Diệp Hạo Nhiên thấy đám người này định nổ súng, hắn vòng tay ôm lấy eo Aslan, ngay sau đó hai người đã nhảy vọt lên.
"Đùng đùng đùng đùng..." Một tràng tiếng súng dày đặc vang lên.
Sắc mặt Aslan biến đổi, nếu không phải Diệp Hạo Nhiên mang theo cô nhảy lên, cô căn bản không thể nào né tránh được nhiều đạn như vậy! Trong lúc Aslan còn đang cảm thấy may mắn, đột nhiên, Diệp Hạo Nhiên bên cạnh biến mất, tiếp đó là một tràng âm thanh lạch cạch, rồi đám người này đều bị Diệp Hạo Nhiên đá ngã xuống đất.
Thân thể Aslan vẫn còn ở trên không trung, cô cảm giác mình đang rơi xuống. Khi đáp xuống mặt đất, Aslan thấy có người đỡ lấy mình, Aslan ngẩng đầu nhìn, đúng là Diệp Hạo Nhiên.
Diệp Hạo Nhiên đỡ lấy Aslan, đặt cô xuống. Aslan quay đầu nhìn lại, trên mặt đất nằm ngổn ngang toàn là người của đối phương, Cục trưởng Ward cùng vài người nữa đều ngã trên đất, ngất xỉu rồi.
Aslan có chút kinh ngạc, cô nhìn Diệp Hạo Nhiên, đương nhiên cô hiểu, lần ra tay vừa rồi của Diệp Hạo Nhiên thực sự quá lợi hại, lợi hại hơn cô rất nhiều, cao hơn mấy đẳng cấp!
"Trời đất! Diệp Hạo Nhiên, hóa ra anh luôn lừa tôi!" Aslan nhìn Diệp Hạo Nhiên, đưa tay định túm lấy tai hắn, "Hóa ra anh lợi hại như vậy! Thế mà trước đây sao không nói ra, còn có mấy lần làm tôi lo lắng vô ích."
"Ái da, đau, đau!" Diệp Hạo Nhiên cầu xin.
Nhìn bộ dạng Diệp Hạo Nhiên, Aslan vừa tức vừa buồn cười, cô lên tiếng: "Anh vậy mà còn biết đau! Cái tên này lợi hại như vậy, thế mà lần đầu gặp tôi đã đòi tỷ thí võ nghệ, còn sờ mó khắp mông và ngực tôi! Mẹ kiếp, anh đúng là một tên hái hoa tặc!"
Diệp Hạo Nhiên lập tức tranh cãi: "Này, này! Không đáng ghét như vậy đâu, là cô khiêu khích trước, nên lúc đó tôi mới đấu võ với cô thôi."
Aslan hừ một tiếng, lườm Diệp Hạo Nhiên một cái, sau đó hỏi: "Đám người này chết chưa?"
"Chắc chưa chết đâu, tôi ra tay cũng không nặng, yên tâm đi. Đợi người của cô đến tiếp quản cái sở cảnh sát này là xong. Nhiệm vụ tiếp theo của chúng ta là tìm ra tên đeo mặt nạ kia, rồi lần theo manh mối, tóm gọn cái băng đảng bắt cóc trẻ em này là được, sau đó tiếp tục tìm kiếm tổ chức Quỹ công ích Phi Điểu, được không?" Diệp Hạo Nhiên nói.
Aslan gật đầu: "Được, có cao thủ lớn như anh ở đây, tôi còn gì phải lo lắng nữa chứ."
Diệp Hạo Nhiên và Aslan đều bật cười. Không lâu sau, thuộc hạ của Aslan đều đã tới nơi, sau đó họ bắt đầu chỉnh đốn sở cảnh sát, xử lý hồ sơ vụ án, vụ án ở sở cảnh sát này quá nghiêm trọng, ước chừng ngày mai sẽ gây chấn động toàn bộ Vương quốc Thái Lan. Diệp Hạo Nhiên và Aslan thì vào ban đêm trực tiếp đi vào nhà kho, chờ đợi bên trong đó.
