Nhìn căn phòng hỗn độn khắp nơi, khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Vịnh Hân phủ một tầng sương lạnh. Đúng lúc này, điện thoại của Mạc Vịnh Tinh đột nhiên vang lên. Sau khi nghe xong, cậu quay sang nói với chị gái mình: “Chị, biệt thự của Hạ Bình không có một bóng người.”
Nghe thấy lời của Mạc Vịnh Tinh, biểu cảm trên mặt Mạc Vịnh Hân không hề kinh ngạc, dường như tình huống này đã nằm trong dự đoán của cô. Thật ra, từ khi Mạc Vịnh Tinh nhắc lại chuyện Tần Vũ nói Hạ Bình cho người giám thị mình, Mạc Vịnh Hân đã nghĩ ngay tới việc nếu đúng là Hạ Bình ra tay, hắn chắc chắn cũng phát hiện ra các cô đang giám thị hắn bên ngoài biệt thự, đương nhiên hắn sẽ âm thầm dời đi.
“Còn camera giám sát của khách sạn thì sao? Tần Vũ là một người sống sờ sờ, muốn đem đi ít nhất cũng phải để lại dấu vết.” Mạc Vịnh Hân trầm ngâm một lát rồi bất chợt hỏi Mạc Vịnh Tinh.
“Đã bảo người đi kiểm tra rồi.”
Mạc Vịnh Hân đi dạo quanh phòng một vòng. Nhìn mức độ hỗn độn trong căn phòng, có thể thấy đối phương chắc chắn đang tìm thứ gì đó, nhưng xem chừng không tìm được.
“Mạc tiểu thư, Mạc thiếu gia, dựa theo hình ảnh từ camera, nửa giờ trước Tần tiên sinh bị hai người đàn ông đánh ngất trong thang máy, sau đó được khiêng xuống bãi đỗ xe ngầm, nhét vào trong xe rồi chở đi.”
Không bao lâu sau, một nam tử dáng vẻ bảo tiêu đi vào, báo cáo lại tình hình cho chị em Mạc Vịnh Hân.
“Có nhìn thấy biển số xe không?” Mạc Vịnh Hân quay đầu hỏi.
“Biển số là Việt A7656, xe là loại Honda Odyssey màu đen.”
Nghe xong câu trả lời của bảo tiêu, Mạc Vịnh Hân đi đến bên cửa sổ, rút điện thoại bấm một dãy số: “Dương thúc thúc, cháu là Tiểu Hân, muốn nhờ thúc giúp một việc. Một người bạn của cháu hình như bị bắt cóc, bọn bắt cóc lái một chiếc Honda màu đen, biển số A7656 từ đường XX ở khu Thiên Hà. Phiền Dương thúc thúc giúp cháu tra camera giao thông xem chiếc xe đó đi về hướng nào.”
“Chị, chị đang gọi cho ai thế? Dương thúc? Dương thúc nào vậy?” Mạc Vịnh Tinh đợi Mạc Vịnh Hân cúp điện thoại mới tiến lại hỏi với vẻ nghi hoặc.
“Dương sảnh trưởng của sở giao thông Quảng Đông, lần trước khi ông ấy đến nhà chơi, nghe nói chị muốn tới Quảng Châu nên đã cho chị dãy số, dặn rằng khi nào đến đây thì liên hệ để ông ấy dẫn hai chị em mình đi chơi cho thỏa thích.”
Mạc Vịnh Tinh bĩu môi, lời này rõ ràng là khách sáo. Một quan lớn cấp chính sảnh, lại là người đứng đầu một cơ quan quan trọng, làm sao có rảnh bồi hai đứa nhóc như họ đi chơi? Chẳng qua là muốn kết giao với Mạc gia mà thôi.
“Dương thúc nói hiện tại ông ấy cho đội giao thông đi tra ngay, lát nữa sẽ có người gọi điện báo tin cho chúng ta.”
“Thế lực đằng sau Hạ Bình này không nhỏ chút nào, vậy mà có thể biến mất không dấu vết ngay dưới sự giám sát của chúng ta.”
Mạc Vịnh Tinh ngồi phịch xuống ghế sofa: “Ơ, thanh kiếm của Tần Vũ đang ở trong tay chị à?”
Mạc Vịnh Tinh nhìn thấy trên tay chị gái mình đang cầm một hộp gỗ dài, chẳng phải chính là hộp đựng thanh kiếm mà Tần Vũ gửi lại sao?
“Ừ, Tần Vũ quên cầm đi. Chị sở dĩ biết Tần Vũ xảy ra chuyện cũng là nhờ Truy Ảnh nhắc nhở…”
Lời nói của Mạc Vịnh Hân khiến Mạc Vịnh Tinh đang ngồi trên sofa kinh ngạc nhìn về phía chiếc hộp gỗ trong tay cô: “Chẳng lẽ đây là bảo kiếm gì đó có thể cảnh báo sao?”
“Không sai biệt lắm là vậy. Không có Truy Ảnh nhắc nhở, e là đến tận bây giờ chúng ta vẫn không phát hiện ra Tần Vũ đã xảy ra chuyện.”
Mạc Vịnh Hân gật đầu, đang định nói tiếp thì di động trong tay lại vang lên. Là một dãy số lạ, Mạc Vịnh Hân ấn nút nghe, áp điện thoại vào tai: “Ai vậy?”
