Trà đã vơi quá nửa, Đới Trần Niên đặt chén trà xuống, ánh mắt nhìn về phía Ngô Vọng Thanh, nói: "Vọng Thanh lão đệ lần này tới chỗ ta, chắc hẳn là có việc gì đó."
Đới Trần Niên hiểu rất rõ, vị lão đệ này dẫn theo Tần đại sư cùng tới tận cửa, chắc chắn không phải là một chuyến thăm hỏi đơn giản như vậy. Đúng như người ta nói, vô sự bất đăng tam bảo điện, chắc chắn là có chuyện mới tới đây. Dù sao thì, bản thân ông và vị Tần đại sư trẻ tuổi này trước kia cũng không hề có giao tình.
"Trần Niên huynh, Tần đại sư muốn tới Mã Đề Lĩnh xem thử một chút, cho nên, hy vọng Trần Niên huynh có thể giúp đỡ một tay." Ngô Vọng Thanh mở lời nói.
"Mã Đề Lĩnh?" Trên mặt Đới Trần Niên lộ vẻ cười, "Thực ra, ta cũng đã đoán được rồi. Nơi có thể thu hút Tần đại sư tới cái nơi khỉ ho cò gáy như Hà Đường trấn này, thì cũng chỉ có mỗi Mã Đề Lĩnh mà thôi. Nhưng hôm nay trời cũng đã muộn, đợi chạy tới đằng đó, e rằng trời đã tối đen rồi. Chi bằng mọi người cứ ở lại chỗ ta nghỉ ngơi, đợi đến ngày mai, ta lại dẫn mọi người lên đó."
"Đa tạ Đới đại sư, vậy thì làm phiền rồi." Tần Vũ cũng không khách khí. Ngay lúc đó, mấy người bắt đầu bàn luận về những chuyện thú vị trong phong thủy. Ban đầu, Diệp Đào nghe ở bên cạnh còn có chút không kiên nhẫn, nhưng đến về sau, lại nghe một cách say sưa ngon lành. Bởi lẽ, rất nhiều câu chuyện phong thủy đều vô cùng thú vị, chứ không hề khô khan phiền phức như người thường vẫn tưởng.
"Ba vị đại sư, sao lại có người lấy cho mình một cái tên kỳ quặc như vậy, gọi là Bổn Địa Khương (Gừng địa phương)? Trong bách gia tính hình như không có cái họ "Bổn" này đâu nhỉ?" Diệp Đào nghe Đới Trần Niên kể đến việc tiên tổ Đới Tích Luân của ông trở thành bạn chí cốt với một phong thủy sư tên là Bổn Địa Khương, không nhịn được mà tò mò hỏi.
"Diệp Đào, Bổn Địa Khương tất nhiên không phải họ Bổn, đây chỉ là cách gọi của người dân đối với ông ta thôi. Bổn Địa Khương họ Lương tên Chấn Canh, là một học giả thời Càn Long. Thế nhưng, thi cử công danh không thành, cuối cùng lại nảy sinh tâm ý tu tập phong thủy. Chỉ là con đường phong thủy này đâu có dễ học như vậy, không có minh sư chỉ điểm, chỉ có thể học được lớp vỏ ngoài thôi." Tần Vũ cười giải thích.
"Không sai. Trong giới phong thủy có một câu rằng: Giả kinh thiên vạn quyển, chân quyết tư hạ truyền." Ngô Vọng Thanh ở bên cạnh cũng tiếp lời, nói: "Sách về phong phong thủy kham dư (kham dư - xem địa lý) nhiều không đếm xuể, tuy có giới thiệu về sự huyền diệu của loan đầu, phương pháp phân kim, lai thủy, khứ thủy luận cát hung, hay là sách về đảo ngược ngũ hành, nhưng đạo lý không tinh thông, phán đoán không thực tế, trái lại còn làm khéo quá hóa vụng. Mà Bổn Địa Khương lúc đó bái phải một người thầy tầm thường, căn bản không học được chân quyết, vì thế bị dân làng tại địa phương chế nhạo, gọi ông ta là "Bổn Địa Khương" không cay, ý nói là học nghệ không tinh, hoa nhi bất thực."
