Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 2320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 534
Thủ đoạn của Tuyết Thiên Tịch, Ma Diễm Cốc biến mất

❊ ❊ ❊

Hơn một năm quan sát giúp Địa Ma hiểu rõ, Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm là những kẻ vô tình nhất thiên hạ, nhưng cũng là những kẻ trọng tình nhất. Làm kẻ thù của họ rất xui xẻo, nhưng làm người thân của họ lại là điều hạnh phúc nhất thế gian. Vì vậy, Địa Ma không hề do dự mà lợi dụng sự trọng tình của Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm, ép họ buộc phải đồng ý...

“Huyễn Thú tộc ở đâu?” Sau khi đưa U Mộng Thảo cho Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo mới cất tiếng hỏi.

Đã hứa thì phải làm, nhưng trước khi hứa, họ phải hiểu rõ thực lực của đối thủ. Huống hồ họ cũng không quá vội vàng, ở Trung Châu có Tử Tô và những người khác, ít nhất có thể chống đỡ một khoảng thời gian...

“Huyễn Thú tộc ở đâu ư? Ta cũng không biết. Ta chưa từng ra ngoài bao giờ, lần đầu tiên ra ngoài thì cũng không bao giờ quay về được nữa.” Địa Ma vừa nghe thấy lời Tuyết Thiên Ngạo, đôi mắt như hồ ly lộ ra vẻ đau thương trầm trọng, giống hệt như lúc gã nửa người nửa hồ ly kia nhắc tới nỗi đau bị cha ruột nuốt chửng.

“Không biết ở đâu, thì ngươi bảo chúng ta báo thù giúp ngươi thế nào đây?” Vô Nhai thấy vậy thì bật cười, Địa Ma chắc bị thần kinh rồi, bị thù hận tra tấn đến điên rồi.

“Cho nên, giao dịch giữa ta và các người rất đơn giản, chỉ cần các người tới Hồng Hoang, gặp phải Huyễn Thú tộc, hoặc biết được sự tồn tại của bọn chúng thì hãy báo thù thay ta. Nếu không tìm được thì thôi vậy...” Nói đến cuối, Địa Ma nhắm mắt lại, khóe mắt lăn xuống một giọt nước mắt màu đen...

Báo thù là động lực để gã sống sót. Chịu đựng sự ghê tởm của những bộ da người kia, từng miếng từng miếng nhai nuốt; chịu đựng sự dày vò của ma hóa, từng bước từng bước đi tới ngày hôm nay, đánh đổi bằng cái giá nghịch thiên để xông vào Hồng Hoang, dùng linh hồn vĩnh sinh để đổi lấy vạn năm tuổi thọ, chỉ vì để báo thù...

Thế mà vẫn không thể phục thù. Gã đã hy sinh nhiều như thế, gã không cam tâm. Gã cần một người tiếp nối sứ mệnh báo thù cho mình, như vậy gã mới cam tâm nhắm mắt.

Chọn tới chọn lui, nhìn ngắm trong Ma Diễm Cốc bao nhiêu năm, người duy nhất gã vừa mắt chính là Đông Phương Ninh Tâm, người con gái đã vượt qua các cửa ải của Ma Diễm Cốc.

Quỷ Hoàng tìm đến, gã không hề coi trọng, gã không tin tưởng Quỷ Hoàng. Nhưng nếu đổi thành Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, Địa Ma biết gã tin được.

Gã tin Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, chỉ cần họ đồng ý, gã mới có thể yên lòng rời đi, mới có thể ra đi không chút nuối tiếc...

“Như vậy, bọn ta dù có đồng ý với ngươi, cũng chưa chắc sẽ đi giết người thay ngươi. Ngươi sắp chết rồi, phải không?” Tuyết Thiên Ngạo cười lạnh.

Tuyết Thiên Ngạo không hiểu Địa Ma đang mang tâm thái gì. Trước khi chết cầu lấy sự an lòng sao? Một đời kiêu hùng cuối cùng rơi vào kết cục thế này, thật sự quá bi ai...

