Những Mảng Màu Cuộc Sống

Lượt đọc: 151 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Dreamcatcher

❊ ❊ ❊

-Điền Yên-

“Thông báo casting nam chính cho phim ngắn Dreamcatcher.

Yêu cầu: ...

Quyền lợi: ...

Công việc cụ thể sẽ trao đổi trực tiếp.

Liên hệ: đạo diễn Nguyễn Thành Đức - 090 853 4796”

Kiên chăm chú đọc mẩu quảng cáo tuyển dụng, anh phải thừa nhận mình bị thu hút ngay khi nhìn thấy. Chính cái tên bộ phim đã hấp dẫn anh.

“Dreamcatcher ư?”

Lẩm nhẩm cái tên ấy, Kiên khẽ mỉm cười. Cuộc sống này hối hả quá, mấy ai còn thời gian để mà mơ mộng? Chính vì thế anh thích những người can đảm - những người vẫn làm việc mà họ cho là phải làm, cần làm ngay cả khi biết mình sẽ thất bại. Trên thực tế, Kiên không thể phủ nhận, anh trước giờ vốn là người sống bằng lý trí, giải quyết mọi vấn đề theo đúng quy trình khuôn mẫu chuẩn mực, chưa bao giờ sai sót hay lệch quỹ đạo. Nhưng bỗng dưng lần này, anh muốn bước thử một chân khỏi đường ray vốn có, muốn thử một lần “đuổi bắt giấc mơ”... xem sao.

***

Kiên đến buổi casting, nơi thử vai chỉ là một căn phòng nhỏ, cũng không có nhiều người đến tham gia, nhưng nhìn họ đều khá tự tin. Dù thế Kiên vẫn không hề lo lắng, như trước giờ anh vẫn thế. Đạo diễn có lẽ còn nhỏ tuổi hơn cả Kiên, người này cũng không bắt mọi người diễn một trích đoạn như thường lệ. Cậu ta chỉ phát cho mỗi người một cái ghế, rồi bảo hãy tưởng tượng là bản thân đang ngồi trên xe buýt. Mọi người nhận ghế của mình, ngồi xuống rồi tự dựng lên cho mình một thế giới riêng, dù chỉ là thế giới đóng khung trong một chiếc “hộp sắt”. Kiên chống cằm, mắt dõi xa xăm như đang lơ đễnh ngắm cảnh bên ngoài cửa kính xe buýt, dĩ nhiên là anh đang dùng trí tưởng tượng của mình. Chợt cảm giác có ai đó đang nhìn mình, Kiên hơi quay đầu lại. Đối diện với anh là một đôi mắt trong veo và đen láy như mắt của mấy chú cún con anh vẫn thấy. Người này có vẻ ngoài khá trẻ con, đang ngồi cạnh đạo diễn, có lẽ cũng là diễn viên tham gia bộ phim này. Thoáng bắt gặp ánh mắt quan sát của Kiên, gương mặt người kia liền thoáng lộ vẻ bối rối. Kiên cũng không có hành động gì, khóe môi hơi nhếch lên thành nụ cười như có như không, rồi lại quay về với khung cửa sổ tưởng tượng của anh. Nhưng trong khoảnh khắc ấy, có một người rất nhanh đã nhận ra được trong đôi mắt của Kiên vừa vụt qua một tia sáng nhu hòa.

Buổi casting dường như cũng đã kết thúc từ giây phút đó.

Kiên được đạo diễn chọn trong sự bất ngờ của mọi người, trừ bản thân anh. Mọi điều khoản về hợp tác cũng được thỏa thuận rất nhanh. Vị đạo diễn trẻ còn rất hài lòng vì Kiên không có yêu cầu gì khó đáp ứng, đặc biệt là về thù lao.

Đạo diễn vừa bá vai anh vừa nói như hai người đã quen biết từ lâu:

- Phim này sẽ bắt đầu từ khi hai nhân vật chính còn trẻ cho đến khi họ già, nên đoạn sau sẽ cần hóa trang một chút. Với diễn viên chuyên nghiệp thì tôi không phải dặn nhưng anh là lần đầu đóng phim nên tôi phải báo trước, nhưng anh yên tâm, cũng không gây trở ngại lắm đâu.

