Du Lâm Uyên giật mình:
“Ngươi đừng nói bậy! Nếu ta thật sự quen biết một y giả lợi hại như thế, đã sớm giới thiệu cho chủ công rồi!”
“Chậc, ta không có ý đó. Ngươi có một vị cô cô, chẳng phải đã gả vào Ôn gia, trở thành chính thất phu nhân của đương nhiệm Thành Quốc công sao?”
Hứa Cửu Tư liếc hắn một cái:
“Cô cô của ngươi, chính là mẫu thân của ra Ôn di nương. Theo vai vế, nàng còn phải gọi ngươi một tiếng biểu ca đấy.”
Du Lâm Uyên ngây ra:
“Người chủ công nhắc đến, Ôn Ninh… chẳng lẽ là Tam cô nương mà Ôn gia đưa vào hậu viện của chủ công?!”
Đại phu nhân của Ôn gia là cô cô hắn. Dù bà ta nổi tiếng kiêu ngạo, tính tình cứng rắn, với bên nhà mẹ đẻ cũng không thân thiết gì mấy, nhưng tình hình trong Ôn phủ, hắn vẫn biết đôi phần.
“Không thể nào… Tam cô nương Ôn gia ta từng gặp vài lần, đâu có dáng vẻ của người biết y thuật!”
“Cho nên ban đầu, chúng ta ai cũng tưởng nàng ta là kẻ lừa bịp.”
Hứa Cửu Tư thở dài một tiếng, nói:
Trong mấy thế gia lớn ở Tấn Quốc, thực sự có thể hoàn toàn tin tưởng chẳng được mấy nhà. Du gia chính là một trong số ít ấy.
Còn lại các thế gia khác… không thể không đề phòng.
Hứa Cửu Tư tuy thường lấy Ôn di nương ra làm trò đùa để trêu chọc chủ công, nhưng thấy nàng ảnh hưởng tới chủ công sâu sắc như vậy, trong lòng cũng chẳng thể không lo lắng. Không phải không tin tưởng Ôn Ninh, chỉ là… quan hệ giữa nàng và Ôn gia quá phức tạp, mà bản thân nàng cũng là người rất có chủ ý. Chủ công mà thật sự sa vào, chỉ sợ sẽ chịu thiệt thòi.
“Chuyện này… chuyện này…”
Du Lâm Uyên vẫn chưa thể tiêu hóa nổi.
Ai mà ngờ, Tam cô nương từng bị coi như phế vật của Ôn gia, nay lại đột nhiên trở nên lợi hại đến vậy!
“Thôi vậy, ta nghĩ chủ công dù có để ý đến Ôn di nương, thì cũng chưa đến mức quá sâu. Nếu Ôn di nương thực sự có thể chữa khỏi chứng đau đầu của chủ công, thì chính là đại ân nhân của toàn quân, đó mới là điều quan trọng nhất.”
Hứa Cửu Tư gõ nhẹ quạt lông:
“Chuyện khác… đợi nàng chữa khỏi bệnh rồi hãy bàn. Dù sao Ôn Ninh bây giờ vẫn là thiếp thân của chủ công, nếu khi đó chủ công không muốn để nàng rời phủ, nàng cũng chưa chắc đi được. Chỉ là…”
Hắn bỗng liếc nhìn Du Lâm Uyên:
“Cô cô nhà ngươi, cần phải răn đe một chút rồi. Ôn di nương giờ đã khác xưa, có một số chuyện, không nên làm quá đáng.”
Du Lâm Uyên: ……
Hắn phải nói sao đây, cô cô của hắn… đến cả Du gia cũng không quản nổi a.
Giờ hắn mặt dày đi nhận họ hàng với Ôn di nương… còn kịp không?
…
Sáng hôm sau, Ôn Ninh vừa thức dậy đã bắt đầu chuẩn bị cho việc trị bệnh tối nay cho Trần Cẩn Phong.
Thời gian qua, nàng đã nhờ thợ giỏi nhất ở Phong Lâm chế tác trọn bộ cửu châm. Vào thời đại này, châm chế có thể làm từ đồng xanh, sắt hoặc vàng bạc. Nhưng sắt dễ gỉ, không an toàn, vì thế Ôn Ninh cắn răng chi một khoản tiền lớn, làm một bộ ngân châm hoàn chỉnh.
