"Quản lý, tôi đến xin nghỉ việc đây!" Linda nói với quản lý nhà hàng.
"Nghỉ việc?" Quản lý tỏ ra rất ngạc nhiên.
"Đúng vậy, tôi muốn nghỉ việc. Cảm ơn quản lý thời gian qua đã quan tâm." Linda nói lại lần nữa.
Quản lý hơi nhíu mày, dường như không muốn để Linda đi. Dù sao thì, một nhân viên chăm chỉ chịu khó như Linda không phải dễ tìm. Thế là, quản lý mỉm cười nói: "Linda, làm ở đây tốt thế mà, sao lại muốn đi? Tôi còn đang định kiến nghị với ông chủ tăng lương cho cô đây!"
Linda cười cười, nói: "Cảm ơn ý tốt của quản lý, nhưng tôi thật sự phải nghỉ việc rời đi rồi."
Quản lý thấy Linda nhất quyết muốn đi, liền nói ngay: "Linda, cô cũng không thể nói đi là đi ngay được, ít nhất cũng phải cho chúng tôi chút thời gian chứ."
"Nhưng, quản lý, tôi thật sự không có thời gian đi làm nữa." Linda nói với vẻ bất lực. Cô bây giờ đã là chủ tịch Hy Vọng Dược Phẩm, cô còn rất nhiều việc của riêng mình cần phải làm.
"Linda này, không phải tôi nói cô, cô chẳng làm nên trò trống gì, ngoài làm phục vụ bàn ra thì cô còn làm được gì nữa? Đằng nào cũng là làm phục vụ, đi đâu mà chẳng giống nhau? Chi bằng cứ ở lại đây..." Quản lý nhíu mày nói.
Ngay lúc Linda không biết phải làm sao, Diệp Hạo Nhiên trực tiếp đi tới, nói với gã quản lý: "Anh là quản lý nhà hàng này phải không! Chủ tịch Linda của chúng tôi tới đây chỉ là thông báo với anh chuyện nghỉ việc, chứ không cần phải được sự cho phép của anh!"
"Còn về tiền lương của chủ tịch Linda, tuy không nhiều nhưng đó là tiền mồ hôi nước mắt của chủ tịch Linda. Tốt nhất các anh nên gửi tới trong vòng ba ngày, nếu không thì tự gánh lấy hậu quả!" Diệp Hạo Nhiên nói một cách dứt khoát rồi dẫn Linda rời đi ngay lập tức.
Gã quản lý ngơ ngác khó hiểu, rõ ràng không hề để lời của Diệp Hạo Nhiên vào lòng. Một nhân viên phục vụ, sao đột nhiên lại trở thành chủ tịch được?
"Thật khó hiểu!" Quản lý tức giận chửi một câu. Nhưng hắn đâu biết rằng, vì sự chủ quan của mình, khinh thường Diệp Hạo Nhiên và Linda, chén cơm của chính mình đã bị đập nát.
Linda bước ra khỏi nhà hàng, tỏ vẻ không vui, nói với Diệp Hạo Nhiên: "Anh Diệp, chuyện nghỉ việc của tôi vẫn chưa nói xong, sao anh lại kéo tôi ra ngoài rồi?"
Diệp Hạo Nhiên nghiêm túc nói với Linda: "Linda, cô phải nhớ kỹ, từ giờ trở đi, cô không còn là một nhân viên phục vụ nhà hàng nữa, cô là chủ tịch của Hy Vọng Dược Phẩm. Trong tay cô đang nắm ba mươi triệu đô la Mỹ vốn liếng, cô còn có một phó cục trưởng cảnh sát làm tay sai, cô không còn là người bình thường nữa rồi."
Linda vẫn nhìn Diệp Hạo Nhiên đầy vẻ khó hiểu.
"Nói thế này đi! Thân phận của cô đã khác rồi, những chuyện nhỏ nhặt như nghỉ việc, cô căn bản không cần xin phép ai cả, cô nên có phong thái và khí độ của một người làm chủ doanh nghiệp." Diệp Hạo Nhiên lại giải thích lần nữa.
