Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 3849 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1173 Phụ tận thiên hạ nhân

❊ ❊ ❊

Bốp.

Đông Phương Ninh Tâm đập chiếc hộp gấm trước mặt Minh, lạnh lùng nói với Minh: "Đây là 'Hạt Giống Sự Sống', giờ thì hãy nói cho ta biết cách áp chế Vong Tình."

Minh liếc nhìn một cái, trong mắt lóe lên tia sáng cùng sự nôn nóng, nhưng gã không nhận lấy, mà lặng lẽ thu ánh mắt lại, hỏi Đông Phương Ninh Tâm: "Cô không hối hận sao?"

"Không hối hận." Đông Phương Ninh Tâm đáp vô cùng nhanh chóng, dáng vẻ đó tựa như nếu chậm một giây thôi thì nàng sẽ hối hận vậy.

Hối hận sao? Làm sao nàng có thể không hối hận, một bên là người yêu, một bên là cha mẹ.

Nhưng Minh lại tàn nhẫn ép nàng phải chọn lựa.

Mà dù nàng có chọn thế nào, cũng định sẵn phải phụ một bên, cả đời bị lương tâm cắn rứt.

Hối hận ư? Nhưng hối hận thì có ích gì, dù biết rõ sẽ hối hận, nàng vẫn phải làm.

"Mẹ cô cũng cần nó." Minh lẩm bẩm, giọng điệu có chút vô lực.

Cầm Nhiên cũng rất cần nó, gã không hề muốn thừa cơ trục lợi, nhưng mà... gã đã đợi quá lâu rồi, lâu đến mức mỗi khi nghĩ đến Cầm Nhiên, lòng gã lại đau nhói.

Hơn nữa, dù gã có thể đợi, Cầm Nhiên cũng không thể đợi thêm được nữa. Linh khí trong Phượng Hoàng Cầm đã bị linh hồn Cầm Nhiên hấp thụ sạch sẽ, gã phải để Cầm Nhiên tái sinh càng sớm càng tốt, trên thế gian này, thứ có thể khiến Cầm Nhiên tái sinh, chỉ có Hạt Giống Sự Sống.

Đông Phương Ninh Tâm hít sâu một hơi, đè nén nỗi đau trong lòng, hơi nâng cằm lên, từng chữ một nói với Minh: "Việc này không cần ngươi nhắc nhở, ta biết mình đang làm gì. Chuyện của mẹ ta, không phiền Minh đại nhân phải bận tâm, giờ hãy nói cho ta biết cách áp chế Vong Tình."

Minh thở dài, lắc đầu nói: "Ninh Tâm, Vong Tình chỉ có thể áp chế chứ không thể hóa giải. Dù cô có tìm được cách áp chế, Tuyết Thiên Ngạo cũng sẽ không nhớ ra cô, càng không yêu cô. Hắn nương tay với cô, không phải vì yêu cô, mà phần lớn là do trách nhiệm của hắn."

"Việc này không cần ngươi nói." Đông Phương Ninh Tâm khó chịu ngắt lời.

Nàng không cần những người này nhắc nhở nàng sự thật rằng Tuyết Thiên Ngạo hiện tại không hề yêu nàng.

Minh nói tiếp: "Ninh Tâm, ngoài ra còn một việc nữa, một khi Sáng Thế Chi Thần phát hiện Vong Tình không thể trói buộc Tuyết Thiên Ngạo, chắc chắn ông ta sẽ ra tay độc ác với Tuyết Thiên Ngạo ngay lập tức. Sáng Thế Chi Thần tuy tự đại nhưng không phải kẻ ngu xuẩn, ông ta tuyệt đối không cho phép quân cờ trong tay mình thoát khỏi tầm kiểm soát. Như vậy, cô vẫn chắc chắn muốn dùng 'Hạt Giống Sự Sống' để trao đổi sao? Hơn nữa, 'Hạt Giống Sự Sống' chỉ có một viên, cô đưa cho ta, thì mẹ cô..." Những lời sau đó, Minh không nói, nhưng gã biết Đông Phương Ninh Tâm hiểu rõ.

Nỗi đau trong lòng lại bị Minh chỉ ra, sự oán hận trong lòng Đông Phương Ninh Tâm càng thêm sâu đậm, nàng trừng mắt nhìn Minh một cái đầy ác liệt:

"Minh đại nhân, vấn đề này nằm ngoài phạm vi giao dịch của chúng ta. 'Hạt Giống Sự Sống' ta đã đưa cho ngươi, ngươi chỉ cần nói cho ta biết phương pháp là được. Chúng ta tiền trao cháo múc, từ nay đường ai nấy đi, còn những việc khác, không phiền ngươi bận tâm. Ta không có viên 'Hạt Giống Sự Sống' thứ hai cho ngươi đâu." Hai chữ cuối cùng, Ninh Tâm nhấn giọng rất mạnh, qua đó có thể thấy sự oán hận của nàng dành cho Minh sâu đậm đến nhường nào.

"Ninh Tâm, ta chỉ không muốn cô hối hận, dù sao thì ta cũng..." Thừa cơ trục lợi.

Trên gương mặt tuyệt mỹ của Minh thoáng hiện vẻ sầu muộn.

Nếu Cầm Nhiên biết gã dùng thủ đoạn này để lấy được 'Hạt Giống Sự Sống', chắc chắn sẽ không vui, nhưng gã thực sự không nghĩ ra cách nào tốt hơn.

"Hừ..." Đông Phương Ninh Tâm cười lạnh một tiếng, đôi mắt thanh lãnh nhìn Minh đầy giễu cợt, cho đến khi Minh chật vật quay mặt đi, nàng mới tha cho gã.

