Sai Lầm Của Phượng Hoàng – Người Vợ Bị Ruồng Bỏ

Lượt đọc: 2320 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 561
Áo nghĩa của Phá Thiên Thương, Vô Nhai huynh thật quá thuần tình

❊ ❊ ❊

Thái độ không hề đặt đối thủ vào mắt cùng giọng điệu thờ ơ của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo đã chọc giận người của Liên Hỏa Cung. Người của Liên Hỏa Cung lập tức chĩa mũi dùi về phía Tuyết Thiên Ngạo. Nhìn thấy Tuyết Thiên Ngạo đứng trước mặt nữ tử áo vải, tự coi mình là người bảo hộ, người của Liên Hỏa Cung mang theo vẻ khinh miệt cười nói: "Tiểu tử thối, Liên Hỏa Cung không phải là nơi dễ chọc vào đâu. Không có bản lĩnh mà còn học đòi làm anh hùng cứu mỹ nhân sao? Hôm nay đại gia đây sẽ dạy dỗ ngươi một trận cho ra trò, để ngươi hiểu cái kết của việc lo chuyện bao đồng là như thế nào."

Dứt lời, kẻ cầm đầu của Liên Hỏa Cung mang tu vi Thần Giả nhất giai kiêu ngạo ra lệnh.

"Giết tên tiểu tử này trước, cho bọn chúng hiểu hậu quả của việc chọc giận Liên Hỏa Cung là gì."

Tiếng vù vù vang lên, người của Liên Hỏa Cung ngưng tụ chân khí, cùng nhau tấn công về phía Tuyết Thiên Ngạo. Thế trận đó rõ ràng là muốn diệt gọn Tuyết Thiên Ngạo chỉ trong một chiêu. Tuyết Thiên Ngạo không nhanh không chậm mân mê cây Phá Thiên Thương trong tay, hoàn toàn không đặt những đòn tấn công của đám người dưới cấp Thần Giả vào mắt.

Người Hồng Hoang cũng chỉ đến thế mà thôi. Tuyết Thiên Ngạo khẽ chớp hàng mi, che đi vẻ khinh thường nơi đáy mắt...

Hai hộ vệ còn lại của Viêm Lan Cung thấy thế trận này, vội vàng kéo nữ tử áo vải ra một bên, bất chấp vết thương trên người, đứng chắn hai bên Tuyết Thiên Ngạo, chuẩn bị lấy thân mình ra cứu giúp khi Tuyết Thiên Ngạo không địch lại.

Thế nhưng, rất nhanh người Viêm Lan Cung đã phát hiện ra đám người ô hợp của Liên Hỏa Cung này căn bản không phải là đối thủ của Tuyết Thiên Ngạo, chàng thanh niên ra tay cứu họ này mạnh hơn họ tưởng tượng rất nhiều.

Đối mặt với đòn tấn công mãnh liệt của Liên Hỏa Cung, Tuyết Thiên Ngạo vẫn ung dung như cũ, không nhanh không chậm. Trường thương lướt qua, đôi mày kiếm lạnh lùng quét tới, chỉ trong vài chiêu ngắn ngủi đã đánh lui người của Liên Hỏa Cung mấy bước. Mà từ đầu đến cuối, Tuyết Thiên Ngạo không hề di chuyển nửa phần, thậm chí vạt áo cũng không bị người Liên Hỏa Cung chạm tới.

Một thân ngân y, đứng đón gió, trường thương trong tay, mang theo khí thế một người giữ ải vạn người không thể xuyên qua. Được một người đàn ông như thế hộ ở phía sau, họ căn bản không cần phải lo lắng.

Thầm thở phào một hơi, cho đến lúc này người Viêm Lan Cung mới dám thả lỏng.

Đông Phương Ninh Tâm đứng một bên hài lòng gật đầu. Hộ vệ Viêm Lan Cung vừa trung thành vừa chính trực, xem ra muốn lấy Ích Mẫu Đan từ tay Cung chủ Viêm Lan Cung cũng sẽ không quá khó. Dù sao thì có thể đào tạo ra những thuộc hạ như thế này, thì chủ nhân chắc cũng không đến nỗi nào.

Thế nhưng, sau khi thực sự nhìn thấy Cung chủ Viêm Lan Cung, Đông Phương Ninh Tâm mới hiểu rằng người đàn ông tên Viêm Lang kia tuy không tệ, nhưng lại là một gã cố chấp đến cùng cực. Việc hắn đã quyết thì không ai có thể thay đổi, nhất là những chuyện liên quan đến phu nhân của hắn.

