Diệp Hạo Nhiên nghe thấy lời của Aslan, lầm bầm: "Tôi thật sự muốn xác nhận chút, cô là phụ nữ chứ không phải nhân yêu."
"Két." Chiếc xe khựng lại ngay lập tức, Aslan trên ghế lái tức giận quay đầu, trừng mắt nhìn Diệp Hạo Nhiên: "Anh khốn nạn thật đấy."
Diệp Hạo Nhiên mếu máo, nói: "Xin lỗi, nhưng mà, tôi muốn cùng cô phá án, tôi cảm thấy vấn đề này tôi nhất định phải làm rõ trước đã. Chuyện vừa rồi ảnh hưởng đến tôi quá lớn, tôi cảm thấy thế giới quan của mình sụp đổ hết cả rồi. Nói thẳng ra tôi cũng chỉ là một chàng trai vừa mới hai mươi tuổi, vừa mới trưởng thành chưa được bao lâu, cô lại bắt tôi chứng kiến cảnh tượng đó, thấy một người phụ nữ mà bên dưới lại mọc cái thứ đó, tôi thật sự khó chịu lắm. Tôi kiên quyết, tuyệt đối không thể chịu nổi việc một người phụ nữ bên cạnh mình lại là nhân yêu, cho nên, xin cô hãy hiểu cho."
Diệp Hạo Nhiên nói lời thật lòng, cảnh tượng vừa rồi quả thực gây chấn động rất lớn đối với cậu. Chuyện này nghe thì có vẻ buồn cười, cũng là chuyện khá nhỏ, nhưng khi thực sự đụng phải, cảm giác chấn động đó quả thật rất mãnh liệt.
Aslan quay đầu trừng mắt nhìn Diệp Hạo Nhiên.
Còn Diệp Hạo Nhiên thì oan ức nhìn Aslan.
Aslan nhìn thấy vẻ mặt oan ức của Diệp Hạo Nhiên, đột nhiên cảm thấy muốn cười. Cô nhìn Diệp Hạo Nhiên, nói: "Được rồi, vậy anh muốn thế nào?"
Diệp Hạo Nhiên nói nhỏ: "Thật ra tôi chẳng muốn làm gì cả, cô chỉ cần chứng minh cô là phụ nữ, ừm, chính là phụ nữ thực sự là được rồi, thật đấy, có được không? Cô biết đấy, tôi... tôi tuy có hơi lưu manh một chút, nhưng tôi thật sự không phải tên háo sắc, cô chỉ cần chứng minh mình là phụ nữ là được rồi mà."
Aslan mặt đen lại, trừng Diệp Hạo Nhiên, nói: "Chẳng lẽ, anh muốn tôi cởi quần cho anh xem sao?"
Diệp Hạo Nhiên vội vàng gật đầu, nói: "Yên tâm đi, tôi chỉ xác nhận một chút thôi, thật sự sẽ không làm chuyện gì khác đâu."
"Cút đi." Aslan trừng mắt nhìn Diệp Hạo Nhiên.
Diệp Hạo Nhiên suy nghĩ một chút, nói: "Cái đó, không cho tôi xem thì sờ thử một cái đơn giản là được rồi, có được không? Thật đấy, bây giờ tôi thực sự không cách nào yên tâm làm việc được, thế giới quan của tôi cứ luôn trong trạng thái sắp sụp đổ, điều này khiến tôi rất khó nảy sinh thiện cảm và sự tin tưởng đối với cô, nó sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ phá án đấy."
"Mẹ kiếp." Aslan quay đầu trừng Diệp Hạo Nhiên, "Anh nói là thật đấy à?"
Diệp Hạo Nhiên giơ tay, nói: "Chắc chắn là thật, tôi thề với trời, nếu tôi cố tình muốn lừa cô, chiếm tiện nghi của cô, thì tôi sẽ bị thiên lôi đánh chết, tổ tông nhà tôi sẽ bò từ trong mộ lên, được chưa? Bây giờ tôi thực sự bị sốc rồi, cô nhìn mắt tôi xem, tôi cảm thấy trong mắt tôi sắp mọc ra vết chai chân luôn rồi."
