Tần Vũ dừng bước chân, Đỗ Nhược Hy cùng những người khác nhìn về phía trước, thanh đào mộc kiếm kia không biết đã dừng lại từ lúc nào, mà ở phía trước, xuất hiện một cái đầm nước, đào mộc kiếm không ngừng xoay tròn bên bờ đầm.
"Đám binh lính kia đã đi vào trong đầm nước này." Sắc mặt Tần Vũ hơi khó coi, dưới lòng đất mà xuất hiện một đầm nước, quả thực không phải chuyện tốt lành gì.
Nước là âm, mà dưới lòng đất vốn đã là nơi âm khí nặng nề, dưới này lại xuất hiện một đầm sâu, trong phong thủy cách cục đây là đại hung chi cục.
"Mọi người mau nhìn, ở đây có một tấm bia đá."
Đỗ Nhược Hy ở một bên vẫy tay gọi Tần Vũ cùng mọi người, Tần Vũ nhanh chóng đi tới, quả nhiên, bên cạnh Đỗ Nhược Hy có một tấm bia đá cao hơn một trượng, phía trên viết: "Thiết bút nhất thư đoạn sinh tử, thủy lộ âm dương lưỡng cách thế."
"Hai câu này thật bá đạo." Đỗ Nhược Hy tặc lưỡi nói: "Nhưng rốt cuộc là có ý gì thế?"
"Tôi biết, thủy lộ này chính là chỉ Hoàng Tuyền Lộ." Đạo sĩ trẻ đột nhiên kích động nói: "Trên đời này người có thể dùng một nét bút định sinh tử chỉ có Diêm La Vương, mà thủy lộ này nói là âm dương cách biệt, chỉ có Hoàng Tuyền Lộ mới có thể khiến người ta âm dương cách biệt."
"Đây là Hoàng Tuyền Lộ? Đạo sĩ nhỏ, cậu không đoán sai chứ?" Đỗ Nhược Hy cùng Diêu Đan hai nữ sinh đồng loạt rùng mình, đánh mắt quan sát xung quanh một hồi, vẫn là một mảng xám xịt, chỉ có phía trước là một đầm nước, Hoàng Tuyền Lộ mà thế này, có phải quá không giống với truyền thuyết rồi không.
"Cậu nghĩ xem, trong từ Hoàng Tuyền có chữ Tuyền, Tuyền chẳng phải cũng là một loại nước sao, vậy thủy lộ không phải có thể chỉ Hoàng Tuyền Lộ hay sao." Đạo sĩ trẻ không hề cảm thấy sợ hãi mà ngược lại rất kích động, thần tình đầy phấn chấn: "Biết đâu chúng ta có thể gặp được chưởng giáo lão nhân gia trên Hoàng Tuyền Lộ cũng không chừng."
"Phụt!"
Tần Vũ ở bên cạnh bị lời giải thích của đạo sĩ trẻ làm cho dở khóc dở cười, nhìn thấy vì tiếng cười này của mình mà thu hút ánh mắt nghi hoặc của mọi người, đành phải giải thích:
"Người cổ đại khi đào giếng đến độ sâu nhất định, nước sẽ có màu vàng, lại thêm việc người chết được chôn dưới đất, nên cổ nhân coi vùng đất sâu tận cùng dưới lòng đất là thế giới nơi người chết cư ngụ, tức là Âm Tào Địa Phủ, gọi là Hoàng Tuyền. Ngoài ra Hoàng Tuyền còn có một cách gọi khác là: Cửu Tuyền. Cũng mang ý nghĩa tương tự, ám chỉ nơi người chết đi đến sâu tựa như chín cái giếng vậy, cái gọi là 'Thượng cùng bích lạc hạ Hoàng Tuyền, lưỡng xứ mang mang giai bất kiến' chính là ý này. Cho nên, Hoàng Tuyền Lộ không hề liên quan gì đến nước, âm gian cũng không liên quan gì đến nước cả."
Lời của Tần Vũ khiến mọi người bừng tỉnh gật đầu, đạo sĩ trẻ lại đỏ bừng mặt, vẻ mặt đầy xấu hổ. Tần Vũ cười vỗ vỗ vai đạo sĩ trẻ, an ủi: "Thực ra, cậu nghĩ đến Hoàng Tuyền Lộ cũng là chuyện bình thường, hai câu này quả thật rất dễ gây hiểu lầm, nếu không phải tại hạ từng đi qua, có lẽ tôi cũng sẽ có suy nghĩ giống cậu."