“Ta tin các người.” Địa Ma mở mắt, ngẩn ra một chút, rồi khẳng định nói.

Gã không thể không tin, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo là những người duy nhất gã có thể tin tưởng, cũng là hy vọng cuối cùng của gã.

Một Địa Ma như vậy không nghi ngờ gì là khiến người ta đau lòng. Tiểu Thần Long bước lên phía trước, nhẹ nhàng kéo vạt áo Đông Phương Ninh Tâm.

Đông Phương Ninh Tâm xoay người lại liền thấy đôi mắt Tiểu Thần Long tràn đầy sự khẩn cầu.

“Em hy vọng ta cứ thế đồng ý với hắn?” Đông Phương Ninh Tâm hỏi.

Tiểu Thần Long gật đầu, cậu hiểu nỗi đau trong lòng có thù mà không thể báo.

Kiếp này Địa Ma đã định không thể tự tay báo thù, họ là hy vọng cuối cùng của gã. Nếu không đồng ý, Địa Ma dù linh hồn tan biến cũng không thể yên lòng.

Mang theo nuối tiếc vì tâm nguyện không thành mà vĩnh viễn lìa đời, quá tàn nhẫn...

“Được.” Đông Phương Ninh Tâm nhẹ nhàng xoa đầu Tiểu Thần Long. Dù trong lòng có thù hận, nhưng Tiểu Thần Long vẫn là một đứa trẻ thiện lương, không bị thù hận nhấn chìm lương tri của mình, Đông Phương Ninh Tâm cảm thấy rất vui.

“Ân.” Tiểu Thần Long khá ngượng ngùng cúi đầu, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng. Cậu biết mình đã gây phiền phức cho Đông Phương Ninh Tâm, quá sảng khoái đồng ý với Địa Ma chỉ khiến họ gặp nhiều rắc rối hơn sau này, nhưng cậu chỉ muốn trước khi Địa Ma biến mất, nuối tiếc của gã có thể ít đi một chút.

Cậu hy vọng Đông Phương Ninh Tâm đồng ý tất cả yêu cầu của Địa Ma, bởi vì nếu đổi lại là cậu sắp chết, cậu cũng hy vọng trước khi chết, có một người đồng ý báo thù thay mình, làm thay mình những việc mình chưa làm được, nếu không cậu sẽ không cam tâm...

“Không sao, Hồng Hoang không xa chúng ta là bao, Huyễn Thú tộc lại càng thần bí.” Đông Phương Ninh Tâm an ủi Tiểu Thần Long.

Xác suất báo thù thay Địa Ma thực ra không cao, họ chỉ sợ gặp phải khả năng vạn nhất đó. Nếu thật sự để họ gặp phải Huyễn Thú tộc thần bí kia, thì đúng là rắc rối thật.

Hơn nữa, đồng ý với điều kiện của Địa Ma là một chuyện, nhưng đồng ý tới mức độ nào lại là chuyện khác. Tuy nhiên, vì sự can thiệp của Tiểu Thần Long, Đông Phương Ninh Tâm quyết định không tiếp tục thương lượng với Địa Ma nữa, điều kiện của gã, Đông Phương Ninh Tâm chấp nhận hết...

Cuộc trò chuyện với Tiểu Thần Long tuy nhỏ tiếng nhưng không cố ý tránh né ai. Sau khi nói chuyện xong với Tiểu Thần Long, Đông Phương Ninh Tâm xoay người lại nói với Địa Ma: “Ta đồng ý với ngươi.”

“Hửm?” Địa Ma không hiểu, gã vừa mới đàm phán với Tuyết Thiên Ngạo, không chú ý tới cuộc đối thoại giữa Tiểu Thần Long và Đông Phương Ninh Tâm.

Gã tuy có thực lực vô thượng, nhưng dù sao cũng chỉ là một bộ thân xác sống dựa vào thù hận, phản ứng khó tránh khỏi không đủ linh hoạt.

