Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 143
Mạc Vịnh Tinh lại bị hố

❊ ❊ ❊

Tần Vũ còn chưa kịp hỏi, Mạc Vịnh Tinh đã cùng mấy vệ sĩ khiêng cái lu lớn đó vào đại sảnh. Đây là một cái lu gốm hình bầu dục, trên hẹp dưới rộng, miệng lu đã bị bịt kín bằng bùn đỏ.

Toàn bộ bề mặt cái lu còn dán đầy những lá bùa chú. Tần Vũ cầm Dẫn Hồn Đăng lên, ngón tay gõ nhẹ hai cái lên lớp vỏ thủy tinh.

Bùm, bùm!

Trên lớp bùn đỏ của miệng lu lồi lên hai khối, dường như có vật gì đó đang va đập từ dưới lên, rõ ràng hai tiếng động vừa rồi chính là do thứ trong lu va vào bùn đỏ mà phát ra.

"Tần Vũ, trong này là thứ gì thế?" Mạc Vịnh Tinh nhìn đầy tò mò. Lúc nãy ở trong phòng bên, cậu ta đã từng chạm vào cái lu này, cũng gõ thử một hai cái lên chỗ bùn đỏ và bề mặt lu, nhưng chẳng thấy có chút động tĩnh gì.

"Hồn phách của Lưu Thuận Thiên đang ở trong cái lu này." Tần Vũ liếc nhìn Mạc Vịnh Tinh đáp.

"Cái gì?" Mạc Vịnh Tinh đang định sờ vào chỗ bùn đỏ, nghe Tần Vũ nói xong, tay vươn được nửa đường liền rụt phắt lại.

"Trong này thật sự là hồn phách của Lưu Thuận Thiên?" Thấy Tần Vũ gật đầu, trên mặt Mạc Vịnh Tinh lộ ra vẻ như nhìn thấy quỷ. Bảo sao lúc nãy cậu ta cứ thấy cái lu này thật kỳ quái, cho người ta một cảm giác âm u lạnh lẽo.

"Đứng xa thế làm gì, lát nữa còn cần cậu giúp một tay đây này."

Tần Vũ thấy Mạc Vịnh Tinh trốn xa tít tắp thì buồn cười nói. Hồn phách này không phải là quỷ hồn, hai loại này khác biệt lớn lắm, không cần phải trốn xa như vậy.

Khí trường trên người quỷ hồn mang theo sự tang tóc, nghèo hèn, bệnh tật, khổ ải, tiếp xúc nhiều tất sẽ mang tới xui xẻo. Nhưng hồn phách thì khác, hồn phách là do tinh khí thần của một người hóa thành, dùng cách nói của Đạo gia thì chính là Nguyên Thần.

Nguyên Thần thực ra thuộc loại Âm Thần, không gây hại cho con người, nhưng một khi Nguyên Thần rời khỏi bản thể quá nhiều ngày, nó sẽ dần dần chuyển hóa thành quỷ hồn, trừ khi là những cao nhân tu luyện có thành tựu mới có thể giữ cho Nguyên Thần xuất khiếu mà không bị hóa thành quỷ.

"Tôi có thể giúp gì cho anh?" Mạc Vịnh Tinh bước lại gần, nghi hoặc nhìn Tần Vũ, cậu ta đâu phải phong thủy tướng sư, thì giúp được việc gì chứ.

"Lát nữa lúc tôi gõ vỡ lớp bùn đỏ này, cậu cầm lấy cái đèn này, hét lớn ba tiếng 'Lưu Thuận Thiên', giọng phải thật to."

"Chỉ đơn giản vậy thôi? Sẽ không hố tôi nữa chứ?" Mạc Vịnh Tinh nghi ngờ nhìn Tần Vũ. Đã mấy lần cậu ta âm thầm bị Tần Vũ hố rồi, lần đầu là bảo cậu ta khiêng tượng đá Kỳ Lân, khiến cậu ta mệt gần chết mà không khiêng nổi, lần thứ hai là lúc Tam Tài Tụ Thủy Trận, bảo cậu ta đi động vào cột trụ, kết quả bị phun cho ướt như chuột lột...

Mạc Vịnh Tinh đã ăn mấy quả đắng, giờ cũng khôn ra rồi, cái gọi là đi một ngày đàng học một sàng khôn, nếu cậu ta còn mắc bẫy của Tần Vũ nữa thì cũng quá là ngu ngốc rồi.

