
- Lam Nguyên -
Năm nay, Thi đã hai mươi bảy cái xuân xanh, vinh hạnh được xếp vào hàng gái già, đang ế chỏng chơ chờ có chốn trao thân. Gia đình Thi thì hối thúc, họ hàng thì liên tục gặng hỏi, xóm giềng lo lắng cho “hủ mắm” nhà bên, còn Thi thì dửng dưng.
Thi đã từng yêu, từng vui vẻ với cuộc tình đầu tiên nhưng đến lúc Thi nghĩ anh ta sẽ cầu hôn mình thì lại nghe một câu nói “Anh cần thời gian suy nghĩ…”. Thông thường người nói câu ấy phải là nữ nói, cớ sao lại trở ngược là đấng mày râu? Chưa kịp nghe hết câu, cô đã tức tưởi chạy đi mặc cho anh ta kêu gào. Cô chui vào góc phòng, đập bể luôn cái điện thoại khốn kiếp đang không ngừng rung lên bài hát quen thuộc cài riêng cho anh, Thi không muốn nghe thêm bất kỳ lời nào nữa, quá đủ rồi. Người biết chuyện thì cười hả hê khi Thi chia tay. Kẻ qua đường thì giả vờ thấu hiểu, xót thương. Riêng thằng anh họ thì vừa giả vờ xót xa vừa cười sau lưng cô.
Thi buồn lắm chứ! Đố ả nào dám vỗ ngực hô lên “Thất tình chỉ là chuyện nhỏ!” thì Thi cũng gọi ả bằng thánh. Cô đau lòng lắm chứ, ấm ức lắm chứ nhưng biết than khóc cùng ai bây giờ? Mà tính Thi lại khá cố chấp, cô sẽ chẳng bao giờ để người ta giải thích hay lý tro lý trấu gì cả. Và tất nhiên, mối tình mấy năm ấy, sau ba tháng vật vã, cũng bị Thi cột vào một “tảng đá” to đùng và thả chìm xuống tận biển sâu. Nước biển quá mặn, quá nhiều, Thi không dại dột phung phí thêm nước mắt để rồi biến tâm hồn của mình thành bãi sa mạc.
Sau khi chia tay, gia đình Thi cũng đột ngột chuyển đến thành phố khác. Cô cũng đổi luôn số điện thoại, cắt đứt liên lạc với đám bạn chung của cả hai và tìm việc làm mới ở gần nhà. Thi cũng chưa từng gặp lại tình cũ, chỉ đôi lần nghe ai đó bảo là anh ta bị bạn gái bỏ nên thê thảm lắm. Nào là công việc sa sút bị cấp trên khiển trách, nào là thẫn thờ như kẻ điên, nào là… nói chung là thảm lắm cơ. Thi có chút chua xót vì sau khi chia tay mình, anh lại ngay lập tức có người con gái khác để rồi bị người ta bỏ rơi. Cô không ngờ tình cảm anh đối với người mới chỉ vài tháng chóng vánh lại “khắc cốt ghi tâm” hơn cả mối tình mấy năm của họ nhưng cô vẫn thấy vui vẻ và khoái trá với tình cảnh khốn khổ của anh ta. Tất nhiên, thất bại của kẻ hại mình khốn đốn chính là chiến thắng vĩ đại nhất còn gì.
…
Những trận mưa xuân hối hả, đến nhanh rồi qua nhanh, để lại trên mặt đất từng vũng nước nho nhỏ kèm mùi ngai ngái của đất. Thi đứng nép vào trạm chờ xe buýt và nhìn những giọt mưa lướt qua làn váy. Bỗng đâu xuất hiện một tên cao, gầy che trên đầu chiếc cặp da và chạy hối hả trước mặt cô. Anh ta chạy bằng tốc độ ánh sáng và làm nước bẩn bắn cả lên váy của Thi. Ấn tượng lần đầu tiên của cô về anh là một tên dở hơi.
Nhiều ngày sau đó, Thi liên tục gặp anh ta ở trạm xe. Oan gia, thật là oan gia mà!