"Không hiểu!" Linda lắc đầu.
Diệp Hạo Nhiên sửng sốt, rồi nói: "Cô phải tận dụng nguồn lực trong tay để làm bất cứ việc gì cho bản thân, nhằm tăng khả năng thành công! Giống như chuyện nghỉ việc này, cô thậm chí không cần tự mình đi nói. Tự mình qua đó là đã nể mặt bọn quản lý nhà hàng lắm rồi. Chuyện này, cô hoàn toàn có thể để phó cục trưởng Chiêm Mỗ Đặc nói giúp một tiếng với ông chủ nhà hàng, ông chủ nhà hàng sẽ biết quan hệ giữa cô và cục trưởng Chiêm Mỗ Đặc, tất nhiên ông ta sẽ thả người, hơn nữa tiền lương cũng sẽ được phái người đưa trả đủ cho cô không thiếu một xu."
"Bây giờ cô hiểu ý tôi chưa?" Diệp Hạo Nhiên nhìn Linda đầy kỳ vọng.
Lúc này Linda mới bừng tỉnh đại ngộ, cười nói: "Anh Diệp, tôi hiểu rồi."
Ngay sau đó, Diệp Hạo Nhiên lại dẫn Linda đến ngân hàng, mở cho cô một tài khoản, rồi gửi toàn bộ ba mươi triệu đô la Mỹ tiền mặt từ tấm chi phiếu vào trong tài khoản đó. Đến lúc này, Linda đã thực sự trở thành một người giàu có.
"Thẻ vàng!" Linda cầm chiếc thẻ vàng ngân hàng đưa, nở một nụ cười không thể diễn tả bằng lời.
"Anh Diệp, bây giờ tôi cũng là người giàu rồi! Tôi cũng có thẻ vàng rồi!" Linda cười lớn.
"Đi thôi, nữ chủ tịch xinh đẹp của tôi, bây giờ cô có thể đi mua sắm rồi!" Diệp Hạo Nhiên mỉm cười nói.
Dưới sự giúp đỡ và chỉ dẫn của Diệp Hạo Nhiên, Linda đã lột xác hoàn toàn. Tuy vẫn chưa có khí chất của một nữ chủ tịch thực thụ, nhưng ít nhất về cách ăn mặc trang điểm, đã khiến người ta phải sáng mắt lên.
Từ trung tâm thương mại bước ra, liền thấy Chiêm Mỗ Đặc đã tới đúng hẹn. Hơn nữa, Chiêm Mỗ Đặc bước ra từ một chiếc xe thể thao sang trọng, ăn mặc bảnh bao.
"Phó cục trưởng Chiêm Mỗ Đặc!" Linda nhìn Chiêm Mỗ Đặc đầy ngạc nhiên.
Chiêm Mỗ Đặc cười hì hì: "Anh Diệp, chủ tịch Linda, tôi không đến muộn chứ nhỉ!"
"Không muộn, vừa đúng lúc!" Diệp Hạo Nhiên gật đầu.
Bây giờ, vẻ ngoài của Linda đã bóng bẩy sang trọng. Nhưng vẫn còn thiếu một thứ quan trọng, đó là xe. Đã là chủ tịch thì không thể chen chúc xe buýt, cũng không thể bắt taxi, ít nhất cần phải có một chiếc xe của riêng mình.
"Anh Diệp, chiếc xe thể thao này là xe lậu chúng tôi tịch thu được, tôi đã cho người đấu giá lấy, đây là quà tôi đặc biệt tặng cho anh Diệp." Chiêm Mỗ Đặc lập tức đưa chìa khóa xe trong tay cho Diệp Hạo Nhiên.
Diệp Hạo Nhiên hơi bất ngờ, vốn dĩ ông bảo Chiêm Mỗ Đặc chuẩn bị một chiếc xe cho Linda. Tất nhiên, tốt nhất là xe thương mại.
Nhận ra ý của Diệp Hạo Nhiên, Chiêm Mỗ Đặc mỉm cười nói: "Anh Diệp, anh yên tâm, chuyện anh giao cho tôi, tất nhiên tôi sẽ làm tốt. Anh nhìn đằng kia, chiếc xe thương mại đó, chính là tôi mua cho chủ tịch Linda."