Aslan thấy vẻ mặt của Diệp Hạo Nhiên nghiêm túc như vậy, hơn nữa còn lôi cả tổ tông nhà họ Diệp ra thề thốt, Aslan cũng tin rằng Diệp Hạo Nhiên thực sự nghĩ như vậy. Nghĩ cũng phải, đột nhiên phát hiện những người phụ nữ có vẻ ngoài yêu mị vô địch ở đất nước này lại là đàn ông, có lẽ người nước ngoài thực sự không thể chịu nổi đi.
Aslan suy nghĩ một chút, mặt đỏ bừng, nói: "Vậy được rồi, anh sờ thử đi. Tôi nói cho anh biết, chỉ một lần này thôi, sau này nếu anh đem chuyện này nói ra ngoài, tôi sẽ... tôi sẽ bắn chết anh."
"Được được." Diệp Hạo Nhiên lập tức gật đầu đồng ý.
Aslan thở dài một hơi, nói: "Ừm, vậy anh làm đi, xác nhận đi. Mẹ kiếp, bà đây mà cũng có ngày bị người ta nghi ngờ có phải đàn ông hay không, đúng là vô lý hết sức."
Diệp Hạo Nhiên đưa tay, sờ về phía chân của Aslan, sau đó cậu dùng sức sờ hai cái, dường như là bình thường, nhưng Aslan đang mặc quần jean, chuyện này thực tế muốn phân biệt vẫn có chút khó khăn. Diệp Hạo Nhiên nói: "Không được, Aslan, quần của cô hơi cứng quá, hay là, tôi thò vào trong quần nhé..."
"Mẹ kiếp." Aslan mạnh bạo đẩy Diệp Hạo Nhiên, đẩy Diệp Hạo Nhiên ra xa.
Diệp Hạo Nhiên cũng cảm thấy hành vi của mình có chút quá đáng, cậu ngượng ngùng cúi đầu, nói: "Cái đó... cái đó... được rồi, tôi thấy hơi quá đáng, vậy tôi nhìn một chút được không, tôi..."
"Anh im miệng cho tôi." Aslan cảm thấy chỉ số thông minh của mình cũng bị Diệp Hạo Nhiên kéo thấp xuống. Cô mạnh mẽ khởi động xe, sau đó đạp côn, vào số, đạp ga, "vù" một tiếng, chiếc xe lao nhanh về phía xa. Aslan cảm thấy rất suy sụp, vừa rồi cô lại thực sự để Diệp Hạo Nhiên sờ vào chỗ đó của mình. Chết tiệt, mới làm đồng nghiệp với Diệp Hạo Nhiên được bao lâu cơ chứ, vậy mà toàn thân trên dưới của cô đã bị tên khốn Diệp Hạo Nhiên này sờ qua hết rồi. Quá bắt nạt người khác rồi.
Mấu chốt là, lúc ngón tay Diệp Hạo Nhiên chọc vào đó, Aslan lại còn cảm thấy có cảm giác lạ. Mẹ kiếp. Mình thật sự ngu quá đi mất.
Aslan lái xe, lao đi như bay.
"Cái đó, xin lỗi nhé, nhưng mà, tôi vẫn phải nói..." Diệp Hạo Nhiên cảm thấy vừa rồi mình vẫn chưa xác nhận được chuyện gì cả, cho nên cậu không thể không nhắc lại yêu cầu này một lần nữa.
Aslan nói: "Anh im cái miệng cho bà đây. Bà đây biết phải chứng minh thế nào rồi. Mẹ kiếp."