– Ngày nào cũng gặp là sao!
– Sao? – Tiếng anh chợt vang lên bên tai, chất giọng ồm ồm, khịt khịt như nghẹt mũi.
– Sao cái gì? – Thi hất hàm, vênh váo nhìn anh. Anh ta ngồi kế mình từ lúc nào vậy?
– Cô vừa bảo tôi gì thế?
– Không có gì. Tôi đang nói chuyện với chính mình thôi. – Thi trả lời nhanh.
– Nói chuyện với chính mình?

Hai con mắt anh ta mở to, cái miệng thì đang dần thành chữ O tròn trĩnh, và nếu cái trán nổi được chữ thì có lẽ sẽ là “Cô bị tâm thần à!”.
– Thôi bỏ đi, không có gì đâu. – Thi nhanh chóng kết thúc chủ đề không đầu không đuôi này.
Cô phát hiện một thời gian dài sau đó, anh ta luôn tìm cách ngồi gần Thi và bắt đầu tìm hiểu về cô.
– Tôi thấy cô đi xe buýt chưa đầy mười phút là đến chỗ làm, thế sao không đi xe gắn máy cho tiện, khỏi đợi chờ.
Thi cười kiểu như trời đất này chỉ có mình cô là thông minh nhất (hay thật sự là tâm thần nhất?!)
– Tôi thích đi xe buýt, chỉ việc ngồi, tránh được gió mưa, nắng bụi… Thích thế còn gì!
Anh mỉm cười nhìn Thi và giả ngu hỏi:
– Thế tối nay cuối tuần, tôi hẹn cô đi chơi nhé!
Thi ngơ ngác nhìn anh, vấn đề đi xe buýt và việc hẹn cô đi chơi thì có liên quan gì nhau? Thi theo không kịp tốc độ nghĩ của anh nhưng… là hẹn hò, ô la la… hẹn hò đó nha! Cuối cùng sau hơn ba trăm sáu mươi lăm ngày, Thi cũng có người hẹn hò. Đơn giản vậy sao? Có nên làm cao không? Đầu thì nghĩ thế mà miệng đã thốt ra chữ “Được”. Ế chỏng ế chơ rồi, làm giá, làm cao chi nữa.
Cô không muốn anh đón mình tại nhà nên hẹn anh ở trạm chờ mà ngày nào cả hai cũng gặp. Thi không muốn bố mẹ biết. Cô sợ với hàng tá tá câu hỏi kiểu “Khi nào cưới?”, “Quen bao lâu?”, “Làm gì, bao nhiêu tuổi”… của bố mẹ thì anh sẽ chạy mất dép.
Buổi hẹn hò đầu tiên diễn ra không tệ thậm chí Thi còn khá thích thú vì anh lớn hơn cô khá nhiều nhưng cũng thuộc dạng “hâm hấp” như Thi. Hai người quá tuổi teen lại rủ nhau đi xem phim hoạt hình. Anh ta nghĩ gì thế? Nhưng cô thật sự là không ghét điều đó.
Sau vài tháng tìm hiểu, cả hai chính thức quen nhau. Mỗi ngày, Thi đều được anh đưa đón đi làm. Thời gian trước, xe anh phải mang đi sửa nên vô tình gặp cô ở trạm xe buýt. Về sau xe sửa xong, anh vẫn cố tình ngày ngày đi đến trạm để gặp cô gái có gương mặt ngây thơ, trẻ con nhưng lại lém lỉnh này.
Cuối cùng thì ngày thiệp hồng trao tay cũng đến, bố mẹ Thi mừng vui hớn hở, hàng xóm nhiều chuyện thì cứ xì xầm bán tín bán nghi “Đứa mập, lùn như con Thi mà lấy được giám đốc cơ à? Có phải là lừa người ta ăn cơm trước kẻng rồi không?”. Nếu mà bà tám kia dám nói trước mặt cô điều ấy thì có thể ngày hôm đó sẽ là một ngày rất tệ của bà ta rồi. Thật ra, Thi cũng chẳng mập, lùn như lời hàng xóm xấu tính, chẳng qua cô hơi tròn trịa và chiều cao khiêm tốn tí tẹo thôi. Cơ bản cô vẫn thuộc dạng xinh xắn, ưa nhìn.
