Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 3783 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
1211. Trời có thể phá, Thần cũng có thể chết.

❊ ❊ ❊

"Ngươi có Dạ Xoa Vương ngưng tụ từ thần niệm, vậy ta sẽ cho ngươi thấy thế nào là "Tu La Vương" cũng từ thần niệm mà thành. Sáng Thế Chi Thần, ngươi không phải là tồn tại duy nhất, cũng không phải tồn tại mạnh nhất thế gian này. Hôm nay chính là ngày tận thế của ngươi."

Tu La Vương khí vũ hiên ngang từ trong cơ thể Thiên Diệp lao ra, đôi mắt đỏ ngầu lóe lên sự điên cuồng khát máu. Tu La Vương vừa xuất hiện, sát khí từ địa ngục đã trấn áp Dạ Xoa Vương.

Tu La Vương do thần niệm của Thiên Diệp tạo thành cũng là một kẻ tàn nhẫn háo thắng.

Tu La Vương đối đầu Dạ Xoa Vương, mạnh hay yếu chính là xem người ngưng tụ ra chúng, ai có chân khí mạnh hơn.

Sát khí tràn ngập, cả Hắc Ám Thần Điện rơi vào bầu không khí vô cùng áp lực và đẫm máu, không khí nặng nề giống như nửa tháng trước, khi bầu trời bị đâm thủng.

Cả tòa Thần Điện, đừng nói là người, ngay cả tòa chủ điện cao chọc trời kia lúc này cũng đang căng thẳng, dần dần vặn vẹo dưới áp lực cực lớn.

Hai luồng sức mạnh chính tà của Sáng Thế Chi Thần cùng Thiên Diệp, Tà Thần Chí Tôn đẩy qua ép lại, đang chống đỡ sự tồn tại của Hắc Ám Thần Điện, nhưng khi hai luồng sức mạnh này biến mất, toàn bộ Hắc Ám Thần Điện cũng sẽ theo đó mà hủy diệt.

Mà đây chính là điều Đông Phương Ninh Tâm muốn.

Sử sách, kể từ hôm nay, sẽ lật sang một trang mới.

Hắc Ám Thần Điện và Quang Minh Thần Điện, sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi lịch sử!

Sát khí lạnh lẽo bóp nghẹt cổ họng mỗi người, vào thời khắc này, Hắc Mị và những người khác đã rút lui dưới sự sắp xếp của Đông Phương Ninh Tâm.

Chiến đấu ở cấp độ Chư Thần, không phải thứ mà bọn họ có thể tham gia. Ở lại đây cũng chỉ tổ thêm một bộ hài cốt mà thôi.

Đối với người của mình, Đông Phương Ninh Tâm xưa nay luôn yêu thương, không để họ hy sinh vô ích.

Thần niệm của Sáng Thế Chi Thần và Thiên Diệp đánh nhau bất phân thắng bại.

Tu La Vương và Dạ Xoa Vương lăn lộn trong mảnh tử khí này, theo sự chuyển động của chúng, chân khí cũng hóa thành dòng chảy nhảy múa theo.

Tựa như cuồng phong tàn phá, mỗi một chiêu đều có sức mạnh xé nát hư không.

Sáng Thế Chi Thần lấy một địch hai, tuy vất vả nhưng không hề có dấu hiệu bại trận.

Đối mặt với sự liên thủ của Tà Thần Chí Tôn và Thiên Diệp, ban đầu Sáng Thế Chi Thần vẫn ứng phó rất kiên nhẫn, nhưng dần dần phát hiện mục đích của hai người này không phải là giết hắn, mà là tiêu hao sức chiến đấu của hắn, Sáng Thế Chi Thần liền hiểu ra.

Đôi mắt lạnh lẽo như rắn độc quét về phía Lý Mạc Viễn, Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long đang chờ đợi bên cạnh, biết những kẻ này đang chuẩn bị thay phiên nhau lên.

Trước dùng kẻ mạnh nhất để làm suy giảm sức chiến đấu, sau đó dùng những kẻ thực lực kém hơn, từng người một tiêu hao chân khí của hắn, cuối cùng, mười phần hắn sẽ trọng thương trong tay một kẻ vô danh tiểu tốt.