"Thì ra là cách nói như vậy sao." Diệp Đào chợt hiểu ra. Xem ra người xưa đặt biệt danh chế nhạo người khác thật sự là sinh động hình tượng, quả thực là mắng người không cần nói tục. Tất nhiên, điều này cũng khiến Diệp Đào cảm thấy tò mò về trải nghiệm sau này của vị Bổn Địa Khương kia, liền im lặng lắng nghe.
"Sau đó, Bổn Địa Khương đi xa quê hương để tầm sư học đạo. Cuối cùng ở Giang Tây bái được một vị minh sư kham dư. Thế nhưng vị minh sư đó không chỉ nhận một mình Bổn Địa Khương làm đồ đệ, mà giống như mở tư thục vậy, thu nhận rất nhiều đệ tử, mỗi khóa đều có mười mấy hai mươi người, mà Bổn Địa Khương chỉ là một trong số đó."
"Vậy nói như vậy, Bổn Địa Khương không học được chân truyền sao?" Diệp Đào mở miệng hỏi.
"Ồ, sao ngươi biết Bổn Địa Khương không học được chân truyền?" Đới Trần Niên hỏi ngược lại.
"Vừa nãy Ngô đại sư chẳng đã nói rồi sao, giả kinh thiên vạn quyển, chân quyết tư hạ truyền, vậy thì minh sư chắc chắn sẽ không đem bản lĩnh ép đáy hòm truyền cho những kẻ tìm đến học này đâu." Diệp Đào đắc ý đáp.
"Không sai, Bổn Địa Khương quả thực không nhận được chân truyền của vị minh sư đó. Không chỉ riêng Bổn Địa Khương, tất cả các đệ tử khóa đó đều không nhận được. Nhìn thời gian một năm cầu học sắp hết, Bổn Địa Khương trong lòng vô cùng sầu muộn. Lúc trước ông từng trải qua người thầy tầm thường, biết rằng sư phụ này cũng chỉ dạy những thứ hoa mỹ không thực tế, vì lãng phí một năm thanh xuân, tiêu tốn số lượng tiền lớn mà cảm thấy đau lòng, liền ngồi trong phòng mình khóc thầm."
Nhìn thấy ánh mắt mong chờ của Diệp Đào, Đới Trần Niên lại đột nhiên dừng lại, bắt đầu uống trà. Điều này khiến Diệp Đào thầm mắng trong lòng, kể chuyện kể được một nửa, vừa mới câu dẫn sự tò mò lại không kể nữa. Tuy nhiên, Diệp Đào tuy là kẻ ăn chơi trác táng, nhưng cũng không dám lên tiếng thúc giục Đới đại sư.
"Sau đó, tình cờ sư mẫu của Bổn Địa Khương đi ngang qua phòng Bổn Địa Khương, nghe thấy tiếng khóc bên trong liền đi vào hỏi nguyên do. Bổn Địa Khương liền kể hết mọi chuyện trải qua những năm này cho sư mẫu nghe. Sư mẫu nảy lòng trắc ẩn, nhớ tới một cuốn sách chồng mình cất trong cái hộp dưới gầm giường, cuối cùng, đã lén lút lấy những cuốn sách đó ra đưa cho Bổn Địa Khương."
Tần Vũ nhìn thấy vẻ mong đợi trên mặt Diệp Đào, mỉm cười, tiếp lời Đới Trần Niên: "Mà Bổn Địa Khương vừa nhìn thấy cuốn sách sư mẫu mang đến, trong lòng liền cuồng hỉ, quả thực là 'đạp phá thiết hài vô mịch xứ, đắc lai toàn bất phí công phu' (tìm kiếm khắp nơi không thấy, khi có được lại không tốn công sức), cuốn sách này ghi chép chính là chân quyết của kham dư."
"Đến ngày hôm sau, sư phụ của Bổn Địa Khương trở về, biết được vợ mình đã tặng chân quyết cho Bổn Địa Khương, ông chỉ thở dài một tiếng, nghĩ thầm, đây là ý trời muốn mình thu Bổn Địa Khương làm chân truyền đệ tử, liền thuận nước đẩy thuyền, tặng thêm cho Bổn Địa Khương những bí tịch kham dư như Tỏa Long, Phong Long."
