Ông Ibrahim Và Những Đóa Hoa Coran

Định dạng khác: 📖 Chữ 📕 Epub
Lượt đọc: 1 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
* * *

❊ ❊ ❊

“Sàn nhảy này buồn cười thế!” tôi nói khi bước qua ngưỡng cửa.

Tekké không phải là một sàn nhảy, đây là một tu viện. Này Momo, bỏ giày ra.”

Và chính ở đó, lần đầu tiên trong đời, tôi nhìn thấy đàn ông xoay tròn. Các thầy tu Hồi giáo mật tông mặc những chiếc áo dài màu nhạt, rộng, dày và mềm. Một tiếng trống vang lên. Và các thầy tu biến thành những con quay.

“Con thấy đấy Momo! Họ xoay quanh chính mình, họ quay xung quanh trái tim họ nơi Thượng đế ngự trị. Như một lời cầu nguyện.”

“Cha ơi, cha gọi đây là một lời cầu nguyện ư?”

“Đúng vậy, Momo. Họ mất tất cả dấu mốc trên mặt đất, mất đi trọng lực vẫn được gọi là sự thăng bằng, họ trở thành những cây đuốc cháy bùng lên trong một ngọn lửa lớn. Thử xem Momo, thử xem. Theo ta nào.”

Và ông Ibrahim cùng tôi, chúng tôi bắt đầu xoay.

Những vòng đầu tiên tôi tự nhủ: Tôi hạnh phúc bên ông Ibrahim. Sau đó tôi tự nhủ: Tôi không còn giận bố tôi vì đã bỏ đi. Cuối cùng, tôi thậm chí còn nghĩ: Nói cho cùng, mẹ tôi cũng không thực sự có lựa chọn nào khác khi bà...

“Thế nào Momo, con có cảm thấy những điều tốt đẹp không?”

“Có, thật không thể tin nổi. Những nỗi uất hận trong lòng được trút bỏ dần. Nếu tiếng trống không dừng lại, có lẽ con đã xử lý xong vụ của mẹ con. Cầu nguyện thật thoải mái cha Ibrahim ạ, ngay cả khi con muốn cầu nguyện mà được đi giày thì vẫn hơn. Thân thể càng nặng thì tâm trí lại càng nhẹ.”

Từ hôm đó, chúng tôi thường xuyên dừng xe để nhảy múa trong các tekké mà ông Ibrahim biết. Đôi khi ông không xoay tròn nữa, chỉ ngồi đó nhắm mắt lại mà uống trà, nhưng tôi thì quay như phát cuồng. Không, thực ra, tôi xoay để bớt cuồng.

Tối đến, trên quảng hường của các ngôi làng, tôi cố gắng nói chuyện một chút với các cô gái. Tôi cố gắng hết sức nhưng chẳng mấy kết quả, trong khi ông Ibrahim chả làm gì khác ngoài uống rượu Suze vị hoa hồi và mỉm cười, hiền lành và ung dung, thế mà, chưa đến một giờ sau, đầy người ngồi vây quanh ông.

“Con cử động nhiều quá, Momo. Nếu con muốn có bạn thì không nên cử động.”

“Cha Ibrahim, cha có thấy con đẹp không?”

“Con rất đẹp Momo ạ.”

“Không, ý con không phải thế. Cha có thấy con đủ đẹp trai để làm đám con gái thích... mà không phải trả tiền hay không?”

“Vài năm nữa, chính bọn con gái sẽ phải trả tiền cho con!”

“Thế nhưng... hiện tại... chả thấy gì cả.”

“Đương nhiên rồi Momo, con đã thấy cách con tiếp cận bọn họ chưa? Con nhìn họ chằm chằm với vẻ mặt như đang nói: ‘Các cô có thấy tôi rất đẹp trai không.’ Thế nên, đương nhiên họ sẽ cười nhạo. Con phải nhìn họ với vẻ mặt như đang nói: ‘Anh chưa bao giờ nhìn thấy ai xinh hơn em.’ Với một người đàn ông bình thường, ta muốn nói một người như ta và con - không phải Alain Delon hay Marlon Brando, không -, vẻ đẹp của con là vẻ đẹp mà con tìm thấy ở người phụ nữ.”

Chúng tôi nhìn mặt trời lách qua những ngọn núi và bầu trời chuyển sang màu tím. Bố nuôi ngắm nhìn ngôi sao Hôm.

“Một cái thang được đặt trước mặt chúng ta, để chúng ta trốn thoát, Momo ạ. Con người lúc đầu là khoáng chất, rồi thực vật, rồi động vật - điều này, cái nguồn gốc động vật ấy, con người không thể quên được, anh ta thường có xu hướng trở lại làm động vật -, sau đó anh ta trở thành con người có kiến thức, có lý trí, có đức tin. Con có tưởng tượng ra con đường con đã trải qua từ hạt bụi để đến ngày hôm nay không? Và sau đó, khi đã vượt qua thân phận con người của mình, con sẽ trở thành một thiên thần. Con sẽ kết thúc mối quan hệ với trái đất. Khi nhảy múa, con có thể linh cảm về điều đó.”

“Vầng. Dù sao thì con cũng chả nhớ được gì cả. Cha có nhớ không, cha Ibrahim, rằng cha từng là một cái cây ấy?”

“Xem nào, con nghĩ ta làm gì khi ngồi hàng giờ bất động trên chiếc ghế đẩu trong cửa hàng?”

