Sức mạnh của Sáng Thế Chi Thần vượt ngoài dự liệu của mọi người, sự thảm khốc của trận chiến cũng vượt xa trí tưởng tượng của họ.
Sáng Thế Chi Thần nói hắn là người đệ nhất thế gian này, điểm này không hề khoa trương.
Sáng Thế Chi Thần sau khi dung hợp Nhật Chi Diễm, đừng nói là người thừa kế của Tam Hoàng, cho dù là Tam Hoàng đích thân tới, cũng chưa chắc đã là đối thủ của hắn.
"Lý Mạc Viễn, hôm nay ta sẽ cho ngươi - kẻ thừa kế Tam Hoàng này, được mở mang tầm mắt với Thuần Dương Chi Lực của ta. Tam Hoàng Chiến Xa truyền thừa vạn năm, hôm nay ta phải hủy diệt nó. Tam Hoàng đã chết, thứ tượng trưng cho Tam Hoàng này cũng nên trở thành lịch sử thôi."
Sáng Thế Chi Thần chân đạp bạch vân, vung cánh tay phải về phía Lý Mạc Viễn.
Theo động tác của Sáng Thế Chi Thần, toàn bộ không gian cũng cuồn cuộn rung chuyển theo.
"A..." Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long ở giữa không trung, thân hình không ngừng xoay lộn, chân khí va chạm, chèn ép lẫn nhau, long thân phượng thể cũng vặn vẹo theo, giống như đang vắt khăn mặt vậy, thân thể của Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long bị vặn thành hình bánh quẩy.
Trên thế gian, thứ máu rồng phượng quý giá nhất, như thể không cần tiền, chảy ròng ròng xuống dưới.
"Ư..." Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long gắng sức mở rộng thân thể mình, nhưng lại không thể kháng cự nổi sức mạnh trong khí quyển.
"Long tử phượng tôn, được trời ưu ái. Ha ha ha... Các ngươi cứ đợi đấy, dọn dẹp xong người thừa kế Tam Hoàng, ta sẽ rút gân rồng, lột da phượng của các ngươi."
Bùm... Sáng Thế Chi Thần tung một quyền đánh về phía Tam Hoàng Chiến Xa.
Lý Mạc Viễn thấy tình hình không ổn, lập tức triệu hồi Đông Hoàng Chung.
Đáng tiếc, tốc độ của Sáng Thế Chi Thần quá nhanh, Lý Mạc Viễn không thể nào thu Tam Hoàng Chiến Xa vào trong Đông Hoàng Chung, trong lúc vội vàng, chỉ đành chui vào trong đó.
"Bùm..." Sáng Thế Chi Thần tung một quyền xuống, chân khí bùng nổ, chỉ nghe thấy một tiếng nổ lớn, Tam Hoàng Chiến Xa được mệnh danh là công thủ đều toàn diện, đứng đầu thiên hạ ầm ầm đổ sập.
"Hí..." Chiến mã hí vang, lệ rơi như mưa.
Xe còn mã còn, xe hủy mã vong.
"Phập..." Không để chiến mã chờ quá lâu, Sáng Thế Chi Thần xoay người, chân dài quét ngang qua chân ngựa.
"Hí... Ầm." Chiến mã ngã xuống đất, miệng sùi bọt mép, bụng nát ruột trào.
Hôm nay là sự khởi đầu của kỷ nguyên mới, Tam Hoàng Chiến Xa, từ hôm nay trở đi trở thành lịch sử.
Trong Đông Hoàng Chung, lòng Lý Mạc Viễn cũng thắt lại, mắt đỏ hoe.
Hắn có tình cảm vô cùng sâu đậm với Tam Hoàng Chiến Xa, Tam Hoàng Chiến Xa là biểu tượng cho cuộc đời mới của hắn.