“Địa Ma, ta đồng ý với giao dịch của ngươi. Chỉ cần ngày sau chúng ta đến Hồng Hoang, biết được sự tồn tại của Huyễn Thú tộc, sẽ thay ngươi giết tộc trưởng Huyễn Thú tộc, báo thù cho ngươi.” Giọng Đông Phương Ninh Tâm không lớn, nhưng vì tòa cung điện này khép kín nên tạo ra tiếng vang, nghe vô cùng khí thế.

“Được.” Địa Ma tưởng rằng phải tốn thêm chút nước bọt mới thuyết phục được Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, không ngờ họ lại đồng ý dễ dàng như vậy.

Tuy rằng Quỷ tộc muốn kết Bách Vạn Hồn Trận để khởi động cấm chú, nhưng gã rất hiểu bạn bè của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cũng không phải dạng vừa.

Chưa nói tới người khác, chỉ riêng mấy người lần đầu tiên đi cùng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo tới xông vào cửa ải Ma Diễm Cốc kia, họ đã rất phi phàm rồi.

Địa Ma hiểu, chính vì ở Trung Châu có những người này, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo mới có thể bình tĩnh lại nhanh như vậy trước cú sốc mà kế hoạch của Quỷ tộc mang lại. Nếu không, gã có thể đưa ra thêm vài yêu cầu nữa.

Địa Ma thầm cười trong lòng, gã hiểu nước đầy thì tràn, đưa ra quá nhiều yêu cầu chỉ khiến Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không chút do dự mà từ chối sạch sành sanh...

“Bây giờ thả bọn ta ra ngoài.” Đông Phương Ninh Tâm cũng không khách khí, đối với Ma Diễm Cốc, nàng không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa. Bên ngoài tuy nói là có Tử Tô và những người khác trấn giữ, nhưng đối mặt với Quỷ tộc, sức mạnh của Tử Tô và những người đó vẫn yếu hơn ba phần.

Đặc biệt là mục tiêu của Quỷ tộc lại là Thiên Diệu và Thiên Mặc, điều này khiến Đông Phương Ninh Tâm càng lo lắng hơn, quan tâm quá lại thành loạn. Thiên Mặc có người nhà của nàng, Thiên Diệu có Ni Nhã và Tuyết Thiên Tịch, họ không được xảy ra chuyện gì.

Nàng không hề tỏ ra không quan tâm như vẻ bề ngoài, nàng chỉ là không dám thể hiện sự vội vàng quá mức trước mặt Địa Ma, nếu không nàng chưa cần đàm phán với Địa Ma thì đã thua trước rồi.

“Được.” Địa Ma đáp rất sảng khoái, nhưng trong mắt lại có vài phần lưu luyến. Nhìn Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, trong mắt Địa Ma dường như có nỗi quyến luyến vô tận.

Địa Ma đang ngồi trên ghế chuẩn bị lùi lại, đột nhiên như nghĩ tới điều gì đó, gã dừng lại, ngẩng đầu nói với Tuyết Thiên Ngạo và Đông Phương Ninh Tâm:

“Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, nếu, ta nói là nếu các người thực sự tìm thấy hắn, hãy thay ta hỏi hắn một câu, hỏi hắn có hối hận không?”

Nếu hắn nói hối hận, thì hãy tha cho hắn đi.

Nửa câu sau Địa Ma nghẹn trong cổ họng, thế nào cũng không nói ra được.

Có lẽ trong thâm tâm, đối với Địa Ma, câu hỏi này còn quan trọng hơn cả việc báo thù.

Cha gã có hối hận không? Có hối hận vì đã đối xử với gã như vậy không?

“Được, bọn ta sẽ hỏi hắn, sau đó mang câu trả lời của hắn về nói cho ngươi biết.” Đông Phương Ninh Tâm nhìn Địa Ma, không thể không nói người đàn ông này thực ra rất đáng thương. Thế gian này không có gì tàn nhẫn hơn việc bị chính cha ruột đối xử như thế.

Địa Ma nở nụ cười, mang theo vài phần vui vẻ và nuối tiếc, cả người đột nhiên trượt ra sau, câu cuối cùng truyền tới: “Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo, không cần mang lời của hắn về cho ta nữa, vì ta không nghe thấy được đâu...”

