Siêu Phẩm Tướng Sư

Lượt đọc: 771 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 367
Tìm tới cửa

❊ ❊ ❊

Tại Kinh thành, trong một phòng bệnh cao cấp của bệnh viện dành cho cán bộ, một thanh niên đang tựa người vào giường bệnh. Ánh mắt anh nhìn ra ngoài cửa sổ, ngẩn ngơ xuất thần, mà trước ngực anh, một con tiểu thú lông trắng như tuyết đang nằm phục, tận hưởng giấc nghỉ ngơi thoải mái.

Thanh niên trên giường bệnh chính là Tần Vũ. Hiện tại, chuyện xảy ra ở địa cung đã trôi qua ba ngày. Hôm đó, Tần Vũ chỉ nhớ rõ lão đạo sĩ khẽ phất tay, tiếp đó bản thân liền xoay chuyển rồi mất đi tri giác.

Khi Tần Vũ tỉnh lại, Mạnh Dao và mọi người lại bảo với anh rằng, anh hôn mê dưới chân núi Mang Sơn. Lúc đó, mây đen trên núi Mang Sơn vừa tan đi, cảnh tượng sấm chớp đùng đoàng cũng biến mất. Tần Vũ được một nhiếp ảnh gia chuyên đi săn ảnh sấm sét dưới chân núi phát hiện ra. Sau đó, người nhiếp ảnh gia kia thấy dưới chân núi có Mạnh Dao và những người khác liền báo cho họ biết, ý định ban đầu của ông ta là muốn nhờ Mạnh Dao và mọi người đi cứu người cùng mình.

Lần này Tần Vũ bị bệnh. Khi được Mạnh Dao đưa vào bệnh viện cán bộ này, anh lại mắc cảm mạo, mà còn là cảm mạo khá nghiêm trọng, kèm theo sốt cao. Anh nằm trên giường bệnh vật lộn suốt ba ngày mới đỡ hơn đôi chút, nhưng mũi vẫn luôn sụt sịt.

Thực ra, Tần Vũ rất rõ nguyên nhân khiến mình bị bệnh. Chẳng qua đó là sự trừng phạt sau khi anh lờ mờ biết được một vài điều không nên biết. Đúng như lời lão đạo sĩ kia đã nói, những sự tình đó anh không nên đụng chạm vào. Đụng vào tức là đã phạm húy, là đã chạm tới điểm mấu chốt. Lần này còn may, chỉ chiêu mời đến một trận cảm mạo.

Tần Vũ thu hồi ánh mắt, cúi người nhìn tiểu thú đang nằm trong lòng mình. Tiểu thú lông trắng tuyết này ba ngày nay vẫn luôn nằm trên ngực anh. Theo Mạnh Dao kể lại, lúc họ đưa anh vào bệnh viện, các bác sĩ vạch áo anh ra kiểm tra, nhìn thấy tiểu thú đều giật mình một phen.

Thật sự là vì tiểu thú quá nhỏ, chỉ bằng bàn tay. Nằm trong lòng Tần Vũ chẳng khác nào một túm lông trắng. Khi đám bác sĩ định bế tiểu thú ra trước, lại làm nó giật mình tỉnh giấc, kết quả, vị bác sĩ bế tiểu thú liền gặp bi kịch.

Một cánh tay bị tiểu thú tùy tiện quẹt một cái đã hiện lên vết máu sâu hoắm. Đây là do lúc bế tiểu thú, bác sĩ đó cử động khá nhẹ nhàng nên tiểu thú đã lưu lại chút tình cảm, nếu không với độ sắc bén của móng vuốt tiểu thú, tay vị bác sĩ kia đã bị cắt đứt lìa rồi.

Thấy tiểu thú lợi hại như vậy, Mạnh Dao và những người khác lúc đó đều đại kinh thất sắc. Tuy nhiên, họ rất nhanh liền liên tưởng đến thanh kiếm kia của Tần Vũ, cũng vô cùng bất khả tư nghị. Có lẽ tiểu thú này cũng là sự tồn tại đặc thù như vậy. Thêm vào đó, Tần Vũ chỉ bị cảm mạo, tiểu thú muốn nằm trong lòng Tần Vũ cũng không có ảnh hưởng gì lớn. Cuối cùng, họ đành mặc kệ tiểu thú nằm trong lòng Tần Vũ, còn vị bác sĩ bị tiểu thú cào thương tay thì nhận được một khoản bồi thường lớn, số tiền này nhiều đến mức đủ để ông ta không còn oán trách nửa lời.

