Thấy Hoa di nương cười tươi rạng rỡ bước vào, Ôn Ninh ánh mắt khẽ lóe, nhưng vẫn không chịu kém, lập tức nở nụ cười rạng rỡ nghênh đón:
“Hoa tỷ tỷ sao lại đến đây vậy?”
“Hoa tỷ lần này tới, là để cảm tạ muội tử đó!”
Ánh mắt Hoa di nương lấp lánh, thậm chí còn nhiệt tình muốn nắm tay Ôn Ninh, nhưng bị nàng khéo léo tránh né.
Hoa di nương chụp hụt, nét mặt dường như khựng lại một chút, nhưng rất nhanh đã lại cười như không có gì xảy ra:
“Tỷ uống thuốc muội tử kê lần trước xong, cả người quả thật dễ chịu hơn nhiều. Hôm nay đặc biệt tới để tái khám đây!”
“Vậy sao?”
Ôn Ninh ra vẻ vui mừng, mong đợi hỏi:
“Vậy hiện tại tình trạng bài tiết của Hoa tỷ tỷ thế nào rồi? Mỗi mấy ngày đi một lần vậy?”
Hoa di nương: “…”
Cuối cùng không nhịn được, âm thầm nghiến răng:
“Giờ còn đang ở bên ngoài, Ninh nhi muội nhất định phải nhắc đến chuyện ấy sao?”
Ôn Ninh như thể hiểu ra, mỉm cười nói:
“Tất nhiên là không. Hoa tỷ tỷ mời vào trong.”
Tất cả đều nằm trong dự đoán của Ôn Ninh, cho thấy thời gian qua nàng ta đã tuân thủ đơn thuốc.
Sau khi khám xong, Ôn Ninh nói:
“Nếu muốn trị dứt hẳn thì tốt nhất Hoa tỷ dùng thuốc thêm một tháng nữa. Đến lúc ấy xem tình hình rồi mới quyết định có cần tiếp tục không.”
Vừa nói, nàng vừa điều chỉnh bài thuốc, thêm bớt một số vị trên nền toa cũ rồi đưa cho Hoa di nương.
Hoa di nương vui vẻ nhận lấy, cười rạng rỡ:
“Được, được! Tỷ bây giờ không dám không nghe lời muội nữa rồi. Lần này vẫn là mười lượng bạc như trước, chút nữa tỷ sẽ bảo người đưa qua.”
Ngay cả Xuân Hỷ cũng ngây người.
Đây… đây vẫn là Hoa di nương kia sao?!
Rõ ràng lần trước tới còn như muốn ăn tươi nuốt sống di nương nhà nàng cơ mà!
Cuối cùng đợi Hoa di nương rời đi, Xuân Hỷ lập tức nắm lấy tay Ôn Ninh, khẩn trương nói:
“Di nương, Hoa di nương kia bị đập đầu rồi sao? Hay là thuốc của người hiệu quả đến mức nàng ta cũng bị chinh phục luôn rồi?”
Ôn Ninh tức cười nói:
“Nếu nàng ta thật sự bị chinh phục, tối qua đã không sai người âm thầm theo dõi ta rồi.”
Xuân Hỷ lập tức nhớ ra:
“À phải! Vậy… vậy nàng ta hôm nay rốt cuộc là sao đây?”
“Chuyện có điều bất thường, tất có nguyên do.”
Ôn Ninh nhíu mày:
“Dạo này trong phủ có chuyện gì đặc biệt không?”
Xuân Hỷ cũng không khỏi căng thẳng, nghĩ một hồi rồi nói:
“Đúng là có một việc. Nghe nói hai ngày nữa, Tam công tử và Tam phu nhân sẽ trở về. Trước đó, Tam công tử đưa Tam phu nhân đi Đồng Châu công vụ, đi cũng hơn một tháng rồi. Giờ khó khăn lắm mới trở về, nô tỳ thấy trong phủ từ trên xuống dưới đều rất vui vẻ, đang chuẩn bị tiệc gia yến đón họ.”