Câu cuối cùng, Tần Vũ hạ thấp giọng, hơn nữa tốc độ nói rất nhanh, ngay cả đạo sĩ trẻ cũng không nghe rõ, đạo sĩ trẻ nghi hoặc nhìn về phía Tần Vũ, nhưng Tần Vũ lại không giải thích thêm mà đi vòng quanh đầm nước này.
"Anh ta đang làm gì vậy?" Đỗ Nhược Hy bĩu môi về phía đạo sĩ trẻ, hỏi.
"Không biết, Tần đại ca là một cao nhân đạo pháp, chắc chắn là có mục đích gì đó, chúng ta chỉ cần tĩnh tâm chờ đợi là được." Đạo sĩ trẻ đáp.
"Này, tôi nói cậu nghe, sao cậu lại làm nhụt chí khí bản thân vậy? Cậu là đạo sĩ của Thượng Thanh Cung, cậu đại diện cho Thượng Thanh Cung các cậu đấy, anh ta chẳng qua chỉ lộ một tay thôi mà, cậu đã phục anh ta đến vậy sao?" Đỗ Nhược Hy có chút không vừa mắt với Tần Vũ, tên này nhìn có vẻ thần thần bí bí, chuyện gì cũng không nói rõ, điều này làm cô rất khó chịu.
"Nhưng mà tôi chưa từng học đạo thuật mà." Đạo sĩ trẻ lầm bầm một câu.
"Cậu là đạo sĩ mà chưa từng học đạo thuật!" Giọng Đỗ Nhược Hy hơi cao lên, lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người, bao gồm cả Tần Vũ đang quan sát đầm nước ở phía trước. Đạo sĩ trẻ thấy nhiều người nhìn mình như vậy, khuôn mặt lập tức trở nên lúng túng, Đỗ Nhược Hy cũng biết mình vừa kêu lên hơi to, nhưng cô thực sự vì quá kinh ngạc nên mới không để ý. Đạo sĩ của Thượng Thanh Cung này nhìn ai cũng rất ngầu, đạo sĩ nhỏ có thể được chọn làm đại diện tiến vào địa cung này mà lại chưa từng học đạo thuật, điều này khiến trong đầu Đỗ Nhược Hy hiện lên một từ ngữ không mấy tốt đẹp: Pháo hôi.
Không lẽ lão đạo sĩ của Thượng Thanh Cung biết địa cung bên trong hung hiểm vạn phần, lại không nỡ để đệ tử phía dưới mất mạng vô ích, nên mới để đạo sĩ nhỏ không biết đạo thuật đi xuống? Đạo sĩ nhỏ không biết đạo thuật, chắc chắn trong Thượng Thanh Cung không có địa vị gì, bị vứt bỏ cũng là chuyện bình thường.
Đỗ Nhược Hy nhìn đạo sĩ trẻ với ánh mắt đầy thương cảm, đạo sĩ trẻ không hiểu tại sao Đỗ Nhược Hy lại nhìn mình như vậy. Cùng lúc đó, Tần Vũ cũng từ bên bờ đầm đi tới, nhìn đạo sĩ trẻ một cái, trong mắt lộ ra vẻ khó hiểu: "Tại sao sư phụ cậu không truyền thụ đạo thuật cho cậu?"
"Sư thúc tổ bọn họ nói tư chất của tôi không thể học đạo thuật, ngày thường chỉ bắt tôi tụng kinh, còn nói cơ duyên của tôi không nằm ở Thượng Thanh Cung." Đạo sĩ trẻ nói đến đoạn sau giọng nhỏ dần, rõ ràng là một đạo sĩ chính tông của Thượng Thanh Cung mà không biết thuật pháp, khiến bản thân cậu cũng thấy có chút xấu hổ.
"Cơ duyên không nằm ở Thượng Thanh Cung?" Tần Vũ nhìn sâu vào đạo sĩ trẻ, không tiếp tục xoáy sâu vào chủ đề này nữa, xoay người nói với mọi người: "Tôi định xuống đáy đầm này xem thử, đám binh lính này sau khi vào đầm sâu thì biến mất, dưới đầm này có lẽ còn đường."