Kiên thản nhiên:

- Mọi thứ cứ theo yêu cầu công việc là được.

Đạo diễn vui vẻ gật đầu, càng cảm thấy Kiên đúng là sự lựa chọn hợp lý:

- Hợp tác thành công!

Kiên nghĩ mọi chuyện tạm thời đã xong thì vị đạo diễn nhiệt tình tên Đức này liền kéo anh quay sang giới thiệu với người nãy giờ vẫn im lặng ngồi bên:

- Đây là Minh, chính là bạn diễn của anh trong bộ phim..

Minh liền đứng dậy, đôi mắt tựa cún con càng thêm lấp lánh, cậu lễ phép chìa tay cho Kiên:

- Rất vui được làm việc với anh.

Kiên cũng đưa tay ra, mỉm cười đúng tiêu chuẩn xã giao, nhưng trong đáy mắt lại ánh lên một tia cảm xúc khó nói.

***

Sau đó Kiên mới biết Minh kém anh bốn tuổi, năm nay cậu vừa tròn hai mốt nhưng vẻ ngoài nhìn vẫn như học sinh trung học. Khuôn mặt Minh hơi bầu bĩnh, đường nét mềm mại. Nếu xét riêng từng nét thì có lẽ không đẹp nhưng lại tạo nên vẻ thanh tú khi kết hợp hài hòa với nhau. Mà tính tình cậu có vẻ cũng đúng như vậy. Buổi quay nào cậu cũng đến sớm giúp Đức chuẩn bị và về muộn nhất để phụ thu dọn vì tất cả đồ đạc, đạo cụ đều để nhà Đức.

Gọi là ê-kíp làm phim cho oai chứ cả nhóm chỉ có năm người. Ngoài hai diễn viên chính ra còn có một đạo diễn kiêm biên kịch, một quay phim kiêm kỹ thuật viên và một “chuyên gia” trang điểm kiêm thư ký trường quay.

Kiên trông thế mà lại trở thành người già nhất hội. Những người còn lại đều là vừa ra trường, hoặc sinh viên đang học năm cuối. Họ cũng từng cùng nhau quay vài clip ngắn. Cách đây gần một năm, Đức và Minh có sáng kiến làm một bộ phim ngắn về đề tài LGBT. Sau một thời gian thảo luận rồi, viết và chỉnh sửa kịch bản thì chốt được nội dung như hiện nay. Mọi người lại mất hơn nửa năm đi gõ cửa khắp nơi để xin tài trợ nên đến bây giờ bộ phim mới có thể bấm máy. Lúc nhận được kịch bản phim, Kiên cũng hơi giật mình. Anh không ngờ Dreamcatcher là phim về đề tài đồng tính, nhưng băn khoăn ấy chỉ thoảng qua trong phút chốc chút thôi, lần này, Kiên đã quyết tâm mình phải “thoát xác” mà, và đây chính là cơ hội dành cho anh.

***

Những cảnh quay đầu diễn ra khá suôn sẽ, để câu chuyện có tính chân thực hơn, biên kịch quyết định đổi tên nhân vật chính thành tên diễn viên luôn.

Cảnh đầu tiên, Kiên và Minh hai người gặp nhau tại bến xe bus. Hôm ấy chuyến xe cuối ngày tới trễ, chỉ còn hai kẻ cô đơn ngồi ở hai đầu ghế chờ đợi. Gió từng cơn se sắt, thổi qua phố thị buồn tênh. Khoảng cách giữa hai người họ thật gần mà cũng thật xa. Không ai nói lời nào. Không như mọi người thường dùng cách đọc sách, nghe nhạc… để tiêu khiển trong lúc chờ xe, cả hai chỉ lặng lẽ ngồi tại nơi đó, trầm mặc với thời gian. Có đôi lần, người này nhìn sang người kia rồi nhanh chóng ngoảnh đi, không kịp nhận ra nếu mình dừng lại lâu hơn chút nữa sẽ thấy người kia cũng đang nhìn mình như vậy. Cứ thế, đầu tiên là tình cờ rồi tự khi nào đã trở thành cố ý đợi nhau. Mỗi ngày trôi qua khoảng trống giữa hai người lại thu nhỏ đi một chút. Đến khi khoảng cách ấy chỉ còn là hơi nghiêng người sẽ chạm vào nhau cũng là lúc Kiên mở lời chào Minh. Thế gian này vẫn có những cuộc gặp gỡ kỳ diệu như vậy, những con người xa lạ gặp nhau, rồi thành thân thiết tự khi nào không biết.