Ví dụ như, Viêm Lang cho rằng Ích Mẫu Đan chỉ có thể là của phu nhân hắn, thì bất cứ ai cũng không được chạm vào...

Tất nhiên, lúc này Đông Phương Ninh Tâm còn chưa biết, nàng chỉ thầm yên tâm, chờ Tuyết Thiên Ngạo giải quyết xong đám phiền phức trước mắt, rồi nghĩ xem làm sao để nữ tử áo vải này đưa họ vào Viêm Lan Cung một cách tự nhiên nhất...

"Đòn tấn công của các ngươi đã xong, giờ đến lượt ta."

Giọng điệu của Tuyết Thiên Ngạo như vị đế vương tuyên án sinh tử, Phá Thiên Thương trong tay chỉ thẳng vào kẻ cầm đầu mang tu vi Thần Giả nhất giai. Uy áp của Thần Giả tam giai khiến đối phương đến cả dũng khí phản kháng cũng không có.

"Thần, Thần Giả tam giai..." Người của Liên Hỏa Cung lùi lại liên tục, không thể tin nổi nhìn Tuyết Thiên Ngạo. Một thiếu niên trẻ tuổi như vậy lại là Thần Giả tam giai, vậy vừa rồi tại sao không ra tay ngay từ đầu, mà lại để họ tấn công trước chứ?

Tuyết Thiên Ngạo không trả lời lời của người Liên Hỏa Cung, mà dùng cây Phá Thiên Thương trong tay để nói cho mọi người biết thực lực của hắn...

"Thiên Phá Thiên Kinh!"

Tuyết Thiên Ngạo lạnh lùng quát một tiếng, cây Phá Thiên Thương trong tay hắn như du long, mang theo tư thế khí thôn sơn hà phát ra đòn tấn công bá đạo. Phá Thiên Thương rời tay bay thẳng lên không trung, vạch ra một luồng ánh sáng bạc giữa không trung. Trường thương như vào nơi không người, xuyên qua đám người Liên Hỏa Cung...

Bùm bùm... vài tiếng vang lên, chỉ thấy những kẻ vừa rồi còn kêu gào kiêu ngạo, dưới uy lực của Phá Thiên Thương, từng tên một bạo thể mà chết.

Một chiêu, chỉ một chiêu là Tuyết Thiên Ngạo đã giải quyết xong người của Liên Hỏa Cung.

Người Viêm Lan Cung đứng lặng tại chỗ, không dám nhúc nhích. Nếu như trước đó họ đã hiểu Tuyết Thiên Ngạo thực lực cao cường, thì đến khoảnh khắc này họ mới biết cái gì gọi là thần kỳ.

Chỉ một Thần Giả tam giai mà lại có thể phát ra đòn tấn công bá đạo đến thế, thật sự khiến người ta chấn kinh...

Tuy nói cao thủ Thần Giả tam giai miểu sát Thần Giả nhất giai và Đế Giả cao giai là chuyện bình thường, nhưng đó là miểu sát một đối một. Kiểu miểu sát một chọi hàng chục như thế này không phải là chuyện dễ dàng, ngay cả Cung chủ của họ, cao thủ Thần Giả ngũ giai cũng không dễ gì miểu sát đám người Liên Hỏa Cung này chỉ trong một chiêu.

Hơn nữa điều khiến người ta nể phục nhất chính là Tuyết Thiên Ngạo đã khống chế toàn bộ đòn tấn công trong phạm vi người Liên Hỏa Cung, ngay cả cỏ cây cách đó không xa cũng không bị ảnh hưởng...

"Huynh biết dùng thương?" Vô Nhai đối với việc Tuyết Thiên Ngạo miểu sát người Liên Hỏa Cung thì không thấy gì, nhưng lại rất ngạc nhiên trước chiêu thương tuyệt đẹp vừa rồi của Tuyết Thiên Ngạo. Tuyết Thiên Ngạo học được từ bao giờ vậy?

"Không." Tuyết Thiên Ngạo thu lại trường thương, lạnh lùng trả lời.

"Vậy chiêu Thạch Phá Thiên Kinh vừa rồi của huynh?"

Một chiêu thương rất bá đạo khiến Vô Nhai nhìn mà tâm động, không kìm được muốn học theo. Một chiêu trực tiếp miểu sát hàng chục cao thủ, khiến đối phương không có cả thời gian phản kích, thật quá xuất sắc. Quan trọng nhất là cây Phá Thiên Thương này thích hợp tấn công tầm xa, dù không giết được người thì cũng có thể tạo cơ hội cho mình chạy trốn...

"Áo nghĩa trong Phá Thiên Thương."