“Có phải Mạc tiểu thư không? Tôi là đội giao thông, Dương sảnh trưởng bảo chúng tôi thông báo kết quả giám sát cho cô.”
“Chiếc Honda màu đen biển số A7656 mà Mạc tiểu thư nói, nửa giờ trước xuất phát từ đường XX, đi qua nút giao Vân Hồ, sau đó lên cầu Kiều Nguyên, cuối cùng là lái vào trong Kiều Nguyên Sơn Trang.”
“Phiền anh rồi.”
Sau khi có được thông tin cần thiết, Mạc Vịnh Hân cúp điện thoại. Mạc Vịnh Tinh ngồi trên sofa cũng đứng dậy, chờ đợi chỉ thị tiếp theo từ chị gái.
Khuôn mặt xinh đẹp của Mạc Vịnh Hân lóe lên tia sát phạt. Nếu Hạ Bình đã không nhịn được mà ra tay, vậy thì cái lưới này thu sớm một chút cũng được. Cho dù không thể tóm được con cá lớn phía sau, cũng không thể để con cá nhỏ này tiếp tục gây sóng gió nữa.
---❊ ❖ ❊---
Bên trong Kiều Nguyên Sơn Trang, tại một khu biệt thự nghỉ dưỡng nông gia, hai người đàn ông đỡ một thanh niên đang hôn mê đi vào trong một căn biệt thự. Ở đại sảnh, Hạ Bình cùng một người phụ nữ trẻ tuổi đang chờ sẵn.
“Tổ trưởng, trong phòng Tần Vũ không tìm thấy Thập Phương Ấn.”
Hai người đàn ông đặt thanh niên đang hôn mê, chính là Tần Vũ, lên ghế sofa rồi cung kính nói với Hạ Bình.
“Đã biết, các ngươi lui xuống trước đi.”
Hạ Bình gật đầu, nhìn về phía Tần Vũ đang nằm trên ghế sofa. Chỉ cần Tần Vũ còn trong tay hắn, Thập Phương Ấn sớm muộn gì cũng lấy được. Hiện tại điều hắn hứng thú hơn chính là bản thân Tần Vũ.
“Lily, ta giao hắn cho cô. Hắn rất quan trọng đối với kế hoạch của tổ chức. Nếu có thể thu phục được hắn, ta sẽ báo cáo lên tổ chức, ghi cho cô một công lớn.”
Người phụ nữ trẻ tuổi nghe thấy lời Hạ Bình nói, trên mặt lộ ra vẻ vui mừng: “Yên tâm đi, loại đàn ông ngây ngô này chắc chắn không thoát khỏi lòng bàn tay tôi.”
Cô ta đi đến bên ghế sofa, vươn tay vuốt ve ngực Tần Vũ, cảm giác còn thỏa mãn hơn cả Phàm Mộc.
“Ha ha, chính vì tin tưởng cô nên ta mới giao Tần Vũ cho cô đó. Hy vọng cô có thể mang tin tốt đến cho ta. Ta ra ngoài trước đây.” Hạ Bình cười lớn rồi rời khỏi đại sảnh.
Sau khi Hạ Bình đi rồi, Lily vươn cánh tay vòng qua cổ Tần Vũ, cái mũi xinh xắn ngửi ngửi: “Hơi thở thật trẻ trung, hy vọng cậu có thể mang lại khoái cảm cho tôi hơn mấy lão già đó.”
Lily là người được tổ chức bồi dưỡng để mê hoặc những nhân tài đặc thù. Bình thường cô ta chỉ tiếp xúc với những gã đàn ông từ trung niên trở lên, giống như Tần Vũ trẻ tuổi thế này thì quả thực là lần đầu gặp.
Lily đỡ Tần Vũ dậy, từng bước dìu vào phòng ngủ. Sau khi đặt Tần Vũ nằm xuống giường, cô ta lấy từ trong ngăn tủ đầu giường ra một chiếc bình thủy tinh, đổ một viên thuốc màu đỏ ra lòng bàn tay phấn nộn. Ánh mắt nhìn về phía Tần Vũ đang nằm trên giường, khóe miệng lộ ra một nụ cười thâm ý.
Dùng hai tay tách môi Tần Vũ ra, Lily ngậm viên thuốc màu hồng phấn vào trong miệng, sau đó cúi xuống hôn lên môi Tần Vũ, dùng miệng chuyển viên thuốc vào trong miệng hắn.
Cảm nhận được viên thuốc màu đỏ đã tan trong miệng Tần Vũ, Lily mới rời khỏi môi hắn. Bàn tay trắng nõn lại vuốt xuống phía dưới Tần Vũ, trên mặt lộ ra nụ cười thỏa mãn. Cô ta đứng dậy, thè chiếc lưỡi thơm tho liếm liếm môi. Phải nói rằng, Tần Vũ mang lại cảm giác cực tốt cho cô ta. So với những gã đàn ông có tuổi mà cô ta từng hầu hạ trước kia, cơ thể trẻ trung này càng khiến cô ta mê mẩn.
“Hy vọng cậu đừng giống mấy gã đàn ông kia, vô dụng như vậy.”