Siêu Cấp Binh Vương

Lượt đọc: 856 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 566
Rút Súng

❊ ❊ ❊

Mọi thứ, hoàn toàn diễn ra theo đúng dự đoán của Diệp Khiêm.

Gã đàn ông trung niên đầu trọc cùng thuộc hạ của hắn sau khi lấy khẩu cung ở đồn cảnh sát thì đều được bảo lãnh tại ngoại. Chỉ có điều, vì đa số đều bị thương rất nặng nên cơ bản đều đang nằm viện. Kể cả gã đàn ông đầu trọc cũng vậy, xương sườn đã nối lại, còn về nội thương thì chỉ đành chờ điều trị bằng thuốc sau này.

Khi gã đàn ông đầu trọc xuất viện, đã là ba ngày sau đó. Đây còn là kết quả của việc hắn cứ gào thét đòi xuất viện. Vụ việc lần này làm hỏng bét, hơn nữa đám thuộc hạ bị thương nằm viện cộng thêm tiền bảo lãnh là một khoản chi tiêu không hề nhỏ, hắn nhất định phải đòi lại số tiền này. Quan trọng nhất là từ khi hắn nằm viện, Nhậm thiếu căn bản chưa từng đến thăm hắn lấy một lần, thậm chí một lời hỏi thăm cũng không có, thù lao đã hứa hẹn trước đó lại càng mất tăm mất tích. Điểm này là điều hắn tuyệt đối không thể dung thứ, nếu không thì sau này hắn còn mặt mũi nào mà đứng vững trong giới.

Việc đầu tiên sau khi xuất viện, gã đàn ông đầu trọc liền gọi cho Nhậm thiếu. Nghe thấy giọng của Nhậm thiếu truyền tới, gã đàn ông đầu trọc lạnh lùng hừ một tiếng, nói: "Khá lắm nhóc con, cuối cùng cũng chịu nghe điện thoại rồi à? Gọi cho mày bao nhiêu lần như vậy mà mày dám không bắt máy, hừ."

Nhậm thiếu vẫn có chút kiêng dè gã đàn ông đầu trọc, hắn hiểu rõ gã này là kẻ vì tiền không màng mạng sống, là một tên điên, thực sự chọc giận hắn thì không biết chuyện gì hắn cũng có thể làm ra. Nhậm thiếu lúc này không dám chậm trễ, vội vàng nói: "Hổ ca, xin lỗi, mấy ngày nay em luôn bị bố nhốt lại, điện thoại cũng bị tịch thu, khó khăn lắm mới lấy lại được, em không phải cố ý không nghe điện thoại của anh đâu."

"Tao không cần biết mày vì lý do gì, tóm lại, bây giờ mày lập tức đến gặp tao. Tao đang đợi mày ở KTV Tinh Quang Xán Lạn, nếu mày không đến thì tự chịu hậu quả." Gã đàn ông đầu trọc nói xong liền cúp máy cái rụp, căn bản không cho Nhậm thiếu bất kỳ cơ hội mặc cả nào.

Nghe tiếng tút tút truyền tới từ điện thoại, Nhậm thiếu không khỏi nhíu chặt lông mày. Hắn biết rất rõ gã đầu trọc nói được làm được, nếu mình không đi, không biết hắn sẽ làm loạn ra chuyện gì. Do dự một lát, Nhậm thiếu lẻn vào phòng bố mình, lấy từ trong ngăn kéo ra một khẩu súng lục. Đây không phải súng quân dụng của Nhậm Xuân Bách, mà là súng hắn mua qua con đường chính quy, có giấy phép sử dụng súng.

Nhét khẩu súng vào trong ngực, Nhậm thiếu ra cửa lái xe hướng tới KTV Tinh Quang Xán Lạn. Đến cửa KTV, Nhậm thiếu đỗ xe lại, gọi một cuộc điện thoại cho Hổ ca, rồi thẳng tiến về phía phòng bao nơi Hổ ca đang ở. Vì vẫn còn ban ngày nên người ở KTV không đông lắm.

Vì vốn đã khá quen thuộc với Nhậm thiếu, hơn nữa đám thuộc hạ của Hổ ca cũng không ngờ Nhậm thiếu lại dám rút súng nên không hề khám người mà thả hắn vào thẳng phòng bao. Trong phòng, Hổ ca tựa lưng vào ghế sofa, do xương sườn vừa mới nối nên không thể cử động quá mạnh, không những vậy, chỉ cần cử động hơi lớn một chút là có khả năng làm xương sườn gãy lần nữa, vì thế hắn buộc phải rất cẩn thận, ngay cả khi ngồi đó muốn uống trà hay hút thuốc cũng đều phải có người đưa tận miệng.

"Đến rồi à? Coi như nhóc con biết điều, ngồi đi." Hổ ca nghiêng đầu, nhìn Nhậm thiếu một cái rồi nói.

"Hổ ca gọi em đến, em sao dám không đến." Nhậm thiếu cẩn trọng nói, "Đúng rồi, không biết Hổ ca gấp gáp gọi em đến có chuyện gì không ạ?"