Sau đám cưới tưng bừng, rộn ràng và ngập tràn bất ngờ, Thi chính thức trở thành vợ hiền, dâu thảo. Hạnh phúc là thế, yên bình và thoải mái là thế, ai chẳng muốn, ai chẳng thích? Nhưng cuộc đời ai có thể nói trước điều gì. Thậm chí nếu Thi có phép thần thông quảng đại cũng không thể xoay chuyển được tình thế. Cô đã bị kéo khỏi giấc mơ êm đẹp của mình và hụt hẫng khi đối mặt với hiện tại… Thật sự là thế, theo đúng nghĩa đen nhé!
***
Tít! Tít! Tít!… tiếng chuông báo thức cứ không ngừng vang lên kéo cô gái hai mươi bảy cái xuân xanh tỉnh giấc. Mộng đẹp vừa rồi bỗng chốc bị cuốn trôi trong dòng lũ hiện thực. Cô ấm ức hét lên:
– SAO LẠI LÀ MƠ?
Tiếng gầm rống của Thi kinh động cả hai vị phụ mẫu dưới lầu. Ông bố tất tả chạy lên gõ cửa phòng con gái và hỏi dồn:
– Sao thế con gái, có việc gì? Đừng làm bố mẹ sợ!
Thi ôm đầu lắc lắc, hít thở để lấy giọng bình tĩnh trả lời ông:
– Con không sao!
– Ừ! Thế thì tốt, nhanh xuống ăn sáng nha con. Hôm nay có món cơm sườn con thích.
Nói rồi tiếng bước chân ông bố rầm rập xuống lầu. Vừa xuống đến nơi, mẹ Thi đã hỏi ngay:
– Nó bị làm sao thế?
Ông ngồi vào bàn ăn và trả lời nhanh:
– Triệu chứng đến tuổi lấy chồng mà chưa có ai hốt. Không sao!
Bà mẹ cũng ngao ngán ngước mắt nhìn về hướng phòng cô con gái duy nhất của mình mà thở dài:
– Haiz… ngày nào nó cũng làm một cái thế này có ngày tôi và ông lên cơn đau tim mà chết. Thôi, ăn nhanh đi!
Tất nhiên là Thi không nghe được bố mẹ mình nói chuyện, nếu không cô đã phi thân từ trên lầu xuống đất mà cãi tới cùng. Lúc này đây, nạn nhân vẫn chầm chậm làm vệ sinh cá nhân và thay quần áo đến cơ quan. Thi vớ tay gặp phải cái váy trắng mình đã thấy trong mơ tối qua. Dấu hiệu này có ý nghĩa gì? Cô sẽ gặp “chàng hoàng tử” của mình? Tất nhiên là cô mừng vui hớn hở và nhanh chóng thay vào dù biết rằng, nếu mộng là thật thì hôm nay cái váy này sẽ “được” nhuộm màu.
Thi hối hả ăn vội bữa sáng và chạy ù ra ngoài trạm xe buýt. Tuy mang giày cao gót nhưng khi cô chạy lại không thua bất kỳ ai. Và vừa bước vào trạm xe thì một cơn mưa xuân ập đến. Ôi! Giấc mơ linh nghiệm thế sao? Thi e ấp như chim nhỏ đứng nép vào sát mép. Từ xa xa, bóng dáng một anh chàng cao gầy chạy hối hả đến làm văng vết bẩn lên váy trắng của cô. Mặc dù tự an ủi rằng mọi việc đang diễn ra giống giấc mơ đêm qua nhưng khi thời điểm ấy đến, Thi không ngờ mình lại khó chịu đến thế. Cô vẫn cố gắng nặn ra nụ cười miễn cưỡng và ngẩng đầu nhìn người đối diện.
