Mặc dù Diệp Khiêm không có cảm giác cao thượng nghề nghiệp quá mạnh mẽ, không khinh bỉ hay coi thường bất kỳ nghề nghiệp nào, thế nhưng, đối với hành vi của cô gái này, anh không khỏi nảy sinh một tia chán ghét, mày kiếm nhíu chặt lại. Thế nhưng, cô gái dường như hoàn toàn không nhìn thấy vẻ tức giận của Diệp Khiêm, thản nhiên bĩu môi nói: "Đừng nghiêm túc vậy chứ, tôi nói đều là thật mà, chẳng lẽ anh quên hết rồi sao? Tôi là Tiểu Miêu Y Nhân đây, Tiết Y Nhân, anh thật sự không nhớ chút nào sao?"
Diệp Khiêm đảo mắt một cái, chuyện hoang đường như vậy sao anh có thể tin được. Mặc dù anh đã chứng kiến không ít chuyện kỳ quái, nhưng để anh tin vào chuyện hoang đường thế này thì vẫn là không thể. Diệp Khiêm dùng giọng điệu lạnh lùng nói: "Cô còn không xuống xe, tôi sẽ ném cô xuống đấy."
"Sao anh nỡ chứ, em trước kia là người anh yêu nhất mà." Cô gái nói, "Sao anh đi một thời gian ngắn đã không nhớ ra em rồi? Hức hức, anh sẽ không bỏ rơi em chứ?" Cô gái nói xong thì thực sự khóc lên, dáng vẻ lệ rơi đầy mặt kia quả thực khiến người ta nhìn mà thấy đau lòng.
Xe phía sau không ngừng bấm còi, Diệp Khiêm đành phải khởi động xe chạy về phía trước. Cô gái vẫn không chịu buông tha, lải nhải không ngừng kể về việc cô và Diệp Khiêm quen nhau thế nào, làm sao vượt qua bao xiềng xích của lễ giáo thế tục để đến bên nhau. Câu chuyện được thêu dệt rất hay, nếu là người hơi mơ mộng một chút thì có khi thật sự bị cô nhóc này lừa rồi.
Diệp Khiêm làm sao có thể tin chứ. Cô nhóc này lại dám nói mình là miêu tinh (yêu tinh mèo), vì kiếp trước của kiếp trước Diệp Khiêm từng cứu cô, nên cô vì báo ân mà yêu kiếp trước của Diệp Khiêm. Diệp Khiêm đâu phải kẻ ngốc, lời nói dối như vậy sao anh có thể tin? Anh kiên định cho rằng cô nhóc này bám lấy mình là muốn vòi vĩnh chút lợi lộc gì đó từ chỗ anh.
Mày kiếm nhíu chặt, sắc mặt Diệp Khiêm lạnh xuống trong chớp mắt, hừ lạnh một tiếng rồi nói: "Tốt nhất cô im miệng lại đi, mấy câu chuyện ấu trĩ này cô nghĩ tôi sẽ tin sao? Đến phía trước tôi tìm chỗ rồi cô xuống xe ngay cho tôi, tôi không muốn dây dưa bất cứ điều gì với cô. Còn nữa, tốt nhất cô đừng lải nhải nữa, nếu không thì đừng trách tôi không khách khí. Tôi không phải loại hoa si nhìn thấy mỹ nữ là không bước nổi chân đâu."
"Tại sao em nói thế nào anh cũng không tin nhỉ?" Tiết Y Nhân mặt mày ủ rũ nói, "Người ta đâu có ác ý gì, chỉ là muốn ở bên anh thôi mà. Em cũng không để ý việc anh có yêu người khác hay không, chỉ cần anh đừng bỏ rơi em là được."
"Cô không để ý, nhưng tôi để ý." Diệp Khiêm nói, "Vốn dĩ, một người vì sinh tồn đôi khi buộc phải làm ra những chuyện trái với lương tâm thậm chí là bán rẻ tôn nghiêm, tôi không thể phán xét người ta điều gì. Nhưng, không có nghĩa là tôi đồng tình với cách làm như vậy. Nếu cô muốn lấy bất cứ thứ gì từ trên người tôi, thì tôi nói cho cô biết, đây là chuyện tuyệt đối không thể nào. Lát nữa tôi tìm chỗ đỗ xe, tốt nhất là cô hãy xuống xe cho tôi, nếu không đừng trách tôi không khách khí với cô."
"Vậy anh muốn em làm thế nào thì anh mới tin?" Tiết Y Nhân tỏ vẻ đáng thương nói.
"Dù cô nói thế nào tôi cũng sẽ không tin." Diệp Khiêm nói, "Tôi không có thời gian dây dưa cùng cô, tôi còn rất nhiều việc phải làm, không có thời gian đùa nghịch với cô." Bên đường, sau khi Diệp Khiêm đỗ xe lại, hung hăng lườm Tiết Y Nhân một cái rồi quát: "Xuống xe mau."