"Chứng minh thế nào ạ?" Diệp Hạo Nhiên kỳ lạ nhìn Aslan, "Cô... cô sẽ không phải muốn cùng tôi vào khách sạn thuê phòng chứ? Trời ạ, cái đó không được đâu, tôi sẽ không đồng ý đâu, hơn nữa khi chưa xác định được giới tính thật của cô, tôi tuyệt đối sẽ không vào khách sạn với cô đâu." Diệp Hạo Nhiên oan ức ôm chặt hai tay, sợ bị Aslan làm gì đó vậy.
Aslan nhìn thấy biểu cảm của Diệp Hạo Nhiên, tức giận, vừa lái xe vừa đánh vào vai Diệp Hạo Nhiên: "Mẹ kiếp, anh đang nghĩ cái gì thế? Bà đây đưa anh về nhà, đi gặp bố mẹ tôi!"
"A?" Diệp Hạo Nhiên hoảng sợ nhìn Aslan, não bộ cậu hơi chập mạch, cậu nói: "Aslan, cô... cô không bị sốt đấy chứ? Cô muốn đưa tôi đi gặp bố mẹ cô, vì... vì sao chứ? Chúng ta mới chỉ quen nhau được nửa ngày, dù cho vừa nãy tôi có sờ cô như thế này như thế kia, cô cũng không thể đưa tôi đi gặp bố mẹ được. Chúng ta phát triển như vậy có phải hơi quá nhanh rồi không?"
Aslan nghe thấy lời của Diệp Hạo Nhiên, ngẩn người, sau đó cô đạp mạnh chân ga, nghiến răng nghiến lợi nói: "Đệt, hóa ra cảnh sát quốc tế đều vô sỉ như vậy sao? Bà đây thực sự sắp bị anh bức điên rồi. Bà đây đã bao giờ nói là đưa anh đi gặp bố mẹ tôi chưa?"
"Cô vừa nói đó thôi." Diệp Hạo Nhiên cảm thấy chuyện này nhất định phải làm rõ, mới tới đâu chứ, Aslan này đã muốn đưa mình đi gặp bố mẹ cô ta, thế này sao được? Dù gì mình cũng là một người đàn ông ưu tú, sao có thể tùy tùy tiện tiện đi gặp phụ huynh nhà gái chứ. Thật là kỳ lạ.
Tuyệt đối không được. Tuy Aslan trông cũng được, dáng người cũng được, nhưng cô ta kém hơn Lâm Chi bọn họ nhiều lắm. Diệp Hạo Nhiên tuyệt đối không thể đồng ý, tuyệt đối tuyệt đối không thể khuất phục dưới dâm uy của Aslan.
Aslan cảm thấy đầu mình muốn nổ tung, cô lên tiếng: "Anh nghĩ cái quái gì thế? Tôi nói đưa anh về gặp bố mẹ tôi, nhưng không phải ý đó. Ý của tôi là, anh chẳng phải muốn tôi chứng minh tôi là phụ nữ sao? Tôi đưa anh về nhà, sau đó cho anh xem ảnh hồi nhỏ của tôi, như vậy là được rồi chứ gì."
Diệp Hạo Nhiên ngẩn người, sau đó ngượng ngùng cười: "Hóa ra là ý này à, xem ra thực sự là tôi tự đa tình rồi. Đúng, đúng, cách này hay, như vậy cô có thể chứng minh sự trong sạch của mình rồi, tôi cũng có thể yên tâm cùng cô phá án rồi."
"Đúng là phiền phức. Sự trong sạch của bà đây còn cần anh chứng minh sao?" Aslan hừ một tiếng, sau đó tâm trạng cũng khá hơn đôi chút, cô nói: "Ừm, cái đó, sau khi về nhà tôi, chứng minh thân phận nữ nhi của tôi rồi, chúng ta phải xuất phát đi đến khu vực tỉnh Lopburi, đi tìm Sang Luo và Natta ở đó, đồng thời tôi cũng sẽ cho người tiếp tục tìm kiếm trong thành phố. Natta này, tôi đoán mười phần là hắn đã trốn thoát rồi. Giết La-u đại sư, với tư cách là đồng phạm, hắn sẽ phải chịu hỏa hình."
