Thả cô nữ sát thủ này đi, Diệp Khiêm tin rằng sau khi cô ta trở về nhất định sẽ chuyển lời của mình tới Lam Sắc Yêu Cơ. Diệp Khiêm cũng rất chắc chắn, vì Lam Sắc Yêu Cơ muốn độc chiếm thị trường toàn cầu, nên chắc chắn sẽ không dễ dàng bỏ qua cho những kẻ này. Chỉ khi hai bên đấu đá nhau càng ác liệt, mới có thể ép nhân vật lớn đang ẩn náu tại kinh thành Yên Kinh, Hoa Hạ phải lộ diện. Diệp Khiêm hừ lạnh một tiếng, quát: "Còn không mau đi, cút."
Nữ sát thủ gượng đứng dậy, hừ lạnh một tiếng, nói: "Diệp Khiêm, đừng tưởng anh thả tôi thì tôi sẽ cảm kích anh. Chúng tôi tuyệt đối sẽ không bỏ qua đâu, tốt nhất anh đừng nhúng tay vào chuyện này, bằng không, có hậu quả gì thì tự mình gánh lấy."
"Sao cô lắm lời thế hả, không đi nữa thì đừng trách tôi không khách khí." Diệp Khiêm lạnh giọng nói.
Nữ sát thủ hừ một tiếng đầy căm phẫn, xoay người bước ra ngoài. Đám người kia tuy trong lòng không cam tâm, không muốn cứ thế dễ dàng để cô nữ sát thủ rời đi, nhưng vì nể mặt Diệp Khiêm nên cũng không dám nói thêm gì nữa. Đắc tội với Lam Sắc Yêu Cơ có lẽ còn một đường sống, nhưng nếu đắc tội với Lang Nha, thì từ đó về sau bọn họ thực sự sẽ không còn ngày nào được yên ổn. Hơn nữa, hiện tại đang ở Hoa Hạ, nếu Diệp Khiêm muốn đối phó với bọn họ, thì thật sự quá dễ dàng.
"Được rồi, hôm nay đến đây thôi, những lời cần nói tôi đều đã nói cả rồi, các người tự mình liệu mà làm." Diệp Khiêm thản nhiên nói.
"Đã vậy, vậy Diệp tiên sinh, chúng tôi xin cáo từ trước." Koswillesky nói, "Diệp tiên sinh cứ yên tâm, chúng tôi sẽ ghi nhớ lời của Diệp tiên sinh."
"Ừm." Diệp Khiêm khẽ gật đầu, không nói thêm gì nữa, đám người lần lượt đứng dậy, chào từ biệt Diệp Khiêm rồi xoay người đi ra ngoài.
Thấy mọi người rời đi, Tuyệt trừng mắt lườm Diệp Khiêm một cái, quát: "Diệp Khiêm, anh quá đáng lắm rồi đấy, anh thực sự coi tôi là thuộc hạ của anh à? Dám chỉ huy tôi làm việc trước mặt bao nhiêu người như vậy. Tôi nói cho anh biết, nếu không phải nể mặt sư phụ, tôi đã đánh anh từ lâu rồi."
Cười khà khà, Diệp Khiêm nói: "Sư muội tốt, em đang nói gì thế, sao anh dám chỉ huy em chứ? Tất cả những việc anh làm chẳng phải đều vì Long Sát các em, vì thể diện của sư phụ sao? Em nghĩ xem, nếu đám người này thực sự quậy tung Hoa Hạ, thì thể diện Long Sát các em để đâu? Đến lúc đó, giới cao tầng Hoa Hạ mất niềm tin vào sư phụ, vào Long Sát, thì đâu phải chuyện tốt."
"Vậy sao? Hừ." Tuyệt hừ một tiếng đầy phẫn nộ, nói, "Nếu đã vậy, tại sao vừa nãy anh lại thả cô nữ sát thủ đó đi? Nếu anh giao cô ta cho tôi, tôi có thể đảm bảo khiến cô ta khai ra hết tất cả những gì cô ta biết, đến lúc đó đối phó với Lam Sắc Yêu Cơ sẽ đơn giản hơn nhiều."
"Chẳng phải sao? Sư phụ không phải nói em là người lợi hại nhất Long Sát à, sao não em lại chậm chạp thế, chút vòng vo này mà cũng không hiểu sao?" Diệp Khiêm nói.
"Anh nói cái gì? Anh dám mắng tôi." Tuyệt phẫn nộ nói, "Anh nói lại lần nữa xem, Diệp Khiêm, tôi nói cho anh biết, đừng tưởng có sư phụ chống lưng cho anh là tôi không dám làm gì anh. Nếu anh còn dám ăn nói lung tung, tôi giết anh ngay bây giờ."