"Chuyện gì? Mày không biết à?" Hổ ca lạnh lùng liếc Nhậm thiếu một cái, nói: "Mày còn việc chưa làm, không phải là mày không biết đấy chứ?"

"Ơ, Hổ ca nói là tiền phải không?" Nhậm thiếu ngẩn người, nói: "Bây giờ em nhất thời cũng không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy, anh cũng biết chuyện lần này làm lớn quá, bố em đã phong tỏa hoàn toàn kinh tế của em rồi. Thế này đi Hổ ca, lúc trước chúng ta đã thỏa thuận là nếu anh giải quyết êm đẹp chuyện đó thì sẽ trả ba vạn thù lao, em cứ đưa trước năm ngàn đã."

Hổ ca lúc đó cũng không ngờ chuyện lại nghiêm trọng đến mức này, tưởng rằng chỉ là đánh vài người thôi, ba vạn là đủ rồi, ai ngờ lại đụng phải đá tảng. "Nhậm thiếu, mày không phải đang đùa tao đấy chứ? Năm ngàn? Mày tưởng đây là đi chợ mua rau hả, còn có thể mặc cả sao?" Hổ ca hừ lạnh một tiếng, nói.

"Không phải, Hổ ca, anh xem bây giờ em cũng nhất thời không lấy ra được nhiều tiền như vậy mà. Năm ngàn này coi như tiền đặt cọc, số còn lại em sẽ nhanh chóng bù đủ cho anh, anh xem thế có được không?" Nhậm thiếu nói.

"Vậy mày định đưa bao nhiêu?" Hổ ca mân mê một con dao găm, gọt móng tay của mình, hỏi với vẻ bất cần.

"Hửm? Không phải đã thỏa thuận là ba vạn rồi sao?" Nhậm thiếu nói, "Mặc dù chuyện không thành, nhưng dù sao với Hổ ca cũng coi như là chỗ quen biết lâu năm, tiền em vẫn sẽ trả đủ số lượng."

"Sao nào? Theo cách nói của mày, vậy tao còn phải cảm ơn đại ân đại đức của mày sao?" Hổ ca lạnh giọng nói, "Mày cũng thấy rồi đó, hiện tại anh em của tao có mấy chục người đang nằm viện, hơn nữa đều là trọng thương, chỉ riêng tiền phẫu thuật thôi đã là một con số khổng lồ. Còn cả tiền bảo lãnh ở đồn cảnh sát nữa, cộng lại những thứ này, ít nhất cũng phải tầm ba bốn triệu rồi. Đây còn chưa tính tiền bồi dưỡng, tiền mất việc, vân vân, mày muốn dùng ba vạn để giải quyết êm đẹp, sao? Mày coi tao là kẻ ngốc để mặc mày chém giết à?"

Hổ ca lúc này cũng chẳng bận tâm nhiều nữa, cũng mặc kệ bố của Nhậm thiếu là Giám đốc Sở Công an rồi. Chuyện lần này làm quá lớn, hắn còn chưa biết sau này Diệp Khiêm có tìm mình gây phiền phức hay không nữa. Mặc dù Diệp Khiêm lúc đó đã nói tha cho hắn, không tính toán nữa, nhưng ai mà biết được phía sau thế nào. Cho nên, bất luận thế nào hắn cũng phải lấy được ít tiền từ tay Nhậm thiếu, họa này là do hắn gây ra, không tìm hắn thì tìm ai.

Mở miệng là ba bốn triệu, Nhậm thiếu không khỏi giật mình. Chuyện không những không thành, bây giờ lại còn muốn tống tiền mình, rõ ràng là có chút quá đáng. Nhậm thiếu hơi nhíu mày, nói: "Hổ ca, anh nói vậy có chút không hợp lý rồi nhỉ? Chưa nói đến chuyện anh không làm thành, theo quy tắc trên giang hồ, em hoàn toàn có thể không đưa cả ba vạn đã thỏa thuận trước đó. Em xem vì nể tình chúng ta cũng là chỗ quen biết lâu năm nên mới không muốn quỵt. Thế mà bây giờ, anh lại mở miệng ra đòi em ba bốn triệu, đây rõ ràng là tống tiền rồi. Hổ ca, tuy tôi Nhậm thiếu không phải nhân vật lớn gì, nhưng cũng không phải là loại dễ dàng để mặc anh bắt nạt."

Chưa nói đến việc Nhậm thiếu không muốn đưa mấy triệu này, mà dù hắn có muốn đưa thì cũng căn bản không lấy đâu ra nhiều tiền như vậy. Nếu để bố hắn biết hắn mở miệng ra là đòi ba bốn triệu thì không chém sống hắn mới lạ. Vì thế, Nhậm thiếu buộc phải bày ra thái độ hơi cứng rắn một chút, nếu không thì chỉ có phần bị bắt nạt hơn mà thôi.

Cười lạnh một tiếng, Hổ ca nói: "Vậy ý mày là không muốn đưa? Hừ, nếu không phải tại mày, anh em chúng tao có ra nông nỗi này không? Tiền phẫu thuật, tiền bồi dưỡng mà mày không đưa, chẳng lẽ muốn chúng tao tự móc túi tiền túi ra à? Giá chốt, bốn triệu rưỡi."