Bên trong nhà kho trống huơ trống hoác, Aslan ngồi trên bàn, nhíu mày nói: "Thật không hiểu nổi, tại sao những người này lại làm chuyện phạm pháp, hơn nữa còn là loại chuyện táng tận lương tâm như thế này. Họ có sức khỏe, tinh thần và trí tuệ cũng bình thường, tại sao cứ nhất quyết phải đi phạm pháp chứ."
Diệp Hạo Nhiên ngồi xuống bên cạnh Aslan, nói: "Người muốn hưởng thụ thành quả mà không cần lao động thì quá nhiều. Hơn nữa, nếu kinh tế một quốc gia không phát triển nổi thì việc phạm pháp tất yếu sẽ nhiều lên. Mà này Aslan, hay là chúng ta ngủ một lát đi, tôi thấy cô cũng mệt lắm rồi, tới đây, nằm trong lòng tôi ngủ một lát đi."
"..." Aslan lườm Diệp Hạo Nhiên một cái, "Anh điên à?"
"Không có, tôi chỉ cảm thấy giờ là đêm hôm khuya khoắt, chúng ta lại là nam đơn nữ chiếc, quan trọng là còn ở riêng một chỗ, không có người ngoài, nếu chúng ta không làm gì đó thì có phải hơi có lỗi với khoảng thời gian tươi đẹp này không." Diệp Hạo Nhiên rất nghiêm túc nói.
"Hả?" Aslan trừng mắt nhìn Diệp Hạo Nhiên, sau đó cô đưa tay nhéo vào phần thịt mềm bên eo hắn, "Đồ khốn này! Anh điên rồi à? Điên thật rồi à?!"
Hai người đùa nghịch một lát, Aslan thực sự hơi buồn ngủ. Dù cô đã là một Nội khí võ giả, nhưng dù sao cũng chưa phải là Cổ võ giả, buổi đêm nếu không nghỉ ngơi đầy đủ vẫn sẽ thấy buồn ngủ. Nhưng giường trong phòng này đều là chỗ bọn đàn ông kia từng ngủ, Aslan không đời nào muốn nằm ngủ trên đó, cô tựa vào Diệp Hạo Nhiên, cùng hắn trò chuyện về chuyện thời thơ ấu của mỗi người, nói mãi, nói mãi, cô thực sự đã nằm gục trên vai Diệp Hạo Nhiên mà ngủ thiếp đi.
Diệp Hạo Nhiên quay đầu nhìn Aslan đang say ngủ, bĩu môi. Lúc trước khi chưa quen thân còn có thể ra tay, giờ mình và Aslan xem như bạn bè rồi, trái lại lại không thể ra tay được nữa, chà, quả nhiên người quen thì không dễ ra tay.
Qua nửa đêm, bên ngoài quả nhiên có tiếng xe cộ.
Diệp Hạo Nhiên ngẩng đầu, nhìn ra bên ngoài một cái, rồi hắn lay lay Aslan bên cạnh, nói: "Tỉnh dậy đi, tỉnh dậy đi, người đến rồi."
"Hả?" Aslan giật mình tỉnh giấc, nhìn Diệp Hạo Nhiên, rồi theo bản năng sờ soạng quần áo trên người mình.
Diệp Hạo Nhiên bất lực cười khổ: "Này, phản ứng này của cô, không tin tưởng tôi quá mức rồi đấy. Nói cho cô biết, sau khi cô ngủ thiếp đi, tôi vẫn luôn ngồi đó rất quy củ, làm chỗ dựa cho cô, tay tôi đến chân cô cũng chưa sờ một cái, thế mà cô lại có phản ứng này, chà, tôi hối hận quá!"