Cả giấc mơ tối qua, Thi không thấy rõ mặt đối phương, nhưng không nghĩ người đó lại có nét giống… giống y hệt bạn trai cũ của cô như thế. Nụ cười gượng gạo cũng chuyển thành méo mó và cái miệng chuẩn bị cong lên để lấy hơi chửi mắng thì ngay lập tức đã bị một bàn tay chặn ngang miệng.
– Đừng mắng!
Cô vội gỡ tay anh xuống và nhíu mày bực bội. Chưa kịp nói gì thì xe buýt đến, cô vội vã lên xe và ngồi vào chiếc ghế trống phía cuối. Anh cũng nhanh chóng leo lên và ngồi vào sát cô. Chiếc quần ướt nước của anh cứ chốc chốc lại chạm vào phần đùi trắng mịn khiến cô phải quay sang trách móc:
– Ngồi xa ra được không? Lạnh chết người ta rồi!
Thi không ngờ anh lại mặt dày đến nỗi chẳng những không nhúc nhích lại còn ngồi gần hơn. Anh chỉ nhàn nhạt nhìn sang cô rồi khẽ hỏi:
– Sao chuyển nhà cũng không nói gì?
– Tại sao phải nói? – Cô bực bội đáp lại.
– Thế sao đổi số điện thoại cũng không cho anh biết?
– Tại sao phải cho anh biết?
– Tối nay, anh mời em đi chơi nhé?
Đến lúc này thì cô tức giận thật sự. Anh ta nghĩ một năm chia tay của hai người chỉ như là trò đùa và cô vẫn sẽ chờ đợi anh sao?
– Tôi có bạn trai mới rồi. – Cô nhất định nói dối.
– Hiện tại, anh là giám đốc mới tại chi nhánh của em. Em đừng nói là em quên anh làm việc ở công ty mẹ nhé! Một năm qua, em cắt đứt liên lạc làm anh khó khăn lắm mới tìm được em.
– Anh đang uy hiếp tôi đấy à? – Thi cau mày tức giận.
– Đám bạn bè cũ chẳng đứa nào biết được tin tức của em. Anh phải mua chuộc anh họ em mới biết gia đình đã chuyển về đây. Anh cũng cố gắng xin chuyển công tác vì em đấy. – Anh vẫn tiếp tục nói.
Thi vừa nghiến răng trèo trẹo vừa nguyền rủa thằng anh họ của mình. Đúng là hắn thấy lợi quên tình. Ngày cô cắt đứt liên lạc với đám bạn chung, chỉ sợ duy nhất tên anh họ phá chuyện.
Xe buýt đến nơi, cô nhanh chóng xuống xe và bất ngờ khi được chứng kiến một màn đón tiếp quản lý mới của cả cơ quan. Điều này cũng không trách Thi được vì thứ sáu tuần rồi cô xin nghỉ phép. Giấy bổ nhiệm và công tác chuẩn bị cũng được triển khai vào hôm đó. Cô ngớ người vài phút trước khi bị đồng nghiệp cùng phòng kéo ra khỏi con đường trải thảm đỏ để các trưởng phòng thay nhau tặng hoa cho giám đốc mới.
Cả ngày hôm ấy trôi qua êm ả nhưng tâm trạng của Thi lúc nào cũng ở trạng thái xù lông, kích động cực độ. Và cuối cùng còn phải ngồi cùng xe buýt về với anh ta. Tên giám đốc mới tranh thủ ngồi kế bên nhân viên của mình và tiếp tục lải nhải.
– Sao tự dưng em lại không nói lời nào mà bỏ đi, lại còn cắt liên lạc thế?
Dù không muốn nói chuyện cùng anh ta nhưng xe buýt đông người, nếu Thi bỏ qua thì mọi người lại cho rằng cô là dạng con gái chảnh chọe. Và với việc anh cứ lớn tiếng chất vấn thì sớm muộn gì cả nơi này cũng biết cô đang xem thường giám đốc của một công ty có máu mặt trong thành phố này, lúc đó chắc khó sống lắm.
