Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 3004 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2739
Nguy Hiểm Ập Đến

❊ ❊ ❊

Đàn ông luôn có thói quen coi nhẹ phụ nữ trong một vài vấn đề. Như Sát Sái lúc này chẳng hạn, hắn chưa từng nghĩ tới chuyện mình sẽ bại trong tay một người phụ nữ, hắn căn bản chẳng hề để cô ta vào mắt.

Nào ngờ đâu, trong con đường võ học, vốn chẳng phân biệt nam nữ, cũng chẳng phân biệt già trẻ. Sự khinh địch của hắn đã định sẵn kết cục thất bại cho trận tỷ thí này.

Sát Sái tỏ ra lấc cấc, bất cần đời. Thế nhưng, người phụ nữ kia lại cố tình lộ ra vẻ khiếp nhược để mê hoặc đối thủ, trong khi bản thân đã chuẩn bị kỹ lưỡng, quyết tâm hạ sát thủ. Đây là nhiệm vụ, cô không cho phép bản thân để xảy ra bất cứ sơ suất nào. Người làm nghề như bọn họ, chỉ cần một sai lầm thôi là đủ để mất mạng.

Người phụ nữ quát lớn một tiếng, tung mình nhảy lên, tung một cước hung hãn đá thẳng về phía Sát Sái. Sát Sái cười khà khà, nói: "Thú vị, thật sự rất thú vị." Dứt lời, hắn gồng mình, vận nội lực căng cứng cơ bắp, mặc cho cô ta đá một cước vào ngực mình.

Một đòn không thành, người phụ nữ vội vàng lùi lại. Sát Sái cười khà khà, phủi phủi quần áo rồi nói: "Dùng lực thêm chút nữa đi, như thế này chẳng khác nào đang gãi ngứa cho ta cả." Chân mày người phụ nữ hơi nhíu lại, cô hét lớn một tiếng, lại tung thêm một quyền nữa.

Tuy nhiên, Sát Sái từ đầu tới cuối chẳng hề coi người phụ nữ này ra gì, hắn chỉ coi đây là một cuộc chơi, hoàn toàn không tung hết sức. Thế nhưng, người phụ nữ lại chẳng bận tâm đến điều đó, cô chỉ một mực tấn công, chiêu nào cũng nhắm vào chỗ hiểm của hắn. Do một thoáng sơ sẩy, Sát Sái đã bị cô ta giáng mạnh một cái tát vào mặt, lập tức nổi lên một dấu bàn tay in rõ. Chân mày Sát Sái nhíu lại, sắc mặt lạnh băng ngay tức khắc. Hắn vốn chẳng hề nghĩ cách đối phó với người đàn bà này, vậy mà giờ đây lại bị cô ta tát thẳng vào mặt, làm mình mất sạch mặt mũi. Trong ánh mắt Sát Sái bất giác bùng lên sát ý.

Hừ lạnh một tiếng, Sát Sái gằn giọng: "Xem ra ngươi muốn chết." Dứt lời, Sát Sái không còn đùa giỡn với cô ta nữa mà tung ra bản lĩnh thật sự, cả hai lao vào đánh nhau thực thụ. Hai bên kẻ tiến người lùi, ăn miếng trả miếng, cục diện giằng co bất phân thắng bại. Những người có mặt tại võ quán chứng kiến cảnh tượng này đều không khỏi trầm trồ. Trong mắt họ, Sát Sái và người phụ nữ này chắc chắn đều là cao thủ. Thế nhưng, thâm tâm họ đều mong người phụ nữ chiến thắng. Dẫu sao, Sát Sái là người ngoại bang, lại nhục mạ võ học Hoa Hạ, họ tự nhiên chẳng có lấy một chút thiện cảm nào với hắn.

Người phụ nữ tung người nhảy lên, đôi chân nhanh như chớp kẹp chặt lấy cổ Sát Sái, đó là chiêu "kẹp kéo". Cô vốn muốn dùng lực quật ngã Sát Sái xuống đất, thế nhưng Sát Sái lại vững như Thái Sơn, hắn chộp lấy đôi chân của cô, xoay người liên tục. Chỉ cần hắn buông tay, dưới tác động của quán tính, người phụ nữ chắc chắn sẽ bị văng ra rất xa. Hơn nữa, nếu đập xuống đất với lực đạo đó thì chắc chắn sẽ không nhẹ, cô ta chắc chắn sẽ mất khả năng chiến đấu.

Người phụ nữ sao lại không biết điều đó chứ? Vì thế, ngay khi Sát Sái nắm lấy đôi chân cô để xoay tròn, cơ thể cô từ từ cong lại, hai tay nắm chặt, thắt lưng uốn cong, giáng một cú chí mạng vào chỗ hiểm của Sát Sái. Đó là nơi yếu nhất của đàn ông, Sát Sái làm sao chịu nổi, hắn lập tức buông cô ta ra, rú lên đau đớn. Người phụ nữ mượn đà lộn người ra sau, đáp đất vững vàng. Tuy nhiên, cô chẳng hề dừng lại, bước nhanh tới trước, tung thêm một cú đá ngang trúng đích vào thái dương Sát Sái. Sát Sái lập tức cảm thấy "ông" một tiếng, đầu óc choáng váng, hồi lâu không thể định thần.