"Xuống đầm? Anh định xuống kiểu gì, đáy đầm này sâu bao nhiêu còn không biết, cho dù thực sự có đường, thì ở trong nước làm sao mà đi, chúng ta lại không có thiết bị lặn." Đỗ Nhược Hy hỏi.
"Nhưng ngoài cách này ra, chúng ta cũng không còn cách nào khác. Địa cung này lớn bao nhiêu, ai dám đảm bảo? Hơn nữa, mọi người đừng quên, lần này chúng ta xuống đây không hề mang theo thức ăn, nếu không tìm được lối ra nhanh chóng thì..."
Tần Vũ không nói nốt phần còn lại, nhưng những người có mặt ở đây đều không phải kẻ ngốc, đều hiểu ý trong lời nói của Tần Vũ. Chưa nói đến những nguy hiểm tiềm ẩn chưa biết trong địa cung, năm người bọn họ chỉ có một ít bánh mì trong ba lô của Phạm Vị Thư, nhưng nhiều nhất cũng chỉ đủ cho họ ăn một bữa mà thôi. Nếu trong vòng một ngày không thể rời khỏi địa cung này, lại không có đồ ăn bổ sung, thì tất cả bọn họ đều sẽ chết đói.
"Anh biết bơi không? Tôi đi cùng anh xuống dưới đó, tôi là quán quân bơi lội của trường chúng tôi đấy." Đỗ Nhược Hy nhìn Tần Vũ đề nghị.
"Cô là quán quân bơi lội? Cô cứ thử cảm nhận nhiệt độ của nước đầm này đi rồi hẵng nói." Tần Vũ nhìn Đỗ Nhược Hy một cái, bĩu môi. Đỗ Nhược Hy nghe vậy liền đi tới bên bờ đầm, thò tay vào trong nước, sau đó cả người đột ngột rùng mình một cái, tay vội vàng rụt lại.
"Nước này sao lại lạnh thế này." Phản ứng của Đỗ Nhược Hy khiến mọi người tò mò, ngoại trừ Tần Vũ, những người còn lại đều thò tay xuống nước thử một cái. Mặc dù đã có lời cảnh báo trước của Đỗ Nhược Hy, có sự chuẩn bị tâm lý, nhưng khi họ thực sự thò tay vào nước thì cũng có phản ứng không khác gì Đỗ Nhược Hy, vội vàng rút tay về, hít hà hơi lạnh.
"Cái này còn lạnh hơn cả nước trong cái giếng cổ ở trong quán của chúng tôi nữa." Đạo sĩ trẻ nhìn mọi người nói.
"Vị trí chúng ta đang đứng chắc là ở sâu dưới lòng đất, nên nước đầm này lạnh như vậy cũng dễ hiểu thôi." Tần Vũ nhìn Đỗ Nhược Hy, cười nói: "Cô bây giờ còn muốn xuống dưới đó cùng tôi không?"
"Tôi vẫn là nên ở trên này đợi anh thôi." Đỗ Nhược Hy cười gượng gạo. Nước đầm lạnh thế này, cô mà xuống đó chắc không quá một phút là chuột rút, chết cóng trong nước mất.
Tần Vũ cũng không nói gì thêm, đi tới một bên cởi hết quần áo ngoài, chỉ mặc mỗi quần đùi. Tuy nhiên điều khiến Tần Vũ bái phục là, Đỗ Nhược Hy và Diêu Đan hai người con gái nhìn anh mặc mỗi cái quần đùi mà không hề có ý tránh né, trái lại còn ở đó bình phẩm bàn tán xem cơ bắp vóc dáng của anh thế nào, nghe mà Tần Vũ nổi da gà. Anh không nói hai lời liền nhảy ùm xuống nước. Con gái bây giờ quả nhiên đều bạo dạn, đổi lại là trước đây, cho dù có muốn xem vóc dáng, cơ ngực đàn ông, các cô gái cũng sẽ cố tình lấy tay che mặt, sau đó len lén nhìn qua khe ngón tay.
Cơ thể trượt vào trong nước đầm, Tần Vũ cũng lạnh đến mức răng va lập cập, bắt đầu cảm thấy sự vận chuyển của máu trong cơ thể chậm lại và đông cứng. Anh không dám chậm trễ, vội vàng vận chuyển niệm lực trong cơ thể, để niệm lực lưu chuyển toàn thân, lúc này mới cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.