"Trong Phá Thiên Thương có áo nghĩa? Làm sao có thể, cho ta xem với." Vô Nhai không nói hai lời liền cướp lấy Phá Thiên Thương, vung vẩy loạn xạ trong tay, thỉnh thoảng lại tạo vài tư thế oai phong lẫm liệt, bắt chước chiêu thức Tuyết Thiên Ngạo vừa thi triển. Nhưng nửa ngày sau, Vô Nhai bất lực hét lớn:

"Tuyết Thiên Ngạo, huynh lại lừa ta, sao ta chẳng phát hiện ra gì cả?"

"Phá Thiên Thương cũng biết chọn chủ." Tuyết Thiên Ngạo khinh bỉ liếc nhìn Vô Nhai, đồng thời nhận lấy cây Phá Thiên Thương trong tay hắn. Cây Phá Thiên Thương này tuy không phải thần khí, nhưng dùng lại rất thuận tay, là một binh khí tốt.

"Khụ khụ, vị công tử này nói không sai, áo nghĩa trong binh khí quả thực chỉ người hữu duyên mới thấy được." Nữ tử áo vải nhìn Đông Phương Ninh Tâm tự mình đùa giỡn mà để họ sang một bên, cảm thấy có chút ngại ngùng.

Tuy nàng cũng lo những người này cứu nàng là có ý đồ riêng, dù sao thì Viêm Lan Cung ở Hồng Hoang cũng có chút danh tiếng. Nhưng quan sát kỹ Đông Phương Ninh Tâm và mấy người kia, mới thấy họ căn bản chẳng coi mình là gì cả.

Cũng phải, Thần Giả tam giai lại có thể lấy ra loại vũ khí có áo nghĩa, thân phận những người này chắc chắn không tầm thường. Tuy sự xuất hiện của họ ở nơi hoang dã này rất kỳ lạ, nhưng cũng không loại trừ khả năng là đệ tử của những gia tộc bí ẩn nào đó phái ra rèn luyện.

Vô Nhai vừa nghe thấy hai mắt liền sáng lên, nhìn nữ tử áo vải xinh đẹp thoát tục trước mặt, vẻ mặt sùng bái: "Cô nương cũng hiểu về binh khí sao?"

Nữ tử áo vải lắc đầu: "Tôi không hiểu, chỉ là phu quân của tôi rất yêu thích binh khí, có chút nghiên cứu, tôi nghe nhiều nên cũng biết một chút."

"A, cô nương đã thành thân rồi." Vô Nhai thất vọng kêu lên, nhưng trọng điểm thất vọng của hắn không phải là binh khí, mà là sự thật nữ tử áo vải đã thành thân.

Tại sao, tại sao mỗi một người phụ nữ xinh đẹp và ưu tú đều đã có phu quân chứ. Hắn khó khăn lắm mới thấy một cô nương làm mắt mình sáng lên, thật đau lòng quá...

Đối mặt với sự ngưỡng mộ thẳng thắn và ánh mắt không chút giả tạo của Vô Nhai, nữ tử áo vải không hề cảm thấy thất lễ, đồng thời cũng buông bỏ sự phòng bị trong lòng, hào phóng nói:

"Tôi là Cung chủ phu nhân của Viêm Lan Cung, tên khuê nữ là Lan Nhược, nhà chồng họ Viêm, tên gọi một chữ Lang. Tôi không chỉ đã thành thân, mà còn có một đứa con trai vừa tròn một tuổi." Trong lời nói của Lan Nhược toát lên vẻ hạnh phúc.

"Hóa ra là Viêm phu nhân, thất lễ rồi." Đông Phương Ninh Tâm hào phóng bước lên, nhẹ nhàng gật đầu ra hiệu, tư thái khá cao, dường như không đặt Viêm Lan Cung vào mắt.

Mà hành động như vậy của Đông Phương Ninh Tâm, người Viêm Lan Cung không những không thấy thất lễ, mà còn nhờ đó hoàn toàn trút bỏ nghi ngờ trong lòng. Đối phương dường như chưa từng nghe đến Viêm Lan Cung.

"Cô nương khách khí rồi, không biết mấy vị xưng hô thế nào?" Lan Nhược cũng khách sáo lịch sự, trong lời nói có vài phần tôn trọng.

"Mặc Ngôn, đây là phu quân của ta Thiên Ngạo, đệ đệ Mặc Tử Long của ta, bạn của ta là Vô Nhai và Đan lão." Đông Phương Ninh Tâm giới thiệu từng người, không lừa dối nhưng có che giấu đôi chút.