Kiên lần đầu đóng phim, không tránh khỏi có chút ngại ngùng. Nhưng rất may, tâm trạng nhân vật ở đoạn đầu phim cũng ngượng nghịu gần giống như anh vậy thành ra lại khá phù hợp. Mặt khác, Minh là đồng biên kịch, cậu hiểu rất rõ về tác phẩm nên đã giúp anh không ít. Sang đến cảnh quay số sáu thì Kiên đã ít nhiều nắm bắt được hơn chín mươi phần trăm cảm xúc của nhân vật.

***

Địa điểm quay cảnh số mười là ở một quán trà, lúc này Kiên và Minh hai người đã trở thành bạn. Hôm đó, theo kịch bản Kiên sẽ mời Minh đến quán anh thường biểu diễn ghi-ta. Lúc Minh bước vào quán, anh đang chơi dở một bài nên không biết cậu đến. Minh cũng không ra hiệu, cậu chọn chiếc bàn ở một góc hơi khuất rồi yên lặng chờ Kiên. Ê-kip làm phim nghĩ, chỉ cần Kiên làm động tác giả như đang đánh đàn còn nhạc sẽ được lồng vào sau, nhưng thật không ngờ, Kiên lại biết chơi ghi-ta thật. Anh cầm đàn lên so dây một chút rồi bắt đầu vừa đánh đàn vừa cất giọng hát, là bản Le geant de papier (Lạc mất mùa xuân). Giọng anh trầm ấm, lan tỏa khắp căn phòng. Ê-kíp nghiệp dư mải nghe, quên mất cả chuyện quan trọng nhất là quay phim. Mãi đến khi bài hát kết thúc, Kiên ngẩng đầu lên hỏi mọi người thấy anh diễn thế được chưa, cả bọn mới giật mình cười hề hề:

- Xin lỗi, anh đàn hay quá làm tụi này quên cả việc công.

Kiên vừa bực vừa buồn cười:

- Vậy giờ phải “tua” lại hả?

Minh hơi áy náy xoa xoa mũi:

- Phiền anh Kiên rồi. Anh chỉ cần hát một đoạn khoảng hai phút thôi cũng được.

Lần này, đương nhiên rất may không có sai sót gì nữa. Kết thúc lịch quay ngày hôm đó, Minh mon men lại gần Kiên:

- Anh Kiên đàn giỏi quá! Sau này anh chỉ em được không? Ngày xưa em thích đàn lắm nhưng ba mẹ không cho học.

Kiên nhìn ánh mắt Minh đang mang theo nửa phần tiếc nuối, nửa phần say mê, âm thầm thở dài. Mỗi con người, trong suốt cuộc đời mình, đã bao nhiêu lần tự đập vỡ giấc mơ bản thân và còn hủy hoại luôn cả giấc mơ của người khác? Kiên cố gắng thu xếp, dành ra chút thời gian để dạy đàn cho Minh. Các khớp ngón tay Minh khá cứng, thiếu linh hoạt, nhưng bù lại cậu rất chịu khó luyện tập. Nhưng thật lòng, Kiên đánh giá Minh chẳng có chút năng khiếu âm nhạc nào. Cậu học rất chậm! Bản thân Minh cũng nhận ra điều ấy nhưng cậu không nản chí, vẫn ngày ngày chăm chỉ tập đàn, khiến Kiên cũng không khỏi có chút khâm phục quyết tâm của cậu. Nếu là anh, có khi đã bỏ cuộc để chuyển sang học một thứ phù hợp với mình hơn.

Minh, có phải em chính là một dreamcatcher nên khó nhọc bao nhiêu cũng không muốn từ bỏ giấc mơ của mình?