Ngoài ra, nàng còn dùng một chiếc nồi lớn có lỗ và nắp sắt để đơn giản tạo ra một bộ dụng cụ chưng cất phiên bản gia dụng, chưng lọc được mấy bình cồn y tế.
Truyện được dịch đầy đủ tại rungtruyencom
Thực tế, nàng còn rất nhiều dụng cụ y tế muốn thử làm, khổ nỗi túi tiền lại chẳng dư dả. Chỉ riêng việc chế tạo bộ kim châm này thôi, đã tiêu tốn gần như toàn bộ gia sản của nàng.
Mỗi lần đếm lại số bạc còn lại, Ôn Ninh đều than ngắn thở dài, cảm thấy áp lực kiếm tiền ngày một cấp bách.
Đúng lúc ấy, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng bước chân, kế đến là một giọng nói quen thuộc:
“Chà, hôm nay thật hiếm thấy Ôn di nương lại ở trong phòng đấy! Ta còn tưởng với thân phận bận rộn như Ôn di nương, phải hẹn mấy lượt mới gặp được!”
Xuân Hỷ lập tức đứng thẳng người, ánh mắt cảnh giác.
Ôn Ninh thì không ngạc nhiên khi nàng ta tìm tới. Chuyện nàng chữa trị cho Trần Vô Ưu, dù Phương tổng quản cố ý che giấu, nhưng trong một phủ đệ như Đô hộ phủ, sao có thể không có người nhìn ra manh mối?
Huống hồ mấy vị di nương nơi hậu viện kia xưa nay vẫn luôn để mắt sát sao tới động tĩnh của huynh muội nhà họ Trần.
Phùng di nương cũng theo đến đây làm gì?
“Quý khách đến thật bất ngờ.”
Ôn Ninh cười tươi nhìn họ:
“Ta cũng không biết, thì ra Hoa tỷ và Phùng tỷ lại thân thiết đến vậy, còn cùng nhau đến thăm ta nữa.”
Phùng gia và La gia vốn có mối oán thù cũ, hai nhà xưa nay bất hòa, nên trong hậu viện này, La di nương đối với Phùng di nương cũng chỉ có mấy phần giả lả ngoài mặt. Hoa di nương là tâm phúc của La di nương, tự nhiên cũng chẳng thể thân thiện với Phùng di nương.
Quả nhiên, khoé miệng Hoa di nương lập tức cong lên đầy khinh miệt:
“Ai mà thân với nàng ta chứ? Chỉ là tình cờ gặp ngoài cửa thôi. Người thân với nàng ta, hẳn là muội mới phải. Dù sao thì, hai người các ngươi đều là những đứa không được phụ mẫu thương yêu, hẳn là có nhiều đồng cảm.”
Sắc mặt Phùng di nương lập tức trắng bệch, cúi thấp đầu.
Ôn Ninh liếc mắt nhìn nàng, không nói gì, chỉ mỉm cười:
“Hóa ra là vậy. Thế Hoa tỷ hôm nay đến tìm ta, chẳng hay có chuyện gì? Chẳng lẽ… là đặc biệt đến để cầu ta chữa bệnh sao?”
protected text
Nghĩ đến việc lần trước khiến bà ta mất mặt trước bao người, sắc mặt Hoa di nương khẽ biến. Nhưng nhớ đến lời dặn dò của La di nương, nàng ta đành nghiến răng, tự tìm chỗ ngồi xuống, nói:
Trong lòng nàng ta nghĩ, La tỷ lo lắng quá thừa rồi. Nữ nhân này sao có thể có bản lĩnh ấy chứ!
Đợi nàng ta vạch trần bộ mặt thật của nàng, xem nàng còn có thể đứng vững ở phủ này được bao lâu!
Thế nhưng, nữ tử trước mặt nghe xong lại chẳng chút bối rối, trái lại mắt sáng rực lên, hàng mi dài khẽ chớp chớp, giọng nói còn mang theo vẻ hưng phấn khó hiểu:
“Chắc chắn là muốn ta chữa bệnh chứ?”
truyenfull,truyenfull vn