Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 303 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 185
Thân hành thám biệt thự

❊ ❊ ❊

Ngửi mùi chăn đệm quen thuộc này, đêm nay Tần Vũ ngủ rất ngon, thẳng một mạch đến tận mười giờ sáng hôm sau. Lúc tỉnh dậy, cậu phát hiện Nhị ca và Lão Tứ đều không có ở đó, nhưng đã mua sẵn bữa sáng, trên bàn đặt đậu nành và bánh bao.

Bước vào phòng vệ sinh, Nhị ca đã rất chu đáo mua sẵn đồ dùng vệ sinh cá nhân mới. Tần Vũ cầm lấy bàn chải chưa bóc, lắc đầu: "Nhị ca tướng mạo tốt, người lại tỉ mỉ, nhưng vì nghề nghiệp của cha mẹ mà không tìm được bạn gái, thật là một chuyện đáng buồn."

Đã mấy tháng rồi mới ăn lại bánh bao căng tin trường, vẫn dở tệ như ngày nào. Cậu cắn vài miếng lót dạ rồi gọi cho Nhị ca, về mấy việc tốt nghiệp cậu không rõ lắm, Nhị ca vẫn luôn ở trường, lại là cán bộ lớp, đương nhiên sẽ biết cần phải làm những gì.

"Alo, Nhị ca, mọi người ở đâu thế?" Tần Vũ vừa nhai bánh bao vừa ngọng nghịu hỏi.

"Lão Nhị, cậu tỉnh rồi à? Tôi và Lão Tứ đang tìm giáo viên hướng dẫn hỏi về việc bảo vệ luận văn, xem phòng chúng ta có thể được xếp chung một nhóm không, như vậy thời gian rảnh của mọi người cũng dễ trùng khớp hơn."

"Được, em biết rồi. Trưa nay mọi người không cần đợi em ăn cơm đâu, em có chút việc, phải rời trường một chuyến."

"Đi đâu thế? Chẳng phải người nhà cậu mấy hôm nữa mới bay về sao?" Nhị ca nghe Tần Vũ nói vậy, nghi hoặc hỏi.

"Một người bạn có việc tìm em, em đã hứa với người ta sẽ qua một chuyến."

Tần Vũ hôm qua trên tàu hỏa đã hứa với Vương Nhị sẽ cùng anh ta đến biệt thự một chuyến, nghĩ rằng trong lúc Mạnh Dao chưa về, thời gian hiện tại cũng khá dư dả, chi bằng cứ đi xem thử luôn hôm nay.

Sau khi gọi điện thông báo cho Vương Nhị, Tần Vũ ra khỏi cổng trường, bắt một chiếc taxi thẳng tiến về phía đường Văn Khúc.

Đến cổng khu biệt thự trên đường Văn Khúc, Tần Vũ từ trên xe đã nhìn thấy hai người đàn ông đang đứng ở cổng, một trong số đó chính là Vương Nhị, người còn lại chắc hẳn là người họ hàng xa kia của Vương Nhị.

"Tần sư phụ, làm phiền cậu rồi."

Tần Vũ xuống xe, Vương Nhị tiến lên đón, ánh mắt Tần Vũ rời khỏi Vương Nhị, rơi trên người đàn ông có phần béo tốt đứng sau anh ta. Cậu cẩn thận đánh giá vài lần, trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc.

"Không có gì là phiền hay không phiền cả, trước đó nghe anh nói như vậy, tôi cũng có chút tò mò về căn biệt thự này, chúng ta cứ vào xem thử trước đi."

"Vương Nhị, đây là sư phụ phong thủy mà cậu nói đấy à? Tuổi tác còn trẻ thế này. Cậu không bị người ta lừa đấy chứ?"

Người họ hàng xa của Vương Nhị nhìn thấy Tần Vũ, nheo mắt đánh giá một hồi, đột nhiên kéo Vương Nhị sang một bên, thì thầm nói.

"Tần sư phụ tuy còn trẻ, nhưng bản lĩnh phong thủy không hề kém đâu, hơn nữa dù Tần sư phụ không được thì vẫn còn có thể mời sư phụ hoặc trưởng bối của cậu ấy tới mà. Phong thủy sư trẻ tuổi như vậy, chắc chắn sau lưng phải có cao nhân dạy dỗ."

