Mặc dù Hồ Khả không nói thẳng với Hứa Tình về thân phận của Tần Nhật Triều, cũng như chuyện Diệp Khiêm chuẩn bị đối phó với Tần Nhật Triều, nhưng Diệp Khiêm tin rằng với sự thông tuệ của Hứa Tình, nàng chắc chắn có thể nghe ra ẩn ý trong lời nói của Hồ Khả. Vì vậy, chàng không cần phải nói quá trực tiếp, quá trắng trợn, chỉ cần ám chỉ một chút là tin Hứa Tình sẽ hiểu mình nên làm gì.
Không phải vì Diệp Khiêm có tình cảm với Hứa Tình, mà chỉ cảm thấy Hứa Tình là một cô gái rất tốt, hơn nữa lại là chị em tốt của Hồ Khả. Nếu Hứa Tình có chuyện gì, trong lòng Hồ Khả chắc chắn cũng sẽ rất khó chịu, thế nên Diệp Khiêm vẫn không muốn Hứa Tình gặp chuyện.
Nhìn bóng lưng Diệp Khiêm và Hồ Khả rời đi, Hứa Tình đứng thẫn thờ hồi lâu không hoàn hồn, trong đầu suy nghĩ ngổn ngang, cũng không biết rốt cuộc là đang nghĩ cái gì, rối bời vô cùng.
"Tình Tình, có phải con thích cậu ta rồi không?" Giọng nói của Hứa Hoành Thiên vang lên bên tai Hứa Tình, đánh thức nàng khỏi dòng suy tư. Quay đầu nhìn Hứa Hoành Thiên một cái, Hứa Tình nói: "Ông nội, ông nói bậy bạ gì thế ạ, cậu ấy là bạn trai của Khả Nhi mà."
Khẽ mỉm cười, Hứa Hoành Thiên nói: "Con là cháu gái của ta, là một tay ta nuôi lớn, con nghĩ gì trong lòng, chẳng lẽ ta không biết sao? Tuy rằng Diệp Khiêm này có chút kiêu ngạo, nhưng ta nhìn ra được cậu ta đúng là một người có khí phách và năng lực. Nếu con thật sự có thể gả cho cậu ta, thì đó quả là một chuyện rất tốt, ít nhất thì cậu ta cũng tốt hơn Tần Nhật Triều rất nhiều."
"Ông nội, chuyện này là sao chứ, con không có thích cậu ấy." Hứa Tình nói, "Con chỉ là cảm thấy cậu ấy không giống với những người đàn ông con từng gặp trước đây, nên có chút tò mò về cậu ấy thôi. Hơn nữa, cậu ấy từng cứu con, cho nên con đối với cậu ấy ít nhiều có chút cảm kích và hảo cảm, nhưng con rất rõ ràng, đây không phải là thích." Dừng một chút, Hứa Tình nói tiếp: "Hơn nữa, cho dù con thật sự thích cậu ấy, con cũng tuyệt đối sẽ không theo đuổi cậu ấy, bởi vì quan điểm tình yêu của con không giống cậu ấy, và cũng vì cậu ấy là bạn trai của Hồ Khả."
Hứa Hoành Thiên khẽ thở dài, lắc đầu, không nói gì thêm nữa, xoay người đi vào trong nhà.
Đúng vậy, Hứa Tình rất rõ ràng trong lòng mình rốt cuộc cần điều gì. Cho dù nàng có thật sự thích Diệp Khiêm, thì cũng tuyệt đối sẽ không ở bên cạnh Diệp Khiêm. Nhiều nhất là yêu một tình yêu kiểu Plato, giữ lại làm một kỷ niệm đẹp đẽ sau này, thế đã là giới hạn rồi. Thứ nhất, quan điểm tình yêu của nàng và Diệp Khiêm có sự khác biệt rất lớn, nàng tuyệt đối sẽ không chia sẻ chồng mình với người phụ nữ khác, nhưng lại không thể ép Diệp Khiêm chỉ yêu một mình nàng, cho nên cách tốt nhất là không nên yêu. Thứ hai, hiện tại phần lớn tâm trí nàng đều đặt vào việc phát triển công ty, không muốn tốn tâm tư để yêu đương, thậm chí là kết hôn sinh con. Có thể nói, Hứa Tình là một người phụ nữ có tư tưởng cầu tiến rất mạnh.
Hít sâu một hơi, Hứa Tình đè nén những suy nghĩ rối bời trong lòng xuống, xoay người đi vào trong nhà. Diệp Khiêm đương nhiên không biết suy nghĩ trong lòng Hứa Tình, chàng cũng chưa từng nghĩ tới việc tìm hiểu tâm tư của nàng. Trước mắt, đối phó với Tần Nhật Triều, đối phó với Già Thiên mới là chuyện quan trọng nhất, Diệp Khiêm sẽ không nghĩ tới những chuyện này.