Lai lịch của tiểu thú lông trắng tuyết này rất thần bí, Tần Vũ thực sự không biết nên an trí nó thế nào, vì sức sát thương đặc thù của nó rất dễ làm tổn thương người khác.

"Hừ hừ!"

Dường như cảm nhận được ánh mắt của Tần Vũ, tiểu thú lông trắng tuyết tỉnh lại, những móng vuốt nhỏ đầy lông nhung giẫm vài cái lên ngực Tần Vũ, rồi liếm liếm cằm anh.

"Tiểu gia hỏa, ngươi đi theo ta, sau này ta không có hoàng kim dịch để nuôi ngươi đâu đấy." Tần Vũ cảm nhận được sự thân thiết của tiểu thú, cười khổ nói.

"Hừ hừ!"

Tiểu thú lông trắng tuyết liếc Tần Vũ một cái bằng đôi mắt to tròn, rồi dùng móng vuốt vỗ vỗ bụng mình. Dường như đang nói: "Ta đã ăn rất no rồi, không cần ăn nữa."

Tần Vũ nhìn cái bụng tròn vo của tiểu thú, lại nhớ tới những lời Mạnh Dao từng nói, hai ngày nay tiểu thú đúng là luôn nằm trong lòng cô ấy, quả thật không ăn thêm gì nhiều. Mạnh Dao còn đặc biệt chuẩn bị sữa dê, nhưng tiểu thú thậm chí còn không thèm nhìn tới.

"Đã vậy, tiểu gia hỏa, ngươi tạm thời đi theo ta đi." Tần Vũ vuốt ve lông của tiểu thú, nói: "Lông của ngươi trắng tuyết, lại nhỏ như vậy, hay là ta gọi ngươi là Tiểu Bạch nhé."

Tần Vũ trực tiếp lấy cái tên rất phổ thông này, nhưng tiểu thú hiển nhiên không hài lòng, gầm nhẹ một tiếng với Tần Vũ, cái đầu nhỏ cọ cọ vào cằm anh để biểu thị bất mãn.

"Vậy thì, hay là gọi ngươi là Tiểu Cửu." Mặt Tần Vũ đột nhiên lộ ra nụ cười tinh quái, tiểu thú thật sự nhấc cái đầu nhỏ lên, dường như đã suy nghĩ nghiêm túc một chút, cuối cùng gật gật cái đầu nhỏ, biểu thị chấp nhận cái tên này.

"Nhưng Tiểu Cửu, ta phải nói trước với ngươi một điểm, móng vuốt của ngươi quá sắc bén, rất dễ làm tổn thương người khác, ngươi phải hứa với ta, sau này không có sự cho phép của ta, không được tùy ý làm thương người." Tần Vũ nắm lấy móng vuốt của Tiểu Cửu nói.

Tiểu Cửu ngẩng cao đầu, giơ móng vuốt lên cho Tần Vũ xem, Tần Vũ nheo mắt nhìn qua, mới phát hiện ra bình thường móng vuốt của Tiểu Cửu đều thu vào trong lớp đệm thịt dày, chỉ khi nó muốn tấn công người khác mới lộ ra.

"Được rồi, chúng ta cứ thống nhất như vậy đi, giờ ta phải xuống giường đây." Tần Vũ vén chăn, từ trên giường bước xuống, còn Tiểu Cửu thì nhảy lên vai anh, rồi lại nhảy một cái, trực tiếp nhảy lên đầu Tần Vũ, xem chừng coi chỗ đó là ổ nằm rồi.

"Tiểu Cửu, đừng có nhảy lung tung lên đầu ta, ngươi cứ ở trong lòng ta đi." Tần Vũ vươn tay túm Tiểu Cửu xuống. Thể hình của Tiểu Cửu thực sự quá nhỏ, chỉ bằng bàn tay, giống hệt một con chó con vừa mới sinh, chui vào lòng anh thì cũng chẳng nhìn ra được.