***

Làm diễn viên, khó nhất chính là phải dùng ánh mắt diễn tả được nội tâm nhân vật mình đang sắm vai. Khi diễn đến phân đoạn hai người chung sống, Kiên quả thực không biết nên thể hiện sao cho tốt. Đoạn này, hai nhân vật chính bị gia đình ruồng bỏ, thuê một phòng trọ nhỏ để sống với nhau. Phim sẽ đặc tả một số cảnh sinh hoạt đời thường như cùng nhau nấu ăn, giặt giũ, dọn dẹp nhà cửa... nhưng vẫn phải làm bật lên tình yêu giữa hai người thông qua những hình ảnh tưởng chừng rất giản đơn đó.

Minh cười cười:

- Trong phim, em là “vợ”, anh là “chồng”. Anh cứ tưởng tượng về sau lúc anh có vợ, anh đứng nhìn vợ nấu ăn một cách âu yếm là được.

Kiên nghiêm túc làm theo hướng dẫn của Minh. Anh nhìn người kia đang chuyên tâm xào nấu, băm chặt mà cảm thấy hâm mộ vô cùng. Mùi thức ăn thơm phức lan tỏa khắp gian phòng khiến anh nuốt nước bọt ừng ực.

- Cắt! Tốt! Anh Kiên diễn như thật ấy!

Đức chân thành khen ngợi.

Kiên ngại ngùng, liếm liếm môi:

- Nhìn Minh nấu ăn thôi cũng đã làm anh thấy đói rồi.

Minh xúc đồ ăn ra đĩa, lại lấy thêm mấy đôi đũa. Cả bọn châu đầu vào ăn luôn “đạo cụ”. Kiên vừa ăn vừa tấm tắc khen:

- Ngon quá. Về sau cô nào lấy được em đúng là có phúc.

Nụ cười đang nở trên môi Minh chợt tắt ngấm. Thái độ của những người khác cũng trở nên có chút gượng gạo. Kiên ngơ ngác không biết mình đã nói gì sai, đây bất quá cũng chỉ là một câu khen ngợi bình thường thôi mà. Nhưng thấy mọi người không nói gì nữa, cứ cắm đầu ăn cơm nên anh chẳng thể làm gì hơn là im lặng, nuốt thắc mắc mắc ấy vào lòng.

Lẽ ra cả bọn sẽ quay thêm mấy cảnh nữa nhưng dường như từ sau câu nói đó của Kiên, tâm trạng Minh có vẻ không tốt nên Đức tuyên bố hôm nay cho cả đoàn nghỉ sớm. Kiên cảm thấy áy náy nên cố tình nấn ná ở lại phụ Minh thu dọn. Đến khi Minh xách túi đi về, anh mới ngập ngừng đi theo, ấp úng hỏi:

- Minh, ban nãy anh nói gì sai à?

Minh hơi cúi đầu như đang suy nghĩ, sau đó cậu hít một hơi, bàn tay vô thức nắm chặt tự khi nào, cậu quyết tâm nói ra sự thật với Kiên. Dù gì cậu đã come-out, thêm một người nữa biết cũng không sao, lúc đầu không nói không phải vì e ngại ánh mắt của Kiên dành cho cậu, cậu chỉ sợ làm ảnh hưởng đến việc quay phim.

- Em... sẽ không có vợ. Em... là gay.

Kiên hơi giật mình. Anh vẫn cho rằng Minh cũng là trai thẳng giống anh, gay chỉ là vai cậu đóng, nhưng dù vậy nếu thật cậu là gay thì với anh cũng không có vấn đề gì cả.

- Anh yên tâm. Không phải là gay thì cứ thấy đàn ông là liền thích đâu. Chúng ta vẫn hợp tác như trước, có được không?

Không thấy Kiên nói năng gì, Minh chợt thấy lòng mình như chùng xuống. Cậu nghĩ Kiên cũng giống như nhiều người khác, diễn phim thì vậy thôi chứ trong lòng đầy kỳ thị với những người như cậu. Có điều Minh bị tổn thương quen rồi, thêm Kiên nữa thì có là gì, chỉ là không hiểu sao đối với Kiên ít nhiều trong lòng Minh vẫn hy vọng được anh chấp nhận. Hơn nữa, cậu sợ làm ảnh hưởng đến công việc chung. Minh ngước mắt nhìn người đối diện, run run chờ đợi. Kiên nhìn vào đôi mắt trong trẻo, đưa tay gõ trán cậu một cái:

- Đương nhiên rồi. Dù em là gay hay gì cũng không làm thay đổi cái nhìn của anh với em. Em vẫn là em mà.