Phía dưới vang lên những tiếng reo hò cổ vũ, mọi người đều vô cùng phấn khích trước sức chiến đấu của người phụ nữ. Họ dường như đã thấy được cảnh Sát Sái gục ngã dưới đất, thấy bộ dạng ủ rũ, không còn khả năng diễu võ dương oai của hắn sau khi thất bại.

Người phụ nữ xoay người, ôm chặt lấy đầu Sát Sái rồi dùng sức vặn mạnh. Chỉ nghe tiếng "rắc" vang lên, cổ Sát Sái bị vặn gãy, đầu nghẹo sang một bên, hắn gục xuống đất chết tươi. Người có mặt tại đó bỗng chốc ngẩn ngơ, tất cả đều im bặt. Mặc dù họ rất ghét Sát Sái, nhưng chưa từng muốn hắn phải chết. Giờ đây án mạng đã xảy ra, đây không còn là chuyện đùa nữa rồi.

Tên thủ hạ của Sát Sái chứng kiến cảnh đó thì kinh hãi tột độ, vội vàng lao lên võ đài. Thế nhưng, hắn làm sao là đối thủ của người phụ nữ kia? Chỉ thấy cô ta tung một chuỗi quyền cước, tên thủ hạ lập tức gục xuống đất thoi thóp. Người phụ nữ mỉm cười hài lòng, nhảy xuống võ đài rồi nghênh ngang rời đi.

E rằng Sát Sái đến chết cũng không ngờ mình lại bỏ mạng trong tay một người phụ nữ, hơn nữa còn vì bản thân quá chủ quan. Nếu không phải từ đầu Sát Sái đã không hề phòng bị cô ta, thì với thân thủ của hắn, cũng không đến mức chết nhanh gọn trong tay đối phương như vậy.

Mỗi người đều có sở thích riêng, nhưng cần phải nhìn nhận sở thích đó một cách đúng đắn, không nên quá si mê. Nếu không, rất dễ lún sâu vào mà không thể tự thoát ra, thậm chí còn bị chính sở thích của mình làm hại.

Billy là một người có khả năng tự kiểm soát khá tốt. Hắn không hút thuốc, không rượu chè, không cờ bạc, cũng chẳng ham mê tửu sắc. Hắn từng nói, bất cứ thứ gì có thể gây nghiện thì hắn tuyệt đối không đụng vào. Nếu buộc phải kể ra một sở thích, thì đó chính là quyền lực. Hắn say mê cảm giác mà quyền lực mang lại cho mình. Vì vậy, suốt những năm qua, hắn không ngừng tranh đấu chỉ để giành lấy nhiều quyền lực hơn, để không phải sống cảnh nhìn sắc mặt kẻ khác.

Buổi tụ họp với Diệp Khiêm lần trước khiến lòng hắn vô cùng khó chịu. Bị Diệp Khiêm sỉ nhục thậm tệ trước mặt bao nhiêu người mà vẫn phải cắn răng nuốt nhục, hắn vẫn luôn canh cánh trong lòng về chuyện đó. Nhưng lực bất tòng tâm, thực lực không bằng người ta, người dưới mái hiên sao có thể không cúi đầu? Thế nhưng, mối nhục này hắn đã ghi khắc, và thầm nghĩ một ngày nào đó nhất định phải rửa sạch mối thù này.

Tuy giờ đây Cao tiên sinh đã đồng ý ra tay đối phó Lam Sắc Yêu Cơ giúp bọn họ, nhưng Billy vẫn không dám lơ là. Chỉ cần Lam Sắc Yêu Cơ còn sống một ngày, hắn không thể buông lỏng cảnh giác một ngày. Huống hồ, cho dù Lam Sắc Yêu Cơ có chết đi chăng nữa, thì sau này hắn vẫn sẽ bị Cao tiên sinh dắt mũi. Hắn cực kỳ ghét cảm giác bị kẻ khác kiềm chế. Lúc này, hắn đang ngồi trong phòng khách sạn, vắt óc suy nghĩ cách khuếch trương thế lực để sau này không còn phải chịu sự kìm kẹp của người khác nữa.

"Cộc cộc cộc." Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập. Billy khẽ nhíu mày, tỏ vẻ không vui khi bị cắt ngang dòng suy nghĩ, hắn lạnh lùng lên tiếng: "Vào đi."

Dứt lời, cửa phòng được đẩy ra, một tên thủ hạ hớt hải chạy vào, liên miệng kêu lớn: "Đại ca, không xong rồi, không xong rồi."