"Chỉ đơn giản vậy thôi." Tần Vũ khẳng định.

"Lớp bùn đỏ này tôi gõ được không?" Mạc Vịnh Tinh đột nhiên lên tiếng hỏi Tần Vũ.

"Được chứ, sao thế?" Tần Vũ không hiểu sao Mạc Vịnh Tinh đột nhiên hỏi cái này. Mạc Vịnh Tinh nghe Tần Vũ nói vậy liền cười hắc hắc, đi tới trước cái lu, "Vậy để tôi gõ bùn đỏ, anh cầm đèn mà hét."

"Được rồi được rồi, cậu không tin thì cậu gõ bùn đỏ, tôi cầm đèn hét là được chứ gì."

Tần Vũ lộ vẻ mặt có chút bất lực, chỉ là lúc cúi người lấy Dẫn Hồn Đăng, khóe mắt lại thoáng hiện một nụ cười đắc ý, nhưng đợi lúc anh đứng thẳng dậy thì đã thu liễm nụ cười đó lại.

"Hắc hắc, tôi đây cũng là để phòng anh đấy, tên anh quá là xảo quyệt." Mạc Vịnh Tinh nhe răng cười, tỏ vẻ khá đắc ý, như vậy thì Tần Vũ không thể hố cậu ta được nữa.

"Đồ ngốc, rơi vào cái hố người ta đào sẵn rồi mà còn đắc ý." Mạc Vịnh Hân nhìn vẻ mặt của cậu em trai, đưa tay vỗ vỗ lên trán, khá là bất lực. Nụ cười thoáng qua nơi khóe mắt khi Tần Vũ cúi người vừa nãy đã không thoát khỏi mắt cô, nhưng nghĩ tới việc Tần Vũ nhiều lắm cũng chỉ khiến em trai mình chịu chút thiệt thòi nhỏ thôi nên cô cũng không định nhắc nhở.

Ngoài Mạc Vịnh Hân ra, Viên Hạc cũng dùng ánh mắt kỳ quái nhìn Mạc Vịnh Tinh. Người khác không rõ, chứ ông sao mà không rõ việc gõ vỡ bùn đỏ sẽ xảy ra chuyện gì cơ chứ. Nhưng đối với tên thanh niên từng tát mình mấy cái này, ông chỉ ước đối phương chịu thêm chút thiệt thòi, tất nhiên cũng sẽ không nhắc Mạc Vịnh Tinh.

"Chỉ đấm một cái xuống như vậy thôi sao?"

"Không phải, là dùng hai ngón tay chọc vỡ từ chính giữa."

Mạc Vịnh Tinh làm theo lời dặn của Tần Vũ, duỗi hai ngón tay ra, chọc nhẹ hai cái vào chỗ bùn đỏ, cảm thấy chắc là chọc thủng được, liền dùng sức chọc mạnh xuống một cái.

Đôi ngón tay của Mạc Vịnh Tinh chọc thẳng qua lớp bùn đỏ, đâm vào trong, nhưng ngay lập tức cậu ta đã hét lên: "Cái quái gì thế, cắn ngón tay tôi rồi, ướt dính."

Mạc Vịnh Tinh cảm nhận được cảm giác ấm nóng truyền tới từ ngón tay, kinh ngạc hỏi Tần Vũ.

"Cậu rút ngón tay ra là biết ngay thôi."

Trên mặt Tần Vũ nở nụ cười kỳ quái, một tay anh lại rút ra một lá bùa chú, úp ngược trong lòng bàn tay. Mạc Vịnh Tinh liếc nhìn Tần Vũ, chậm rãi rút ngón tay ra ngoài.

"Ái chà, thứ này to phết, không rút ra được." Mạc Vịnh Tinh dường như cảm thấy có điểm không ổn, không đợi Tần Vũ nói thêm gì, ngón tay cậu ta giật mạnh ra ngoài, kéo theo cả một mảng bùn đỏ.

"Mẹ kiếp, Tần Vũ anh lại hố tôi, đây là thứ quỷ gì thế này."

Mạc Vịnh Tinh nhìn thứ trên ngón tay mình, suýt nữa là buồn nôn muốn ọe, da gà toàn thân nổi hết cả lên. Hóa ra thứ đang ngậm lấy ngón tay cậu chính là một con cóc, toàn thân bao phủ những đốm đen xấu xí, đôi mắt đang mở trừng trừng nhìn cậu.

