỉnh lại không ngừng la hét, những âm thanh ấy không giống như âm thanh của con người vì nó đã bị biến điệu. Tay trái của Giả Minh thiếu một nửa, chỉ còn từ ngón cái lên. Những thớ thịt ở bàn tay bắt đầu khô lại, nhìn rõ cả xương.

Bác sĩ Trang và hai y tá nam đặt anh ta nằm lên giường để rửa sạch vết thương, họ không có phản ứng gì lạ trước những tiếng rên rỉ của Giả Minh.

"Cô còn đứng ngây ra đó à? Mau tiêm cho anh ta thuốc mê đi!"

"Nhưng đã tiêm ba mũi rồi, sợ rằng..."

"Tôi bảo cô tiêm thì cô cứ tiêm, sao lại nhiều lời vậy nhỉ? Trương Xuân Hoà, đã chuẩn bị phòng phẫu thuật chưa?"

"Đã chuẩn bị rồi."

Tôi cuống cuồng trả lời, mọi thứ bắt đầu rối lên, không còn bình tĩnh như trước nữa.

Bác sĩ Trang nhăn mày nhìn tôi, không nói câu nào.

Một lúc sau, cơ thể nhỏ bé của Giả Minh được đưa vào phòng phẫu thuật, đến lúc này tôi mới nhìn rõ mặt của anh ta, gương mặt khiến người ta thật khó quên, đầy những vết máu loang lổ, giống hệt như anh ta đã cầm tay mình gặm vậy, nhưng khi đưa tay ra khỏi miệng thì không dính chút máu nào, chỉ hé lộ hàm răng trắng. Những dây thần kinh trên mặt giật mạnh, vẻ mặt hung dữ đáng sợ.

Tuy Giả Minh bị tiêm bốn mũi thuốc gây mê, nhưng anh ta vẫn tỉnh táo, chỉ hơi sợ một chút, khuôn mặt lộ rõ vẻ oán hận khiến người ta cảm thấy bất an, đôi mắt mở trừng trừng đảo quanh gian phòng phẫu thuật giống như đang tìm thứ gì vậy.

"Tay của anh ta không còn nữa, thì chẳng phải mũi cũng mất sao. Được rồi, bây giờ bắt đầu phẫu thuật."

ánh mắt tôi lúc này mới rời khỏi khuôn mặt Giả Minh, cảm giác hơi sợ.

Bác sĩ Trang giơ hai tay lên, nhìn xung quang một lượt rồi nhận dao bắt đầu phẫu thuật.

Tay của anh ta đã bị gãy.

Y tá đứng cạnh bưng khay đựng những thứ bị vỡ vụn từ ngón tay của Giả Minh.

"Không phải đấy chứ? Đây là tay của anh ta, vậy mà tôi cứ tưởng là những khúc xương đã được hầm."

Bác sĩ Trang nói phóng đại như vậy nhằm giải toả bớt bầu không khí căng thẳng trong phòng. Nhưng đột nhiên Giả Minh tỉnh lại, ngồi dậy, hai mắt đỏ ngầu nhìn bác sĩ Trang.

"Đó là tay của tôi!"

"Anh?"

Bác sĩ Trang thần người lui lại một bước, những người khác trong phòng phẫu thuật cũng sợ hãi.

Tôi đứng bên trái bác sĩ Trang, ánh mắt tiếp xúc với Giả Minh, toàn thân lạnh giá, máu trên người anh ta không cầm được rỏ đầy xuống đất.

Đôi mắt thật đáng sợ, con ngươi đen kịt bắt đầu giãn ra, và chiếm toàn bộ nhãn cầu, trong phần giữa của màu đen gần như còn có một con ngươi không nhìn thấy, nó đang toả ra mắt một thứ gì đó thật dữ tợn. Dường như tôi đang bị cuốn vào trong bóng đen đó, máu không ngừng chảy xuống đầu, tim đập khá mạnh.

Giả Minh nói xong lại nằm ngay xuống, vết thương do cử động mạnh lại chảy máu.

"Mọi người đừng đứng ngây ra nữa, nếu không tiếp tục làm thì máu sẽ chảy hết, khó giữ được mạng cho anh ta."

Trong khoảnh khắc, bác sĩ Trang đã lấy lại được bình tĩnh, rồi lại nói cho mọi người biết những tình huống gặp phải khi phẫu thuật và cách giải quyết. Mọi người trong phòng cũng từ từ trấn tĩnh lại bắt đầu tiếp tục công việc.

Nhưng vô tình tôi phát hiện ra tay bác sĩ Trang vẫn còn đang run run, chắc là đang nhớ đến một chuyện gì đó đáng sợ nhưng lại không nói ra.

Cuộc phẫu thuật có thể được coi là thuận lợi, không biết vì nguyên cớ gì mà bàn tay bị gãy của Giả Minh dính đầy dầu máy, có chỗ giống như lửa đốt, những chỗ bị thương ở ngoài đã hỏng vì vậy mà sau khi phẫu thuật, tay trái của Giả Minh có hình dạng thật đáng sợ.

Sau khi Giả Minh được đưa đến viện, bác sĩ Trang gọi điện cho viện trưởng thông báo tình hình, viện trưởng cho rằng đây là cơ hội tốt để viện được nổi tiếng, lập tức gọi điện cho tất cả bác sĩ ở các khoa đến bệnh viện hội chẩn, đồng thời cũng thông báo cho các phương tiện thông tin đại chúng được biết, thậm chí còn miễn cho Giả Minh tất cả tiền viện phí, điều quan trọng là viện trưởng cũng quyết định cho chúng tôi là sáu học sinh thực tập cũng được vào phòng phẫu thuật để cho bác sĩ điều trị chính dạy bảo thêm. Tôi còn nhớ trước khi làm công tác chuẩn bị, viện trưởng có nói với chúng tôi rằng: “Các em chính là niềm hy vọng của bệnh viện này."

"Mẹ kiếp, người họ Giả kia đúng là quái vật."

Sau khi kết thúc phẫu thuật, trong phòng nghỉ chỉ còn lại mấy học sinh thực tập chúng tôi, Châu Bật, một học sinh thực tập của khoa thần kinh nói mọi người bắt đầu bàn tán xôn xao rồi.

"Đúng đấy, bốn mũi thuốc mê cũng không có tác dụng, thật đúng không phải là người bình thường."

"Mọi người đã nghe gì chưa, hơn mười năm trước bệnh viện có điều trị cho một ông già, vì bị tai nạn xe mà phải phẫu thuật cắt tay chân, lúc đó viện trưởng chịu trách nhiệm phẫu thuật chính, phẫu thuật xong thì bệnh nhân chết. Trong lúc vội quên mang chân đi, sau đó bệnh viện bắt đầu bàn tán về chuyện ma quỷ... đúng đúng, chính là ông già đó. Tôi nghe nói Giả Minh là con của ông ta!"

"Toàn nói linh tinh thôi, Giả Minh năm nay bao nhiêu tuổi, tại sao lại có thể là con của ông già đó được?"

"Tại sao lại không nhỉ, trước khi phẫu thuật tôi có nghe bác sĩ Trang và viện trưởng đang bàn tán cái gì đó, lúc tôi đi ngang qua văn phòng nghe thấy, bọn họ nói về chuyện bệnh nhân bị ma làm. Bác sĩ Trang khẳng định Giả Minh là con của ông già đó, viện trưởng nói không sao, năm đó viện trưởng chịu trách nhiệm phẫu thuật chính, nếu ông ta xuất hiện nữa thì nên tìm viện trưởng đòi nợ chứ bác sĩ Trang thì không nên quá sợ hãi.

Đột nhiên tôi bỗng nhớ lại câu chuyện ma mà bác sĩ Trang đã kể, không nói câu nào tiếp tục vểnh tai lên nghe họ nói chuyện.

Đúng lúc đó cánh cửa phòng được mở ra, bác sĩ Trang xuất hiện.

"Các em ở đây làm gì vậy? Còn không về viết báo cáo hả, lại còn muốn cấp trên viết hộ nữa sao? Trương Xuân Hoà, em ở lại một chút."

Tôi đứng lên, cười nói xin lỗi mọi người, rồi đi về phía cửa.

"Trương Xuân Hoà, lát nữa anh đến đón em nhé!"

Châu Bật vội đứng lên, căn phòng lại trở về yên lặng, ánh mắt của mọi người đều nhìn tôi chờ câu trả lời. Tôi quay người về phía Châu Bật cười miễn cưỡng, mắt thì nhìn anh ta, nhưng trong lòng lại chẳng có chút cảm tình nào.

"Không cần đâu, hôm nay em trực đêm."

Sau khi mọi người đi ra khỏi phòng, những tiếng cười nói còn vọng lại. Châu Bật hình như đang tranh luận vấn đề gì đó.

Tôi từ từ bước đi trên hành lang, không biết vì sao trong mắt lại hiện ra cảnh tượng vừa nãy, ánh mắt nóng bỏng, khẩn thiết của Châu Bật bỗng trở nên âm u, lạnh lẽo khiến tôi cảm thấy đau xót, nó giống như dòng nước đang chảy bị đá ngăn lại tạo thành những gợn sóng lăn tăn.

Châu Bật hơn tôi hai tuổi, là một thanh niên đẹp trai, nhưng có điều là nói nhiều quá, cả ngày nói cũng không hết chuyện, thật không hiểu vì sao anh ta lại thi đỗ đại học y khoa chứ.

Chúng tôi cùng nhau đến bệnh viện này thực tập. Châu Bật thường hay quan tâm đến tôi, có vậy tôi mới biết được thế nào là tình cảm của một người anh trai, cũng vì vậy mà tôi có cơ hội được hiểu rõ hơn anh là người tinh tế, nhạy cảm. Một người đẹp trai lại có tiền đồ như anh ta chắc có nhiều người con gái theo đuổi lắm, nhưng tại sao tôi lại chẳng có chút cảm tình nào với anh ta cả?

Đột nhiên tôi cảm thấy bất an, lại có chút gì đó e thẹn ngại ngùng, thậm chí còn có cảm giác như đang chờ đợi.

Mặt bắt đầu đỏ lên, tôi cúi đầu đi xen vào đám nhà báo và bệnh nhân.

"Cô thấy buổi phẫu thuật hôm nay thế nào?"

Quay lại văn phòng khoa xương, bác sĩ Trang hỏi tôi. Tôi cảm thấy mù tịt, đầu óc vẫn còn đang nghĩ chuyện ban nãy. Bác sĩ Trang không hỏi nữa, dùng ngón tay trỏ gõ lên mặt bàn có vẻ gì đó bất an. Chắc chắn là gặp chuyện gì thì mới như thế, lẽ nào buổi phẫu thuật hôm nay không thuận lợi sao? Đầu óc tôi lúc này vẫn minh mẫn, bắt đầu nhớ lại từng bước của buổi phẫu thuật, hình như cũng không có gì xảy ra ngoài ý muốn cả.

"Em thấy vết thương sẽ nhanh kín miệng thôi."

Bác sĩ Trang lắc đầu, mắt nhìn thờ thẫn khiến tôi cảm giác như có một áp lực vô hình nào đó.

"Cô còn nhớ câu chuyện ma mà tôi kể không?

Chuyện đó là thật đấy, Giả Minh là con của ông già đó. Tôi có cảm giác như ông ta đang quay lại."

Một tuần trôi qua.

Giả Minh, bệnh nhân giường bệnh số 7 do bác sĩ Trang phụ trách, học sinh thực tập như tôi cũng thường xuyên phải có mặt ở đó.

Giả Minh là một đứa trẻ mồ côi, đích xác mà nói thì là con một phạm nhân giết người, mẹ anh ta đã mất khi anh ta mới sinh. Giả Minh sống cùng bố cho tới khi sáu tuổi, đã phải chịu bao nhiêu ngược đãi. Sau này bố anh ta còn giết ba phụ nữ bán dâm, bị cảnh sát truy lùng, anh ta cùng bố chạy trốn khắp đó đây, cũng trong thời gian này anh ta đã phải chịu sự ngược đãi tàn ác của bố, bố anh ta còn giết hại một đôi nam nữ thanh niên đang yêu nhau trong công viên và mười mấy phụ nữ bán dâm khác.

Một ngày nọ, người cha tàn ác của Giả Minh đã đến ngày tận thế, ông ta bị cảnh sát bao vây trong một gian phòng nhưng vẫn không chịu đầu hàng, trong tay cầm dao định chống lại, cuối cùng hai cha con trốn trên tường, trong lúc trèo ông ta không may ngã xuống dưới gãy hai chân, bị thương rất nặng, phải đưa đến viện để cắt chân, nhưng bị chết ngay sau cuộc phẫu thuật.

Trước khi chết, ông ta cũng đã có một khoảng thời gian tỉnh táo, ông ta không nói gì, chỉ đăm đăm nhìn bác sĩ, sau đó cười một cách lạnh nhạt: "Tôi sẽ còn quay lại." Nói xong thì chết. Chính vì câu nói đó mà một nửa các bác sĩ và y tá đã rời khỏi bệnh viện.