Không có Tam Hoàng thì không có Lý Mạc Viễn của ngày hôm nay, vậy mà hắn lại để cho thứ tượng trưng cho uy nghiêm của Tam Hoàng là Tam Hoàng Chiến Xa bị hủy hoại.
Không để Lý Mạc Viễn bi thương quá lâu, Sáng Thế Chi Thần không hề buông tha mà đuổi theo.
Thân hình tuấn tú thanh mảnh, dưới sự chiếu rọi của sức mạnh quang minh thuần khiết, trông vô cùng cao lớn, mang lại cho người ta một cảm giác áp bách mạnh mẽ, toàn thân như được đánh bóng, toát ra một tầng vầng sáng, trông vô cùng không chân thực.
Đông Phương Ninh Tâm giơ Diệt Thiên Nỗ lên, nhưng dưới ánh mắt không tán đồng của Thần Ma, lại thu về.
"Có Đông Hoàng Chung ở đó, Lý Mạc Viễn sẽ không sao đâu." Lòng bàn tay Thần Ma vã mồ hôi hột, lời này nói ra, ngay cả chính hắn cũng không tin.
Ngay cả Tam Hoàng Chiến Xa còn hủy được, Đông Hoàng Chung lại tính là cái gì chứ.
"Vậy sao?" Đông Phương Ninh Tâm không quá chắc chắn, nhưng lại ngầm chứa sự mong đợi.
"Ha ha ha, Đông Hoàng Chung ư? Hôm nay ta phải hủy sạch đám thượng cổ thần khí này, từ hôm nay trở đi, tất cả mọi thứ trên thế gian này sẽ do ta viết nên." Sáng Thế Chi Thần liếc mắt nhìn Đông Phương Ninh Tâm, tay nắm lại thành quyền, đánh thẳng vào Đông Hoàng Chung.
Ông ông ông... Thân chuông rung động, không hề vỡ nát.
Đông Phương Ninh Tâm thầm thở phào nhẹ nhõm.
"Đông Hoàng Chung, quả nhiên sánh được với mai rùa." Sáng Thế Chi Thần cười ngạo nghễ, tại chỗ nhảy lên, bay tới giữa không trung, hai tay tựa như lợi trảo, chộp một cái giữa không trung...
"A..." Sáng Thế Chi Thần lao tới trước, một trái một phải, nắm chặt lấy đuôi của chân thân Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long.
"Ngươi..." Câu nói phía sau của Đông Phương Ninh Tâm còn chưa kịp thốt ra, đã thấy Sáng Thế Chi Thần xách chân thân Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng, đập mạnh về phía Đông Hoàng Chung.
"Bùm..." "Ông..." "A... A."
Mỗi lần đập một cái, Đông Hoàng Chung lại rung lên một cái, Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng lại thét lên một tiếng thảm thiết.
Rất nhanh, đầu rồng của Tiểu Thần Long và đầu phượng của Hắc Phượng Hoàng đã bị đập đến mức máu thịt lẫn lộn.
"Sáng Thế Chi Thần, ngươi đủ tàn nhẫn." Thần Ma cảm thấy một luồng huyết khí, xộc thẳng lên đỉnh đầu.
Đã bao nhiêu năm rồi, hắn không có sự thôi thúc này. Hận không thể sống sờ sờ ăn tươi nuốt sống tên trước mắt này.
"Cũng thường thôi, các ngươi cũng chẳng kém cạnh gì. Xa luân chiến phải không? Hôm nay các ngươi đến một tên, ta giết một tên, đến hai tên, ta diệt một đôi. Chiến Thần Cung Cung chủ, Ma Tông Tông chủ, bây giờ có phải đến lượt các ngươi ra tay rồi không."
Sáng Thế Chi Thần xách theo một rồng một phượng, cứ như đang chơi đùa vậy, hoàn toàn không có chút áp lực nào.