Lúc này Diệp Hạo Nhiên mới mỉm cười, nói: "Ông Chiêm Mỗ Đặc, vất vả cho ông rồi!"
"Có thể phục vụ cho anh Diệp và chủ tịch Linda là vinh dự của Chiêm Mỗ Đặc tôi!" Chiêm Mỗ Đặc vội vàng cười đáp.
"Biết lái xe không?" Diệp Hạo Nhiên nhìn sang Linda.
Linda hơi e thẹn nói: "Anh Diệp, tôi không biết lái xe!"
"Vậy xem ra cô phải đi thi lấy bằng lái càng sớm càng tốt rồi, bây giờ, để tôi làm tài xế riêng cho cô nhé!" Diệp Hạo Nhiên cười ha hả nói.
Sau khi Diệp Hạo Nhiên và Chiêm Mỗ Đặc nói chuyện thêm một lúc, ông mới tiễn Chiêm Mỗ Đặc đi. Còn Diệp Hạo Nhiên thì dẫn Linda, chuẩn bị đến nhà hàng ăn cơm.
"Anh Diệp, chúng ta sẽ ăn ở đây sao?" Linda nhìn nhà hàng cao cấp mà mình chưa từng tới bao giờ, tỏ ra căng thẳng khó hiểu.
"Đương nhiên!" Diệp Hạo Nhiên mỉm cười nói. Diệp Hạo Nhiên muốn để Linda thích nghi với cuộc sống hiện tại.
"Anh Diệp, tôi có thể gọi bố mẹ tôi cùng tới được không?" Linda chợt nghĩ đến điều gì đó.
"Đương nhiên!" Diệp Hạo Nhiên lại gật đầu.
Thế là, Diệp Hạo Nhiên gọi tài xế mà Chiêm Mỗ Đặc sắp xếp tới, bảo anh ta lái chiếc xe thương mại của Linda đi đón bố mẹ và em trai của cô.
Bố mẹ nuôi của Linda khi thấy chiếc xe đến đón mình đi ăn, rõ ràng đều vô cùng ngạc nhiên.
"Tiên sinh, anh chắc chắn là con gái Linda của tôi bảo anh đến đón chúng tôi chứ?" Bố nuôi của Linda có chút chột dạ hỏi.
"Vâng, ông Carode. Tôi là tài xế của con gái ông - Linda, chiếc xe này chính là của chủ tịch Linda!" Người tài xế quả quyết nói.
"Chủ tịch gì cơ?" Mẹ của Linda vô cùng khó hiểu, nói với Carode: "Ông nói xem liệu có nhầm lẫn gì không? Linda nhà chúng ta chỉ là nhân viên phục vụ thôi, chứ đâu phải chủ tịch."
"Nói đúng lắm, đừng để trùng tên thì khổ. Đến lúc đó lên nhầm xe thì thật mất mặt." Carode cũng gật đầu, liền nói: "Tiên sinh, anh có thể gọi điện cho con gái Linda của tôi, bảo nó nói chuyện với chúng tôi được không?"
"Được, xin ông chờ một lát!" Người tài xế liền gọi điện cho Linda.
Sau khi nghe thấy tiếng Linda trong điện thoại, Carode mới xác định không sai, đúng là con gái nuôi Linda của mình. Ông liền vô cùng thắc mắc hỏi: "Linda, con mua xe từ bao giờ thế? Mà còn là chiếc xe tốt như vậy nữa!"
"Bố, đợi mọi người tới con sẽ kể cho bố nghe!" Linda cười khúc khích nói, trong lòng rất vui sướng.
Khi bố mẹ và hai người em trai của Linda đến phòng riêng trong nhà hàng và nhìn thấy Linda, họ đều cảm thấy đây là một giấc mơ cực kỳ phi thực tế. Tuy nhiên, khi Carode nhìn thấy Diệp Hạo Nhiên bên cạnh Linda, dường như lại thấy tất cả những chuyện này không phải mơ.