"Ai. Tôi nói này, hay là bán quách căn biệt thự này đi cho xong. Tôi đã liên hệ được một người mua rồi, họ sẵn sàng trả giá bằng số tiền chúng ta lúc mới nhận căn biệt thự này, bán đi thì chúng ta cũng không lỗ. Coi như mấy tháng nay phí công vô ích thôi, tội gì phải dày vò mãi thế."

"Chẳng phải đã bảo đừng vội bán sao, cho tôi thêm một tháng nữa đi? Ông sốt sắng cái gì chứ?" Vương Nhị đối với việc người họ hàng xa này liên tục khuyên bán căn biệt thự có chút khó hiểu, nhiều tiền như vậy không kiếm, đây không giống tính cách thường ngày của ông ta. Chẳng lẽ thực sự bị nữ quỷ dọa sợ vỡ mật rồi?

"Người mua họ cũng hối thúc gấp lắm. Với lại căn biệt thự có con nữ quỷ tà môn thế này, không bán nhanh đi thì e là khó bán lắm. Bây giờ không lỗ vốn là tốt rồi." Người họ hàng xa của Vương Nhị bị Vương Nhị hỏi vậy thì khựng lại một chút, rồi lại tiếp tục khuyên nhủ.

"Được rồi, cho tôi một tháng, nếu vẫn không giải quyết được thì ông hãy đi bán."

Giọng nói của hai người tuy không lớn, nhưng thính giác của Tần Vũ đã qua tẩy lễ của long khí, nhạy bén hơn người thường rất nhiều, cuộc đối thoại của hai người không sót một chữ nào lọt vào tai cậu.

Tần Vũ nghe cuộc đối thoại của hai người, đặc biệt là giọng điệu của người họ hàng kia, trong mắt lóe lên một tia suy tư.

"Tần sư phụ, chính là tòa biệt thự này." Vào đến khu biệt thự, Vương Nhị chỉ vào tòa nhà ở giữa trong ba tòa biệt thự phía trước nói với Tần Vũ.

Tần Vũ chăm chú nhìn qua, bố cục tổng thể của ba tòa biệt thự này đều giống hệt nhau, phong cách kiến trúc châu Âu. Cách biệt thự mấy chục mét, Tần Vũ không cảm nhận được tòa biệt thự này có gì khác biệt.

Đến khi đi bộ tới hàng rào sắt bên ngoài biệt thự, Tần Vũ vẫn không phát hiện ra điểm gì đặc biệt, mày cậu nhíu lại. Nếu như lời Vương Nhị nói là thật, đến cả gà trống cũng không dám bay vào, thì âm khí trong biệt thự này phải rất nặng mới đúng, thế mà cậu đứng đây vẫn không cảm nhận được dù chỉ một chút âm khí.

"Thế nào, có phát hiện gì không Tần sư phụ?" Vương Nhị thấy Tần Vũ nhíu mày nhìn hồi lâu, liền lên tiếng hỏi.

"Tạm thời vẫn chưa nhìn ra, cứ vào trong xem thử đã."

Người họ hàng xa của Vương Nhị đứng phía sau nghe thấy lời Tần Vũ, trên mặt lộ vẻ khinh thường, đôi mắt đảo liên tục, không biết đang suy tính điều gì.

"Vào trong?" Vương Nhị nghe thấy lời Tần Vũ thì do dự một chút. Anh ta chỉ có một tấm vải lụa đỏ, chỉ đủ quấn cho một người, không thể để mọi người cùng vào. Nếu bảo anh ta đưa vải lụa đỏ cho Tần Vũ, trong lòng anh ta đương nhiên không muốn. Nếu Tần Vũ không chế ngự được con quỷ đó, mà anh ta lại không có vải lụa đỏ che thân, chẳng phải là cá nằm trên thớt, mặc cho nữ quỷ kia xẻ thịt sao.

"Vải lụa đỏ anh cứ quấn lấy đi, tôi không cần." Tần Vũ nhìn thấu suy nghĩ trong lòng Vương Nhị, lên tiếng nói.