"Thế là, khi sư phụ giải tán tất cả các đệ tử, các đệ tử khác đều được chia hai mươi lượng bạc trắng, chỉ có Bổn Địa Khương là không nhận được bạc, thứ ông có chỉ là mấy cuốn bí tịch. Thế nhưng Bổn Địa Khương không giận mà mừng, đúng như câu nói có vạn quán gia tài không bằng một kỹ năng trong người, huống hồ mấy cuốn bí tịch này giá trị đã vượt xa vạn vàng."
"Sau khi có được mấy cuốn bí tịch này, Bổn Địa Khương trở về nhà, khổ công nghiên cứu, tuân thủ nghiêm ngặt lời dạy của sư phụ, không tùy tiện điểm chân huyệt. Ông dùng số bạc kiếm được từ việc giúp một gia đình phú hộ điểm huyệt trên đường về nhà để mua vài mẫu ruộng, lấy làm nghề nông. Dân làng địa phương thấy Bổn Địa Khương trở về vẫn trêu chọc gọi ông là Bổn Địa Khương, Bổn Địa Khương cũng không giận, mỉm cười đón nhận cái danh xưng này."
"Khi bận rộn thì làm ruộng, khi nông nhàn, Bổn Địa Khương liền xuyên núi vượt đèo khảo sát các ngôi mộ cổ danh tiếng, ấn chứng đồ quyết, thật sự là đắc tâm ứng thủ, công phu điểm huyệt không gì là không nắm rõ trong lòng bàn tay. Toàn bộ núi non quanh vùng Cao Châu, nơi có chân huyệt, đều được ông ghi nhớ kỹ trong lòng."
Khi Tần Vũ mô tả những cảnh tượng này, trong tâm trí mọi người đều không khỏi hiện lên một khung cảnh: một người đàn ông trung niên đang làm nông ngoài đồng, khi nhàn rỗi thì nhàn hạ dạo bước, du ngoạn giữa cảnh sắc sông núi tươi đẹp, đi qua vạn nước ngàn núi, xem hết thảy chân long chi huyệt, thật sự là tâm du ngoạn ngoài ngàn dặm, thân gửi nơi chốn nhân gian.
"Mà Bổn Địa Khương tuy ghi nhớ lời dạy của sư phụ, không điểm huyệt cho người không có phúc, nhưng khi nhìn thấy vài vùng đất tốt, cũng sẽ để lại thơ từ. Điểm này, rất nhiều minh sư thời cổ đại đều có thói quen như vậy. Đất tốt cần người hữu duyên, có đôi khi tìm được bảo địa phong thủy, nhưng lại không tìm được người thích hợp để hạ táng cũng có. Vì thế, những minh sư này liền để lại thơ từ trên mảnh đất đó để đời sau hiểu rõ về vùng đất này."
"Thế nhưng, người xưa có câu 'tiềm uyên nan phúc chân long' (đầm sâu khó che giấu chân long), Bổn Địa Khương tuy khiêm tốn nhưng cuối cùng vẫn bị người ta phát hiện. Người đời sau gọi người phát hiện ra tài năng của Bổn Địa Khương là Bá Nhạc. Chính nhờ vị Bá Nhạc này mà Bổn Địa Khương mới nổi danh khắp chốn lưỡng Quảng, cuối cùng danh tiếng vang xa, đến tận thiên thính, được phong làm Quốc sư."
Tần Vũ nói đến đây, ánh mắt nhìn về phía Đới Trần Niên, mà Diệp Đào cũng hiểu ra, vị Bá Nhạc kia của Bổn Địa Khương, chắc chắn chính là tiên tổ Đới Tích Luân của Đới đại sư.
Tuy nhiên, lúc này Diệp Đào lại tò mò hơn về một điểm trong lời nói trước đó của Tần Vũ, liền thắc mắc hỏi: "Tần đại ca, huynh nói đất tốt còn cần có duyên, câu này có ý gì?"