Tiểu Cửu gầm gừ, trông có vẻ không tình nguyện, nhưng sau khi bị Tần Vũ cưỡng chế nhét vào lòng, nó cũng không nhảy ra nữa, chỉ ló một cái đầu ra, tò mò nhìn mọi thứ bên ngoài.

Trong phòng bệnh cao cấp có hộ công chuyên trách, nhưng bị Mạnh Dao từ chối. Ba ngày Tần Vũ ở bệnh viện đều do một tay Mạnh Dao chăm sóc. Trong khoảng thời gian đó, chị em Mạc Vịnh Hân cũng qua thăm vài lần nhưng không ở lại lâu. Lần này chuyện ở núi Mang Sơn của Tần Vũ còn rất nhiều việc phải thu xếp hậu quả, những cái khác đều ổn, nhưng phức tạp nhất vẫn là chuyện của Đỗ Nhược Hi.

Sau khi Tần Vũ tỉnh lại, Mạc Vịnh Hân từng gọi điện cho Tần Vũ, có vài người thuộc một bộ phận đặc biệt nào đó của quốc gia muốn tìm anh để nói chuyện, nhưng bị Mạc Vịnh Hân tạm thời ngăn lại.

Mạc Vịnh Hân chỉ biết mấy người này thuộc một bộ phận thần bí nào đó của quân đội, cụ thể là bộ phận gì thì cô cũng không rõ, không hiểu sao Tần Vũ lại dính dáng đến bộ phận thần bí này. Tuy nhiên, sau khi nghe điện thoại của Mạc Vịnh Hân, Tần Vũ trong lòng đã rõ, những người đó hẳn chính là bộ phận A mà Đỗ Nhược Hi đang công tác.

Rất rõ ràng, Đỗ Nhược Hi mất tích sau khi vào Thượng Thanh Cung, người của bộ phận A đã tiến hành điều tra một lượt, cuối cùng tra ra anh, thậm chí, rất có khả năng những người này đã thẩm vấn Phạm Vị Thư và Diêu Đan rồi mới tìm đến anh.

Tần Vũ đoán, điều này cũng liên quan đến việc những người này không muốn bộc lộ bộ phận của họ, nếu không đã sớm tìm đến anh rồi. Tần Vũ biết rất rõ phong cách làm việc của một vài bộ phận quốc gia. Nhưng hiện tại có Mạc Vịnh Hân giúp anh chặn lại, những người đó chỉ có thể chờ đợi.

Sự tồn tại của bộ phận A, chỉ có vài nhân vật cấp cao biết, thậm chí, Tần Vũ đôi khi hoài nghi, có khả năng chỉ mỗi người đứng đầu mỗi nhiệm kỳ mới biết. Đối với chính quyền địa phương hoặc người thường, bộ phận A tuyệt đối là sự tồn tại thông thiên, nhưng khi đụng phải các đại gia tộc như nhà họ Mạc và nhà họ Mạnh, người của bộ phận A tuyệt đối là tránh còn không kịp. Việc họ không muốn để Mạc Vịnh Hân biết thân phận thực sự của mình cũng là chuyện bình thường.

Trong điện thoại, Tần Vũ cũng không nói rõ thân phận của những người này với Mạc Vịnh Hân, chỉ nói đợi anh xuất viện rồi sẽ nói chuyện với họ. Mà hiện tại, cảm mạo của anh cũng đã đỡ gần hết, là lúc nên gặp người của bộ phận A này rồi.

Tần Vũ hẹn người của bộ phận A vào ba giờ chiều, gặp mặt tại quán cà phê đối diện bệnh viện. Hôm nay Mạnh Dao phải đi cùng mẹ cô, Âu Dương Tú Anh, đến thăm nhà bà ngoại, vốn dĩ Mạnh Dao không yên tâm về Tần Vũ, nhưng sau khi được Tần Vũ thuyết phục một hồi, cô cũng rời đi.