Truyện được dịch bởi team rừng truyện chấm com!!!
Hoa di nương rốt cuộc vui mừng cái nỗi gì chứ?
Ôn Ninh nhíu mày suy nghĩ, khẽ nói:
“Phủ tổ chức gia yến, chứng tỏ mấy vị chủ tử trong phủ sẽ đều tụ họp vào đêm đó.”
Xuân Hỷ đáp:
“Đúng thế, di nương, nhưng sao vậy ạ?”
“Ta chỉ cảm thấy có điềm không lành.”
Ôn Ninh nói tiếp:
“Xuân Hỷ, hai ngày tới, chúng ta cứ yên ổn ở trong viện, đừng tùy tiện ra ngoài.”
May mắn thay, nàng vừa mới ghé qua chỗ Trần Cẩn Phong và Trần Vô Ưu hôm nay, hai ngày tới cũng không cần đến.
Sau khi quyết định, Ôn Ninh cũng tạm thời không đến Thọ An Đường, mà an tâm ở lại viện đọc sách, luyện chữ.
protected text
“Còn nghe nói hôm qua nhà bếp nhập một xe lớn hải sản tươi sống, bọn đầu bếp đều hăng hái lắm, khắp nơi mời người nếm thử! Trước đây các vị chủ tử ai ăn phần nấy, chủ công và Tứ công tử lại thường bận rộn chẳng mấy khi thấy mặt, nên cơ hội để các đầu bếp trổ tài cũng chẳng nhiều!”
“Nghe nói khi Tam phu nhân còn ở đây, mỗi tháng đều tìm cách tổ chức một hai bữa cơm sum vầy cho mấy huynh muội chủ công. Giờ chủ công chưa lập thê, nên người thực sự quản lý nội viện cũng chính là Tam phu nhân. La di nương kia ngày nào cũng bày ra vẻ mặt chủ mẫu, kỳ thực nàng ta chỉ có thể quản bọn di nương chúng ta mà thôi.”
Ôn Ninh không khỏi lục lọi lại những ký ức ít ỏi của nguyên chủ về Tam công tử và Tam phu nhân.
Ấn tượng sâu sắc nhất là lần Hoa di nương vì lấy lòng Trần Vô Ưu mà suýt chút nữa khiến nàng ăn phải món tráng miệng có chứa sữa bò mà nàng dị ứng. Tô Lệnh Nguyệt sau khi biết chuyện liền nổi trận lôi đình, xách một cây trường thương xông vào viện của Hoa di nương, dí mũi thương vào cổ nàng ta, nghiêm giọng cảnh cáo không được tới gần Trần Vô Ưu nữa.
Nghe đâu phụ thân của Tô Lệnh Nguyệt là một tướng lĩnh trong quân An Tây, từ lâu đã giao hảo thân thiết với nhà họ Trần. Bởi vậy, huynh muội nhà họ Trần và Tô Lệnh Nguyệt xem như lớn lên cùng nhau.
Tô Lệnh Nguyệt thương yêu Trần Vô Ưu, thậm chí còn hơn cả mấy người huynh trưởng của nàng.
Xuân Hỷ nghĩ tới đây, vui vẻ nói:
“Giờ di nương thân thiết với Vô Ưu cô nương như vậy, biết đâu Tam phu nhân cũng sẽ quý mến người hơn, vậy sau này ngày tháng trong phủ của chúng ta sẽ dễ sống hơn nhiều!”
Nhưng Ôn Ninh lại không lạc quan đến thế:
Đến ngày Trần Cẩn Tư và Tô Lệnh Nguyệt trở về, phủ Đô hộ từ sáng sớm đã mở toang đại môn, tôi tớ ra vào bận rộn, không khí rộn ràng náo nhiệt.
Chỉ là tất cả những điều ấy, đều chẳng liên quan gì đến Ôn Ninh đang ẩn mình trong viện.
“Ôi chao, là ai không có mắt chọc giận tiểu cô nương nhà ta vậy đây?”
truyenfull,truyenfull vn