Phu Nhân Y Thuật Vô Song

Lượt đọc: 592 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 62

❊ ❊ ❊

Trần Vô Ưu lập tức quay đầu lại, vẻ mặt mừng rỡ nhìn về phía Tô Lệnh Nguyệt:

“Tam tẩu!”

Vừa gọi, nàng vừa bật dậy, vui mừng nhào tới:

“Tam tẩu, sao tẩu trở về cũng không báo trước một tiếng, để muội ra cổng lớn nghênh đón tẩu chứ!”

“Muội ra đón ta hay ta tự vào gặp muội thì có gì khác đâu? Chẳng qua chỉ là gặp sớm hay gặp muộn thôi mà.”

Tô Lệnh Nguyệt xuất thân từ gia đình võ tướng, tính cách vốn thẳng thắn, sảng khoái. Nàng đón lấy Trần Vô Ưu, mỉm cười đánh giá nàng từ trên xuống dưới, ánh mắt đặc biệt dừng lại trên gương mặt nàng khá lâu, cảm thán:

“Đúng vậy! Tam tẩu, tất cả đều nhờ Ninh tỷ tỷ cả!”

Nhắc đến Ôn Ninh, đôi mắt Trần Vô Ưu liền sáng bừng lên:

“Ninh tỷ tỷ”…

Ánh mắt Tô Lệnh Nguyệt khẽ lóe, mỉm cười nói:

“Muội với vị Ôn di nương kia xem ra cũng thân thiết lắm nhỉ.”

“Dĩ nhiên rồi! Nếu không phải Ninh tỷ tỷ luôn lo lắng hậu viện biết được quan hệ giữa muội và tỷ ấy, thì muội đã ngày nào cũng đến tìm tỷ ấy rồi.”

Trần Vô Ưu nói tới đây lại buồn bực thở dài:

“Nhưng mà… Ninh tỷ tỷ nói sau này sẽ rời khỏi phủ Đô hộ. Nếu tỷ ấy đi rồi, muội sẽ càng ít có cơ hội gặp tỷ ấy. Hơn nữa… muội luôn có cảm giác tỷ ấy không muốn dính líu quá nhiều đến muội…”

Như hôm nay, nàng muốn giới thiệu tam tẩu cho tỷ ấy, thì tỷ ấy lại từ chối.

Trước đó, mỗi lần Trần Vô Ưu hẹn tỷ ấy ra ngoài, tỷ ấy cũng đều từ chối. Lần rồi, chẳng qua là nàng mặt dày bám theo, tỷ ấy mới chịu đưa muội đi.

Mà rõ ràng, tỷ ấy với nhà họ Vương kia quan hệ không tệ chút nào!

Sau này tỷ ấy còn đến y quán họ ngồi đường, cơ hội tiếp xúc càng nhiều…

Mỗi khi nghĩ đến đây, Trần Vô Ưu liền thấy buồn bực.

“Tỷ ấy nói tỷ ấy sẽ rời phủ Đô hộ sao?”

Tô Lệnh Nguyệt lập tức nhíu chặt mày.

Trần Vô Ưu đang đắm chìm trong tâm trạng u sầu nên không phát hiện sắc mặt Tô Lệnh Nguyệt thay đổi, chỉ buồn bã gật đầu.

“Vô Ưu à, có phải muội nhầm rồi không? Giờ Ôn di nương kia vất vả lắm mới được muội tin tưởng, lại có được sự che chở của muội, ngày tháng tốt đẹp vừa mới bắt đầu, ai lại đi rời phủ vào lúc này?”

Tô Lệnh Nguyệt nắm lấy tay nàng, kéo nàng ngồi xuống ghế dài, giọng điềm đạm:

“Hoặc là, có khi nào nàng ấy đang ‘dục cầm cố túng’?”

Trần Vô Ưu sững người, mày lập tức nhíu chặt:

“Tam tẩu, sao tẩu cũng giống tứ ca, thành kiến với Ninh tỷ tỷ vậy?! Ninh tỷ tỷ không phải loại người đó đâu! Mặt muội là thật sự do tỷ ấy chữa khỏi mà!”

Tô Lệnh Nguyệt vội vàng trấn an:

Thân phận Trần Vô Ưu quá mức đặc biệt, mà tính tình nàng lại quá mức đơn thuần.

Những năm qua, nếu không nhờ họ ra sức bảo vệ, đã có không ít kẻ mang lòng riêng tới gần nàng rồi.

Trần Vô Ưu chu môi, bực dọc nói:

“Nói cho cùng là tam tẩu không tin muội, không tin Ninh tỷ tỷ. Tam tẩu không tin muội thì cũng nên tin nhị ca chứ? Bây giờ Ninh tỷ tỷ cũng đang giúp nhị ca trị bệnh đó!”