"Tần sư phụ, tôi không có ý đó, ai..." Bị Tần Vũ vạch trần suy nghĩ, biểu cảm của Vương Nhị có chút lúng túng, cuối cùng đành tiến lên mở cửa sắt.

Tần Vũ bước vào đầu tiên, Vương Nhị khoác vải lụa đỏ cũng đi theo vào. Còn người họ hàng xa kia của Vương Nhị thì đứng ngoài cửa thế nào cũng không dám vào. Tần Vũ và Vương Nhị cũng không làm khó ông ta, chỉ bảo ông ta cứ đứng ở cửa canh chừng là được.

Lúc này đang là gần trưa, nắng gắt trên cao. Tần Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời, đi đến trước cửa chính của biệt thự, tay đặt lên nắm cửa, đột nhiên khẽ "hửm" một tiếng, rồi nhanh chóng rụt tay lại.

"Sao thế Tần sư phụ?" Vương Nhị đi theo phía sau vì quấn vải lụa đỏ nên tốc độ đi chậm hơn Tần Vũ một chút, khi Tần Vũ đã đến trước cửa chính thì anh ta vẫn còn đang trên lối đi bằng đá.

"Không có gì, vào thôi." Tần Vũ trong mắt thoáng qua vẻ nghi hoặc, trong lòng thầm nghĩ: Chẳng lẽ suy đoán trước đó của mình là sai?

Đẩy cửa lớn ra, đập vào mắt là một mảng tối tăm. Các cửa sổ kính bốn phía đại sảnh biệt thự này không biết đã bị ai kéo rèm kín mít. Cả đại sảnh không có lấy một tia sáng, tạo thành sự tương phản rõ rệt với ánh nắng chói chang bên ngoài.

"Tần sư phụ!"

Nhìn thấy Tần Vũ không chút do dự bước vào đại sảnh, Vương Nhị đi theo sau hô lên một tiếng, muốn ngăn cản hành động của Tần Vũ. Trong suy nghĩ của anh ta, hôm nay là vì nắng gắt, dương khí bên ngoài đầy đủ nên nữ quỷ mới không dám xuất hiện bên ngoài biệt thự, nhưng một khi đã bước vào cái đại sảnh này, nơi ánh nắng không chiếu tới, nữ quỷ kia còn gì phải kiêng dè nữa.

"Không sao, vào đi." Tần Vũ quay đầu đưa cho Vương Nhị ánh mắt trấn an, mỉm cười, móc điện thoại trong túi ra, bật chức năng đèn pin, mượn ánh sáng điện thoại đi về phía cửa sổ. Đúng lúc định đưa tay kéo rèm, đột nhiên, một tiếng hát ai oán của người phụ nữ vang lên trong đại sảnh.

"Đến rồi, Tần sư phụ, nó đến rồi." Vương Nhị đứng ở cửa nghe thấy tiếng hát, run lên một cái, không dám bước vào nữa, lại siết chặt tấm vải lụa đỏ trên người.

Không để ý đến lời Vương Nhị, Tần Vũ nghe thấy tiếng hát này thì khựng tay lại một chút, ngay sau đó vẫn kéo phăng tấm rèm ra. Rèm được kéo lên, ánh nắng xuyên qua lớp kính chiếu vào trong, đại sảnh lập tức trở nên sáng sủa, còn tiếng hát kia cũng ngưng bặt.

Tiếng hát u oán biến mất, Tần Vũ không hề tỏ ra kinh ngạc, quay lại giữa đại sảnh, cẩn thận đánh giá đại sảnh biệt thự.

Phong cách tổng thể của đại sảnh này rất giống với kiến trúc của nó, đều là phong cách Âu Mỹ, trên tường treo vài bức tranh sơn dầu, đèn trần và các cột trụ đều được điêu khắc những hoa văn phong cách Âu Mỹ. Có vẻ như chủ nhân trước đây của căn biệt thự này hoặc là người thích nghệ thuật Âu Mỹ, hoặc là người nước ngoài.