Sáng sớm hôm sau, Diệp Khiêm đã thức dậy từ rất sớm. Nửa đêm, Diệp Khiêm đã gọi cho Hoàng Phủ Kình Thiên mấy cuộc điện thoại nữa, vẫn như cũ không có ai nghe máy, sau đó thậm chí còn tắt máy. Điều này khiến trong lòng Diệp Khiêm càng cảm thấy bất an, chắc chắn là đã xảy ra chuyện gì rồi. Vì vậy, sáng sớm Diệp Khiêm đã dậy rửa mặt chải chuốt xong xuôi, chuẩn bị đi một chuyến đến Cục An ninh để làm rõ rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.
Qua lại với Hoàng Phủ Kình Thiên lâu như vậy, Diệp Khiêm vẫn rất rõ tác phong của ông. Nếu không phải có việc, Hoàng Phủ Kình Thiên tuyệt đối sẽ không không nghe điện thoại của chàng. Cho dù ông có việc bận, điện thoại không mang bên người, không nghe thấy tiếng chuông, nhưng sau khi quay về thấy cuộc gọi nhỡ, chắc chắn ông sẽ gọi lại cho chàng. Thế nhưng, suốt một ngày một đêm Hoàng Phủ Kình Thiên không hề nghe máy, điều đó chỉ có thể chứng minh một vấn đề: ông ấy thực sự gặp chuyện rồi.
Sau khi rửa mặt, Diệp Khiêm ăn sáng qua loa, chào Lưu Thiên Trần một tiếng rồi chuẩn bị đến Cục An ninh. Thế nhưng, xe của hai người vừa lái ra khỏi cửa đã bị mấy chiếc xe chặn đường. Diệp Khiêm hơi sững sờ, tò mò ngó đầu nhìn ra, chỉ thấy từ trên những chiếc xe đối diện bước xuống một đám người, đều là người nước ngoài tóc vàng mắt xanh. Người đàn ông cầm đầu chừng bốn mươi tuổi, toàn thân tỏa ra một loại bá khí khó mà diễn tả bằng lời.
Rất rõ ràng, đối phương muốn vào biệt thự của mình, vậy chắc chắn là tới tìm mình rồi. Thế nhưng Diệp Khiêm lại không quen bọn họ, họ là ai chứ? Trong đầu Diệp Khiêm bỗng lóe lên một tia sáng, dường như đã biết là ai.
Đám người đi đến cạnh xe của Diệp Khiêm, nhìn vào trong xe một cái. Người đàn ông cầm đầu cười ha hả, nói: "Xem ra tôi tới rất đúng lúc, nếu tới muộn một chút nữa thì có lẽ Diệp tiên sinh đã đi rồi." Dừng một chút, người đàn ông đưa tay ra nói: "Chào anh, Diệp tiên sinh, tự giới thiệu một chút, tôi tên là Hansen, là anh em kết nghĩa của Billy."
Diệp Khiêm vừa rồi đã đoán ra được rồi, cho nên nghe thấy lời giới thiệu của hắn cũng không cảm thấy kinh ngạc, khẽ mỉm cười, Diệp Khiêm mở cửa xe bước xuống, đưa tay ra bắt tay với Hansen, rồi nói: "Hóa ra là Hansen tiên sinh. Nếu tôi nhớ không nhầm thì đây là lần đầu tiên tôi và Hansen tiên sinh gặp mặt, trước đây không có qua lại gì chứ nhỉ?"
"Tôi vẫn luôn ở nước ngoài, hôm nay đúng là lần đầu tiên gặp mặt Diệp tiên sinh." Hansen gật đầu nói.
"Vậy... không biết hôm nay Hansen tiên sinh tới tìm tôi có việc gì?" Diệp Khiêm nói, thế nhưng chưa đợi Hansen trả lời, Diệp Khiêm lại nói tiếp: "Tuy nhiên, thật sự rất xin lỗi, tôi vừa có chút việc quan trọng phải ra ngoài một chuyến, có lẽ không có thời gian tiếp đãi Hansen tiên sinh. Hay là Hansen tiên sinh hôm khác lại tới, hoặc là đợi tôi ở đây một lát, tôi xử lý xong việc sẽ quay về ngay."
Tuy Diệp Khiêm không rõ rốt cuộc Hansen tìm mình làm gì, nhưng cũng có thể đoán được đại khái, không ngoài việc vì chuyện của Billy. Tuy nhiên, hiện tại chuyện của Hoàng Phủ Kình Thiên mới là quan trọng nhất, Diệp Khiêm không có thời gian ở đây dây dưa với bọn họ.
Lông mày Hansen hơi nhíu lại, mình chủ động tới tìm Diệp Khiêm, không ngờ Diệp Khiêm còn bày đặt làm cao với hắn, điều này khiến trong lòng hắn có chút không vui. Giọng điệu vì thế cũng không còn hòa khí như vừa rồi nữa, lạnh lùng nói: "Diệp tiên sinh có ý gì đây? Chẳng lẽ cảm thấy nói chuyện với tôi là lãng phí thời gian sao? Tôi tới đây lần này là có chuyện rất quan trọng muốn hỏi Diệp tiên sinh, cũng là mang theo thành ý tới. Tôi biết Diệp tiên sinh có danh tiếng và quyền thế rất lớn ở Hoa Hạ cũng như trên quốc tế, nhưng anh xem thường chúng tôi như vậy, hình như có chút quá đáng rồi đấy."