Từ khi Minh come-out, đã có rất nhiều người nói với cậu câu này nhưng trong lòng họ ẩn chứa kỳ thị sâu xa mà có khi chính bản thân họ cũng không phát hiện ra. Nhưng với Kiên, không hiểu sao lời anh nói lại khiến cậu hoàn toàn tin tưởng. Ánh mắt anh nhìn cậu kiên định và bình thản, như không cho phép ai nghi ngờ điều anh đã nói.

Minh thật sự thấy cảm kích, tới mức chỉ muốn cầm tay anh thật chặt. Vốn dĩ được người khác chấp nhận đã không dễ dàng, đừng nói tới được thừa nhận. Lòng Minh có bao điều muốn nói, cậu muốn thể hiện sự biết ơn rất nhiều của mình đối với Kiên, nhưng rốt cuộc chỉ thốt lên ba chữ:

- Cảm ơn anh.

Kiên mỉm cười, dịu dàng xoa đầu cậu, nhẹ nhàng nói:

- Chúng ta về thôi.

***

Sau sự việc ngày hôm ấy, việc quay phim vẫn tiếp tục bình thường như trước, giống lời Kiên đã nói. Nhưng bất giác trong vô thức chính Minh lại âm thầm giữ khoảng cách với anh. Nếu không có cảnh quay chung, cậu sẽ chọn vị trí ngồi xa Kiên nhất, cũng không hay nói chuyện nhiều với anh nữa. Ban đầu, Kiên nghĩ Minh vẫn lo lắng vì sợ anh kỳ thị, một thời gian sau anh mới hiểu ra đó là do lòng tự trọng của cậu quá cao. Cậu không muốn có bất kỳ sự nghi ngại nào từ phía anh. Hành động của Minh không khỏi khiến Kiên vừa hơi bực vừa cảm thấy buồn cười, nhưng trên hết vẫn là thương cậu.

Cậu nhóc này thật là… Sao cứ phải tự làm khổ mình, lo lắng đủ thứ vậy?

Minh càng làm như vậy, Kiên lại càng muốn đến gần Minh hơn. Không phải vì phản ứng trước hành động của cậu mà anh chỉ đơn giản là muốn xóa đi khoảng cách giữa hai người. Nếu Minh lùi một bước thì anh sẽ tiến hai bước. Những ngày có lịch quay, Kiên thường đến sớm và ra về muộn hơn, lại còn cố tình chiếm chỗ ngồi gần Minh. Khi đã có vị trí như ý, anh bắt đầu nghĩ ra đủ đề tài để buôn chuyện với cậu vì Kiên biết Minh vì phép lịch sự sẽ không từ chối. Nhiều lúc, Kiên cảm thấy mình đang quay trở về thời còn học phổ thông, thích cô bạn lớp kế bên, lúc nào cũng tìm cách có mặt tại nơi cô sẽ xuất hiện. Giống như là có một ngôi sao muốn bước ra khỏi quỹ đạo thường ngày, nhưng lại không ngờ mình lại rơi vào quỹ đạo của một ngôi sao khác. Giống như anh và Minh...

***

Trong kịch bản, phân cảnh lãng mạn nhất của bộ phim chính là đoạn Minh chờ Kiên dưới cơn mưa.

Hôm đó, thành phố bị bão ảnh hưởng, trời đổ mưa rất lớn, không thua gì trận lụt lịch sử năm 2008. Đường phố nước ngập mênh mông như những dòng sông. Các phương tiện giao thông đều chết cứng tại chỗ. Minh lội qua những con đường trắng xóa dưới mưa, mang ô đến đón Kiên còn đang bị kẹt ở công ty. Trong khoảnh khắc khi Kiên nhìn thấy cậu cầm cây dù trong suốt đứng trên bậc thềm tòa nhà, dưới mưa tầm tã, thế gian bỗng trở nên vắng tanh, chỉ còn lại một mình người nọ. Anh nghĩ, có phải mình đã quá nhập vai rồi không?