"Tôi xuống đây." Tần Vũ vẫy tay với mấy người trên bờ, một cú lộn mình như cá chép, lao mạnh xuống dưới nước.
"Nước dưới này lại trong vắt như vậy." Tần Vũ mở mắt ra, mới phát hiệnVậy mà có thể nhìn thấy đáy nước, sâu khoảng chừng hai mươi mét. Tần Vũ vừa lặn xuống đáy vừa quan sát tình hình dưới đáy đầm.
"Tìm thấy rồi." Mắt Tần Vũ lóe lên tia sáng, anh phát hiện ra một hàng dấu chân trong lớp cát đá dưới đáy đầm. Những dấu chân này đi theo một hướng, rất rõ ràng đây là dấu chân của đám binh lính kia.
Tần Vũ trở lại mặt nước hít một hơi, lần nữa lặn xuống đáy đầm. Lần này, anh đã có mục tiêu rõ ràng, chính là bơi theo dấu chân này. Sau khi liên tiếp thay đổi ba lần lấy hơi, lúc anh ngoi lên thì đã không còn nhìn thấy người ở trên bờ đầm nữa rồi.
"Đây là?"
Dưới đáy đầm, dấu chân của binh lính đã biến mất, nhưng lại xuất hiện một hang động sâu thẳm. Hang động này nằm trên một tảng đá lớn dưới đáy đầm, dấu chân của binh lính vừa hay biến mất ở ngay cửa hang.
Tần Vũ chỉ dừng lại một chút ở cửa hang rồi bơi thẳng vào trong. Ở dưới nước không có nhiều thời gian để anh suy nghĩ, nhưng khi Tần Vũ bơi vào trong cửa hang thì ngẩn người ra, cả người ngã nhào, mặt tiếp xúc thân mật với đá.
"Nước không vào được đây sao?" Tần Vũ bò dậy từ dưới đất, quay đầu nhìn ra cửa hang, thò tay ra ngoài. Khi tay ra đến bên ngoài hang, Tần Vũ lại cảm nhận được cái lạnh của nước đầm, còn khi rụt về, đám nước đầm kia lại không hề chảy theo vào trong.
"Đây là trận pháp kết giới, ít nhất cũng là kiệt tác của Tướng sư lục phẩm." Tần Vũ nhìn cửa hang này, trong mắt không ngừng lóe lên những tia sáng, không do dự thêm nữa, lại xoay người đi sâu vào trong hang động này.
"Các người nói xem Tần Vũ xuống đó đã lâu thế rồi mà vẫn chưa lên, không lẽ xảy ra chuyện gì rồi chứ?" Ngoài đầm sâu, Đỗ Nhược Hy đi đi lại lại bên bờ đầm, vẻ mặt có chút thiếu kiên nhẫn, nói với những người khác.
"Chắc sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đạo thuật của Tần đại ca rất cao minh, không thua kém gì sư phụ tôi." Đạo sĩ trẻ đáp.
"Nhưng tại sao lại lâu thế mà vẫn chưa về, đã xuống dưới đó gần nửa tiếng rồi."
"Nhược Hy, sao tớ thấy từ khi vào Thượng Thanh Cung đến giờ, cậu cứ như biến thành một người khác vậy? Cậu không phải là người bình tĩnh nhất sao? Hành động này có chút không giống phong cách thường ngày của cậu rồi." Diêu Đan không trả lời câu hỏi của Đỗ Nhược Hy, mà ngược lại buột miệng nói một câu.
Trong bốn chị em ở ký túc xá bọn họ, Đỗ Nhược Hy là người có cái đầu linh hoạt nhất, đồng thời cũng là người bình tĩnh nhất khi gặp chuyện, nếu không thì sao làm được phó hội trưởng câu lạc bộ trinh thám của trường cơ chứ. Làm trinh thám, không giữ được cái đầu bình tĩnh mọi lúc thì làm sao được. Nhưng Diêu Đan phát hiện ra, kể từ khi vào Thượng Thanh Cung, Đỗ Nhược Hy dường như có chút khác biệt so với thường ngày, trở nên bốc đồng hơn thường ngày.
Sự tò mò mạnh mẽ đến mức khiến cô bạn thân này của mình sẵn sàng tiến vào địa cung bí ẩn, hung hiểm chưa biết này, Diêu Đan trong lòng có chút không tin lắm.