"Tần sư phụ, tiếng hát lúc nãy cậu nghe thấy rồi chứ?" Vương Nhị cũng không phải người nhát gan, Tần Vũ không có gì trên người còn dám vào, anh ta còn khoác vải lụa đỏ cơ mà. Dù sao nữ quỷ đó cũng không làm gì được anh ta, nghĩ vậy, anh ta cũng đi vào trong.

"Vương Nhị, tôi hỏi anh, người phụ nữ chết trong biệt thự này có phải được tìm thấy ở vị trí này trong đại sảnh không?" Tần Vũ không trả lời câu hỏi của Vương Nhị, trái lại còn nghiêm túc chỉ vào phía trước.

"Cái này, tôi cũng không rõ lắm. Chủ nhân trước đây của biệt thự sau khi cảnh sát điều tra xong đã cho người dọn dẹp đại sảnh một lượt. Khi tôi nhận lại căn biệt thự này, đại sảnh đã sạch sẽ tinh tươm rồi, không nhìn ra được gì cả."

Tần Vũ nghe câu trả lời của Vương Nhị, đứng tại chỗ suy tư một hồi, lấy từ trong túi ra một cái bật lửa, lại từ một cái túi khác lấy ra một đồng xu, hơ đồng xu trên bật lửa một lúc, ngón cái búng nhẹ, đồng xu văng vào không trung, cuối cùng lăn xuống một góc đại sảnh.

Đi đến nơi đồng xu lăn tới, Tần Vũ nhìn chằm chằm mặt sàn hồi lâu, đột nhiên nằm rạp xuống, áp sát tai vào sàn nhà. Vương Nhị ở phía sau nghi hoặc nhìn hàng loạt hành động của Tần Vũ, không hiểu Tần Vũ đang làm gì?

Áp tai nghe ngóng một lát, Tần Vũ mới đứng dậy, nét mặt âm tình bất định, nhưng vẫn không nói gì, đi về phía lối cầu thang.

Vương Nhị đi theo phía sau cảm thấy vô cùng khó hiểu, nhưng vẻ mặt Tần Vũ rõ ràng là không muốn bị làm phiền, anh ta đành mang theo nghi vấn đi theo Tần Vũ.

Lên cầu thang, Tần Vũ lại đi đến chỗ cửa sổ hành lang mà người họ hàng của Vương Nhị nói, nhìn qua lớp kính cửa sổ vài lần, nét mặt Tần Vũ lại trở nên nghi hoặc.

"Vương Nhị, tôi hỏi anh, người họ hàng xa kia của anh là người như thế nào?"

Tần Vũ đột nhiên lên tiếng hỏi Vương Nhị đang ở phía sau. Vương Nhị ngẩn người, rồi đáp: "Ông ấy là người tốt, chỉ là hơi nhát gan chút thôi."

"Nhát gan ư?" Tần Vũ cười, không nói gì nữa, lại quay người đi đến trước cửa phòng ngủ, đẩy cửa vào trong. Để lại Vương Nhị đang ngơ ngác đứng ở hành lang, không hiểu Tần Vũ hỏi câu này có ý gì?

"Được rồi, chúng ta ra ngoài thôi." Tần Vũ không ở trong phòng ngủ bao lâu, chỉ vào xem một cái rồi đi ra ngay, nói với Vương Nhị.

"Ra ngoài ư, Tần sư phụ, ý cậu là sao?" Vương Nhị khó hiểu hỏi.

"Tôi gần như đã hiểu rõ chuyện của căn biệt thự này rồi, tối chúng ta quay lại." Tần Vũ nở nụ cười đầy ẩn ý với Vương Nhị.

"Vương Nhị, thế nào rồi?" Ra khỏi cửa sắt biệt thự, người họ hàng xa kia của Vương Nhị đã sốt sắng tiến lên hỏi.

"Tần sư phụ nói cậu ấy gần như đã hiểu chuyện trong biệt thự rồi, tối chúng ta sẽ quay lại lần nữa." Vương Nhị nhìn Tần Vũ đang đi phía trước, trả lời.

"Hiểu chuyện trong biệt thự rồi? Biệt thự thì có chuyện gì chứ, chẳng phải là bị ma ám sao?" Người họ hàng xa của Vương Nhị nghi hoặc, ánh mắt đổ dồn lên người Tần Vũ.