Giả Minh lớn lên trong cô nhi viện, vì phải chịu ngược đãi trong khoảng thời gian dài nên tính cách của anh ta hơi khác lạ, luôn phải chịu sự bắt nạt của những đứa trẻ khác mà không có phản ứng nào, chỉ âm thầm chịu đựng, anh ta rất ít khi nói chuyện với ai.

Thậm chí sau khi tốt nghiệp trường chuyên nghiệp tham gia công tác, tính nết ấy của anh ta vẫn không hề thay đổi.

Tôi rất hiểu con người tội nghiệp này.

"Hôm nay anh cảm thấy sao rồi, có đau nữa không?"

Tôi đi cùng bác sĩ Trang đến trước giường bệnh số 7, Giả Minh đang mở to mắt nhìn lên trần nhà, hình như đang nhớ đến chuyện gì đó, trên môi còn nở một nụ cười bí hiểm. Vừa nghe tiếng bác sĩ Trang, anh ta trở lại ngay trạng thái bình thường, không ngây người ra nữa. Lúc này nhìn anh ta thật khác so với hình dạng đáng sợ lúc đang phẫu thuật.

Linh hồn chiếm cứ xác thịt anh ta dường như đã quay lại.

"Tôi vẫn còn đau lắm bác sĩ ạ."

"Anh thử cử động tay cho tôi xem nào."

Hai hàm răng Giả Minh nghiến chặt vào nhau cố gắng cử động tay, mồ hôi bắt đầu xuất hiện trên trán, nhưng vẫn không thể nhúc nhích tay được.

"Anh cứ thả lỏng, tưởng tượng cánh tay này giống như lúc trước vậy, thử lại lần nữa xem."

Tôi đứng một bên an ủi Giả Minh, anh ta nhìn tôi một cách cảm động, rồi lại thử cử động lần nữa, lần này những miếng vải quấn quanh ngón tay cái hơi động đậy. Đúng lúc tôi định nói tình hình cũng không tồi thì lại nhìn thấy bác sĩ Trang nhăn mày, giống như có chuyện gì đó sắp xảy ra vậy.

Giả Minh thấy mình có thể cử động tay được thì tỏ ra rất vui, ngẩng đầu chờ câu nói của bác sĩ Trang.

"Bác sĩ, tay của tôi có thể chữa khỏi được không?"

"Chỉ cần anh phối hợp tốt với chúng tôi thì nhất định sẽ được."

"Bác sĩ, tôi nghe nói trước kia bố tôi cũng điều trị ở đây, thế bác sĩ có biết lúc đó bác sĩ nào chữa trị cho bố tôi...?

"Anh phải chú ý nghỉ ngơi, đừng nghĩ ngợi nhiều quá."

Bác sĩ Trang ngắt lời của Giả Minh, rồi bước ra khỏi phòng bệnh với vẻ căng thẳng.

Tôi đi hết một lượt các phòng bệnh rồi quay trở lại văn phòng, thấy bác sĩ Trang đang hút thuốc, khói thuốc bốc ra vây quanh lấy hồ sơ bệnh của Giả Minh.

"Bác sĩ Trang..."

Bác sĩ Trang ngẩng đầu mới phát hiện ra là tôi, cười một cách miễn cưỡng.

"Tiểu Trương à, tôi đã nói với cô bao nhiêu lần rồi, đừng nên gọi tôi là bác sĩ Trang, nghe không thuận tai lắm, tôi là bác sĩ thật, chứ không phải là bác sĩ giả."

"Vậy sau này tôi nên gọi thế nào?"

"Gọi anh Trang là được rồi."

"Ha ha, anh mà lại nhiều tuổi thế à, thôi, cháu sẽ gọi là chú Trang nhé."

"Chú Trang à? Còn khó nghe hơn là chú kỳ lạ."

Bác sĩ Trang nói nhỏ nhưng cũng vừa đủ nghe, làm tôi không nhịn nổi, cười đỏ cả mặt, bác sĩ Trang thật biết cách lấy lòng người khác.

"Được rồi, chúng ta nói chuyện công việc nhé, vừa rồi chú bảo Giả Minh thử cử động tay, thực chất là để xem có phải cuộc phẫu thuật đã thất bại, bởi vì sáng nay phim chụp X -quang cho thấy gân tay của anh ta đã hỏng, các vết thương bị nứt cũng không có khả năng lành lại được. Chú và các chuyên gia sau khi hội chẩn đã đưa ra kết luận là cần phải cắt bỏ ngón tay, nếu không thì cả cánh tay cũng không thể giữ được."

"Tại sao lại có thể như thế được nhỉ? Vừa rồi chẳng phải anh ta đã cử động được tay sao?"

"Đúng, đây chính là chỗ mà chú không thể hiểu được. Đúng rồi, cháu ở cạnh anh ta mà không ngửi thấy mùi thối à?"

Tôi nhớ lúc đến gần giường số 7 đúng là có ngửi thấy mùi thối thật, lúc đó tôi không để ý lắm, cứ tưởng là bệnh nhân bậy ra đó.

"Vết thương của anh ta đang lành mà, làm gì có chỗ nào bị thối đâu?"

"Thế cháu bảo không phải là anh ta thì có thể là ai được chứ?"

Bác sĩ Trang chìm vào suy nghĩ, tôi cũng cố nhớ lại xem có trường hợp nào tương tự như vậy không. Không hiểu vì sao trong đầu luôn có một tiếng nói nhỏ nói với tôi rằng tất cả mọi chuyện sắp bắt đầu từ Giả Minh rồi.

Tất cả đã bắt đầu? Nhưng là xấu hay tốt chứ?

"Đúng rồi, cháu có biết tại sao tay của cậu ta lại thành ra như vậy không?"

Bác sĩ Trang đột nhiên hỏi, tôi ngơ ngác lắc đầu, chỉ thấy bác sĩ Trang thở dài một hơi.

"Cháu là bác sĩ thì nên hiểu rõ tình hình của bệnh nhân, điều này rất cần thiết cho việc chữa trị, trừ khi bệnh nhân không muốn nói.

Cậu ta là người của xưởng in, sự việc xảy ra vào buổi tối hôm đó, chỉ vì một bao thuốc lá thôi mà Giả Minh bị mấy tên côn đồ cùng xưởng đánh một trận, sau đó đem tay nhét vào máy cắt giấy, không biết vì sao mà bỗng nhiên máy cắt giấy lại hoạt động, mấy tên côn đồ sợ quá liền lôi bàn tay đã bị cắt của cậu ta ra, cuối cùng mới thành ra hình dáng như vậy."

"Thế tại sao tay của Giả Minh lại giống như bị lửa đốt vậy?"

"Đó là do trước khi đem tay của cậu ta nhét vào máy cắt giấy, mấy tên đó còn nhúng tay vào dầu máy rồi châm lửa. Chú thật không hiểu thanh niên ngày nay nghĩ gì nữa."

Tôi cảm thấy sợ hãi, thành phố Thiên Nam lại xảy ra những chuyện khiến người ta cảm thấy ghê sợ, những người đó liệu còn có tính người nữa không?

"Cảnh sát đã bắt đầu điều tra, chú nghe nói mấy tên côn đồ đó còn là thành viên của những trang Web đen nữa, hình như chúng có liên quan đến vụ việc cú mèo, một loài động vật quý ở Đông Bắc nữa."

"Bọn chúng thật quá ngông nghênh."

"Mỗi lần nghĩ đến chuyện đó chú lại cảm thấy dạ dày sôi lên. Một loài động vật đáng yêu như thế mà bọn chúng dám ngược đãi để làm trò vui, thật là quá quắt."

"Đúng thật là quá quắt... Thôi không nói nữa, chú hãy chuẩn bị tinh thần cho tốt vào để chiều mai phẫu thuật, nếu không thì tay của Giả Minh không thể trụ được."

Đã hơn 11 giờ, ánh nắng thật chói chang, tôi kiểm tra lại hồ sơ bệnh của Giả Minh và đã hoàn thành bài tập. Bác sĩ Trang đang chuẩn bị tư liệu để tham gia hội chẩn, trong phòng thật yên tĩnh. Tôi ngồi cắn bút nghĩ lại đêm hôm Giả Minh được đưa vào viện, tất cả gần như đều có điềm báo trước, những gì mà ông già đó nói trước khi chết lẽ nào lại là Giả Minh. Nhưng trước mắt mọi việc vẫn bình thường, vẫn chưa có việc gì quá đáng sợ xảy ra. Những bác sĩ và y tá trực đêm cũng không phát hiện thấy điều gì khác thường, cái gọi là ma quỷ, có lẽ là do con người tự doạ nhau.

Sắp trưa, các y tá bắt đầu đổi ca cho nhau. Tôi đi quanh phòng bệnh một lượt, bác sĩ Trang đã không còn ở văn phòng nữa, tôi vừa ngồi xuống chưa được bao lâu thì Châu Bật đi vào.

"Em ăn cơm chưa?"

"Chưa."

"Biết ngay mà, anh cũng chưa ăn, em cầm lấy ăn đi, anh gọi cơm giúp em rồi đấy."

Châu Bật mặt mũi hớn hở bước vào, trong tay bưng hai suất cơm trưa.

Châu Bật đang theo đuổi tôi, tất cả mọi người đều có thể nhận ra thái độ của tôi đối với Châu Bật là không nóng cũng không lạnh, có nghĩa là tôi không yêu nhưng cũng không từ chối, nhưng chắc mọi người cũng biết thái độ của tôi đối với bác sĩ Trang, tôi không hiểu tại sao mình lại có cảm tình với bác sĩ Trang, nhưng điều này không thể được, vì bác sĩ Trang đã có vợ.

Điều đó khiến người ta phải lúng túng.

"Sao mặt em lại đỏ thế? Cứ cho là em thích anh đi nữa cũng không nên biểu hiện rõ như vậy chứ."

"Anh đừng có nằm mơ giữa ban ngày nữa đi."

Châu Bật cười, bưng cơm đến trước mặt tôi, tôi bắt đầu ăn. Châu Bật gọi cho tôi những món ăn thật thanh đạm, rất hợp với khẩu vị của tôi. Tôi vừa ăn vừa nói chuyện với Châu Bật, ngẩng đầu lên mới phát hiện Châu Bật vẫn chưa hề ăn chút nào mà chỉ chăm chú nhìn tôi với ánh mắt thật dịu dàng.

Đột nhiên một cảm giác khác lạ dâng lên trong lòng, mặt đỏ lên, tôi vội cúi đầu xuống tiếp tục ăn cơm, nghĩ bụng: Anh ta thật là tồi, đến cơm mà cũng không để cho mình ăn ngon miệng nữa, thôi mặc kệ anh ta! Vừa nghĩ tôi vừa đút cơm vào miệng, bỗng có tiếng thở dài vang lên trước mặt, ngửng đầu lên nhìn lại vẫn là ánh mắt si tình của Châu Bật, phút chốc tôi có cảm giác thật khó chịu, chẳng có tâm trạng đâu mà ăn nữa.

"Đúng rồi, các bác sĩ khoa xương các anh nhìn nhận như thế nào về Giả Minh?"

"Cũng khó nói, cũng có thể là phải cắt bỏ, trưởng khoa bên anh đi vắng rồi, đến chiều mới biết đích xác được."

Châu Bật hình như chẳng lo lắng gì, ăn cơm một cách ngon lành. Tôi đăm chiêu, rốt cuộc thì mình thích Châu Bật nhiều hơn hay bác sĩ Trang nhiều hơn? Hay là chọn Châu Bật đi, thực ra anh ta đang theo đuổi mình, lâu rồi đương nhiên sẽ nảy sinh tình cảm, nhưng bác sĩ Trang thì... lẽ nào lại là người thứ ba sao? Quả thật là tôi vẫn cảm thấy do dự chưa thể quyết và cũng cảm thấy kỳ lạ vì không biết từ bao giờ mà tôi lại có cái nhìn như vậy về tình cảm chứ.

Đúng lúc đó, bác sĩ Trang đột ngột bước vào.

"Cháu chuẩn bị nhé, chiều nay phẫu thuật đấy."

Từ khi Giả Minh vào viện, những người cùng cơ quan chỉ đến có mấy người, mà chỉ đến để nộp tiền, nộp tiền xong chỉ nhìn qua anh ta, không an ủi câu nào rồi đi liền. Hôm nay phẫu thuật mới thấy giám đốc đến.

"Phẫu thuật xong còn tốn bao nhiêu nữa? Có công nhân giống như anh thế này thì xưởng của chúng tôi lỗ vốn to."

"Cho dù tốn bao nhiêu đi chăng nữa thì anh cũng phải đền, chuyện này là do con anh làm mà."

Viện trưởng nhìn ông ta ký tên xong mới nói một cách thẳng thắn như vậy.

Con trai của ông ta cầm đầu bọn du côn chặt đứt tay của Giả Minh, ông ta phải tốn rất nhiều tiền để chạy những người có máu mặt để con trai không phải ngồi tù.

ánh nắng bên ngoài vẫn còn chói chang, bỗng một tiếng sấm vang lên, mây đen không biết từ đâu kéo đến, trời sắp mưa. Trong hành lang bệnh viện, người nhà bệnh nhân hối hả đi lại, trông mặt họ có gì đó hơi khác lạ, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Lẽ ra tôi cũng được tham gia cuộc phẫu thuật lần này, nhưng rồi lại không được vì họ chỉ lấy bác sĩ trong viện thôi.

