Thằng nhãi bên cạnh tuổi tác không lớn, khoảng chừng ngoài hai mươi, tóc rất dài, cách ăn mặc cũng rất dị hợm, nhìn dáng vẻ chỉ là loại tiểu lưu manh tầm thường mà thôi. Ngồi cùng bàn với hắn còn có mấy tên trạc tuổi, đều đang trừng mắt nhìn Diệp Khiêm với vẻ hằm hè.
Diệp Khiêm không thèm để ý đến hắn, cứ tự nhiên ăn uống, mấy tên lưu manh không ra gì này căn bản không lọt vào mắt Diệp Khiêm. Hồ Khả hơi nhíu mày, đặt miếng đậu phụ thối trong tay xuống, lạnh lùng nhìn sang.
Sau khi đám nhãi kia nhìn rõ dung mạo của Hồ Khả, lập tức lộ ra nụ cười dâm tà. Tên tóc dài vừa nói chuyện đứng dậy, lảo đảo đi tới bên cạnh bàn của Diệp Khiêm. Hắn liếc nhìn Diệp Khiêm, thấy tên này có vẻ rất "ngoan ngoãn", liền chuyển ánh mắt chằm chằm nhìn Hồ Khả, cợt nhả nói: "Em gái, tên gì đấy? Có bạn trai chưa?"
Diệp Khiêm hoàn toàn không có ý định nhúng tay vào, chỉ có thể thầm "cầu nguyện" cho tên này, không có việc gì lại đi trêu chọc Hồ Khả, đó chẳng phải là tìm chết sao. Hồ Khả nhíu mày, cười khẩy một tiếng, nói: "Cút!"
"Ôi, còn khá đanh đá nhỉ, đủ vị đấy, anh đây lại thích mấy cô nàng gắt một chút, trên giường mới sướng." Tên tóc dài vừa nói vừa giơ tay định sờ lên mặt Hồ Khả.
Hồ Khả cười lạnh một tiếng, tay trái vung lên, "bộp" một tiếng, một cái tát giáng thẳng vào mặt tên tóc dài. Điều khiến Diệp Khiêm không ngờ tới là chỉ một cái tát đã khiến tên đó bay ra ngoài. Diệp Khiêm không khỏi trợn mắt há mồm, ngây người nhìn Hồ Khả, bảo sao cô nàng này nói mình không đỡ nổi một chiêu của cô, chỉ riêng thực lực thể hiện qua cái tát vừa rồi thì Diệp Khiêm cũng không làm được.
Cơ thể tên tóc dài như con diều đứt dây, rơi xuống bàn, đập nát cả cái bàn, nước lẩu đổ ụp hết lên mặt hắn, khiến hắn đau đớn gào thét không thôi. Mấy tên đi cùng tên tóc dài sững sờ một lúc, chúng căn bản không nhìn rõ rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chỉ thấy tên tóc dài giơ tay định sờ Hồ Khả, sau đó Hồ Khả tát một cái, rồi tên tóc dài vô duyên vô cớ bay ra ngoài. Chúng tuyệt đối không tin có người có thể tát một cái là người bay đi, nên tự nhiên nghĩ rằng đây là giở trò của Diệp Khiêm, không chút do dự, nhặt ghế lên ném về phía Diệp Khiêm.
"Mẹ nó chứ, là cô ấy đánh, bọn mày đánh tao làm gì?" Diệp Khiêm quát.
Đám người kia bị lời của Diệp Khiêm làm cho sững sờ một chút, sau đó liền thực sự đổi hướng, ném ghế về phía Hồ Khả. Võ công của Hồ Khả cao hơn mình, cho nên Diệp Khiêm không hề lo lắng, một tay bưng nồi lẩu né sang một bên, đặt xuống rồi cứ thế tự nhiên ăn uống.
Hồ Khả liếc Diệp Khiêm một cái, nói: "Anh không định giúp sao?" Vừa nói vừa đứng dậy, tung một cước quét ngang, lập tức đá bay mấy cái ghế đang bay tới tan tành. Hai chưởng liên hoàn tung ra, dường như không tốn chút sức lực nào, đánh bay tất cả đám người kia ra ngoài. Trong quán lẩu vang lên từng hồi tiếng thét chói tai của khách hàng, tất cả đều tránh xa từ trước.
"Hự..." Diệp Khiêm gắp một miếng giò bỏ vào miệng, nóng đến mức suýt chút nữa nhảy dựng lên. Quay đầu nhìn một cái, nói: "Em chẳng giải quyết xong hết rồi sao, cần gì anh giúp chứ."
Hồ Khả bất lực lắc đầu, nói: "Còn không mau bưng nồi lẩu qua đây, em vẫn chưa ăn no đâu."