"Tối đến mọi người sẽ biết, bây giờ tôi cần đi chuẩn bị chút đồ, Vương Nhị cậu đi cùng tôi tới siêu thị gần đây một chuyến." Tần Vũ nhìn người họ hàng xa kia của Vương Nhị, nhếch môi cười.

Trong một siêu thị Carrefour gần đó, Tần Vũ lấy một vỉ trứng, rồi tiếp tục đi đến quầy bán đồ điện tử, mua vài cái camera lỗ kim. Loại camera này có thể trực tiếp kết nối hình ảnh vào điện thoại, chỉ cần tải một phần mềm trên điện thoại là có thể xem được hình ảnh mà camera lỗ kim ghi lại.

Mua xong hai thứ này, Tần Vũ không giải thích với Vương Nhị, lại lôi kéo Vương Nhị quay lại khu biệt thự, bảo Vương Nhị trốn ở góc khuất của căn biệt thự, nếu có ai qua lại thì gọi điện cho cậu.

Còn về phần Tần Vũ, cậu lại lần nữa tiến vào trong biệt thự. Vương Nhị không hiểu Tần Vũ vào biệt thự để làm gì, anh ta đứng ngoài chờ đợi suốt hơn một tiếng đồng hồ, gần như không nhịn được muốn gọi cho Tần Vũ, cuối cùng mới thấy Tần Vũ từ trong biệt thự thong dong bước ra.

"Tần sư phụ, cậu làm cái gì thế?" Vương Nhị không kìm được hỏi. Vị Tần sư phụ này thần thần bí bí, hết trứng lại đến camera, rốt cuộc là muốn làm gì?

"Tôi làm vậy là để bắt quỷ." Tần Vũ cười, nhấn mạnh giọng vào chữ quỷ cuối cùng. "Nhớ kỹ, việc chúng ta quay lại biệt thự đừng nói cho người họ hàng kia của anh biết."

"Được, tôi nghe theo cậu tất." Vương Nhị gật đầu đồng ý.

Khoảng thời gian tiếp theo, Tần Vũ và Vương Nhị lại quay về phòng trọ, gọi người họ hàng kia của Vương Nhị, tìm một quán cơm ăn một bữa. Lúc này mới hơn một giờ chiều, còn sáu bảy tiếng nữa mới đến tối. Tần Vũ suy nghĩ một chút, quyết định vẫn nên về trường một chuyến, hẹn với Vương Nhị bảy giờ tối gặp nhau tại cổng khu biệt thự.

"Vương Nhị, thanh niên này cậu tìm ở đâu thế? Có đáng tin không?" Thấy Tần Vũ rời đi, người họ hàng xa kia của Vương Nhị bắt đầu dò hỏi.

"Tần sư phụ là người tôi gặp trên tàu hỏa, thủ đoạn rất cao siêu, lúc đó trên tàu..." Vương Nhị kể lại chuyện xảy ra trên tàu hỏa cho người họ hàng kia nghe. Nghe xong, người họ hàng xa của Vương Nhị không nói một lời, cuối cùng vỗ vai Vương Nhị nói: "Vậy tối tôi cùng các cậu đi, nhưng giờ tôi phải ra ngoài có chút việc, lát nữa mới về."

"Việc gì thế?"

"Tôi phải đi giải thích với người mua kia chứ. Vốn dĩ đã giao kèo hai ngày nữa là đi làm thủ tục sang tên, giờ cậu làm thế này lại phải trì hoãn rồi."

"Được, vậy ông đi nói đi." Vương Nhị không nghi ngờ gì, đi giải thích với người mua cũng tốt. Nếu Tần Vũ và trưởng bối phía sau cậu ấy cũng không giải quyết được nữ quỷ trong biệt thự, thì chỉ có thể bán biệt thự đi thôi. Người mua này đã sẵn sàng trả giá không thấp hơn cái giá lúc họ mua căn biệt thự, thì cứ trì hoãn họ lại, chừa cho mình một đường lui, đừng để đến lúc muốn bán thì người ta lại không cần nữa.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:177
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.