Lần này nghe nói bị cắt tay, Giả Minh có phản ứng rất khác lạ, nhưng không tỏ ra sợ hãi như bác sĩ Trang tưởng tượng mà chỉ lẳng lặng nhìn vào tay mình giống như nhìn vào một bộ máy lạ lẫm, ánh mắt khiến người ta cảm thấy bất an, thậm chí còn thật đáng sợ.

Tôi ngồi trong văn phòng khoa xương, bác sĩ Triệu đang điều trị cho bệnh nhân, còn tôi lại xem hồ sơ bệnh án của Giả Minh. Bỗng nhiên một tiếng sấm to vang lên ngoài cửa sổ, tay bác sĩ Triệu run lên, bệnh nhân kêu to một tiếng, tôi cũng sợ quá, đang định nói thì đèn trong phòng bắt đầu nhấp nháy sau đó thì mất điện.

Hành lang toàn một màu đen, cả bệnh viện bị mất điện.

Lập tức tôi nhớ đến cuộc phẫu thuật đang tiến hành, chắc sẽ không xảy ra chuyện gì chứ? Vì mải giúp các bác sĩ an ủi bệnh nhân đang tỏ vẻ lo lắng và cả người nhà của họ nên tôi không có thời gian suy nghĩ nhiều.

Ba phút sau, bệnh viện có điện, tất cả lại trở lại bình thường.

"Chị có nghe nói gì không, lúc nãy phòng phẫu thuật bị sét đánh vào."

"Đúng vậy không? Thế không ai bị sét đánh trúng chứ?"

"Em cũng không rõ lắm, hình như đánh vào bệnh nhân đang phẫu thuật thì phải. Lúc em đi vào thu dọn máy móc, nhìn thấy giường mà bệnh nhân nằm đã bị sét đánh mất một lỗ to."

"Em còn nghe nói, lúc phẫu thuật có y tá nhìn thấy một người đàn ông tầm ba mươi tuổi đi vào phòng phẫu thuật, chân người ấy nhỏ lắm dường như chỉ có xương thôi. Nhưng những người ở trong phòng phẫu thuật thì lại nói không có ai đi vào cả, còn nói người y tá kia lắm chuyện."

Tôi đang đi ở hành lang, chợt nghe thấy hai y tá to nhỏ với nhau, khiến tôi cảm thấy thật lo lắng cho bệnh nhân trong phòng phẫu thuật.

"Quái thai, quái thai quá! Bị sét đánh mà không chết thì đâu phải là người nữa."

Mãi đến ngày thứ hai tôi mới nhìn thấy bác sĩ Trang và trong bệnh viện mọi người đã bắt đầu bàn tán xôn xao về việc Giả Minh bị sét đánh, ai cũng thao thao bất tuyệt như thể mình tận mắt nhìn thấy vậy.

Lúc được đưa về phòng bệnh, tôi gần như không nhận ra Giả Minh, quần áo trên người đều đã bị sét thiêu cháy, cơ thể phù lên giống như một xác chết rơi xuống nước mấy hôm mới được vớt lên vậy. Gương mặt cũng thay đổi khác hẳn mấy hôm trước, tôi cũng không rõ khác ở điểm nào, nó khiến người ta cảm thấy lạnh lẽo, cảnh tượng trước mặt tôi lúc này thật đáng sợ, giống như xác chết cương thi trong truyền thuyết thường hay nhắc đến vậy.

"Trả lại tay cho tôi..."

Giả Minh nói khi còn đang hôn mê, khiến cho bệnh nhân bên cạnh cảm thấy căng thẳng.

Ngày thứ hai sau khi bác sĩ Trang đi làm, tôi muốn được nghe chính bác sĩ Trang nói hôm qua đã xảy ra chuyện gì trong phòng phẫu thuật, nhưng bác sĩ không muốn nói gì cả, ánh mắt lấp láy, giống như đang muốn giấu chuyện gì vậy. Nhìn vào mắt của bác sĩ Trang có thể dễ dàng nhận thấy một nỗi sợ hãi, còn có điều gì đó rất bất ổn. Điều này càng khiến tôi tò mò muốn biết, không chịu được nữa tôi chạy đi hỏi người khác, lại còn đến hỏi cả Châu Bật nữa, nhưng tất cả mọi người tham gia buổi phẫu thuật hôm qua đều kín như bưng, không ai hé nửa lời.

Mọi người sợ gì vậy?

Giả Minh hôn mê hai ngày cuối cùng đã tỉnh lại, cơ thể không còn bị phù nữa, nhưng vết mổ cắt tay không được tốt lắm, còn bị nhiễm trùng nữa. Sau khi tỉnh dậy, Giả Minh bắt đầu sốt, vẻ mặt thật tiều tuỵ.

"Bác sĩ, có phải tôi sắp chết rồi không?"

Lúc tôi kiểm tra lại cho Giả Minh thì nghe thấy anh ta nói với vẻ yếu ớt.

"Anh chỉ sốt thôi, không sao đâu, chỉ cần chịu khó chữa trị nhất định sẽ khỏi thôi."

"Nhưng bác sĩ có ngửi thấy mùi thối không mà tại sao tôi lại cảm thấy thịt bên trong nát ra, có phải tôi sắp chết rồi không?"

Tôi nhăn mày, cứ mỗi lần đến gần giường bện số 7 là tôi lại ngửi thấy mùi thối toả ra từ cơ thể của Giả Minh, thì ra tự anh ta cũng ngửi thấy, có lẽ các bệnh nhân khác cũng phát hiện ra, chẳng trách bọn họ cứ đòi đổi giường khác nhưng lại không nói rõ lý do, thì ra là sợ mùi trên người của Giả Minh.

"Không có gì đâu, có thể là do anh tiêu hoá không tốt, lát nữa tôi bảo bác sĩ khoa tiêu hoá khám cho anh."

"Bác sĩ Trang đâu? Hôm đó bác sĩ Trang nói tay tôi lại mọc cái khác, điều đó có thật không?"

"Mọc cánh tay khác à?"

Tôi giật mình kinh ngạc, những bí ẩn đã được làm rõ, bây giờ tôi đã hiểu vì sao mọi người lại không muốn nhắc đến chuyện này. Sự việc này quả khó nói ra ngoài, không cẩn thận lại bị người ta cho là đầu óc có vấn đề. Nhưng vào ngày phẫu thuật cắt tay, có thật là mọi người đã nhìn thấy Giả Minh mọc cánh tay khác không? Hay là mọi người lại hoang tưởng? Không thì tay đã cắt rồi sao có thể mọc lại được chứ?

"Tôi muốn đổi phòng khác!"

Bệnh nhân bên cạnh không chịu nổi hét lên, mặt anh ta tỏ vẻ sợ hãi, ánh mắt hốt hoảng.

Giả Minh đưa mắt nhìn anh ta, anh ta đột nhiên sợ hãi nhảy từ trên giường xuống chạy thật nhanh, vừa chạy vừa hét to.

"Bác sĩ, anh ta làm sao vậy?"

"Không sao đâu, anh cứ yên tâm dưỡng bệnh, sẽ nhanh được xuất viện thôi mà."

"Bác sĩ thật tốt, từ trước đến giờ chẳng có ai đối xử dịu dàng với tôi như thế cả, chưa có..."

ánh mắt Giả Minh tràn đầy sự cảm kích, gần như có cả những thứ khiến người ta thật khó mà hiểu nổi. Tôi an ủi anh ta mấy câu rồi vội vàng đi ra. Bệnh nhân vừa chạy ra ngoài là do tôi phụ trách. Đúng lúc tôi đi ra khỏi phòng bệnh thì nhìn thấy y tá Trường đang dìu anh ta vào phòng bệnh khác. Thật không hiểu tại sao, bệnh nhân đó bị gãy chân mà chạy nhanh thế.

"Anh sao vậy, có biết mình đang bị gãy chân không? Lại gãy nữa thì làm thế nào?"

"Tôi... tôi sợ lắm."

"Sợ gì? Bệnh nhân cùng phòng anh chỉ bốc mùi khó ngửi một chút thôi mà. Có gì đáng sợ đâu?"

Tôi lên mặt dạy anh ta, sau đó kiểm tra lại vết thương, cũng may mà không sao, nếu không phải phẫu thuật lại. Người đàn ông cao to này giống như một đứa trẻ con vậy. Anh ta xấu hổ không dám ngẩng mặt lên.

"Tối hôm qua... hình như anh ta biến thành một người khác, còn nói sẽ giết tôi..."

"Hả?"

Tôi giật nảy mình, khó tin thật. Anh ta thấy tôi có vẻ không tin, lập tức thề. Bệnh nhân này của tôi trời không sợ, đất không sợ, dám đánh nhau với người ta gãy cả chân, vậy mà hôm nay lại sợ Giả Minh ra nông nỗi này, lẽ nào đúng là anh ta đã nhìn thấy Giả Minh biến thành người khác? Tôi quay lại phòng thăm Giả Minh, anh ta đang ngủ, vẻ mặt hiền lành giống như một đứa trẻ vậy.

Một người yếu ớt như vậy sao lại có thể biến thành người khác hại người? Hay là người cha ác độc đang chiếm ngự thân xác anh ta?

Tôi đến gần nhìn kỹ thấy sắc mặt của Giả Minh đang trở nên u ám đáng sợ, môi khẽ động đậy giống như đang cười nhạt. Đúng lúc tôi đang chuẩn bị rời khỏi phòng thì nhìn thấy bóng dáng của ai đó vụt qua, liền đuổi theo, thì ra đó là viện trưởng. Viện trưởng tuy miệng nói không, nhưng trong lòng rất sợ.

Đến tối mới được nghỉ, Châu Bật nói nhất định phải đưa tôi về, nhìn dáng vẻ của anh ta tôi biết hình như có chuyện quan trọng gì đó muốn nói, thế là tôi đồng ý.

Hai chúng tôi cùng đi trên con phố dài, một hồi lâu chẳng ai nói với ai, giống như đang ngấm ngầm hẹn nhau trong thành phố vậy. Bỗng nhiên tôi có cảm giác như mình bắt đầu thích Châu Bật, thích ánh mắt lặng lẽ nhưng chứa đựng sự quan tâm sâu sắc của anh ta nhìn tôi và đương nhiên còn có cả khuôn mặt anh tuấn và đôi mắt sáng nữa. Tôi ngày càng có cảm tình với Châu Bật, rồi sẽ có một ngày tình cảm này biến thành tình yêu. Trong lòng tôi lúc này có một thứ ánh sáng, như thế cũng tốt bởi vì tôi có lẽ sẽ yêu anh ta và sẽ có được một cuộc sống hạnh phúc.

Tôi vừa nghĩ vừa ngẩng đầu nhìn Châu Bật, trong lòng cảm thấy rung động.

"Em có biết hôm nọ trong phòng phẫu thuật đã xảy ra chuyện gì không?"

Đột nhiên Châu Bật quay đầu lại hỏi, lúc nhìn thấy ánh mắt chan chứa tình cảm của tôi, ánh mắt Châu Bật vừa có vẻ hoảng hốt lại vừa tràn ngập hạnh phúc, điều này khiến tôi thật khó hiểu.

"Em biết, Giả Minh mọc cánh tay khác."

"Ơ sao em lại biết?"

"à hôm nay em đến kiểm tra cho Giả Minh, thế là anh ta tự nói ra."

Châu Bật dừng chân, chăm chú nhìn tôi rồi lại do dự giống như đang quyết định một điều gì đó, điều này khiến tôi cảm thấy thật buồn cười, nhưng những lời sau đó của Châu Bật lại khiến tôi không thể cười được nữa.

"Tay mà mọi người thấy không phải tay bình thường mà là một khúc xương không có máu thịt, giống y như bố anh ta."

ánh đèn rọi xuống đường phố, người qua lại như mắc cửi, những cơn gió lạnh thổi tới từ bốn phía, bao vây lấy tôi như một hòn đảo cô đơn đứng giữa biển cả mênh mang. Bỗng nhiên tôi nhớ lại cái đêm đầu tiên khi Giả Minh nhập viện, cảm giác sợ hãi lại dâng trào.

"Em không sao chứ?"

Tôi giật mình tỉnh lại, nhìn thấy ánh mắt lo lắng của Châu Bật, bất chợt tôi ôm chặt lấy bờ vai rắn chắc của Châu Bật, úp mặt vào trước ngực anh ta.

"Em sợ."

"Đừng sợ, không sao đâu, em vẫn còn có anh mà."

Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Châu Bật, ánh mắt ấy chứa đựng một quyết tâm kiên định và cả tình yêu đối với tôi nữa. Nhưng đột nhiên tôi lại muốn cười, con người Châu Bật là như vậy - làm bất cứ chuyện gì đều khiến tôi cảm thấy buồn cười nhưng tôi tin chắc anh sẽ làm tốt mọi việc, có lẽ tôi đã yêu Châu Bật từ lâu rồi chăng?

"Em cười gì thế?"

"Không có gì, chỉ vì em muốn cười thôi mà."

"Từ nay em sẽ không sợ nữa vì đã có anh bên cạnh."