Ngay khoảnh khắc tay Mạc Vịnh Tinh rút ra, Tần Vũ đã hành động, nhanh chóng tới bên cạnh Mạc Vịnh Tinh, túm lấy bàn tay đang cầm con cóc của Mạc Vịnh Tinh đặt lên trên miệng lu, úp lá bùa ngược lên lưng con cóc.

"Âm vật thổ hồn, chính dương hoàn thể."

Tần Vũ khẽ niệm một câu, bỏ lớp vỏ thủy tinh của Dẫn Hồn Đăng ra, nhắm vào con cóc, hét lớn: "Lưu Thuận Thiên, Lưu Thuận Thiên, Lưu Thuận Thiên."

Tiếng thứ ba vừa dứt, miệng con cóc đen nhả ra, nhảy xuống đất. Ngay lập tức, ngọn lửa trên Dẫn Hồn Đăng nhảy múa dữ dội lên xuống, đến cuối cùng ngọn lửa lại lớn thêm vài phần.

Cạch!

Thấy ngọn lửa lớn thêm vài phần, Tần Vũ nhanh chóng đậy nắp thủy tinh lại, hồn phách của Lưu Thuận Thiên này coi như đã tìm được rồi, bây giờ chỉ cần mang hồn phách quay về thân thể Lưu Thuận Thiên là được.

"Tần Vũ, mẹ kiếp anh lại hố tôi."

"Đừng giẫm!"

Mạc Vịnh Tinh tức giận nhấc chân lên định giẫm chết con cóc dưới đất, Tần Vũ vội vàng ngăn lại. Con cóc này mà bị Mạc Vịnh Tinh giẫm chết thì chuyện lớn rồi.

"Con cóc này còn gọi là Âm Hạp, hồn phách của Lưu Thuận Thiên lúc trước ẩn giấu trong cơ thể nó, mà vừa rồi nó lại cắn cậu, nếu cậu giẫm chết nó, hồn phách của cậu cũng sẽ tiêu tán."

Lời của Tần Vũ khiến Mạc Vịnh Tinh sợ đến mức toát mồ hôi lạnh, nhưng ngay sau đó Mạc Vịnh Tinh liền gầm lên với Tần Vũ: "Tần Vũ, có phải anh cố ý không hả, thế giờ phải làm sao?"

Nói đến cuối, Mạc Vịnh Tinh gần như sắp khóc đến nơi, đây là cái chuyện quái quỷ gì thế này, giẫm chết con cóc này cậu cũng phải đền mạng theo, chẳng lẽ cậu còn phải bảo vệ con cóc này cả đời hay sao.

"Không sao đâu, chỉ cần trong một canh giờ con cóc này không việc gì, sau đó cậu thả nó đi là được."

Con cóc tuy cắn Mạc Vịnh Tinh một cái, nhưng chỉ hấp thụ một tia hồn khí của cậu mà thôi, một canh giờ là tia hồn khí này có thể tiêu tán, đến lúc đó con cóc sống hay chết thì không còn liên quan gì tới Mạc Vịnh Tinh nữa.

"Tôi còn phải bảo vệ cái thứ xấu xí này một canh giờ nữa ư." Mạc Vịnh Tinh chỉ vào con cóc dưới đất, người sắp suy sụp đến nơi.

"Chỉ có thể vậy thôi, ai bảo cậu chọn đi gõ cái lớp bùn đỏ đó làm gì."

Tần Vũ nhún vai. Mạc Vịnh Tinh nghe thấy lời Tần Vũ thì càng tức giận, chỉ vào Tần Vũ, muốn mắng mà không mắng ra lời, đúng là tự mình chọn, dù bị Tần Vũ chơi một vố, nhưng cái quả đắng này cậu ngậm ngùi ăn chắc rồi.

"Sau này anh đừng bao giờ tìm tôi giúp đỡ nữa."

Mạc Vịnh Tinh coi như đã hiểu ra, cách để không bị Tần Vũ chơi khăm chính là phải ở cách xa Tần Vũ ra, nếu không tên này lúc nào cũng có cách khiến cậu rơi vào hố.

[Dịch từ bản vi] ChuongId:141
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.