"Hoảng loạn cái gì? Có chuyện gì lớn lao đâu mà phải thế." Billy gắt gỏng, "Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

"Đại ca, chúng ta vừa nhận được tin, Kosweilersky, Sát Sái cùng vài vị đại ca khác đều đã chết rồi." Tên thủ hạ hoảng hốt báo cáo.

"Cái gì?!" Billy không khỏi kinh hãi, ngỡ ngàng thốt lên: "Sao có thể như vậy được?!" Billy thực sự không thể ngờ tới, chỉ trong một đêm mà bao nhiêu đại ca đều đã mất mạng. Hắn khựng lại một chút rồi phất tay: "Ra ngoài đi. Truyền lệnh xuống, tăng cường cảnh giới, không được để bất cứ kẻ lạ mặt nào lọt vào."

"Rõ." Tên thủ hạ đáp lời, quay người đi ra ngoài.

Nhìn theo tên thủ hạ, chân mày Billy càng nhíu chặt. Hắn đã nhận ra tính nghiêm trọng của sự việc, cảm nhận được một mối nguy hiểm đang cận kề. "Kẻ nào đã làm chuyện này? Là Lam Sắc Yêu Cơ sao?" Billy lẩm bẩm, "Nhưng chẳng phải Cao tiên sinh đã hứa sẽ giúp đối phó với mụ ta rồi sao? Sao mụ ta còn thời gian mà ra tay với chúng ta? Chẳng lẽ Cao tiên sinh đã lừa chúng ta?"

Billy cảm thấy sự việc có chút kỳ lạ, hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Một luồng hơi thở nguy hiểm ập đến khiến lòng hắn vô cùng bất an. "Xem ra Cao tiên sinh cũng chẳng đáng tin. Hừ, ta biết ngay mà, làm cái nghề này thì không một ai đáng tin cả, bọn chúng đều là lũ giả tạo chỉ biết chạy theo lợi nhuận." Billy nói. "Nhưng đây là Hoa Hạ, là địa bàn của Lang Nha. Chẳng phải Diệp Khiêm từng nói tuyệt đối không cho phép bất cứ kẻ nào quậy phá ở đây sao? Xem ra tốt nhất là nên rời khỏi đây càng sớm càng tốt. Lam Sắc Yêu Cơ gây ra chuyện lớn thế này, Diệp Khiêm nhất định sẽ không để yên. Chỉ cần rời khỏi Hoa Hạ, Lam Sắc Yêu Cơ chắc chắn sẽ bị đám người Lang Nha kìm chân, không còn cách nào đối phó với mình nữa."

Ngẫm nghĩ một chút, khóe miệng Billy lại bất giác nhếch lên một nụ cười: "Cũng tốt, bọn họ chết hết rồi, ta vừa hay có thể thâu tóm địa bàn của bọn họ. Hừ, từ nay về sau chẳng còn ai đủ khả năng tranh giành với ta nữa, ta mới là đại ca thực thụ."

Nghĩ tới đây, Billy không dám chần chừ một khắc, vội vàng mở máy tính đặt vé máy bay. Chỉ cần mình nhanh chóng rút lui, cộng thêm việc Lam Sắc Yêu Cơ ở đây sẽ bị Lang Nha và Cao tiên sinh kìm chân, mình có thể tận dụng khoảng thời gian này để không ngừng khuếch trương thế lực. Đến lúc đó, cho dù Lam Sắc Yêu Cơ có bình an vô sự ở Hoa Hạ, thì muốn quay lại đối phó với mình cũng chẳng phải chuyện dễ dàng gì.

Tuy nhiên, đêm nay vẫn là một đêm khó quên, một đêm rất khó vượt qua. Vì Lam Sắc Yêu Cơ đã ra tay, chắc chắn ả sẽ không buông tha cho hắn. E rằng tối nay ả sẽ phái người đến ám sát. Billy không dám nghỉ ngơi, luôn giữ trạng thái cảnh giác cao độ. Chỉ cần qua đêm nay, đợi mình lên được máy bay, thì cục diện sẽ hoàn toàn khác.

Thời gian từng phút từng giây trôi qua, trời sắp sáng rồi mà vẫn chưa thấy nguy hiểm ập đến, lòng Billy cuối cùng cũng thầm thở phào, thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Billy vừa định bước ra khỏi phòng ngủ thì đột nhiên, bên ngoài truyền đến tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc". Billy sững người, hắn mở ngăn kéo lấy khẩu súng lục ra, chĩa thẳng về phía cửa rồi nói: "Vào đi."

Thế nhưng, đợi mãi chẳng thấy động tĩnh gì. Billy hơi ngẩn ra. Đúng lúc hắn định thu súng về thì tiếng gõ cửa "cộc cộc cộc" lại vang lên lần nữa. Billy lập tức căng thẳng cầm súng chĩa vào cửa: "Vào đi." Hắn gằn giọng lần nữa.

Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 16 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.