"Không, em không xuống xe, kiếp này em cứ bám lấy anh thôi, anh đừng hòng thoát khỏi em." Tiết Y Nhân nắm lấy cánh tay Diệp Khiêm, nói rất kiên quyết. Ngoại hình của cô không hẳn là kiểu rất xinh đẹp, nhưng lại vô cùng tinh xảo, hơn nữa, phối hợp với khuôn mặt búp bê cùng với "hung khí" to lớn đang cọ xát vào cánh tay Diệp Khiêm, đúng là khiến người ta có chút không đành lòng trách mắng quá nặng nề.
Tuy nhiên, Diệp Khiêm rất rõ việc quan trọng nhất của mình lúc này là gì, không có tâm trạng nào đùa nghịch với cô nhóc này. Hung hăng lườm cô một cái, Diệp Khiêm quát: "Cô đừng ép tôi ra tay đấy." Dứt lời, cánh tay Diệp Khiêm đột nhiên dùng lực, muốn vứt cô ra ngoài. Thế nhưng, điều kỳ lạ là dù anh có dùng sức lực lớn đến đâu, cô nhóc này dường như cũng chẳng có cảm giác gì, hai tay vẫn khóa chặt cánh tay anh, ngược lại còn cảm thấy bản thân mình như không thể thoát ra nổi.
Diệp Khiêm không khỏi sững sờ, nhìn Tiết Y Nhân đầy kinh ngạc, mày kiếm bất giác nhíu lại, trong lòng không kìm được thầm nghĩ, chẳng lẽ mình nhìn nhầm rồi? Cô nhóc này lại là một cao thủ? Tuy nhiên, điều này càng khiến Diệp Khiêm cảnh giác hơn. Nếu đối phương thực sự là một cao thủ, vậy cô ta vô duyên vô cớ tiếp cận mình chắc chắn là có mục đích đặc biệt gì đó.
"Anh đừng như vậy mà, em đâu có ác ý gì với anh, anh cứ để em đi cùng là được rồi." Tiết Y Nhân bĩu môi nói.
Lúc này, điện thoại của Diệp Khiêm lại reo lên. Diệp Khiêm nhìn thoáng qua, là cuộc gọi từ Đế Hoàng, xem ra là đang thúc giục anh. Diệp Khiêm nghe máy rồi nói: "Sư phụ, con lát nữa là tới, trên đường vừa bị tắc xe." Đối phương cũng không nói gì thêm, "Ừm" một tiếng rồi cúp điện thoại.
Diệp Khiêm nhìn Tiết Y Nhân đầy bất lực, bây giờ thời gian khẩn cấp, Diệp Khiêm cũng không muốn dây dưa với cô nữa, nếu không thì chẳng biết bao giờ mới dứt. Hít sâu một hơi, Diệp Khiêm nói: "Lát nữa tôi phải đi gặp một người, cô cứ ngoan ngoãn ngồi yên trên xe cho tôi, nếu không thì tôi đuổi cô xuống xe đấy."
Hì hì cười một tiếng, Tiết Y Nhân nói: "Vậy là anh đồng ý cho em ở bên cạnh rồi nhé, được được, em đều nghe anh." Nói xong, Tiết Y Nhân ngồi rất ngoan ngoãn, không tiếp tục dây dưa nữa. Diệp Khiêm không khỏi sững sờ, bất lực lắc đầu, nhanh chóng khởi động xe chạy về hướng Trung Nam Hải.
Hiện tại Diệp Khiêm cũng không có thời gian để truy cứu thân phận thật sự của cô nhóc này, cũng không có thời gian nghiên cứu mục đích cô bám lấy mình rốt cuộc là gì. Những việc này đều phải đợi sau khi mình tới Trung Nam Hải rồi tính tiếp, trước mắt chuyện quan trọng nhất vẫn là Đế Hoàng tìm mình rốt cuộc là có việc gì, căn bản không có thời gian cân nhắc việc khác.
Không lâu sau, Diệp Khiêm tới trước cửa Trung Nam Hải, dừng xe lại. Tiết Y Nhân đúng là rất nghe lời không hề xuống xe theo Diệp Khiêm bám lấy anh. Diệp Khiêm cũng không quan tâm nữa, mặc dù anh không biết cô gái này rốt cuộc có lai lịch gì, nhưng cũng không lo cô dám lén lái xe của mình đi. Cho dù có lái đi, cũng chẳng ai dám nhận món hàng dơ bẩn này, trừ khi là chán sống.
Đế Hoàng đang đợi ở cổng, nhìn thấy Diệp Khiêm liền khẽ gật đầu, xoay người đi vào trong. Diệp Khiêm theo sát phía sau, hỏi: "Sư phụ, có việc gấp gì vậy ạ? Có vẻ như rất vội vàng."