Tính toán rất hay, nhưng tiền đề là hắn có chịu phối hợp hay không.

Ánh mắt Sáng Thế Chi Thần lạnh đi, chuẩn bị nhanh chóng đánh gục Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn, nhưng ngay lúc này, ma hồn của Thần Ma lại lần nữa xuất hiện.

Dạ Xoa Vương đang đấu bất phân thắng bại với Tu La Vương, vừa ngửi thấy mùi ma hồn liền bất chấp sát chiêu của Tu La Vương, bay về phía ma hồn.

"Vĩnh biệt, Dạ Xoa Vương." Tu La Vương vung một kiếm chém Dạ Xoa Vương làm đôi.

Phụt...

Ma hồn đang nuốt dở bị Dạ Xoa Vương nhổ ra.

Thần niệm bị hủy, thần hình bị tổn thương, sắc mặt Sáng Thế Chi Thần biến đổi, bước chân lảo đảo một cái.

"Cơ hội đến rồi." Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn mừng thầm, hai người ngầm hiểu ý cùng nhau lao lên.

"Muốn giết ta? Nằm mơ."

Sáng Thế Chi Thần thấy tình hình này không tránh mà tiến, hai tay chắp lại, chỉ thẳng lên trời cao: "Liệt Diễm Luân Hồi."

Ầm...

Ánh sáng mặt trời hóa thành lưỡi kiếm từ trên trời giáng xuống, trực kích Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn.

Ầm ầm ầm...

Ánh sáng mặt trời chí thuần chí dương, đi tới đâu cỏ không mọc nổi.

Sau khi đánh ra một kích, sức mạnh hóa thành một điểm, phản đạn trở lại, lại một lần nữa bùng nổ hướng về phía Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn.

Tuần hoàn lặp lại, hết lần này đến lần khác, không hổ là thế "Luân Hồi".

"Á..." Một tiếng kêu thảm thiết, thần hình Tu La Vương bị diệt.

Bùm...

Hai đạo chân khí của Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn dung hợp giữa không trung, khi đánh về phía Sáng Thế Chi Thần lại giao thoa với ánh sáng mặt trời nóng bỏng này.

Khí lưu cuộn trào! Chân khí tràn ra! Thiên địa rung chuyển.

Ầm...

Hai luồng sức mạnh mạnh mẽ giao nhau, tiếng nổ vang lên, chân khí cuộn trào hóa thành luồng khí, hình thành một đám mây hình nấm lao thẳng lên tận chín tầng mây.

Toàn bộ Hắc Ám Thần Điện, ngoại trừ chủ điện, tất cả đều hóa thành phế tích.

Ánh sáng trắng chói lòa khiến người ta không thể nhìn thấy gì, nhóm người Đông Phương Ninh Tâm đang ở rìa trung tâm vụ nổ, lại bị sức mạnh này chấn động khiến liên tiếp lùi lại, cho đến khi va vào chủ điện của Hắc Ám Thần Điện mới đứng vững được thân hình.

Còn Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn đang ở trung tâm vụ nổ thì trực tiếp bị nổ văng, rơi xuống chủ điện.

Phụt... Hai người ngã xuống đất, trước sau nôn ra một ngụm máu đen, sắc mặt không còn chút huyết sắc.

So với họ, Sáng Thế Chi Thần mạnh hơn nhiều, khóe miệng hắn chỉ trào ra một chút máu, tóc tai hơi rối bời, cả người vẫn đứng ở chính giữa trung tâm ánh sáng.

Dưới sự làm nền của ánh sáng trắng, cả người hắn trông cao lớn vô cùng.

"Lão quái vật này ngày càng nghịch thiên, lại có thể sử dụng sức mạnh của Thần giới triệt để đến mức này." Lý Mạc Viễn kinh tâm.

"Liệt Diễm Luân Hồi" này chính là toàn bộ sức mạnh của Quang Minh Thần Điện đấy, dưới sức mạnh mạnh mẽ nhường này, Thiên Diệp và Tà Thần Chí Tôn còn sống được, thật không đơn giản.