Dưới sự giới thiệu và giải thích của Linda, Carode mới hiểu rõ mọi chuyện. Sau khi biết công ty Hy Vọng và cả chiếc xe đều là do Diệp Hạo Nhiên tặng cho Linda, Carode vô cùng hổ thẹn và hối hận, ông nâng ly rượu trên tay hướng về phía Diệp Hạo Nhiên, vẻ mặt đầy áy náy nói: "Anh Diệp, tôi thật sự già rồi lú lẫn, có mắt mà không thấy núi Thái Sơn. Ly rượu này, tôi kính anh để tạ lỗi, vì chuyện đắc tội với anh lần trước."
Diệp Hạo Nhiên cười cười, dù sao Carode cũng là bố nuôi của Linda, không nể mặt tăng cũng phải nể mặt phật. Thế là ông cũng nâng ly rượu lên, nói: "Bác à, mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi, tôi sớm đã không còn nhớ tới nữa rồi!"
Những ngày tiếp theo, Diệp Hạo Nhiên vừa tu luyện dưỡng thương, vừa giúp Linda bôn ba lo liệu các công việc như khai trương, tuyển dụng nhân sự. Lúc này Diệp Hạo Nhiên mới biết, tự mình xắn tay vào lo liệu một công ty thật sự không phải là chuyện dễ dàng, may mà có đối tác Chiêm Mỗ Đặc giúp đỡ, nếu không thì chính Diệp Hạo Nhiên cũng cảm thấy đau đầu.
Mà ngộ tính của Linda cũng khá ổn, có Diệp Hạo Nhiên ở bên cạnh chống lưng, cô dần dần cũng thích nghi với cuộc sống hiện tại, đã bắt đầu có phong thái của một nữ chủ tịch trẻ tuổi.
Chớp mắt một cái, một tháng sau, vết thương của Diệp Hạo Nhiên cũng đã hồi phục gần như hoàn toàn. Tiểu Kim Nhân từ lâu đã khôi phục vẻ thần thái ngày trước, ngay cả thần văn thứ ba, cuối cùng cũng được Diệp Hạo Nhiên thắp sáng thần văn thuộc tính Phong.
Hơn nữa, hai ngày nữa chính là ngày công ty Hy Vọng chính thức khai trương. Diệp Hạo Nhiên bây giờ cũng không cần ngày nào cũng phải đi cùng Linda nữa, cuối cùng đã có thể tĩnh tâm bắt đầu lĩnh hội thần văn thuộc tính mới.
Thần văn thứ ba của Diệp Hạo Nhiên cần có pháp nguyên chi lực của Tứ Tượng thuộc tính. Hiện tại, Diệp Hạo Nhiên mới chỉ tạo ra được pháp nguyên chi lực thuộc tính Phong. Ông còn cần phải tạo ra pháp nguyên chi lực của thuộc tính Lôi, thuộc tính Điện, thuộc tính Quang nữa mới được.
Có kinh nghiệm sáng tạo pháp nguyên chi lực thuộc tính Phong, Diệp Hạo Nhiên bắt đầu bắt tay vào tạo ra pháp nguyên chi lực thuộc tính Điện. Khoảng thời gian này Diệp Hạo Nhiên cùng Linda bận rộn chuyện mở công ty, cũng coi như đã có những lĩnh ngộ mới, nên mới nóng lòng muốn bế quan tu luyện.
Chớp mắt lại trôi qua một tuần nữa, ngoài việc tham dự lễ khai trương của công ty ra, khoảng thời gian còn lại đều ở trong bế quan tu luyện. Tuy nhiên, điều mà Diệp Hạo Nhiên không ngờ tới chính là, việc ông tham gia lễ khai trương đã bị không ít người quay lại thành video. Vốn dĩ tâm điểm của mọi người đều là nữ chủ tịch trẻ tuổi Linda, nhưng sự xuất hiện của Diệp Hạo Nhiên trong video lại thu hút sự chú ý của các thành viên Huyết Sắc Thập Tự Hội, hành tung của Diệp Hạo Nhiên cuối cùng đã bị bại lộ.