Điểm khác biệt lớn nhất giữa kẻ ngu xuẩn và người thông minh nằm ở chỗ, kẻ ngu xuẩn luôn cảm thấy mình rất ghê gớm, luôn cho rằng tất cả mọi người trên thế giới này đều sợ mình.
Diệp Khiêm không phải là không có người sợ, nhưng tuyệt đối không phải là thằng nhãi đảo quốc trước mặt này. Nó không nói mình là người của Sơn Khẩu Tổ thì còn đỡ, càng nói mình thuộc Sơn Khẩu Tổ, Diệp Khiêm lại càng nảy sinh sát ý mạnh mẽ. Mối thù giữa Diệp Khiêm và Sơn Khẩu Tổ có thể nói là đã tích tụ từ lâu, điều khiến Diệp Khiêm phiền muộn nhất chính là dường như mình đi đến đâu cũng có mấy gã người của Sơn Khẩu Tổ chạy tới gây sự, mãi mà không biết khôn.
Canada dù sao cũng không phải là địa bàn của Lang Nha, Diệp Khiêm cũng không thể làm quá quắt, huống hồ Diệp Khiêm cũng không muốn giết người trước mặt nhiều người ngoài như vậy. Tuy nhiên, điều này không có nghĩa là Diệp Khiêm cứ thế bị thằng nhãi đảo quốc kia trấn áp. Lạnh lùng cười một tiếng, Diệp Khiêm nói: "Phải không? Tính tôi vốn cứng đầu, người càng không nên đắc tội thì tôi lại càng muốn thử xem sao. Đã là đại ca của cậu thuộc Sơn Khẩu Tổ, vậy tôi lại muốn xem thử Sơn Khẩu Tổ có thể làm gì được tôi."
Dứt lời, Diệp Khiêm tung một cước đá mạnh vào người thằng nhãi đảo quốc kia. Tức thì, chỉ nghe một tiếng "rắc", lại thêm mấy cái xương sườn bị gãy. Thằng nhãi đảo quốc kia làm sao ngờ được Diệp Khiêm lại dám ra tay ngay cả khi mình đã báo danh hiệu Sơn Khẩu Tổ. Trở tay không kịp, nỗi đau càng thêm rõ rệt, nó rú lên thảm thiết, cả người không ngừng run rẩy, nước mắt vì đau mà trào ra.
Gã đảo quốc tóc vàng đứng một bên nào dám lên tiếng nữa, vừa rồi bị Diệp Khiêm đấm một cú, đã thấy tức ngực rồi. Hơn nữa, hắn cũng tận mắt chứng kiến Diệp Khiêm một quyền đánh nát ghế đẩu. Bây giờ Diệp Khiêm sau khi nghe thằng nhãi kia nhắc đến danh hiệu Sơn Khẩu Tổ vẫn không hề sợ hãi chút nào, điều này đủ để chứng minh Diệp Khiêm có cậy dựa nên không sợ, hắn không dám manh động nữa, nếu không sợ là chính mình phải chịu khổ nhiều hơn.
"Mẹ kiếp, có giỏi thì mày giết tao đi, nếu không tao nhất định sẽ khiến mày chết rất thê thảm." Thằng nhãi đảo quốc kia vẻ mặt dữ tợn, phẫn nộ quát.
"Ồ, miệng cứng thật đấy nhỉ." Khóe miệng Diệp Khiêm hơi nhếch lên, nở nụ cười tà mị. Ngồi xổm xuống, Diệp Khiêm giáng một bạt tai thật mạnh vào mặt thằng nhãi đảo quốc, ra tay không chút nương tình. Chỉ nghe một tiếng "chát" giòn giã, trên mặt thằng nhãi đảo quốc xuất hiện một vết bàn tay rõ rệt, răng cũng bị đánh rụng mấy chiếc, đầy miệng máu tươi.
Thằng nhãi đảo quốc đau đớn gào lên oai oái, muốn chửi bới nhục mạ nhưng lại không thể nói ra lời. Nước mắt, nước mũi, máu tươi hòa lẫn vào nhau, cả khuôn mặt giống như một lớp vỏ dưa hấu thối rữa, bẩn thỉu đến mức buồn nôn. Đám thanh niên trai gái kia không những không cảm thấy sợ hãi chút nào mà ngược lại còn nhao nhao hô hào tiếp tục. Diệp Khiêm cũng không biết là do bọn họ thực sự gan dạ, thực sự căm ghét người đảo quốc, hay là vì bọn họ đã dùng thuốc mà thần trí không tỉnh táo nữa.
"Đã ngươi muốn chết như vậy, ta sẽ thành toàn cho ngươi!" Diệp Khiêm cười lạnh một tiếng, quay đầu nhìn đám thanh niên kia, nói: "Chẳng phải các người có thuốc sao? Nó thích 'high' như vậy, thì cứ cho nó uống hết đi."
"Được đó, được đó!" Đám thanh niên nhao nhao hưởng ứng. Tiểu Tiểu còn phấn khích hơn, vội vàng thu gom tất cả số thuốc lại, đưa cho Diệp Khiêm, nói: "Nhanh lên, nhanh lên!"