Tô Lệnh Nguyệt sững sờ.

Ôn di nương kia… đang trị bệnh cho nhị ca sao?!

Chuyện này, nàng thật sự chưa từng nghe nói đến!

“Thôi rồi, tam tẩu, muội nói với tẩu cũng vô ích. Giờ muội bị trúng cổ của Ôn di nương rồi, tẩu nói gì muội cũng không nghe đâu.”

Một giọng nói lười nhác vang lên, chính là Trần Cẩn Bách vừa từ doanh trại trở về.

Hắn hừ nhẹ nhìn Trần Vô Ưu:

“Vì Ôn di nương kia mà nha đầu này còn dám đuổi cả ta ra ngoài, tam tẩu cẩn thận kẻo bị liên lụy đấy.”

Tô Lệnh Nguyệt lại không để ý đến hắn, mà quay đầu nghiêm túc hỏi:

protected text

Trần Cẩn Bách xoa xoa mũi, nói:

“Tứ ca!”

Trần Vô Ưu vừa tức vừa vội:

“Huynh mà không tôn trọng đại phu như thế, sẽ bị thiên lôi đánh đó!”

“Ta… ta có không tôn trọng đâu! Ta chẳng phải vừa mới công nhận y thuật nàng ta rất khá đấy thôi?”

Trần Cẩn Bách hơi chột dạ, lí nhí nói:

“Nhưng mà, nếu cứ thế này, Ninh tỷ tỷ sẽ bị tên họ Vương kia lừa mất!”

Trần Vô Ưu bĩu môi, lẩm bẩm:

“Hay là… chúng ta kết nghĩa tỷ muội với Ninh tỷ tỷ đi? Như thế, tỷ ấy sẽ có lý do để ở lại phủ này.”

“Cái trò tào lao gì thế…”

Trần Cẩn Bách suýt nữa thì bật dậy:

“Trần Vô Ưu, ta cảnh cáo muội, đừng nói năng vớ vẩn! Ta không muốn tự dưng lại có thêm một người nghĩa muội đâu…”

Ấy chết, nữ nhân kia hình như còn lớn tuổi hơn hắn…

Nói thực lòng, ngay cả Tô Lệnh Nguyệt cũng là lần đầu tiên thấy Trần Vô Ưu đối với một người vốn là “người ngoài” mà ra sức bênh vực đến như vậy.

Nàng không khỏi khẽ cau mày.

Nhưng dù sao thì, cũng phải để qua buổi tiệc gia yến tối nay đã.

Buổi tiệc ấy, dĩ nhiên chẳng liên quan gì đến mấy vị di nương trong hậu viện.

Nhanh chóng đến giờ dùng bữa tối.

Dù Xuân Hỷ đã tả lại không khí náo nhiệt trong phủ hôm nay như thế nào, thì với Ôn Ninh đang lánh mình trong phòng cũng chẳng có mấy cảm nhận gì rõ rệt.

Nghe đâu, đó là phần nguyên liệu dư ra từ các món trong yến tiệc tối nay.

Trước đây, tuy nhà bếp cũng không đến nỗi bạc đãi các di nương, nhưng ưu đãi thì chắc chắn không có. Bữa ăn mỗi ngày tuy đủ no, nhưng muốn nói đến thịnh soạn thì còn xa mới tới.

Nghe đâu, La di nương và Hoa di nương đều có nhà bếp riêng trong viện để nấu thêm.

May mà Ôn Ninh không phải kẻ ham ăn, chỉ cần không khó nuốt, nàng đều có thể ăn được.

Lúc này, Xuân Hỷ lại đi nhà bếp lấy phần cơm tối.

Ôn Ninh đang đọc dở một quyển y thư trong phòng, nhưng đọc một hồi lại ngẩng đầu, cau mày nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nha đầu này… sao lần này đi lâu quá vậy?

Nhưng nghĩ đến linh cảm bất an những ngày gần đây, nàng không dám chần chừ thêm, liền đặt sách xuống, đẩy cửa bước ra ngoài, men theo lối đi quen thuộc dẫn ra nhà bếp.

Nhưng đi một đoạn dài vẫn không thấy bóng dáng Xuân Hỷ đâu.

Lòng nàng càng lúc càng lo lắng, bất giác bắt đầu chạy nhỏ, vừa chạy vừa lớn tiếng gọi:

“Xuân Hỷ? Xuân Hỷ!”

Không biết đã chạy được bao lâu, nàng bỗng nghe từ khúc quanh hành lang phía trước truyền đến những tiếng tát tai lốp bốp, xen lẫn tiếng huyên náo và tiếng khóc nức nở…

truyenfull,truyenfull vn

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sách đưa lên
vào ngày: 6 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Tế Vũ Ngư Nhi Xuất

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.