"Lan Nhược đa tạ Thiên Ngạo các hạ, Mặc Ngôn cô nương và mấy vị đã cứu mạng." Lan Nhược trong lòng biết rõ những người này có lẽ dùng tên giả, nhưng không vạch trần. Người của một số gia tộc bí ẩn luôn không thích dùng diện mạo thật để gặp người. Lan Nhược vốn luôn nghĩ loại gia tộc bí ẩn đó chỉ là truyền thuyết, không ngờ nàng lại gặp phải.

"Chuyện tiện tay mà thôi, Viêm phu nhân không cần đa lễ. Nếu không còn chuyện gì khác, chúng ta đi trước một bước đây." Vẻ mặt lạnh nhạt của Đông Phương Ninh Tâm, dường như hoàn toàn không hề nghĩ đến việc nhận ơn của Viêm Lan Nhược.

"Mặc Ngôn cô nương, xin chờ đã..." Hai hộ vệ phía sau Lan Nhược lập tức bước lên, "bịch" một tiếng quỳ xuống đất.

"Hai vị đây là?" Đông Phương Ninh Tâm cau mày hỏi, nhưng cũng không có ý định đỡ người dậy, thản nhiên nhận lễ, dường như đã quen với việc người khác đại lễ với mình.

Vô Nhai và Hội trưởng Đê Tiện đứng một bên ngẩng đầu nhìn trời. Lan Nhược và mấy người kia tưởng hai người họ đang không kiên nhẫn, chỉ có họ mới hiểu, đây là bọn họ đang ngượng ngùng đấy.

Tuyết Thiên Ngạo, Đông Phương Ninh Tâm, hai kẻ lừa đảo các ngươi, lừa đảo các ngươi. Lừa người mà cao tay đến mức này đúng là khiến người ta ngưỡng mộ ghen tị mà.

Rõ ràng là muốn mượn cớ của Lan Nhược này để vào Viêm Lan Cung, thế mà lại cố tình không nhắc tới. Không chỉ vậy còn lạt mềm buộc chặt, thật sự cảm thấy vô sỉ thay cho hai người, nhưng không thể không nói, cách này mới có thể khiến đối phương buông bỏ sự đề phòng.

Dục tốc bất đạt.

Quả nhiên, đúng như Vô Nhai và Hội trưởng Đê Tiện nghĩ, Lan Nhược và mấy người nhìn tư thế cao ngạo mà Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo bày ra, càng thêm tin tưởng Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo không quen biết Viêm Lan Cung, cũng không biết Viêm Lan Cung là sự tồn tại như thế nào, càng không biết Cung chủ Viêm Lan Cung yêu vợ mình là Lan Nhược đến nhường nào.

"Mặc Ngôn cô nương, Thiên Ngạo các hạ, Lan Nhược có một chuyện không biết có nên nói hay không..." Lan Nhược bước lên, khá ngại ngùng nói.

"Viêm phu nhân cứ nói." Đông Phương Ninh Tâm vẫn lạnh lùng nhàn nhạt, không từ chối cũng không đồng ý.

Lan Nhược thầm thở phào nhẹ nhõm, người có thể ra tay cứu họ thì lòng chắc chắn không tệ đến đâu. "Mặc Ngôn cô nương, Thiên Ngạo các hạ, mấy người chúng tôi phải kịp về Viêm Lan Cung, nhưng tình trạng của ba người chúng tôi lúc này, e là chưa đến Viêm Lan Cung đã chết trên đường rồi. Lan Nhược khẩn cầu mấy vị có thể hộ tống chúng tôi một đoạn đường không."

Nếu như bình thường, Lan Nhược chắc chắn sẽ không đường đột như vậy, nhưng hiện tại trên người nàng mang theo thứ liên quan đến sự sống chết của Viêm Lan Cung, nàng không thể xảy ra bất kỳ sai sót nào.

"Hộ tống?" Đông Phương Ninh Tâm nhíu mày, trên mặt thoáng vẻ khó xử.

"Sẽ không làm mất nhiều thời gian của mấy vị đâu, thực sự là..." Lan Nhược suy nghĩ một chút rồi nói thẳng: "Trên người Lan Nhược có vật liên quan đến tương lai của Viêm Lan Cung, không thể có sai sót."

"Mặc Ngôn, chúng ta cứ đi một chuyến tới Viêm Lan Cung đi, dù sao việc của cô cũng không giải quyết ngay được, không vội nhất thời. Chúng ta đã ra tay cứu người thì giúp cho chót đi." Vô Nhai đúng lúc chen vào, vừa cầu xin Đông Phương Ninh Tâm vừa nháy mắt với Lan Nhược, bảo nàng cứ yên tâm...

Vô Nhai lúc này thể hiện đầy đủ sự ngưỡng mộ của mình đối với Lan Nhược.