Quyến luyến vô tận, không nỡ vô tận, bi thương vô tận, nhưng cuối cùng đã không còn nuối tiếc...

Ầm...

Chỉ thấy Địa Ma cả người lẫn ghế bị khảm vào bức tường phía sau, bốn chân cứng đờ lập tức đổ sụp, cổ vẹo sang một bên, cả người như con rối đứt dây, bất động.

Chiếc ghế tượng trưng cho vương tọa của gã cũng vừa khéo kẹt trên tường, không để lại chút khe hở nào, mọi thứ đều hoàn mỹ như vậy...

Gã chết rồi.

Hay nói đúng hơn là thân xác sống dựa vào oán khí của gã, sau khi nhận được lời hứa của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo, đã biến mất rồi...

Khi thân xác Địa Ma khảm vào trong tường, cả tòa cung điện rung lắc dữ dội. Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo vội vàng bảo vệ Vô Nhai và Tiểu Thần Long, nhưng nỗi lo của họ là dư thừa, sự rung lắc nhanh chóng kết thúc, một chiếc cầu thang xoắn ốc màu trắng hình chữ “hồi” từ dưới đất chậm rãi dâng lên.

Đây là đường ra khỏi cung điện Ma Diễm Cốc, mà cơ quan mở ra chính là thân xác của Địa Ma...

“Không phải chứ? Cơ quan ra khỏi Ma Diễm Cốc lại là thi thể của Địa Ma?” Vô Nhai nhìn cảnh tượng này kinh ngạc hét lên, cậu thế nào cũng không tin có người lại tàn nhẫn với bản thân tới mức này.

Địa Ma dẫn họ tới đây, vốn không hề để lại cho mình một con đường lui, bảo sao Địa Ma không dám đe dọa họ quá mức, bởi vì nếu họ không đồng ý, nửa tháng sau Địa Ma cũng chỉ có con đường chết, mà khi đó gã sẽ chết với nỗi nuối tiếc vô tận.

Địa Ma, người này, nên dùng từ ngữ nào để đánh giá cuộc đời gã đây? Vô Nhai nhìn thi thể Địa Ma, lúc này trong mắt lại là sự khâm phục.

Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo nhìn thân xác bất động của Địa Ma, im lặng không nói. Địa Ma chỉ là một kẻ đáng thương bị thù hận tra tấn suốt vạn năm, sớm đã chết rồi nhưng lại sống nhờ oán khí. Cái chết đối với gã là kết cục tốt nhất, miễn là trong lòng gã không còn nuối tiếc.

Liếc nhìn Địa Ma đã chết một cách nhắm mắt xuôi tay, Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo nhảy lên chiếc thang trắng xoắn ốc kia, nói với Vô Nhai vẫn đang ngẩn người:

“Còn ngẩn ra đó làm gì, đi thôi, ngươi muốn ở lại đây bầu bạn với hắn à?” Giọng Đông Phương Ninh Tâm mang theo sự nóng nảy. Bởi nàng hiểu sau khi nhìn thấy hành động này của Địa Ma, nàng không thể không nghiêm túc đối đãi với lời hứa kia. Ít nhất nếu tới Hồng Hoang, nàng nhất định sẽ chủ động nghe ngóng tung tích của Huyễn Thú tộc.

Địa Ma, vì ngươi mà đắc tội với một kẻ thù lớn như vậy, hy vọng giao dịch của chúng ta xứng đáng...

“Ồ, tới đây.” Vô Nhai nhanh chóng nhảy lên cầu thang xoắn ốc màu trắng, đứng trên đó mặc cho cầu thang chậm rãi dâng lên, đưa họ tới lối ra của Ma Diễm Cốc.

Tốc độ cầu thang dâng lên không chậm, rất nhanh họ đã không thể nhìn rõ mọi thứ trong cung điện kia nữa.

Tất nhiên họ cũng không nhìn thấy, khi họ chậm rãi rời khỏi cung điện, từ dưới đất đột nhiên chui ra một đám sâu nhỏ màu trắng.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:518
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.