Diệp Khiêm cười khổ, có chút không biết phải hình dung đám người trẻ tuổi này thế nào nữa, cũng không biết là bọn họ thực sự không biết dùng quá nhiều thuốc sẽ chết, hay là nhìn thấy có người chết ngay trước mặt mà bọn họ lại chẳng chút sợ hãi? Nhưng Diệp Khiêm cũng lười quản mấy chuyện này, dù sao đám người này cũng chẳng liên quan gì đến anh. Cầm lấy thuốc viên, Diệp Khiêm cười tà mị: "Mày thích chơi thuốc như vậy, tao sẽ cho mày chơi một lần cho đã, đảm bảo mày sẽ hưng phấn đến cực điểm."
Dứt lời, Diệp Khiêm túm lấy thuốc viên nhét vào miệng thằng nhãi đảo quốc kia. Mặc cho thằng nhãi đảo quốc vùng vẫy thế nào cũng không thể thoát ra được. Gã đảo quốc tóc vàng đứng cạnh nhìn thấy cảnh đó, trong lòng không khỏi âm thầm hoảng sợ, lo lắng Diệp Khiêm liệu có vì thằng nhãi kia mà liên lụy đến mình không. Hắn muốn bỏ chạy, nhưng lại phát hiện mình căn bản không nhấc nổi bước chân. Hắn cuối cùng cũng biết hóa ra cái chết lại gần mình đến thế, nỗi sợ hãi trong nháy mắt tràn ngập trong đầu óc hắn.
Thuốc chỉ mới dùng chưa tới một nửa, đã thấy thằng nhãi đảo quốc toàn thân co giật, mắt trợn ngược, miệng sùi bọt mép. Đám thanh niên nam nữ nhìn thấy cảnh tượng này không những không chút sợ hãi mà còn nhao nhao hét hò phấn khích, dường như căn bản không hề biết rằng thằng nhãi đảo quốc kia sắp chết vậy.
Một lát sau, thằng nhãi đảo quốc ngừng co giật, mắt trợn ngược, tắt thở mà chết. Diệp Khiêm vươn tay dò xét hơi thở của nó, rồi hơi nhún vai với những người khác, ý bảo người đã chết rồi. Điều nằm ngoài dự đoán của Diệp Khiêm là đám nam nữ trẻ tuổi kia đã ngừng tiếng hò hét phấn khích vừa rồi, từng đứa sững sờ đứng đó, vẻ mặt đầy sợ hãi. Ngoại trừ Tiểu Tiểu vô tâm vô phế, vẫn đang hô hào phấn khích. Diệp Khiêm lắc đầu bất lực, xem ra những người trẻ tuổi này không phải là không biết nỗi sợ của cái chết, sự đáng sợ của việc giết người, mà là do bị thuốc kích thích làm mất lý trí. Giờ tận mắt nhìn thấy có người chết, bọn họ cũng đều tỉnh táo lại, có chút không biết phải giải quyết hậu quả thế nào.
"Chết người rồi? Đây... đây phải làm sao đây? Nếu để cảnh sát biết, chúng ta đều tiêu đời rồi." Một gã thanh niên da đen trong đó lo lắng nói.
"Sao? Các người sợ à? Vậy rất đơn giản, các người không để cảnh sát biết là các người giết nó không phải là được rồi sao." Diệp Khiêm khẽ nhún vai, thản nhiên nói.
"Không... không phải, không phải chúng tôi giết, là ông giết. Không được, tôi phải báo cảnh sát, tôi phải báo cảnh sát!" Gã thanh niên da đen lảm nhảm nói, vừa nói vừa móc điện thoại từ trong túi ra.
"Cậu phải nghĩ kỹ cho thông, những viên thuốc này đều là cậu đưa cho tôi, hơn nữa các người đều có mặt ở đây, cậu nói không phải cậu giết thì cảnh sát có tin không? Nếu không tin, vậy thì cậu báo cảnh sát đi, dù sao cùng lắm thì mọi người cùng chết." Diệp Khiêm nói. Cười một cách thú vị, Diệp Khiêm thực ra cũng chẳng bận tâm chuyện giết một người, cũng chẳng sợ việc gánh lấy tội danh này vào người, chỉ là thấy đám thanh niên này sợ hãi như vậy, Diệp Khiêm nảy ý muốn đùa giỡn bọn họ một chút. Ai bảo bọn họ vừa rồi hô hào phấn khích như vậy, đòi mình giết thằng nhãi đảo quốc này cơ chứ, giờ giết thật rồi lại sợ hãi, Diệp Khiêm không chịu đâu.
"Cái này... cái này... vậy phải làm sao đây? Cảnh sát sớm muộn gì cũng sẽ điều tra ra thôi." Gã thanh niên da đen lo lắng nói.