"Thật không?"

"Thật mà!"

"Vậy tối nay đến chỗ anh đi."

"Đừng mơ!"

Tuy mồm thì nói vậy nhưng cuối cùng tôi vẫn đến chỗ ở của Châu Bật.

Châu Bật là người ngoại tỉnh, anh thuê một căn hộ hai gian ở thành phố Xương Đông, trong phòng đầy đủ tiện nghi, môi trường xung quanh cũng khá tốt, nhưng một mình sống thì hơi buồn. Tôi chuẩn bị bữa tối với ba món ăn và một bát canh, Châu Bật ăn một cách ngon lành, không ngớt lời khen ngợi. Thực ra trình độ nấu ăn của tôi cũng không được tốt cho lắm, lúc ở nhà nấu cơm tôi thường làm bố phật ý vì vậy thấy Châu Bật ăn ngon lành như vậy tôi cảm thấy rất vui.

Rửa bát đũa xong, hai chúng tôi ngồi xem vô tuyến, không khí thật ấm cúng.

Tôi luôn lo lắng liệu Châu Bật có lao về phía mình không, mắt không ngừng để ý nhưng tận trong đáy lòng thì đã rất muốn Châu Bật làm như vậy còn Châu Bật thì lại nuốt nước bọt luôn, giả bộ ngơ ngác khiến tôi cảm thấy thật buồn cười nhưng lại không dám cười.

Trong lúc đó vô tuyến bắt đầu phát tin tức điều tra có liên quan đến Giả Minh.

"Như tin tức đã đưa tuần trước thì người bị gãy tay được cấy ghép lại của bệnh viện nhân dân ba hôm trước lại phải cắt lại, ca phẫu thuật đã bị thất bại. Căn cứ vào điều tra của nhóm phóng viên chúng tôi, đằng sau sự việc này chắc chắn vẫn còn ẩn chứa một bí mật nào đó. Bệnh viện nhân dân của thành phố Thiên Nam từ trước tới nay chưa hề làm ca phẫu thuật nào tương tự như vậy do đó mà tỷ lệ thành công rất thấp, sau khi phẫu thuật xong, bệnh viện tiến hành cho bệnh nhân điều trị loại thuốc mới, điều này vẫn chưa được sự đồng ý của bệnh nhân. Tuy bệnh viện nói là sẽ hỗ trợ bệnh nhân cắt tay toàn bộ viện phí nhưng trên thực tế thì vẫn thu phí nằm viện. Vậy tại sao một tuần sau khi cuộc phẫu thuật thành công lại phải tiến hành cắt tay đi? Đằng sau vụ việc này còn ẩn chứa bí mật nào nữa? Nhà báo chúng tôi..."

Châu Bật cầm điều khiển chuyển sang kênh khác, thái độ trông không được tự nhiên.

"Những liều thuốc mới mà báo chí nhắc đến chắc không phải do anh đem đến chứ?"

Tôi hỏi với vẻ nghi ngờ, Châu Bật nhìn tôi hồi lâu rồi gật đầu.

"Cũng không hẳn là thuốc mới, chỉ có điều là chưa được thử nghiệm trên người thôi."

"Chắc là giá thành cũng khá cao."

Châu Bật do dự một lúc rồi thẳng thắn nói:

"Nhưng anh chỉ đem đến ít thôi, vả lại thuốc đó cũng chẳng liên quan gì đến chuyện Giả Minh bị cắt tay."

Tôi lắc đầu, có quan hệ hay không thì cũng không thể dựa vào lời nói của bác sĩ là xong, tôi cũng là bác sĩ, tuy bây giờ chưa tìm ra thuốc mới để tên tuổi của mình được nhiều người biết đến nhưng rồi sẽ có một ngày tôi phải đối mặt với những sự lựa chọn giống như Châu Bật, đến lúc đó thì phải làm thế nào? Hay là cũng bị giống như các bác sĩ khác, bán thuốc cho bệnh nhân với giá cắt cổ? Thực ra cứ cho là tôi không bán thuốc giá cao đi chăng nữa thì bây giờ những loại thuốc rẻ dễ dùng cũng không nhiều.

Trên đường tiễn tôi về nhà, Châu Bật tỏ ra bất an. Tôi an ủi Châu Bật, nói là sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra cả, xã hội vốn đã như vậy rồi, mọi người cố gắng hết sức chẳng qua cũng là để sinh tồn mà thôi.

Sáng sớm tỉnh dậy, tôi phát hiện trên bàn uống nước có một quyển nhật ký. Lúc đầu tôi tưởng đó là của Châu Bật để lại, tôi cầm lên mở ra đọc mới kinh hoàng phát hiện ra đó chính là nhật ký của Giả Minh tối qua.

Nội dung nhật ký rất đáng sợ, tôi cứ nghĩ đó chỉ là một cơn ác mộng mà Giả Minh nằm mơ, nhưng không phải như vậy, đó là chuyện thật đã xảy ra.

...

Tay tôi dính đầy chất lỏng màu đen có mùi hôi của dầu máy. Tôi thấy ngạc nhiên không biết đã xảy ra chuyện gì, tại sao mình lại ở trong xưởng? Hình như có một người khác đang chiếm ngự cơ thể mình vậy, tôi chỉ đứng bên cạnh quan sát.

"Nhanh đến đây mà xem thằng nhóc đó tỉnh rồi này!"

Một khuôn mặt xấu xí dễ sợ đang tỉnh dậy, tôi sợ quá vội lùi lại đằng sau. Đó là con trai của quản đốc xưởng Triệu Xuân Sinh.

"Anh Minh, hút thuốc đi, em châm cho anh nhé!"

Một khuôn mặt khác lại xuất hiện, đang cố nhét điếu thuốc vào mồm tôi, sau đó bật máy lửa lên.

"Đừng đến đây, đừng đến đây!"

Tôi nhổ thuốc ra và hét to, âm thanh có vẻ lạ lẫm. Đột nhiên tôi lại tưởng tượng ra điều gì đó, hình như đó là những giấc mơ đáng sợ mà hồi nhỏ tôi thường mơ, có cả tiếng của người cha đã chết cách đây hơn mười năm bây giờ lại tìm đến tôi.

Ngày càng nhiều gương mặt khác xuất hiện, giống như những đám sương mù ùn ùn kéo tới, phát ra những ánh sáng màu đen ghê sợ lấn át xung quanh. Tôi định chạy nhưng lại bị bắt lại, những con người ác độc vừa cười vừa lấy lửa đốt tay tôi, mặc cho tôi kêu gào, bọn họ đứng bên cạnh chụp ảnh cười chế nhạo. Một lúc sau họ đưa tay tôi vào máy cắt giấy.

"Anh Minh cắt đi thôi!"

Tôi không phân biệt được ai đang nói trong số rất nhiều những gương mặt đang đứng đó mà chỉ cảm thấy rất đau, cảm giác đau đớn bắt đầu từ móng tay rồi từ từ lan toả lên cánh tay, người và cả nội tạng bên trong nữa, cả người tôi gần như chìm trong biển lửa, tôi chỉ muốn cắt nó đi để không còn cảm giác đau nữa. Nhưng đúng lúc đó máy phát điện lại đột nhiên khởi động, trong nháy mắt không còn cảm giác đau nữa.

"Có chuyện gì vậy? Ai mở máy thế?"

Có người kêu lên, tôi nhắm mắt lại, bọn họ tỏ ra kinh hoàng, thì ra cũng biết sợ.

Máy cắt giấy đang hoạt động phát ra những âm thanh rất to, tôi kéo mạnh người đang giữ chặt tay mình rồi đẩy về phía máy cắt giấy, người đó kêu gào ầm ĩ rồi trong chốc lát chẳng thấy động tĩnh gì nữa, chỉ còn lại sự yên tĩnh. Tôi sững người không hiểu mình vừa làm gì, những người khác nhìn tôi với ánh mắt kinh hoàng, tôi nhìn đảo quanh một lượt, những gương mặt kia thay đổi quá nhanh vì sợ hãi, giống như nhìn thấy ma vậy, đang run lên như mất hồn.

"Giết người rồi!"

Bọn họ sợ quá đứng tránh ra xa còn tôi thì vẫn đứng nguyên chỗ cũ, quay đầu lại nhìn thì thấy máu lênh láng chảy ra từ phía máy cắt giấy, một nửa người ở đó, còn nửa người kia thì rơi ra đất, nội tạng cũng bị cắt ra. Tôi lùi lại một bước, đột nhiên không thể làm chủ được nữa và bắt đầu nôn.

Mình đang mơ, nhất định là mình đang mơ!

Tôi tự nói và cố gắng tỉnh lại nhưng chẳng có cách gì để thoát khỏi nó cả, hình như có một đôi mắt đen từ trong bóng tối để ý từng cử chỉ của tôi và cả nụ cười lạnh nhạt vang vọng trong đầu.

"Tao phải giết hết bọn mày!"

Giọng nói giống hệt bố tôi nhưng lại giống cả giọng của tôi nữa, từ trong cổ họng phát ra. Bọn chúng đáng phải chết, hạng tiểu nhân bỉ ổi chỉ biết ức hiếp những kẻ yếu, sự bất công bằng của xã hội cũng một phần do bọn chúng gây nên, bọn chúng phải chết."

Nhưng trên cõi đời này vẫn còn có một người tốt đó là bác sĩ Trương với nụ cười và ánh mắt thật dịu dàng, tôi yêu bác sĩ Trương, tôi nguyện hy sinh tất cả vì bác sĩ.

"Reng..."

Tiếng chuông đồng hồ khiến tôi thức giấc, ném quyển nhật ký đang cầm khỏi tay đi rồi đến bên cửa sổ hít thở không khí.

Tại sao Giả Minh lại bỏ nhật ký ở đây chứ? Lẽ nào anh ta vẫn còn đang ở trong này sao? Tôi vội lục tung căn phòng lên nhưng chẳng thấy bóng dáng ai cả. Bên ngoài mặt trời đã lên cao, tôi đến bên cửa sổ cuốn rèm lên cho ánh nắng xuyên vào trong.

Tôi lại sống rồi, tốt quá.

Hôm nay đến lượt tôi trực ban, cho nên ban ngày không phải đến bệnh viện.

Bạn ở cùng phòng tôi là một người làm nghề tự do, bình thường cũng hay ở nhà, dựa vào viết tiểu thuyết làm quảng cáo để sống. Hai ngày nay tôi không thấy cô ta, chắc lại đi dẫn khách du lịch rồi.

Tôi liền báo cảnh sát để họ kiểm tra, cũng không thấy gì khác thường, bên cảnh sát cũng không biết quyển nhật ký kia ở đâu ra, họ nói sẽ tiếp tục tiến hành điều tra. Sau khi cảnh sát đi khỏi, tôi cố gắng trấn tĩnh lại bằng cách ra chợ mua thức ăn, tay xách nách mang về nhà, tắm rửa xong rồi ăn sáng, tôi biết mình đã mua rất nhiều những thứ chẳng để làm gì nhưng dù sao nhờ chuyến mua sắm đó tôi mới quên được giấc mơ hãi hùng tối qua.

Buổi trưa tôi mở phim xem, đúng đoạn hay thì thuốc mê bắt đầu có tác dụng, tôi ngủ một giấc thật ngon lành, chẳng mơ thấy gì cả.

Ngủ mãi cho đến chập tối khi chuông đồng hồ reo tôi mới tỉnh giấc.

Tỉnh dậy bỗng nhiên tôi phát hiện có những tin nhắn trong điện thoại, hình như có người nhắn tin từ trưa vậy.

"Trương Xuân Hoà, bác sĩ Trang đây."

Tôi cầm lên xem, nhưng máy hết pin, tôi đi nạp và tiếp tục đọc tin nhắn trong điện thoại.

"Xuân Hoà, vẫn là chú, Giả Minh tối qua mất tích rồi, trên giường bệnh của anh ta còn lưu lại một hàng chữ viết bằng máu nói là đến tìm cháu. Sao cháu lại tắt di động đi thế? Cháu không sao chứ? Nhận được tin nhắn này nhớ gọi điện cho chú nhé!"

Chợt nhớ đến cuốn nhật ký của Giả Minh, tôi cảm thấy toàn thân ớn lạnh.

"Xuân Hoà, vẫn là chú, Giả Minh quay lại rồi nhưng tình hình không được tốt lắm."

Tôi ngồi trên ghế sofa, người run lên, những sự việc được nhắc đến trong quyển nhật ký kia chắc là không có thật đấy chứ? Rồi đột nhiên tôi có cảm giác như đã xảy ra chuyện gì rồi.

Châu Bật tại sao lại không gọi điện thoại cho tôi nhỉ?

Một linh cảm chẳng lành chợt xuất hiện, tôi vội vàng cầm điện thoại gọi cho Châu Bật, chẳng có ai nghe cả. Tôi lập tức gọi cho các bác sĩ, họ nói Châu Bật không có trong viện, tôi càng lúc càng cảm thấy bất an. Quên bẵng bữa tối trong lò vi sóng mà mình đã chuẩn bị, tôi vội thay quần áo rồi thuê một chiếc taxi đến nhà Châu Bật.

"Cô tìm ai?"