"Mặc Ngôn cô nương có chuyện gì sao? Không biết chúng tôi có thể góp sức không, ở Hồng Hoang Viêm Lan Cung chúng tôi ít nhiều vẫn có chút thế lực."

"Đa tạ Viêm phu nhân, tạm thời không cần, chuyện của tôi không gấp. Chúng tôi cũng chỉ là đi du ngoạn khắp nơi, đưa phu nhân về Viêm Lan Cung chắc cũng không tốn bao lâu. Ba vị đều đang bị thương, chúng tôi có biết chút y thuật, chi bằng để chúng tôi băng bó cho mấy vị trước rồi hãy lên đường?"

Đông Phương Ninh Tâm khách sáo từ chối, đồng thời tỏ ý họ đồng ý hộ tống Lan Nhược và nhóm người tới Viêm Lan Cung.

"Đa tạ Mặc Ngôn cô nương, vết thương của chúng tôi không sao, tự chúng tôi xử lý được rồi." Trong mắt Lan Nhược long lanh những giọt nước mắt vui sướng, cảm kích nhìn về phía Vô Nhai, nàng hiểu vì Vô Nhai nên Đông Phương Ninh Tâm mấy người mới đồng ý.

Vô Nhai bị Lan Nhược nhìn một cái, khuôn mặt lập tức đỏ bừng, vô cùng mất tự nhiên quay mặt đi chỗ khác.

"Đỏ mặt? Ha ha ha... Vô Nhai, huynh vậy mà lại đỏ mặt, huynh, huynh huynh thật quá thuần tình."

Đan lão và hai hộ vệ của Lan Nhược thấy vậy, cũng chẳng bận tâm người trong cuộc có ngại hay không, cười phá lên không chút khách khí, ngay cả Viêm phu nhân Lan Nhược cũng nở một nụ cười hào phóng.

Đông Phương Ninh Tâm, Tuyết Thiên Ngạo và Tiểu Thần Long ba kẻ mặt liệt thì đỡ hơn, khóe mắt thi thoảng lại liếc nhìn Vô Nhai, nhìn Vô Nhai đỏ từ cổ đến tận mang tai, khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười nhạt.

Vô Nhai lại có thể đỏ mặt, đây đúng là kỳ cảnh, là đến Hồng Hoang không hợp thủy thổ sao?

Chỉ tiếc là Lan Nhược này đã thành hôn rồi, nếu không người phụ nữ điềm đạm dũng cảm này xứng với Vô Nhai thì tốt rồi...

"Cười cười cười, răng trắng lắm à, không ai được cười, cười nữa là giết sạch các người..."

Vô Nhai vốn đã ngượng, bị mọi người cười lại càng thẹn quá hóa giận, hung dữ nhìn mọi người.

Mẹ kiếp, Vô Nhai hắn đâu phải vì được Lan Nhược nhìn một cái mà đỏ mặt, hắn là đang ngại ngùng, ngại ngùng có hiểu không.

Rõ ràng là lừa người ta, mà lại còn phải nhận lời cảm ơn của người ta, điều này khiến hắn ngại thế nào chứ. Hắn là thuần tình, chỉ là thuần tình kiểu không muốn lừa người thôi, đám người chết này nghĩ đi đâu thế...

Được rồi, Vô Nhai thừa nhận hắn khá ngưỡng mộ Lan Nhược này, nhưng người ta đã có chồng có con rồi. Vô Nhai đánh chết cũng không thừa nhận mình vì một nụ cười của Lan Nhược mà tim đập nhanh, rồi đỏ mặt đâu.

Hắn, Vô Nhai đây cơ mà, tuyệt thế mỹ nhân nào mà chưa từng thấy, sao có thể vì một người phụ nữ cười mà đỏ mặt được chứ.

"Ừm ừm, được, không cười, chúng ta không cười..."

Mọi người cố nhịn cười, Đan lão nhịn đến đỏ cả mặt, hai hộ vệ của Lan Nhược vì nhịn cười mà toàn thân co giật, máu trên vết thương không ngừng trào ra...

Vẻ mặt của Đông Phương Ninh Tâm và Tuyết Thiên Ngạo cũng dịu lại.

Hồng Hoang này dường như không đáng sợ và bất an như trong tưởng tượng, ít nhất họ thích nghi rất tốt. Hơn nữa vận may của họ cũng không tệ, vừa xuống núi đã gặp được phu nhân Cung chủ Viêm Lan Cung, lần này việc lấy Ích Mẫu Đan sẽ càng dễ dàng hơn rồi...

[Dịch từ bản hv] ChuongId:555
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 21 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.