Thế nhưng Thiên Diệp cùng Tà Thần Chí Tôn, Thần Ma lại hiểu rõ. Sáng Thế Chi Thần mượn sức mạnh của Nhật Chi Diễm, một khi sức mạnh của Nhật Chi Diễm cạn kiệt, Sáng Thế Chi Thần sẽ hư nhược vô lực. Nhưng tiên quyết là, họ phải chống đỡ được đến khi sức mạnh Nhật Chi Diễm cạn kiệt.
"Bùm..." "Ông..." "Ư..."
Tiếng của Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng dần yếu đi. Trong Đông Hoàng Chung, Lý Mạc Viễn đấu tranh đủ kiểu. Đi ra, chết thêm một người. Không ra, Hắc Phượng Hoàng và Tiểu Thần Long mười phần chắc chín sẽ bị đập chết tươi. Hắn, phải làm sao đây.
Lý Mạc Viễn nhắm mắt lại, hai tay ôm đầu, đau đớn đập mạnh vào vách Đông Hoàng Chung.
"A... Sao lại biến thành thế này." Lý Mạc Viễn đau đớn hét lớn, tiếng hét của hắn bị tiếng Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng va đập vào Đông Hoàng Chung nhấn chìm.
Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng đã thoi thóp rồi, toàn thân trên dưới không còn chỗ nào lành lặn.
"Ninh Tâm, ta không nhịn được nữa, ta không thể để Tiểu Thần Long chết theo cách này, như vậy quá sỉ nhục uy danh Thần Thánh Ngân Long của nó." Vô Nhai mắt đỏ ngầu, không thèm nhìn Thần Ma và Đông Phương Ninh Tâm, quát lớn một tiếng.
"Chiến Thần Lệnh, giết..." "Ta đến giúp ngươi." Tần Dực Phong cũng chẳng buồn bận tâm đến kế hoạch ban đầu nữa.
"Hoàng Tuyền Huyền Vũ, ngươi cút ra đây cho ta."
"Ư ư ư..." Hoàng Tuyền Huyền Vũ không tình nguyện hiện thân, sau khi nhìn thấy sức mạnh quang minh nóng rực kia của Sáng Thế Chi Thần, lại nhát gan lùi lại hai bước.
"Hoàng Tuyền Huyền Vũ, hôm nay ngươi dám trốn, ta dám giết ngươi." Tần Dực Phong rút Ma Vân Thánh Kiếm ra.
Dưới một vùng sức mạnh quang minh, một mảng nhỏ ma lực đỏ thẫm lại trông thật nhỏ bé. Nhưng cho dù nó có nhỏ bé đến đâu, cũng là một luồng sức mạnh có thể kìm chân Sáng Thế Chi Thần.
Sáng Thế Chi Thần tay trái xách Thần Long và Hắc Phượng Hoàng lên, tiếp tục va đập, để trống tay phải ra để đối phó với Tần Dực Phong và Vô Nhai.
"Nhật Chi Diễm, hóa kiếm." Sáng Thế Chi Thần tay phải sờ vào không trung một cái, chỉ thấy một thanh kiếm được ngưng tụ từ sức mạnh quang minh, hư không xuất hiện trong tay hắn.
Tay trái vung lên, ném Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng về phía chủ điện của Hắc Ám Thần Điện.
Bùm bùm... Chủ điện bị húc sập một góc, Tiểu Thần Long và Hắc Phượng Hoàng không có chút sức phản kháng nào, từ trên không trung rơi thẳng xuống dưới.
Hai tay cầm kiếm: "Thiên sơn điểu phi tuyệt, vạn kính nhân tung diệt."
Một luồng kiếm quang quét tới, trời đất vì đó mà đổi màu, nơi nơi là sát khí, nơi nơi là kiếm chiêu, toàn bộ thiên địa, đều bị Nhật Chi Diễm của Sáng Thế Chi Thần bao trùm.
Điểu phi tuyệt, nhân tung diệt! Kiếm khí bá đạo, sát khí quyết tuyệt, không chừa lại một người sống!