Nhà Châu Bật không có ai ra mở cửa mà chỉ có hàng xóm mở giúp, đó là một bác gái nói giọng Thiên Tân.

"Ơ, hình như cô là cô gái tối qua vừa đến đây phải không? Tối qua sau khi Châu Bật đưa cô về nhà rồi không thấy về nữa, tôi còn tưởng Châu Bật ngủ lại chỗ cô nữa, thì ra cũng không có ở đó à?"

Bác gái nửa đùa nửa thật nói với tôi, nhưng giờ tôi chẳng còn tâm trạng đâu mà nghe bác nói đùa nữa, vội vàng đến luôn bệnh viện.

Trên đường đi báo cảnh sát, tôi vội quá quên mang theo điện thoại di động. Hôm nay mọi việc dường như loạn cả lên, không tuân theo một trật tự nào.

Tôi dừng xe dọc đường để báo án, cảnh sát nói thời gian mất tích chưa đến 24 tiếng đồng hồ cũng không khó tìm lắm. Tôi luôn có cảm giác rằng việc mất tích tối qua của Giả Minh và Châu Bật có liên quan đến nhau, trong lòng cảm thấy vô cùng sợ hãi, giống như việc phải rời xa Châu Bật mãi mãi.

Đến bệnh viện, phát hiện trong sân có mấy chiếc ô tô của cảnh sát, nỗi sợ của tôi càng nhân lên gấp bội.

"Cô là Trương Xuân Hoà?"

"Đúng là tôi."

"Cô đi đâu vậy? Tại sao lại không nghe điện thoại? Mọi người còn tưởng cô đã xảy ra chuyện rồi cơ!"

Một cảnh sát nói với tôi, tôi lo lắng bật khóc. Viên cảnh sát đó đi ra chỗ khác, tôi đuổi theo nói là có một bác sĩ bị mất tích đồng thời nói với anh ta về quyển nhật ký, anh ta rất quan tâm, lập tức hỏi tôi số điện thoại và chỗ ở của Châu Bật.

Làm xong mọi việc thì đã 7 giờ hơn, bác sĩ trực ban ngày đã về rồi, chỉ còn bác sĩ Trang đang trực ca đêm.

Bác sĩ Trang nhìn tôi hồi lâu, chỉ nói một câu. Tôi không ngăn được những giọt nước mắt đang trào ra.

"Sao thế? Có phải đã xảy ra chuyện gì rồi không?"

Bác sĩ Trang hỏi, tôi vội gật đầu.

"Châu Bật mất tích rồi."

Bác sĩ Trang nhăn mày, dùng giọng nói nghiêm túc mà tôi chưa từng nghe thấy hỏi: "Báo cảnh sát chưa?"

"Cháu vừa báo rồi, phía cảnh sát rất chú ý tới vụ này."

"Phải để cảnh sát bảo vệ cả cháu nữa, Giả Minh nguy hiểm lắm."

Lời nói của bác sĩ Trang chứa đựng nhiều điều, tuy rất đau lòng nhưng tôi vẫn có thể nghe ra.

"Tối qua có xảy ra chuyện gì không?"

"Tối qua Giả Minh có nói với y tá rằng mình lại mọc cánh tay khác, nhưng không có thịt, nó giống như... Sau đó không lâu thì mất tích.

Trước khi cháu đến, chú và một cảnh sát đã nói chuyện, được biết, tối qua Giả Minh giết người trong xưởng in, một công nhân trong nhà máy bị máy cắt giấy cắt làm hai mảnh."

Tôi run bắn người, những việc đã xảy ra trong quyển nhật ký lại là sự thật.

"Lúc Giả Minh quay lại khắp người đều bị thương, bàn tay bị thiếu một ngón, còn bị nội thương rất nặng. Bây giờ Giả Minh đã bị cảnh sát khống chế không cho ra ngoài làm hại người khác nữa. Nói thật, mỗi lần nhìn thấy anh ta, chú lại có cảm giác như nhìn thấy bố anh ta, một ánh mắt đáng sợ."

Tôi không nghe thấy bác sĩ Trang nói nữa, chỉ thấy ông đang run lên vì sợ.

"Hay là hôm nay cháu đừng trực đêm nữa, để chú bảo cảnh sát đưa cháu về."

Bác sĩ Trang nói nhỏ, tôi ngẩng đầu lên nghĩ ngợi một lát rồi lắc đầu. Bạn cùng phòng vẫn chưa về, một mình ở nhà lại càng sợ, huống hồ bây giờ chưa biết Châu Bật sống chết ra sao, làm sao tôi có thể yên tâm về được.

9 giờ 30, bác sĩ Trang bảo tôi đi kiểm tra phòng bệnh rồi cùng hai cảnh sát đến chỗ Giả Minh. Lúc kiểm tra phòng xong vẫn chưa thấy bác sĩ Trang quay lại, tôi cứ tưởng ông vẫn đang ở phòng bệnh nên qua đó xem thử, nhưng đến nơi, tôi thấy chỉ có mình Giả Minh, hai cảnh sát đứng ở cửa phòng bệnh ngăn không cho tôi vào, bây giờ chỉ có bác sĩ Trang mới được tự do ra vào.

Lúc đi ngang qua phòng Giả Minh, tôi nhìn thấy trên người anh ta quấn đầy băng, nhiều chỗ vẫn đang chảy máu, xem ra vết thương của Giả Minh cũng không nhẹ.

Bác sĩ Trang không có ở đây, chắc là cùng với bác sĩ ngoại khoa đang nghiên cứu phương án điều trị cho Giả Minh. Quả nhiên một lúc sau, bác sĩ Trang cùng mấy bác sĩ nữa quay lại. Giả Minh được đưa đến phòng phẫu thuật.

Tôi ở trong văn phòng khoa xương đứng ngồi không yên, mấy lần định báo cho cảnh sát hình sự biết có thể Giả Minh biết tung tích của Châu Bật, nhưng cảnh sát hình sự không có ở đó, những cảnh sát khác chỉ an ủi tôi, nói họ sẽ điều tra, nhưng tôi vẫn cảm thấy rất lo lắng.

Hơn 11 giờ đêm, Giả Minh phẫu thuật xong, bác sĩ khoa ngoại vá chữa lại tì tạng, còn bác sĩ khoa xương thì lại cắt bỏ hết xương bàn tay, Giả Minh hoàn toàn mất bàn tay trái.

Bác sĩ Trang quay lại, trông vô cùng mệt mỏi.

"Nhất định là ông ta đã quay lại rồi."

Bác sĩ Trang ngồi trên ghế sợ hãi không yên, ngay cả cốc nước trên bàn cũng không đủ sức bưng lên.

Thấy vậy, tôi vội rót cốc nước bưng đến.

"Cám ơn cháu."

Bác sĩ Trang đón lấy cốc nước uống một ngụm to. Cuộc phẫu thuật của Giả Minh thuận lợi khác thường bởi vì áp dụng những kỹ thuật tiên tiến và đương nhiên đây cũng là lần đầu tiên trong lịch sử bệnh viện, chỉ có điều lúc đang tiến hành phẫu thuật thì đột nhiên Giả Minh tỉnh lại, mở to mắt nhìn chằm chằm vào viện trưởng, còn bác sĩ Trang thì bị anh ta nắm chặt tay không buông ra.

"Viện trưởng nói tình trạng này là do các phản ứng của não bộ gây ra, những loại thuốc gây mê thông thường rất khó có tác dụng."

Bác sĩ Trang nói đến đây sắc mặt càng khó nhìn, đương nhiên ông không tin những lời của viện trưởng nói, tôi cũng vậy. Tuy không ai nhắc đến nhưng tôi đoán mọi người cũng nghĩ giống như tôi: Người cha giết người của Giả Minh đã quay lại và đang ẩn trong thân xác của anh ta.

"Viện trưởng có ý định cấy ghép các bộ phận của cơ thể."

Nói xong bác sĩ Trang ngồi thẫn thờ trên ghế, tôi cũng đờ người ra bởi vì kỹ thuật cấy ghép các bộ phận cơ thể người mà bác sĩ Trang vừa nói đến, cho dù có áp dụng những thiết bị máy móc kỹ thuật tiên tiến của nước ngoài đi chăng nữa thì những cuộc phẫu thuật như thế đều bị cấm thực hiện bởi vì nó có liên quan đến nhiều vấn đề xã hội khác.

"Chắc viện trưởng không quá coi trọng chuyện này chứ?"

Lúc tôi vừa đến bệnh viện, viện trưởng từng có ý định để tôi và bác sĩ Trang thử làm phẫu thuật cấy ghép các bộ phận của cơ thể người. Lấy một số bộ phận trên cơ thể của những người bị chết do tai nạn để ghép lên cơ thể của người đang sống. Lúc đó tôi không đồng ý, tưởng rằng chỉ là viện trưởng nghĩ vậy mà thôi, thật không ngờ ông ta lại muốn làm thật.

"Chú cũng khuyên đấy nhưng ông ta không nghe, còn gọi cả Châu Bật đến tham gia."

Bác sĩ Trang đột nhiên ý thức được rằng đây không phải là lúc thích hợp để nhắc tới Châu Bật, lúc đó tôi cũng có cảm giác mắt mình như bị che phủ bởi một lớp sương mỏng; bác sĩ Trang an ủi tôi, nói sẽ không có chuyện gì xảy ra với Châu Bật đâu. Đúng lúc đó vợ bác sĩ Trang gọi điện đến, giọng nói nặng nề ban nãy đã được bác sĩ Trang thay thế bằng những âm thanh dịu dàng. Bác sĩ Trang đứng lên ra ngoài cửa sổ nghe điện.

Tôi nhìn theo và phần nào cảm nhận được tình cảm của bác sĩ Trang đối với vợ, một tình cảm thật sâu sắc. Mỗi lần nhận điện thoại của tôi, Châu Bật cũng như vậy nhưng tiếc rằng lúc đó tôi lại không thành thật cho lắm, giờ thì đã muộn. Nghĩ đến đây tôi không ngăn được nước mắt.

Màn đêm bắt đầu phủ kín bên ngoài, ánh sáng của đèn điện trong phòng khiến người ta cảm thấy thật lạnh lẽo. Mấy bóng đèn phía hành lang toả ánh sáng lờ mờ. Mấy người nhà bệnh nhân ngồi trên ghế với vẻ mặt buồn rầu, thỉnh thoảng có một vài bệnh nhân quấn băng quanh người đi qua đi lại, không gian gần như bị rối loạn. Y tá trực ca đêm đang cúi đầu viết gì đó, tôi quay người lại thì thấy bác sĩ Trang vẫn còn đang nói chuyện. Đêm đã khuya, không biết còn có nhiều người thức và phải chờ đợi trong sự phấp phỏng lo âu giống như tôi không?

Không biết bác sĩ Trang nghe điện xong lúc nào, đang cầm vở ghi chép tiến về phía tôi và bảo tôi cùng đi đến chỗ Giả Minh.

Tôi sợ muốn chết, người run lên nhưng vẫn cứ phải đi.

"Đợi một lát, cháu sắp xong rồi đây."

Tôi mở gương hoá trang, chải lại tóc rồi lại cất đi.

"Chú cháu mình đi thôi."

Bác sĩ Trang dẫn đường, hai cảnh sát ngăn tôi lại, nhưng khi nghe bác sĩ Trang nói tôi là người phụ giúp thì mới cho vào.

Giả Minh nằm yên trên giường không động đậy. Tôi do dự đứng ngoài cửa, bác sĩ Trang đã vào từ trước để kiểm tra lại máy móc, tất cả đều bình thường. Tôi tiến lại gần giường, trên người Giả Minh đắp một tấm chăn mỏng, cánh tay quấn vải để ra ngoài. Mất đi bàn tay trái, phía trước cánh tay trái hơi lạ, giống như những con quái vật làm bằng máy trong phim hoạt hình. Sắc mặt Giả Minh tái mét giống như mới chịu đánh một trận thật đau, nhưng nhìn vẻ ngoài thì lại rất đắc ý. Bất chợt tôi liên tưởng đến vụ án mạng ở xưởng in, lúc này vẻ ngoài đắc ý của Giả Minh trở nên hung dữ đáng sợ.

"Có phải máy bị hỏng rồi không mà sao không thấy nhịp tim nữa."

Bác sĩ Trang nói, lúc quay người lại, tôi giật mình phát hiện ra rằng Giả Minh đang chăm chú nhìn tôi và cười.

"Bác sĩ, tôi bị thương nặng lắm hả? Chắc là phải ở bệnh viện lâu nữa đúng không? Bác sĩ nhất định phải đến thăm tôi thường xuyên nhé!"

Đó tuyệt đối không phải là Giả Minh.

Tiếng nói của anh ta vô cùng lạ, vẻ ngoài cũng tỏ ra hung dữ đáng sợ.

Tôi lui lại phía sau, nụ cười của Giả Minh thật đáng sợ, mấy chiếc răng bị gãy khiến giọng nói hơi lạ, mơ hồ không rõ, ánh mắt khiến người ta cảm thấy sợ hãi. Tôi có cảm giác như trong người Giả Minh có người khác nhập vào rồi lại tách ra.

"Anh tỉnh rồi à? Cứ nằm yên đừng cử động, anh bị thương rất nặng."