Bất đắc dĩ lắc đầu, Diệp Khiêm cười khổ nói: "Con gái con đứa thì nên dịu dàng một chút, đừng lúc nào cũng đao to búa lớn thế được không? Em cũng nghĩ xem, mục đích chính của chúng ta lần này là gì? Không phải để đối phó với Lam Sắc Yêu Cơ, cũng không phải để đối phó với mấy tên buôn ma túy này. Muốn đối phó với bọn họ, đó là chuyện quá đơn giản. Bọn họ bây giờ đều đang ở Hoa Hạ, muốn đối phó bọn họ chẳng phải dễ như trở bàn tay sao? Mục đích chính của chúng ta là đào ra được tên đại trùm ma túy đang ẩn náu tại Hoa Hạ kia. Chỉ cần giải quyết hắn, mới có thể triệt để mang lại sự an bình cho Hoa Hạ. Nếu chúng ta diệt hết những kẻ này và Lam Sắc Yêu Cơ ngay bây giờ, thì ai dẫn dụ kẻ đó ra đây? Tôi thả cô nữ sát thủ đó đi, chính là muốn Lam Sắc Yêu Cơ đấu với đám người này càng ác liệt càng tốt, đến lúc đó, kẻ đó chắc chắn sẽ lộ diện. Chúng ta lại bắt gọn một mẻ, chẳng phải là lưỡng toàn kỳ mỹ sao."
Tuyệt ngẩn người ra một chút, suy nghĩ cẩn thận, cảm thấy lời Diệp Khiêm nói cũng không phải là không có lý. Đúng vậy, nếu diệt hết những kẻ này, thì sẽ mãi mãi không biết kẻ đó rốt cuộc là ai. Thế nhưng, nếu giữ lại đám người này, để bọn chúng đấu đá nhau long trời lở đất, kẻ đó chắc chắn sẽ không ngồi yên được. Đến lúc đó, bọn họ lại diễn màn "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ chực sẵn", bắt gọn một mẻ, chẳng phải tốt hơn sao.
"Cho dù anh nói đúng, nhưng sư phụ chỉ dặn tôi đến giúp anh, chứ không dặn tôi làm thuộc hạ của anh, mặc cho anh chỉ huy. Anh nhớ kỹ cho tôi, lần sau đừng có đứng trước mặt tôi mà chỉ tay năm ngón, nếu không thì đừng trách tôi không nể mặt anh." Tuyệt phẫn nộ nói.
"Được rồi, được rồi, tôi biết rồi, lần sau sẽ không thế nữa, được chưa?" Diệp Khiêm bất đắc dĩ lắc đầu nói. Tuy tính khí của Tuyệt có chút nóng nảy, nhưng Diệp Khiêm biết rõ Tuyệt không phải là kẻ ngốc, hơn nữa thân thủ cũng khá tốt, thế nên mới không từ chối đề nghị của Đế Hoàng, để Tuyệt đến giúp mình. Cũng chính vì vậy, Diệp Khiêm mới rất bao dung với Tuyệt, vả lại, mình là một người đàn ông lớn, sao có thể chấp nhặt với một cô bé được chứ.
Đang nói chuyện, Diệp Uyển Nhi từ ngoài cửa bước vào, quan tâm hỏi: "Chủ nhân, người không sao chứ?"
"Có chuyện thì tôi còn ngồi đây nói chuyện với cô được à?" Diệp Khiêm đảo mắt nói, "Lần này bên Lam Sắc Yêu Cơ tới bao nhiêu người?"
"Ba người." Diệp Uyển Nhi nói, "Theo phân phó của chủ nhân, chúng ta đã giải quyết hai người, thả một người vào. Tuy nhiên, chủ nhân, công phu của bọn họ không hề đơn giản, mỗi người đều là cao thủ được huấn luyện bài bản. Ba người tới hôm nay đều là người Hoa Hạ, tôi nghi ngờ tổ chức này có phải là một tổ chức của Hoa Hạ không, Lam Sắc Yêu Cơ liệu có phải cũng là người Hoa Hạ hay không? Nếu không, Cổ võ thuật của bọn họ sẽ không có tạo nghệ cao như vậy đâu."
Chân mày Diệp Khiêm khẽ nhíu lại, lạnh giọng nói: "Vậy mà lại còn biết cả Cổ võ thuật, thế thì không đơn giản là sát thủ bình thường rồi. Thảo nào đến cả đám trùm ma túy quốc tế này cũng không phải đối thủ của bọn họ, sợ đến mức phải trốn sang Hoa Hạ. Uyển Nhi, cô tìm cách điều tra tình hình của Lam Sắc Yêu Cơ đi, xem lần này bọn họ rốt cuộc đã tới bao nhiêu người."
"Rõ, chủ nhân." Diệp Uyển Nhi cung kính nói.
Hài lòng gật đầu, Diệp Khiêm nói: "Được rồi, việc hôm nay xong rồi, tất cả về đi." Nói xong, Diệp Khiêm đứng dậy, bước ra ngoài. Vừa đi vừa quay đầu nhìn Tuyệt một cái, nói: "Sư muội, không cần anh tiễn em về chứ?"
"Không cần, nhìn thấy anh là tôi thấy buồn nôn rồi, ở cùng anh thêm một tiếng là tôi lại giảm mất một ngày tuổi thọ đấy." Tuyệt nói.