"Không sao, không sao đâu, chỉ cần chúng ta không nói thì không ai biết cả. Lát nữa chúng ta cùng dìu nó ra ngoài, rồi tìm chỗ nào đó chôn cái xác là thần không biết quỷ không hay thôi. Nhưng mọi người phải nhớ kỹ, những người ở đây ai cũng không được nói chuyện này ra ngoài, ai mà nói ra thì đó là kẻ thù chung của mọi người." Một gã thanh niên da trắng ổn định lại cảm xúc, nói.
"Được, được, cứ làm như vậy đi, ai mà nói ra, mọi người sẽ không tha cho kẻ đó." Một thiếu nữ tóc vàng phụ họa nói.
"Việc này hình như hơi khó đấy nhỉ, nó và thằng nhãi này là một hội, chắc chắn nó sẽ nói chuyện này ra ngoài, đến lúc đó mọi người cùng chết chùm thôi." Diệp Khiêm vừa nói vừa chỉ về phía gã đảo quốc tóc vàng đứng một bên, ý đồ rất rõ ràng, chính là muốn mượn đao giết người.
Gã tóc vàng kia làm sao không biết ý của Diệp Khiêm, lập tức hoảng loạn nói: "Không đâu, tôi sẽ không nói ra đâu, người đảo quốc chúng tôi coi trọng chữ tín nhất. Hơn nữa, nói ra cũng chẳng có lợi gì cho tôi, tôi cũng đang ở đây mà."
"Không được, mày là người đảo quốc, mày và nó là một bọn. Bây giờ nó chết rồi, mày chắc chắn sẽ đi báo cảnh sát, không được, tuyệt đối không thể để mày rời khỏi đây." Gã thanh niên da đen lo lắng nói. Đầu óc hắn bây giờ đã rối loạn hết cả, làm sao có thể phân tích tình hình hiện tại một cách rõ ràng như thế, hắn chỉ biết là phải giết gã tóc vàng này, rồi sẽ không còn ai nói chuyện này ra ngoài nữa, thế thì mình mới an toàn được.
"Đúng vậy, nó nhất định sẽ nói, không thể tha cho nó, tuyệt đối không thể để nó sống rời khỏi đây." Một thiếu nữ cũng phụ họa nói.
"Được, đã mọi người cùng thống nhất quyết định, vậy thì cứ làm như thế đi. Dù sao giết một người cũng là giết, giết hai người cũng vậy thôi." Gã thanh niên da trắng nói, "Các người đi lấy thuốc lại đây, còn mấy người kia, qua đây giúp đè nó lại."
Thấy vậy, gã đảo quốc tóc vàng hoảng sợ, lúc này cũng không màng gì nữa, bò dậy bỏ chạy ra ngoài. Thế nhưng, trước mặt Diệp Khiêm, hắn làm sao có thể chạy thoát? Chỉ thấy Diệp Khiêm nhẹ nhàng bóp một cái trên người hắn, gã đảo quốc tóc vàng lập tức thấy hai chân tê rần, cả người ngã xuống. Những kẻ khác thuận thế đè hắn lại, không cho hắn cử động, gã thanh niên da trắng lập tức sai bảo những người khác nhét tất cả thuốc vào miệng gã đảo quốc tóc vàng kia.
Vì căng thẳng, đôi tay cô gái kia không ngừng run rẩy, trong lúc đút thuốc cho gã đảo quốc tóc vàng, đa số thuốc đều rơi vãi xuống đất. Cô ta lại vội vàng nhặt thuốc trên mặt đất lên, nhét tất cả vào miệng gã đảo quốc tóc vàng kia. Rất nhanh, đã thấy gã tóc vàng toàn thân co giật không ngừng, miệng liên tục sùi bọt mép.
Mặc dù bọn họ đã quyết tâm giết chết gã đảo quốc tóc vàng này, nhưng khi thực sự nhìn thấy cảnh tượng đó, vẫn không tránh khỏi có chút sợ hãi. Khi gã đảo quốc tóc vàng co giật, bọn họ sợ hãi hét lên một tiếng, lũ lượt lùi sang một bên, nhìn hắn với vẻ kinh hoàng.
Từ đầu đến cuối, cô nhóc Tiểu Tiểu đều không tham gia, chỉ bĩu môi nhìn Diệp Khiêm một cái, rồi cười nhẹ với Diệp Khiêm. Ý nghĩa trong biểu cảm đó rất rõ ràng, rõ ràng là đang ám chỉ rằng mình đã biết Diệp Khiêm đang mượn đao giết người.
Diệp Khiêm cười nhạt, cũng không giải thích thêm gì nhiều. Đám thanh niên trai gái này chẳng phải hạng người tử tế gì, tuổi còn trẻ mà suốt ngày dùng thuốc, chơi mấy cái tiệc tùng tình dục, Diệp Khiêm cũng không có chút lòng đồng cảm nào với bọn họ, bọn họ có chết hay không cũng chẳng liên quan gì tới anh.
"Được rồi, các người tự tìm cách mang xác ra ngoài chôn đi, tôi đi trước đây." Nói xong, Diệp Khiêm sải bước đi ra ngoài. "Đợi tôi với!" Tiểu Tiểu vội vã đuổi theo, khoác lấy cánh tay Diệp Khiêm, rời khỏi KTV.