Giả Minh không để ý đến bác sĩ Trang mà chỉ nhìn tôi cười, mắt anh ta chăm chú nhìn tôi khiến tôi có cảm giác như đang đứng trước mặt anh ta mà không mặc quần áo, một cảm giác bất an, may mà ngoài cửa có hai cảnh sát. Tôi tự an ủi mình nhưng vẫn không khống chế được nhịp tim đang đập mạnh.

"Tuy tay của anh không còn nữa nhưng qua mấy hôm, chúng tôi sẽ làm phẫu thuật cấy ghép tay khác cho anh, bảo đảm bàn tay mới này sẽ giống hệt bàn tay cũ."

Bác sĩ Trang nói với vẻ mặt không một chút tình cảm.

Lúc này tôi mới trấn tĩnh lại được.

"Không cần đâu, tôi có tay, bác sĩ xem, không phải tốt rồi sao? Vẫn có tác dụng giống như tay trước kia, chỉ là không có thịt mà thôi..."

Giả Minh nói với bác sĩ Trang, vừa nói vừa giơ tay trái ra sờ vào cánh tay của bác sĩ Trang, bác sĩ Trang sợ quá vội co tay lại.

Tôi đứng ở cửa, cảm thấy lo lắng, lẽ nào bác sĩ Trang nhìn thấy khúc xương hoang tưởng trên cánh tay của Giả Minh.

"Bác sĩ, tôi chưa có bạn gái, bác sĩ làm bạn gái của tôi đi."

Giả Minh quay người lại nói với tôi bằng giọng cầu xin, tôi cảm giác như có thể ngửi thấy mùi hôi từ mồm anh ta bốc ra. Anh ta điên rồi.

"Không..."

"Bác sĩ đã xem nhật ký rồi chứ? Tôi thật lòng với bác sĩ mà."

Trong nháy mắt vẻ mặt của Giả Minh trở nên thật đáng sợ không còn chút tính người, giống như một con mãnh thú chuẩn bị lao về phía tôi tấn công khiến tôi cảm thấy khó thở.

"Anh... anh đã làm gì Châu Bật rồi?"

Giả Minh nhìn thấy dáng vẻ hốt hoảng của tôi, cảm thấy mãn nguyện và nằm xuống, nhắm mắt không nói gì nữa, khoé môi còn lộ rõ nụ cười đáng sợ. Bác sĩ Trang không nói gì, lùi xuống phía dưới rồi kéo tôi ra khỏi phòng bệnh. Hai cảnh sát ngoài cửa chỉ ngó đầu vào phòng nhìn xung quanh, họ không quan tâm chúng tôi đã làm những gì.

Bỗng nhiên Giả Minh kêu khóc thảm thiết, tôi quay đầu lại, Giả Minh đang quằn quại trên giường, cánh tay trái giơ cao lên đau đớn khác thường.

"Đó là cảm giác hoang tưởng, anh ta cứ nghĩ rằng bàn tay trái của mình vẫn còn. Quay lại cho anh ta uống thuốc, đợi đến khi làm phẫu thuật cấy ghép lại thì sẽ ổn thôi."

Bác sĩ Trang nói với giọng run run.

Người ta đã tìm thấy Châu Bật, tối hôm qua sau khi đưa tôi về, trên đường anh đã gặp tai nạn và đã được đưa tới bệnh viện gần đó nhưng đáng tiếc là đã quá muộn nên anh đã không qua khỏi được.

Tất cả mọi người đều khuyên tôi không nên nhìn mặt Châu Bật, nhưng tôi không thể chịu được, tôi muốn nhìn thấy gương mặt của Châu Bật lần cuối, để được hình dung lại nụ cười dịu dàng, ánh mắt sáng ngời của anh. Tôi muốn biết có phải Châu Bật đang nhớ đến tôi, vì sao lại bỏ lại tôi một mình. Nỗi khổ trong lòng thật khó nói, cho dù Châu Bật chết thê thảm hơn nữa thì tôi vẫn muốn nhìn anh lần cuối bởi vì từ nay về sau chúng tôi sẽ mãi mãi xa cách nhau.

Thi thể của Châu Bật được đưa về nhà xác của bệnh viện, tôi chỉ muốn đến đó một mình, không có bất cứ ai đi cùng.

Trong nhà xác còn có sáu thi thể khác, tôi lần lượt đi qua, bọn họ đều từng sống dưới ánh nắng mặt trời vậy mà bây giờ phải nằm đây, yên lặng giống như đang ngủ vậy. Trong số họ có già có trẻ, không biết vì lý do gì mà phải đi đến cái chết, bỏ lại tất cả để trở về nơi yên tĩnh đời đời.

Bạn trai tôi nằm giữa bọn họ, được phủ một lớp vải mỏng, nằm yên lặng giống như đang chơi trò với tôi vậy. Tay tôi run run kéo lớp vải mỏng, nước mắt trào dâng. Châu Bật từ trước tới giờ chưa bao giờ nói với tôi một câu yêu đương, cũng chưa hôn tôi lần nào và chúng tôi cũng chưa hề nắm tay nhau đi dưới ánh mặt trời. Bây giờ thì đã không thể. Tình yêu đến với chúng tôi quá muộn.

Châu Bật hai mắt mở to, mặt tỏ vẻ hoảng hốt, giống như đang cảm thấy ngạc nhiên vì một chuyện gì đấy. Châu Bật nhìn thấy gì? Nhất định là Giả Minh, là anh ta đã đẩy người yêu tôi ra ngoài đường đông xe cộ đi lại, một con người độc ác! Tôi gục lên người Châu Bật khóc thảm thiết, trong lúc khóc hình như tôi có cảm giác trên người Châu Bật thiếu một cái gì đó nhưng tôi không mở ra xem, trong lòng cảm thấy sợ hãi vì đã nhìn thấy Châu Bật trong giờ phút cuối. Nếu như tất cả đều có thể bắt đầu lại từ đầu, tôi nhất định sẽ giữ chặt lấy Châu Bật, tôi chỉ cần Châu Bật sống lại.

Tôi không biết mình khóc đã bao lâu, chỉ cảm thấy đầu hơi choáng váng, bất ngờ để tay lên phía trước cánh tay trái của Châu Bật và phát hiện ra rằng tay trái Châu Bật đã không còn nữa, tim tôi đập mạnh, lẽ nào viện trưởng định dùng tay của Châu Bật cấy lên tay của Giả Minh, thế thì ông ta điên thật rồi.

Cũng có thể là tay của Châu Bật bị mất do tai nạn chăng, tôi kiểm tra lại các thi thể khác, một nửa trong số đó đều bị mất tay trái. Bây giờ tay trái của Châu Bật không còn nữa, có nghĩa là viện trưởng có kế hoạch cấy ghép tay trái của anh cho Giả Minh. Lần đầu tiên tôi cảm thấy sợ hãi khi đứng trước xác chết, tiếng kêu của máy làm lạnh giống như tiếng khóc của những người đang nằm đây vậy, thật đáng sợ, tôi dùng tay vuốt nhẹ mắt cho Châu Bật nhưng thật kỳ lạ, tôi vừa bỏ tay ra thì mắt lại mở ra, nước mắt tuôn trào, tôi thề trước Châu Bật sẽ tìm bằng được hung thủ rồi lại đưa tay vuốt mắt, lần này mắt Châu Bật mới nhắm lại.

Tôi đến bên ngoài phòng bệnh của Giả Minh nhưng có nói thế nào đi nữa cảnh sát cũng không tôi cho vào, tôi chỉ có thể đứng từ phía ngoài nhìn vào. Giả Minh bị trói trên giường, giữa mấy bác sĩ đang kiểm tra cho anh ta có cả bác sĩ Trang. Hình như bác sĩ Trang không nghe thấy tiếng tôi gọi mà cùng với một bác sĩ thần kinh đang bàn về vấn đề gì đó, cũng có thể đang bàn luận liệu phẫu thuật cấy ghép có thành công hay không, nhưng họ đã hỏi ý kiến của người nhà người chết chưa mà dám tự tiện vậy, viện trưởng muốn nổi tiếng phát điên rồi.

Viện trưởng còn thông qua đài truyền thanh chủ động tìm tôi.

"Tiểu Trương à, ngồi đi, tôi cho rằng cô sẽ hiểu tôi, lương y như từ mẫu mà."

Phòng làm việc của viện trưởng hướng về phía Nam nên ánh sáng không chiếu vào được, cả ngày phải thắp đèn, trên bục cửa sổ đặt mấy chậu hoa. Viện trưởng ngồi sau bàn làm việc từ từ ngẩng đầu nhìn tôi.

"Bệnh viện thành lập đã được hơn bốn mươi năm, từ khi bác còn là một học sinh thực tập cho đến ngày hôm nay, được ngồi lên ghế viện trưởng, bác đã phải trải qua biết bao nhiêu việc. Bây giờ là cửa ải quan trọng có liên quan đến sự sống còn của bệnh viện cho nên chúng ta cần phải hành động, chắc cháu vẫn chưa biết thành phố đang chuẩn bị tách bệnh viện thành ba bệnh viện chuyên khoa. Làm như vậy có vẻ như vì dân phục vụ nhưng thực chất là muốn phân tán lực lượng, không thống nhất được lãnh đạo. Bác ngồi trên ghế viện trưởng cũng đã lâu, đã mệt lắm rồi, các cháu còn trẻ tương lai còn rộng mở."

Viện trưởng tỏ vẻ mệt mỏi, tôi bắt đầu dao động.

"Viện trưởng, sao bác lại nói những điều này với cháu, cứ cho bác không làm nữa thì cũng còn chủ nhiệm Triệu, dưới chủ nhiệm Triệu còn bác sĩ Trang, bác sĩ Vu làm sao đến lượt học sinh thực tập như chúng cháu được chứ."

Viện trưởng cười chỉ tay vào ghế:

"Cháu cứ ngồi xuống đi rồi nói tiếp, cháu đứng thế làm bác cứ phải ngẩng đầu lên, cổ bây giờ hơi đau rồi."

Tôi chẳng còn sự lựa chọn nào khác đành phải ngồi xuống.

"Cháu xem việc mà bác sắp làm đó là phẫu thuật cấy ghép, nếu như thành công thì có thể đem đến tiếng tăm cho bệnh viện, sở dĩ bác dám làm vậy là vì bác sắp nghỉ hưu rồi, còn chủ nhiệm Triệu và bác sĩ Vu thì vẫn đang sung sức, nhất định họ sẽ không mạo hiểm với tiền đồ của mình. Nhưng các cháu thì lại khác, các cháu là sinh viên thực tập, nếu không muốn ở đây nữa thì có thể chuyển đến bệnh viện khác, thậm chí có muốn làm bác sĩ nữa hay không cũng đều tự bản thân quyết định. Mặt khác nếu tất cả đều thuận lợi thì bệnh viện sẽ không bị giải thể, các cháu cũng được nổi tiếng, tiền đồ sán lạn."

"Vậy có thể dựa vào danh nghĩa của khoa học để làm chuyện phạm pháp sao?"

Tôi ngắt lời viện trưởng, trong lòng cảm thấy phẫn nộ, viện trưởng kinh ngạc nhìn tôi, chắc viện trưởng không ngờ tôi lại thẳng thắn đến vậy, đối với một người có tiền đồ như tôi thì đôi khi sự thẳng thắn cũng mang đến cho người khác áp lực.

"Cháu đừng quá kích động, tất cả các bộ phận cơ thể người mà bác có đều thông qua con đường hợp pháp..."

Tôi gần như không kiềm chế được và nói:

"Thế tay trái của Châu Bật đâu rồi?"

Viện trưởng nháy mắt, không nói được câu nào. Chợt tôi hiểu ra rằng vì sao mà mọi người lại khuyên tôi không nên đi thăm Châu Bật lần cuối, thì ra tất cả mọi người đều đã biết tay trái của Châu Bật sẽ trở thành tay trái của Giả Minh, chỉ có mình tôi không biết mà thôi.

"Cháu đừng quá kích động, chẳng qua cũng chỉ là vì khoa học thôi..."

"Đây không phải là khoa học, mà là ý đồ riêng của cá nhân bác, còn nữa, cha của Giả Minh đã quay lại tìm bác, bác còn muốn lẩn trốn bao lâu nữa? Rốt cục sự thật năm đó là gì?’’

"Sự thật gì? Cha của Giả Minh bị thương quá nặng, không thể qua khỏi. Vả lại trên cõi đời này làm gì có ma, cháu đừng có mà đưa tin lung tung ra ngoài."

"Thế vì sao bác không đi thăm Giả Minh khi anh ta tỉnh?"

Tôi hỏi xong liền đứng lên đi ra ngoài, chỉ còn lại một mình viện trưởng ở trong phòng.

Năm đó viện trưởng chịu trách nhiệm phẫu thuật chính, thực ra cũng không cần phải cắt tay, nhưng ông ta vì muốn thử nghiệm kỹ thuật và thuốc mới nên mới làm như vậy với cha Giả Minh.