"Được, được, tới ngay." Diệp Khiêm cười hì hì, vội vàng bưng nồi lẩu đặt lên bàn. Sau đó nhìn đám nhãi kia một cái, nói: "Đừng đi vội, đập hỏng đồ của người ta nhiều thế này, mau bồi thường tiền cho người ta đi."
Lúc này, cô chủ quán lẩu đi tới, là một cô nhóc rất đáng yêu, tuổi chừng hơn hai mươi, run rẩy nhìn Diệp Khiêm nói: "Tiên... tiên sinh, anh không được đi, tôi đã báo cảnh sát rồi."
Diệp Khiêm nhìn cô một cái, mỉm cười nói: "Cô nhóc, cô cũng thấy rồi đấy, là bọn chúng trêu chọc tôi trước. Đánh hỏng đồ của cô, đền là được, đừng căng thẳng nghiêm trọng thế." Vừa nói vừa đứng dậy đi tới bên cạnh đám nhãi kia, lục soát trên người chúng một hồi, vét sạch sành sanh tiền bạc của chúng, sau đó quay lại nhét vào tay cô nhóc kia, nói: "Số tiền này đủ đền bù tổn thất cho cô chứ? À, cả tiền ăn của tôi chắc cũng đủ rồi nhỉ."
Cô nhóc sững sờ, nhất thời không biết nói gì. Cô cũng không rõ thân phận của Diệp Khiêm, chỉ sợ là dân giang hồ, như những người mở quán như họ, sợ nhất là những kẻ này, đắc tội không nổi. Diệp Khiêm cười ha ha, đứng dậy nắm lấy tay Hồ Khả, nói: "Đi thôi, không lát nữa cảnh sát tới lại phiền phức chết." Tiếp đó nhìn cô chủ quán lẩu nói: "Cô yên tâm đi, tôi không phải người trong giới giang hồ đâu, cô cứ nhận tiền đi, tôi sẽ không quay lại gây rắc rối cho cô đâu."
"Em còn chưa ăn xong mà." Hồ Khả nói.
"Ôi dào, hôm khác tới ăn là được." Diệp Khiêm vừa nói vừa kéo Hồ Khả ra khỏi quán lẩu.
Ở bên ngoài dạo chơi một lát, hai người mới quay trở về khách sạn. Diệp Khiêm vừa vào phòng liền cởi áo mình ra, nói: "Anh đi tắm trước, em đợi anh trên giường đi."
Hồ Khả sững sờ, nói: "Làm gì? Anh thực sự không sợ chết à?"
"Chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu mà." Diệp Khiêm vừa nói vừa chui vào phòng tắm. Nghe tiếng nước chảy róc rách bên trong, tim Hồ Khả không khỏi đập nhanh hơn, trong lòng rối bời. Phải làm sao đây? Nếu lát nữa anh ấy thực sự làm càn với mình thì sao? Mình phải làm gì? Hồ Khả nghĩ lung tung.
Trong phòng tắm, tiếng nước chảy tí tách và tiếng ngân nga đắc ý của Diệp Khiêm như gõ vào tim Hồ Khả, khiến tư tưởng vốn đã rối bời của cô càng trở nên hỗn loạn. Ngồi trong phòng khách, tay cầm điều khiển từ xa bấm liên tục, nhưng kỳ lạ thay, các chương trình tivi chiếu toàn là những bộ phim nghệ thuật giường chiếu, càng khiến máu huyết Hồ Khả sôi sùng sục, hai mặt đỏ bừng.
Diệp Khiêm quấn một chiếc khăn tắm bước ra khỏi phòng tắm, bất ngờ phát hiện trên tivi đang chiếu những hình ảnh nóng bỏng như vậy, không khỏi sững sờ, cười hì hì nói: "Cô nhóc, không ngờ em cũng có hứng thú phết nhỉ, còn chuẩn bị làm nóng người trước à."
Hồ Khả sợ hãi kêu lên một tiếng "á", vội vàng tắt tivi, cô làm sao biết được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao vô duyên vô cớ tivi lại chiếu toàn những hình ảnh như vậy. Cô đâu biết rằng, đây là đặc trưng của khách sạn này, khách tới đây ở phần lớn là các cặp tình nhân hoặc tới tìm cảm giác kích thích, cho nên khách sạn đều chiếu loại phim này, coi như là để điều tiết tình thú.
Diệp Khiêm cười hì hì đi tới bên cạnh Hồ Khả ngồi xuống, ghé mặt lại gần nói: "Đừng tắt mà, để anh em mình cùng xem." Vừa nói vừa lấy điều khiển từ xa từ trong tay Hồ Khả mở tivi lên, lập tức từng đợt âm thanh tiêu hồn thực cốt vang vọng khắp phòng. Hồ Khả chợt cảm thấy toàn thân cứng đờ, muốn rời đi nhưng lại phát hiện cơ thể mình dường như không nghe theo sự điều khiển của chính mình nữa. Đôi tay càng không biết phải để đâu cho phải.