Diệp Hạo Nhiên suy nghĩ một chút, nói: "Không đúng nhỉ, sáng sớm Natta đó mới xuất hiện cùng một nam một nữ, hắn không thể ngay lập tức rời khỏi Bangkok, đi đến tỉnh Lopburi mà cô nói được."
"Tại sao không? Điều này chẳng phải khớp hoàn toàn sao?" Aslan lên tiếng, "Sáng sớm gây án, sau đó để trốn tránh, hắn và Sang Luo cùng những người khác đã lên máy bay tư nhân, đi đến tỉnh Lopburi để trốn. Tỉnh Lopburi là nơi rất hẻo lánh, nhiều nơi là vùng núi, tín hiệu cũng không tốt, chính là nơi tốt nhất để hắn trốn tránh."
Diệp Hạo Nhiên lắc đầu, nói: "Không, Aslan, cô không hiểu, hắn căn bản không cần phải chạy trốn, hắn ở cùng với hai người đó, căn bản không cần phải trốn tránh. Nếu hắn thực sự đến tỉnh Lopburi, thì chắc chắn không phải vì muốn trốn tránh. Đúng rồi, rất có khả năng hắn thực sự đã đến tỉnh Lopburi, nhưng không phải vì trốn tránh, mà là vì hắn đã nghe ngóng được tin tức gì đó, hắn cùng với Sang Luo bọn họ đi đến tỉnh Lopburi, ừm, rất có khả năng."
"Anh đang nói gì thế, lầm ba lầm bầm," Aslan vừa lái xe vừa liếc Diệp Hạo Nhiên một cái, "Tại sao nói bọn họ sẽ không trốn tránh? Chẳng lẽ Natta thực sự cho rằng mình có thể một tay che trời, hay là một nam một nữ người nước ngoài kia cảm thấy bọn họ có thể tiêu dao tự tại ở Vương quốc Thái Lan?"
Diệp Hạo Nhiên nhìn Aslan, cậu kiên nhẫn giải thích: "Aslan, cô không hiểu, cô còn thiếu tu hành nhiều lắm, cho nên cô căn bản không thể hiểu được. Đạt tới tầng thứ của gã lùn đó, luật pháp quốc gia và sự đe dọa của cảnh sát đã không còn tác dụng gì nữa rồi, bọn họ căn bản sẽ không thèm để ý đến các cô - những cảnh sát này. Bọn họ còn chưa biết tôi đến, cũng không biết thực lực của tôi, cho nên bọn họ căn bản sẽ không trốn tránh. Nếu bọn họ thực sự ở tỉnh Lopburi, thì chỉ có thể là bọn họ muốn đến đó, chứ không phải muốn đến đó để trốn cảnh sát... Tóm lại, cô không cần nghi ngờ chuyện này, đây cũng là lý do tại sao tôi bảo thuộc hạ của cô rút khỏi vụ án này, tôi chỉ có thể bảo vệ mình cô thôi, nếu như có thêm nhiều cảnh sát nữa, thì chỉ có thể mang lại nhiều tổn thương hơn mà thôi... ừm, cô dừng xe một chút, ở đây, đúng, dừng một chút." Diệp Hạo Nhiên nói.
"Anh định làm gì?" Aslan dừng xe lại, nhìn Diệp HHạo nhiên.
Diệp Hạo Nhiên nói: "Tôi phải xuống mua chút quà nhỏ, chẳng phải cô nói cô muốn đưa tôi về nhà cô sao? Không thể đi tay không được, tôi là người Hoa Hạ, phải chú trọng chút lễ nghi của người Hoa Hạ chúng tôi, lần đầu gặp mặt làm gì có ai đi tay không..." Vừa nói, Diệp Hạo Nhiên vừa bước xuống xe.