– Tôi nghĩ anh là người rõ nhất vì chính anh đã đưa ra lời chia tay còn gì.
– Anh? Anh nói chia tay? Bao giờ? – Ồ thì ra trên đời này còn loại mặt dày, chuyện đã làm mà có thể xem như chưa từng xảy ra sao? Thi cười mỉa mai.
– Anh còn trẻ mà mau quên thế nhỉ? Ngày ấy chính anh bảo cho anh thời gian còn gì.
Nói đến đây, mặt anh ta đơ ra và ngơ ngác nhìn Thi rồi sau vài phút như chợt nhận ra điều gì đó vội nắm lấy tay cô và thành khẩn:
– Thi ơi, em hiểu lầm rồi! Đó không phải lời chia tay, ngày đó anh chỉ muốn làm em bất ngờ và ngạc nhiên để rồi cầu hôn em. Nhưng chưa kịp nói gì em đã bỏ đi, cả điện thoại cũng không liên lạc được. Anh định đến nhà em mà anh họ bảo không nên làm phiền em lúc đó. Sau khi em chuyển đi, anh khổ sở vô cùng mà lại không cách nào tìm được em. Nếu cho thời gian quay lại, anh nhất định không ngu ngốc mà chơi trò “bất ngờ” vớ vẩn ấy...
Thi chợt nhíu mày và nhăn nhó đến khó coi. Đừng bảo thời gian qua chính cô đã hiểu lầm anh nói chia tay. Đúng là với tính cách của anh, nếu muốn gì sẽ thẳng thắn chứ không hèn hạ dùng cách nói mập mờ để rút lui. Không lẽ, thật sự là hiểu lầm?
– Thật vậy sao? – Cô nghi hoặc hỏi.
– Tất nhiên là thật!
Cô chợt hiểu ra cái trúc trắc mà trước đây chính mình không lý giải được. Lúc ấy vì tức giận nên Thi đã bỏ qua vài dấu hiệu. Thi vội hỏi một câu mà có lẽ sẽ vô cùng ngớ ngẩn nhưng vẫn nên hỏi:
– Ai bảo với anh là em sẽ bất ngờ với kiểu cầu hôn vớ vẩn đó?
– Thì anh họ của em chứ ai!
Thi gào thét trong đầu và muốn ngay lập tức xé xác thằng anh họ khốn kiếp của cô. Chính hắn mà cuộc tình tươi đẹp của cô lại vô duyên kết thúc. Thật ra thì cô cũng thấy hơi nghi ngờ ông anh này, không lẽ ông ta yêu thương cô đến nỗi không muốn cô đi lấy chồng nên mới ra sức “chọc gậy bánh xe” vào mối quan hệ của cô? Nhưng cô xác nhận là cả hai không thuộc dạng thân thiết đến nỗi hắn ta sẽ vì cô mà làm thế. Thi đưa ra khá nhiều giả thuyết để cố lý giải hành động khó hiểu của hắn, bất chợt Thi lóe lên suy nghĩ “Không lẽ anh ta thích bạn trai mình?” Thi nhanh chóng cầm điện thoại gọi ngay cho thằng anh họ để làm rõ mọi việc và bắt hắn phải đền tội. Cô không muốn bị hại một cách oan uổng và vô duyên thế này. Nhưng đầu dây bên kia chỉ phản hồi thông tin “Thuê bao quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được…”
Gương mặt Thi càng lúc càng đỏ dưới cơn tức giận, còn người ngồi bên cạnh thì không ngừng mỉm cười nắm lấy bàn tay nhỏ nhắn của cô và tự hứa với chính mình là suốt cuộc đời còn lại sẽ luôn nghiêm túc với cô và nhất định sẽ thẳng thắn nói chính xác điều mình nghĩ, bởi vì chỉ có như thế mới không để vuột bàn tay này. Anh nhìn cô gái của mình đang đỏ mặt tía tai vì tức giận thì mỉm cười và thầm nói “Lần này anh nhất định không buông tay em đâu, bà xã à!”.