"Minh đại nhân, lúc này ngươi đừng bày ra bộ dạng như thể ngươi rất khó xử, khắp nơi vì ta mà suy nghĩ. Nếu ngươi thực sự khó xử, thực sự nghĩ cho ta, thì đã không đưa ra giao dịch này. Dù sao thì ngươi cũng hiểu rõ, 'Hạt Giống Sự Sống' quan trọng với ngươi, nhưng với ta, nó cũng quan trọng tương đương, ta cũng rất cần nó. Không, ta còn cần nó hơn ngươi, dù sao thì tuổi thọ cha ta cũng không dài bằng ngươi."

"Ninh Tâm, xin lỗi, ta không còn lựa chọn nào khác." Minh kiêu ngạo, Minh thanh cao, Minh ngạo nghễ, lúc này lại như mất hết tinh lực, đôi vai buông thõng, cúi gằm đầu.

Ninh Tâm, thật sự xin lỗi, ta không muốn lấy thứ này ra giao dịch với cô, nhưng mà...

'Hạt Giống Sự Sống' rơi vào tay Thiên Diệp, trên thế gian này ngoài cô ra, không còn người thứ hai nào có thể lấy được 'Hạt Giống Sự Sống' từ trong tay Thiên Diệp.

Phàm là thứ gì liên quan đến Băng Ngôn đều là vảy ngược của Thiên Diệp. Cho dù Thiên Diệp cầm 'Hạt Giống Sự Sống' cũng chẳng có tác dụng gì, ông ta cũng sẽ không cho phép 'Hạt Giống Sự Sống' rơi vào tay người khác.

Đừng nói là gã không có khả năng đó để cướp 'Hạt Giống Sự Sống' từ tay Thiên Diệp, dù có cướp được, cuối cùng cũng chưa chắc đã còn mạng mà dùng.

Thiên Diệp nổi giận có thể khiến Sáng Thế Chi Thần - kẻ đã luyện hóa Nhật Chi Diễm - bị trọng thương, huống chi là gã.

Cơn thịnh nộ của Thiên Diệp và cơn thịnh nộ của quy tắc thiên địa đều là những điều Minh e dè. Trừ khi cần thiết, bằng không gã tuyệt đối sẽ không đi trêu chọc vị Sát Thần như Thiên Diệp.

Mà trên thế gian này, người có thể lấy được 'Hạt Giống Sự Sống' từ tay Thiên Diệp mà không gây ra cơn thịnh nộ của Thiên Diệp, chỉ có một mình Đông Phương Ninh Tâm.

Gã lấy từ tay Đông Phương Ninh Tâm, Thiên Diệp nể mặt Đông Phương Ninh Tâm sẽ không làm khó gã, điểm này Minh hiểu rất rõ.

Chỉ tiếc là sự yếu thế và nhận lỗi của Minh không những không làm Ninh Tâm mềm lòng, trái lại còn khiến nàng càng thêm tức giận và đau đớn.

Không còn lựa chọn nào khác, cho nên mới ép nàng phải chọn lựa sao?

Nàng thì có lựa chọn sao?

Lạnh lùng liếc nhìn Minh, Đông Phương Ninh Tâm mất kiên nhẫn đẩy chiếc hộp gấm trong tay về phía Minh, băng lãnh nói:

"Nếu đã không còn lựa chọn nào khác, vậy thì không cần chọn nữa. Minh đại nhân... hãy để lại phương pháp áp chế Vong Tình, cầm 'Hạt Giống Sự Sống' đi đi, đi càng xa càng tốt. Từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt ta, ta không muốn nhìn thấy ngươi... nhìn thấy ngươi, ta sẽ nhớ đến sự bất hiếu và ích kỷ của chính mình, vì một Tuyết Thiên Ngạo mà không màng đến sự sống chết của cha mẹ."

Nói xong, Đông Phương Ninh Tâm quay mặt đi, không nhìn Minh nữa, dường như chỉ cần nhìn thêm một cái thôi cũng sẽ làm bẩn mắt mình vậy.

Minh mở miệng định nói, nhưng thấy vẻ ghê tởm của Đông Phương Ninh Tâm, đành lặng lẽ cúi đầu. Đôi mắt đen sáng như tinh tú lúc này đã ảm đạm không ánh sáng.

Gã biết giờ nói gì cũng vô dụng, một số người một khi đã tổn thương thì sẽ không bao giờ có thể bù đắp lại được nữa. Mối quan hệ giữa gã và Đông Phương Ninh Tâm vốn đã mong manh, sau lần này, họ thậm chí còn không bằng người dưng.

Tuy nhiên, Minh không hối hận.

Đông Phương Ninh Tâm vì Tuyết Thiên Ngạo mà có thể phụ cha mẹ nàng, gã vì Cầm Nhiên mà có thể phụ tận thiên hạ nhân.

Minh cầm chiếc hộp gấm trên bàn lên, cẩn thận đặt sát vào ngực. Sâu trong ánh mắt lóe lên tia vui mừng và mong đợi, chỉ là trước mặt Ninh Tâm, Minh không dám bộc lộ quá nhiều.

"Ninh Tâm, ta biết ta và Cầm Nhiên có lỗi với cô, ta cũng không dám cầu xin sự tha thứ của cô, dù sao thì chúng ta ích kỷ trước. Nhưng, xin cô hãy tin ta, dù cho có phải dốc cả cuộc đời, ta và Cầm Nhiên nhất định sẽ đi tìm cách để mẹ cô tái sinh." Minh nhìn Ninh Tâm, khẩn cầu nói.

Gã thật lòng muốn làm một điều gì đó cho Đông Phương Ninh Tâm, như vậy trong lòng gã sẽ dễ chịu hơn một chút...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1007
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.