"Hổ ca, anh đừng có mà ức hiếp người quá đáng. Đã đến nước này rồi, thì tôi cũng nói thật với anh luôn, bây giờ anh đừng hòng lấy được một xu nào. Chuyện là do anh làm hỏng, trách nhiệm đương nhiên do anh gánh, trên giang hồ không có cái quy tắc nào như vậy cả." Nhậm thiếu nói.

"Được, đã nói đến mức này rồi thì đừng trách anh em tôi không nể tình nghĩa. Hôm nay nếu mày không đưa tiền, thì đừng hòng bước ra khỏi đây." Hổ ca hừ lạnh một tiếng, nói. Tiếng vừa dứt, hai tên thuộc hạ bước tới bên cạnh Nhậm thiếu, đặt tay lên vai hắn.

"Hổ ca, anh phải hiểu cho rõ, bố tôi là Giám đốc Sở Công an tỉnh HN đấy. Nếu anh dám đụng vào tôi một cái, tôi đảm bảo anh đừng hòng lăn lộn tiếp ở tỉnh HN nữa." Nhậm thiếu tuy trong lòng có chút sợ hãi, nhưng vẫn buộc phải đánh cược, cố tỏ ra mình là kẻ cứng rắn, hy vọng dùng quyền thế của bố mình để trấn áp bọn họ.

"Đù, mày tưởng bây giờ chúng tao còn lăn lộn tiếp được sao? Mày không nhìn ra thằng cha Diệp Khiêm đó ngay cả Hoa Kiệt cũng phải nể mặt mấy phần à, bây giờ chúng tao đã không còn cách nào lăn lộn ở tỉnh HN được nữa rồi, cũng chẳng ngại đắc tội thêm một người nữa đâu." Hổ ca gắt lên. Do nói quá to, không tránh khỏi ảnh hưởng đến vết thương, khiến hắn ho sặc sụa từng trận.

"Bắt nó lại cho tao, gọi điện cho bố nó, tao không tin lão ta dám không đưa tiền." Hổ ca mặt mày dữ tợn nói, hắn thật sự điên rồi, liều mạng rồi, mặc kệ Nhậm Xuân Bách có phải là Giám đốc Sở Công an tỉnh HN hay không, cùng lắm thì cá chết lưới rách.

"Đừng cử động. Tất cả đừng cử động!" Nhậm thiếu thấy tình hình không ổn, vội vùng ra khỏi tay hai tên thuộc hạ của Hổ ca, rút từ trong ngực ra khẩu súng lục .45 đã chuẩn bị sẵn, chĩa vào Hổ ca nói: "Hổ ca, là anh ép tôi. Tốt nhất là anh đừng động đậy, nếu không thì đừng trách tôi không nể tình. Súng lục rất dễ cướp cò, anh đừng làm tôi sợ, nhỡ đâu tay tôi run, đến lúc đó thì không hay đâu."

"Nhóc con, lại dám rút súng?" Hổ ca rõ ràng giật mình, không ngờ Nhậm thiếu lại dám rút súng, trong lòng chửi thầm đám bảo vệ ở cửa một trận tơi bời. Đám ngu xuẩn, lại không khám người đã thả thằng nhóc này vào. Tuy nhiên, Hổ ca cũng là kẻ từng trải, không dễ dàng bị dọa sợ như vậy. Hơn nữa, hắn cũng đoán Nhậm thiếu không dám nổ súng, dù sao rút súng không phải chuyện nhỏ, đến lúc đó cho dù bố hắn là Giám đốc Sở Công an tỉnh HN e rằng cũng không cách nào dàn xếp được vụ này.

"Có bản lĩnh thì mày nổ súng đi, ông đây mà nhíu mày một cái thì theo họ mày." Hổ ca nói, "Chúng tao đông người thế này, một khẩu súng của mày bắn chết được mấy đứa? Có bản lĩnh thì bắn đi, nhắm vào đây này, đứa nào không dám nổ súng thì đứa đó là đồ con rùa."

Vừa nói, Hổ ca vừa chỉ vào ngực mình, vẻ mặt đầy bất cần.

"Hổ ca, anh đừng ép tôi." Nhậm thiếu run rẩy nói, "Đừng ép tôi, tôi thật sự sẽ nổ súng đấy." Vừa nói, Nhậm thiếu vừa lùi lại phía sau, cho đến khi lùi vào sát tường. Hắn mang súng tới đây chỉ là muốn dọa Hổ ca thôi, chứ hắn thật sự không dám nổ súng. Nổ súng sẽ nghiêm trọng đến mức nào, hắn biết rõ, một khi nổ súng giết người, đến lúc đó e là nửa đời sau của hắn phải ngồi tù rồi. Nhưng nhìn tình thế hiện tại, Hổ ca căn bản không hề sợ sự đe dọa của hắn, chẳng lẽ mình thật sự phải nổ súng sao?

[DeepSeek dịch] ChuongId:433
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 14 tháng 9 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.