Trong ký ức của Hồ Khả, làm sao cô từng thấy những hình ảnh như vậy, vội vàng quay mặt đi, nhưng sự tò mò trong lòng lại thôi thúc cô thỉnh thoảng liếc nhìn một cái. Cô rất muốn bịt tai mình lại, nhưng thứ âm thanh đó lại giống như âm ba công được tấu ra bởi nội công của cao thủ võ lâm, chui từ mọi tế bào trên cơ thể cô vào trong cơ thể.
Bất thình lình, Hồ Khả bàng hoàng phát hiện khăn tắm của Diệp Khiêm đã dựng đứng lên cao, không khỏi kêu lên "á" một tiếng, không biết từ đâu đột nhiên có sức lực, đẩy Diệp Khiêm một cái rồi chạy thẳng vào phòng mình. Diệp Khiêm ngạc nhiên cúi đầu nhìn, toát mồ hôi hột, vội vàng dùng tay ấn xuống, tắt tivi rồi trở về phòng mình ngủ.
Nhớ lại biểu cảm vừa rồi của Hồ Khả, Diệp Khiêm nhất thời cảm thấy buồn cười, cô nhóc này rốt cuộc vẫn không bằng Tống Nhiên, dù ngoài miệng có giả vờ cứng rắn thế nào đi nữa, khi đối diện với khoảnh khắc này, vẫn không tránh khỏi sợ hãi và căng thẳng. Nếu chuyện tối nay đổi thành Tống Nhiên, người gặp nạn chắc chắn sẽ là Diệp Khiêm.
Ở thành phố TB chơi vài ngày, việc sửa sang Cực Đạo Quyền Quán cũng đã xong. Ngày khai trương, trai gái trẻ tuổi tới báo danh không ít, ngay cả các phương tiện truyền thông lớn của thành phố TW cũng lần lượt kéo tới. Diệp Khiêm gần như bị đám thanh niên trẻ tuổi vây kín mít, liên tục yêu cầu chụp ảnh chung với anh.
Trần Mặc dẫn theo người của Sói Hôn phụ trách đăng ký cho các nam nữ thanh niên tới báo danh, chỉ trong hai tiếng đồng hồ, số lượng báo danh của Cực Đạo Quyền Quán đã chật kín, điều này khiến Diệp Khiêm có chút bất ngờ. Chế độ thu phí của Cực Đạo Quyền Quán là mỗi tháng đóng học phí một lần, mỗi lần một nghìn nhân dân tệ, tuyển sinh hai trăm học viên, tức là mỗi tháng có thu nhập cố định là hai trăm nghìn.
Đang lúc Cực Đạo Quyền Quán bận rộn, một người đàn ông dẫn theo một nhóm người đi vào, từng kẻ một trông như hung thần ác sát. Người đàn ông dẫn đầu chừng ngoài ba mươi tuổi, mặc một bộ võ phục Karate, thắt lưng buộc một đai đen. Bước vào Cực Đạo Quyền Quán, người đàn ông dẫn đầu lớn tiếng quát: "Ai là người chịu trách nhiệm?"
Nhìn cái thế đó là biết tới khiêu chiến rồi, lập tức các máy quay của truyền thông đều hướng về phía đó, đám phóng viên đều phấn khích hẳn lên, xem ra có trò hay để xem rồi, tiêu đề báo ngày mai lại có tin hot.
Diệp Khiêm đang xem ảnh chụp chung với mấy cô em gái nhỏ, hơi sững sờ một chút, sau đó cười với mấy cô nàng rồi bước tới đón tiếp, nói: "Tôi chính là người chịu trách nhiệm, anh tới học quyền à? Xin lỗi nhé, học viên đã tuyển đủ rồi, muốn học thì đợi sau khi chi nhánh của chúng tôi khai trương rồi tính sau đi."
Nhìn dáng vẻ của chúng, Diệp Khiêm biết chắc chắn là tới gây sự rồi, kẻ cầm đầu nói một câu tiếng Trung không mấy chuẩn xác, rõ ràng mang giọng điệu của người đảo quốc. Diệp Khiêm cố ý trêu chọc hắn, thực ra cho dù những kẻ này không tới tìm anh, anh cũng định đi tìm chúng, lần lượt phá sạch mấy cái võ quán Taekwondo, Karate, Aikido, mở Cực Đạo Quyền Quán của mình ra khắp thành phố TW.