"Anh hối hận cái rắm ấy, tôi chỉ là phản ứng theo bản năng thôi." Aslan nói.
Diệp Hạo Nhiên lầm bầm: "Tôi hối hận vì lẽ ra nên nhân lúc cô ngủ mà làm chút gì đó, nếu không thì bây giờ cũng không thấy không cam tâm đến thế."
"..." Aslan lườm Diệp Hạo Nhiên, sau đó cô hỏi: "Anh vừa nói cái gì? Có phải tên đeo mặt nạ đó sắp tới không."
Diệp Hạo Nhiên gật đầu, nói: "Hắn đang đi về phía này, ừm, đã sắp đến cửa sau của nhà kho rồi... Ơ, ôi vãi, không ổn."
"Sao thế?" Aslan nhìn Diệp Hạo Nhiên.
Diệp Hạo Nhiên nhíu mày, thấp giọng nói: "Hắn dừng lại ở cửa, rồi... bây giờ hắn quay người đi mất rồi, không ổn, hắn chắc là phát hiện ra điều gì không ổn rồi, cô đợi đấy." Diệp Hạo Nhiên nói xong, bước về phía cửa sau của nhà kho, chỉ trong hai ba bước ngắn ngủi đã băng đến chỗ cửa sau của nhà kho ở đằng xa.
Aslan dụi dụi mắt, có chút không thể tin nổi, chuyện này là thế nào, rõ ràng chỗ này cách cửa sau nhà kho hơn mười mét, thế mà Diệp Hạo Nhiên chỉ vài bước ngắn ngủi đã đi tới nơi. Mấu chốt là dáng đi của hắn rất thong dong, lúc đi cũng chậm rãi như vậy, giống như ngày thường tản bộ vậy, chỉ là không biết làm sao mà nháy mắt đã đến cửa! Cứ như thể khoảng cách mười mấy mét này khi Diệp Hạo Nhiên đi chỉ như đi ba mét vậy là đã tới cửa nhà kho. Chẳng lẽ đây là công phu Súc địa thành thốn trong truyền thuyết?
Diệp Hạo Nhiên chẳng nghĩ ngợi nhiều, hắn đến cửa sau nhà kho rồi trực tiếp kéo mở cửa lớn.
Ngoài cửa nhà kho, một bóng người đang đi ra ngoài.
Diệp Hạo Nhiên đương nhiên biết người này chính là gã đàn ông đeo mặt nạ trong truyền thuyết. Diệp Hạo Nhiên lên tiếng: "Này, sao chưa gõ cửa đã quay về rồi?" Diệp Hạo Nhiên hỏi, đương nhiên hắn biết, chắc chắn là tên đeo mặt nạ phát hiện ra điều gì không ổn. Chắc là tên này và gã mặc áo khoác quân đội kia có ký hiệu ước định đặc biệt nào đó, nếu có ký hiệu đó thì nghĩa là không sao, có thể vào, nếu không có thì nghĩa là đã xảy ra chuyện. Ký hiệu này, gã mặc áo khoác quân đội chết tiệt kia không hề nói cho mình biết, có thể hắn quên, cũng có thể là cố ý!
Diệp Hạo Nhiên dĩ nhiên hiểu rõ điểm này, tuy nhiên, đã gặp được gã đeo mặt nạ này rồi, Diệp Hạo Nhiên tất nhiên sẽ không bỏ qua cho hắn.
Người kia quay đầu lại, trong bóng tối, mặt hắn đỏ rực một mảng, quả nhiên là đang đeo mặt nạ.
"Cái này, tôi đi nhầm đường rồi, chắc là nhà máy đối diện, tôi lại đi nhầm tới đây, xin lỗi nhé." Người kia lên tiếng trong bóng tối.
Diệp Hạo Nhiên bật cười: "Không phải, anh không đi nhầm đâu, tôi đợi anh lâu lắm rồi, chẳng phải anh muốn đưa mấy đứa trẻ về nhà sao? Mau tới đây, vào đi."