Trên đường về văn phòng, tôi đi ngang qua phòng bệnh của Giả Minh, không biết bên trong đã xảy ra chuyện gì mà Giả Minh kêu gào thảm thiết, hai cảnh sát phía ngoài đang hút thuốc chốc chốc lại nhìn xung quanh. Tôi nghe tiếng bác sĩ Trang đang quát: "Giữ chặt vào, tiêm thêm mũi nữa!"

Bọn họ chẳng phải là bác sĩ sao? Mà giờ lại giống như là đồ tể thế. Đối tượng thử nghiệm kia lại là ma. Đây quả là một cuộc chiến không cân sức.

Tôi cười thầm, cuộc chiến đó chắc sẽ chẳng có ai thắng đâu, chỉ tội cho người yêu tôi bị mất đi tay trái.

Các bệnh nhân khoa xương vẫn bình thường, không có gì lạ cả. Tôi thay quần áo đến bên bàn làm việc ngồi, một lúc sau có một bệnh nhân tiến đến, đó là một thanh niên mười tám mười chín tuổi, mắt đeo kính độ số rất cao vì cả ngày lên mạng chơi trò chơi. Tôi chưa thể đưa thuốc cho bệnh nhân được vì chưa có chữ ký của bác sĩ chính.

"Sao cháu không ở nhà nghỉ ngơi mà lại đi làm?"

Bác sĩ Vu hỏi tôi với vẻ kinh ngạc, tôi quay lại khẽ cười nói là đã quen rồi, mỗi lần đến bệnh viện đều tới đây. Bác sĩ Vu cầm thuốc tôi đã kê cho bệnh nhân nhìn qua rồi ký tên.

"Cháu về nghỉ ngơi đi, đừng có cố gắng quá như vậy."

Tôi thay bộ quần áo bác sĩ và rời khỏi văn phòng khoa xương, nặng nề bước ra ngoài, bên ngoài ánh nắng chiếu rực rỡ, đôi khi cảm thấy nhức mắt, thậm chí da còn có cảm giác đau giống như bị tiêm vậy. Tôi vẫn còn sống, đây là một cảm giác lạ, nước mắt trên má đã kh."

Bên ngoài bệnh viện có một vườn hoa nhỏ, tôi không muốn về nhà ngay mà ngồi xuống ghế đá thư giãn một lúc.

Thời tiết mới đầu mùa hè, hoa cỏ xanh tươi, một cảnh tượng tràn trề sức sống, những búp cỏ non mới nhú đang lung linh dưới ánh nắng, thỉnh thoảng lại theo làn gió khẽ lay động. Mấy người bệnh cũng đang chơi đùa, còn có những bệnh nhân khác đang được người nhà hay y tá dìu đi dạo quanh đó, sắc mặt của họ không tốt, nhưng trong mắt vẫn ẩn chứa khát vọng về cuộc sống.

Tôi nhìn một lát nước mắt lại trào dâng.

"Chú biết là cháu ở đây."

Bác sĩ Trang đột nhiên xuất hiện.

"Nghe nói cháu cãi nhau với viện trưởng à? Cháu cũng khá lắm, dám thách thức với người có uy quyền, đáng để cho các chú phải noi theo."

"Chú định đến để trách cháu sao?"

Tôi nhìn bác sĩ Trang với ánh mắt cảnh giác, bác sĩ Trang tỏ ra bối rối, chẳng còn nghi ngờ gì nữa, điều này đã chứng thực cho ý nghĩ của tôi.

"Vậy thì không cần phải nói nữa đâu, tạm biệt chú."

"Khoan đã, thực ra cũng không hoàn toàn như vậy, chỉ là chú muốn cho cháu biết một số việc thôi."

Bác sĩ Trang thở dài sau đó châm thuốc.

"Khi chú còn trẻ cũng giống như cháu bây giờ, tràn đầy nhuệ khí, rất coi trọng y đức, xem nó quan trọng hơn bất cứ thứ gì, bao nhiêu năm nay phải đối mặt với biết bao nhiêu sự việc... Cháu cũng được thấy những người bị phẫu thuật cắt tay họ đều là những người nghèo, chỉ riêng tiền viện phí cũng đã khiến cả gia đình họ lâm vào bước đường cùng, huống hồ bây giờ bị mất đi chân tay, bọn họ sẽ chẳng có tương lai. Những việc như vậy chú đã thấy nhiều rồi, đủ khiến cho chú tê liệt không còn cảm giác nữa. Bây giờ có cơ hội tốt như vậy, có thể để cho họ con đường sống lẽ nào không phải là việc tốt sao? Đừng dùng đến luật pháp nói với chú, luật pháp của chúng ta vẫn còn chưa hoàn thiện, đó chỉ là pháp luật dành cho những người giàu có, có ai nghĩ cho người nghèo đâu? Lương y như từ mẫu chỉ là câu nói cửa miệng mà thôi!"

Bác sĩ Trang nói xong cũng không thèm xem phản ứng của tôi ra sao, chỉ vỗ nhẹ vai tôi rồi bỏ đi. Tôi nhìn theo và bắt đầu suy nghĩ thế nào là đúng, thế nào là sai, rốt cuộc giữa chúng có ranh giới không?

Bạn cùng phòng tôi đã trở về, tự nhốt mình trong phòng để viết tiểu thuyết, có lẽ cô ấy đã viết liên tục cả tuần mà không rời nhà nửa bước.

Tôi ngồi thẫn thờ trên ghế sofa trong phòng khách, bố mẹ của Châu Bật chiều nay sẽ đến đây, có lẽ Châu Bật vẫn chưa nói với bố mẹ về tôi, vậy tôi có nên đi gặp họ hay không? Và nếu có đi thì nên nói gì đây? Tâm trạng tôi rối bời. Lúc đó bạn cùng phòng đẩy cửa bước ra, quả nhiên giống như tôi dự đoán, từ khi trở về cô ta liên tục viết.

"Trông sắc mặt cậu nhìn không được tốt lắm, có tâm sự gì à?"

Bạn cùng phòng cầm hộp sữa uống ngụm to, đến trước cửa phòng bỗng nhiên quay người lại hỏi. Tôi nhìn bạn nước mắt giàn giụa. Bạn cùng phòng tôi tên là Trương Xuân Minh, tên bạn chỉ khác tên tôi một chữ cuối cùng, chúng tôi thường nói đùa với người ngoài hai chúng tôi là chị em ruột, Trương Xuân Minh cũng giống như chị em tốt của tôi vậy, chúng tôi chẳng bao giờ giấu nhau chuyện gì cả.

Trương Xuân Minh ngồi trên ghế an ủi tôi, nghe tôi kể lại tất cả mọi chuyện xảy ra mấy hôm trước, cả hai cùng vui vẻ, sợ hãi, đau khổ. Trương Xuân Minh là người bạn tốt, cô có thể phân tích mọi chuyện rõ ràng, và đủ kiên nhẫn để lắng nghe người khác kể.

"Giả Minh? Cái tên nghe không thuận tai chút nào."

"Tên anh ta và cậu khác nhau hoàn toàn."

Trương Xuân Minh lắc đầu, tên như vậy gần như cũng làm cho người ta để ý đến.

"Giả Minh, Giả Minh, nghe thôi đã không có cảm tình rồi. Cậu có chắc là anh ta đã giết người công nhân ở xưởng in không?"

Tôi hơi do dự, bởi vì cho đến bây giờ thì vẫn chưa có chứng cứ sát thực chứng minh việc đó là do Giả Minh làm mặc dù bên cảnh sát vẫn đang nghi ngờ anh ta.

"Trên nhật ký viết là anh Minh, vì vậy mình nghĩ chắc chắn là anh ta!"

"Thế thì cũng hơi lạ, nếu như theo lời cậu nói, Giả Minh là người nhút nhát, thường xuyên bị người khác ức hiếp, vậy tại sao lại trở nên hung dữ bạo tàn như vậy chứ? Trừ khi thần kinh của anh ta bị phân chia, bây giờ anh ta chính là hiện thân cho người cha đã mất, cậu học y chắc cũng rõ anh ta cũng ít nhiều chịu ảnh hưởng tính khí ngang ngược từ bố qua gen di truyền, có thể gen bạo lực mà anh ta đang mang trong người là do chịu nhiều áp lực. Cũng có thể thuốc mới mà bệnh viện cho anh ta uống cũng có loại gen bạo lực nào đó chăng, từ đó có thể khiến anh ta hồi phục bản tính hung tàn."

Tôi nghe Trương Xuân Minh phân tích mà cảm thấy toàn thân toát mồ hôi, sự việc có thật là như vậy không? Thuốc mới được đem ra sử dụng thử há chẳng phải là lại tạo ra một con ma sao? Nhưng nghĩ kỹ lại thì khả năng này cũng có thể xảy ra.

Giả Minh từ nhỏ đã phải sống cùng người cha bạo lực nên cũng chịu ảnh hưởng khá nhiều, bố anh ta đã giết người ngay trước mặt anh ta, thậm chí còn phá nát thi thể, mà bố anh ta lại còn chết trước mặt anh ta. Một đứa trẻ bình thường mà phải chịu nhiều cảnh tượng hãi hùng như thế mà thần trí không biến dị thì mới lạ. Mặt khác tính cách của Giả Minh lại chuyển sang hướng nội vì vậy chẳng ai hiểu nổi anh ta đang nghĩ gì, là bạo lực hay là sự sợ hãi từ không đến có, cho nên sự bùng phát bạo lực trong con người anh ta từ một người bình thường đến mức cực đoan cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng vẫn còn một điểm đáng nghi ngờ nữa, đó là về cuốn nhật ký kia.

"Cuốn nhật ký đó thật là kỳ quái. Giả Minh không có chìa khoá nhà mình, làm sao mà để nó lên bàn uống nước được chứ? Hay là anh ta trèo qua cửa sổ nhỉ? Nhưng căn hộ mà chúng ta ở thuộc tầng 4 mà, sợ quá, nhỡ đâu chúng mình đang ngủ mà anh ta lại đứng ở đầu giường thì..."

Trương Xuân Minh nhăn mày, nắm chặt tay tôi, trán toát mồ hôi.

"Tóm lại, mình có cảm giác như cậu đã tưởng tượng chuyện quá lên rồi đấy. Nhưng dù sao mình hy vọng cảnh sát có thể trông chừng tốt anh ta, nếu không mình có cảm giác như anh ta sắp gây vụ án khác rồi đấy, mà lần này rất có thể là cậu."

"Vậy phải làm thế nào?"

Tôi sợ quá, chỉ cần nghĩ đến ánh mắt Giả Minh nhìn thôi đã đủ sợ rồi, nếu như anh ta muốn làm gì tôi thật thì không biết hậu quả sẽ thế nào.

"Đừng sợ, mấy hôm nay mình đều ở nhà viết bài, mình sẽ ở cùng cậu. Đúng rồi, cậu không để ý là nếu mình viết chuyện của cậu thành tiểu thuyết thì sẽ thế nào à? Chắc đến lúc đó cậu cũng có phần đấy."

Tôi có cảm giác như trời sắp sụp xuống, để cho Trương Xuân Minh đùa một chút như vậy lại cảm thấy đỡ sợ hơn.

Buổi chiều, đi đón bố mẹ của Châu Bật, cả hai đi đường đều không nói câu nào, họ vẫn không tin con mình đã chết. Lúc ở trên xe, tôi cũng khóc mấy lần, mắt đỏ ngầu. Đến nhà xác của bệnh viện, hai bác đều dừng lại nhìn tôi, môi run run không nói được câu nào.

Tôi nhẹ nhàng đẩy cửa, không khí lạnh ùa ra, hai bác dìu nhau từng bước tới trước thi thể Châu Bật, nước mắt trào dâng, khóc không thành tiếng.

Con của họ, bạn trai tôi đã chết rồi.

Sau khi đưa hai bác đi làm thủ tục xong thì trời cũng sắp tối, tôi đưa hai bác về nhà nghỉ, cố an ủi hai bác rằng tất cả rồi sẽ qua thôi, nói là vậy nhưng tự trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ rằng tất cả sẽ chẳng thể như trước được nữa. Đêm đã khuya, lúc tôi chuẩn bị rời khỏi đó thì đột nhiên nhớ lại rằng một số tài liệu của Châu Bật để lại vẫn còn ở bệnh viện, thế là tôi thuê taxi đến lấy.

Bệnh viện hôm nay thật yên tĩnh trong không khí tràn ngập mùi thuốc kháng sinh và mùi tanh của máu, không có một bệnh nhân nào đi lại trên hành lang, chỉ có y tá đang trực đêm, trên cùng của phòng bệnh là khoa xương. Tôi do dự chốc lát rồi đi đến phía đó. Hôm nay đến lượt bác sĩ Trang trực. Lúc đi ngang qua phòng bệnh, tôi có cảm giác quen quen, lúc đi qua mới nhớ ra đây chính là phòng bệnh của Giả Minh, hai cảnh sát đứng đó không thấy đâu. Tôi giật mình hoảng hốt, vội chạy đến phòng bệnh của anh ta nhìn trước nhìn sau, vết máu tươi dưới đất làm mấy người bị ngã, xảy ra chuyện rồi.