Khẽ gật đầu, Đế Hoàng nói: "Trợ lý Lâm đặc biệt dặn con tới một chuyến, có việc muốn bàn với con, cụ thể là việc gì thì ta cũng chưa biết, cứ vào trước đã, vào rồi khắc biết."
Diệp Khiêm khẽ gật đầu, cũng không nói thêm gì nữa, theo Đế Hoàng đi vào. Xuyên qua lớp lớp bảo vệ và trạm kiểm soát, tới một phòng họp, Đế Hoàng đẩy cửa đi vào, Diệp Khiêm cũng theo sát phía sau. Chỉ thấy trong phòng đang ngồi hai người, một người là Trợ lý Lâm, người kia là Hoàng Phủ Kình Thiên.
Nhìn thấy Đế Hoàng và Diệp Khiêm bước vào, Trợ lý Lâm và Hoàng Phủ Kình Thiên vội vàng đứng dậy. "Tiên sinh Đế Hoàng." Trợ lý Lâm và Hoàng Phủ Kình Thiên cung kính gọi một tiếng. Mặc dù chức vị của họ đều không thấp, nhưng nhìn thấy Đế Hoàng vẫn không kìm được mà hành lễ. Khí chất của một người là hình thành từ trong đủ loại mài giũa, sự bá khí của Đế Hoàng khiến Trợ lý Lâm và Hoàng Phủ Kình Thiên không thể không tâm phục khẩu phục.
Đế Hoàng chỉ khẽ gật đầu, không nói gì thêm. Tiếp đó, Trợ lý Lâm lại quay đầu nhìn Diệp Khiêm, cười nói: "Lại phải làm phiền Diệp tiên sinh rồi, thật sự rất ngại."
Thản nhiên cười, Diệp Khiêm nói: "Trợ lý Lâm quá lời rồi. Chuyện của quốc gia chính là chuyện của Diệp Khiêm tôi, chỉ cần có nơi cần tới Diệp Khiêm này, tôi đương nhiên không chối từ. Chỉ là, tôi sợ bản thân làm không đủ tốt, lại khiến Trợ lý Lâm thất vọng thôi."
"Diệp tiên sinh khách sáo rồi." Trợ lý Lâm cười nói, "Ngồi đi, mọi người đều ngồi đi." Sau khi mời mọi người ngồi xuống, Trợ lý Lâm sai người mang trà nước lên, cũng không có lời lẽ khách sáo gì, đi thẳng vào chủ đề: "Hôm nay triệu tập mọi người tới đây là có một chuyện rất quan trọng muốn bàn bạc với mọi người. Tin rằng không cần tôi nói nhiều, mọi người đều biết chuyện của Già Thiên rồi chứ? Lần này triệu tập mọi người tới đây, chính là vì chuyện của Già Thiên."
"Già Thiên." Diệp Khiêm hơi sững sờ, nói, "Là Già Thiên bắt đầu hành động rồi sao?"
Khẽ gật đầu, Trợ lý Lâm nói: "Tôi nghe Hoàng Phủ Kình Thiên nói thủ lĩnh của Già Thiên là Tần Chính, có phải không?"
"Đúng." Đế Hoàng nói, "Hiện tại đã có thể xác định thủ lĩnh thực sự của Già Thiên chính là Tần Chính. Tôi cũng đã bố trí xuống dưới, để Long Sát chuẩn bị tốt mọi công tác phòng bị. Tuy nhiên, Tần Chính vô cùng hiểu rõ Long Sát, chắc ông cũng biết, Long Sát là do một tay hắn sáng lập, uy danh của hắn trong Long Sát đến nay vẫn khiến không ít người phục tùng. Vì vậy, chỉ dựa vào Long Sát e rằng không đủ để đối phó với hắn. Cho nên, hy vọng Trợ lý Lâm phối hợp, chỉ có phối hợp toàn diện mới có khả năng đánh bại Già Thiên. Tôi hiểu rất rõ Tần Chính, nếu không phải đã chuẩn bị tốt mọi thứ, thì tuyệt đối hắn sẽ không dễ dàng ra tay như vậy. Đã bây giờ hắn bắt đầu ra tay, thì có nghĩa là hắn nhất định đã chuẩn bị tốt mọi thứ, hơn nữa, có cơ hội mười phần chắc chín."
Hít sâu một hơi, Trợ lý Lâm nói: "Lần này triệu tập các vị tới đây chính là vì chuyện này. Ba người các vị là những người chúng tôi tin tưởng nhất hiện nay, cũng là những người lãnh đạo tin tưởng nhất. Có thể xóa bỏ tai nạn lần này hay không, hoàn toàn phải dựa vào các vị. Lãnh đạo cũng nói rồi, bây giờ người duy nhất có thể tin tưởng chỉ có ba người các vị. Cho nên, hy vọng các vị phải phối hợp toàn lực, bất kể là phải trả giá thế nào, cũng tuyệt đối không thể để âm mưu của Già Thiên thực hiện được."