"Đất tốt cần phải có phúc khí mới hưởng được. Giống như một người rõ ràng một bữa chỉ ăn được một bát cơm, ngươi ép người ta ăn mười bát cơm, hậu quả sẽ ra sao? Tất nhiên là làm vỡ bụng người đó rồi."
Tần Vũ cười lấy một ví dụ, "Lúc trước, có một gia đình phú hộ là La gia nghe danh tiếng của Bổn Địa Khương, mời Bổn Địa Khương tới cửa giúp chọn một mảnh đất tốt, trà ngon rượu ngọt hầu hạ, thái độ vô cùng thành khẩn, Bổn Địa Khương liền đồng ý. Cuối cùng, ông chỉ vào đỉnh một ngọn núi cao. Nhưng người La gia vừa nhìn thấy nơi Bổn Địa Khương chỉ liền lập tức nổi giận. Đỉnh núi cao không rồng không hổ, tám phương chao đảo, làm gì có huyệt đẹp, liền từ chối."
Bổn Địa Khương cũng không bận tâm, đây là đối phương không có duyên với đất tốt này. Đang định về nhà thì đi ngang qua một thôn trại, được địa chủ Lý gia ở địa phương mời làm thượng khách, cũng là thịnh tình chiêu đãi. Bổn Địa Khương biết đối phương là vì cầu đất tốt, liền thăm dò nói: "Không biết gia chủ có hứng thú tới Câu Kế Đỉnh ở ngọn núi đối diện du ngoạn một chuyến không?"
Mà gia chủ Lý gia vừa nghe thấy lời này, lập tức khinh bỉ đáp: "Đối diện là núi cao, đỉnh núi cao sao có thể có chân long, chỉ có kẻ ngốc mới chạy lên đỉnh núi."
Nói xong câu này, Bổn Địa Khương liền không nói thêm lời nào, ăn xong cơm liền thu dọn hành lý rời đi luôn.
Thế nhưng, về sau một hạ nhân của nhà họ Lý truyền chuyện này ra ngoài, kết quả bị một người thợ mộc lúc bấy giờ nghe được. Người thợ mộc đó vừa lúc cha qua đời, liền quyết định chôn cất mộ cha mình tại đỉnh núi cao kia.
Mà từ đó về sau, gia đình người thợ mộc bắt đầu phát tài. Đầu tiên là con cả trở thành phú ông, tiếp theo con thứ hai thi đỗ khoa cử, nhập triều làm quan, con cháu hưng vượng, nhất thời vượt qua cả La gia và Lý gia.
Về sau, Bổn Địa Khương nghe được chuyện này, liền cảm thán để lại một bài thơ vè: "Câu Kế đỉnh thượng câu hựu câu, mỹ nữ sơ trang tại lý đầu, tống cấp La gia hựu bất yếu, tống cấp Lý gia dã bất thu, kiêu hạnh tiện nghi mộc tượng ông, hỷ đắc phúc địa đắc phúc duyên."
Diệp Đào sau khi nghe Tần Vũ kể xong câu chuyện này cũng tặc lưỡi kinh ngạc, câu chuyện phong thủy này quả nhiên thú vị, dễ khiến người ta say mê hơn mấy bộ phim bom tấn Mỹ hay phim truyền hình thần tượng kia.
"Đáng tiếc là, Bổn Địa Khương cả đời đi khắp danh sơn đại địa, để lại đề địa thi trên vô số mảnh đất tốt, nhưng đến khi ông già rồi lại không có phúc hưởng thụ." Tần Vũ thở dài một tiếng, nói.
"Chuyện này không thể nào chứ, Bổn Địa Khương lợi hại như vậy, tự tìm cho mình một mảnh đất chắc là chuyện rất đơn giản chứ?" Diệp Đào có chút không hiểu hỏi.
"Vì ông ấy đã để mắt tới một mảnh đất tốt mà ông không có duyên." Đôi mắt Tần Vũ hơi nheo lại, mảnh đất đó, cũng chính là mục đích chuyến đi Cao Châu lần này của hắn.