Y tá trực ban vội báo cảnh sát, bảo vệ cũng vội chạy đến, bọn họ đẩy cửa xông vào, cảnh tượng trong phòng thật kinh hãi. Hai cảnh sát, bác sĩ Trang và cả một y tá đều nằm trong vũng máu. Máu tươi tràn xuống nền nhà, cổ của y tá Tiểu Tôn bị cắt một vết to, quần áo dính đầy máu, đôi mắt mở to kinh hãi.

Điều này khiến tôi nghĩ đến Châu Bật, cái chết của y tá Tôn cũng giống hệt như thế, vừa sợ hãi lại vừa tỏ ra nghi hoặc khó hiểu.

Tôi muốn đi lên phía trước xem có còn ai may mắn sống sót không, vừa đi được mấy bước thì nôn, mọi người đi đằng sau tôi cũng vậy, ai cũng nôn thốc nôn tháo.

"Cứu tôi với, cứu tôi với..."

Hình như có ai đang kêu cứu trong vũng máu, có một bác sĩ nhận ra được tiếng kêu lập tức xông thẳng vào phòng để kiểm tra. Thì ra người đang kêu cứu là bác sĩ Trang, bác sĩ Trang đã bị mất đi cánh tay trái của mình.

Cảnh sát đã có mặt ở hiện trường, tuy bác sĩ Trang bị thương nhưng không nguy hại đến tính mạng. Bác sĩ Trang kể lại toàn bộ sự việc đã xảy ra. Sự việc xảy ra vào lúc 11 giờ đêm, đột nhiên có y tá đến báo với bác sĩ Trang rằng tình trạng của Giả Minh hơi lạ so với mọi khi. Bác sĩ Trang vội đến phòng Giả Minh, nhưng không thể khống chế được cơn điên của anh ta, thế là hai cảnh sát cũng xông vào, cả bốn người định trói anh ta lại, nhưng sự việc lại xảy ra ngoài ý muốn, không biết Giả Minh vớ được con dao phẫu thuật ở đâu, đâm chết ba người, còn cắt cả tay trái của bác sĩ Trang.

"Anh ta nói tuy tay trái không có thịt nhưng vẫn có thể sử dụng được, không cần phải cấy ghép."

Bác sĩ Trang bị kích động mạnh về tinh thần, vết thương ở cổ khiến ông nói cũng khó.

"Sự việc xảy ra quá đột ngột, quá nhanh, đợi được cho đến khi tôi kêu cứu thì mọi người đều chết hết cả rồi, họng của tôi cũng không thể nói được."

Nói đến đây, bác sĩ Trang vội nắm lấy tay tôi.

"Mau đi nói với Xuân Hoà, anh ta nói là đến tìm Xuân Hoà đấy."

Tôi thần người ra, rồi chợt hiểu ra rằng, bác sĩ Trang chịu kích động quá lớn về mặt tinh thần, nên đầu óc hoảng loạn rồi, nhưng những lời nói của bác sĩ Trang cũng khiến tôi cảm thấy sợ hãi. Giả Minh đi tìm tôi, tôi không có nhà, vậy còn Trương Xuân Minh bạn cùng phòng nữa, há chẳng phải là rất nguy hiểm đó sao? Tôi lập tức báo cho cảnh sát để họ phái người đến nhà kiểm tra, nhưng đã muộn rồi, Trương Xuân Minh đã bị giết hại, hành vi gây án cũng giống hệt bố anh ta, đầu tiên hãm hiếp sau đó mới giết, rồi phanh thi thể. Lúc cảnh sát đến, đúng lúc anh ta đang định cắt đầu Trương Xuân Minh.

Vì chống cự nên Giả Minh bị cảnh sát đánh lại phải vào viện. Lần này, từ đầu đến chân đều bị trói.

Giả Minh sau khi bị thương bản tính lại trở nên hiền lành, giống như một con vật sợ hãi sau khi bị chấn thương. Viện trưởng từ nhà cũng vội chạy đến bệnh viện để xem tình hình ra sao, chẳng nói một câu nào. Tôi không biết viện trưởng đang nghĩ gì và cũng không muốn biết, cứ để ông ta chịu đựng tất cả đi.

"Bác sĩ Trang, bác sĩ Trang, vết thương của tôi bao giờ mới khỏi được? Tôi muốn về nhà..."

Giả Minh kêu gào tên tôi, cảnh sát đứng dẹp sang một bên để tôi tiến đến gần anh ta.

"Anh không cần tay trái nữa à?” Tôi hỏi một cách bình tĩnh lạ thường, không chút sợ hãi, ngay cả bản thân mình cũng cảm thấy kỳ lạ.

"Bác sĩ, tôi thích bác sĩ nên muốn ở lại đây mấy hôm, nhưng lại không có tiền, vả lại tay trái của tôi cũng tốt rồi, lại mọc thêm xương, tôi nghĩ chỉ cần mấy hôm nữa là tốt thôi."

"Anh vẫn còn muốn giống như lúc trước nữa sao? Tôi nói cho anh biết, đừng có mà mơ, với thái độ này của anh thì đừng có mà mong ra ngoài."

Tôi trở nên ghê ghớm như vậy từ khi nào thế, nói xong xông thẳng về phía anh ta, mãi cho đến khi bị cảnh sát kéo ra. Bởi vì tôi hiểu Giả Minh chắc chắn sẽ không bị xử tử hình mặc dầu anh ta giết người, anh ta cũng không nhớ là mình đã giết người, nghĩa là anh ta đã mất đi toàn bộ ý thức không thể khống chế được mình, vì vậy mà không phải truy cứu trách nhiệm hình sự.

Đại diện các phương tiện thông tin đại chúng kéo tới rầm rầm, làm náo loạn cả bệnh viện.

Tôi cảm thấy thật sự mệt mỏi.

Chuyên gia thần kinh và chuyên gia y dược học tiến hành hội chẩn cho Giả Minh, bọn họ đưa ra kết luận là thuốc mới mà Giả Minh đang dùng có rất nhiều tác dụng phụ nguy hiểm, điều này là nguyên nhân chính khiến thần kinh Giả Minh bị phân lập.

Tôi không muốn phủ nhận những gì mà chuyên gia nói, nhưng quả thực họ đã bỏ sót một vấn đề, ví dụ như chuyện Giả Minh làm ở xưởng in, và những thứ mà anh ta đã phải chịu ở viện cô nhi, còn có cả xã hội mà anh ta đang ở. Nhưng cũng có thể là chuyên gia cố ý bỏ qua, rốt cuộc là chúng ta đều sống trong môi trường này, không phải ai thần kinh cũng bị phân lập như Giả Minh.

Giả Minh bị toà án phán xử mười ba năm tù giam, nhưng vì anh ta bị bệnh thần kinh nên tạm thời hoãn thi hành án. Sau khi toà tuyên bố xong, anh ta được đưa thẳng vào trung tâm phục hồi chức năng thần kinh để điều trị.

Bác sĩ Trang bị mất cánh tay trái nên cũng không thể hành nghề y được, những người chết kia cũng không thể sống lại. Viện trưởng một tuần sau thì từ chức, từ chức sau ba hôm thì nhảy lầu tự tử, một kết cục thật thương tâm. Còn tôi thì rời khỏi bệnh viện làm nghề tự do giống như Trương Xuân Minh, người bạn đã quá cố của tôi.

Sau đó tôi nghe nói, Giả Minh lại mọc cánh tay khác trong trung tâm phục hồi thần kinh, chẳng có chút thịt nào, chỉ là một khúc xương, Giả Minh đã trốn khỏi trung tâm đó, mất tích một cách bí hiểm, bởi vì không ai biết tại sao anh ta lại trốn thoát khỏi trung tâm phục hồi nằm sâu trong rừng đó, giống như đột nhiên tan vào trong không khí vậy.

Từ đó trở đi chẳng ai còn nhìn thấy anh ta nữa, chuyện về anh ta cũng lắng dần. Thỉnh thoảng có ai đó nhắc đến anh ta, thì trong mắt của những người ấy đều tỏ rõ vẻ kinh hoàng, sợ hãi. "Chuyện những khúc xương hoang tưởng" sau khi kể hết, đội trưởng Phùng lập tức đưa Trương Xuân Hoà đến văn phòng yên tĩnh để tìm hiểu từng chi tiết một.

Sau khi Trương Xuân Hoà và đội trưởng Phùng đi, Trần Phàm, nữ bác sĩ ngoại khoa sắc mặt trắng bệch, lấy lí do là không khoẻ nên đã về văn phòng. Phản ứng của Trần Phàm khiến mọi người cảm thấy thật kỳ lạ, nhưng mọi người lại quên rất nhanh và tiếp tục nói chuyện của bệnh viện.

Mọi người đều cho rằng đằng sau vụ này còn có một bàn tay của ai đó nhúng vào nữa. Nếu như trách móc thì cũng phải có lý do chứ. Mà trên thực tế thì những sự cố của bệnh nhân cũng là do bác sĩ và y tá phạm sai lầm mà ra cả.

Nhưng nếu nói có người cố tình phá hoại thì cũng có thể có. Nếu như người kia là bác sĩ thì sự việc lại càng nghiêm trọng.

Cái chết của Vương Giai cho thấy hung thủ rất có thể là một bác sĩ, vì vậy hung thủ đứng đằng sau vụ này chắc chắn vẫn còn ở trong bệnh viện.

Phán xét này khiến mọi người tỏ ra ngạc nhiên, ma quỷ chỉ là thứ không có thật nhưng còn người thì lại có thật. Nếu như con người có những hành động như vậy thì còn đáng sợ hơn cả ma quỷ nữa.

Đúng lúc mọi người trong bệnh viện đang sợ hãi thì cảnh sát lại tới điều tra.

Lúc đó đội trưởng Phùng đã tạm giữ viện trưởng, tiến hành tra hỏi ông ta, nhưng viện trưởng nhất định không nói chuyện ông ta đã tiến hành phẫu thuật cấy ghép.

Nhưng điều nằm ngoài dự tính là đội trưởng Phùng lại bắt được nữ bác sĩ Trần Phàm trong lúc cô ta đang chuẩn bị chạy trốn. Trần Phàm mở một phòng thí nghiệm y học với quy mô lớn dưới tầng hầm của bệnh viện.

Trong phòng thí nghiệm này, cảnh sát phát hiện thấy một số lượng lớn các bộ phận cơ thể người và một số thuốc không rõ nguồn gốc xuất xứ. Cảnh sát còn phát hiện mười mấy thi thể bên trong đó, còn có cả mấy bệnh nhân đang trong trạng thái hôn mê, bác sĩ Tạ Phi cho rằng đó là Thường Yến Hoà, người được bổ nhiệm làm viện trưởng trước kia của bệnh viện Vạn Khang và Trần Thu Thanh người y tá đã mất tích, còn có cả tên của Vương Giai.

Trần Phàm khẳng định đây là kỹ thuật nhân bản vô tính, một trong những kỹ thuật tiên tiến của thế giới, nhưng điều này lại vi phạm nguyên tắc nhân bản vô tính con người, tất cả đều là kế hoạch của viện trưởng, mục đích ông ta làm như vậy là do muốn làm ra một số lượng lớn các bộ phận cơ thể con người.

Đội trưởng Phùng tiến hành thẩm tra viện trưởng, viện trưởng buôn bán bộ phận cơ thể người đã nhiều năm rồi, có bảy, tám bác sĩ khoa xương cũng liên quan đến vụ này, khi vụ án bị phanh phui, họ đều bị bắt, chỉ còn lại ông ta, Vương Giai, bác sĩ Hứa và cả Trần Phàm. Vì hai năm trước đây do cái chết của bác sĩ Trưởng Tôn khiến bệnh viện đã mất đi khái niệm nhân bản vô tính, nếu như thành công thì không cần phải giết hại người bệnh nữa hoặc không phải giết hại người thứ ba vô tội, việc mua bán bộ phận cơ thể con người cũng sẽ tiếp tục được tiến hành.

Bác sĩ tâm lý Vương Giai là do ông ta giết bởi vì Vương Giai đã biết hết chuyện và còn muốn đi báo cảnh sát nữa. Viện trưởng cảm thấy rất đau khổ khi phải giết Vương Giai vì thế muốn nhân bản một Vương Giai khác để tự an ủi mình.

Đội trưởng Phùng cảm thấy thật ghê tởm trước những lời khai của viện trưởng, cảm thấy ông ta bị điên thật rồi.

Cuộc tra hỏi đối với Trần Phàm diễn ra không suôn sẻ cho lắm, cô ta lúc nào cũng muốn che giấu mà không chịu nói ra. Đội trưởng Phùng thật chán ngán trước những gì mà cô ta đã nói nhưng vẫn còn đủ kiên nhẫn để nghe cô ta kể chuyện khác, tâm trạng của Trần Phàm lúc này giống hệt như bác sĩ Hứa, cả hai đều điên cả rồi. Cô ta nói một câu rồi lại nhắc lại "Bí mật trái tim bị đánh cắp" cô ta cứ nói như thế và không có cách nào dừng lại được.

Bỗng nhiên đội trưởng Phùng cảm thấy có chút đồng tình với cô ta rồi ông quay người đứng dậy đi ra để cho đồng sự của ông ghi lại câu chuyện "Bí mật trái tim bị đánh cắp" mà cô ta sắp kể.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 23 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.