Vì không có nhiều kinh phí nên cả “đoàn làm phim” phải rình rập mãi mới có một trận mưa to thật. Minh đóng cảnh dưới mưa xong thì ốm luôn. Kiên đến thăm, thấy cậu nằm đắp chăn trên giường, tay chân lóng ngóng, hết đứng lên lại ngồi xuống, ngoài rót hộ chén nước ra thì chẳng biết làm gì. Anh ngượng ngùng hỏi:

- Em có gì ăn chưa?

- Hôm qua Đức nấu hộ em nồi cháo rồi. Khi nào ăn thì hâm lại.

- Giờ em đói chưa? Anh đun lại cho em.

Minh hơi sờ sợ. Anh có biết làm không đấy, khéo lại hỏng luôn nồi cháo của em. Đương nhiên, câu này cậu chỉ dám nghĩ chứ không dám nói. Kiên tưởng im lặng là đồng ý, hăm hở tìm nồi đặt cháo. Minh không nỡ ngăn cản, đành thều thào dùng chút sức còm hướng dẫn anh. Lỡ xảy ra hỏa hoạn bây giờ chắc cậu không đủ sức chạy.

Kiên bê cháo đến cho Minh, ngồi nhìn cậu ăn hết mới về.

Từ ngày come-out, tuy không bị hắt hủi như nhiều gia đình khác nhưng Minh ở quê lên Hà Nội học, vốn dĩ bố mẹ đã ít khi đến thăm, nay càng thưa hỏi han hơn. Họ vẫn khó lòng chịu nổi sự thật đứa con nối dõi tông đường của mình lại là gay. Minh cũng rất ít bạn. Cậu không che giấu chuyện mình là gay nhưng cũng không nhất thiết phải hét lên với cả thế giới điều đó. Cậu quá hiểu sự kỳ thị của xã hội này, để sống yên ổn, cứ tránh là hơn. Đây là lần đầu tiên một người đàn ông không “trong cộng đồng” biết cậu là gay mà vẫn đối xử bình thường với cậu. Thông thường, người ta ít nhiều tỏ ra sờ sợ, hoặc tò mò, đôi khi tồi tệ hơn, muốn thử cảm giác mới lạ với cậu. Trong bụng Minh dâng lên cảm xúc ấm áp đến nóng bừng mặt. A, chắc chỉ là cháo nóng quá đó thôi.

Có lẽ nhờ “bát cháo Thị Nở” của anh mà hôm sau Minh khỏi bệnh, tuy vẫn mệt mỏi nhưng không cần uống thuốc nữa, bồi bổ thêm vài bữa là ổn. Kiên vui mừng thấy cậu trở lại, quyết định khao cả lũ một chầu. Suốt bữa ăn, Minh hết lời ca ngợi sự chu đáo của Kiên dù thực tế anh chưa làm được gì nhiều. Kiên được nghe những lời khen vô số lần từ nhỏ đến lớn, nghe đến chai cả tai nhưng chưa lần nào anh cảm thấy hể hả như lần này. Hóa ra người khen khác nhau cũng đem lại cảm xúc khác nhau vậy.

***

Bộ phim đã đi vào những phân cảnh cuối cùng. Kiên và Minh trong phim đã là hai ông già.

Lần đó, Minh bệnh nặng cần phải mổ. Theo yêu cầu của bệnh viện, giấy cam đoan chấp nhận phẫu thuật cần có người thân nhất của bệnh nhân ký. Nhiều năm trước, Minh đã bị gia đình từ mặt. Từ bấy đến nay, Kiên là người thân duy nhất của ông. Có điều, quan hệ của bọn họ không được pháp luật thừa nhận, Kiên chỉ có thể ký dưới danh nghĩa “bạn”. Một từ “bạn” có thể mô tả tình cảm giữa hai người hay sao? Kiên cảm thấy xa lạ như những ngày đầu quen biết. Ông ngồi đợi trên hành lang hun hút của bệnh viện. Nỗi quạnh quẽ bao phủ lấy ông như bóng tối.