Rồi cũng đến cái ngày tuyệt vời mà ông Ibrahim thông báo rằng chúng tôi sắp đến vùng biển nơi ông sinh ra và gặp ông bạn Abdullah của ông. Ông xúc động, lấn bấn chẳng khác nào một chàng trai trẻ, ông muốn đến đó một mình trước đã, để xác định vị trí, ông bảo tôi đợi dưới gốc một cây ô liu.

Lúc đó đang là giờ ngủ trưa. Tôi ngồi tựa vào thân cây, ngủ thiếp đi.

Khi tôi tỉnh giấc, ngày đã tàn. Tôi đợi ông Ibrahim đến tận nửa đêm.

Tôi đi bộ đến tận ngôi làng gần đó. Khi tôi đến nơi, mọi người đổ xô lại. Tôi không hiểu ngôn ngữ của họ, nhưng họ vừa nói vừa phác những cử chỉ sinh động, và dường như họ biết tôi rất rõ. Họ đưa tôi đến một ngôi nhà lớn. Đầu tiên tôi đi qua một căn phòng lớn nơi nhiều người đàn bà đang ngồi xổm và rên rỉ. Rồi họ đưa tôi đến hước mặt ông Ibrahim.

Ông đang nằm, người đầy những vết thương, vết bầm tím và vết máu. Chiếc xe đã đâm vào một bức tường.

Ông có vẻ rất yếu.

Tôi vội lao đến bên ông. Ông mở mắt và mỉm cười.

“Momo, chuyến đi dừng lại ở đây.”

“Không, cha ơi, chúng ta còn chưa đến nơi, chưa đến biển quê hương cha.”

“Có chứ, ta đã đến rồi. Tất cả các nhánh của dòng sông rồi đều chảy ra cùng một biển. Biển độc nhất.”

Lúc đó, không thể kiềm chế được, tôi bắt đầu khóc.

“Momo, ta không hài lòng đâu.”

“Con lo sợ cho cha, cha Ibrahim ơi.”

“Ta thì không sợ Momo ạ. Ta biết có gì trong kinh Coran của ta.”

Đó là một câu mà lẽ ra ông không nên nói, nó gợi lại trong tôi quá nhiều kỷ niệm đẹp và tôi lại càng nức nở hơn nữa.

“Momo, con hãy khóc cho con, đừng khóc cho ta. Ta đã sống đủ rồi. Ta đã sống đến già. Ta đã có vợ, vợ ta chết lâu rồi nhưng ta vẫn yêu bà ấy như thế. Ta có ông bạn Abdullah, và con sẽ chào ông ấy thay ta. Cửa hàng nhỏ của ta đắt hàng. Phố Bleue, một con phố đẹp, ngay cả khi nó không mang màu xanh lơ[1]. Và sau đó, ta đã có con.”

Để làm vui lòng ông, tôi nuốt nước mắt vào trong, tôi cố gắng và bùm: mỉm cười!

Ông rất vui. Như thể ông đỡ đau hơn.

Bùm: mỉm cười!

Ông nhẹ nhàng nhắm mắt.

“Cha Ibrahim!”

“Suỵt... đừng lo. Ta không chết đâu Momo, ta sẽ đi gặp cõi vô cùng.”

Vậy đó.

Tôi ở lại một thời gian ngắn. Tôi đã nói nhiều chuyện về cha với ông bạn Abdullah của cha. Chúng tôi cũng xoay tròn rất nhiều.

Ông Abdullah cũng giống ông Ibrahim, nhưng là một ông Ibrahim nhăn nheo, dùng nhiều từ hiếm gặp, thuộc lòng nhiều bài thơ, một ông Ibrahim có lẽ đã dành thời gian để đọc nhiều hơn là để làm ngăn kéo cửa hàng kêu rủng rẻng. Những giờ chúng tôi xoay tròn ở tekké, ông gọi đó là điệu nhảy giả kim, điệu nhảy làm đồng biến thành vàng. Ông thường trích dẫn Rumi[2].

Ông nói:

Vàng không cần tới viên đá giả kim, nhưng đồng thì có.

Hãy tự hoàn thiện mình.

Cái gì đang sống, hãy làm nó chết: đó là cơ thể bạn.

Cái gì đã chết, hãy làm nó hồi sinh: đó là trái tim bạn.

Cái gì đang hiện hữu, hãy che giấu nó: đó là thế gian hiện tại.

Cái gì đang vắng mặt, hãy đưa nó đến đây: đó là thế giới của cuộc sống tương lai.

Cái gì tồn tại, hãy tiêu diệt nó: đó là đam mê.

Cái gì không tồn tại, hãy sản sinh ra nó: đó là ý định.

❀ ❀ ❀

[1] Bleu trong tiếng Pháp có nghĩa là màu xanh lơ.

[2] Jalāl ad-Dīn Muhammad Rūmī(1207 – 1273): nhà thần học, nhà thơ viết bằng tiếng Ba Tư của Hồi giáo mật tông, một trong những nhà thơ vĩ đại nhất mọi thời đại.

nh —★— ÔNG IBRAHIM VÀ NHỮNG ĐÓA HOA CORAN ebook©MotSAch —★— TVE-4u©annie_tuongminh Nhà xuất bản: Văn Học
Nguồn: vnthuquan
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 15 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Éric-emmanuel Schmitt

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.