Khẽ mỉm cười, Diệp Khiêm nói: "Hansen tiên sinh hiểu lầm rồi, tôi không có ý xem thường các người. Tôi là thực sự có việc gấp cần phải xử lý. Nếu Hansen tiên sinh không tin, vậy thì đi cùng tôi một chuyến đi. Tôi có một người bạn mãi không liên lạc được, tôi lo ông ấy gặp chuyện gì rồi nên đang chuẩn bị đến Cục An ninh một chuyến. Nếu Hansen tiên sinh không tin thì cứ đi cùng tôi một chuyến."
Hansen là hạng người nào, Cục An ninh là nơi nào, làm sao hắn dám tới đó. Nghe lời Diệp Khiêm, Hansen nhất thời cứng họng, không biết nói gì cho phải. Tuy nhiên, lần này Hansen tới là hy vọng có thể đàm phán tử tế với Diệp Khiêm, nếu không cần thiết thì hắn vẫn không muốn trở mặt với Diệp Khiêm. Dù sao thì thế lực của Lang Nha trên quốc tế cũng không phải dạng vừa, nếu thật sự gây chuyện thì cũng không có lợi gì cho bọn họ. Hít sâu một hơi, Hansen nói: "Được rồi, đã Diệp tiên sinh có việc thì chúng tôi cũng không thể làm trễ nải việc của Diệp tiên sinh. Vậy tôi sẽ đợi ở đây vậy, hy vọng Diệp tiên sinh sớm giải quyết xong việc rồi quay về."
"Được được được, tôi xử lý xong việc sẽ lập tức quay lại ngay. Thật sự xin lỗi nhé, nếu biết các người tới thì tối qua tôi đã đi xử lý việc trước rồi." Diệp Khiêm nói, sau đó quay đầu nhìn Lưu Thiên Trần một cái, nói: "Thiên Trần, cậu ở lại, giúp tôi tiếp đãi Hansen tiên sinh. Hansen tiên sinh là khách quý, không được thất lễ, biết chưa?"
"Vâng, lão đại." Lưu Thiên Trần gật đầu, đáp một tiếng.
Diệp Khiêm cũng không nói gì thêm, chào tạm biệt Hansen, xoay người lái xe tới Cục An ninh. Diệp Khiêm vẫn có thể đoán ra đại khái mục đích Hansen tới tìm mình, nhưng dù là chuyện gì đi nữa, trong mắt Diệp Khiêm hiện tại đều không quan trọng bằng chuyện của Hoàng Phủ Kình Thiên.
Biệt thự nơi Diệp Khiêm ở cách Cục An ninh không xa. Mặc dù tình trạng tắc đường ở Yên Kinh khá nghiêm trọng, lại đúng vào giờ cao điểm đi làm, nhưng cũng không mất quá nhiều thời gian đã tới cổng Cục An ninh. Diệp Khiêm đã cùng Hoàng Phủ Kình Thiên vào Cục An ninh vài lần, bảo vệ ở cổng cũng đều quen mặt chàng. Tuy nhiên, lần này khi vào, vẫn yêu cầu Diệp Khiêm xuất trình giấy tờ. Tất nhiên không phải chứng minh thư rồi, dựa vào chứng minh thư thì không thể tùy tiện ra vào Cục An ninh được, cái Diệp Khiêm xuất trình là chứng nhận quân hàm Thiếu soái của mình.
Vào Cục An ninh, Diệp Khiêm đỗ xe xong, rồi đi thẳng về phía văn phòng của Hoàng Phủ Kình Thiên. Thế nhưng, còn chưa tới cửa đã bị người chặn lại. "Anh tới đây làm gì?" Người tới là Long Uyên, lông mày hơi nhíu lại, trừng mắt nhìn Diệp Khiêm nói.
Diệp Khiêm biết bản tính Long Uyên không phải là kẻ xấu, cho nên cũng không có thành kiến gì với hắn, vì vậy cũng không để ý tới thái độ của Long Uyên, cười ha hả nói: "Là Long phó cục trưởng à, tôi tới tìm Hoàng Phủ cục trưởng. Hôm qua tôi gọi cho ông ấy rất nhiều cuộc mà không ai bắt máy, tôi có việc gấp cần tìm ông ấy. Hoàng Phủ cục trưởng có ở đây không?"
"Anh tìm Hoàng Phủ cục trưởng à? Chỉ sợ bây giờ ông ấy không có thời gian tiếp anh đâu." Khóe miệng Long Uyên hiện lên một tia đắc ý nói, "Cục An ninh tạm thời do tôi quản lý, Diệp tiên sinh, mời anh nhớ kỹ thân phận của mình, sau này đừng tới Cục An ninh nữa, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí. Cục An ninh có quy định của Cục An ninh, không phải loại người nào cũng có thể tùy tiện ra vào."