"Trời ạ, nếu vậy thì, tôi thấy đợi đến khi việc này xong, em cũng nên hy sinh rồi. Tuổi xuân phơi phới mà đã phải hương tiêu ngọc vẫn, thật đáng tiếc, đáng tiếc quá." Diệp Khiêm bĩu bĩu môi nói. Anh sẽ không bao giờ để tâm đến sự chán ghét và đả kích của Tuyệt dành cho mình, nếu anh để tâm đến những chuyện này, e rằng anh đã chẳng thể sống an yên đến tận bây giờ rồi. Con người, không phải sống vì người khác, không cần phải để tâm đến việc người khác nói gì.
Ra khỏi Thiên Tinh Các, khi mọi người đang chuẩn bị rời đi, Hoàng Phủ Kình Thiên cười khà khà bước ra từ một bên. Diệp Khiêm hơi ngẩn người một chút, đảo mắt nói: "Lão già này, sao thế, không yên tâm về tôi nên đến giám sát tôi à?"
"Đâu có đâu có, là do tôi không ngờ hành động của cậu lại nhanh đến thế, vậy mà đã mời được bọn họ gặp mặt." Hoàng Phủ Kình Thiên cười khà khà nói, "Tôi đã bảo mà, những việc chúng ta làm không được, cậu làm lại rất đơn giản. Thấy chưa, Diệp Khiêm cậu chỉ cần một câu, bọn họ liền ngoan ngoãn tới ngay."
"Đừng có nịnh nọt tôi." Diệp Khiêm nói, "Đám người này cũng không biết rốt cuộc kẻ đó là ai, tôi thấy bọn họ nói cũng không giống như là giả dối. Chúng ta đành phải tiếp tục chờ đợi thôi, xem có cơ hội nào khác không, nên hôm nay tôi mới thả bọn họ đi, ông không thấy phiền chứ?"
"Sao lại phiền chứ, tôi tin vào năng lực làm việc của tiểu tử cậu." Hoàng Phủ Kình Thiên nói, "Nếu không tin cậu thì tôi còn tin ai được nữa, đúng không?" Dừng một chút, Hoàng Phủ Kình Thiên quay đầu nhìn Tuyệt ở bên cạnh một cái, không khỏi ngẩn người, ngạc nhiên nói: "Hai người quen nhau à?"
"Ồ, cô ấy là sư muội của tôi." Diệp Khiêm cười khà khà nói.
"Hừ." Tuyệt hừ một tiếng đầy phẫn nộ, xoay người rời đi, rõ ràng là không muốn tiếp tục dây dưa về chủ đề này với Diệp Khiêm, cũng không muốn ở lại với Diệp Khiêm thêm một lát nào nữa.
Khẽ bĩu môi, Diệp Khiêm nói: "Nhớ ngày mai đến sớm đấy nhé, xe của tôi bị đụng hỏng mà chưa có ai đền đâu, ngày mai tôi phải đi tìm người đền tiền."
Tuyệt cũng không để ý tới tiếng kêu của Diệp Khiêm, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi. Hoàng Phủ Kình Thiên ngạc nhiên nhìn bọn họ, thắc mắc hỏi: "Sư muội? Sao cô ấy lại là sư muội của cậu được? Cậu có biết cô ấy là ai không?"
"Biết chứ." Diệp Khiêm nói, "Tuyệt của Long Sát mà, sư phụ của cô ấy chính là thủ lĩnh của Long Sát, người có mật danh Hoàng Thượng, là Đế Hoàng ấy mà."
Hoàng Phủ Kình Thiên sững sờ một lúc, nói: "Nói như vậy là cậu đã gặp Đế Hoàng tiền bối rồi, hơn nữa, còn bái ông ấy làm thầy?"
Khẽ gật đầu, Diệp Khiêm nói: "Phải đấy, sao thế, kỳ lạ lắm à? Sức quyến rũ của Diệp Khiêm tôi đây không ai cản nổi, sư phụ vừa thấy tôi đã thích ngay, nhất quyết đòi thu nhận tôi làm đồ đệ, tôi đây cũng khó lòng từ chối mà, ông nói xem, đúng không?"
"Tiểu tử cậu, được lợi còn khoe mẽ." Hoàng Phủ Kình Thiên đảo mắt nói, "Tạo nghệ võ công của Đế Hoàng tiền bối, đó là vô cùng lợi hại. Nếu không phải vì mấy năm nay bị liệt, e rằng tạo nghệ hiện tại của ông ấy còn xuất thần nhập hóa hơn nữa. Ông ấy có thể thu nhận cậu làm đồ đệ, đó là vinh hạnh của cậu. Nói như vậy, số thuốc cậu chuẩn bị lần trước cũng là dành cho Đế Hoàng tiền bối sao?"
"Đúng vậy, tôi đang chữa trị cho sư phụ." Diệp Khiêm nói, "Nhắc tới chuyện này, tôi vừa vặn có một việc cần ông giúp một chút, chắc ông sẽ không từ chối chứ? Đi thôi, chúng ta lên xe rồi từ từ nói." Nói xong, Diệp Khiêm trực tiếp chui vào xe mình, Hoàng Phủ Kình Thiên cũng vội vàng đi theo sau.