Kinh ngạc thì kinh ngạc, Lý Mạc Viễn cũng không quên việc mình cần làm.

Đã đến lúc hắn ra sân.

Biết đâu, người đánh cho Sáng Thế Chi Thần không còn sức chiến đấu lại chính là hắn.

"Tam Hoàng Chiến Xa."

Khoác Hoàng y, tay nắm Thánh kiếm, Lý Mạc Viễn trực tiếp lao vào trung tâm vụ nổ Liệt Diễm Luân Hồi.

"Phượng Hoàng Chân Thân."

"Thần Long Ngao Thiên."

Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long, một trái một phải, cùng với Lý Mạc Viễn lao về phía Sáng Thế Chi Thần.

Một trận đại chiến nữa, bắt đầu.

Sáng Thế Chi Thần ngay cả cơ hội thở dốc cũng không có, lại lần nữa vận chân khí, ứng phó với sự tấn công của Lý Mạc Viễn, Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long.

Nếu như là ngày thường, Sáng Thế Chi Thần căn bản không thèm để ba kẻ này vào mắt.

Nhưng bây giờ thì không được.

Hắn vừa đánh một trận với Thiên Diệp, Tà Thần Chí Tôn, chân khí tiêu hao còn chưa kịp hồi phục, lại rơi vào ác chiến.

Không chừng hôm nay thật sự phải lật thuyền trong mương rồi.

Sáng Thế Chi Thần nghĩ đến đây, khuôn mặt càng thêm khó coi, động tác trên tay cũng càng thêm tàn nhẫn.

"Một lũ hề nhảy nhót cũng vọng tưởng giết ta, hôm nay ta sẽ nghiền nát thần hồn các ngươi thành tro bụi, để các ngươi vĩnh viễn không có khả năng xoay mình."

Sáng Thế Chi Thần thay đổi đôi tay một cách quỷ dị, kết những ấn quyết cổ xưa và phức tạp giữa không trung, thao túng đám mây hình nấm sinh ra từ Liệt Diễm Luân Hồi, nhốt Lý Mạc Viễn và ba người vào trong đám mây hình nấm...

Đông Phương Ninh Tâm trong lòng sốt ruột, bàn tay nắm lấy Diệt Thiên Nỏ siết chặt rồi nới lỏng, nới lỏng rồi lại siết chặt.

"Ninh Tâm, đừng vội, Sáng Thế Chi Thần không chống đỡ được bao lâu nữa, chúng ta chỉ có hai mũi tên, trong đó một mũi phải dùng để đối phó với Thiên Địa Quy Tắc, chúng ta tuyệt đối không thể lãng phí lên người Sáng Thế Chi Thần. Chúng ta phải đánh bại Sáng Thế Chi Thần, khiến hắn không còn khả năng phản kích, mới có thể dùng Diệt Thiên Nỏ hủy thần hồn hắn."

Thần Ma thấy tình hình này, lập tức lên tiếng nhắc nhở.

Vạn Ma Luân Hồi bị Sáng Thế Chi Thần phá vỡ, bề ngoài nhìn không ra hắn bị thương, nhưng lúc này ngũ tạng lục phủ của hắn lại giống như đang bị lửa đốt.

Là Ma, ma hồn là căn bản để hắn lập thế.

"Ta biết, ta sẽ đợi!" Đông Phương Ninh Tâm nặng nề cam kết.

Tuyet Thiên Ngạo luôn nói, nhân định thắng thiên.

Nàng tin.

Đông Phương Ninh Tâm ngẩng đầu nhìn trời, càng thêm kiên định và bình tĩnh.

Trời có thể phá, Sáng Thế Chi Thần đương nhiên cũng sẽ chết!

Tuyết Thiên Ngạo, cho ta sức mạnh đi, để ta sở hữu khả năng chiến thắng Sáng Thế Chi Thần!

Lời nhắn gửi độc giả: Không ai muốn viết Sáng Thế Chi Thần chết trong một câu như ta đâu!

[Dịch từ bản hv] ChuongId:1059
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 22 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.