Người kia đứng tại chỗ, do dự một lát, sau đó nói: "Anh là ai?"
"Tôi là người mới đến, chuyên môn đợi anh đây." Diệp Hạo Nhiên nói, rồi tiếp lời: "Anh xem, vì đợi anh mà cả đêm nay tôi chẳng ngủ ngon, anh hay thật đấy, đến nơi rồi mà không gõ cửa, quay người bỏ đi, thật là."
Người kia càng thêm nghi hoặc, hắn bước về phía Diệp Hạo Nhiên, lên tiếng: "Anh là người mới, chẳng lẽ người khác không nói cho anh biết là phải đặt một con búp bê vải ở đây sao? Hơn nữa, tại sao lại tuyển người mới?"
Diệp Hạo Nhiên gãi gãi đầu: "Còn phải đặt búp bê vải nữa à, tôi thực sự không biết. Bọn họ đều bị cảnh sát bắt rồi, cảnh sát từ Bangkok tới đấy, nên chỉ đành tìm tôi và vợ tôi hai người tạm thời thế vào chỗ thôi." Diệp Hạo Nhiên nói dối không chớp mắt, dù sao thì đối phương cũng không chạy thoát được nữa.
Tên đeo mặt nạ càng nhíu mày chặt hơn, hắn đi tới, đứng trước cửa nhà kho, nói: "Ồ? Cảnh sát từ Bangkok tới?"
"Đúng vậy, đi thôi, bên ngoài này tối om à." Diệp Hạo Nhiên nói, tránh đường cho tên đeo mặt nạ đi vào.
Tên đeo mặt nạ bước vào nhà kho, bên trong nhà kho có chút bừa bãi. Bây giờ hắn đương nhiên nhận ra tình hình không ổn, nhưng đã vào rồi thì cứ xem sao đã, dù sao bản thân hắn cũng chưa phát hiện mai phục gì. Tên đeo mặt nạ đi sâu vào trong nhà kho.
Diệp Hạo Nhiên đi phía trước, hướng về phía Aslan đi tới.
Tên đeo mặt nạ theo sát phía sau Diệp Hạo Nhiên, động tác này khiến hắn an tâm hơn đôi chút, dù sao nếu có thể yên tâm giao lưng cho người khác thì ít nhất cũng chứng tỏ người này trong lòng không có quỷ.
Vậy nên sự đề phòng của tên đeo mặt nạ đối với Diệp Hạo Nhiên nới lỏng đi một chút, hắn bước tới gần, rồi nhìn thấy Aslan. Aslan đứng đó, đánh giá tên đeo mặt nạ. Tên đeo mặt nạ cũng đánh giá Aslan, nhìn thấy dáng vẻ của Aslan, hắn cảm thấy trong lòng dấy lên chút tà niệm, không ngờ thằng nhãi khờ khạo này lại có cô vợ xinh đẹp như vậy! Mẹ kiếp, còn xinh đẹp hơn cả mấy nữ chính trong mấy bộ phim não tàn nhiều!
Tên đeo mặt nạ nảy sinh ý đồ, hắn cười gằn một tiếng rồi nói: "Chào cô, tôi chính là người đeo mặt nạ, tình hình những người khác hiện giờ thế nào rồi?"
Diệp Hạo Nhiên quay đầu nhìn tên đeo mặt nạ, gã này đeo một chiếc mặt nạ quỷ, cũng không biết là loại quỷ gì, đằng nào thì ở phía Vương quốc Thái Lan này cái gì mà Bà Sa, tiểu quỷ nhiều vô kể, Diệp Hạo Nhiên cũng chẳng quen.
Diệp Hạo Nhiên lên tiếng: "Họ đều bị bắt đi rồi, nên bây giờ anh chỉ có thể hợp tác với vợ chồng chúng tôi mà thôi..."