Kiên thầm nghĩ nếu bộ phim này là thật, Minh thực sự nằm trong phòng mổ và anh thực sự ngồi đây, anh sẽ cảm thấy thế nào? Có bất lực, tuyệt vọng và đơn độc như nhân vật không? Có ước gì người nằm trong đó là mình không? Chắc là không đâu nhỉ? Vì họ đâu có yêu nhau.

***

Bộ phim đã đóng máy. Nhiệm vụ của Kiên hoàn thành. Anh nhận thù lao như thỏa thuận, trong lòng dâng lên nỗi trống trải vô danh. Kiên thở dài, cất cảm giác kỳ lạ đó vào một chiếc hộp, giấu đi thật kỹ.

Sau khi làm xong hậu kỳ, Đức rủ cả nhóm đi nhậu một bữa xả láng. Minh uống say khướt đến nỗi Kiên phải kêu taxi đưa cậu về.

Kiên đặt Minh lên giường an ổn. Anh nhìn cậu dưới ánh đèn ngủ. Ánh sáng vàng cam, có chút tù mù mà ấm áp. Gương mặt không tính là đẹp nhưng nhu hòa, có gì đó dịu dàng, thanh tĩnh, giống như tính cách của cậu. Gò má hồng lên vì rượu, mi mắt khép chặt, làn môi trên hơi hớt lên khiến cậu càng có vẻ trẻ thơ.

Anh cúi xuống, tóc anh lòa xòa trên trán cậu. Anh biết cậu say, cậu sẽ không nghe thấy:

- Minh, anh thích em.

Em là giấc mơ nhưng anh không phải dreamcatcher. Anh không sao chạm vào em được.

Kiên tắt đèn. Cả căn phòng chìm vào bóng tối.

Cửa khép lại sau lưng Kiên, một giọt nước long lanh rơi xuống trong thinh lặng.

Minh không say. Cậu chỉ làm thế để được Kiên đưa về, tham luyến chút hơi ấm từ anh. Con đường này quá chông gai. Nếu còn lựa chọn khác, cậu không muốn anh phải đi đường này.

***

Bộ phim thành công ngoài dự kiến. Ê-kíp làm phim được mời tham dự các buổi phỏng vấn, họp báo đến chóng cả mặt. Kiên tự nhắc nhở đừng tham gia. Nhiệm vụ của anh đã hết. Dừng ở đây thôi. Anh vốn sống bằng lý trí, giữa hai lựa chọn, một là sống như một người dị tính, lấy vợ sinh con; hai là yêu như một người đồng tính, chấp nhận ánh mắt kỳ thị của mọi người, anh thích cách thứ nhất hơn. Nghĩ thế nhưng anh không ngăn được bản thân mình gật đầu với tất cả các lời mời tham dự.

- Xin hỏi anh Kiên một câu. Tại sao anh lại tham gia dự án phim này?

Lý do ư? Kiên nhớ lại lúc mình đọc được mẩu tin quảng cáo, anh đã bị cái tên của bộ phim thu hút. Dreamcatcher – lá bùa thần bí của bộ tộc Ojibwa. Lá bùa mang ý nghĩa “never stop dreaming” – không bao giờ thôi mơ ước.

- Vì tôi thích những người biết ước mơ và đủ can đảm theo đuổi giấc mơ của mình.

- Ngoài đời thực, anh có phải là một người như vậy không?

Kiên nhìn sang Minh, thấy cậu cũng đang nhìn mình, mắt bình lặng như nước nhưng chẳng hiểu sao, anh có cảm giác cậu đã biết hết rồi. Cậu đang đợi anh, bình an và kiên nhẫn, như cậu đã từng chờ anh dưới cơn mưa ấy.

***

Một chàng trai cầm cây dù trong suốt đứng trước cửa phòng trọ hồi lâu. Anh bần thần một lúc mới đưa tay gõ cửa. Người trong phòng ló đầu ra, mắt cậu thoáng chốc tràn đầy kinh ngạc.

Chàng trai nghiêng cái dù, nước nhỏ từng giọt quanh anh. Tiếng anh như hòa lẫn với tiếng mưa lộp bộp trên mái tôn nhưng người ra mở cửa vẫn nghe rất rõ:

- Minh, anh thích em.

Nguồn: tve-4u
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.