Lời thuyết phục của Tần Vũ cũng rất đơn giản, chỉ có một câu: "Mẹ gọi em cùng bà đến nhà bà ngoại, em mà không đi, mẹ sẽ nghĩ thế nào? Con gái chưa gả đi mà đã không sai bảo được, trong mắt chỉ có tình lang, không còn mẹ nữa. Nếu làm mẹ tức giận, trút giận lên đầu chàng rể là anh đây, thì anh xui xẻo rồi."

Mạnh Dao bị câu nói này của Tần Vũ chọc cười, xấu hổ nện cho Tần Vũ mấy quyền rồi mới rời đi. Tuy nhiên, vì không yên tâm về Tần Vũ, trong mấy tiếng rời đi này, cô đã gọi tới mấy cuộc điện thoại.

"Yên tâm đi, cơ thể anh hiện tại tốt lắm, khụ khụ... thật sự không sao đâu. Ừ, cúp máy nhé, giúp anh gửi lời hỏi thăm tới bà ngoại tương lai." Tần Vũ ngồi trong phòng riêng của quán cà phê, sau khi cúp điện thoại của Mạnh Dao, gương mặt lộ ra một nụ cười ấm áp. Có một người bạn gái luôn nhung nhớ mình vào thời khắc này, cảm giác đó quả thật rất ấm áp.

Tần Vũ nhấp nhẹ cà phê trong cốc, suy nghĩ xem một lát nữa người của bộ phận A rốt cuộc sẽ nói chuyện gì với anh. Nếu nói về chuyện Đỗ Nhược Hi, những gì anh biết thì Diêu Đan cũng biết, thậm chí, tình hình chi tiết việc Đỗ Nhược Hi mất tích, Diêu Đan còn biết rõ hơn anh.

"Choang!"

Một tiếng kính vỡ tan tành cắt ngang dòng suy nghĩ của Tần Vũ. Tần Vũ liếc nhìn xuống đất một cái, lại nhìn lên mặt bàn, không khỏi buồn cười lắc lắc đầu. Hóa ra, Tiểu Cửu trong lòng anh thấy anh vừa uống một ngụm cà phê, nhân lúc anh đang suy nghĩ, nó từ trong lòng anh nhảy lên bàn, thử nếm một ngụm cà phê này. Có vẻ như nó bị vị đắng của cà phê làm cho khó chịu, Tiểu Cửu trực tiếp tức giận hất đổ cốc cà phê.

"Tiểu Cửu, đây là cà phê, là đắng, không phải thứ cho ngươi ăn đâu." Tần Vũ cười ha hả, ôm Tiểu Cửu trở lại lòng mình. Anh uống cà phê không thích cho đường, mà thực tế, Tần Vũ cũng không thích uống cà phê lắm, bình thường cũng rất ít uống. Lần này cũng vì gần bệnh viện chỉ có quán cà phê này là thích hợp để nói chuyện, anh mới chọn nơi đây.

Gọi nhân viên phục vụ đến dọn dẹp chiếc cốc trên sàn, không bao lâu sau, điện thoại của Tần Vũ reo lên. Nhìn qua là một số máy lạ ở Kinh thành, Tần Vũ biết hẳn là người của bộ phận A đã đến. Quả nhiên, người trong điện thoại là một nam tử, giọng nói rất trầm, trực tiếp nói rõ mình là người của bộ phận A, hiện tại đã đến cửa quán cà phê, hỏi Tần Vũ đang ở phòng riêng số mấy.

Sau khi báo số phòng cho đối phương, Tần Vũ cúi đầu nói với Tiểu Cửu trong lòng: "Tiểu Cửu, lát nữa ngươi đừng ra ngoài, cứ yên tĩnh ở trong lòng ta, biết chưa?"

Tiểu Cửu trả lời Tần Vũ bằng một tiếng "hừ hừ" đầy khó chịu, hiển nhiên Tiểu Cửu vẫn còn ấm ức chuyện cà phê. Tần Vũ không khỏi mỉm cười, đúng là tính trẻ con mà.

[Dịch từ bản hv] ChuongId:364
Nguồn: Việt Nam Thư Quán
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 11 tháng 8 năm 2026

« Lùi Tiến »

💬 Thảo luận

Chưa có bình luận nào — hãy là người đầu tiên chia sẻ cảm nhận của bạn!

Đăng nhập để tham gia bình luận.